thay lời người muốn nói
'''' hôm trước khi biết điểm thi đại học 17.5 điểm ( đã cộng điểm khu vực ) cũng tiếc và chán vì nghĩ rằng nhẽ ra mình được 19 điểm . Cùng với viẹc dự thi vào đại học mỏ địa chất - khoa mỏ.. Nghĩ rằng cũng đang chơi vơi.Nhà tôi dưới quảng ninh và đh mỏ có 2 trung tâm 1-quảng ninh 2. hà nội . dưới quảng ninh thì chắc chắn là lấy điểm ít hơn trên kia, Theo tôi được biết thì năm ng oái khoa này lấy tầm 16.5 ( quảng ninh ) và tầm 18 ( hanội).. thực tế thì tôi được mong muốn lên hà nội.. nhưng với mức điểm này thì e rằng ở quảng ninh còn khó chứ chưa nói đến nên hà nội ( dẫu biết năm nay điểm sàn có khả năng lên cao hơn) . Dù vậy fải đợi đến 2 tuần nữa mới có điểm sàn chinh thức.
Mọi chuyện không fải chỉ đến đó vì nhà tôi đã 3 đời làm trong mỏ.. chỉ cần được lên hà nội thì sẽ chắc chắn đầu ra tốt hơn.. nhưng thức tế là ở dưới quảng ninh nếu mà tôi đỗ dưới naỳ thì ít nhất là tôi sẽ mất 1-2 năm rồi mới lên được trên hà nội.. Trong khi đó người con gái tôi yêu.. đã được 2 năm rồi. chúng tôi yêu nhau thực sự thì đã cầm chắc 1 tấm vé nên hà nội để học. Nếu tôi học dưới quảng ninh thì việc liên lạc với em cũ ko fải là khó nhưng còn 1 mình em ở trên đó.. liệu lòng tôi có thấy bất ổn ko
tối qua, tôi đã cãi cọ với ông bà già.. ông bà già tôi chơi thân với gia đình nhà 2 đứa nữa ( quen tôi, nhưng chúng nó đã trượt đại học tầm 15-16 điểm). Bố mẹ mấy nhà đã bàn bạc với nhau và quyết định cho 3 đứa đi du hoc trung quốc . Sau việc cãi nhau bố tôi đã quyết định sẽ cho tôi đi du học cùng mấy đứa nó.. Việc này coi như là 1 nhát dao định mệnh trong đời tôi.. Bố mẹ tôi đã khăng khăng rẳng tôi 17.5 đã trượt dù ở hà nội hay quảng ninh.. vì vậy đi trung quốc gần như là 1 lựa chọn ép buộc với tôi.. dù đã cố gắng thuyết phục với bố mẹ rằng đợi sau khi có điểm chính thức.. Nhưng các ông bố bà mẹ đã bàn bạc với nhau thì con làm gì được nữa... muốn du học thì bây giờ đã fải làm hồ sơ
Quyết định giờ ko nằm trong tay tôi nữa... nếu đi sang trung quốc học nơi đất khách quê người tôi cũng fải mất ít nhất 1 năm học tiếng.. fải xa người con gái tôi yêu.. liệu khi về có còn ko.. nếu có thể đỗ ở lại quảng ninh thì ít ra cũng ko fải suy nghĩ khắc nghiệt như khi ở bên kia''''
đây là em mượn lời 1 thằng bạn để nói... tronghoàn cảnh của nó em cũng ko thể ngồi yên được nữa..... các pác hãy cho em vài lời khuyên để giúp nó... nếu có thể thì là lời để nói cho bố mẹ nó thay đổi suy nghĩ. fải chăng gia đình nó quá khắt khe. muốn nó fải bằng bạn bằng bè. Dẫu biết đó là hành động vì con thương con nhưng mà lại ko tâm lý ( bố mẹ nó cũnh chưa biết 2 đứa yêu nhau 2 năm ) .
Liệu có ai và những lời nói thế nào mà có thể giúp được nó và quyết định của gia đình nó ko
em thực sự rất mong các pác nói lên suy nghĩ và những lời khuyên của các pác.
PS: mong các mod hiểu cho em và đừng khoá topic. thanks