Ngày 20 tháng 6 năm 2004
Đúng 8g30 sáng tôi có mặt ở tiền sảnh khách sạn Đồi Dương. Tôi nhá máy, và khoảng 15 phút sau thì anh xuống. Anh đề nghị vào nhà hàng ăn điểm tâm và anh đưa tôi 1 coupon buffet mà anh đã chuẩn bị trước.
Tôi theo anh vào trong và bắt đầu lựa chọn những món ăn cho mình. Anh mở lời trước:
-Ở ngoài này lâu vậy mà chưa có cô nào để giới thiệu anh sao?
Tôi cười và lắc đầu:
-Con gái Phan Thiết không hợp với em anh à. Em chỉ yêu?
-Con gái Sài Gòn chứ gì? Hahaha? Anh nghe chú nói câu này đến cả chục lần rồi. Mà hay là? chú kết em nào ở SG mà anh không biết nhỉ?
-Không có đâu! Anh chỉ được cái đoán mò, ông anh của tui ơi. Mà sao anh không dắt chị dâu theo vậy?
-Ôi dào, chuyện làm ăn mà. Chú thừa biết là có nhiều thứ không nên có mặt vợ mình mà. Dắt theo chỉ tổ? mất tự do.
Anh cười vang, tôi cũng cười. Anh tôi là vậy đó, luôn tự tin và có được sự thoải mái của một người đàn ông thành đạt. Và anh tự tin đến mức? bị xỏ mũi mà anh có biết đâu.
Xong bữa sáng. 2 anh em kéo nhau ra dãy quán café ở đối diện khách sạn, nằm sát bên biển. Đây là nơi quen thuộc của tôi, nơi mà tôi thường tìm đến vào những buổi tối nhớ nhà, nhớ Sài Gòn và cả? chị dâu tôi nữa.
Sau khi đã yên vị, nhấm nháp chút café nhàn nhạt và hít thở chút không khí trong lành của một buổi sáng ở biển, anh trầm tư nghe bài hát Có Những Niềm Riêng với giọng hát của Elvis Phương.
?Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi?
-Hay thật chú à! Nhạc thế mới là nhạc chứ! Chứ như nhạc bây giờ nghe nó nhàn nhạt thế nào ấy, cứ như? ừm? ly café này vậy.
2 anh em cùng cười. Tôi phục anh ở chỗ đó. Lúc nào cũng cười, nên có lẽ thế mà anh luôn trẻ trung, hơn cả thằng em thua anh đến gần chục tuổi.
-Anh đi thế này không sợ chị dâu ở nhà có? bồ sao? ?" Tôi hỏi anh.
-Hả? Chuyện đó thì? anh không lo lắm đâu. Cô ấy có tất cả mọi thứ mà. Cần gì anh chiều hết. Với lại, anh yêu cô ấy rất nhiều. Như thế chưa đủ để cô ấy toàn tâm toàn ý với anh sao?
-Chưa chắc đâu anh! Tình yêu đâu phải chỉ có đầy đủ vật chất và một người chồng yêu thương. Nó cần có sự quan tâm và sự chia sẻ nữa.
Anh nhìn tôi, nheo nheo mắt và bật cười:
-Nghe cứ như chú đang dạy đời anh vậy? Cứ như chú đã có vợ vậy. Hay là? có bà nào ở đây rồi?
-Trời, anh cứ như vậy hoài! Em chí nói dựa vào những gì em thấy và biết thôi. Anh đi nhiều thế này, không ai bên cạnh, chị dâu sẽ phải tìm một chỗ dựa. Biết đâu đấy?
-Còn cô em họ mà. 2 chị em hay đi shopping, đi chơi chỗ này chỗ nọ. Vậy là vui rồi.
Hình như? tôi đang cảnh báo anh tôi vậy? Tôi muốn anh tôi giữ lấy hạnh phúc của anh ấy.
-Anh sắp làm Ba rồi, phải chăm lo thường xuyên cho bà Mẹ tương lai ờ nhà chứ. Làm chồng như anh thì có ngày bị cắm sừng hồi nào không hay đó.
Bỗng nhiên anh trầm tư hẳn. Anh nhìn xa xăm về một chốn xa nào đó. Và, lần đầu tiên tôi thấy anh thở dài. Nhẹ thôi, nhưng đủ để tôi nghe thấy.
-Hình như là vậy chú ạ!
Tôi điếng hồn khi nghe điều đó. Tay tôi run lẩy bẩy đến không cầm nổi ly café. Hay? anh đã biết rồi?
-Anh có cảm giác như có một ai đó trong lòng cô ấy vậy. Nhiều lúc anh thấy cô ấy khóc. Thấy mắt đỏ thôi. Có lúc thấy cô ấy đọc tin nhắn ĐT mà cắn chặt môi. Anh muốn xem thì cô ấy xóa mất! Anh hỏi thì chỉ nói là nhớ đến một bộ phim buồn. Anh thấy bất an lắm. Nhưng nghĩ lại thì thấy thương bà xã anh lắm chú à. Làm vợ khi còn trẻ mà, chắc là tâm lý không ổn định vậy thôi. Sắp tới lại chuẩn bị làm Mẹ nữa?
Anh lại thở dài đánh thượt một cái. Điều anh nói làm tôi nhói lòng. Tôi như thấy bao dằn xé trong lòng mình như cuồn cuộn dâng lên. Tôi muốn gào lên cho anh biết là thằng em mà anh tin tưởng bấy lâu nay chính là người đã cắm sừng anh đây! Nhưng? Sao lại làm vậy được? Đó vẫn là điều bí mật của em và tôi mà! Và? anh tôi sẽ sụp đổ thế nào khi biết được điều động trời này? Điều đó sẽ giết chết tất cả niềm tin của anh, của tôi và của em, của cô em họ nữa.
Em đã giữ kín điều đó trong lòng, vậy thì tôi cũng sẽ giữ mãi điều đó. Nhưng tôi vẫn không thể biết chắc là tôi sẽ giữ nó được đến bao giờ? Còn lúc này, tôi chỉ thấy thương cho anh tôi! Và im lặng chính là cách nói nhiều nhất những gì cần nói với anh.
?Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó, chắc qua bao chông gai?