Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: NẾU YÊU THÌ PHẢI NÓI

imgs12/10/06 · 23:59 #1
NỖI BUỒN CỦA ĐÊM
(Tặng V.T.L - cho anh và mùa thu...)

Em gái bảo em hôm nay hoa lan thơm nhiều lắm
Hà Nội ?onhỏ như bàn tay con gái?
Mà sao em đi mãi...
Vẫn chẳng thể nhìn được anh


Có những điều quá đỗi mong manh
Có những điều không thể không nói dối
Có nghĩa gì đâu khi không ai có lỗi
Hà Nội nhỏ như hai tiếng ?ongười quen?...


Đầu này thành phố có một người thức trắng đêm
Em chong đèn chờ hoa ra nụ
Chờ đến tận khi hoa tàn úa
Vẫn không thể cảm nhận được mùi hương...


Có những giản đơn quá đỗi bình thường
Mà em không sao chạm tay với được
Trái tim trầy xước...
Đã bao giờ anh muốn hiểu đâu...


Chưa thể một lần là của riêng nhau
Anh vẫn thế, trước giờ vẫn thế
Chỉ có em khạo khờ rơi lệ
Cho một người chưa quen...


Chưa có, dù nhỏ nhoi, một chút êm đềm
Em tự thêu dệt nên tấm thảm màu cổ tích
Những ái ân trong màn đêm tĩnh mịch
Tiếng dế ngân trong cỏ ướt sương sa...


Khi bóng dáng anh còn quá đỗi nhạt nhoà
Em đã nghĩ đến một tình yêu rất thực
Những điều giản đơn nhiều khi là quá sức
Mong manh...


Biết chẳng bao giờ em là của riêng anh
Hà Nội khạo khờ như bàn tay con gái
Tiếng dế ngân trong đêm còn vang mãi
Em nhốt khạo khờ mãi là của riêng em...


Chỉ có mình em và nỗi buồn của đêm
Giờ này hẳn là anh không còn thức...




Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs13/10/06 · 13:35 #2
MANG EM ĐI SUỐT CHIỀU DÀI BÊN LỞ...

Mang em đi suốt chiều dài bên lở

Mà cứ ngỡ bên bồi

Qua cầu nhìn lại...

Chơi vơi!



Mang em đi suốt chiều dài bên lở

Ngày mai lũ về

Nói gì cũng là không đủ

Một lần có anh chở che...



Mang em đi qua một hoàng hôn

Đường xa lắm

Dòng sông không thấy nữa

Mai em xa anh rồi...

Sông vẫn trôi...



Mang em đi suốt chiều dài bên lở

Mà cứ ngỡ bên bồi

Dòng sông - một nửa

Em hoá bên lở xô mãi bến bồi anh...



Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs13/10/06 · 18:31 #3
Thơ Quỳnh Hương hay phết, nhẹ nhàng, tình cảm. Nhưng cá là đọc ở đâu thấy quen quen. Nếu không phải thì thôi . Thích cái bài Bồi Bồi Nở Nở thứ hai, cứ đọc đến cái đoạn ấy lại nhớ đến bụi chuối với cái lò gạch , thế mới đau sờ cau.
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs14/10/06 · 00:43 #4








Thơ và hình mình thấy rất đẹp .... ko biết có phải duyên chăng ????



Em đi khuất bóng chiều rơi

Để tôi đứng giữa khoảng trời mênh mông




Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs17/10/06 · 16:15 #5
Trích:
kephahoai viết Xem bài viết

Thơ Quỳnh Hương hay phết, nhẹ nhàng, tình cảm. Nhưng cá là đọc ở đâu thấy quen quen. Nếu không phải thì thôi . Thích cái bài Bồi Bồi Nở Nở thứ hai, cứ đọc đến cái đoạn ấy lại nhớ đến bụi chuối với cái lò gạch , thế mới đau sờ cau.


vừa lò dò vào đây chơi đã đọc vị nhau ghê quá. Từ từ thôi không em nó sợ em nó chạy mất bây giờ.

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs17/10/06 · 16:17 #6
CỎ ÚA

Một lần thôi...

Mang em đi qua miền thảo nguyên ngút ngát...

Nơi chưa từng in dấu chân ngựa hoang

Chỉ có cỏ...

Và anh...




Một lần thôi...

Mang em đến cao nguyên lộng gió...

Nơi con sẻ nâu ngủ vùi trong cỏ...




Một lần thôi...

Ôm em trong vòng tay...

dưới bóng những cây tùng trong truyện Anđecxen...

Một lần có em...

Và cỏ...




Nơi những hoang hoải quên dấu chân người

Nơi miền gió cát vươn xa bất tận

Nơi bông tuyết trắng đậu lơ đễnh trên ngọn tháp

Những câu chuyện cổ tích không có thật bao giờ...




Em lại về đây...

Ngủ vùi trong tay cỏ...

Quên đi buồn và nhớ...

Anh!


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs17/10/06 · 22:27 #7
Mình em ngược về phương bắc
Yêu anh... yêu đến Kỳ Cùng
Sông sâu quặn mình xiết nước
Chẳng bằng em nhớ... em mong...
...
Chẳng bằng em ngóng... em trông...?

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs18/10/06 · 22:38 #8
Thơ viết cho mùa qua


Thế là mùa vắng đi rồi không quay trở lại
Mưa bụi mong manh bàng bạc trăng một mình
Trên đại lộ vẫn đèn đường màu đỏ
Và lá, và mầm mỏng mảnh lên xanh...


Thế rồi người ấy đi ngang rồi không quay trở lại
Ta thờ ơ viết câu thơ đề tặng hai người
Những câu thơ xưa chữ vần còn bỏ ngỏ
Món quà đầu trả nợ tuổi 20...


Ta gửi lại mùa hàng trăm câu hát
Phím nhạc quen xuống mãi những cung trầm
Bức thư cũ viết rồi không kịp gửi
Bụi tháng năm phủ nét mực lặng câm...


Hà Nội phố chiều ngu ngơ đổ lá
Rụng oằn cong dưới chân bước quá mềm
Ta cố giữ mà không sao giữ nổi
Chiếc lá cuối cùng trong gió chao nghiêng...


Thế là mùa vắng đi qua rồi không quay trở lại
Gió heo hút theo dọc phố dài
Ta xuống phố nhặt những mùa để lại
Nghe mưa bụi nhòa tê lạnh bờ vai...




Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs24/10/06 · 11:32 #9
GỬI MỘT MIỀN TRUNG

(Em là con gái Hà Nội
Viết thơ gửi về miền Trung...
Em gọi nơi ấy là quê nội
Giờ nhớ quê nhiều... có phải tại anh không?)


Ai bảo anh ghé lại miền Trung
Nơi ấy quê em bốn mùa nắng cháy
Gió lào gắt gao giữa ngày tháng 7
Lỡ một lần... còn thương nổi lần sau...?


Người miền Trung chẳng dễ quên mau
Cát trắng hàng dương bóng đổ dài trên bãi
Mắm tép, tôm chua ăn một lần nhớ mãi
Có đủ cay mắt trai Hà Nội không anh?...


Rồi mai này nhịp chân bước nhanh nhanh
Những vòng xe đưa anh về phố thị
Có bao giờ, một lần thôi, nhớ nhỉ?...
Phút ngơ ngẩn buồn tại một ngã ba...?


Mai mai này... sẽ là xa thật xa
Có nỗi nhớ chỉ thuộc về ký ức
Và anh - gã lãng du phiền phức
... sẽ là một phần trong nỗi nhớ quê em


...


Rồi có bao giờ anh trở lại miền Trung
Nắng gió quê xa bốn mùa bỏng cháy
...
Con gái miền Trung cũng vậy
... dù chính mình... cũng chẳng hiểu tại sao?...




Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs25/10/06 · 00:30 #10
TRO CỦA HOA HỒNG

(với Tiếng chim hót trong bụi mận gai)

Khi vở kịch cuối cuộc đời hạ màn
Người vẫn chỉ là người đàn ông danh vọng
Đem tình yêu vùi vào trong ký ức
Hoa hồng và tàn tro...


Có con chim hót mãi trong bụi mận gai
Cạn kiệt máu trong tim mà tình yêu vẫn say ngủ
Thôi
Đừng tiếc
Chẳng bao giờ người là của riêng ta...


Ngay cả khi cái chết mang anh thật xa
Em vẫn không tin trên đời có Chúa...
Khi bờ môi anh chạm vào môi em mịn màng như lụa
Là khi mọi tín ngưỡng phải rời xa


Chiều chúa nhật của đôi ta
Nơi xưng tội là nhà
Em điên cuồng quẫy đạp giành giật anh trong ngàn miền quá vãng
Cơn mơ tình yêu co giật
Chết trong màu áo hồng y...


Thôi.
Em nín đi
Ngay cả trong câu chuyện thần tiên nhất
Cha Ran dẫu sao vẫn là có thật
Đổi tình yêu lấy phút rạng danh bên Chúa ngàn đời


Chỉ có một mình Mecghi thôi...
ôm hoa hồng và tàn tro ...
Tim lành là tim vỡ..

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn