Trích:
Thu_6 viết lúc
16:57
- 15/02/2011
Cái mả làng
Khi mẹ tôi sinh em bé, căn hộ tập thể cũ kĩ của trường không đủ sức chứa cho cả gia đình, vì thế tôi phải chuyển vào trong làng ở với ông bà ngoại. Ban ngày tôi đi học ở trường, buổi tối, sau khi ăn tối xong thì tôi phải vào bà để ngủ. Đường từ trường vào trong làng đi qua một bãi tha ma, nơi mà mọi người hay gọi là cái mả làng. Cứ khoảng 6h chiều sau khi cơm nước xong, cũng là lúc trời nhập nhoạng tôi, mẹ tôi đưa tôi ra đến cổng trường, đứng trông cho tôi băng qua cái bãi tha ma ấy để về được đến đầu làng rồi mẹ mới quay vào, còn tôi lúc đó mới kịp đứng lại ngoái nhìn mẹ, vẫy tay chào mẹ và bước đi chậm rãi về bà.
................
Sau này lớn lên, nghẫm lại những chuyện cũ, thầm cười mỉm vì thấy thật trẻ con, thật ngố tàu. Thi thoảng có dịp về qua làng cũ, nhìn ngôi trường mới khang trang hơn, đường nối vào làng rộng và đẹp hơn, thấy như xa lạ, nhưng bên cạnh đó, cái mả làng vẫn không có sự đổi thay, vẫn cũ kỹ, ảm đạm và cô quạnh, nhưng chính ở đó, tôi tìm được sự quen thuộc cho mình, cho những năm tháng ấu thơ êm đềm xa xưa ấy.
|
Đọc bài viết này của bạn, thấy đồng cảm. Ngày bé, mình cũng toàn phải xuống nhà bà ngoại ngủ cùng. Tuy không phải đi qua "cái mả làng" nào, nhưng cũng sợ ma lắm!
Tiện thể, kể luôn chuyện ngày bé xuống ngủ với bà - cùng với chuyện của bạn.
Ngày bé, nhà rất nghèo. Chị thì bà nội nuôi, còn mình, may mắn hơn, vẫn được ở cùng bố mẹ. Tuy nhiên, cũng có thời gian, mình phải xuống ở cùng với bà ngoại.
Nói là chị được bà nội nuôi, nhưng 2 chị em vẫn được ở cùng nhà với nhau. Vì nhà bà nội có 5 gian, ông bà ở gian đầu tiên, nhà mình ở gian cuối. Chỉ đến bữa là chị xuống ăn cơm với ông bà thôi. Mỗi bữa cơm, chị chạy qua chạy lại 2 nhà, ăn cái nọ, gắp cái kia. Mình ngứa mắt quá, mắng chị: "Mày lên nhà ông bà mà ăn, mày là con ông bà cơ mà!"

(Hồi bé chả hiểu sao chỉ xưng mày-tao với chị. Lớn lên 1 chút mới bắt đầu biết gọi chị xưng tên)
Tối tối, 2 chị em xuống ngủ với bà ngoại. Hồi đó ông ngoại mới mất, nên mẹ cho 2 chị em xuống với bà cho bà đỡ buồn. Đó là khi mình 4 tuổi. Lên lớp 2, hai chị em lại về với bố mẹ. Đến lớp 4 hay lớp 5 gì đó, 2 chị em lại ngủ với bà cho đến khi mình lên lớp 7. Khi ấy, nhà mình không ở cùng ông bà nội nữa, mà chuyển ra khu tập thể của trường bố.
Tối tối, 2 chị em dắt díu nhau đi xuống bà ngoại. Trời chập choạng tối, hai chị em líu ríu dắt nhau đi... Khi đó mình mới 4 tuổi, nên rất thèm mẹ. Ấn tượng đọng lại mãi trong mình, là khi ấy, tối nào mình cũng khóc từ lúc vào giường nằm ngủ cho đến tận lúc ngủ thiếp đi - vì nhớ mẹ. Những ngày đầu bà ngoại còn dỗ dành. Nhưng dỗ mãi chả được, nên bà đành chịu. Cứ để mình khóc thoải mái. Mà, không hiểu sao mình cảm thấy nhớ mẹ thật. Sáng hôm sau lại về nhà với mẹ thôi, nhưng khi ấy, mình cứ có cảm giác là sẽ phải xa mẹ mãi mãi vậy. Được cái chị mình chả bao giờ khóc lóc, chị không bị cảm giác nhớ mẹ như mình.
Cũng có những lúc mình không khóc... Đó là khi mình chợt nhìn thấy cái gì đó... Có gì đâu, chỉ là những cái cây, những tàu lá chuối đu đưa ngoài cửa sổ thôi. Thế mà đủ làm mình sợ cứng người, vì nghĩ đó là... ma. Mà chả hiểu sao, hồi đó cứ nghĩ đến ma là lại nghĩ rằng ông ngoại về

. Mình nín bặt, không dám thở, mắt dõi theo những chiếc bóng ngoài cửa sổ. Đặc biệt là những hôm sáng trăng, ngoài đồng người ta bơm nước trắng xoá thì mình càng sợ hãi. Vì khi nước đầy cánh đồng, nước sẽ vỗ sóng vào những ngôi mả mọc rải rác ngoài ruộng. Nhà bà ngay cạnh những ngôi mả ấy. Nước lên, trăng sáng, con bé là mình nín thở, quên cả khóc nghe tiếng sóng vỗ ì oạp vào những ngôi mả. Hix, tiếng vỗ nước ấy thật đáng sợ, hệt như tiếng rửa chân của những con ma đêm mà ngày ấy mình thường được nghe kể

. Trong bóng đêm mà đồng tử của mình giãn ra hết cỡ, nhìn 4 xung quanh, đề phòng nếu ma hiện lên thì còn kịp thời... nhắm mắt!

..............................
Sáng, khoảng 4h30 bà ngoại đã tỉnh dậy quét sân, rồi đi gánh nước đổ đầy mấy cái chum. Bà bảo nên gánh nước vào buổi sáng. Đó là khi nước sông sạch nhất. Sau một đêm, sông gột rửa đi tất cả những nhơ bẩn. Tất nhiên là lúc 4,5h thì mình còn ngủ say tít và chẳng thể nào nhìn thấy bà gánh nước. Nhưng không hiểu sao đến bây giờ mình vẫn hình dung ra cái dáng còng còng của bà ngoại - cái dáng tất tả, những bước chân xiêu vẹo, hai gánh nước nặng trĩu từ con sông cạnh cánh đồng bước về nhà. Mình nhớ hình ảnh ấy, có lẽ là do có thể có những ngày hết nước, bà buộc phải gánh thêm mấy gánh nước chiều???
...............................
Lại thấy nhớ bà ngoại rồi... Còn nhớ ngày bé, có lần bà dắt mình đi xuống xóm 10, quê cũ của bà, nơi mẹ sống thời thơ ấu cho đến khi lấy chồng. Trời âm u, hai bà cháu đi vào những con đường hun hút những hàng tre. Ngày xưa quê mình nhiều tre lắm, đường làng lúc nào cũng rợp mát. Nhà bà nội mình, con đường làng chạy qua ngõ cũng rợp bóng tre, và mình rất thích. Tuy nhiên, hồi đó, xóm 10 là "vùng sâu vùng xa" của xã, nên những hàng tre khiến mình sợ. Mình nép sát vào bà ngoại. Những hàng tre bí hiểm, thâm u khiến mình rờn rợn. Mình tưởng tượng, sau những hành tre ấy luôn có những con ma tóc xoã sẵn sàng nhảy xổ ra, chặn đường hai bà cháu. Hoặc những con "ma chai" sẽ lăn những cái chai ra giữa đường khiến hai bà cháu bị lạc.
Hôm đó, mình hỏi bà: "Bà ơi, năm nay bà bao nhiêu tuổi?". Bà bảo: "Bà 70 tuổi rồi!". Năm bà mất là năm 2008, khi ấy bà 90 tuổi.
Tính ra, hồi ấy mình đúng 5 tuổi. Cho đến năm nay, thì đã trọn 23 năm trôi qua... Quá nhanh, mà sao những kỷ niệm thơ ấu cứ đọng lại mãi trong mình!?!