Bài Học Cho Cuộc Sống (Theo bản dịch của Phan Đào Khương Như )Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào . Họ đã dạy bạn những bài học , đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước . Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến ( bạn cùng phòng,người hàng xóm,vị giáo sư,người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ ,hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn .Ban đầu sự việc xãy ra trông có vẻ kinh khủng , đau khổ và bất công , nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng , sức mạnh , ý chí và tấm lòng của bạn . Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả . Bệnh tật , tổn thương trong tình yêu , giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xãy đến với bạn , hãy nhớ rằng đó là bài học quí giá . Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp , một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sồng từng ngày mà không hề ước mơ . Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu , nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa .Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn . Thành công hay thất bại , thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất , sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình .Nếu có ai đó làm tổn thương bạn , phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn , hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa , bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó . Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành , hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện , không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu .Hãy trân trọng khoảnh khác và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa . Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện , và biết lắng nghe . Hãy để trái tim biết yêu thương người khác . Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên , tự tin vào bản thân . Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :" Bạn là một cá nhân tuyệt vời . Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn , vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?".Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy . Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết , dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại . Hỡi chiếc lá nào bay về trời. Có gửi lời với tôi. Hãy giữ lấy dùm tôi nụ cười và đức tin ở con người
Thật cảm ơn bài viết của Lissette đã giúp tôi hiểu rõ hơn về cuộc sống này. Xin được vote cho bài này 5*. Beautiful life!!!
Tâm trạng cuả tớ hiện giờ ... rối bời, đầu óc trống rỗng.... Đọc bài cuả Lissette tớ nhìn cuộc sống có phần dể chịu hơn, thoáng hơn, và điều này giúp tớ thay đổi suy nghĩ về mọi người xung quanh. Rất vui vì bài viết cuả bạn. Cuộc đời ta cứ rong chơi Vui thêm bước nữa Buồn thôi lại về
Tôi còn nhớ lần đầu tiên được đọc một cái gì đó như thế này là hồi lớp 11 khi lang thang trong hiệu sách và mua lấy một quyển sách màu trắng tên là Quẳng gánh lo đi mà vui sống. Một quyển thật là đáng giá. Tôi dường như nín thở đọc một hơi từ đầu đến cuối và cảm thấy một luồng máu nóng chạy rần rật trong cơ thể, tràn đầy hào khí và những xúc cảm tích cực. Ừ, phải rồi, có biết bao phương cách để cảm về thế giới này, biết bao nhiêu góc nhìn và quan niệm ; cuộc sống chỉ cần ta lựa chọn, đưa ra từng quyết định một cách lần lượt, từng cái từng cái một và chả việc gì phải hối hận về điều đó ... lúc đó tôi cảm thấy sung sướng và biết ơn ... trong đó có rất nhiều câu tuyệt vời như "ngày mai chưa đến, và lo lắng cho nó thật là một việc làm vô ích, bạn hãy sống ngày hôm nay ..." và hàng chục lời khuyên bổ ích khác. Những đau khổ của tôi đã đáng gì ? Rất nhiều người đau khổ hơn tôi ! Thế giới thật tươi đẹp và còn hầu như tất cả thời gian trong cuộc đời để khám phá ...Chỉ sau khoảng 30 phút đọc mà tim tôi đã đập thình thịch, mắt ươn ướt, hai tay hai chân bồn chồn, cái năng lượng tốt đẹp trong người tôi nó làm tôi bứt rứt khó chịu lắm, muốn nhảy bổ ra ngoài ôm ngay lấy một người nào đó và nói : "Này, các bạn (bố mẹ / ông bà / anh chị) gì ơi, cuộc sống thật là đẹp quá đi ! Làm sao tôi có thể nói rằng tôi yêu bạn, bạn và cả bạn ? Cho tôi hôn bạn được không ?" ... Rồi như thế nào nhỉ ? Hình như là tôi đi vòng vòng, không có gì đặc biệt xảy ra ... tôi cũng quên mất rồi ... Ờ, nhưng mà nói chung, cái dòng nhiệt huyết bồn chồn ấy nó không dẫn đến đâu. Tôi còn đọc quyển đó nhiều lần nữa, lần nào cũng cảm thấy hạnh phúc nhưng lúc đó và sau này, chẳng bao giờ tôi nhảy ra ôm hôn ai cả. Có nhiều câu chuyện, lời khuyên hay về cuộc sống, tương tự như thế ... chỉ có điều ảnh hưởng của chúng nhạt dần đi, đôi khi tôi còn cảm thấy buồn cười ... bởi chúng như những hạt giống bay trong không khí, hứa hẹn những bông hoa đẹp nhất ; mảnh đất nào cũng cần có chúng, đón nhận chúng với nhiều hy vọng , nhưng chúng ở quá cao, đến nỗi khi đáp xuống được thì chúng nó đã bị những cơn gió cuốn đi và xáo trộn rất lâu, bị sương giá làm cho tê liệt, trở nên yếu ớt, xa lạ, chẳng đủ sức để mọc thành một bông hoa bình thường nhất. Nếu chúng có mang lại điều gì, thì chỉ là những hy vọng, những cảm xúc chóng tàn ? Tôi nghĩ rằng, nếu có thể so sánh cuộc sống với một môn học, thì nó ắt là một môn học thực hành ? bằng cách đọc hoặc nghe những việc tốt qua sách vở, phim ảnh, người ta chỉ có thể cảm được nó. Song muốn làm được thì phải hiểu ? mà muốn hiểu thì phải thực hành, phải thử - sai. Bây giờ tôi không còn đọc những câu chuyện như thế này nữa, tôi nghĩ nó là thứ vớ vẩn. Tôi cho rằng trong bán kính năm chục mét xung quanh phạm vi sinh hoạt của mình, có nhiều thứ quý giá đáng học hỏi về cuộc sống hơn cả trăm những câu chuyện và lời khuyên như thế. "Những con người bình thường, họ đã dạy tôi nhiều điều không thể tìm thấy trong các pho sách đồ sộ do các nhà thông thái viết nên - bởi cái khôn ngoan của cuộc sống bao giờ cũng sâu rộng hơn cái khôn ngoan của người đời". memory the scourge of the unhappy gives life to the very stones of the past and even into the poison drunk in old days pours drops of honey Được Larra sửa chữa / chuyển vào 21:02 ngày 23/07/2003
Nếu như phải chọn lấy một động từ thì hãy chọn lấy động từ yêu thương... nothing lasts forever even the cold november rain
Câu này hay lắm. Hạnh phúc khi yêu thương, cho dù có không được đáp trả lại Có những lần nằm nghe tiếng cười, nhưng chỉ là mơ thôi