Trong những cơn mơ kì lạ và hoang đường , tôi thấy hai tay mình ôm mặt mẹ . Mở mắt ra , tôi bắt gặp mảng tưởng trắng toát , rồi lại nhủ thầm tự chế giễu và mỉa mai bản thân mình . Cái sự cay độc bao giờ cũng làm cho con người ta thêm cứng rắn . Nhưng tôi vẫn không tài nào thoát ra nổi ... Cái cảm giác ấy giống như một người leo núi bị trượt chân , rơi hoài mà không chạm đất .
Một buổi chiều lạnh và xám xịt , tôi gọi điện về nhà . Khi mẹ nghe thấy giọng tôi khàn khàn , mẹ bật khóc . Tôi biết , những thứ làm cho một người phụ nữ mạnh mẽ như mẹ rơi nước mắt trên đời này không nhiều . Tôi cắn chặt hai răng lại . 3h 25'' . Tôi cảm thấy thời gian ngưng lại đặc quánh trên mặt chiếc đồng hồ cũ kĩ .
Ở kolej , có lẽ duy chỉ có tôi là người duy nhất chưa rơi một giọt nước mắt nào trên cái đất này . Cũng chẳng phải vì tôi dũng cảm hay mạnh mẽ , có chăng khác nhau ở chỗ mỗi người có một cách thể hiện khác nhau mà thôi . Mà có ai dám chắc , không khóc là không nhớ ? Dưới lồng ngực mỗi người ai mà chẳng có một trái tim . Cũng có thể , nước mắt của tôi chưa rơi xuống đã bốc hơi và bay lên rồi .
Những buổi tối từ trên phòng nhìn xuống mênh mông đèn đường và hơi sương , tôi cảm thấy toàn thân mình được làm bằng nỗi nhớ .
Phút yếu lòng như thế không nhiều . Tôi lao vào học như điên , để trốn chạy nỗi cô đơn và cũng cần phải như thế . Có hôm cày rất trâu , đến lúc mệt quá , nắm vật ra giường và nhìn đồng hồ . Mới có gần 5 giờ sáng . Những đêm dài không dễ qua mau ...
Thời gian rảnh , tôi lên net , rải bài trên các forum . Cũng chẳng để làm gì nhưng có lẽ thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn thì phải . Thật may là tôi vẫn còn có thể viết ra được những điều cần viết và muốn viết .
Lạ thật , ở nhà tôi luôn trong tình trạng thiếu ngủ , lúc nào cũng chỉ ước mơ có 1 buổi sáng để ngủ thật thoả thích . Thế mà khi sang đây , dây thần kinh của tôi như căng ra ....
Bọn Tây lợn ngủ nhiều và lười biếng . Thế nên tôi lại càng có nhiều khoảng lặng . Tôi dành thời gian để học cách đi bộ nhanh như bọn cẳng dài , dành thời gian để học thuộc đường đi và cơ miệng hoạt động hết công suất . Đôi khi mệt quá , chui vào chăn ngủ , nửa tỉnh nửa mê tôi thèm nghe một giọng nói Việt Nam , một câu gì đó bình thường thôi cũng được ....
Nghề nào nghiệp đấy ! Tôi đã bắt đầu học được cách sắp xếp mọi thứ . Tình cảm một ngăn , học hành 1 ngăn , cuộc sống 1 ngăn . Ngăn này đóng lại ngăn kia sẽ mở ra . Để khỏi chồng chéo , và đấy cũng là sự cần thiết . Một đôi lần mọi chuyện không được mạch lạc như thế , nhưng có lẽ cái gì cũng cần có thời gian . Cái đồng hồ cát 5'' cho tôi 5'' nhớ nhà , khi cát trong đồng hồ chảy hết cũng là lúc đứng lên làm việc khác . Cái đồng hồ cát 5'' cho tôi 5'' yếu lòng và muốn buông xuôi mọi thứ . 5'' ấy trôi qua , tôi sẽ lại trở lại là tôi như bình thường , đầy nhiệt huyết đầy say mê và háo hức .
Mỗi sáng thức dậy , tôi đều cảm thấy may mắn . May mắn vì mình chưa già . Tôi còn trẻ nghĩa là còn cơ hội . Và quan trọng hơn tôi còn đủ nhiệt huyết và say mê để thi thố với đời . Nguồn năng lượng dồi dào ấy giúp tôi trèo cao mà không sợ ngã . có những lúc trong tôi dâng trào sự sống , tôi cảm tưởng như cả thế giới đang trong tầm tay mình , mình cứ định ra - đi rồi sẽ đến . Thật điên rồ và phù phiếm . Nhưng tôi vẫn cảm ơn cuộc đời vì dù sao mình cũng vẫn còn đủ sức để điên rồ và phù phiếm . Thật đáng sợ nếu một ngày tôi trở nên già nua và cạn nhiệt !