Cứ tưởng chỉ có mỗi mình là luôn đứng trong bóng tối,ko ngờ cũng có nhiều "người cùng khổ" như vậy.Phải công nhận là tìm 1 người để mình có thể nói hết mọi thứ,để cảm thấy thoải mái hơn ko phải là dễ.Ngay cả đứa bạn thân nhất cũng ko phải chuyện gì cũng nói dc,bởi đứng trước nó cũng nhiều lúc mình ko hoàn toàn là mình.Ở nhà lại càng thế.Nghĩ llại thấy mình giỏi thật,sống 20 năm trong 1 cái lốt hoàn toàn khác.Còn ngoài xã hội thì khỏi nói rồi,mình ko thể hoà mình với họ dc(chẳng hiểu vì sao).Cứ thế,mình chỉ sống thật với chính mình.Vì thế,người hiểu mình nhất chính là mình,mình biết lúc nào mình vui,lúc nào mình đau,biết mình phải làm gì để vượt qua tất cả.Nhưng sao những lúc như vậy thấy cô quạnh quá,chỉ có 1 mình mình!Cái cảm giác ấy rất khó chịu,khổ sở,biết là nó cũng sẽ qua thôi,rằng tự mình vẫn có thể "chiến đấu" dc đấy,nhưng dù sao cũng ko thể như thế mãi dc,phải sống như người bình thường chứ!Thế có gọi là bệnh hoạn ko?!