TĐH
(Bài viết đã lâu, không up được vì gặp đúng lúc mạng trục trặc. Định cất giữ đấy, không up nữa, nhưng tình cờ hôm nay tuổi thơ lại về, ngọt ngào quá…!)
Tối qua vui hết biết!

Có lẽ mỗi anh D là ra dáng sếp nhất, nhưng cuối cùng cũng bị cuốn vào không khí nhí nhố, nhắng nhít của bọn mình!

Đến hôm nay cái cổ bắt đầu thấy rát, mãi mới nhớ ra vì hôm qua đã gào kinh đến thế nào!

"Hội kín" mới kết nạp thêm hội viên mới: TĐH - người mà mình vốn tưởng đã chỉ còn là một nhân vật trong ký ức xa xôi…
Đã bao năm rồi, giờ mới gặp chị, nếu va chạm nhau ở ngoài đường, chắc mình cũng sẽ không thể nhận ra.

Nhưng ngồi cùng bàn rồi, biết là chị rồi thì lại thấy đúng là người quen ấy, định hình dần những nét quen ấy... Thời gian in dấu lên nhiều điều nhưng đôi mắt chị vẫn thế, to, tròn, đen láy, chỉ khác là giờ vương vất thêm nét buồn nhè nhẹ. Trầm lặng, bí ẩn và mơ màng, dường như chị không thuộc về thế giới xô bồ này. Cảm giác chị yếu đuối đến vô tận…
Lúc ngồi ăn, chị cũng chỉ tham gia vài câu, rồi sau đó tự buông mình chìm nghỉm vào yên lặng. Còn bọn mình khi đó tranh nhau nói, tranh nhau ăn nên cũng không nhận ra rằng ở nơi ấy có một khoảng trời quá hư không... Khi ngồi hát, chị là người chọn bài đầu tiên nhưng cũng chỉ hát 1 bài, rồi sau đó, lại thu vào một góc, lặng lẽ cắm cúi vào chiếc điện thoại... Mình đến sau, vô ý lỡ hỏi chị có mấy cháu rồi, và kịp hối hận ngay sau đó khi nhận được câu trả lời: "Chị chưa có cháu nào" (mình bắt đầu cắn răng khi nghĩ đến nỗi muộn phiền của gia đình mãi mà không con), "... chị cũng chưa lập gia đình" (

). Cả hội bắt đầu nhao lên rối rít, ồn ào bông đùa khỏa lấp. Thấy có lỗi vô cùng!

Còn chưa hết áy náy thì Q đến, lại hỏi chị câu y hệt câu của mình...

Lần này chị bắt đầu không giữ vẻ thản nhiên được nữa, nói với Q rằng "Chị chưa có, chị đã nói rồi và lúc nãy em đã hỏi câu này rồi". Có lẽ chị đã phải chịu những câu hỏi kiểu như vậy hàng ngàn lần suốt bao năm... Q thì cứ cố cãi là "em chưa"... làm mình cứ đạp chân Q nhắc yên lặng mãi...
TĐH...
Ngay cái tên mà chị tự đặt cũng êm dịu quá! Như tiếng vọng từ một nơi nào xa vắng, một thung lũng đầy hoa và những nhân vật cổ tích... Sau đôi mắt ấy ẩn giấu những nỗi buồn và những câu chuyện gì? Nghe H nói chị từng là 1 mẫu ảnh và cũng đam mê nhiếp ảnh... Quả thật, ảnh chị trên blog rất nhiều và đẹp quá! Duyên dáng, nữ tính, mong manh vô cùng. Chắc chắn đến giờ này chị vẫn một mình không phải vì kém duyên hay kém sắc... mà có lẽ vì cuộc đời, vì số mệnh đôi khi chỉ thích trêu ngươi... Phát hiện là chị yêu thơ nữa - những bài thơ man mác nhớ nhung, thấp thoáng bóng hình một người đàn ông chỉ còn là kỷ niệm... Thấy yêu thơ là lại thấy đồng cảm rồi.

Có lẽ thế mà từ hôm qua đến giờ mình cứ nghĩ về chị, như cảm giác sau khi đọc một bài thơ buồn. Không hẳn day dứt, không hẳn cảm thương vì thật ra cũng không có gì đến nỗi phải thế và chị cũng không cần những loại tình cảm như thế... Nhưng sao mà cứ vương vướng trong lòng. Bảng lảng thế thôi!
Dẫu gì thì chị cũng từng là một trong những người gieo hạt giống đầu tiên cho tuổi thơ trong sáng, hồn nhiên mà không kém phần "dữ dội" của mình. Những trò chơi, những câu chuyện kể... những đêm Trung Thu làm đèn từ hạt bưởi, rước đèn tới khuya... Hồi xưa mình gắn chị như sam vì nhà 2 đứa cạnh nhau mà chị thì có bao nhiêu đồ chơi và nghĩ ra biết bao trò thú vị. Chị không biết có mấy hoa tay mà vẽ đẹp cực kỳ. Mình cũng tập tọe vẽ theo chị nhưng chỉ thích xin tranh chị về chơi. Bố mẹ thấy tranh đẹp, cứ tưởng con minh tài hoa thế, cứ hồn nhiên đem khoe với... khách

còn mình thì bất ngờ rồi… im thin thít, chẳng dám đính chính trước niềm tự hào phấn khởi ấy của các bậc sinh thành (giờ mẹ thỉnh thoảng vẫn phàn nàn: “Sao hồi xưa nó vẽ đẹp thế mà giờ chả thấy vẽ gì nữa!”.

Có biết đâu chính vì nỗi áy náy ngày xưa về sự hiểu nhầm ấy mà mình sau đó không bao giờ cầm cọ vẽ nữa, tất nhiên cũng một phần vì có vẽ đẹp được như chị đâu. Hehe.
![[:p]](images/smilies/icon_smile_tongue.gif)
)... Nhớ có lần còn tranh nhau với chị để được bế mèo, ham quá còn cấu chị...

thế mà vẫn không giành được.

Cuối cùng đành ngậm ngùi nhường mèo, lại còn bị chị mách bố mẹ nữa chứ!

Thật là tuổi thơ… cấu chí dữ dội!
Rồi, gia đình chị chuyển đi, đem theo cả một bầu trời đầy ắp những điều vô giá của tuổi thơ và để lại cả một khoảng trống quá lớn, mãi vẫn không thể lấp đầy mà những người đến sau không bao giờ hiểu được... Và từ giờ phút đó, mình bắt đầu phải làm quen với ý nghĩa của từ chia tay, học làm quen với cảm giác hẫng hụt, mất mát, xa cách những ai đó thân thương… Đôi lúc ký ức hiện về mồn một và được mặc định là “quá khứ không quay trở lại”. Học thuộc và mặc định. Mặc định và học thuộc. Đến nỗi mà cho đến hôm qua, khi biết chị sẽ có mặt, mình vẫn thờ ơ bởi đã được rèn luyện để tin và nghĩ chị là một thứ thuộc về quá khứ và không thể là “một ai đó” trong hiện tại này… Nhưng chị đã trở lại…, bằng xương bằng thịt, cùng với hiện tại chứ không chỉ là một cái tên, một hình ảnh xa xôi trong ký ức ngày nào. Dẫu rằng có lẽ ngay chính chị cũng không ngờ, không biết có một cô bé con (giờ đã lớn quá rồi) vẫn nhớ về chị như vậy, thì cũng chỉ cần mình mình biết, âm thầm vui… một niềm vui nho nhỏ, dịu dàng, khi một ngày nào đó thấy được rằng có những điều tưởng mơ hồ và ảo ảnh lại có thể chân thực và sống động đến thế!!!
Mình đã vứt bỏ quá nhiều niềm tin, nhưng hôm qua, chợt đã tìm lại được chút gì thật quan trọng. Có những điều tưởng là “không thể” và “không bao giờ”… bỗng chốc thành “có thể” và quá thật. Có những điều tưởng là đã mất, những con người ta yêu quý tưởng rằng đã vĩnh viễn rời bỏ ta, bỗng có lúc lại quay về…
Hiện hữu!
Hai chữ ấy quá đỗi đáng giá và có lúc tưởng là “xa xỉ” cho mình. Vậy mà, giờ mình có thể cảm nhận rõ quá! Dẫu có thể nhiều điều đã khác, nhưng điều đáng nói chính là sự “quay về” và “Hiện Hữu” ấy đã giúp ta biết được có những giấc mơ là có thật, những điều đẹp đẽ và thiêng liêng vẫn có thể có sự tiếp nối, có hiện tại như ta đang được nhìn thấy sự tiếp nối và hiện tại của tuổi thơ, của những điều tưởng chừng mãi mãi chỉ thuộc về quá khứ…
Chị TĐH ơi, em yêu chị!

Mong chị luôn bình yên và hạnh phúc!
Vé đi Tuổi Thơ
Tác giả: Robert Ivanovich Rozhdestvensky
Có thành phố như giấc mơ im ắng.
Đầy bụi bám.
Một dòng sông phẳng lặng.
Một dòng sông nước như gương lờ trôi…
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố ngày xưa, có thành phố
Nơi rất ấm, Tuổi Thơ ta ở đó
Từ rất lâu, đã từ lâu, trôi qua…
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà.
Đến ga, xếp hàng mua vé.
Lần đầu tiên trong nghìn năm.
Có lẽ.
Cho tôi xin một vé đi Tuổi Thơ.
Vé hạng trung –
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết! –
Biết làm sao!
Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi Thơ còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ….
Thành phố Tuổi Thơ – thành phố chuyện thần kỳ
Cơn gió đùa, tinh nghịch dẫn ta đi.
Ở đấy, làm ta say, chóng mặt
Là những cây thông vươn tới mây.
Là những ngôi nhà cao, cao ngất.
Và mùa đông rón rén bước trong đêm.
Qua những cánh đồng phủ tuyết trắng và êm
Ôi thành phố Tuổi Thơ – bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát –
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn đi xa…
Hãy tin!
Và thứ lỗi!
Thái Bá Tân dịch