___đi qua những vũng lầy____ thơ tôi không có cánh bay bổng mây mưa gió tuyết chỉ cặp sừng mài nhẵn đối diện vuốt nanh thơ tôi chẳng có vỏ ngoài xanh đỏ tím vàng bắt mắt chỉ hòn sỏi bập bùng hâm vỏ ốc lạnh tanh khi hạnh phúc tôi viết về cái chết khi cô đơn tôi viết sự đoàn viên khi tuyệt vọng bút quẫy cuồng rên xiết ca tụng địa ngục,cái đói, những tên điên nếu có thể chắp thêm đôi cánh thơ bay dù chẳng thể sánh cùng mây để trừng phạt những người vô tội thượng đế bắt họ đi qua những vũng lầy.
những ngọn đồi trôi vào nhau bỏ mặt trời chưng hửng bánh thời gian mắc kẹt vũng hoàng hôn cò đón mưa chưa sao bay lững khửng tôi đón ngày xưa nha nhẩn điệu rock buồn cỏ úa một rãnh trời bốc cháy cành gẫy khô quèo nửa âm dương tiếng hát khàn đục đâm lạc lõng nàng mây ngái ngủ thở dài thườn chị cào cào nấp mặt trời làm đỏm anh dế mèn tinh tướng ghẹo lan man sàn đấu đời anh lên chưa nhỉ bao kẻ dương oai chỏng gọng càng nếu đây đã nơi tận cùng trái đất xin nằm tôi xác cỏ rỗng rêu phong dù cánh cửa mở ra khi nhắm mắt địa ngục thiên đàng chẳng thiết quan tâm.
tài sản em ra đi kí gởi lại tôi một gói những mảnh vụn giấc mơ tôi ki bo giữ khư khư như thể đó là vàng em trở lại xinh tươi hơn trước trong câu đùa đòi lại giấc mơ xưa anh biết đâu?chúng đã chết thành thơ à,chúng vẫn sống,em thấy không những vết nhăn chẳng sợ bao giờ biến mất những nếp nhăn;vô sắc;vô sắc có thể ngày mai tôi đẹp trai hơn em đã lấy luôn những nếp nhăn đó rồi cái gì của mình thôi thì giữ chẳng phải phần ta-mặc đất mặc trời
đừng khóc nữa mưa mùa xuân máng xối đã rót đầy rượu mặn nhân gian bóp nặn thành hình tiềm thức quẳng vào một cái lò than kẻ xuống chó nghĩ về thời lên voi gặm nhấm khúc xương thừa năm cũ thôi rồi hồn héo rũ máu tươi chẳng còn tươi đêm dỗ ta bằng câu hát là lơi ngủ lại giấc mười năm trước chim sớm gõ cơn mơ thảng thốt tỉnh giấc hoá thành ông già.