1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Buổi chiều vàng , vòng tròn và sự vớ vẩn của tôi

Chủ đề trong '1981 - Hội Gà Sài Gòn' bởi Amie, 09/04/2003.

  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
  1. Amie

    Amie Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    18/08/2001
    Bài viết:
    440
    Đã được thích:
    0
    Buổi chiều vàng , vòng tròn và sự vớ vẩn của tôi

    có thể tôi sẽ viết về một buổi chiều của ngày hôm qua , với nắng vàng và bầu trời đầy mây trắng , có thể tôi sẽ viết về ngày hôm nay , bài vở bộn bề , một đứa vẫn cặm cuị ngồi gõ cho bài tiểu luận cuối năm , và ngày mai , một con người .
    Thực ra tôi không hiểu nhiều những gì tôi nói và viết , điều quan trọng là đưa ra những định lý , lý thuyết của những người nổi tiếng để chứng minh cho mệnh đề của mình là đúng , một phương pháp , cí dụ a2+b2=c2 , đó là pitago , pitago đã nói thế chúng ta sẽ áp dụng chúng ta sẽ chấp nhận đó là một mệnh đề đúng !!! Học , hoc nữa học mãi , chưa bao giờ là sai vì Lênin đã bảo như vậy, chợt ngẩn mình nghe ngóng xung quanh , chưa ai có mệnh đề về những buổi chiều , những cơn mưa đầu mùa nhỉ , tháng tư rồi đấy , trời lúc này hẳn nắng gắt lắm sao không có mệnh đề "tháng tư = trời nắng" ôi lúc đấy chắc hẳn tôi sẽ đi bơi và có thêm một mệnh đề "tháng tư = trời nắng = tôi đi bơi" , nhưng tôi chưa bao giờ biết bơi cả và hẳn là cái mệnh kia cũng chưa bao giờ tồn tại
    Quay lại về buổi chiều ngày hôm qua , đó là một buổi chiều có nhiều nắng như mọi buổi chiều trong cuộc sống tôi , tôi đi học , sau đó cafe với một người "không biết phải gọi là gì" những lãng đãng trong cuộc sống đôi khi gặp lại nhau trong lúc này , sợi dây thời gian trùng lại , chợt cảm thấy hình như con người ta có thể gần gũi hơn trong những lúc thời gian buông xuôi thế này "tè tè te té tè te tè te" nokia 7210 sao mày lại kêu lúc này , ối chết mẹ gọi , chưa nấu cơm và chưa dọn nhà , hét ầm lên "vội vã trở về vội vã ra đi" , tôi đã kết thúc buổi chiều đầy nắng vàng của tôi như vậy , co thể ngày mai bạn cũng sẽ có một buổi chiều như tôi ngày hôm nay , không biết được , cuộc sống đôi khi vẫn luôn là những vòng tròn luẩn quẩn mà khi thời gian trùng xuống , người ta gọi đấy là "duyên may "

    Được amie sửa chữa / chuyển vào 21:56 ngày 09/04/2003
  2. Amie

    Amie Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    18/08/2001
    Bài viết:
    440
    Đã được thích:
    0
    Có lẽ, cái gì đầu tiên cũng đẹp và đáng trân trọng. Nó đơn sơ, giản dị và mong manh lắm. Khi ấy, người ta đến với nó bằng cả tấm lòng. Nguyên sơ và trọn vẹn... Cái nắm tay đầu tiên này, nụ hôn đầu tiên này, mối tình đầu này...

    ...........Thủa nhỏ tôi vẫn thường hay đọc truyện cổ tích , với mụ phù thuỷ đầy phép thuật , cô tiên xinh đẹp dịu dàng như một đoá hoa , hay nàng tiên cá với giọng hát thần kì huyễn hoặc nhưng tôi tin lắm về một câu chuyện kể rằng không ai vào mê cung mà có thể trở ra được ,chỉ duy nhất một người ,nhờ có cuộn chỉ đỏ buộc cổ tay ,nối mãi nên mới tìm được lối ra....Lớn lên tôi mới biết mê cung không chỉ có trong cổ tích .Nhưng cổ tay tôi cũng không có sợi chỉ đỏ ,không có ai đứng chờ và dõi bưóc bên ngoài đua nghịch trong những mê cung của cuộc đời ,luẩn quẩn mà không sao tỏ biết đường đi lối lại........ mùa cứ qua mùa tôi khạo khờ trong mê cung hỗn loạn ,đâu biết ngoài kia lá xanh đã vàng , mặt trời khuất biển .....tôi cũng lâu lắm rồi không còn những giấc mơ mê cung cổ tích diệu kì.......
    ...........Một em bé đã hỏi bố của mình khi hai bố con cùng dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ: "Bố ơi, màu đỏ dừng lại, màu xanh thì đi, vậy tình yêu màu gì hở bố?".
    Màu của tình yêu tùy thuộc vào quan niệm của mỗi người:là màu xanh của niềm tin và hy vọng, là màu hồng của lãng mạn và ước mơ, là màu đen của những nỗi buồn đau... Mỗi gam màu lần lượt được mỗi người đem ra so sánh.
    Tình yêu là màu của thời gian và kỷ niệm . Tôi đã vô tình nghe được câu chuyện này trên đài phát thanh và cảm thấy rất thích thú về cách định nghĩa màu của tình yêu này.
    Những sắc màu của thời gian, của kỷ niệm làm nên tình yêu trong mỗi con người. Mỗi lần lật giở lại quá khứ, bạn sẽ vô tình mỉm cười về một thời của mình, một thời đam mê và bồng bột. Hãy kể về những kỷ niệm tình yêu của mình để chúng ta thêm một lần được sống trong cảm giác ngọt ngào...


    Amie

    Tôi viết cho một người , hy vọng rồi có ngày anh sẽ đọc được , đơn giản vậy thôi
    Được amie sửa chữa / chuyển vào 06:20 ngày 12/04/2003
  3. tanit

    tanit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/02/2002
    Bài viết:
    1.926
    Đã được thích:
    0
    Tiếp lời của Amie nha.
    Sưu tập được truyện này cũng hay lắm. Của tác giả KinhKho. Nhưng cũng chẳng biết KinhKho là ai nữa ???
    --------------------

    Tôi viết câu chuyện này khi nghĩ về một người ban. Anh luôn im lặng nhìn người yêu của mình để rồi tình yêu ấy muôn thuở chỉ là cái nhìn im lă.ng. Tôi hiểu và thông cảm nhưng không thể đồng tình được với anh. Có những điều, nếu chúng ta không biết nắm bắt, chúng sẽ vụt đi và không trở về lại bao giờ. À, cũng xin nói với bạn là đây chỉ lả câu chuyện do chính tôi dựng lên, chứ không có thật đâu nha....
    MẮT CỦA TIM
    ....14/2...
    Hôm nay nhóc giận mình, sao nhóc lại giận mình nhỉ, mình cũng chẳng biết nữạ Cứ hỏi mãi mà nhóc chẳng chịu nói gì hết. Làm sao đây, mình đăm lo, không biết đã làm lỗi gì nữạ Mình đã cố gắng năng nỉ rồi mà nhóc vẫn cứ giận. Mà sao mình lại thích nhìn nhóc giận nhi?? Hỏi cái gì cũng không trả lời, mặt cứ quay đi ngó bâng quơ, chọc thế nào thì cái má cũng cứ căng tròn một chữ hông gọn lỏn. Nhóc thật là, sao lại giận mình nhi?? Khó hiểu quá.... Ái chà, sắp có cả rừng thử thách phải vượt qua để dzụ ngọt nhóc lại đây... Nhưng nếu có cơ hội chắc mình lại chọc cho nhóc giận vì cứ thích nhìn cái gương mặt ấỵ Ai thấy thế nào thì mình không biết, nhưng với mình, nó cũng đáng yêu đấy chứ...
    ........
    Hôm nay nhóc rất vui, vui hơn mọi ngày bình thường, mình cảm giác thế. Nhóc cứ huyên thuyên đủ mọi chuyện trên đời và mình đã im lặng làm thính giả của nhóc. Chuyện trên trời, dưới đất đều bị nhóc lôi ra nói hết... Nhóc rất thích hỏi những câu hỏi mà gần như nhóc biết hết mấy câu trả lời, thế mà cứ hỏi, cứ bắt tôi phải trả lời.. nhóc cũng ngộ thiệt hay la con gái ai cũng thế... Mà cho dù tôi có trả lời thì đã ảnh hưởng gì đâụ Trả lời không đúng ý nhóc thì cũng là sai hết.Rồi lại thao thao bất tuyệt rằng phải thế này, phải thế kia... cứ dỏng dạc như một luật sư biện hộ trước hội thẩm đoàn vậỵ Nhìn nhóc lúc này thật thích, đầy sức sống và vui vẻ... Nhìn nhóc cười giòn dzả, mình cứ tưởng mình đang đứng giữa bao la núi đồi, mây xanh , suối chảy, chim ca... lac mật lòng trong tiếng cười ấy... Nhóc ah. anh mong em mãi thế nhe, mãi được vui vẻ , hồn nhiên, ríu rít như chim sáo nhưng anh rất thích nghe....
    ......
    Buồn quá, cũng không biết tại sao mình lại thấy buồn đến vậỵ Chắc là tại nhóc lây cho mình rồị Chiều nay nhóc buồn quá, cứ ngồi nhìn con sông mãi mà chẳng chịu nói gì... nhóc khóc... Mình muốn hỏi nhóc lắm, muốn biết chuyện gì làm cho con sáo ríu rít trở nên buồn bã đến thế. Sao mình muốn ôm nhóc vào lòng lúc đó quá, muốn chia sẽ hết cho nhóc nỗi buồn đó. Thế mà mình chẳng dám làm gì, chỉ ngồi đó nhìn nhóc và im lă.ng. Lòng mình cũng buồn, nó cũng não nề mà muốn chảy thành con sông mất thôi... Mà có chảy thành sông lúc này cũng tốt, ít ra nó được em nhìn lúc này.. chắc là em đang chia sẻ với dòng sông.. sao em không chia nó cho tôi với.. nhóc ơi!
    ..........
    Mùa thu đã bắt đầu rồi đó nhóc ah. Hôm nay mình nhìn thấy nhóc cũng biết ưu tư cơ đấỵ Hai đứa ngồi trong quán nước, chẳng nói gì nhiềụ Nhóc cứ nhìn đâu đó ngoài khung cửa kính... Bâng quơ nhóc hỏi mình, sao lá lại phải vàng phai, lìa cành... sao lại có mùa thu... Trời ah, toàn nhưng câu hỏi khó... nhóc cứ thích những câu hỏi khó mà mình lại chẳng biết làm sao để trả lời.. Nhìn nhóc lúc ấy, mình có cảm giác nhóc lớn hơn giữa mùa thu, chững chạc hơn thì phải, hay thường ngày mình không để ý thấy... Em có yêu mùa thu không nhóc?... Tôi rất yêu mùa thu, có ánh mắt em, nhóc ah...
    ........
    Hôm nay noel, trời lạnh ghê... Lâu rồi mới có cái noel lạnh đến như vậỵ Nhóc nói với mình nhóc thích mùa đông, thích nhìn thấy tuyết.. Mình cũng muốn cho nhóc mùa đông, cho nhóc nhìn tuyết một lần nhưng giữa trời việt nam biết tìm đâu ra tuyết cho nhóc..
    Nhóc cũng nghịch thật , cứ như con nít vậỵ Nhóc cứ thích chạy lên mấy bờ cao để mà đi thăng bằng. cứ chạy hết chổ này đến chổ khác, dòm dòm xuống mặt hồ.. Mình có thấy cái gì dưới đáy hồ nước đó đâu chứ... Nhóc lại hỏi mình thấy con rùa đâu không... Có thấy con rùa nào ở trong cái hồ này từ hồi đó giờ đâu ... Nhóc bảo tại trời lạnh quá, rùa đi ngủ hết rồi nên mình không thấy đấy thôị Chứ không có rùa sao người ta gọi la Hồ Con Rùa cho được... đúng là nhóc thật, vậy mà cũng nghĩ ra được...
    Nhóc cũng cứng đầu thấy sợ, mình nói mãi chẳng chịu mặt cái áo lạnh vàọ Nhóc cứ bảo cho nhóc hít thở chút lạnh của việt nam đi, mai mốt không có nữa đâu, sẽ mặt áo ấm.. Mình đã hỏi nhóc tại sao mai mốt không có nữa... nhưng nhóc chẳng trả lời mình. Mình linh cảm có chuyện gì đó sắp xảy ra ... không biết là gì nữa... lo thật
    Ah, hôm nay mình nhìn thấy nhóc nhõng nhẽọ Ai chà, cũng dễ thương ghệ Giữa trời lạnh thế mà nhóc đòi mình dẫn đi ăn kem cho được... cứ phụng phịu như trẻ con vòi kẹo... làm mình cũng chẳng nỡ lòng mà từ chối nhóc... Mà hình như mình cũng chẳng từ chối được nhóc chuyện gì cả.. Nhóc ơi! em cứ nhõng nhẻo đi nhe, cứ nũng nịu như một đứa trẻ , anh cảm giác cả bầu trời êm dịu trải dài dưới từng câu nói của em nhóc ah....
    ........
    14/2/....
    Hôm nay đưa nhóc ra phi trường... buồn quá... Mình đã chẳng nói được lời nào với nhóc... Trước khi vào trong phòng cách ly, nhóc đã hỏi mình một câu mà nó cứ xoáy mãi trong đầu mình " Anh đã nhìn nhóc nhiều rồi, giờ cũng chỉ nhìn thôi saỏ Không có gì nói với nhóc hả...." Lần đầu tiên tôi thấy nhóc thật sự nhìn tôi... Ánh mắt như chờ đợi, buồn bã... Nhóc ơi, em biết không tôi muốn nói với em nhiều điều lắm nhưhg chẳng dám nói gì.. Tôi sơ... sợ tôi sẽ khóc giữa phi trường. Tôi biết kiếm đâu ra mưa để che nước mắt ...
    Vậy là mình dể nhóc đi mà chẳng nói được lời nào ... Nhóc đi... Nhóc bắt mình về trước rồi mới đị Nhóc không cho tôi giữ lại hình ảnh nhóc ra đi... Nhưng chắc tim tôi nhìn thấy nhóc đi, nó cứ nhoi nhói đau,... lần đầu tiên...
    .....
    Nhóc ơi! em biết không, bây giờ mắt tôi không nhìn thấy em được nữa, nhưng tim tôi luôn nhìn thấy em.. Từ ánh mắt đến trái tim gần lắm nhóc ah... Tôi đã cất đầy trong ấy hình ảnh em... tôi mãi mãi nhìn thấy em.. lúc vui,, lúc buồn, hờn dỗi.... lúc nào em cũng là nhóc mà tôi thích nhìn ngắm cả... Cho tôi cái quyền đó nhe nhóc, đừng cấm tôi..Cứ để tôi im lặng thế này nhìn ngắm em trong tim tôi....
    Đêm 28/10/2002
    Billdoors
  4. Amie

    Amie Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    18/08/2001
    Bài viết:
    440
    Đã được thích:
    0
    tôi không có những câu chuyện hay , tôi chỉ có những kỉ niệm , mà tôi thường coi đó là góc tối còn lại của một phần cuộc sống mình ...đôi lúc vẫn luẩn khuất vào một nơi nào đó khẽ khàng hát " đi về đau hỡi em khi trong lòng không chút nắng.....một đời em mãi lang thang ........." tiếng khánh ly nửa đêm vang lên lúc nào cũng da diết , khién người ta fải đối diện mình ngay cả khi không có thể ......"bao buồn xưa hãy quên , hãy yêu khi đời mang đến , một cành hoa , giữa tâm hồn" thôi mỉm cười bạn nhé , có lẽ hãy để kỉ niệm ngủ quên , hãy để cho nó mãi là một kỉ niệm đẹp bạn ạ ....tôi cũng đã từng có một người luôn chỉ im lặng nhìn tôi , anh cũng đã không nói , muôn thủa chỉ là cái nhìn im lặng , cái nhìn mà đến giờ này tôi vẫn chưa thể quên được dù thời gian đã qua .Biết rằng nếu có ngày chở lại , tôi sẽ lại đi trên con đường ngày xưa , ngồi đúng nơi mà tôi có thể ngắm nhìn sài gòn thân yêu đến vậy, nhưng anh sẽ không còn bên cạnh , ngắm nhìn tôi như đã từng là thế , vẫn biết ..........tôi sẽ chẳng thể quên những buổi chiều lộng gió , những bản nhạc trong quán cafe thân thuộc ....vẫn biết .......tôi sẽ không còn anh như một thủa ban đầu........

    Amie

    Được amie sửa chữa / chuyển vào 04:42 ngày 14/04/2003
  5. Tao_lao

    Tao_lao Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    17/04/2002
    Bài viết:
    2.152
    Đã được thích:
    1
    (Kỉ niệm:lời Du Tử Lê)
    Yêu dấu. Nếu con người là con vật chia ly như định nghĩa mà hơn một lần yêu dấu đã nói thì chúng ta cũng nên thêm rằng con vật chia ly trong kỉ niệm. Bởi vì chính kỉ niệm mới làm thành nhan sắc, chính kỉ niệm mới làm thành chân dung cuộc tình chúng ta. Và kỉ niệm bước ra, rồi ở lại với chúng ta không chỉ là những mắt môi, chân trời thất lạc. Chúng cũng không chỉ là những sợi tóc, những ngón tay đã một lần lìa bỏ thịt da lầm lỡ.Chúng còn là những hàng cây sớm mai, còn là những con đường xuôi chúng bóng chim nhung nhớ. Chúng còn là bóng tối,là những hạt mưa như một bên kia ánh sáng và giọt lệ mà đôi ta không cần bảo nhau đã dấu đi từ thuở ấy.
    Yêu dấu. Bây giờ thôi đã xa, bây giờ thôi đã tắt. Những ngọn lửa điên rồ cuối cũng đã tự chọn lấy cho nó phần tàn tro rũ sạch. Bây giờ thôi đã hết,bây giờ thôi đã phai. Những mùi hương chăn gối đêm thâu cuối cùng cũng đã tự chọn lấy cho nó phần lãng quên định sẵn. Mỗi chúng ta đã bước lên, đã ngồi vào chiếc ghế hư không,chuyến xe đã khởi hành,chuyến bay đã cất cánh. Chân trời nào rồi cũng một nghĩa lắp trôi, và thôi yêu dấu đừng nữa mất đêm,đừng nữa nôn nóng,đừng nữa mai sau, đừng nữa đời khác, đừng nữa tinh than,đừng nữa máu oán. Thượng đế không ảo vọng, nhưng ngài cũng chẳng quá đổi hẹp hòi khi ngài đã cho ta cho cả đôi ta một đời để sống,một đời tìm nhau và cũng là một đời chẳng thấy.
    Yêu dấu. Những tưởng cách gì rồi tôi cũng có thể chạy thoát khỏi chiếc bóng rợp tàng biển lớn chở trên đôi cách chim tiền kiếp. Yêu dấu.Những tưởng cách gì rồi tôi cũng có thể chạy thoát khỏi chiếc bọng rợp tàng của những ngọn cây quá khứ, chính là những hạt mưa kí ức rơi đầy mắt sâu. Nhưng tôi lầm. Thời gian kẻ trả lời đúng đắn và khôn ngoan nhất, mà hỏi câu hỏi, đã bảo tôi như vậy. Thời gian dạy cho tôi hiểu rằng bất cứ con đường nào dành cho những kẻ yêu nhau trốn chạy đều là một vòng tròn hiểu theo nghĩa điểm kết thúc cũng chính là điểm khởi hành. Yêu dấu. Nhưng thời gian lại không trả lời tôi câu hỏi bao năm tại sao hoài hoài trong tôi nỗi nhớ nhưng vật vã niềm đau xót ghập ghềnh trong cuộc tình đó.
    (nghe chép lại nên cũng có nhiều chỗ không rõ lắm,nếu có sai xót mong mọi người thông cảm và sửa chữa giùm. Cảm ơn)
    Moonlight+Blue-Solitary Mountain
    Life is the ocean of miserable, how lucky i can swim..
  6. Tao_lao

    Tao_lao Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    17/04/2002
    Bài viết:
    2.152
    Đã được thích:
    1
    Yêu dấu! Hãy tin trí nhớ chàng có khả năng bay tới một cánh rừng, hãy tin tâm hồn chàng có khả năng trú ngụ trong một cọng cỏ,một bờ vai,một mái tóc, một chỗ ngồi mà rất lâu,quá lâu yêu dấu bỏ lại. Hãy tin yêu dấu! Hãy tin đời sống chàng chỉ còn một nơi để trí nhớ tìm đến, dòng máu chàng chỉ còn một tinh khiết môi son để tuôn chảy, để làm thành những lời nói dối. Hãy tin yêu dấu,hãy tin. Hạnh phúc là giỏ hoa làm thành bảy lời nói dối khi chăn gối đêm qua đã nói dối chàng rằng yêu dấu đã trở về với chàng cuối đêm gần sáng như thịt da ngập ngùi,buồn bã đêm qua ,đã nói dối chàng rằng tóc mượt thanh xuân được đơm hương bưởi .Cũng như hãy tin yêu dấu, hãy tin sự thật đôi ta đã chẳng còn cách gì khác được.
    Tại sao? Tại sao? Tại sao đôi ta chẳng còn cách gì khác được? Ông trời đúng là bất công,là điên rồi.
    Yêu dấu. Cách gì Thượng đế cũng dành cho chúng ta trên đường về một chỗ nằm thinh lặng.Sự công bình của nhân gian,tấm lòng bao dung và độ lượng của trái đất cách gì cũng dành cho ta,mỗi chúng ta một bôi xoá. Như yêu dấu đã tự bôi xoá tình yêu ta, nhưng chính chúng ta cũng đã tự bôi xoá lấy mình để chẳng thể còn có chung một lối về. Thì mọi câu hỏi,mọi kêu gào, mọi thiết tha cật vấn kiếp trước hay đời sau cũng chỉ là những hơi thở hắt ra từ vạt nắng chiều hôm trước khi lìa khuất. Cho nên yêu dấu hà cớ gì yêu dấu không nói thêm một điều gì trước khi hôm nay giây phút này sẽ trở thành đời sau và kiếp khác.
    Yêu dấu. Có phải tháng năm đã thả bao lầm than, nắng gió trên cuộc tình ta để những nhánh cây kỉ niệm vói dài cánh tay nhớ thương, thọc sâu vùng bóng tối, nhưng hố hầm bóng tối đời ta, những hố hầm bóng tôi đời nhau. Bóng tối, niềm thân ái bất tận, trung thành trở lại trên những lối đường ta đi, trên những đoạn đời phía sau ai tới, dù hôm qua hay ngày đầu yêu dấu đã bỏ lại. Bỏ lại này, yêu dấu với tôi, cũng đồng nghĩa với những lớn lên của những khắc ghi vĩnh viễn. Đó là sự lớn lên của những bông hoa tưởng niệm, đó là những khắc ghi vĩnh viễn của những hồi tưởng nơi những tế bào trăm năm trên những con đường dưới mái hiên, nơi những chỗ ngồi đã hơn một lần đôi ta cùng chung hơi thở.
    Đã 5 giờ sáng rồi mà cứ trằn trọc mãi. Yêu dấu,kỉ niệm,suy tư,khát vọng...cứ bám lấy dù mình đã cố ném chúng đi. Muốn gào thét,muốn khóc than...nhưng nỗi sợ hãy cứ bám lấy . Tôi ước tôi có thể rũ sạch chúng một lần.Nhưng sau mỗi lần rũ sạch thì lại trằn trọc ...rồi lại muốn khóc than,muốn gào thét...Tại sao? Tại sao ?Tại sao?
    Moonlight+Blue-Solitary Mountain
    Life is the ocean of miserable, how lucky i can swim..
  7. Violetmoon

    Violetmoon Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    22/06/2002
    Bài viết:
    335
    Đã được thích:
    0
    ĐÊM GIAO THỪA
    Trịnh Công Sơn
    Tôi có bao nhiêu tuổi thì tôi cũng có bấy nhiêu đêm giao thừa, có tết Tây và tết Ta. Tờ lịch cuối cùng bóc ra và tự dưng thấy trơ trọi một nỗi buồn vu vơ. Nỗi buồn đó thuộc về lịch Tây. Chờ thêm mấy mươi ngày nữa thì thêm một nỗi buồn ta. Nỗi buồn của một người thấy mùa xuân thuộc về kẻ khác. Nỗi buồn của kẻ không dám thốt lên hai chữ "tương lai".
    .
    Có nhiều đêm nằm không ngủ được, nghĩ về tương lai thuộc về người khác mà lòng cứ rầu rầu. Vì sao phải vậy? Quy luật tự nhiên là cái quái gì vậy mà làm não nề những cõi lòng ham sống, thêm yêu cuộc sống. Yêu đời và cứ muốn tồn tại mãi đâu phải là một cái tội. Nếu là tội lỗi thì xưng tội, sám hối với ai?
    .
    Cuộc sống sắm ra cái sự thương yêu nhức nhối này ******** làm tội biết bao thân phận con người. Yêu cuộc sống và muốn ở lại mãi mãi. Vì sao không cho ở lại? Trái đất quá chật và vì vậy phải có kẻ ở người đi. Buồn lắm mà không thể than phiền cùng ai! .
    Đêm giao thừa dù Tây, dù Ta tôi vẫn một mình một cõi, số phận vẫn thường hậu hĩ với kẻ này mà lại bạc đãi kẻ kia. Có rất nhiều bạn bè thân hữu chứng nhân cứ thấy mỗi lần vào dịp lễ lạc là tôi một mình một cõi, đành vậy biết làm sao! Người ta có thể vui chơi đàn đúm, quây quần một đời nhưng cứ vẫn lạc loài lẻ loi một chốc. Một chốc mà là tất cả. Cái sát ma nhỏ bé của thời gian đôi khi cũng quyết định cả một đời người. Một người mẹ bỏ đi, một người tình bỏ đi cũng nằm trong cái sát ma đó.
    .
    Đừng than thân trách phận. Đời không có lỗi với ai, chỉ có ta có lỗi với đời. Đêm giao thừa không có tình yêu thì buồn lắm nhưng không vì thế mà chết đi được. Nhưng lễ lạc đi qua đời người mà thiếu vắng tri kỷ thì vẫn có thể vui, nhưng là niềm vui không trọn. Như một khúc hát dở dang-symphonie inachevée. Một the FALL không có lá vàng. Một mùa hè không có nắng, một mùa đông không có rét.
    .
    Đêm giao thừa ngồi một mình và hát "Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng, lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông..." Đừng tuyệt vọng vì cuộc sống hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến cuộc tuyệt vọng khác, biết đâu cũng là một niềm vui. Một niềm vui không có thật thì cũng đủ an ủi trong phút chốc.
    .
    Cuộc sống là một niềm an ủi vô bờ. Cuộc sống chỉ cho mà không cần lấy bớt đi, cuộc sống cho ta tất cả và mỉm cười khi thấy ta dạt dột. Con người sinh ra vốn bất toàn và để làm những điều tội lỗi. Nó đẹp vì nó bất toàn. Nó đáng yêu vì nó luôn lầm lỗi. Vậy thì cứ yêu mà đừng tuyệt vọng. Hết tình yêu này sẽ có một tình yêu khác. Không có ai phản bội ai. Có thứ tình này có thứ tình nọ. Có tội lỗi và có thiên thần. Đừng khen chê, thẩm định. Được yêu hay bị từ chối cũng là số phận của đời. Mà đời thì quá rộng, không yêu được chốn này thì yêu nơi khác. Còn yêu thì còn sống.
    .
    Không bao giờ có điều gì tuyệt đối. Và như thế phải có một đêm giao thừa nào đó không có tình yêu. Có những đêm không giao thừa mà vẫn có tình yêu. Những đêm như thế ta cứ xem là đêm cuối năm vậy.
    You must remember this
    A kiss is still a kiss
    A sigh is just a sigh
    The fundamental things apply
    As time goes by ......

    Được violetmoon sửa chữa / chuyển vào 04:16 ngày 15/04/2003
  8. Tao_lao

    Tao_lao Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    17/04/2002
    Bài viết:
    2.152
    Đã được thích:
    1
    Hồi ký của Khánh Ly về cuộc đời

    Ca sĩ Khánh Ly.
    Tất cả những sự việc đã xảy ra, đã qua. Tất cả những khuôn mặt đã xa khuất mịt mù. Tất cả những gì gọi là hạnh phúc hay nỗi đau của một thời nào đó. Tôi gọi đó là kỷ niệm. Tôi không có quá khứ, dĩ vãng như mọi người thường đề cập tới. Tôi chỉ có kỷ niệm và đó là tất cả gia tài tôi cưu mang.
    Nếu trong cuộc sống có điều gì đó không thể thay đổi được thì đó là kỷ niệm. Những sự việc, những con người, đẹp có, xấu có đã bỏ chúng ta mà đi. Tuổi trẻ đã bỏ chúng ta. Mầu trong của mắt. Mầu xanh của tóc. Mầu hồng của môi. Đã bỏ chúng ta. Lạnh lùng, tàn nhẫn và hồn nhiên.
    Ở tuổi ba mươi, bốn mươi hay đã bước qua ranh giới nửa đời người như tôi hiện nay, kỷ niệm không hề phôi pha theo ngày tháng. Mỗi ngày qua, chân bước tới gần cái cõi đi về. Tôi càng thấy gắn bó với kỷ niệm, như chỉ có kỷ niệm bây giờ mới trọn vẹn là của riêng tôi, như chỉ có những người đã xa đời, mới thuộc về tôi mãi mãi. Vì một lẽ nào đó, tôi thường sống với người đã khuất nhiều hơn, trân quý hơn, yêu thương và cảm thấy yên tâm và được an ủi chia sẻ nhiều hơn. Ai từng trải qua nhiều ngang trái nghịch cảnh, cay đắng oan khiên, sẽ hiểu vì sao tôi có nhiều cái... khác người.
    Mỗi người một cách sống là điều tự nhiên từ ngàn xưa. Ôi, khi ta đói, kỷ niệm cho ta no. Khi ta lạnh, kỷ niệm làm cho ta ấm. Khi ta nghèo, kỷ niệm làm cho ta khá hơn. Có nhiều người nghĩ như vậy và họ nghĩ đúng. Kỷ niệm không là miếng cơm manh áo hay tiền bạc trong đời sống. Kỷ niệm đẹp đẽ hơn, cao hơn, thiêng liêng hơn. Kỷ niệm làm đời sống chúng ta thăng hoa trong sáng và thánh thiện. Tôi thật tình tiếc cho những ai coi thường kỷ niệm hoặc có mà không biết giữ. Những người đó, tâm hồn mới nghèo nàn làm sao. Chúng ta có thể dời núi, lấp biển nhưng bản tính con người là điều không bao giờ thay đổi. Thật đáng tiếc.
    Có nhiều đêm chợt thức giấc nhìn ra vườn, vầng trăng tròn tỏa ánh sáng soi rõ từng ngọn cây, khóm cỏ giống hệt như một đêm trăng quê nhà cũng trong một khu vườn nhỏ, có những kẻ quên đời sống quanh mình, cùng nhau uống rượu, ngâm thơ đàn hát dưới nắng khuya. Những đêm nằm nghe mưa buồn rào rạt, chợt nhớ những chiều mưa xưa cùng theo nhau ra quán ngồi, im lặng bên nhau nghe những giọt cà phê tí tách rơi, im lặng bên nhau nhìn người người, ngựa xe ngược xuôi. Những giây phút im lặng đã nói với nhau biết bao điều không thành tiếng. Buổi sáng cây cỏ còn lấp lánh sương mai, im lặng đi bên nhau dưới hàng thông từ bao năm reo mãi những điệu nhạc vi vu buồn bã bên mặt nước câm nín, chứa đựng bao nhiêu nỗi niềm.
    Buổi trưa trời cao xanh thẳm, nắng đuổi nhau theo gió trên thảm cỏ quen, cỏ cây dàn nằm thênh thang lắng nghe bước chân nhẹ nhàng lúc xa, lúc gần của hai kẻ quên đời. Chiều có mưa bụi dăng dăng qua thành phố, quán cà phê vắng, hương cà phê thơm lừng, vẫn chỉ hai người khách quen ngồi đó, im lặng bên nhau. Có gì quan trọng đâu. Không, không có gì cả, có nhau là điều đáng nói và họ đã có nhau trong suốt cuộc đời.
    Đà Lạt đẹp. Đà Lạt hiền. Đà Lạt thơ mộng. Đà Lạt bao dung. Đà Lạt thủy chung. Định mệnh khởi đi từ một nơi như thế. Tại sao không là Sài Gòn. Tại sao không là Huế. Không, Sài Gòn và Huế không phải là Đà Lạt. Mọi sự phải khởi đi từ đó. Một sự tình cờ, mà ngẫm lại thì không đúng, không phải. Rõ ràng là sự sắp đặt của cái mà chúng ta gọi là định mệnh. Một người lưu lạc từ sông Hồng, một người rời xa sông Hương để gặp nhau vào một đêm có mưa và gió đầy trời, ở cái thành phố nhỏ bé, nhìn ai cũng là bạn. Cái thành phố đó nếu bạn đến một lần là sẽ nhớ mãi. Đến rồi không muốn rời đi. Đi rồi lại muốn trở lại. Nhưng đó là Đà Lạt của 40 năm về trước, một Đà Lạt hiền lành như ngô khoai, trong sạch đẹp đẽ thơm như hoa hồng nhung, ngọt ngào như chuối La Ba và thủy chung như những hàng thông thẳng đứng suốt đời chỉ reo mãi một khúc nhạc hiền hòa.
    Là một người sống đời ca hát, có dăm ba mối tình lớn, chân đã đi mòn mỏi trên quê hương, rồi năm châu bốn biển, đã gặp gỡ cả triệu người. Mưa bão cũng đi. Nắng gió cũng đi. Đi không còn biết mình đi đâu. Không cần biết vì bốn biển là nhà, nhìn đâu cũng thấy quê hương, nhìn ai cũng là anh, chị em, chắc chắn những người cùng một kiếp sống như tôi, phải có nhiều điều để nhớ mà tôi gọi là kỷ niệm. Qua một cánh rừng, ngang qua một cây cầu, dừng lại ở một góc phố, ngồi xuống uống một ly cà phê nơi quán nhỏ ven đường, thậm chí nhìn từng ngọn cây, bụi cỏ bên lề, lòng tôi cũng xao xuyến xót xa. Có lúc bàng hoàng ngẩn ngơ, tưởng chừng như trong một cơn mơ, tưởng chừng một khuôn mặt, một dáng người thương yêu, thấp thoáng đầu phố, tưởng chừng như chỉ cần đưa tay ra những ngón tay tháp bút gầy guộc quen thuộc kia chạm vào tay mình. Nhưng rồi tôi hốt hoảng đến bật khóc vì trong tay tôi, chỉ có bàn tay lạnh giá của chính mình và góc phố kia chỉ là một khúc quanh hiu quạnh.
    Nhiều khi ngồi một mình, lòng trống rỗng, đầu trống rỗng. Tôi không thể nghĩ đến bất cứ một điều gì . Dường như trái đất đã sạch trơn, chẳng còn gì, hoặc là tôi ngồi đó nhưng hồn tôi không còn ở trong tôi. Một cái xác, một người chết và đối với người chết, không có vấn đề gì được đặt ra vì sẽ không có câu trả lời. Người chết không biết nói. Nhưng lại có những lúc tôi vùi mặt vào gối khóc nức lên từng hồi. Lòng nặng trĩu những kỷ niệm đớn đau không hề phai nhòa theo thời gian. Nghĩ đến người này, người kia, nghĩ đến đời mình, tim muốn vỡ ra trăm ngàn mảnh. Cũng nhiều đêm tôi nằm chong mắt nhìn bóng đêm vây phủ, nước mắt lặng lẽ rơi. Cứ thế cho đến lúc thiếp đi. Tôi đã hiểu thế nào là khóc lẻ loi một mình.
    Tôi cũng có những niềm vui chứ không phải lúc nào cũng ôm mối sầu thiên thu ấy. Gia đình tôi tương đối bình yên về mọi mặt. Không có những nặng nhẹ giận hờn. Cả hai vợ chồng đều đứng trên đỉnh dốc của đời, một cuộc đời quá nặng nhọc mệt mỏi mà cả hai đều nhận thức được, đều nhìn thấy những chịu đựng câm nín của nhau, cùng cố tránh cho nhau những muộn phiền nếu cảm thấy mình có thể gánh vác được. Vợ chồng về già, nếu có thể sống với nhau đến già, có thể trở thành hai người bạn. Đây là một điều tốt vì có nhiều điều, vì là vợ chồng, sẽ không thể chịu đựng nổi, nhưng nếu là bạn, sự việc sẽ đơn giản hơn khi có thể nói với nhau tất cả những điều tưởng không thể nói được, có đôi lúc tôi tâm sự với bạn một vài điều riêng. Song, đó là chuyện của mười năm về trước, giờ đây chúng tôi sống đúng là đôi bạn già, nương tựa nhau lúc chiều tới. Còn cái gì mà phải giấu giếm nhau ở tuổi này. Duy có một điều, kỷ niệm riêng tư của mỗi người dường như vẫn là những điều riêng tư được cả hai tự động tôn trọng. Không thể chia sẻ, không thể an ủi. Rất tôn trọng.
    Dĩ nhiên không phải cuộc sống chung 26 năm không có những cay đắng. Phải nói là nhiều đấy, nhưng tôi, phải, chính tôi là người quyết định, không thay đổi làm gì nữa và làm cho cuộc sống chung trở nên có ý nghĩa, trở nên đáng sống. Làm cho người này trở nên sự cần thiết của người kia. Làm cho nơi chốn này là nơi chốn để lúc nào cũng mong trở về mà không có sự sợ hãi hay vì không còn sự chọn lựa nào khác. Những kỷ niệm giữa cuộc sống chung quả có lúc làm tôi buồn tủi. Tôi không hề quên. Không thể quên, thế nhưng tôi xem đó như những thử thách, những chuyện nhỏ đời thường. Bởi cuộc đời, đâu phải lúc nào cũng cho ta sự ngọt ngào, mà nếu tôi là người đòi hỏi như thế, tôi đã tự làm khổ tôi trong 26 năm dài. Thỉnh thoảng hai vợ chồng ngồi ôn lại những vui buồn xa xưa mà tưởng như chuyện của ai đó. Dưới mái nhà này là sự bình yên bởi tôi muốn như thế.
    Nếu có điều gì làm tôi đau lòng, ấy là tại tôi. Tôi muốn sống bình yên nhưng tâm tôi chưa yên. Tôi nhạy cảm quá. Tôi dễ vỡ quá, cho dù dưới mắt nhìn và sự nhận xét của nhiều người thì tôi là một người bản lĩnh, can đảm. Điều này thật ra cũng không có gì gọi là sai hay xa sự thật, bởi vì nếu tôi không can đảm, liệu giờ này tôi còn sống nổi với bao nhiêu tang thương chưa giây phút nào nguôi ngoai trong từng hơi thở. Cái gọi là bản lĩnh, can đảm đôi khi chỉ là sự dối lừa, là cái vỏ mầu mè bên ngoài mà nó cũng có thể được xem như thái độ bất cần của một người chẳng mấy tha thiết đến cái gọi là ngày mai, của một người không mấy bình thường nếu không muốn nói là điên. Thấy đời chán quá, chán đời quá, mà vẫn cứ ôm lấy cuộc đời. Là vì sao. Vì còn nhớ đến nhiều người. Vì còn nhiều người, nhiều điều để nhớ. Vì rằng đôi lúc tưởng đã quên nhưng cũng lại chỉ tự lừa dối mình mà thôi. Tôi không hề quên những điều cần phải nhớ và rồi chẳng có gì an ủi cho bằng đến một lúc nào đó như lúc này, tất cả oan khiên sẽ mở ra. Phải được mở ra, nào phải chỉ mười năm, đã 40 năm rồi đó. Nếu không phải là bây giờ, sẽ chẳng còn bao giờ nữa.
  9. Tao_lao

    Tao_lao Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    17/04/2002
    Bài viết:
    2.152
    Đã được thích:
    1
    Trước đây vài hôm, tôi thấy đồng cảm khi đọc bài hồi kí của bà Khánh Ly trên vnexpress. Tôi mến mộ bà đã có những kỉ niệm thật đẹp cũng như sự tôn trọng luôn luôn với kỉ niệm của chính mình. Hãy nên tự nhủ đời mình sống thế cũng đã đủ. Đừng quá tham lam mà hãy bằng lòng với chính mình, khép lại đời mình và chỉ cần kí ức, kỉ niệm cũng giúp cho chúng ta sống nốt quãng đời còn lại. Vì những ngày tháng tốt đẹp nhất trong đời chúng ta đã đi qua trong khi hiện tại đã quá chán chường thì tương lai đen tối cũng chẳng mang lại hi vọng gì.
    Sau đó 1,2 hôm thì tôi lại đọc The Precious Present. Hiện tại là món quà quí giá....Khôn ngoan khi học kinh nghiệm quá khứ nhưng ngu xuẩn để cứ ngỡ mình đang ở quá khứ, khôn ngoan khi chuẩn bị cho tương lai nhưng cũng ngu xuẩn nếu tưởng mình đang ở tương lai. Hãy bằng lòng và sống với hiện tại.
    Mâu thuẫn!
    Moonlight+Blue-Solitary Mountain
    Life is the ocean of miserable, how lucky i can swim..
  10. Violetmoon

    Violetmoon Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    22/06/2002
    Bài viết:
    335
    Đã được thích:
    0
    hì hì tớ thì thích nghe nhạc KL nhưng không "cảm" được nhân vật này
    Còn một bài này mình cũng rất thích đọc của TCS
    Tin vào chính mình
    Trịnh Công Sơn

    Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: "Cái ta đáng ghét". Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.
    Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.
    Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.
    Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự đau khổ và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.
    Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Đời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.
    Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.
    Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Đôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loại. Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.
    Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.
    Chúng ta đã đấu tranh. Đang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguồn từ khước tước hiệu đó.
    Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên di những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.
    Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Đóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân ...
    Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

    Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.
    Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng
    Sài Gòn, tháng 11 năm 1992.

    Được violetmoon sửa chữa / chuyển vào 05:18 ngày 15/04/2003

Chia sẻ trang này