Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Nói với ai bây giờ

imgs31/07/07 · 11:29 #11
Bạn chưa nói với ai thì làm sao biết hợp hay ko.
Đôi khi chỉ cần một người để nghe mình nói mà ko cần nói gì cả.

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs31/07/07 · 12:26 #12
Ngay tại thời điểm cần tâm sự thì mình luôn im, im lặng đến lạ kỳ, nhiều khi không hiểu nổi tại sao mình có thể không khóc, không nói, không tâm sự với bất kỳ ai.
Thời gian sau, khi nhịp sống dần chở lại thì mình lại muốn nói về nó như một kỷ niệm đẹp cho dù nó là vết thương có lẽ tới già cũng không lành được.



Khi một cánh cổng khép lại

                                              Cánh cổng lớn hơn sẽ mở ra

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs31/07/07 · 21:12 #13
Tớ cũng gặp nhiều chuyện mà chẳng thể nói được với ai, lập một cái diary trên google doc và viết mọi thứ vào đấy: cả suy nghĩ, cả chửi rủa, cả ước muốn, cả cay đắng, cả ngọt ngào. Đôi khi mệt mỏi phải nghĩ một mình quá cũng trò chuyện với một người bạn thân, nhưng đó thường là khi đã nghĩ hết nước. Có lúc tớ tự giải thích tự nghĩ như vậy thì mình sẽ trưởng thành hơn, nhưng rồi cũng thật dại khi mình cứ làm như vậy, nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn, chẳng thể đem kể lung tung, càng không thể đem lên blog. Hope một ngày mọi thứ đen tối sẽ qua, mà chả biết đến ngày nào :(
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs31/07/07 · 22:32 #14
Cứ tưởng chỉ có mỗi mình là luôn đứng trong bóng tối,ko ngờ cũng có nhiều "người cùng khổ" như vậy.Phải công nhận là tìm 1 người để mình có thể nói hết mọi thứ,để cảm thấy thoải mái hơn ko phải là dễ.Ngay cả đứa bạn thân nhất cũng ko phải chuyện gì cũng nói dc,bởi đứng trước nó cũng nhiều lúc mình ko hoàn toàn là mình.Ở nhà lại càng thế.Nghĩ llại thấy mình giỏi thật,sống 20 năm trong 1 cái lốt hoàn toàn khác.Còn ngoài xã hội thì khỏi nói rồi,mình ko thể hoà mình với họ dc(chẳng hiểu vì sao).Cứ thế,mình chỉ sống thật với chính mình.Vì thế,người hiểu mình nhất chính là mình,mình biết lúc nào mình vui,lúc nào mình đau,biết mình phải làm gì để vượt qua tất cả.Nhưng sao những lúc như vậy thấy cô quạnh quá,chỉ có 1 mình mình!Cái cảm giác ấy rất khó chịu,khổ sở,biết là nó cũng sẽ qua thôi,rằng tự mình vẫn có thể "chiến đấu" dc đấy,nhưng dù sao cũng ko thể như thế mãi dc,phải sống như người bình thường chứ!Thế có gọi là bệnh hoạn ko?!


Địa chỉ dành cho những người yêu mến và muốn tìm hiểu thêm về cây đàn Accordeon.

http://www.facebook.com/pages/Accordeon/213897631978588

Địa chỉ để mọi người có thể đến và giao lưu,đàm đạo về Accordeon: số 112B K6B ngõ 48 Tạ Quang Bửu/Hà Nội (trong hẻm,cạnh cafe Gattino).

http://www.facebook.com/kalinka.coffie
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs02/08/07 · 21:35 #15
Trích:
convich viết Xem bài viết

Cứ tưởng chỉ có mỗi mình là luôn đứng trong bóng tối,ko ngờ cũng có nhiều "người cùng khổ" như vậy.Phải công nhận là tìm 1 người để mình có thể nói hết mọi thứ,để cảm thấy thoải mái hơn ko phải là dễ.Ngay cả đứa bạn thân nhất cũng ko phải chuyện gì cũng nói dc,bởi đứng trước nó cũng nhiều lúc mình ko hoàn toàn là mình.Ở nhà lại càng thế.Nghĩ llại thấy mình giỏi thật,sống 20 năm trong 1 cái lốt hoàn toàn khác.Còn ngoài xã hội thì khỏi nói rồi,mình ko thể hoà mình với họ dc(chẳng hiểu vì sao).Cứ thế,mình chỉ sống thật với chính mình.Vì thế,người hiểu mình nhất chính là mình,mình biết lúc nào mình vui,lúc nào mình đau,biết mình phải làm gì để vượt qua tất cả.Nhưng sao những lúc như vậy thấy cô quạnh quá,chỉ có 1 mình mình!Cái cảm giác ấy rất khó chịu,khổ sở,biết là nó cũng sẽ qua thôi,rằng tự mình vẫn có thể "chiến đấu" dc đấy,nhưng dù sao cũng ko thể như thế mãi dc,phải sống như người bình thường chứ!Thế có gọi là bệnh hoạn ko?!



mình hiểu cảm giác của bạn. Nhưng cũng may giờ mình đã có một người ở cạnh để nghe mình nói, nói chuyện vơi mình, hiểu mình và chọc cho mình vui rồi.


Cháy mãi một đam mê!

Cháy mãi một cái tôi!
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs02/08/07 · 21:52 #16
Cho mình thở than với nếu không đêm nay sẽ là một đêm dài của mình................

" Khổ lắm"-----------> mình được nghe câu nói này người từ người mình yêu thương nhất trên cuộc đời này......mỗi lần nghe chỉ muốn chết quách đi để rút bớt nỗi khổ trên nét mặt người yêu...

" Khổ lắm" -------------> mỗi lần nghe lại muốn hét toáng lên chia tay để anh khỏi khổ...chẳng nhẽ em lại làm anh khổ đến thế..........chỉ vì em muốn được đi cùng anh.....vì em muốn ở bên cạnh em trong lúc em chán nản


" Khổ lắm"----------------->giá mà đừng biết nhau thì chẳng bao giờ khổ vì nhau ...........thế có được không??


Chẳng biết than thở với ai ...ngay cả người mà quan trọng nhất ấy cũng quá bận rộn không có thời gian để nghe Ly nói..........


.......xin vẫn yêu ngày tới .........."dù vắng bóng ai, dù vắng bóng anh....!

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs03/08/07 · 00:01 #17
Vui vẻ, hạnh phúc, có nên chia sẻ với mọi người không?


Love and Health
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn

Thành viên online

19461 người online, 576 thành viên

Đang chơi Game

Thành viên tích cực close

loading