Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: "Mà em người đời thường/ Biết là anh có ở"

imgs20/05/10 · 09:19 #91
4. Sở dĩ nên thêm dấu , sau lối xưa để nó diễn tả cái gì đó ngập ngừng. Kiểu như con phố đã rất quen thuộc rồi nhưng ta vẫn thấy lạ. Lạ là do thiếu vắng 1 ai đó. 1 sự thay đổi tâm trạng.

5. Câu 6 về mặt thanh điệu có vẻ không thuận. "Cũng tàn" rõ ràng là êm tai hơn "cũng tan". Nhưng sương thì tan chứ không thể tàn. Do đó mà dùng chữ "nhạt nhòa" nghe nó thi ca hơn.

6. Câu 4 đoạn 2, đổi vị trí "vơi đầy" thành "đầy vơi" cho nó có cảm giá như cái gì đó đang chùng xuống. Với lại "đầy vơi" hợp với "nhớ mong" ở câu dưới hơn vơi đầy.

________________

Về cái câu chủ đề, có thể hiểu là "bến đỗ" như có người đã giải thích.
Tôi chỉ có ý kiến thêm chút. Xuyên suốt bài thơ tác giả nhắc nhiều đến cảnh sinh hoạt của chồng (hiện diện hoặc không hiên diện). Tất cả chỉ là vẻ bên ngoài. Kiểu như sống mà không hiểu, không phải là 1 phần của nhau, không chia sẻ được cho nhau. Người vợ chỉ là 1 người đi trên lề của con đường mà chồng đang đi.

"Mà em người đời thường, Biết là anh có ở ! " ngoài cảm giác sợ mất mát còn là tâm trạng của một người cô liêu. Ong k hút chung 1 ngụy, hoa k nở chung 1 cành, người k đi chung 1 đường.


Trăng sáng cuối trời

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs20/05/10 · 11:01 #92

Trích:
vietgreat viết Xem bài viết
Vật vờ, thơ thẩn, thi ca, bình luận cái

1. Bài thơ hay, tâm trạng, sảng khoái....nhưng dằn vặt.

2. Câu thứ 3, xem xét bỏ từ "nói" cho nó yên ắng nhưng khung cảnh, tĩnh lặng như phố khuya.

3. Câu 4, thêm dấu , sau lối xưa.

4. Sở dĩ nên thêm dấu , sau lối xưa để nó diễn tả cái gì đó ngập ngừng. Kiểu như con phố đã rất quen thuộc rồi nhưng ta vẫn thấy lạ. Lạ là do thiếu vắng 1 ai đó. 1 sự thay đổi tâm trạng.

5. Câu 6 về mặt thanh điệu có vẻ không thuận. "Cũng tàn" rõ ràng là êm tai hơn "cũng tan". Nhưng sương thì tan chứ không thể tàn. Do đó mà dùng chữ "nhạt nhòa" nghe nó thi ca hơn.

6. Câu 4 đoạn 2, đổi vị trí "vơi đầy" thành "đầy vơi" cho nó có cảm giá như cái gì đó đang chùng xuống. Với lại "đầy vơi" hợp với "nhớ mong" ở câu dưới hơn vơi đầy.

________________

Về cái câu chủ đề, có thể hiểu là "bến đỗ" như có người đã giải thích.
Tôi chỉ có ý kiến thêm chút. Xuyên suốt bài thơ tác giả nhắc nhiều đến cảnh sinh hoạt của chồng (hiện diện hoặc không hiên diện). Tất cả chỉ là vẻ bên ngoài. Kiểu như sống mà không hiểu, không phải là 1 phần của nhau, không chia sẻ được cho nhau. Người vợ chỉ là 1 người đi trên lề của con đường mà chồng đang đi.

"Mà em người đời thường, Biết là anh có ở ! " ngoài cảm giác sợ mất mát còn là tâm trạng của một người cô liêu. Ong k hút chung 1 ngụy, hoa k nở chung 1 cành, người k đi chung 1 đường.



Then kiu!
Cám ơn bạn vì đã có những bình luận rất thú vị và hợp lý. Mình chỉ có mấy điểm muốn trao đổi lại với bạn.

1. Bạn thấy bài thơ của mình "sảng khoái" ở điểm nào thế?

2. Nếu giữ nguyên từ "nói", khung cảnh có bớt yên ắng, phố khuya có bớt tĩnh lặng đi hơn không?

3,4. Đồng ý, thêm dấu "," hay hơn, nhưng không phải để nhấn mạnh sự ngập ngừng, vì không có sự ngập ngừng nào ở đây cả. Mà để nhịp câu hay hơn, nhấn mạnh tâm trạng hơn.

5. Câu sáu: chính mình lại thích cái âm điệu mà bạn cho là không thuận đó. Và mình cho rằng từ "nhạt nhoà" đã được dùng quá nhiều, cho nên nếu cho vào đây, sẽ mất tính thi ca đi.

6. Bạn nói có lý, "đầy vơi" trong trường hợp này nghe "thảm thiết" hơn. :D
---------------

Về cái câu chủ đề, mình hơi ngạc nhiên khi bạn nghĩ rằng trong bài thơ ("Anh"), tác giả nhắc nhiều đến cảnh sinh hoạt của chồng (theo nghĩa ấm áp - nếu mình hiểu không nhầm). Thực sự thì mình thấy bài thơ chỉ nhuốm một màu mất mát, đổ vỡ, cô đơn, xa cách, khó chia sẻ, thiếu hụt. Duy nhất có 2 câu cuối cùng là "kéo lại", làm sáng cả bài thơ.
Cũng chưa chắc là bài thơ này nói về "người chồng" và tâm trạng của "người vợ". Đơn giản chỉ là tình cảm của một người phụ nữ - "em" - dành cho một người đàn ông - "anh" - mà thôi. Nếu hiểu như vậy, sẽ thấy nhiều điều rộng mở hơn đấy bạn ạ.

Cám ơn bạn nhiều vì đã chia sẻ nhé!

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs20/05/10 · 15:38 #93
Con ong thấy hoa thì thích thú, con cá gặp nước thì tung tăn, ẩm giả nghe hơi rượu thì sảng khoái.

Tôi thấy giữa con phố vắng, yên ắng, tĩnh lặng, không gian sâu thẳm, có 1 người lặng lẽ. Vô luận thế nào mà còn có thể cạn được là điều rất sảng khoái. Không chừng sau này muốn tìm lại cái cảm giác đó cũng không được.

Những chuyện khác vốn đã không còn cần thiết để phải nhắc tới nữa. Thơ mà...


Trăng sáng cuối trời

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs22/05/10 · 11:59 #94
Trích:
vietgreat viết Xem bài viết

Con ong thấy hoa thì thích thú, con cá gặp nước thì tung tăn, ẩm giả nghe hơi rượu thì sảng khoái.

Tôi thấy giữa con phố vắng, yên ắng, tĩnh lặng, không gian sâu thẳm, có 1 người lặng lẽ. Vô luận thế nào mà còn có thể cạn được là điều rất sảng khoái. Không chừng sau này muốn tìm lại cái cảm giác đó cũng không được.


Có những điều phải trải nghiệm thì mới hiểu được, ví dụ như cám giác "cạn" này, không chỉ có một.

Bạn thử xem một sắc thái khác của "cạn" nhé:
"Buồn như ly rượu đầy, không có ai cùng cạn
Buồn như ly rượu cạn, không còn rượu để say" (Y Vân).

Mình không nói đây là tâm trạng của mình trong bài thơ nhé. Chỉ muốn bạn hiểu thêm về "cạn" thôi.

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs26/05/10 · 01:18 #95
.

mắt sâu sầu hút về hoang lãnh
Lần sửa cuối bởi sacmauhoavan - 16/09/10 lúc 02:35
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs26/05/10 · 08:37 #96
- Phàm sự vật hiện tượng nào cũng có thể tàn được. Nhà tàn, đất tàn, cây tàn...ngay cả giấy, bút, tiền tài đương nhiên cũng có thể tàn được. Có điều, thi ca mà nói tuyết tàn, sương tàn...thì gượng ép. Kiên cưỡng cũng được nhưng làm mất vẻ đẹp của thi ca.

- Trong cái ngữ cảnh đó, thể hiện một sự so sánh giữa cái vô hình (ký ức) và cái hữu hình (sương khuya). Nếu như sương không phải là sương, khói chẳng phải là khói thì cái ví von trở nên vô nghĩa. Thi ca gởi gắm cái tình, nếu mà vô nghĩa thì làm thinh hay hơn nhiều.

9 người 10 ý, cảm ơn vì đã góp ý thứ 11.


Trăng sáng cuối trời

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs07/08/10 · 23:28 #97


Bao giờ người trở lại.?
Nhà hoang vắng hơi người
Bao giờ người trở lại?
Căn phòng rộng thênh thang
...
Bao giờ người trở lại.?
Ngày hè thưa vạt nắng
Bao giờ người trở lại.?
Bốn mùa những đầy vơi
...
Bao giờ người trở lại.?
Cho qua bão trong lòng
Bao giờ người trở lại.?
Cho vẹn những bình yên






Tìm lại mình trong ngàn ánh trăng rơi...
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs15/09/10 · 20:52 #98
Thu lạnh rồi, anh nhớ em không?
Có muốn ủ vào hương thầm gửi em chút ấm?
Nắm tay em trong chiều xao xuyến gió
Lá mơ màng trên mái tóc mây vương?…

Nắng nhòa rồi, anh nhớ em không?
Khe khẽ câu hát “Ơi mùa thu Hà Nội”
Khóe môi cười cho Tây Hồ lấp lóa
Nhịp chèo nghiêng, trời đất cũng nghiêng nghiêng

Hoàng hôn giăng, hàng sấu đứng thẹn thùng
Sương xuống muộn, vào long lanh mắt biếc
Lòng hanh hao, thu có thầm nhớ tiếc
Những tháng ngày ta không ở bên nhau…?
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs18/09/10 · 17:30 #99
xin tác giả cho hỏi yên nhiên là gì ạ?@}
Lần sửa cuối bởi congiomuaha96 - 19/09/10 lúc 07:12
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs19/09/10 · 02:04 #100
Cái này của riêng mình nhá

"... Một tiêu một kiếm dọc giang hồ
Tình sầu muôn thưở rượu một lô ..."

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn