Follow the Emotions
---
lâu lâu rô?i không viết một điê?u gi? đó nho? bé va? dịu da?ng thươ?ng nhật, nhưfng áp lực cuốn ta đi, có nhưfng khi ta nhớ, muốn câ?m bút lên đê? viết ma? cuối cu?ng lại đặt xuống, nặng nê? không đâu ! Nhưng rô?i cufng đến lúc, nhưfng ca?m xúc nho? bé la?m ta rung động lại khiến ta không thê? na?o la?m ngơ được, ta bắt đâ?u suy tư va? viết, nhẹ nha?ng va? câ?n thiết như hơi thơ?, như ti?nh yêu...
sáng nay đi ra Đinh Lêf với Cụ Gia?, gư?i xe xong, đang bước tư? tư? ra Nguyêfn Xí thi? một cơn mưa lá trút xuống, êm ái va? nhẹ lắm ! Tất ca? không gian hiện ra trong mắt mi?nh khi ấy thật tuyệt, cơn mưa lá, nắng dịu va? một cô bán maf thâ?y đang ngô?i gọt vo?...Bi?nh yên ! Nhiê?u khi suy nghif, nếu môfi ngươ?i có thê? có cho mi?nh môfi nga?y một khoa?ng thơ?i gian nho nho?, năm mươ?i phút thôi đê? có thê? đứng ra ngoa?i cuộc sống hối ha?, quên đi nhưfng áp lực nặng nê? đê? quan sát cuộc đơ?i một cách chậm rafi va? say mê thi? hay biết mấy ! Anh thấy mi?nh như đang xem một bộ phim quay chậm, nhưfng gi? đang xa?y đến với anh như một giấc mơ, thơ?i gian cufng như đang khe khef chớp đôi mi vifnh cư?u cu?a mi?nh ma? cu?ng anh quan sát cuộc đơ?i...
có nhưfng khoa?nh khắc ti?nh cơ? lọt va?o mắt anh, đẹp vẹn nguyên va? tinh khiết...Cơn mưa lá hôm nay cufng vậy, như la? món qua? ma? gió gư?i cho nhân gian trong một khắc lắng dịu cu?a tâm hô?n, rô?i gió lại mang đi ! Con ngươ?i bận rộn chă?ng mấy ngươ?i nhận ra đó la? món qua? cu?a gió, tha?m lá rơi như một chuyện rất đôfi bi?nh thươ?ng không la?m ai xao động, cufng pha?i thôi, ngươ?i ta không có thói quen nhận ra được nhưfng gi? không trao tận tay...Na?y loa?i ngươ?i ơi, Ngươ?i có nhận ra không ? Hạnh phúc la? điê?u gia?n dị...Như cốc nước lọc đá giưfa trưa he?, không pha?i Fanta, Cola hay gi? gi? khác !
tôi thích giấu mi?nh trong cái không gian ngập tra?n sách cu?a Mafo, nhưfng khi gian sách ấy vắng lặng, tôi được ơ? một mi?nh...Mắt nhi?n thấy sách chất chô?ng, mufi ca?m nhận được vị ngọt cu?a giấy, tay lục ti?m, lâ?n giơ? nhưfng góc khuất â?n chứa nhưfng điê?u ky? lạ đaf bị quên lafng tư? lâu ! Hôm nay, có một đôi trai gái hi?nh như rất nhiê?u tiê?n, mua một túi to sách, nhưfng cuốn sách bi?a cứng da?y cộp...Họ nói chuyện với nhau vê? sách, sự ngớ ngâ?n va? lố bịch tôi nghe thấy la?m nôfi buô?n dâng lên...Tôi không thích nhưfng ngươ?i như thế, nhưfng ngươ?i coi sách chi? như một đô? vật đơn thuâ?n, một thứ vô tri ! Không pha?i thế đâu ma?, sách la? tinh cốt cu?a tri thức loa?i ngươ?i kết tinh trên linh hô?n cu?a rư?ng cây, mang hơi thơ? cu?a thơ?i gian linh thiêng...Đư?ng vô ti?nh với sách, hay với bất cứ điê?u gi?, ta la?m thế tức la? có tội !
hôm qua có một thă?ng bé cứ ngoái lại nhi?n mi?nh, nháy mắt va? cươ?i với nó, thă?ng bé cứ quay lại nhi?n mafi du? ông bố đaf phóng xe đi rất xa, buô?n cươ?i thật ! Ta nhớ lại câu nói cu?a Sai: "Nụ cươ?i có thê? gia?i quyết bất cứ vấn đê? na?o, du? đó chi? la? nụ cươ?i gia? tạo !". Có thê? đúng, nhưng mi?nh vâfn mong đến một nga?y, ngươ?i ta có thê? cươ?i thoa?i mái với nhau ma? không câ?n toan tính một ma?y may...
lang thang, lang thang, khám phá nhưfng con đươ?ng mới, nhưfng không gian mới, nhưfng ca?m xúc mới...
ôi cha?, yêu Ha? Nội quá đi !
---
nguô?n: http://360.yahoo.com/secretsofachild