1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Chat chit, nhắn tin, tâm sự Làm Dẹp

Chủ đề trong 'Làm đẹp' bởi tramanhvn, 27/07/2007.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. thuyenxaxu

    thuyenxaxu Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    18/08/2004
    Bài viết:
    4.201
    Đã được thích:
    1
    em Cutie xuất hiệu kứu anh , giống i hệt cái show có supergirl ra tay thỉnh thoảng nhưng thật là đúng lúc đó nha ... Cám ơn em .
    Đã chuẩn bị cho tối mai halloween chưa Cutie ?
    Nếu có, nhớ chụp hình và up lên box (hay blog của em) cho anh xem với nha ... Ah, anh tính năm nay sẽ đeo cái mặt nạ ... film Scream !hê hê, rồi chụp hình với đám cháu và post lên đây đặng .. hù dọa mấy cô xinh đẹp trong box chơi . Hông biết có nên hông ta .
    Happy Halloween, happy halloween đến với cả box ...
  2. linhkhue

    linhkhue Thành viên mới Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    05/01/2006
    Bài viết:
    2.886
    Đã được thích:
    0
    Bài viết thứ 1000 em gửi tặng ai đó câu truyện tình mà em thích nhất .
    Có lẽ em không tin vào câu chuyện tình qua mạng với 66 ngày và 200 lá thư tình .
    Tất cả mọi con đường đều dẫn đến thành Roma .
    Nhưng muốn đến được với trái tim phải xuất phát từ trái tim em tin vào điều đó, em cảm nhận được tình cảm của ai đó là sự chân thành.
    Quà tặng của các nhà hiền triết
    Một đôla tám mươi bảy xu. Tất cả chỉ có thế. Và sáu mươi bảy xu trong đó là tiền lẻ. Những đồng xu lẻ dành dụm được một hai xu do mặc cả với người bán tạp hóa, cô hàng rau, bác hàng thịt. Sự mặc cả quá ư ráo riết cho đến khi người ta đỏ bừng mặt thầm trách mình bủn xỉn. Della đếm lại số tiền ấy đã ba lần. Một đôla, tám mươi bảy xu. Và mai đã là ngày lễ Noel.
    Rõ ràng không còn làm thế nào khác được ngoài việc buông mình xuống chiếc giường con tồi tàn và òa khóc lên thôi. Della đã làm như vậy. Việc làm đó của Della đã gây nên cảm nghĩ rằng cuộc đời bao gồm những tiếng nức nở, những tiếng nghẹn ngào và cả những nụ cười, trong đó những tiếng nghẹn ngào chiếm ưu thế.
    Trong lúc chờ cô chủ nhà lắng xuống từ trạng thái thứ nhất sang trạng thái thứ hai, ta hãy thử ngó qua căn buồng một chút. Một căn buồng cho thuê sẵn cả đồ đạc, giá tám đôla một tuần. Không phải là không có đủ từ ngữ để tả cái thảm hại của căn phòng này, nhưng nó cũng đủ thảm hại để phải coi chừng đội cảnh sát chống hành khất để mắt đến. Ở tầng dưới nơi lối vào nhà có một hộp thư mà thư từ chẳng thèm chui vào, và một cái chuông điện không có ngón tay nào thèm ve vuốt nút bấm cả. Cùng với hai thứ đó là một tấm biển nhỏ mang dòng chữ: ?oÔng James Dillingham Young.?
    Chữ Dillingham phô ra rõ ràng trước nắng gió trong thời kì sung túc, thời kì người chủ cái tên đó còn kiếm được 30 đôla mỗi tuần. Bây giờ thu nhập giảm xuống chỉ còn 20 đôla, những nét chữ trong cái tên Dillingham trông đã mờ đi tựa như chúng đang suy nghĩ một cách nghiêm túc đến việc rút gọn vào một chữ ?oD? giản dị và khiêm tốn. Nhưng khi ông James Dillingham Young về đến căn buồng riếng ở tầng trên thì chỉ được gọi là Jim và bà James Dillingham, đã được giới thiệu với các bạn với cái tên thân mật là Della, ôm hôn thắm thiết. Tất cả những điều đó thật là tốt đẹp.
    Della thôi khóc, cầm cái búp phấn đập khẽ vào má. Nàng đứng bên cửa sổ, buồn bã nhìn con mèo xám đang đi trên cái hàng rào màu xám trong cái sân sau màu xám. Mai đã là Noel, vậy mà bây giờ Della chỉ có một đôla, tám mươi bảy xu để mua quà tặng Jim. Hàng tháng trời nàng đã dành dụm từng xu một với mục đích đó. Hai mươi đôla một tuần chẳng đáng là bao. Chi tiêu luôn tốn kém hơn nàng dự tính. Luôn luôn như vậy. Chỉ có một đôla, tám mươi bảy xu để mua quà tặng Jim. Jim của nàng. Nàng đã trải qua nhiều giờ sung sướng tính toán mua một vật gì đó xinh đẹp tặng chồng. Một vật tốt, hiếm có và quí báu ?" một vật gì xứng đáng với cái vinh dự là sở hữu của Jim.
    Giữa hai cửa sổ của căn buồng có một tấm gương hẹp. Có lẽ các bạn cũng đã thấy những tấm gương hẹp kiểu này trong những căn buồng cho thuê giá tám đôla. Khi soi gương, bằng cách phối hợp thật nhanh sự phối hợp những vạch phản chiếu theo chiều dọc, một người rất gày gò và nhanh nhẹn mới có thể có một ý niệm tương đối chính xác về diện mạo của mình. Della, có thân hình mảnh mai, đã làm chủ được cái nghệ thuật này. Đột nhiên nàng từ phía cửa sổ quay ngoắt lại và đứng trước gương. Mắt nàng sáng lên, nhưng mặt nàng tái đi trong vòng hai mươi giây. Nàng thả thật nhanh mái tóc cho chảy xuống hết chiều dài của nó.
    Jim và Della rất tự hào về hai tài sản của gia đình James Dillingham Young. Vật thứ nhất là chiếc đồng hồ bằng vàng của Jim, do ông nội Jim để lại cho cha chàng. Vật sở hữu thứ hai là mái tóc của Della. Giá như hoàng hậu Sheba sống trong phòng đối diện với hành lang thông gió, thì vào một hôm nào đó, Della sẽ hong mái tóc của nàng ở ngoài cửa sổ để làm giảm giá trị những châu báu, tặng vật của hoàng hậu. Còn nếu hoàng đế Salomon là một người gác cổng với châu báu chất đầy nhà, thì mỗi lần Jim đi qua cổng, Jim sẽ giơ chiếc đồng hồ ra xem để hoàng đế phải bứt râu vì ghen tức.
    Lúc này Della buông làn tóc rủ quanh người nàng. Làn tóc gợn sóng óng ánh như một thác nước màu nâu. Nó dài quá đầu gối, làm thành một chiếc áo choàng dài bao quanh người nàng. Della run run, vội vàng vấn mái tóc lên. Nàng ngập ngừng một phút, đứng lặng yên, một vài giọt nước mắt rơi xuốn tấm thảm đỏ đã sờn.
    Nàng mặc chiếc áo nâu cũ và đội một cái mũ nâu. Nàng quay người, chiếc váy quay thành vòng tròn, những ánh sáng lấp lánh vẫn còn đọng trong khóe mắt , nàng vội vã bước ra khỏi buồng xuống cầu thang ra phố.
    Della dừng ở nơi có tấm biển: Bà Sofronie. Mua bán tóc đủ các loaị. Nàng chạy một mạch lên cầu thang, tim đập thình thịch, vừa thở hổn hển vừa cố trấn tĩnh lại. Bà Sofronie to lớn, trắng nhợt, vẻ lạnh nhạt khác hẳn với cái tên ?oSofronie?. Della hỏi:

    -Bà có mua tóc của tôi không?

    -Tôi mua tóc, -- bà Sofronie trả lời?"cô bỏ mũ ra để tôi xem đã. Suối tóc màu nâu gợn sóng được đổ xuống. Bà Sofronie đưa bàn tay thành thạo nâng mái tóc lên và nói:

    -Hai mươi đôla.

    -Đưa tiền cho tôi nhanh lên ?"Della nói.
    Ồ hai tiếng đồng hồ sau đó trôi qua rất tuyệt. Hãy quên đi những lời bóng bẩy phức tạp. Della chạy khắp các phố tìm mua quà tặng Jim. Cuối cùng nàng đã tìm được. Chắc chắn vật này được làm ra là để dành cho Jim chứ không phải cho ai khác. Trong bất kì cửa hiệu nào cũng không có vật nào nữa giống như vật này. Nàng đã lùng khắp các cửa hiệu. Đó là chiếc dây đeo đồng hồ thanh nhã bằng bạch kim. Giá trị của nó là do chất liệu chế tạo, chứ không phải do sự trang trí hào nhoáng. Tất cả những thứ tốt nhất định phải như vậy.

    Nó rất tương xứng với cái đồng hồ. Vừa thoạt thấy Della nghĩ ngay, nó phải là của Jim. Nó giống như Jim, trầm lặng và giá trị. Della phải trả hai mươi mốt đôla. Nàng vội vã về nhà, với tám mươi bảy xu mang trong người. Với cái dây đeo này lắp vào đồng hồ, Jim có thể xem giờ ở bất kì chỗ đông người nào. Cái đồng hồ quí giá như thế mà đôi khi anh ấy phải xem giờ một cách giấu giếm, chỉ vì anh đã dùng một chiếc dây da đã cũ thay cho một sợi dây chuyền.

    Lúc Della về nhà, niềm say sưa của nàng tạm nhường một chút cho lý trí và tính thận trọng. Nàng giở những cái cặp uốn tóc ra, châm hơi đốt, sửa lại những chỗ hư hỏng nàng đã gây ra vì tấm lòng hào hiệp hi sinh cho tình yêu. Điều này bao giờ cũng là một việc lớn lao, thưa các bạn, một việc rất trọng đại đấy.

    Chỉ trong vòng bốn mươi phút, khắp đầu Della là những làn sóng tóc nhỏ nằm sát vào đầu khiến cho nàng giống một thằng bé trốn học một cách lạ lùng. Nàng thận trọng ngắm mình trong gương với vẻ phê phán trong một hồi lâu. Della tự nhủ:
    -Lạy chúa, nếu Jim không giết mình trước khi anh ấy nhìn lại mình lần thứ hai, thì chắc anh ấy sẽ bảo mình giống một cô bé trong đội đồng ca ở đảo Coney. Nhưng mình có thể làm thế nào được? trời ơi! Mình có thể làm gì được với một đôla và tám mươi bảy xu?
    Bẩy giờ, cà phê đã pha xong. Chiếc chảo đã ở trên bếp lò nóng rực, sẵn sàng cho món sườn.
    Jim không bao giờ về muộn cả. Della cầm chiếc dây đồng hồ gập đôi trong lòng bàn tay, và ngồi cạnh góc bàn gần cửa ra vào. Nghe tiếng chân chồng bước lên cầu thang dẫn lên phòng, mặt Della thoáng tái nhợt đi. Nàng thường có thói quen lặng lẽ cầu nguyện đôi chút về những việc đơn giản nhất hàng ngày. Như lúc này, nàng thì thầm: ?o Lạy chúa, xin Chúa làm cho anh ấy nghĩ là con vẫn còn xinh đẹp?.
    Cửa mở, Jim bước vào và đóng cửa lại. Anh trông gầy và rất nghiêm nghị. Jim thật đáng thương, anh ấy mới chỉ hai mươi hai tuổi mà đã mang trên vai gánh nặng một gia đình. Jim cần một chiếc áo khoác ngoài mới và anh không có găng tay.
    Jim đứng lại bên cửa, bất động như một con chó săn đã đánh hơi được con chim rẽ. Anh đăm đăm nhìn Della. Trong đôi mắt Jim có điều gì nàng không hiểu được khiến nàng khiếp sợ. Không phải là vẻ giận dữ hoặc ngạc nhiên, hoặc chê trách, hoặc ghê sợ, không phải là một nét tình cảm nào mà nàng đã chờ đợi. Jim chỉ nhìn nàng đăm đăm với vẻ biểu cảm rất đặc biệt trên khuôn mặt kia.
    Della lảo đảo rời khỏi bàn, đi về phía Jim:

    -- Jim, anh thân yêu - nàng thốt lên - đừng nhìn em như thế. Em đã để cho người ta cắt mái tóc của em rồi. Em đã bán đi rồi vì em không thể nào sống qua lễ Noel này mà không có quà tặng anh. Tóc em sẽ lại dài?anh sẽ bỏ qua chứ, phải không anh? Em buộc phải làm thế thôi. Tóc em dài nhanh lắm cơ. Nào, hãy cùng chúc ?oGiáng sinh vui vẻ? đi Jim, và hãy vui lên đi anh yêu. Anh không thể biết được em đã mua tặng anh món quà rất tuyệt, đẹp lắm cơ.
    -- Em nói là em đã cắt mái tóc của em rồi ư??"Jim hỏi một cách khó nhọc, tựa như sau khi suy nghĩ rất lung, anh vẫn không thể hiểu được cái việc đã rất rõ ràng đó.

    --Đã cắt, và đã bán rồi. Như vậy, liệu anh có còn yêu em như trước không? Em không còn mái tóc nữa, phải không nhỉ?

    Jim nhìn quanh căn phòng, vẻ tìm tòi.

    --Em nói là mái tóc của em đã mất rồi? ?"Jim nói với một vẻ hầu như ngốc nghếch.

    --Anh không cần phải tìm mái tóc nữa, --Della nói ?"đã bán rồi mà ?"em đã nói với anh rằng đã bán, không còn nữa mà. Anh thân yêu, tối nay là tối Noel. Anh đừng rầy em nhé, mái tóc mất đi là vì anh đấy. Bây giờ tóc trên đầu em có thể đếm được bao nhiêu sợi ?"nàng tiếp tục nói, giọng đột nhiên dịu dàng và nghiêm nghị. ?"nhưng ai? mà có thể đếm được tình yêu của em đối với anh. Em nấu món sườn, anh Jim nhé?
    Jim chợt tỉnh cơn ngây ngất. Anh ôm ghì lấy Della của anh. Tạm thời trong mười giây đồng hồ chúng ta hãy xem xét tỉ mỉ thận trọng đối tượng theo một hướng khác. Tám đôla một tuần, một triệu đôla một năm, có gì khác nhau. Một nhà toán học hoặc một người dí dỏm sẽ cho câu trả lời sai. Các nhà thông thái mang lại những quà tặng quí giá, nhưng đó không nằm trong quà tặng của Jim và Della. Câu chuyện lờ mờ này về sau sẽ dần sáng tỏ?
    Jim rút từ túi áo ngoài ra một cái gói và ném lên mặt bàn. Anh nói:

    --Dell thân yêu, em đừng phạm bất kì sai lầm nào về anh. Không có một việc nào như cắt tóc, hay cạo mặt gội đầu có thể làm giảm bớt tình yêu của anh với em. Em hãy mở cái gói này ra và em sẽ hiểu tại sao anh lại sững sờ mất một lúc như vậy. Những ngón tay trắng muốt và khéo léo của nàng nhanh nhẹn tháo dậy buộc và giấy gói. Và ngay sau đó là tiếng thét vui sướng điên cuồng ?"và rồi, trời ơi ?"nhanh chóng đúng tính chất đàn bà, chuyển thành những dòng nước mắt, những tiếng than khóc trong trạng thái tâm thần rối loạn, đòi hỏi phải dùng ngay đến sức mạnh an ủi của người chồng.
    Vì trên bàn là những chiếc lược. Một bộ lược để cài tóc mai và phía sau đầu mà từ lâu Della đã chiêm ngưỡng ở một cửa hiệu trên đại lộ Broadway. Những chiếc lược tuyệt đẹp, làm bằng đồi mồi thật, xung quanh nạm ngọc, màu rất ăn với mái tóc tuyệt đẹp của Della, mái tóc đã cắt đi rồi. Nàng biết bộ lược rất đắt tiền, nàng chỉ thiết tha mơ ước trong lòng, chứ chẳng bao giờ hi vọng được làm chủ những chiếc lược đó. Lúc này nàng đã có một bộ lược trong tay, nhưng mái tóc lẽ ra sẽ được trang điểm bằng món đồ trang sức bao lần tha thiết mong ước này giờ đây không còn nữa.
    Nàng ôm chặt những chiếc lược đó vào ngực một hồi lâu, rồi ngước mắt lên nhìn chồng, cười qua nước mắt và nói:

    --Tóc em dài nhanh lắm cơ, anh Jim ạ.
    Rồi nàng nhảy lên liên tiếp như con mèo nhỏ bị cháy lông và kêu lên ?oồ, ồ??Jim vẫn chưa nhìn thấy món quà tặng xinh đẹp của nàng. Nàng cầm nó trong lòng bàn tay và sôi nổi đưa cho chồng. Cái vật bằng kim loại quí giá, nhưng vô hồn tựa như sáng lên phản chiếu tâm hồn nồng nhiệt, trong sáng của nàng.
    --Đẹp đấy chứ, phải không anh Jim? Em đã lùng khắp thành phố mới tìm được đấy. Bây giờ anh sẽ xem giờ một trăm lần một ngày. Anh đưa đồng hồ cho em nào. Em muốn xem lắp vào đồng hồ của anh nó như thế nào.
    Đáng lẽ nghe lời Della thì anh lại nằm xuống giường, hai tay đan dưới gáy và mỉm cười:

    --Della, chúng ta hãy tạm cất những quà tặng Noel của chúng ta đi, cất đi trong một thời gian nữa. Chúng tuyệt vô cùng, nhưng chưa dùng được đâu. Anh đã bán chiếc đồng hồ của anh để lấy tiền mua bộ lược tặng em. Nào, bây giờ em bắc món sườn lên chứ?
    Như các bạn đã biết, những nhà thông thái là những người khôn ngoan, khôn ngoan đến kì lạ. Họ đã mang quà tặng đến cho chúa Hài đồng ở trong máng cỏ. Họ đã tạo ra cái nghệ thuật tặng quà Noel. Vốn là những người khôn ngoan, quà tặng của họ chắc chắn cũng là những vật khôn ngoan, có đặc quyền được mang tặng cho nhau.
    Ở đây, tôi kể lại một cách không đầy đủ câu chuyện của đôi trẻ ngu ngốc sống trong một căn buồng đã hết sức dại dột hi sinh cho nhau những báu vật lớn nhất của gia đình. Nhưng trong những lời cuối gửi những người là khôn ngoan thời bây giờ, ta hãy nói rằng trong tất cả những người tặng quà thì họ là những người khôn ngoan nhất. Trong tất cả những người tặng quà và nhận quà tặng thì họ là những người không ngoan nhất. Ở bất kì nơi nào họ cũng là những người khôn ngoan nhất. Họ là những nhà hiền triết.

  3. bemo

    bemo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    07/10/2006
    Bài viết:
    2.782
    Đã được thích:
    0
    em không mong hình là cao thủ tình trường hay quá thành công trong sự nghiệp ở tương lai . Em chỉ mong tương lai mình thật bình thường - thế có lẽ mới là hạnh phúc anh nhỉ
  4. lathu777

    lathu777 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    25/07/2007
    Bài viết:
    962
    Đã được thích:
    0

    Được lathu777 sửa chữa / chuyển vào 14:22 ngày 31/10/2007
  5. tramanhvn

    tramanhvn Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    29/05/2007
    Bài viết:
    1.456
    Đã được thích:
    0
    Đọc cho vui ....
    Cả đám kết thành bè xúm vào ăn hiếp em. Em cũng tính nát trong đầu chỉ có một mình thôi ráng nhịn đi cho êm chuyện, làm lơ coi như không biết, việc mình mình làm
    Mẹ em cứ hay mắng em con gái mà đanh đá hung dữ quá thì chẳng ma nào dám lấy. Thầy bói nói em tuổi Thân, lại đứng chữ Mậu, cao số lắm. Thây kệ chị ơi, cao số thì cao số, không ai lấy thì thôi chịu, chứ hiền lành quá làm sao sống nổi ở cái đời này, hả chị? Chị ấy, đi làm thì thôi, về đến nhà là ru rú trong nhà chẳng nói năng giao thiệp với ai, có biết cóc gì chuyện đời cay đắng đâu phải không? Ngồi đây với em một lát đi. Em mới lượm được trái mít bự lắm nè. Ngồi đó, để tui lột mít cho bà ăn, kể chuyện đời cho bà nghe chơi.
    Nè, thử đi, thơm ghê chưa, ngọt lừ luôn. Thơm như múi mít mà. Chị biết không, em làm công nhân xí nghiệp may, còng lưng cả ngày lương tháng có năm bảy trăm, tăng ca cắm đầu cắm cổ rạc cả người cũng chỉ được hơn triệu là cùng. Mẹ em thì loay hoay với nồi cháo lòng, buôn bán kiểu gì không biết mà lời đâu không thấy, cứ lỗ vốn hoài, quanh năm suốt tháng chỉ thấy sốt vó đi vay đầu này đập đầu kia, tối ngày xoay xở lo đến hạn đóng hụi chết cho người ta. Bởi vậy, có đứa bạn rủ đi hợp tác lao động, em chịu liền.
    Chị không biết đâu, lao động bên đó cực lắm! Sáng sớm, trời lạnh muốn đông máu, em có phải là tiểu thư công chúa gì cho cam, vậy mà nghĩ tới chuyện phải đi làm cũng phát ớn, chỉ muốn chết cho xong. Vào tới chỗ của mình rồi là dính luôn trên ghế một hơi tới trưa. Dây chuyền mà, công việc cứ tới tới liên tục, chả cần trói buộc cũng không dám bỏ đi đâu, bỏ đi là ùn tắc tức thì. Tới lúc đứng dậy được là đến giờ cơm. Giờ cơm chỉ dọn độc một món kim chi. Kim chi đủ kiểu. Ngày nào cũng chỉ một thố cơm, một thố kim chi. Nhìn mâm cơm mà chảy nước mắt.
    Cực khổ vậy đó nhưng em có dám hó hé chút gì cho bên nhà biết đâu. Viết thư về toàn kể chuyện được nhà máy cho ăn cái này cái nọ, ngày nghỉ được chở đi chơi chỗ này chỗ kia... để bà già khỏi lo nghĩ rồi đổ bệnh, rắc rối nữa. Nhớ nhà muốn chết, em cứ leo lên cửa sổ, ngồi ngó ra ngoài. Ký túc xá ở tuốt trên núi, nhìn đâu cũng chỉ thấy mịt mù núi với trời. Ngày nghỉ, người ta rủ nhau đi chơi, cả dãy phòng đóng cửa im ỉm, hành lang vắng tanh vắng ngắt, chỉ còn em lủi thủi đi ra đi vô một mình. Đi chơi tốn tiền lắm, chị ơi! Người ta con nhà giàu, qua đây đâu phải chỉ để kiếm tiền. Em thì không, phải để dành gửi về cho mẹ trả nợ. Xài một đồng phí một đồng, uổng lắm.
    Hồi mới sang, nhớ nhà quá em gọi điện về nhà, tốn tiền quá trời. Về sau, đám công nhân qua trước có kinh nghiệm, chỉ em cách ăn cắp thẻ, đỡ lắm. Có lần em gọi điện cho nhỏ cháu, nó ca nguyên một bài cải lương cho nghe, vui ghê. Sau này bưu điện phát hiện, vô nhà máy quần dữ quá, hết dám gọi luôn. Nó mà phát hiện, nó đuổi luôn, chết chắc!
    Ăn đi chị, ăn thêm nữa đi, mít ngon mà, còn nhiều lắm nè, nhóc thố luôn. Chị biết không, em chỉ nghĩ tới mẹ thôi. Nếu không, chắc chịu cực không nổi trốn về từ lâu rồi. Buồn lắm chị ơi, đi làm đã cực lại thêm cái nạn hiếp đáp. Không phải dân Hàn hiếp đáp mình mà đồng hương ăn hiếp nhau mới tức chứ. Đám công nhân đi cùng đợt ghét em vì em biết rành tiếng Hàn. Trước khi đi, cả bọn đứa nào cũng được tập trung mấy tháng để học tiếng. Tụi kia học hành cái giống gì mà ngu quá, có nói năng được gì đâu. Em thì lo xa lỡ mình không biết tiếng, lúc làm việc không nghe ra người ta sai phái mình cái gì, làm trật lất hết thì chết cha, cho nên em ráng học, ráng nhớ. Bởi vậy, qua tới nơi, thấy mình em nghe được, biết trả lời, tụi Hàn cho em làm trưởng nhóm, làm sếp cả bọn.
    Em siêng lắm, cứ xin đăng ký tăng ca riết, đi làm liên tục luôn. Tăng ca nhiều thì tiền nhiều. Thế là chúng nó lại càng ghét. Chúng nó là dân cùng làng cùng xóm xin đi cùng một lượt với nhau, chỉ có mình em là lọt tọt ở ngoài. Cả đám kết thành bè xúm vào ăn hiếp em. Em cũng tính nát trong đầu chỉ có một mình thôi ráng nhịn đi cho êm chuyện, làm lơ coi như không biết, việc mình mình làm.
    Nhưng rốt cuộc cũng không nhịn được. Giờ ăn tụi nó giành ăn hết phần cơm của em. Giờ ngủ tụi nó quậy, cố tình phá không cho em ngủ. Một bữa kia, em hết chịu nổi, tức quá cầm nguyên cái mâm cơm bằng gỗ đập lên đầu con nhỏ đầu têu cái cốp. Em chỉ mặt từng đứa nói, tụi bay ỷ đông hiếp người, tao cóc sợ thằng nào con nào, cứ nhào vô tao chấp láng. Nói xong, để dằn mặt em táng liền một bạt tai đứa ngồi gần em nhất làm nó bật ngửa ra trên ghế. Có lẽ cái phần hung dữ trong con người em bắt đầu nổi dậy từ đây. Từ đây, em hiểu ra một điều là hiền lành quá không thể nào sống nổi với thiên hạ được đâu. Nghe tiếng ồn ào lộn xộn, thằng cha phiên dịch chạy tới liền. Thằng cha này làm việc bên đây lâu năm rồi, ắt hiểu chuyện. Cho nên chỉ cần liếc sơ một cái là thằng chả biết ngay chuyện gì. Chả hăm tụi kia nếu còn kiếm chuyện gây sự hay ăn hiếp em, chả báo cáo lên ban giám đốc đuổi liền hết cả đám. Cũng nhờ vụ đó, em bớt bị chúng nó hành hạ.
    Trời, chị biết không, cái đứa bị em tát cho lật nhào, té ra là một thằng con trai. Ai mà ngờ nó bắt đầu để ý đến em từ khi bị em cho nó ăn tát. Ban đầu em ghét nó lắm. Nó chung nhóm với đám con nhà giàu hay ăn hiếp em mà. Nhưng thật ra, nó chưa bao giờ làm gì em, mỗi khi tụi kia gây sự, nó chỉ đứng xa xa ở ngoài. Nhìn cái bộ nó em nghĩ thằng này chắc hèn lắm đây. Nhưng mà nó dai như đỉa, cứ đeo em riết, chửi cách gì nó cũng không chừa. Có lần em đóng cửa không cho nó vô phòng, không thèm ngó tới, không thèm nói chuyện. Lâu thật lâu mới hé cửa dòm ra coi sao thì thấy nó vẫn còn đứng đó... khóc. Chị coi, đàn ông con trai gì thấy mà chán! Mỗi khi có chuyện, nó có dám làm gì để bênh em đâu? Nó nói, nó sợ ra mặt bênh em, tụi kia sẽ ghét em hơn. Nghe thì cũng có lý, nhưng em cứ nghĩ nếu một ngày nào đó, cả cái đám kia có rủ nhau nhào vô giết em chết ngay trước mặt nó, em chắc nó cũng chỉ đứng nhìn, rồi khóc thôi.
    Nhưng chị ơi, con gái tụi mình thiệt yếu lòng phải không? Đám con trai cứ chịu khó lì lợm chai mặt ra cưa lâu lâu là thế nào cũng đổ. Nhất là khi mình đang tủi thân vì đơn độc một mình nơi xứ lạ quê người, đang rầu rĩ vì bơ vơ, vì nhớ nhà mà có người sẵn lòng ở kề bên nghe mình thút thít cũng đỡ buồn ghê lắm. Thêm nữa, xách cái thân con gái đi làm công cho người ta, công việc nặng nhọc nhiều lúc cũng cần nhờ vả sức vóc con trai. Thành ra em chấp nhận chuyện hai đứa đi chơi chung, ăn chung, xài chung vài thứ đồ dùng. Nhưng tiền thì em ít khi cho nó xài chung lắm. Nó chi cho em là chủ yếu. Lâu lâu em cũng để nó ôm ấp, hôn hít mấy cái, nhưng đừng hòng chuyện kia. Em khôn lắm, có bầu một cái là thua liền. Ở đây kỵ chuyện quan hệ trai gái lắm. Nhà máy mà biết được ai có tình ý với ai, đứa nào cặp bồ với đứa nào là bắt buộc đổi việc làm, chuyển đi chỗ khác, cách ly liền.
    Chị coi nè, múi mít này dễ thương chưa, tròn ủm hà. Dễ thương cỡ nào thì cũng một nhát dao chui vô miệng người cái tọt, mất tiêu. Tụi em tính toán hết trơn. Tiền đám cưới, tiền mua xe, mua nhà, tiền để dành làm vốn, đâu ra đó. Chỉ còn chờ lên máy bay vù về Việt Nam. Nghe nói sắp đến hạn hết hợp đồng, có đứa hỏi về luôn hay là trốn? Trốn ra ngoài kiếm chuyện làm tiếp hay là buôn bán linh tinh sống cũng tạm, chứ về nước chưa chắc kiếm được việc làm. Nghe tụi nó nói em cũng muốn xiêu xiêu nhưng sao thấy nhớ nhà quá. Phải về thôi, về một chuyến thăm nhà, thăm mẹ một cái rồi đi đâu, bao lâu nữa cũng được.
    Ai mà ngờ số em nó lận đận vậy hả chị? Thầy bói nói thế mà đúng. Về nước, thằng bồ em đưa em về nhà quê giới thiệu với ba má nó liền. Nhà làm ruộng, nuôi một đàn bò sữa, nó là anh lớn, xưa nay quen cáng đáng mọi việc trong nhà. Em chẳng biết làm gì, đứng xớ rớ coi nó vắt sữa bò bị bò đái vọt vào mặt, ghê quá. Chuyện ra riêng quan trọng hơn em tưởng. Bao nhiêu dự tính tự nhiên lục cục. Nó cứ lần lữa hoài, chần chừ chuyện mua xe, mua nhà. Má nó đi coi thầy bà gì đó nói hai đứa em kỵ tuổi, sáp vô là cháy nhà sập mả, xui xẻo đủ thứ, thiếu điều đi ăn mày. Em tức mình, chẳng qua họ không thích có con dâu là dân thành phố lại lớn tuổi hơn con trai họ. Với lại, hình như ở nhà đã nhắm sẵn cho nó một con nhỏ cùng quê từ lâu rồi.
    Em không thèm gặp mặt cái thằng thà nhìn em chết mà không cứu đó nữa. Em không cần đâu. Nói thiệt với chị, hồi nào tới giờ em chưa hề lụy một thằng đàn ông nào. Còn một cây vàng nó đưa để sắm đồ cưới, em nhắn nó lên lấy về nhưng nó tuyệt không dám lên. Làm sao mà nó dám lấy lại hả chị? Em chưa xách dao chém nó là may. Nói vậy chứ khi không bị bồ đá, em cũng rầu, chán nản lắm, chẳng thiết tha tới chuyện gì nữa, tối ngày nằm ẹp trong phòng y như chị vậy. Bộ chị cũng đang bị bồ đá hay sao? Mẹ em đi ra đi vô không hiểu chuyện gì nhưng cũng nín khe, không dám hỏi han. Bà già ngại vì mỗi lần nhắc tới nó, em lại la um sùm.
    Nghe đâu bây giờ nó đang cặp với một con nhỏ nào đó, ăn chơi dữ lắm. Đám bạn về cùng đợt cũng hay đến nhà rủ em đi chơi. Em cũng thử đi một lần, thấy không được. Tụi nó bài bạc dữ lắm, toàn tiền triệu không. Em xót quá! Thiệt không hiểu nổi. Làm cực như trâu, hơi chút là bị chửi như chó, đồng tiền kiếm được cũng đổ mồ hôi sôi máu mắt. Nhục lắm! Vậy mà sao tụi nó phung phí quá trời. Ăn chơi riết có đứa dính vô ma túy rồi, tránh sao khỏi?
    Trong xóm, có con nhỏ chuyên cặp bồ với người nước ngoài, mua được cái nhà thật bự ngay đầu ngõ. Nó nói tội gì mà lấy chồng cho uổng. Lấy chồng Việt Nam, tiền không bao nhiêu mà còn cà chớn. Nó hỏi em có muốn đi làm không, nó giới thiệu cho. Em lắc đầu kêu mắc cỡ lắm. Nó la, xời, bây giờ người ta làm tràn đồng, ngời ngời ngoài đường đi đâu cũng thấy, có gì mà mắc cỡ. Nó còn nói mấy đứa con gái mặc quần đùi cỡi xe xịn chạy nhông nhông ngoài đường đố có đứa nào không phải là dân chịu đi làm. Là sao chị? Chị coi, cái đứa không ra làm sao, chỉ biết cái nghề moi móc người ta, ăn xổi ở thì thì được ăn sung mặc sướng phủ phê, nhà cửa đàng hoàng. Trong khi mình nai lưng ra cày chết mẹ thì gặp đủ chuyện xui rủi, thu vén cho lắm cũng chổng mông kêu trời. Nhiều khi em cũng muốn liều, kệ cha hết thảy nhưng cứ mỗi lần nghĩ vậy thì em lại nhớ đến mẹ. Tội nghiệp bà già, em mà có chuyện gì, chắc bả đi sớm.
    Đọc báo thấy rao cần người phiên dịch tiếng Hàn, nghĩ bụng nằm nhà khóc hoài chắc chết, em thử đi phỏng vấn hú họa ai ngờ được nhận vô làm liền. Là vì em có giấy tờ chứng nhận của công ty cũ đàng hoàng mà, đâu phải dân lưu vong hay dân quậy bị đuổi về đâu. Làm được mấy tháng, thằng chủ người Hàn... thích em. Có điều nó cũng lớn tuổi rồi. Nó nói với em là chưa có vợ. Tại vì bàn tay không có ngón của nó bị con gái Hàn chê. Em cũng sợ lắm, chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào bàn tay thun lủn tròn ủng như củ khoai tây của nó. Em không thích lấy chồng nước ngoài đâu. Nếu thích, em đã lấy từ lâu rồi. Bên đó em quen thiếu gì, lành lặn đàng hoàng chứ đâu có... Nhưng giờ thì lấy ai cũng được. Ai lấy cũng vậy thôi.
    Khoan khoan, chị đừng đi, cứ ngồi đó. Chuyện của em đã hết đâu? Chị ăn mít đi, em còn muốn kể nữa. Chuyện còn dài, làm ơn ngồi thêm chút nữa, nghe thêm chút nữa. Không nói ra hôm nay, chắc ngày mai em nổ ruột mà chết mất thôi, chị ơi!
    Em thấy ghét thằng cha thầy bói, sao mà nói đúng quá trời, không sai một ly. Em lấy chồng, cũng người nước ngoài như người ta, đám cưới cũng rình rang lắm. Đến nỗi đám con gái trong xóm phải xầm xì ghen tị. Đãi nhà hàng lớn ngoài Sài Gòn chứ bộ giỡn sao? Chồng em cũng cho em tiền sửa nhà cho bà già. Em cũng được chồng nuôi cho ăn sung mặc sướng, sắm xe sắm cộ... được một năm. Đùng một cái, nó biến mất không còn thấy tăm hơi. Công ty bán đi từ hồi nào, văn phòng, nhà ở người ta ùn ùn đến lấy lại. Em bị tống ra đường với đống đồ cũ và mấy cái hóa đơn tiền điện tiền nước, cước điện thoại chưa thanh toán. Trả nợ xong em trắng tay, cốt khỉ lại hoàn cốt khỉ. Nửa năm sau vẫn chưa lấy lại hồn vía, đến bây giờ vẫn chưa hiểu vì sao. Vì sao chồng mình bỏ mình?
    Vì sao đời em khổ vậy? Có người nói có lẽ nó có vợ bên Hàn rồi nhưng không chịu sang đây với nó. Nó tính chuyện làm ăn lâu dài ở đây, cần có người giặt giũ cơm nước hầu hạ nên mới lấy em. Việc làm ăn khó khăn thua lỗ, nó bỏ em lại, quay về nước với vợ con bên đó, khỏe ru.
    Lại có đứa bạn rủ em đi lần nữa. Lần này chắc em sẽ đi Mã Lai. Em phải đi thôi. Đi đâu cũng được. Chị ơi, sao số em hẻo vậy? Đúng là em cao số phải không?
    st
  6. thuyenxaxu

    thuyenxaxu Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    18/08/2004
    Bài viết:
    4.201
    Đã được thích:
    1
    Thương cô gái này ghê ....
    (tính viét tội nghiep, nhung sực nhớ lại là hông nên viết "tội nghiep" 1 nguoi con gái, bị sửa lưng hoài mà ...)
    Đời có lúc này luc khác, mai mốt cô gái này sẽ đuoc hạnh phúc và sung sướng .
    Cám ơn em Trâm Anh kể chuyện nha ... Đọc rất hay .
  7. tramanhvn

    tramanhvn Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    29/05/2007
    Bài viết:
    1.456
    Đã được thích:
    0
    Hic , đời người con gái 12 bến nước , biết bến nào đục , bến nào trong .
    Cô gái ấy có thể sẽ hạnh phúc như mong muốn của anh Thuyền . Nhưng đời thường oan nghiệt nên biết đâu cô ấy lại tiếp tục chịu kiếp trầm luân thì sao .
    Mong sao đàn ông trên thế gian này ai cũng tử tế để phụ nữ đỡ khổ
  8. scarlett1978

    scarlett1978 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    31/10/2007
    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    0
    Câu chuyện của bạn lột tả rất thực ...mình đọc một số bài bo x này và nhất là thread này cũng khá có ấn tượng ...hơn là tâm sự bên các bo x khác...họ nói nhăng nói cuội nhiều hơn...
    Mình tin vào thuyết âm -dương sự vay trả rất công bằng và sòng phẳng ...Tất cả đều có nguyên nhân, tất cả đều có lý do ..và giải thích để hiểu hành động ..là một cách để an ủi và phấn đấu vượt qua ...
    Số phận sẽ công bằng , chúa trời sẽ có con mắt phán xét ..NGười sẽ không cho ta nhiều đâu..hãy tin là Người ban cho ta đấy..vấn đề là ta có nhận không ?
    Giống như ban đang hạnh phúc với chữ ký ..kia ..Tin rằng con đường mỗi ngườ chọn lựa đều có lý do , đều có Nhân -Quả ...và nếu tất cả đàn ông đều tốt..mình lại không tin rằng có khái niệm "tốt " để so sánh nữa rồi .....
    Được scarlett1978 sửa chữa / chuyển vào 11:47 ngày 01/11/2007
  9. baby_thaohang

    baby_thaohang Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/04/2006
    Bài viết:
    2.238
    Đã được thích:
    0
    Thanks anh khen em mà mới bị xe hun nên tạm thời cà nhắc vì vậy mất từ ***y rồi anh ơi Halloween phải ở nhà Què sao đi đâu đc hic hic
  10. baby_thaohang

    baby_thaohang Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/04/2006
    Bài viết:
    2.238
    Đã được thích:
    0
    Em nghĩ đàn ông tốt thực sự cũng có mà ít quá , Thạch Sanh thì ít Lý Thông thì nhiều quá . Biết sao đây???
    Nên như anh Thuyền đã nói mở mắt trước khi yêu cả phụ nữ lẫn phái nam cũng phải mở mắt to ra ko thôi bị lừa 1 cú ngoạn mục thì ....
    Có câu nói rất hay trong truyện Bố Già "Khi mà người ta biết được sự nguy hiểm của ông thì mọi chuyện cũng đã trễ mất rồi" .
    Tốt nhất là mở mắt to ra trước khi yêu ai đó .Bởi vì "Điều đáng sợ nhất khi yêu là bị tổn thương. Điều đáng sợ nhất khi bị tổn thương là không thể yêu lần nữa. Điều đáng sợ nhất khi không thể yêu lần nữa là sẽ cô đơn mãi mãi."
    Nếu cô đơn mãi mãi thì ai đó đắc thắng thì sao và biết đâu có người tốt ở bên cạnh mình thì sao ??? Thôi cứ yêu làm theo trái tim nhưng phải suy nghĩ thật kỹ ,tìm hiểu kỹ những người đàn ông đó vẫn tốt hơn
    Còn luật nhân quả thì bạn này nói đúng bạn trai đầu tiên làm rất đau lòng khi xưa đối xử tệ với mình .Giờ mình ko nhận ra him nữa những phù hoa, vật chất khi xưa , những cô gái bên cạnh đều xa lánh , giờ him đã mất tất cả ngày xưa gia đình thuộc loại đại gia mà hic hic Giờ mình nhìn tưởng kẻ nghiện ngập đầu đường xó chợ chứ ko phài công tử khi xưa .Cứ nghĩ mình sẽ mát lòng hả dạ mà sao lòng chợt buồn đành coi như chưa bao giờ quen biết him vậy
    Còn về Chúa trời, mình cũng theo đạo có những lúc lời nguyện cầu mình ko tới tai Đức Mẹ .Hay do mình tội lỗi nhiều quá nghe ko đc Sao cũng đc dù sao cũng đc nhẹ lòng hơn vì đc nói ra nhiêu đó cũng đủ rồi .......Bây giờ mới 7love, què chân , biến thái làm phiền mà có nghe thấy đâu???
    Được baby_thaohang sửa chữa / chuyển vào 18:40 ngày 01/11/2007
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này