1. Phiên bản ttvnol.com mới đã chính thức đi vào hoạt động. Trong quá trình sử dụng, nếu phát hiện các lỗi của phiên bản mới, mời mọi người thông báo tại đây.

Chiến tranh Biên giới Tây nam - Sư đoàn 341 Bộ binh Sông Lam.

Chủ đề trong 'Giáo dục quốc phòng' bởi littlemanonsmallearth, 28/09/2011.

  1. littlemanonsmallearth

    littlemanonsmallearth Thành viên tích cực

    Chào mọi người,

    Mình chỉ là một người Việt nam được sinh ra vào thời gian đầu thập niên 80, khi cuộc chiến bảo vệ chủ quyền biên giới Tây nam và Phía bắc đã đi qua giai đoạn khốc liệt nhất. Trong thời gian lang thang trên mạng, mình có vinh dự được đọc những dòng hồi ký, những câu chuyện về những cuộc chiến đã diễn ra suốt giai đoạn những năm đầu (1930) cho đến khi hoàn toàn hòa bình (1990). Trong số đó, có những hồi ký về cuộc chiến Biên giới. Trong số các bạn tham gia diễn đàn, đặc biệt những bạn trẻ như mình hoặc hơn mình (thế hệ 8x, 9x,..) chưa chắc đã hiểu rõ được về cha anh chúng ta đã sống và chiến đấu như thế nào? chưa chắc đã hiểu rõ vì sao lại xảy ra chiến tranh biên giới, trong khi đó, đã có không ít những bộ phận, vì danh có, vì lợi cũng có, vì thiếu tìm hiểu càng nhiều... đã tin, và cố tình tin vào những lời bịa đặt từ một số trang web nước ngoài và quên đi những gì cha anh đã bỏ mồ hôi, xương và máu để các bạn có được ngày hôm nay. Vì thế, mình đã xin phép tác giả (Bác Trần Phú), cựu chiến binh Sư đoàn bộ binh 341 - Sông Lam, tham gia cuộc chiến biên giới Tây nam- Giai đoạn 1977 - 1979, gửi lên cho các bạn một cái nhìn thực tế, có thể rất khác với những gì chúng ta đã tưởng tượng.

    --------------------------------------------------------------------

    Link gốc: http://www.vnmilitaryhistory.net/index.php/topic,21752.0.html

    --------------------------------------------------------------------

    -HÀNH QUÂN RA BIÊN GIỚI
    Sáng ngày 17/9/1977 sau cuộc họp chi bộ tiểu đoàn bộ, như vậy là tôi được điều động về làm tiểu đội trưởng tiểu đội 7 đại đội 2 ( Bài trước tôi viết nhầm là tiểu đội 10). Đại đội mà trong chiến dịch HCM được phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang. Tôi nhanh chóng nhận quân tư trang, súng đạn, tăng võng, lương khô. Mỗi người được phổ biến chỉ mang theo 2 bộ quần áo và tư trang cần thiết còn lại gửi ở Hậu cứ (Vì đi có 15 ngày). Tôi được cấp 1 khẩu AK với Bao xe 3 băng đạn, 2 quả lựu đạn US của Mỹ, dao găm Liên Xô, bình đựng nước và thắt lưng to bản vv....-những thứ với mình đã quá quen thuộc...
    Đúng 21h đoàn xe ZIN của đoàn 33 đến mỗi đại đội dồn lên 3 xe. Ban chỉ huy đại đội và hậu cần lên 1 xe, 2 xe còn lại là 3 trung đội và 2 tiểu đội Hỏa lực. Quân số biên chế lúc này khoảng hơn 80 người (hồi đi vào Nam quân số đủ là 115 người). Có điều trùng lặp là tháng 1/1975 khi đang đóng quân tại Vĩnh Linh – Quảng Trị được lệnh hành quân vào chiến trường (Miền đông Nam Bộ cũng đoàn 33 này hơn 500 xe chở cả sư đoàn hơn 1000 km theo đường Trường Sơn, qua Lào, Campuchia, qua ngã ba Đông Dương xuống chiến trường Tây Ninh. Hôm nay lại cũng những chiếc xe này chở sư đoàn ra Tây Ninh. Mỗi người lính ngồi trên xe mang theo mỗi suy nghĩ. Tất cả là lính 1971 đến 1975. Lính 75 mới bổ sung vào nên có vẻ mặt bồn chồn riêng. Còn chúng tôi thì trầm lặng ngắm nhìn xuống đường phố, điện đèn vẫn sáng trưng, phố xá tấp lập đi lại. Đoàn xe chạy theo đường xa lộ Đại Hàn rồi bắt vào đường 1A hướng lên Tây Ninh ,nhà cửa thưa dần, qua Trảng Bàng khoảng 10km cả đoàn xe dừng lại nghỉ để xốc lại đội hình. Anh em ùa xuống giải lao, đường vắng không người , hai bên là cánh đồng lúa đã chín, không hàng quán, gió thổi hun hút, tôi ngả người nằm xuống nền đường nhựa ngửa mặt nhìn trời mà rít thuốc chưa biết thực hư nhiệm vụ mới ra sao
    Khoảng 24h đoàn xe lại tiếp tục lên đường nhưng không bật đèn pha để giữ bí mật, trên xe mọi người tĩnh lặng, tâm trạng thật nặng nề. Xe chạy tời Gò Dầu gặp những đoàn người, đoàn xe trâu của dân K di tản chạy sang Việt Nam với nét mặt hoảng loạn họ đi nép vào bên đường .Sau được thông báo dân K sang được mấy ngàn người. Ta tổ chức cho định cư ở Bến Sắn-Tây Ninh rất may cũng chính những người dân này là quần chúng lập lên mặt trân giải phóng Campuchia do ông Henxonrin làm chủ tịch.
    Đoàn xe tiếp tục đi qua cầu Gò Dầu Hạ, Gò Dầu Thượng rồi về các vị trí tác chiến của từng đơn vị. Đại đội tôi được đưa lên thẳng cửa khẩu Mộc Bài. Lệnh xuống xe trung đội tôi men theo đường 1 lên chốt ngay tại khu vực đồn Biên phòng. Bọn Pốt đã ngăn không cho dân di tản sang nữa. Các nhà ven đường đóng cửa im lìm, không có đèn, không tiếng gà, tiếng chó. Vì đã sơ tán vào bên trong khi tình hình căng thẳng. Vì vậy nơi đây lặng im một cách đáng sợ. Cửa khẩu nơi Biên giới im ắng 1 cách đáng sợ. Xa xa bên kia cửa khẩu lờ mờ là cột tháp bằng những thanh thép cao khoảng 20 mét biểu tượng của văn hóa đất nước Angco. Xa nữa là những cây thốt nốt trong bóng đêm cao to thô cứng gần giống như những cây cọ. Anh em biên phòng thấy chúng tôi lên vô cùng mừng rỡ hướng dẫn luôn về tình hình địch và địa hình, bố phòng..Trong tôi bỗng trào lên cảm giác mới lạ. Biên giới là đây ư ? Tại sao có cuộc chiến tranh này ? Thoáng qua rồi cũng bắt đầu cùng trung đội tiểu đội củng cố hầm hào. Lúc này đã là 2h sáng ngày 28/4 phiên gác đầu tiên nơi biên giới.
    Những ngày đầu tiên:
    Tôi choàng tỉnh dậy thấy ánh sáng chói lòa. Định thần 1 tý mới nhớ lại được mình đang ở đâu và những gì đang xẩy ra. Mình ngủ say quá sau ca gác tới 4h, đổi gác mình vào hè nhà trải nilon để nguyên giầy cởi bao xe đạn để cùng bên khẩu AK ,vì quá mêt chìm luôn vào giấc ngủ .Tôi tranh thủ làm vệ sinh cá nhân. Lác đác thấy bóng 1 vài người dân trở về. Chỗ tôi ngủ là nhà má Bẩy gia đình má đã chạy về An Thạnh. Má cùng mấy người con về thu dọn đồ đạc và thu hái rau cỏ ở vườn. Tôi tranh thủ hỏi thăm chuyên trò làm công tác dân vận rồi quan sát địa hình. Nhà má ngay sát rìa làng chỗ tôi ngồi gác là sát mép ruộng lúa đã chín .Từ đây nhìn thẳng ra khoảng 800m là dải đất có rất nhiều cây thốt nốt cao thấp là đất Campuchia. Tôi nghĩ luôn bên đó cao hơn bên mình, về thế quân sự thì bọn lính Pốt có lợi thế về địa hình hơn.
    Tình hình chiến sự mấy hôm này chưa thật căng, chưa có tiếng súng, qua đài quan sát thấy bọn Pốt đang tích cực đào hầm hào công sự, mật độ lính Pốt đi lại nhiều, 2 bên đang tăng cường trinh sát nhau. Ta đã bắt được mấy nhóm trinh sát của Pốt, có 1 thằng là trung đội trưởng, chúng khai thuộc trung đoàn 182 Sư đoàn 3 Quân khu Đông Bắc. Chúng còn nói Pốt đang đưa F290 thuộc lực lượng tổng dự bị chiến lược từ Niêc Lương xuống hợp với F3 chuẩn bị tiến công vào Bến cầu Tây ninh.
    Trước tình hình đó nhiệm vụ chốt giữ của ta được tăng cường cao hơn, tăng cường nhiều chốt và vọng gác đêm. Ban ngày thì củng cố hầm hào công sự, đêm thì phiên gác kéo dài hơn mỗi người gác tới 6 tiếng cứ từ 18h tới 24h hoặc từ 24h đến sáng gác nhiều thức nhiều lính ta thật mỏi mêt. Đằng sau khoảng 1km thì cuộc sống vẫn bình thường sôi động, còn ở đây thì thật căng thẳng. Trong đơn vị đã có những đồng chí tụt tạt về Saigon. Một buổi sáng đang ngủ có tiếng gọi, mở mắt ra đã thấy đồng chí CTV đại đội Nguyên văn Chính và đồng chí chủ nhiêm chính trị E Phạm văn Hiệp đứng đợi tôi. Đồng chí Hiệp thăm hỏi, động viên tôi nói nào là tổ chức có sai sót nên tôi có những thiệt thòi vv...Và động viên tôi phát huy tinh thần chiến đấu, ý trí của người Đảng viên trong tình hình nhiệm vụ mới vv... Tôi cười uể oải vì thông làm sao được nhất là trong lúc thèm ngủ sau 1 đêm gác dài.

    Trong khi hướng đường 1 còn im ắng. Thì bọn Pốt cho quân sang chiếm khu vực Cây Me xã Long Khánh F dùng D3 (D3 là đ/v AHLLVT thời CMCN) được tăng cường C14 súng cối 82mm cùng E266 do E phó Lê Tiến Hạt (quê ở Minh Quang Kiến Xương Thái Bình nay đã nghỉ hưu ở Hà Nội với cấp hàm đại tá) chỉ huy sau 3h chiến đấu đã tấn công đánh đuổi E182, F3 QK Đông Bắc của Pốt chạy về bên kia biên giới.
    Chiến thắng đầu tiên này là ý nghĩa vô cùng quan trọng mở đầu trang sử hào hùng của E273 và F trên chiến trường BGTN.
    Về phía địch, sau khi tháo chạy ở Cây Me Long Khánh, chúng tập trung quân c/b tấn công ta hướng dọc đường 1 và Đông đường, rừng Thốt Nốt giáp sang Long An. Địa hình nơi đây đất K lồi sang ta như 1 cái “mỏ vẹt” nên 1 số phần tử phản động quốc tế nói bậy là ta đánh chiếm vùng “mỏ vẹt” của K. Chúng đã dùng các loại súng cối 60mm, 82mm bắn sang đất ta để khiêu khích và thăm dò.
    Lúc này ta đã nắm rất chắc địa hình và ý đồ bọn K nên toàn F được lệnh chủ động tiêu diệt Pốt tại đây. Trinh sát của các cấp tăng cường nắm địch, pháo binh đã chấm xong các toạ độ và chuẩn bị phần tử bắn các M. Bộ còn tăng cường 1 trạm Trinh sát điện tử có máy ngắm ban đêm. Chỉ huy các cấp được họp nhận n/v chiến đấu, được phổ biến tình hình Pốt và bố phòng của Pốt dọc đường 1 và pavét1, pavét2 sâu vào là Chi Phu, Chuôi Vồ, Rừng Sở v.v…
    Theo phổ biến thì địch bố phòng rất kiên cố có nhiều hàng rào và chiến hào, ụ chiến đấu nhất là các ụ súng trên các cửa sổ nhà sàn nhà cao tầng, đất địch lại cao hơn đất ta nên tấn công có nhiều khó khăn. từng A, B, C, D họp bàn liên tục nhận n/v và hạ quyết tâm chiến đấu. Trong đơn vị cũng đã có những tư tưởng ngại ác liệt nên đ/c Hoàng Sỹ Lối d trưởng d2 bị điều về tăng gia phía sau.

    Kế hoạch tác chiến như sau. Đúng giờ G các loại pháo của E55 (E4 F341) gồm 6 khẩu pháo 105 ly ,4 khẩu 85ly nòng dài.4 khẩu130ly của Lữ 24 QĐ, 2 khẩu pháo 175 ly (vua chiến trường của Mỹ) trên xe bắn tự hành của lính Hải quân. Các trận địa pháo đều đặt ở An Thạch cách Mộc Bài khoảng 5km. Các loại súng cối 120mm của E đặt ở khu vực trung đoàn bộ đi Tốc xé. Cối 82ly cấp tiểu đoàn đồng loạt nổ súng bắn phá hoại các mục tiêu thời lượng là 60phút, bắn cấp tốc rồi bắn chế áp vào phía trong.
    Trong lúc pháo bắn thì xe tăng T54 và T39 gồm 6 cái tiền nhập sát vào cửa khẩu cùng bộ binh xung phong dọc đường 1 . Đánh thẳng vào Bavét1, bavét2. Sau xe tăng là 5 xe chở súng 12ly7 bắn tiêu diệt bộ binh. Đội hình tấn công cùng xe tăng dọc đường 1 là d1, d9.Pháo 37ly 2 nòng nhanh chóng chiếm trận địa bắn tiêu diệt địch hỗ trợ cho bộ binh.D2 E1 còn ở nông trường Dầu Giây chưa lên kịp.nên L L dự bi là d7,d8 E266.(E270 đang làm n/v ở Hà Tiên Kiên Giang.)
    Hướng làng Tiên Thuận, Tốc xé d3 cùng 10 xe bọc thép M113 đánh tạt sườn từ hướng Tây Bắc sang Bavét1. Giờ G được ấn định là 4h00’ ngày 23/10/1977.
    Sau khi được nghe phổ biến n/v,các đơn vị nhận thêm súng đạn đảm bảo 3 cơ số và chuẩn bị các loại bộc phá ống đánh hàng rào, bộc phá gói đánh lô cốt. Trang bị vũ khí thật nặng nề.
    Không khí chuẩn bị chiến đấu vô cùng sôi động và cũng thật căng thẳng. Ở Mộc Bàì và đồn biên phòng cửa khẩu đông nghịt bộ đội vì ngoài LL chốt giữ của d1 lại còn sở chỉ huy và đài quan sát của các cấp ,các binh chủng, pháo binh, xe tăng v.v … dây hữu tuyến của các đơn vị từ phía sau tới đồn biên phòng cạnh đường từng búi trông thật khiếp. Các cấp chỉ huy xuống từng B, từng C động viên tinh thần chiến đấu của lính rồi kết luận 1 câu là: “Chúng ta dậy cho bọn Pốt một bài học”. Hội phụ nữ của xã và huyện Bến Cầu cũng đến uỷ nạo anh em. Dân gốc ở Mộc bài cũng đến rất đông, tất cả đã về phía sau nhưng với lý do về thăm nhà nên tìm gặp bộ đội chốt giữ cho quà, kẹo, thuốc lá v.v… Má Bẩy cùng hai người con đến B của tôi mang cả gà và 1 chai rượu nữa cho anh em tôi liên hoan, nhìn lính ăn má hân hoan nhưng lại chảy nước mắt nói: “các con đánh Miên, chú ý là chúng hay bắn sẻ lắm (tức là bắn tỉa)”. Tôi cảm ơn má và thoáng nghĩ đến Mẹ mình ở quê, Mẹ cũng độ tuổi má Bẩy, tính Mẹ nhanh nhẹn tháo vát, suốt đời sống vì chồng vì con. Tôi có 9 anh chị em, chắc các bạn biết thời đó gian khổ thiếu thốn thế nào, để nuôi dậy được cả 9 người con trưởng thành biết bao gian truân vất vả ….

    Ngày 22/10/1977 tất cả mọi chuẩn bị cho trận đánh được hoàn tất. Tối d1 vẫn canh gác bình thường.Đến 22h bí mất dồn đội hình theo hướng và nhiệm vụ tấn công. C2 của tôi dịch hẳn lên qua đồn Biên Phòng của ta, bí mật chiếm lĩnh cửa khẩu và đồn biên phòng K.( Chúng đã bỏ vị trí này từ mấy ngày trước).Tiếp đến là C3,C1 bám trục đường để đợi xe tăng phối thuộc. C4 của d1 đã được xé lẻ tăng cường cho các C gồm 12,7 ly và ĐKZ82. Còn 4 khẩu cối 82 thì làm làm địa ở đầu Mộc Bài( từ bến cầu đi vào). Lúc này về khuya đã dịu nóng nhưng cũng không có gió, trời đầy sao. Vừa căng mắt theo dõi động tĩnh phía trước vừa ngửa mặt nhìn trời đêm, các vì sao, chòm sao, thật quen thuộc, cũng giống như quê mình nhưng ở đây đã là đất Campuchia.Nghĩ ngợi miên màn, thèm thuốc quá giá bây giờ được bắn 1 điếu thì sướng biết bao. Nghĩ vậy nhưng không ai dám hút sợ lộ, mọi động tác di chuyển hay trao đổi với nhau đều thật khẽ, thật nhẹ. Là lính già đơn vị đã được huấn luyện kỹ càng bài bản các kỹ thuật cá nhân cũng như các kinh nghiệm chiến đấu, bản lĩnh của người lính chiến BB khác hẳn với các chủng lính khác( Sau này làm kinh tế các công nhân trẻ làm gì cũng lớ ngớ không có tác phong kỷ luật gì cả tôi vẫn thường nói “” gía như cho ‘chúng mày” đi khóa huấn luyện lính BB thì tốt”. Trước giờ G, im ắng, im một cách lạ thường. Thỉnh thoảng có con chim cú liệng bay kêu “’cú cú “ thật rợn người. Tôi thoáng nghĩ tới mẹ, tới gia đình anh chị em.Mọi người giờ này chắc đã ngủ say, còn tôi- chúng con của mẹ đang căng mắt lại chuẩn bị bước vào trận đánh mới, trận chiến mới mà rất nhiều người không biết.Nghĩ tới Saigon,nơi mình đã đươc sống,công tác,xd chính quyền,lúc được đi biệt phái xuông P7 Q11 làm nhiêm vụ cải tạo công thương.Minh có quen và được cô gái cạnh nhà chung cư Lý thường Kiệt yêu quý.Cô bé còn trẻ mới 16 tuổi có làn da thật trắng,tóc để dài như con gái ngoài Bắc tên Thanh,khi đơn vị lên biên giới đươc về SG 2 ngày mình có đến găp và nói lời chia tay giống như hồi năm 72 mình cũng đã chia tay với người yêu tước khi nhập ngũ ,với suy nghĩ là lính ra trận ko biết bao giờ trở về. Hình như thế hệ mình rất nhiều người hành động như vậy. Thanh giờ này ngủ chưa ? nhớ em quá.Sao mình thật khắc kỷ và phũ phàng như vậy...Dằn vặt 1 lúc rồi trở lại thực tế .Chia tay là đúng ,lính trân mà ...đang miên man suy nghĩ thì cán bộ đai đội bò tới hỏi tình hình địch.Lúc này đã hơn 3h sáng, giờ G tới gần.

    Lính mà giữ vàng thì cũng đen thật. Lúc vào PnumPenh C25 của E mình anh em vào được chỗ có nhiều vàng. Vàng lá “ Hàng đống thì không lấy vì trên mỗi lá mỏng hình chữ nhật 4 chỉ có in những những dòng chữ Sài Gòn Kim Thành, Hồng Kông, lính ta lại tưởng là “ Vé máy bay” vì đa số chưa ai thấy bao giờ. Nên một số anh em chỉ lấy dây chuyền và nhẫn...vv...
    Nhưng chỉ ít ngày sau khoảng ngày 25/1 đang chốt cách Ponumpenh hơn 20km chỗ gần nhà máy đường C25 bị Pốt vào tập kích anh em phải vất hết mà chạy sang đơn vị khác may chỉ hy sinh có 1 đồng chí Bài- y tá, thật hú vía.
    Cũng trong dịp ấy ở C1 D1 đơn vị đánh nhau phía trước còn mấy ông Quản trị trưởng trông ba lô ở sau .Đang ăn cơm 1 quả pháo Pốt Bắn tới đúng chỗ, bị thương mấy người .Anh Khoa nặng Thược quê ở An Hải- Hải Phòng hy sinh.Khi anh Nguyễn Văn Chính D phó CT xuống kiểm tư trang thì trong túi mìn Colaymo có khoảng 3kg” vé máy bay”. Anh chính vừa cầm từng tập vé đó liệng xuống hồ nước vừa nói: “ Chết vì cái này đây “
    Ông Điệp già cũng là quản tri trưởng quê ở Đông triều QuảngNinh nghe kể ít ngày sau quay lại mò ko biết được bao nhiêu đến khi E bàn giao về nước để lại 1 số anh em gọi là d4 e1 xây dựng huyện MuôngRưXây BATTAMBANG.ông Điêp cũng trong danh sách ở lại.Thế rồi trong lúc hỗn quân hỗn quan ko biết ông này đi đâu,vợ con ở quê cũng ko biết.Mới năm ngoái anh em mới tìm được. Ông về tậu đất lấy vợ 2,đã được 6 đứa con và làm tới chức trưởng thôn ở vùng KTM Tỉnh Sông Bé nhưng có điều là anh em phải gặp ông bằng giấy phép hương khói vì ông đã bệnh chết mấy năm rồi.

    Hồi làm quân quản chúng mình đóng quân ở đồn Cây Mai đường Lục Tỉnh Q11 Nay là đường Hồng Bàng.Đúng tên gọi là trường quân báo Cây Mai.Có từ thờI Pháp ,Nhật rồi Mỹ sau này cũng vẫn huấn luyện biệt kích đặc biệt ở đó.Nó có hệ thống hầm ngầm rất lớn.làm thành khu đồi cao nhất khu vưc Chợ Lớn.Lúc chúng mình vào tiếp quản vũ khí súng đạn còn ngổn ngang vì nơi này dân chúng rất sợ.Cửa hầm lớn mà ko biết thông tới đâu nữa bèn lấp kín đi chứ ko ai giám khám phá.
    Ở đây có 1 cái miếu và 1 cây mai rất to.đặc biệt là hoa nó màu trắng 4 cánh rật thơm.gần giống như hoa bưởi.Nghe nói cả SaiGon chỉ có 1 Cây này nên trước kia ngày tết toàn phải lấy cành biếu Tổng thống .Cách đây 3 năm vào lại SaiGon dẫn cả vợ vào thăm lại thì chung quanh đã được chia hết cho lính rồi còn mỗi khu hầm cao có Cây mai trắng.nhưng anh em ở đây nói là từ năm 77 đến giờ ko ra hoa nữa.Mình vái lạy cây rồi xin mấy cái lá đem về làm kỷ niệm 1 thời đã sống ở đây.
    Chuyện mình muốn kể là thời đó mới giải phóng nên các em sinh viên hay cùng đi công tác với chúng mình,tác phong ,tính cách gái Miền Nam rất bạo và tự nhiên họ đến chơi thấy mình đang ăn cơm mời cơm xã giao như ngoài Bắc là họ cũng ngồi ăn liền à.Bộ đội lại đang được mọi người ngưỡng mộ nên chị em đến chơi rất đông.Trong khi với lãnh đạo thì cấm quan hệ nam nữ kể cả yêu thương thật lòng Ai họ cũng coi nào là địch nào là ko cẩn thận thì chết bởi viên đạn bọc đường v v..
    Có 1 lần ,anh Biều quân lực ở cùng phòng mình có mấy ngưởi bạn trong đội công tác đến chơi.mình với anh Biều xuống tiếp.mình ý tứ đã ko mời ho lên phòng mà tiếp ngay ở phòng khách cạnh phòng bảo vệ ngoài cổng lại còn gọi thêm 2 em lính vệ binh vào nữa cùng nói chuyện.Lúc mọi người đến thì khoảng 5 rưỡi chiều ,trời còn sáng.ngồi chơi 1 lúc thì bên phòng bảo vệ bật đèn còn phòng mình thì ko vi ngồi trong quen mắt thấy vẫn sáng b/t.Khoảng hơn 6 giờ tối ông ctv Đặng Văn Lợi đi qua thấy phòng thì sáng, phòng có con gái thi tối mặc dù cửa mở và 6-7 người đang ngồi nói chuyện.Ông Lợi chạy vào bắt bật đèn và quát mắng ầm ỹ thế nọ ,thế kia.Rồi họp chi bộ kiểm điểm mình vì có biểu hiện thiếu lành mạnh.Anh Biều ko phải là đảng viên nên ko bị kiểm điểm.Thật là oan ức.

    Tạch - Tạch - Tạch
    Ba phát pháo hiệu đỏ bay vút lên trời. Tiếp đến là tiếng đề pa của 2 khẩu 105ly ùng – ùng - rồi oàng – oàng xé tan sự yên tĩnh của đêm đã gần sáng. Như ngưng lại một chút để chỉnh toạ độ M điểm bắn rồi đồng loạt các loại pháo cùng đề pa. Tiếng đề pa của pháo 85 nòng dài đanh gọn, tiếng đề pa pháo 130 ly trầm hơn, còn lưu pháo 105 ly thì ròn đều xen kẽ là tiếng đề pa của pháo 175 trầm như tiếng sấm xạ nhưng âm thanh nan toả khủng khiếp. Các loại DKZ 75, cối 120 ly cối 82 ly thi nhau tong – tong. Những chớp lửa ở phía dưới trước rất gần vì từ đây vào Bavét2 khoảng hơn 1000m,có quả trúng ngay mặt đường chớp nổ sáng lòa.Mùi thuốc nổ đã khét lẹt. Các loại pháo thi nhau cấp tập.
    Thời chống Mỹ ,đánh nhiều nhưng cũng chưa bao giờ pháo ta bắn nhiều như lúc này. Đã không phân biệt được các loại tiếng nổ nữa, giống như mình ngồi trong nhà tôn mà có mưa rào, lúc đầu hat nặng,mưa thưa còn nghe rõ từng hạt mưa rơi đến lúc mưa dầy thì chỉ nghe tiếng vang và tiếng sấm chớp loang loáng. Đúng là mình đang thừa đạn, chưa biết làm gì nghe nói trong tổng kho Long Bình còn rất nhiều hầm chứa đạn chưa khai thác hết.
    Pháo bắn khoảng 60’ , điểm nổ đã xa dần vào sâu, đã thấy tiếng xích sắt của xe tăng nghiến xuống đường, quay lại xe tăng đã lù lù phía sau. Lệnh xung phong, tôi nhổm dậy điểm xạ 2 loạt về phía cái tháp sắt biểu tượng của Ăng Co. Thấy tóe lửa thoáng nghĩ mấy năm rồi hôm nay mới lại bắn ak nghe ra tay súng và kỹ thuật điểm xạ còn chắc lắm , các loại súng bộ binh đã đều rộ lên.
    Tiếng ùng oàng của B40 – B41 và tiếng nổ chát chúa của DKZ, tiếng tùng – tùng của 12L7 trên xe và của C4 phối thuốc, ùng oàng, khói bụi mù mịt thoáng thấy như chiếc tăng đầu khựng lại nhưng rồi lại thấy nó gầm lên hành tiến tiếp 2 khẩu 37-L loại 2 nòng cũng bắt đầu nhả những điểm xạ 5 viên một trước nòng súng mới khiêp làm sao. Đạn đỏ và các loại đạn vạch đường chằng chịt trên đầu. Tất cả các loại súng đã được sử dụng như thị uy,như để lấy thêm sức mạnh dũng mãnh xông lên. Tiếng xung phong vang dội, mọi người lom khom chạy gằn bám sau xe tăng và bám 2 bên đường . Khổ nhât là mấy bác được phân công đánh hàng rào là vất vả nhất vì phẩi ôm thỏi thuốc nổ to như ống luồng dai 2 mét hoăc khối thuốc vuông to bằng 5 cai bánh chưng có cài cán dài nửa mét để chống áp vào lô cốt cho dễ đặt bộc phá, kềnh càng nên chạy rất vướng. Đúng là bản hợp xướng và bức tranh của chiến trận thật hoành tráng chỉ thiếu tiêng gươm khua,tiếng voi gầm ngựa hí. Nhưng tiếng thét tiếng súng thời này đanh mạnh hơn tiếng ngựa, tiếng voi biết bao lần .

    Vừa tiến vừa bắn mặc dù chẳng thấy thằng Pốt nào, cũng chưa phát hiện ra hàng rào hoặc ụ súng lô cốt nào mà cấp trên đã phổ biến. Quay sang bên phải hướng làng Tiên Thuận, Tóc Xé cũng đã thấy chớp lòa của các loại súng và tiếng xung phong vang tận đây. Anh em d3 đa phần là dân miền Đông ( Quảng Ninh đất Mỏ). Họ khỏe mạnh,trong huấn luyện thì cán bộ các cấp thật khó chịu vì tính nghịch ngợm phá phách, chấp hành kỷ luật không nghiêm.Họ ăn cũng thật khỏe, mời họ ăn cơm hay nhậu thì phải lưu ý vì không cẩn thận "vỡ nợ" với họ. Hồi ở Đông Trường Sơn đường 15A họ được mệnh danh là “ cơn lốc đường 15” vì hồi đó đi vào rừng lấy gỗ làm doanh trại, đón ô tô mà không cho đi thì họ cứ chạy nhẩy lên thùng xe cởi áo trùm kính. Xe phải dừng lại. Lái xe ức mà không giám làm gì vì nhìn ai cũng to con, bên sườn mỗi người đeo 1 dao găm cán trắng trông thật khiếp( dao Liên Xô hoặc dao tự chế đúc nắm bằng duyara máy bay)
    Trong chiến đấu thì lại khác. Họ mạnh mẽ, mau lẹ và dũng cảm tuyệt vời nên từ thời CMCN trung đoàn và F hay sử dụng d3 là đơn vị chủ công. Vì những thành tích đặc biệt nên được quốc hội và nhà nước phong tặng danh hiệu tiểu đoàn anh hùng LLVT thời CMCN.
    Nhìn sang hướng Đông đường nơi d9 tấn công vào khu rừng thốt nốt, cũng chớp lòa và tiếng xung trận không kém. Thỉnh thoảng lại thấy tiếng nổ,chớp lòa trên cao chắc đạn DKZ hoặc B40-B41- bắn trúng thân cây thốt nốt ( cũng chỉ mấy ngày sau cũng quả đạn DK 82 của Pốt nổ ở trên thân cây,khu vực Bavet2 này mảnh đạn nổ cao mảnh găm hết xuống đất đã cướp đi sinh mạng một đồng đội cùng a tôi. Bị thương 2 người.Tôi may mắn không bị gì)

    Tiếp tục hành tiến 300m,500m, rồi 800m tới rìa làng Ba Vét 2 trời sáng hẳn, đã nhìn rõ những căn nhà sàn, nhà xây bên ngoài. Mọi người thận trọng hơn. Xe tăng đã xuống cả ruộng lúa 2 bên đường dàn hàng ngang và nhằm bắn những M mà cho là có địch. Hỏa lực của tăng thật khiếp. Khẩu 100ly trên xe bắn thẳng. Mục tiêu gần nên vừa nghe thấy tiếng nổ đầu nòng đã thấy bụi đất phía trước tung lên. Có căn nhà bùng cháy những mảnh tre gỗ rơi lả tả. Sau mấy loạt pháo bắn của tăng cả đoàn xe chồm lên lao đi nhanh hơn. Lính bộ binh chạy theo đứt hơi mà vẫn bám không kịp. Không thấy hàng rào, ụ súng nào nên đã thấy rải rác bộc phá ống, bộc phá gói vất ở đường rồi thấy cả dàn định hướng và cầu gỗ vượt mương nữa chứ.
    Lính ta vất cho nhẹ để chạy theo tăng đánh chiếm vào làng. Nhưng quái lạ không thấy loạt đạn hay phát súng nào bắn trả của Pốt. Đội hình xung kích chiếm xong Ba Vét 2 rồi lại tiếp tục xông thẳng sang Ba Vét 1. Thiết giáp và lính d3 từ Tốc xé Tiên Thuận xong sang cũng đã chiếm Ba Vét 1. May mà phát hiện ra nhau sớm nên không có trường hợp nào “ ta thắng ta”.Tiếng súng bộ binh đã ngớt. Lệnh tiến công ra hướng Chi Phu,Chuồi Vồ và dọc đường 1 gần rừng Sở rồi dừng lại.
    Pháo binh phía sau vẫn bắn phá các M trên xa. Ta chiếm được hết các M. BaVét 1, Ba Vét 2, rừng thốt nốt, ba hướng đánh đã hội tụ. Lính ta hoan hỉ tay bắt mặt mừng. Không ngờ trận đánh lại đơn giản thế. Không một ai hi sinh, duy nhất có 2 người bị thương do nằm trước xe tăng. Khi pháo của tăng bắn với áp xuất rất lớn đẩy quả đạn đi còn tạo thành luồng khí mạnh thổi đất đã phía trước nữa. 2 đ/c này bị thương là do đá văng vào.
    Mọi người nhận định ngay là thấy ta chuẩn bị rầm rộ tấn công lớn Pốt đã bỏ chạy để tránh đòn. Hôm sau tại Hội nghị rút kinh nghiệm trận đánh tại F. Ông Vũ Cao ( sau là Trung tướng cục trưởng cục tác chiến BQP ) nay đã nghỉ hưu sống ở Hà Nội. Kết luận là chúng ta đã lấy “ Búa đập ruồi”. Búa nặng khi vung lên mạnh quá gây động nên khi đập xuống ruồi đã bay đi hết!Và cũng phê phản trinh sát các cấp từ trinh sát d.e.F.qđ.cho đến cả trinh sát của bộ nữa.Đều sai 1 cách nghiêm trọng.Chuyện thật như đùa.Còn phía Pot thầy nói là thương vong vì pháo rất nhiều trong đó có cả thằng F phó F3 nữa.

    Đại đội 3 cùng các đ/v phối thuộc chốt lại Phum BaVet1. BCH Đại đội lúc ấy C trưởng là anh Nguyễn Tiến Trụ lính 1971 trung uý quê Hải Hưng (anh đã hy sinh ngày 8/4/1978 tại Hà Tiên Kiên Giang khi giữ chức phó tiểu đoàn 1).
    CVT là anh Quách Thanh Tiễn Trung uý lính 1968 dân tộc Mường ở Cẩm Long Cẩm Thuỷ Thanh Hoá. CTV phó là anh Nguyễn Tiến Đạo ở Uông Bí Quảng Ninh. Anh Từ C phó quân sự cũng quê Hưng Yên.
    Đội hình được bố trí như sau: Căn cứ vào địa hình của phum diện tích khoảng 1Km2 hình thoi có trục đường 1 ở giữa. Trung đội1 và 1 B của C1 tăng cường chốt hướng Đông Nam đường và khẩu ĐK82 ở sát trục đường 1 hướng Chi Phu. Trung đội 2 và 3 chốt hướng Tây Bắc và khẩu 12 ly 7 cũng bố trí gần sát đường 1.Có tiểu đội bb trợ chiến.
    Tiểu đội 11 Hoả lực cũng xé nhỏ, tăng cường đại liên và B41 cho các trung đội. Hướng phòng thủ chính là hướng Chi Phụ, rừng Sở và Tây Tây Bắc. BCH C cùng thông tin, nuôi quân quản lý và 2 khẩu cối 61ly đặt ở giữa Phum, sẵn sàng bắn mục tiêu phía trước. Chiều tối, sau khi ăn cơm xong, từng trung đội, tiểu đội đã ổn định vị trí chốt giữ của mình. Nhưng hầm hào ụ súng vẫn còn hời hợt, chỉ lợi dụng ụ đất hay hố chiến đấu của Pốt v.v… Sửa sang qua loa, tuy rằng có phân công canh gác kỹ càng. Mọi người đi ngủ, người ngủ võng, người lợi dụng hiên nhà, gầm sàn nhà để nghỉ, trời vào đêm im lặng. Với một diện tích như Bavét1 mà có 1 C tăng cường hơn trăm tay súng thì rất mỏng, ban đêm cái phum này như càng rộng hơn. BCH đại đội rất trăn trở. Hướng từ trục đường 1 về Bavét 2 được coi nhẹ. Vì có C2 chốt lại là hướng VN. Như vậy là lực lượng mỏng và thưa nên ý thức của mọi người cũng đã có sự đề phòng vì cũng là đêm đầu tiên chốt trên đất K. Càng khuya trời càng yên tĩnh lính ta trừ người được trực gác còn lại đều chìm vào giấc ngủ sau những ngày mệt nhọc. Một số anh em nhất là khẩu 12,7 được tăng cường anh em vừa canh gác vừa hút thuốc rất tự nhiên. Trăng sáng mờ đât trời tĩnh lặng.
    Ùng – oàng rồi pằng - pằng - pằng rồi liên tiếp ùng – oàng, tiếng hô: “Trô – Trô – Trô” vang ầm phá tan sự yên tĩnh. Tất cả choàng dậy,vồ lấy súng đạn. Đã thấy tiếng AK pằng pằng pằng, đại liên và cả tiếng B40 của hướng B2 gần khu vực 12,7 bắn trả. C Bộ nhốn nháo một lúc rồi rất nhanh C trưởng Trụ cử C phó Từ và liên lạc C Nguyễn Văn Nên (lính 77 quê Thuỵ Ninh, Thái Thuỵ, Thái Bình, trận ngày 6/12/1977 được tặng HCCC hạng 3. Ngày 3.5.1978 đêm ngày đổi tiền toàn quốc) cả 2 cậu cháu ruột đều hy sinh vì đạn B41 cách nhau 1 2 ngày ở đầu Mộc Bài). Xuống hướng B2 nắm tình hình, tiếng súng hai bên vẫn nổ song thưa dần. Khẩu đội 12,7ly bị trúng quả B40 đầu tiên của Pốt hư hỏng nặng không sử dụng được nữa. Đồng chí chiến sỹ gác ca đó hy sinh và 2 bị thương. Pốt tử vong 2 tên ngay gần khẩu 12,7 do tiểu đội 5, B2 đồng chí Ngô Duy Phơn ( quê ở An Đồng Hải Hậu Thái Bình làm B trưởng) đã chi viện kip thời. Đã bắn chéo cánh sẻ tiêu diệt tốp này. Đánh bật chúng ra. (Đồng chí Phơn hy sinh lúc gần trưa ở đợt tập kích tiếp)
    Anh Từ nhanh chóng cho chuyển thương binh liệt sỹ về BCH sơ cứu và củng cố lại trận địa. Địch sau lần tập kích đó lại thấy im lặng. Nhưng các hướng báo về là đều thấy Pốt hô “Trô - Trô”. Nhận định tình hình là chúng không nắm được lực lượng và cách bố phòng của ta nên hò hét thăm dò ta. Nhóm tập kích vào 12,7 ly có thể là trinh sát Pốt. Im lặng xong tất cả mọi người đều bừng tỉnh. Khẩn trương củng cố hầm hào, đắp ụ súng, ra vị trí chiến đấu, căng mắt ra, dỏng tai lên quan sát và nghe ngóng địch. Ai cũng thấy trận chiến ác liệt đã thực sự bắt đầu.

    2h50 sáng trung đội 3,B Trưởng là đ/c Tiến( Quế Thái Nguyên ) phát hiện khoảng 2 trung đội địch men theo 2 bên đường số 1 tiến sát chốt tiền tiêu của ta. Chờ địch vào gần, thật gần anh em đồng loạt nổ súng, tiêu diệt ngay mấy tên đi đầu, chúng không kịp bắn trả kêu chí chóe gì đó rồi chạy lùi phía sau địch bắn liên tiếp B40-B41 vào M79 vào trận địa chốt của trung đội 3 và cả trung đội 1 làm cho 3 đồng chí bị thương trong đó có cả đồng chí Tiến B trưởng(nay là T/B 1/4 )
    BCH đại đội hội ý báo cáo tình hình về tiểu đoàn. Ta đều phán đoán đợt tập kích của địch trong đêm đều là trinh sát nắm tình hình để chúng sẻ phản kích chiếm lại BaVet1 vào ban ngày. Tiểu đoàn 1, đ/c Nguyễn Minh Tân ( quê Thanh Trì- Hà Nội ) và đồng chí CVT Nguyễn Kim Mận ( quê Đôn Thư, Tịnh xá, Bình Lục, Nam Hà) là cấp trưởng, đều là những người đã có nhiều kinh nghiệm trong chiến đấu CMCN. Báo cáo lên E và F tình hình và động viên anh em C3 bám chốt, chiến đấu D sẽ chi viện khi cần thiết. ( Thực ra trong đêm chi viện bằng hỏa lực thì được, chứ, chi viện bộ binh thì rất khó. Thường là trong huấn luyện đều nói về chốt giữ đêm là địch vào đơn vị nào thì đơn vị đó chiến đấu giữ bí mật lực lượng ,không để bộc lộ vị trí và cách bố phòng vv....Tiểu đoàn khen ngợi và động viên c3 tích cực.củng cố hầm hào và làm nhiều ụ chiến đấu.)
    Những bài học về kỹ chiến thuật, phòng ngự chốt giữ của lính ta rất bài bản. Nhất là C3 hồi CTCM chốt giữ ở đường 13- Chơn Thành Bình Long tiểu đoàn Trưởng Tân ( lúc đó là d phó ) tăng cường trực tiếp đã chốt giữ kiên cường đánh lui nhiều đợt công kích của lữ đoàn xe tăng địch bắn cháy 3 xe. Mặc dù C trưởng Hồng( quê Hưng Yên ) cùng gần 10 đồng chí hy sinh nhưng vẫn giữ vững địa trận.
    Rạng sáng ngày 24 địch tập trung 2 tiểu đoàn đồng loạt tấn công vào 3 hướng chốt của C3.Với hỏa lực rất mạnh bằng B40-B41, M79, đạn thẳng thì toàn AK dồn dập bắn phá . Anh em các hướng chốt cũng bắn trả quyết liệt. 2 khẩu cối 61 cũng đã Tong- Tong chi viện. Những phần tử và cự ly bắn đươc chuẩn bị từ trước chứ không thể hiệu chính trực tiếp được vị khó quan sát. Riêng khẩu DKZ82 thì không được lệnh nổ súng vì mục tiêu đề phòng là xe TTG của Pốt. Anh em dùng AK chiến đấu như lính ở trung đội BB. Trận đấu súng qua lại khoảng 20’ thì bọn Pốt lại rút ra và kêu pháo 105 ly ở Chi Phu bắn vào đội hình ta anh em đếm được gần 18 quả. Ta có thương vong nhưng trận địa vẫn được giữ vững.
    Gần 7h sáng chúng lại lã pháo 105 ly và bắn cối 82,61 vào trận địa. Rồi tiếng thùng thùng của 2 Khẩu 12,7 ly bắn xiên vào. Anh em đoán địch đang lợi dụng ruộng lúa bò vào tấn công Chốt .B trưởng Ngô Duy Phơn tranh thủ chạy qua các Chốt nhắc nhở động viên anh em. Phát hiện địch vào gần Phơn tung người nems liền 2 quả lựu đạn vào tốp đi đầu. Toàn trung đội chủ động bắn găm về phía trước.Khẩu đại liên của a11 tăng cường cũng bắn chéo cánh sẻ sang gìm đầu bọn Pốt .Khí thế chủ đôngj tấn công Rất dũng mãnh và bẻ gẫy đợt mật tập vào hướng trung đội 3 chốt giữ. Lúc này cối 82 ly pháo 122 ly của E4 đã bắn phá chung quanh BaVét1 hỗ trợ cho C3 giữ Chốt
    Bọn Pốt thật lỳ chúng kiên trì lấn dũi, cố lợi dụng ruộng lúa bò vào gần chốt là đồng loạt đứng lên hô, trô trô rồi bắn phá vào các chốt của ta. Rồi lại nhanh chóng bò, chạy ra ngoài. Tới gần trưa B3 còn có 10 tay súng. Btrưởng Phơn vẫn vận động tới các Chốt nhắc nhở anh em quyết tâm giữ chốt kiên cường đánh địch.
    Bọn Pốt lại tiếp tục tập kích lấn dũi vào hướng B3 L2 đại đội xuống thông báo có 2 trung đội của C2 cùng lực lượng vận tải đang đến tăng cường đúng lúc đó bọn Pốt lại tập trung đánh dũi với số lượng đông hơn.A B trưởng Phơn vừa chạy đến các chốt thông báo vừa bắn địch. Đang bắn thì Phơn khựng người ngã xuống bởi loạt AK của Pốt.Btrưởng Phơn đã anh dũng hy sinh.Mới cách đây mấy ngày,găp Phơn anh kể là mới về phép cười hiền lành’’ chắc chắn lần này có tý rồi”.Khi viết tới đây nước mắt tôi lã chã rơi xuống bàn phím.kính đã nhoè.Vô cùng thương nhớ đồng đội dã cùng ở với nhau mấy năm hồi đầu quân ngũ.

    Từ đêm,khi những đợt tâp kích vào bavet1.Nơi c3,d1 đang chốt giữ đã đều được báo lên e,F.Nhưng 1 số cán bộ tác chiến và cơ quan e,F đều chủ quan cho là b/t.Vì ta vừa đánh cho chúng 1 trận"tan nát sỹ diện.làm Pot đã cao chạy xa bay".Nên trong tư tương 1 số sỹ quan cho là cấp dưới b/c tình hình địch quá mức.
    F vẫn tổ chức họp quân chính theo kế hoạch lúc 8h sáng,để rút k/n trận đánh ngày 23 như đã nói ở trên.F cũng lần trần trong việc dùng pháo bắn hỗ trợ để d1 tự giải quyết.Khi d1 và e tổ chức cho vận tải và xe cứu thương lên bavet1 lấy thương,số lượng thương và liệt sỹ đã nhiều.Nhất là quá trưa,1 chuyến vào lấy thương thì bị Pót phục kích bắn cháy xe .Rất may đ/c Hồng lái xe cùng 1 y sỹ,1 vận tải nhẩy ra được khỏi xe.đ/c Hồng bị thương vào cánh tay.3 đ/c chạy ngược về bavet2.Địch bắn đuổi nhưng ko ai việc gì.Địch đã điều khoảng 1 trung đội đánh bọc chia cắt 2 phum.Hòng cô lập bavet1.B/c về tới F.Hội nghị quân chính phải dừng,sau khi đ/c Vũ Cao F trưởng kết luân là:"Ta đã dùng búa tạ đập ruồi,có thể 1 số ruồi đã bâu lại."Và thúc giục d1,và e1 nhanh chóng về chỉ huy chiến đấu.
    Trở lại tình hình đang diễn ra ở bavet1.Lúc gần trưa.c2 đã điều được 2 trung đội lên tăng cường cho c3.Vân tải đã chuyển thêm đạn,cơm nắm,nước uống cho ae.Thương binh,liệt sỹ đã chuyển gần hết về sau.Được tiếp thêm sức mạnh,lính c3 hồ hởi hẳn lên.vừa ăn cơm vừa thay nhau canh gác và sửa sang lại hầm hào.Chống trả gần chục lần tập kích của địch suốt từ đêm nên ae rất mệt.Thương và vong cũng nhiều.BCH đại đội chia nhau xuống các trung đội động viên ,ủy nạo ae. Và thông báo nhận định của trên là địch sẽ còn tâp kích tiếp để tiêu hao lực lượng của ta.Có thể đợi tối sẽ tổng tấn công chiếm lại bavet1.Tình hình tiếp diễn sẽ còn rất căng thẳng và ác liệt. Anh em phải nâng cao ý trí chiến đấu và cảnh giác hơn nữa chủ động đánh phủ đầu địch,khi có điều kiện thì xung phong truy kích địch.
  2. withmefile3

    withmefile3 Thành viên tích cực

    <embed src="http://www.youtube.com/v/Tuw5vp_xCmY?version=3&amp;hl=vi_VN&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" width="720" height="480" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"></embed>
  3. littlemanonsmallearth

    littlemanonsmallearth Thành viên tích cực

    (Tiếp theo)..


    Đúng như nhận định của trên. Bọn Pốt vẫn tăng cường lấn dũi, đánh “ bọc” từ hướng Đông Đông Bắc ( hướng của B1,C1) tăng cường. Nhưng chúng không giữ được bí mật vì anh em đã cảnh giác khi chúng bắn cháy xe cứu thương.Đã chỉnh lại đội hình phòng ngự và hướng chiến đấu. Xác đinh chung quanh đều có địch. .
    Bọn Pốt lại Trô- Trô đứng lên phóng B40-B41 bắn mấy loạt AK rồi lại chạy. Phải đánh đuổi bọn này. Đại đội hội ý rồi điều trung đội đ/c Nguyễn Duy Chinh ( quê Phương Công, Tiền Hải, Thái Bình ) đang chốt hướng Bắc Tây Bắc men theo rìa làng đánh vận động lên đường 1 tạt sườn. kết hợp cùng trung đội chốt C1 đuổi lực lương bọc hậu của địch bọn Pốt bắn trả vài loạt rồi tháo chạy. Hành lang về Ba Vét 2 lại được thông. Song khi vận động xung phong vượt lên mặt đường B trưởng, Nguyễn Duy Chinh trúng đạn hy sinh. Các hướng chôt địch vẫn dùng thủ đoạn tấn công lẫn dũi .Nhưng ko giám bò vào gần nữa.
    Như vậy tới 15h ta đã đánh bật 19 lần tập kích tấn công của E182-F3 QK Đông Bắc của Pot, vào các hướng. Giữ vững trận địa. Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tiêu diệt hàng trăm tên thu được 1 số súng . Về phía ta hy sinh 8 đ/c ,có 2 B Trưởng,(đ/c Phơn và đ/c Chinh). 2 a trưởng, bị thương hơn 20 người trong đó có đ/cTiến B trưởng.Bị hỏng 1 khẩu 12,7ly.Cháy 1 xe cứu thương.
    Đến 15h trận địa đã tạm yên tiếng súng. Song qua đài quan sát và đài kỹ thuật ta phát hiện địch đang tập trung rất đông ở 3 hướng ( khoảng 2 tiểu đoàn ). Bọn này chuẩn bị đợi tối sẽ tổng công kích BaVét1. Nắm được ý đồ Pốt. Tiểu đoàn xin pháo bắn chi viện và điều nốt số quân của C2, C1 cùng C4 hỏa lực. Hướng Tốc Xe dùng 2 đại đội của d3 là C9,C10 cùng anh em chốt C3 chuẩn bị vận động công kích Pốt.
    Sau khi tiền nhập vào vị trí, pháo binh E,F bắn hỗ trợ .Các đơn vị lại xung phong vận động phản kích địch. Bọn địch chạy toán loạn, các đơn vị đã đánh rộng ra khỏi Pa Vét1 và trục đường 1 từ 500-800 thì được lệnh dừng lại. Nhưng thấy ta dừng thì bọn Pốt cũng dừng chạy. Chúng như giữ khoảng cách đeo bám ta.BCH đại đội 3 cùng trung đội tôi xuất kích hướng Nam, Đông Nam đường bèn xin pháo bắn đuổi đich.
    Mấy loạt pháo ầm ầm gần sát quân ta. Anh Trụ c trưởng yêu cầu tăng tầm bắn.Đạn pháo 105 của F lại nổ càng gần lính mình hơn mảnh đạn pháo bay rào rào. Suy nghĩ rất nhanh tôi chạy đến nói với anh Trụ là: “ anh Chỉnh tăng tầm là vào hướng mình rồi, anh phải nói là bắn sang trái 100m tầm bắn không thay đổi”. Tôi giải thích nhanh vì hướng pháo và hướng anh em mình tấn công vuông nhau nên mình nói tăng tầm là vào mình mà phải chính sang trái mới vào được khu vực của Pốt. Mấy loạt pháo sau đã trúng mục tiêu cần bắn. Ta được lệnh khẩn trương rời khỏi trận địa, thu dọn chiến trường, nhặt súng của Pốt và..Nhanh chóng rút về chốt ở biên giới....

    Sau khi rút về biên giới.Đội hình được bố trí như sau:d1 đươc e tăng cường thêm 2 khẩu dk của c15.2 Khẩu 12,7 ly cua c16.c1 hướng đông Bắc đướng 1.C2 chốt hướng tây bắc đường cùng các hỏa lực tăng cường.C3 lùi về sau tạm nghỉ ngơi làm công tác tổ chức rút k/n trận đánh bổ xung quân số và lam n/v dự bị.
    -D2,mới được điều từ Dầu Giây LK lên vào chốt thay cho d3 ở Tốc Xé Tiên Thuận.
    -D3 được rút về làm lực lượng cơ động của F
    -D 9, e266 vẫn chốt ở vị trí cũ đối diện rừng thốt nốt.gần giáp c1, d1.
    Mấy ngay tiếp theo tình hình nơi đây tương đối yên tĩnh.Nhưng chúng đã đôn quân lên giáp biên giới rất đông.Đêm ngày 28-30/10 đại đội 1 và 2 đều bắt được 2 nhóm trinh sát của Pot.chúng ko mang vũ khí.tay xách mầy con cá,đi chân đất giả làm dân thường mò sang trinh sát khu vực của ta.Lần đầu tiên được ngắm nhìn lính Pot.Thằng nào thằng đấy to vâm.da đen,mắt trắng dã trông thật tởm.Hỏi gì chúng cũng nhe răng ra cười.Da đen mà sao răng của chúng lại trắng và đều thế. Tôi chợt nhớ tới biển quảng cáo kem đánh răng "hinot" ngày xưa (năm 75).có hình người da đen nhe răng cười.Nhưng da bon Pot này ko phải đen hẳn mà trông xỉn xỉn gáu bẩn đến ghê sợ.Chợt so sánh với sức vóc nó thế kia chắc nếu "tay bo"thi mình ko ổn.(Vì thời đó tôi chỉ có 48 kg)
    Sau khi khai thác được biết chúng vẫn ko từ bỏ ý đồ đánh chiếm Bến Cầu .Thật ngông cuồng.QĐ giao nhiệm vụ cho F chủ động đánh bại cuộc tiến công quy mô lớn của Pot.Tất cả các đ/v lại khẩn trương làm n/v c/b tác chiến.Lần này ý thức của mọi người đã khác hẳn.Tư tưởng của anh em đã được ổn định vì đã được học tập và thông báo về tình hình n/v thật cụ thể ko còn mơ hồ coi thương địch nữa.và cũng đã được xác định là 15 ngày như dự định là ko thực hiện được do âm mưu sảo quyêt của pot và bè lũ phản động bành trương xúi giuc,giật dây v v...Tư tươngg của lính đã thông,đã xác định được mục tiêu của kẻ thù nên tác phong bản lĩnh của mọi người như được bưng lên và tỏa sáng.
    Tôi được ctv Mận gọi lên giao nhiêm vụ làm B trưởng của c3 nhưng tôi ko nhận vì lý do sức khỏe tôi thuộc loại b2 loại được trở về địa phương.Nhưng trong tình hình hiện tại tôi vẫn tham gia c/đ khi nào có đợt thì ra quân.D điều tôi về làm a tr, a10,c3 là a cối 60 ly thay cho đ/c khoát lính 71 về học Cđ mỹ thuật Sài gòn.Thế là tôi lại trở về tiểu đội 10 la nơi tôi là a pho từ ngày đầu thành lâp đ/v.Có điều là nay tôi lên được chức a tr.Nghĩ thật là ...vui.
    A 10 vẫ ko thay đối so với trước trừ 2 đ/c đươc ra quân.đ/c Nguyễn duy Đôi (quê Thyy Thanh TT TB) và đ/c Lê văn Chính (quê An Đồng HH TB) CÙNG TỔ 3 người với tôi cũ thì cả 2 đ/c đã hy sinh khi chốt ở đường 13 thời kccM.a Phó tên Dự lính 75 quê Thanh Hóa và mấy anh em nữa.Mọi người tổ chúc liên hoan cho tôi thật lớn có đủ các món gà,lợn,trâu vv..và rượu thì thật vô tư.Tôi gầy ngẳng có 48 kg nhưng cái khoản rượu thi có thể đọ với dân "anh hai" được. BCH đai đội cùng xuống chung vui.Anh Tiễn cvt người Mường Thanh Hóa thật là mừng khi tôi trở về đại đội.Anh Tiễn năm 74 cũng là người giới thiệu và đảm bảo lý lịch cho tôi vao Đảng.Nên anh em rất hiểu và quý mến nhau,mãi hơn 8h bữa tiệc liên hoan mới kết thúc .đó cũng là bữa tiệc để lại dấu ấn ko thể quên trong đời binh nghiệp của mình.

    Ngày 4/11 địch cho quân tiến công vào Bến Cầu từ nhiều hướng.E 153 của Pốt khiêu khích vào các trận địa chốt của d1 ở hướng Mộc Bài.Chúng dùng khoảng 1c luồn vào phía Đông Bắc rừng Thốt Nốt chia cách giữa d1 và d9.
    Khoảng 11h sư đoàn 3 của địch tăng cường lực lượng vào khu vực rừng Thốt Nốt ngày càng đông.Trước trận địa của d1 và d9 đã có khoảng 5d của Pốt ( Theo b/c và tài liệu lưu trữ của E 273 ).Chúng bắt đầu lại điệp khúc lấn dũi.Theo chỉ đạo d9 để lại 1 lực lượng nhỏ nhử địch còn đại bộ phận tiểu đoàn lùi dần về chuẩn bị xuất kích.Đại đội 3 đã nâng đội hình lên đồn biên phòng.
    Tôi bố trí 2 khẩu cối 60 ngay trong sân đồn .Bên ngoài là lớp lớp ae bb đang trong tư thế chốt và đợi lệnh vận động phản kích.Vị trí đồn biên phòng cao hơn phía địch nhiều nhìn những đoàn lính Pốt tiến về phía rừng Thốt Nốt như những mảng đen di động trên cánh đồng lúa chín vàng thật rõ.Tôi quan sát đo cự li.Từ đây ra chỗ chúng khoảng 1200m,hô ae chuẩn bị phần tử bắn.Với tôi thì thước tầm,cự li,liều bắn dù xa tiểu đội cối mấy năm tôi vẫn nhớ vẫn thuộc vanh vách (hồi ở QK 4 tôi đã được cử đi thi bắn đạn thật cối 60 và đạt được thành tích cao).
    Ngay cạnh trận địa cối là đài quan sát của F.Tôi thấy tham mưu phó F trung tá Thuật đang theo dõi diễn biến của địch tôi báo cáo xin được bắn cối 60.Suy nghĩ 1 tý rồi ông hỏi: có bắn trúng địch không? Chỉ dợi có thế.Tôi nói TT yên tâm( sau này tôi mới biết là thủ trưởng Thuật đắn đo vì quyết định tấn công bằng pháo binh và TTG nên sợ bắn cối 60 sẽ làm lộ ý định lớn).
    Tong_Tong,sau khẩu lệnh bắn 2 quả đạn như 2 bắp chuối nhỏ bay vút lên trời giữa nắng hè trời khô trong veo rồi lúc lắc rơi xuống ,tôi và mọi người thật hồi hộp thấy 2 cột khói nhỏ bùng lên rồi oàng oàng gần sát đội hình địch mọi người đều hô gần chúng rồi.Tôi quyết định tăng thước tầm ứng với 100m và hô 2 phát bắn tiếp.Lai Tong_Tong trong lòng tôi thật tự tin vì chắc chắn trúng M.Quan sát thấy bóng địch mất hút(chúng nằm tránh đạn) rồi 2 cụm khói bốc lên ở chỗ chúng tôi báo TT Thuật đạn đã trúng M đề nghị bắn cấp tập. TT Thuật đồng ý thế là ae thi nhau thả đạn sau 3,4 quả tôi lại hô chỉnh lại thước ngắm cho chuẩn xác.
    Có lẽ chưa bao giờ trong đời quân ngũ.Đúng ra đời pháo thủ cối 60 được bắn như thế này.Trận địa đặt trên cao,quan sát và chỉnh mục tiêu trực tiếp bằng mắt thường ,xem rõ đạn đi và rơi vào M bắn . 2 khẩu cối thi nhau nhả đạn.Đội hình Pốt rối loạn cứ đứng lên chạy rồi lại mất hút dưới ruộng lúa.Tự nhiên tôi lại có suy nghĩ kì lạ,liệu có thằng nào chết không.Cái bản năng lương thiện của con người trong tôi trỗi dậy.Thầm mong rằng những quả đạn này làm cho chúng nó sợ, chạy, hay bị thương.Đừng thằng nào chết.

    Khoảng 13h
    Đang tản mạn với suy nghĩ chợt đến đó thì thấy ùng- ùng tiếng đề pa của pháo 105 rồi các loại pháo thi nhau cấp tập các mục tiêu. Pháo bắn 15 phút xe tăng đã tiền nhập lên cửa khẩu. Trên xe là 6,7 anh em lính d3 đội hình xe tăng 9 cái lại bắt đầu xung phong. Hướng đường 1 đánh sang BaVét 1. Hướng Tóc Xé Tiên Thuận d2 cùng 10 xe bọc thép cũng băng qua ruộng lúa đánh tạt vào BaVét 1 .d9,d1 cũng được lệnh tiến công.d9 đánh địch ở khu rừng thốt nốt còn d1 đánh phát triển tiêu diệt địch ở khu vực giữa rừng thốt nốt và BaVét 2. Xe tăng sau khi đánh chiếm địch ở BaVét 2 thì tràn xuống cánh đồng đánh tạt sườn địch phía sau rừng thốt nốt về hướng Chi Phu.
    Rút kinh nghiệm trận đánh ngày 23 chúng ta chưa hiểu Pốt nên đánh thận trọng, dò dẫm tiến quân chậm làm Pốt bỏ chạy hết. Lần này được giao nhiệm vụ đánh vận động thật nhanh mạnh, táo báo, nên TTG lao đi như bay, vừa chạy vừa bắn rất nhanh. Trừ 1 số anh em ngồi trên xe .Số Bộ binh của d3 và d2 chạy theo TTG không kịp. Anh em vừa bắn vừa tiêu diệt những tên không kịp chạy.Nhât là khẩu đội cối của tôi.Cứ dưng bắn mấy quả lại phải nhanh chóng thu súng chay theo ae giữ cự ly đều ko để bị xa quá a cối của tôi được 1 ngày băn thoải mái.đên lúc thu quân còn có 4 quả dự phòng. Đội hình địch bị chia cắt. Rối loạn chúng chạy như đàn vịt. Thỉnh thoảng lại thấy có thằng trúng đạn pháo tung lên cùng những khóm lúa. Mọi người được lệnh truy tìm địch lẩn trốn trong đồng lúa và thu nhặt súng của chúng vất lại.
    Đến 15 h20p trận đánh kết thúc theo b/c ta trên trận này diệt được hơn 200 Pốt làm tan rã 5d thuộc sư đoàn 3 QK Đông Bắc của Pốt. Thu hàng trăm khẩu súng và bắt sống 8 tên. Trận đánh mau lẹ và thắng lợi hơn cả dự định. Về phía ta một vài anh em bị thương.Không một ai hy sinh. Tiểu độ tôi được sư đoàn gửi điện khen ngợi. Các đơn vị lại nhanh chóng rời khỏi trận địa rút quân về Biên giới. Ta đã thật sự dạy cho Pot bài học nhớ đời đảm bảo những thằng sống sót cũng “ Hồn bay phách lạc “

    Sau khi rút về biên giới. Đội hình được bố trí như sau: D1 được E tăng cường thêm 2 khẩu DKZ của C15. 2 Khẩu 12,7 ly của C16. C1 hướng đông Bắc đướng 1. C2 chốt hướng tây bắc đường cùng các hỏa lực tăng cường. C3 lùi về sau tạm nghỉ ngơi làm công tác tổ chức rút kinh nghiệm trận đánh bổ sung quân số và làm nhiệm vụ dự bị.
    -D2,mới được điều từ Dầu Giây LK lên vào chốt thay cho d3 ở Tốc Xé Tiên Thuận.
    -D3 được rút về làm lực lượng cơ động của F
    -D 9, E266 vẫn chốt ở vị trí cũ đối diện rừng thốt nốt gần giáp C1, D1.
    Mấy ngày tiếp theo tình hình nơi đây tương đối yên tĩnh. Nhưng chúng đã đôn quân lên giáp biên giới rất đông. Đêm ngày 28-30/10 đại đội 1 và 2 đều bắt được 2 nhóm trinh sát của Pốt. Chúng không mang vũ khí, tay xách mầy con cá, đi chân đất giả làm dân thường mò sang trinh sát khu vực của ta. Lần đầu tiên được ngắm nhìn lính Pốt.Thằng nào thằng đấy to vâm, da đen, mắt trắng dã trông thật tởm. Hỏi gì chúng cũng nhe răng ra cười. Da đen mà sao răng của chúng lại trắng và đều thế. Tôi chợt nhớ tới biển quảng cáo kem đánh răng "hynot" ngày xưa (năm 75), có hình người da đen nhe răng cười. Nhưng da bon Pốt này không phải đen hẳn mà trông xỉn xỉn cáu bẩn đến ghê sợ. Chợt so sánh với sức vóc nó thế kia chắc nếu "tay bo" thì mình không ổn. (Vì thời đó tôi chỉ có 48 kg)
    Sau khi khai thác được biết chúng vẫn không từ bỏ ý đồ đánh chiếm Bến Cầu .Thật ngông cuồng. QĐ giao nhiệm vụ cho F chủ động đánh bại cuộc tiến công quy mô lớn của Pốt. Tất cả các đơn vị lại khẩn trương làm nhiệm vụ chuẩn bị tác chiến. Lần này ý thức của mọi người đã khác hẳn. Tư tưởng của anh em đã được ổn định vì đã được học tập và thông báo về tình hình nhiệm vụ thật cụ thể không còn mơ hồ coi thường địch nữa, và cũng đã được xác định là 15 ngày như dự định là không thực hiện được do âm mưu xảo quyệt của Pốt và bè lũ phản động bành trướng xúi giục,giật dây v v...Tư tưởng của lính đã thông, đã xác định được mục tiêu của kẻ thù nên tác phong bản lĩnh của mọi người như được bừng lên và tỏa sáng.
    Tôi được CTV Mận gọi lên giao nhiệm vụ làm B trưởng của C3 nhưng tôi không nhận vì lý do sức khỏe tôi thuộc loại B2 loại được trở về địa phương. Nhưng trong tình hình hiện tại tôi vẫn tham gia chiến đấu khi nào có đợt thì ra quân. D điều tôi về làm A trưởng, A10, C3 là A cối 60 ly thay cho đồng chí Khoát lính 71 về học Cao đẳng mỹ thuật Sài gòn. Thế là tôi lại trở về tiểu đội 10 là nơi tôi là A phó từ ngày đầu thành lập đơn vị. Có điều là nay tôi lên được chức A trưởng. Nghĩ thật là ...vui.
    A 10 vẫ không thay đổi so với trước trừ 2 đồng chí được ra quân. Đồng chí Nguyễn duy Đôi (quê Thyy Thanh TT TB) và đồng chí Lê văn Chính (quê An Đồng HH TB) Cùng tổ 3 người với tôi cũ thì cả 2 đồng chí đã hy sinh khi chốt ở đường 13 thời KCCM. A Phó tên Dự lính 75 quê Thanh Hóa và mấy anh em nữa. Mọi người tổ chúc liên hoan cho tôi thật lớn có đủ các món gà, lợn, trâu vv..và rượu thì thật vô tư. Tôi gầy nhẳng có 48 kg nhưng cái khoản rượu thì có thể đọ với dân "anh hai" được. BCH đại đội cùng xuống chung vui. Anh Tiễn CTV người Mường Thanh Hóa thật là mừng khi tôi trở về đại đội. Anh Tiễn năm 74 cũng là người giới thiệu và đảm bảo lý lịch cho tôi vào Đảng. Nên anh em rất hiểu và quý mến nhau, mãi hơn 8h bữa tiệc liên hoan mới kết thúc. Đó cũng là bữa tiệc để lại dấu ấn không thể quên trong đời binh nghiệp của mình.

    Một trận đánh đáng nhớ cuối tháng 10/77
    Sau khi c3 được rút về phía sau đóng quân ở cuối Mộc Bài để củng cố tinh thần, nghỉ ngơi. Bổ sung quân số, tổ chức hoàn thiện lại trang thiết bị vv....... Cũng dịp đó tôi được điều từ c2 sang làm a trưởng a10 , cối 60 ly và có bữa liên hoan “ đã đời “ như đã nói.
    Nghỉ ngơi được 4 ngày thì d và e lại giao nhiệm vụ cho c3 làm nhiệm vụ đặc biệt là: theo trinh sát theo dõi ở khu vực BaVét 2 có khoảng 2 chốt râu tôm của Pốt. Cứ chiều tối chúng ra, sáng lại thấy nó vào BaVét 2. Số lượng cả 2 nhóm từ 6 đến 7 tên . C3 của tôi được lệnh bí mật luồn vào để bắt sống số Pốt này. Không được bắn chết mà phải bắt sống bằng được phục vụ khai thác . Toàn c lại chuẩn bị tư trang súng đạn đợi tối sẽ có trinh sát của e và d dẫn đường theo phương vị tọa độ.
    18h ngày 28/10/77 sau khi cơm nước xong, mỗi người cũng vẫn thêm một phần cơm nắm do anh nuôi chuẩn bị, các trung đội tiểu đội kiểm tra trang bị vũ khí thật kỹ càng. Mọi người phải đeo và mang hết trang bị vũ khí ,đứng chạy tại chỗ xem có phát ra tiếng động lớn không.Bi đông nước cũng phải đầy,để đi ko có tiêng óc ách phát ra từ bi đông nước. Nếu có tiến động phải chỉnh lại .Không để xẻng va chạm với các thứ khác vv..........
    18h30p toàn đội hình ra đầu Mộc Bài đợi trinh sát dẫn đường. Ai lấy để nguyên trang bị trên người tìm chỗ tiện lợi ngả người hay tựa người vào gốc cây bờ đất. vv.........
    Tiểu đội tôi qua kiểm lại xẩy ra sự cố, thiếu 2 lính 72 ( Hồng và Tùng ) đều quê Thái Bình. Tôi biết ngay chuyện gì đã xẩy ra. Không tổ chức đi tìm mà báo ngay với anh Tiễn, anh Trụ là anh em bỏ về phía sau rồi. Anh Tiễn hỏi sao Phú biết. Tôi nói ngay là hôm qua 2 anh có tâm sự với tôi rồi, và cũng đã nói trước là ý định về Sài Gòn không theo đơn vị nữa. Mất 2 xạ thủ kỳ cựu rất tiếc nhưng thôi kệ anh em, động viên ở lại cũng không được vì mỗi người một suy nghĩ, một tư tưởng. Tôi xin thêm 2 người thay thế để gánh đạn cối còn xạ kích thì có đồng chí khác thay được.
    Đợi, vẫn đợi trinh sát đến. Mọi người lại truyện trò, lại mỗi người mỗi tâm trạng khác nhau. Tôi hơi giật mình vì anh Đoàn Văn Tấn cùng tuối tôi ( quê Mê Linh, Duy Tiên- Hà Nam Ninh) cứ say sưa kể cho tôi nghe chuyện gia đình, chuyện cô người yêu tên Thu cùng xóm mà gia đình muốn cưới cho làm vợ trong lần đi phép vừa rồi. Tấn kể tỷ mỉ nào là Thu có tóc dài, răng trắng, hiền ngoan rất thục nữ vv...là giáo viên cấp 1 mới ra trường dậy học ngay tai xã.Tấn kể đi chơi tối với nhau ở đầu làng mấy lần mà xin hôn một cái mà rất khoát Thu không đồng ý nói là : “ để dành đến ngày cưới”. Vì lính 72 đều ở độ tuổi chuẩn bị giải ngũ nên thời gian về cưới là cuối năm 77 ( dịp tháng 8_9 âm lịch )
    Tấn say sưa kể, mắt nhìn xa xăm rồi hỏi như vậy là Thu có yêu tôi không?? Tôi nói : đẹp trai như ông thì ai mà không yêu. Phải nói là Tấn cũng thật sự đẹp trai, người cao to điềm đạm chứ không loẳng ngoẳng cò hương như tôi. Tấn rất quý mến và trong sinh hoạt rất tôn trọng tôi. Thật sự Tấn cũng nói về việc 2 anh em vừa về Sài Gòn có rủ cả Tấn nữa .Nhưng Tấn không theo mà muốn thời gian nữa được về, vì danh dự gia đình và bản thân .Vừa lúc đó lại có anh Thọ lính từ năm 58 là quân khí viên cùng quê với Tấn đến gặp và nói lời động viên chia tay vv...Ở đ/v tôi lính quê Hà Nam Ninh rất hiếm nên thêm việc gặp gỡ này nữa làm tôi thật áy láy.Theo linh tính thường biểu hiện bất thường trước trận đánh thì hay xẩy ra nhiều phức tạp cho ngay chính người nói chuyện như vậy.


    21h trinh sát của d có anh Trịnh Doãn Ngọ lính 74 ( quê ở Hương Sơn Hà Tĩnh,năm 79 hy sinh bên đất K khi giữ chức c tr c3 ) và trinh sát e đến 2 người.Các anh mang bao se, mấy quả lựu đạn, AK Báng gấp dao găm Nga,ống nhòm đeo trươc ngực,cạnh chỗ con dao găm còn có hộp da đựng địa bàn.Quần đã cài cả cúc dưới ống nấm lem. Trông ai cũng thật lanh lợi. Các anh hình như đã vào trinh sát mở đường rồi với quay về đón đội hình.
    Toàn đội hình lên đường thật im lặng. Hướng đi từ Mộc Bài cắt chéo về hướng Tây Bắc giáp giữa làng Tiên Thuận và BaVét 2 nhưng đi gần sát làng Tiên Thuận hơn. Đi. Cứ đi, trời đầy sao, trăng sáng mờ, lúc đi, lúc nghỉ, lúc đi theo bờ mương, lúc lại cắt ngang cánh đồng lúa.Đi 1 lúc thì gặp 2 trinh sát nữa đang đợi chúng tôi tới và cùng dẫn đường đi tiếp. Đi ngang qua ruộng lúa cứ vướng, lúa quấn vào chân thật khó đi.Bước cao lên hẳn thì không được mà cứ dùng chân rẽ lúa ra đi thì vướng vào các khóm lúa. Rất là khó chịu. Chợt nghĩ ở quê mình lúa cấy thẳng hàng , còn ở đây chúng nó chẳng có hàng lối nào cả, nhưng sao lúa của chúng tốt thế , bông nào bông ấy trĩu hạt , làm chân của lính ta mỏi nhừ. Thỉnh thoảng có con chim cút hay rẽ giun gì đó ,thấy động kêu chóe chóe, bay vọt vào trời đêm.
    Cứ đi, cứ nghỉ, rồi lại đi, lại nghỉ có lúc ngả người ngay tại cánh đồng .Được nằm lên cái đệm lúa mà ngắm trời sao mênh mông. Thật là lãng mạn. Được cái là mùa này là mùa khô, ở đây đất cao nên anh em không phải lội nước. Khuya , rất khuya. Phía sau xa xa ,thỉnh thoảng vẫn có ánh đèn le lói hay vẳng tiếng chó sủa rồi chìm vào yên tĩnh.Phía trước không xa lắm là BaVét 2 xa hơn nữa là BaVét 1. Bóng những cây thốt nốt ở rìa làng cao to đen thẫm trên nền trời tối mờ nhưng cũng thật rõ. Từ Mộc Bài sang BaVét 2 cự ly có hơn 1000m mà sao anh em phải đi lâu thế, đi vòng vèo xuống gần cả BaVét 1 rồi mới lại vòng lên. Thỉnh thoảng lại thấy mấy anh em trinh sát chụm đầu, trải bản đồ dùng la bàn gióng phương vị. Rồi lại đi tiếp. Phải nói là trinh sát thật giỏi,và quá vất vả. Họ mò mẫm trong đêm, lúc để đội hình ngồi đợi, họ bò lên hoặc tiền nhập 1 quãng xem có chốt địch không ,rồi lại quay lại dẫn mọi người đi tiếp.
    Khuya, đã quá khuya. Mọi người đã thấm mệt, cứ tạm dừng là lại thấy ngửa cổ dốc Bi đông uống nước. Rồi lại phải làm động tác dồn nước vào nhau cho đầy bi đông. Không để cho nước trong Bi đông vơi phát ra tiếng động óc óc. Trời qua đêm, sương xuống nhiều. Gió trời, sương lạnh thật khoan khoái .Mùi lúa chín thơm phức, nhưng suốt mấy tiếng giữa cánh đồng lúa nên cũng chẳng ai thấy được hương lúa nữa. Ai nấy người ướt đẫm mồ hôi.Đã lâu lắm rồi ko bị hàng quân và thức đêm thế này.
    Đi, cứ tiếp tục đi, rồi lại đi ,đi lại nghỉ. Bẻ đi bẻ lại lấy phương vị mấy lần nữa, Trời đã tảng sáng thì đội hình cũng đã áp được vào rìa làng ,cách mấy chốt râu tôm khoảng 50m. Ở đó lại có mấy gò đất như mấy ngôi mộ. Trinh sát dừng lại ở đó mời cán bộ đại đội, các BTrưởng và tôi a trực thuộc, lên chỉ phương hướng và các đ/c trinh sát dừng lại ở đó. Anh Trụ nhanh chóng chỉ hướng cho từng B. Khẩu đội cối của tôi gióng súng tại vị trí đó .Mọi người tuyệt đối im lặng.Các b bộ binh tiếp tục tiền nhập về hướng của mình theo đội hình gọng kìm , tiện cho viêc xung phong bắt địch.Tôi nhắc ae gióng súng thao tác thật nhẹ.Rồi nói mọi người tranh thủ ăn cơm nắm chứ ai cũng đói rồi.


    Trời đã tang tảng sáng .Vừa nhai được mấy miếng cơm nắm ,thì thấy đ/c Nam liên lạc c trườn xuống ( Phạm Văn Nam quê ở Nghệ An ít ngày sau bị thương, hiện giờ đang làm việc tại Sài Gòn ) nói: anh Phú chuẩn bị xung phong nhé. Tôi cất vội nắm cơm cắn dở vào túi , nhắc anh em chuẩn bị xung phong chứ không bắn cối.
    Xung phong ... đầu tiên nghe rõ tiếng hô ồm ồm của anh Trụ C trưởng .Cùng lúc là tiếng hô xung phong đanh gọn của anh Tiễn cvt. Thấy mọi người đồng loạt đứng dậy lao lên, rồi tiếng hô của anh em các trung đội.Mọi người vừa hô vừa chạy tiến vào chốt địch rìa làng .Thoáng nhìn thấy 4 - 5 thằng Pốt đứng lên ngó nghiêng, thằng thì 2 tay còn đang khoác cái chăn mỏng. Chúng đang rất bất ngờ , đứng chôn chân , mồm há hốc. không thằng nào kịp cầm súng. Anh em đồng loạt hô “ lớt đay lơn” ( giơ tay lên) bọn chúng giơ tay hết lên trời. Thằng khoác chăn , trông rõ nó buông tay cầm , chăn rơi xuống .Anh em không bắn mà lao lên để bắt sống. Còn cách chúng khoảng 15m nữa .Đã nhìn rõ sự sợ hãi của chúng , rồi đột nhiên chúng như bừng tỉnh lại và hiểu chuyện gì đang xẩy ra. Tất cả quay đầu ù té chạy. Anh em vẫn không bắn mà đuổi theo , quyết bắt sống .Nhưng bọn này chạy chân đất quá nhanh , chạy bán sống bán chết . Anh em mình qua 1 đêm luồn sâu, không ngủ đã rất mệt , nên đuổi không kịp chúng. Hướng bên B1 cũng xẩy ra tình trạng tương tự như vậy. Chúng chạy băng qua đường 1, rồi băng xuống đồng lúa xa dần giữa ta và Pốt. Lúc đó anh em mới nổ súng. Không biết có thằng nào chết không còn lại chúng chạy biến mất...Hướng đó phía đông Nam đường , mình lại không có B nào chặn ở đó. Bao nhiêu vất vả thật là công toi . Thu được tât cả súng của chúng vất lại.có 1 khẩu b40 mấy quả đạn , còn lại toàn súng ak .Thật bực mình.Rồi việc tiếp diễn xẩy ra còn tồi tệ nữa , nhất là với a của tôi.


    Sau khi đuổi theo mấy thằng Pốt ra cánh đồng , cách trục đường 1 vài trăm mét . Cũng không bắt được thằng nào. Mọi người trở lại BaVét. BCH C báo cáo về d xin chỉ thị . Chỉ huy d lệnh không được rút về Biên giới mà phải chốt lại BaVét 2 đợi lệnh.
    Anh Trụ lại phân các B chốt giữ các hướng chạy quanh rìa phum. BaVét 2 là một Phum nhỏ không lớn như BaVét 1 cũng có nhà xây, nhà sàn nhưng lưa thưa hơn nhiều. Phía Đông Nam đường B1+ B2 , phía Tây Bắc đường là B3 đầu Phum . A11 hỏa lực cũng được tăng cường cho các B . BCH c cùng thông tin và số ae trinh sát ở dưới gầm 1 nhà sàn giữa phum. Riêng a 10 của tôi thì bố trí ở rìa làng , hướng Tây Bắc , tiếp giáp B3 nhưng ở chỗ góc tù hình thoi( Phum có hình thoi ). Tôi không đồng ý với cách bố trí của anh Trụ. Tôi nói: “ Sao anh lại bố trí cối 60 ở rìa làng? Tôi thấy không hợp lý ? Anh phải bố trí trận địa cối ở giữa phum chứ , cối mới phát huy được hỏa lực chi viện cho các hướng . Bố trí ở đây như là tiểu đội bộ binh tôi thấy không được. Vì chúng tôi chí có 2 khẩu ak và mấy quả lựu đan. Anh Trụ nghĩ ngợi một tý rồi vẫn nói: “ anh cứ ở đấy đi”. Tôi phản đối mạnh hơn nhưng anh Trụ vẫn không đồng ý.( anh Trụ lính 5/71 quê ở Lộc Hồng, Mỹ Văn, Hải Hưng hy sinh ngày 8/4/78 tại Hà Tiên- Kiên Giang khi giữ chức vụ d phó d1 ).
    Anh Trụ c trưởng kém tôi một tuổi , nhưng đi bộ đội hơn tôi một năm. Tướng mạo cao to, râu quai nón trông rất dữ dằn, thuộc người ăn to nói lớn. Nhưng thực chất lại rất hiền lành. Anh em ở với nhau đã lâu. Mọi lần góp ý gì anh cũng hay nghe theo . Nhưng lần này nói thế nào anh Trụ cũng không đồng ý. A 10 là A hỏa lực cối 60ly , loại pháo nhỏ nhất trong các loại pháo. Nhưng khi sử dụng , ngoài số anh em gánh đạn còn số 1, số 2 đều phải là những người có văn hóa khá hơn, có ý thức nhưng cũng phải biết tính toán phần tử như các loại pháo lớn khác. Nhiều anh em thông minh , nhưng cũng rất bướng nên thấy tôi nói với c trưởng và c trưởng vẫn không đồng ý thì mọi người rất phản ứng.
    Thấy thái độ của anh em như vậy, c trưởng thì cứ quyết như thế. Tôi đành khuyên anh em phải chấp hành mệnh lệnh . Về vị trí chốt mặc dù trong lòng cũng chẳng thoải mái chút nào . Trong bụng còn nghĩ sao ông này hôm nay “ Hâm” thế?
    Về vị trí rìa làng. Tôi chọn hướng cảnh giới cao vẫn là hướng Tây và bố trí 2 khẩu cối hình chữ I cách nhau 15m. Tôi là a trưởng trực tiếp chỉ huy khẩu đội 1 gồm có đ/c Biểu ( quê Nghệ An , lính 74 tuổi ngang tôi trước là công nhân nông trường gì đó ở quê) là xạ thủ số 1. đ/c Tấn như đã nói chuyện , là xạ thủ số 2 và đ/c Hoa xạ thủ số 3 tiếp đạn. Khẩu đội 1 được bố trí sát rìa cánh đồng . Tận dụng cộng sự chốt của bọn Pốt , anh em chỉ sửa qua là đã có hầm đặt cối và các ụ chiến đấu cá nhân . Ngay sát trận địa là một khóm thốt nốt 3 cây cách vị trí súng 3m,hơi lùi về sau.
    Khẩu đội 2 đ/c Dự a phó ( lính 75 Thanh Hóa hy sinh ngày mồng 2 tết âm lich năm 79 ở Công Pông Sư Pư khi thay tôi làm atr a 10) trực tiếp làm khẩu đội trưởng kiêm pháo thủ số 1, đ/c Hoài ( quê Hương Sơn Hà Tĩnh sau khi ta vào PomPenh ngay buổi chiếu ngày 7/1/79 lấy một cái xe máy chạy lung tung rồi mất tích luôn.Ae nói là Hoài chạy vào chỗ còn Pot nên bị bắn chết )lính 74 làm pháo thủ số 2 .Hoài là thuộc thành phần nghịch ngợm.Hay tự do thiếu ý thức kỷ luật.Hoài rất hay hát những bài ca của nhạc sỹ Trịnh công Sơn như “thành phố buồn,nhớ ko em vv...”Nhưng khi tôi về làm a tr thì Hoài rất vui hay cùng tôi đi hái rau cải thiện ,rất hay kiếm được chất “cay ..cay”rủ tôi nhâm nhi.Ngoài ra còn đ/c Tiến lính 77 (quê Thụy Ninh ,TT , TB . Hy sinh ngày 3/5/78 cùng người cậu ruột) và còn 1 đ/c gánh đạn cối nữa tôi quên mất tên.Ae khẩu đội này cứ nằm nghỉ ko chịu đào hầm pháo và hố chiến đấu .Tôi nhắc mấy lần mà ae cũng ko nghe.

    Nhắc nhở anh em xong , tôi cùng đồng chí Dự đi quan sát địa hình chung quanh. Đây là rìa làng giáp cánh đồng lúa.Từ đây vào chỗ BCH đại đội xa khoảng 100m muốn vào BCH thì phải vòng qua 1 cái ao khoảng 2-3 sào hình chữ nhật , có bờ dốc đứng .Nhìn nước đục có tăm cá . Anh em đoán có rất nhiều cá và đang có ý định tìm cách để bắt . Chung quanh vị trí của A đất gò hơi cao những cây trinh nữ( cây xấu hổ) rất nhiều , chúng không cao lắm mà bò lan ở mặt đất. Muốn đi thì phải dẫm đạp nên chúng. Hai anh em đi một vòng quanh chỗ chốt , đến cả chỗ B3 do anh Dũng ( quê Móng Cái- Quảng Ninh ) mới được đề bạt làm B trưởng. Tôi có trao đổi với anh Dũng là A trụ bố trí như vậy và nếu có Pốt vào hướng tôi thì anh đánh tạt sườn hộ. Thực sự là đội hình bố trí quanh Phum hình quả trám này , hỗ trợ nhau tương đối thuận . Hợp đồng xong anh em tôi về vị trí tiểu đội. Đã gần 10h sáng, đ/c Từ C phó và Nam liên lạc c xuống kiểm tra tình hình bố phòng của A và nói là : trên báo có khả năng Pốt đang triển khai tập kích vào đơn vị , nhắc anh em đề phòng. Tôi nói là anh yên tâm , và đề nghị tăng cường mấy trinh sát xuống chốt cùng A10. A Từ nói sẽ về báo cáo lại BCH C , rồi cùng liên lạc vòng sang B3.
    Tôi thông báo với anh em tình hình địch và trách khẩu đội 2 sao không đào hầm. Đồng chí Hoài vẫn vừa nằm vừa nghêu ngao cái bài ca muôn thủa: “thành phố buồn.nhớ ko em ...” thấy tôi giục nhỏm dậy nói ở: đây gần mình nó không giám tập kích đâu , anh đừng lo.
    Rất bực tức , đang đứng ở khẩu đội 1, tôi đi lại chỗ Hoài và nói: “ Chúng mày lười thì đưa tao đào cho” và cùng đồng chí Dự đào hầm để súng. Đào được hơn chục nhát xẻng thì đ/c Tấn gọi : “Anh Phú ở về ăn cơm đi, kệ m...chúng nó” nhìn lên thấy Tấn ngồi dựa vào gốc cây thốt nốt gần cộng sự đang nhai cơm. Tôi nói: “ để giúp chúng nó 1 tý , Tấn ăn trước đi” Đào thêm mấy nhát nữa , thì nghe Pốt hô Trô- Trô. Rồi tiếng súng AK nổ ran. Tiếng đạn DKZ xoẹt ... ầm. Ngẩng lên tôi thấy mấy chục thằng Pốt đang tiến vào hướng chúng tôi .Chúng vừa chạy khom vừa bắn. Rồi 1 thằng nép dưới ruộng lúa đứng vụt lên, vai vác khẩu DKZ82 tôi thấy phụt lửa và xoẹt. Chớp lửa lóe lên rồi ... oành. Ngay chỗ khẩu đội 1, khói thuốc súng trùm lên khét lẹt. Thoáng nghĩ nguy hiểm rồi. Tôi và Dự vồ lấy súng bắn luôn mất loạt AK về phía Pốt. Tiếng anh Biển kêu rất to “ Ôi tôi bị thương rồi... Phú ơi”. Bắn thêm mấy loạt . Thấy bọn Pốt đã gần. Tôi hô lựu đạn. Tôi và Dự mỗi người đều lấy lựu đạn , rút chốt và cùng ném về phía địch , oàng ...oàng...Rồi lại 2 quả nữa.Lựu đạn chắc không tới được chỗ chúng , nhưng tất cả chúng nằm hết xuống.Rồi tiếng súng của B3 anh Dũng quạt chéo sang , đánh bật bọn Pốt ra ngoài bẻ gẫy đợt tập kích của Pốt.

    Trong lúc B3 vẫn đang nổ sung đánh đuổi địch. Bọn chúng thằng thì chạy ra , thằng lại mất hút vào ruộng lúa. Tiếng anh Biểu vẫn gào lên rất to. Tôi nói với Dự là 2 anh em bò lên. Dự nói : anh cảnh giới để em lên. Tôi nói : anh em mình cùng lên. Phải nói là Dự là lính 75 chưa vào trận thì đã giải phóng miền Nam rồi. Chưa tham gia trận chiến nào , như vậy là Dự rất dũng cảm , bĩnh tĩnh.Tôi ngoái lại thì Hoài và anh em khác đã chạy lùi về sau.
    Tôi và Dự bò lên theo kiểu bò 1 tay , còn tay phải vẫn cầm súng.Thẳng lên chỗ khẩu đội 1 . Thấy đ/c Hoa đang nép vào bờ đất mặt tái mét, máu đã loang cả vai, một tay cầm quả lựu đạn , nhưng giữ sang chỗ vai bị thương. Tôi nói Hoa lùi về. Tiếp đến là thấy Tấn vẫn trong tư thế dựa người vào cây thốt nốt . Đầu đã nghẹo xuống bất động, đã hy sinh .Tay vẫn còn cầm miếng cơm . Vết thương chính đỉnh đầu rất to máu đẫm từ đầu xuống.Còn Biểu thì 2 tay giữ đầu gối chân phải , khu vực đầu gối máu ướt đẫm , quần rách nham nhở. Mồm thì vẫn: “ ối giời ơi, Phú ơi”. Tôi nói Dự kéo anh Biểu về để anh cảnh giới.Rồi lùi dần về đến bờ ao . Như thấy Dự đang lựa chọn đường đi. Tôi cũng thầm tính đi vòng bờ thì xa , và quyết định ngay nói : lội qua ao cho nhanh. Quay lại sau không thấy bóng thằng Pốt nào nữa , hai anh em kéo Biểu xuống ao. Nghĩ là ao nông , ai ngờ nước sâu ngụp tới cổ. Biểu vẫn kêu rên ,tôi nói im ngay đi Pốt nó nghe thấy đấy. Lúc đó cũng không nghĩ đến việc vết thương của Biểu sẽ bị nhiễm trùng.
    Hai anh em dìu Biểu sang bờ bên kia. Tôi nhoai mấy cái mới lên được bờ. Cầm tay kéo còn Dự ở dưới ao đẩy Biểu lên. Cả 3 lên được bờ. Tôi ngồi xuống nói Dự để anh Biểu quay lưng áp vào lưng tôi , định cõng chạy . Để súng đấy cho Dự, 2 tay tôi cầm chặt 2 tay Biểu vùng đứng dậy nhưng sao cố mãi ,cố mãi mà không đứng lên được, người cứ ì ra bủn rủn hết sức. Dự nói anh để em và đưa lại 2 khẩu súng cho tôi , vụt đứng dậy cõng Biểu chạy về phía BCH đại đội. Tôi chạy theo vừa chạy vừa thỉnh thoảng quay lại quan sát địch. Gần tới BCH đã thấy 8-9 anh em tiểu đội B2 đang dò dẫm ra phía chúng tôi. Vào tới gầm nhà sàn BCH đại đội , tôi thấy mắt mờ như có khói , đầu óc quay cuồng tôi nói : có chất độc , rồi gục xuống không biết gì nữa.


    Bước ngoặt mới :
    Trung tuần tháng 11 năm 1977 chiến sự trên địa bàn do E273 đảm nhiệm vẫn diễn ra. Ngày 17/11 bọn Pốt tung 13d chủ động đánh lấn đất Biên Giới ta từ Nam Phước Trường đến Phước Tân, Năm Căn , Hòa Hội thuộc huyện Châu Thành . Xã Tân Lập, Tân Phú , Trảng Riệc huyện Tân Biên. Chúng vẫn nuôi ý định ngông cuồng vượt sông Vàm Cỏ để đánh chiếm thị xã Tây Ninh
    Qua học tập tình hình , được biết nhiệm vụ của toàn Quân đoàn 4 là phải đánh đuổi và tiêu diệt bọn Pốt . Đẩy chúng về bên kia Biên Giới . Sư đoàn 341 thiếu được tăng cường trung đoàn 14 của F7 làm nhiệm vụ tiến công địch ở khu vực 2 và 3
    - Khu vực 2 là hướng tiến công chủ yếu đánh vào E21 , F290 và d7 quân khu 203 của Pốt trên trục đường 241
    - Khu vực 3 là hướng tiến công quan trọng , đánh vào E 182,F3 và khoảng 5 tiểu đoàn địa phương QK 203 của Pốt .
    Tối ngày 2/12 E trưởng 273 Trần Măng ( quê ở Đông Anh Hà Nội) trực tiếp về Quân đoàn nhận n/v. E273 ( Thiếu d2) cùng E266 được tăng cường 4 khẩu pháo 85 ly đảm nhiệm tiến công hướng chủ yếu là M1,M2 ( mật danh của KoKiSaom và Sang Kum miên Chay) E273 đánh từ Tây Bắc xuống. E266 Vu Hồi phía Nam, Đông Nam. Cách đánh của E273, E266 là bí mật, luồn sâu, vận động hình thành thế bao vây. Dùng hỏa lực chi viện cho bộ binh xung phong diệt địch.(Khi luồn sâu,địa hình phức tạp.Nên có pháo binh sư đoàn bắn cầm canh để chỉ hướng hành quân luồn sâu vào đất địch).
    Hướng quan trọng tiến công theo trục đường số 1 , gồm có E14 của F7 + D2 của E341. Phải đánh cơ động nên được tăng cường 30 xe ôtô cùng tăng thiết giáp, tăng cường 2d pháo mặt đất 1d pháo cao xa 37 ly hai nòng. Tiến công, hành tiến bằng sức mạnh hợp đồng binh chủng. d2 của E273 cùng 2 đại đội thiết giáp M113 từ Tốc Xé , Tiên Thuận đánh qua PaVét 1 xuyên rừng Sở , đánh vào sườn nam Chi Phu ở thị trấn Pờray,Kôki
    Các đơn vị được học tập, quán triệt nhiệm vụ chiến đấu , mục tiêu tiến công nghiên cứu tỷ mỷ trên sa bàn, bàn đồ và khẩn trương làm các công tác chuẩn bị cho chiến dịch.
    Một không khí chiến đấu lại bừng lên, Các hội nghị quân chính các cấp, hội nghi đoàn thanh niên ,chi bộ đảng từng đại đội ,từng bộ phận.Tổ chức học tập.quán triệt tình hình và n/v chiến đấu mới ,cách đánh mới.ko thể để cho bọn Pot chủ động chọc phá chiếm đất của ta.Phát động quyết tâm đánh giặc.Truyền thống của quân đội NDVNAH . Các trợ lý tác chiến , trợ lý chính trị E,F tăng cường xuống từng c bb để phổ biến tình hình .Phát động thi đua vv...Và tăng cường trực tiếp đi luồn sâu tác chiến cùng các đ/v . Ngày giờ tiến công đã được ấn định là N+2 tức ngày 6/12/77. Đây mới chính thực là trận chiến , mà sức mạnh của hỏa lực , kết hợp với tinh thần dũng cảm . Chiến thuật tác chiến tài tình của quân đội nhân dân Việt Nam . Được gởi gắm vào những người lính của quân đoàn 4 . Và trực tiếp là sư 341 và trung đoàn 14 sư đoàn 7
    Từ cán bộ chiến sỹ lại rất khẩn trương củng cố ý chí ,trang bị vũ khí trước nhiệm vụ nặng nề này .
    +( Trong bài viết có sử dụng 1 số tư liệu về địch của trung đoàn 273)


    Sau khi đã bàn giao địa bàn cho các đơn vị của bộ đội Tây Ninh chốt giữ. Ngày 4/12 các đơn vị chuyển quân đến vị trí tập kết. E trưởng Trần Măng đi cùng hướng chủ yếu với d1, d3, E Phó Nguyễn Rấng và tham mưu trưởng e Trần Quy Nhơn đi với hướng quan trọng cùng d2 . ( Tham mưu trưởng Trần Quy Nhơn lính 60 quê ở thôn La Uyên , Minh Quang , Vũ Thư- Thái Bình hy sinh ngày 4/2/2978 tại An Giang)
    Các đơn vị được cơ động bằng xe ô tô từ khu vực Bến Cầu, Gò dầu đi vòng vèo nghi binh. Về Thị xã Tây Ninh rồi tập kết ở khu rừng Phước Trường Phước Chỉ.Giữa khu vực đường 13 và đường 1 .
    Tôi nhớ hôm đó là chiều chủ nhật . A10 được ngồi cùng xe ô tô với BCH đại đội , xe Hồng Hà 3 cầu vừa đi vừa bò theo đường xe trâu kéo . Đường rừng rất xóc chậm chạp leo qua từng đống đất , những gốc cây. Đúng là phải rẽ rừng ra mà đi . Vết đường xe trâu kéo thì nhỏ, xe tải Hồng Hà 3 cầu thì to. Anh em cứ tý tý phải cúi rạp xuống để tránh cành cây , hoặc đứng lên bẻ uốn các cành cây không bị đâm ,gạt vào người. Được cái trời nắng. Nhưng nơi đây rừng thấp ẩm , thỉnh thoảng xe phải lấy đà mãi mới vượt qua được những đám lầy. Anh Tiễn cvtr có cái đài 3 băng Nationa bây giờ mới đáng quý. Đài tiếng nói Việt Nam đang tường thuật trực tiếp trận bóng đá giữa 2 đội CA Hà Nội , thi đấu tranh giải với đội Tổng cục Đương Sắt . 2 đội bóng thời đó được xếp vào loại nhất nhì của bóng đá VN .Tiếng hò reo của khán giả, kèm cả tiếng trống gõ, tiếng kèn của các cổ động viên sao hào hứng đến vậy. Nơi đó đang yên bình, hàng vạn người, triệu người đang theo dõi trực tiếp hoặc gián tiếp trận đấu. Và ngay chúng tôi cũng đang theo dõi trận đấu. Nhưng không phải trên sân Hàng Đẫy. Không phải bên anh em , bạn bè , vợ con .Có trà , có rượu . Mà chúng tôi theo dõi trận đấu bên đồng đội, bên súng, bên đạn và trên xe xóc giữa rừng , đường ra chiến trường. Có ai biết nhiệm vụ vinh quang , nặng nề của chúng tôi . Ở đó , trận bóng thắng lợi là tính theo tỷ số bàn thăng,thua thủng lưới . Nó đổi bằng kỹ chiến thuật và mồ hôi . Còn chúng tôi thắng lợi là tính bằng nhiệm vụ có hoàn thành ? Và phải đổi bằng vất vả gian lao, bằng xương bằng thịt, bằng máu của tuổi trẻ, bằng danh dự dân tộc.
    Bất giác tôi nghĩ : chúng tôi đang vào trận đấu thế này , mà sao không có bình luận viên tường thuật cho mọi người cùng nghe, cùng biết . Nhất là gia đình và tất cả những người thân yêu của mình . Ngày mai sẽ là trận đấu pháo, đấu súng, đấu sức vóc trí tuệ . Với những tiếng nổ ầm vang , long trời lở đất . Mà sao vẫn im lặng thế này . Vẫn còn rất nhiều người không biết đến trận đấu đăt biệt này.

    Chiều tối ngày 4/12 toàn bộ đội hình ( thiếu) của E273 đã tập kết ở khu rừng Phước Trường, Phước Chỉ. Trạm Phẫu và Sở Chỉ huy hậu cứ đặt tại đây. Các đơn vị làm công tác chuẩn bị lần cuối . Nhưng với phương châm là thật bí mật. Anh nuôi cũng lại phải tổ chức đào bếp Hoàng Cầm nấu ăn để không bị khói. Anh em ở yên tại vị trí không đi lại. Không cho trinh sát của Pốt biết đội hình 2 trung đoàn đã tập kết ở vùng này.
    Ngày 5/12 vẫn trong trạng thái như vậy , thỉnh thoảng pháo binh của F bắn mấy quả vào sâu nghi binh địch . Để ngày mai bắn pháo dẫn đường không bị lộ. 17h chiều các đơn vị đã tổ chức cho chiến sỹ ăn cơm xong và ngoài lương khô , mỗi người còn thêm một phần cơm nắm muối mè , nước uống cũng đã đầy bi đông. Đại đội nào ở nguyên vị trí ấy đợi lệnh .
    19h ngày 5/12 trong rừng trời tối đen như mực. Lệnh lên đừờng luồn sâu sang đất địch. Được thông báo từ đây sang M toàn đầm lầy, cỏ lác và có nhiều chốt của địch. Trinh sát phải dẫn đường luồn lách tránh né . Các chốt của chúng , không được cho địch phát hiện. Gặp địch cũng phải nằm im không nổ súng, và phải tìm đường tránh.
    Ra đến rìa rừng là đồng lầy ngay. Đến bây giờ tôi vẫn còn cảm giác rợn người. Khi bước đầu tiên lội đầm hôm đó . Bước ngập giày rồi cứ từ từ sâu dần , tới gối rồi có chỗ tới bẹn. Đi trong nước, dầm trong nước không phải một tiếng, 2 tiếng . Mà suốt từ 19h tối cho đến sáng . Mùi cỏ rác sình lầy hôi hám ùa lên. Chắc nơi này là cánh đồng , là đầm lầy nguyên sinh mà các người lính F341 đặt chân khám phá đầu tiên. Tôi chợt nghĩ như vậy. Mọi người được truyền lệnh : bước dưới nước không được để phát ra tiếng động nước. Tiếng bước chân cộng hưởng của cả đoàn quân hàng ngàn người sẽ là rất lớn.
    Đi , cứ đi , cứ dò dẫm rồi lại nghỉ lại đi . Nhưng ở đây là đứng nghỉ chứ làm sao mà ngồi được, giữa đầm nước này . Mệt và rét vì ngâm nước lâu. Nhưng không một ai kêu ca. Mà kêu ca với ai được giữa không gian tĩnh lặng thế này. Mà mọi người cùng đi cùng chịu đựng. Từ ông Trung đoàn trưởng, tới ông bác sỹ, anh nuôi, lính chiến, binh nhất, binh nhì. Mỗi người mang vũ khí đạn dược khoảng hơn 20kg. Mỗi người đeo 1 cái bồng tư trang nhỏ sau lưng bằng cái vỏ bao cát của lính VNCH thời trước. Khổ nhất là các anh em Hỏa Lực súng 12 ly,7 cối 82 và ĐK75. Họ phải khênh khí tài rất nặng, mà không được phép để xuống nước. Lúc đi lúc dừng, số vũ khí tài đều ở trên vai người khênh. Tôi chợt nghĩ tuổi này 18-20 , ở nhà bố mẹ còn phải lo cho từng ly từng tý. Có khi sáng còn phải gọi mãi mới dậy. Còn ở đây lại thế này. Mọi người hay nói câu cửa miệng là : đi lính là vất vả, hy sinh thật ngắn gọn. Nhưng có ai biết được trước trận đánh, trước hy sinh người ta phải khổ ải thế này........
    Đi. Đoàn quân rồng rắn đi bì bõm trong nước. Bỗng thấy một tốp mấy người đang đứng . Nổi nhất là E trưởng Măng , người cao lớn tay cầm nâng dây hữu tuyến để anh em chui qua. (dây hữu tuyến của Pốt) và nói : “ các em cố gắng nhé”. Sao bình thường họp hành, thì nói đồng chí nọ, đ/c kia . Còn bây giờ các cấp Thủ trưởng lại chỉ gọi lính là em nhỉ ? Đang phân tâm bởi suy nghĩ đó, rồi nghe Pằng- Pằng – Pằng . Mấy loạt AK bắn về phía chúng tôi. Đạn chiu chíu, viên thi găm xuống nước, viên thì vọt lên trời.


    Loạt đạn của Pốt bắn khá bất ngờ. Mọi người theo phản xạ ngồi thụp hoặc khom người xuống. Nhưng nước, làm sao mà ngồi được. Cũng chẳng có chỗ nào nấp, mà tránh đạn. Đành đứng yên chịu trận. Một đ/c trinh sát bị thương vào vai , may vết thương không nặng lắm . Anh em băng bó xong lại dìu đi tiếp. Bọn Pốt ở chốt chắc chắn bắn bú họa thôi. Sau 1 vài loạt AK , rồi đêm tối lại im lìm bao phủ. Đầm lầy rất rộng mà sao không có 1 tiêng kêu của ếch nhái ? Như vùng đất chết. Ở quê mình, cứ có nước là có cá,có ếch nhái, đêm tối thế này là chúng kêu rên rĩ. Đội hình lặng lẽ hơn, mọi người dò dẫm như đi trong nín thở.
    Đi , vẫn đi . Cả trung đoàn vẫn tiến vòng vèo , luồn vào sâu đất địch. Thỉnh thoảng lại có tiếng pháo 85ly của ta bắn vào các mục tiêu của Pốt. Nhưng mục tiêu bắn pháo, là để dẫn đường cho đơn vị tiền nhập, vì đầm lầy quá rộng, khó có thể đi theo phương vị. Hướng pháo nổ là những M cần đến. Lần trước, cũng luồn sâu nhưng chỉ có 1 c3. Còn hôm nay, trận này luồn sâu vào đất địch có cả trung đoàn hàng ngàn người nên tư tưởng anh em cũng đỡ nghĩ ngợi hơn. Mặc dù hôm nay luồn sâu khổ hơn lần trước rất nhiều .
    3h sáng ngày 6/12 gần đến mục tiêu, lại gặp E trưởng cùng 2 đồng chí D trưởng D1-D3 đứng động viên anh em (Đ/c Nguyễn Minh Tân D trưởng D1 quê Thanh Trì Hà Nội . Đ/c Nguyễn Song Thao D trưởng D3 quê ở Long Sơn Anh Sơn Nghệ An hy sinh ngày 18/7/78. Được truy tặng danh hiệu AHLLVT ) hướng dẫn các đơn vị chia làm 3 hướng đánh. Các đơn vị hỏa lực cũng đã được phân đi với các mũi . Sở chỉ huy E ở ngay vị trí đó, cùng các trinh sát, vận tải thông tin. D1 và D2 tiền nhập tiếp. Khoảng 1km nữa thì có bờ mương , là địa điểm tập kết cuối cùng . Bờ mương không cao lắm mà đất còn ướt nhoét. Chắc bọn này mới đào. Theo quan sát, từ đây vào Phum theo hướng đánh của C3 còn khoảng 300-400m nữa. Như vậy khi tiến công là phải vận động hơi xa. Nhưng trinh sát báo : Không thể tiến thêm được nữa vì bên kia mương vẫn là đầm lầy , có cây tràm xâm xấp nước. Ta lợi dụng bờ mương nước nghỉ, đợi lệnh tấn công. Pháo dẫn đường vẫn bắn cầm canh có vẻ rất thưa thớt, lạc lõng. Trời đã tang tảng sáng, mọi người tranh thủ nghỉ ngơi và đào công sự. Tôi nói anh em đào trận địa cối. Lần này 2 khẩu đội răm rắp theo lệnh, mặc dù rất mệt . Đất ở đây nhão cũng dễ đào, nhưng tôi nghĩ bắn cối sẽ rất khó vì bùn lún, nên tôi nhắc anh em lấy phần tử bắn + thêm tầm bắn 200 m nữa để trừ lún bùn.. Bộ đội bám dầy đặc dọc bờ mương. Bên cạnh tôi là anh em D3 , gióng súng 12,7 nghe lách cách tiếng kim loại va chạm. Dù ai cũng đã thành thục thao tác và quá khẽ khàng.
    Tôi nhắc nhở mọi người lấy cơm nắm ăn. Trời ơi! cơm nắm, nắm cơm chắc đã bị ngâm nước lâu , lại đeo ở bên người quăng quật nên đã vữa hết. Ngậm ngùi nhưng đói và mệt . Và vì sự sống nên vốc cơm ăn với muối vừng . ( May gói muối tôi lại cẩn thận để túi áo ngực , nên không bị ướt mấy ).Cũng vẫn thấy ngon.
    5h25 . Đằng đông trời đã ửng hồng ... Ùng – ùng - ùng , các loại pháo của F đồng loạt bắn. Rồi bắn cấp tập dồn dập vào các mục tiêu. Dọc tuyến biên giới từ đường 13 đến đường 1. Cuộc tấn công cấp quân đoàn toàn tuyến từ đường 13 đến đường 1 bắt đầu.


    5h45 lệnh xung phong . Các loại súng DK, B40 , B41 và 12,7ly đồng loạt phát hỏa . Bắn vào hướng tấn công , bộ đội ào qua mương nước. Nước ngập đến cổ , nhưng mương nước không rộng lắm anh em vọt qua ngay. Khẩu 12,7 ly của C16 tăng cường cạnh tôi , vẫn nhả đạn thùng- thùng- thùng – thùng yểm bộ cho bộ binh xông lên . Vẫn tiếng thét xung phong to nhất là của anh Tiễn cvtr . đã có nhiều tiêng súng bắn trả của bọn Pot . Tôi hô anh em bắn cối vào làng. Bắn thử quả thứ nhất . Tong , bẹt.... Bùn đất của nơi để cối văng tứ tung. Không kịp theo dõi đạn rơi. Nhưng thấy đất bùn nhão quá , sợ đạn rơi vào đội hình ta . Nên tôi không cho bắn nữa. Ra lệnh thu cối tiến theo bb . Vừa dứt lời , thì một con chim , không phải ,mà là một quả đạn lao đến rất nhanh. Trong tích tắc cúi người xuống theo phản xạ . Bọp- một tiếng thật gọn. Qủa B40 cắm ngập vào đám bùn đất của anh em đào đắp lên , đuôi cánh rung rung. Ngay sát tôi và khẩu đội cối . đạn không nổ. Hú hồn vía. Lúc đó không thể giải thích được tại sao ? Tôi giục anh em thu cối , vọt nhanh đề phòng B40 nổ chậm.
    Tụt xuống mương nước, lội mấy bước là lại leo được sang bên kia. Bọn này đào mương sao lại đắp đất có 1 bên. Thoáng nghĩ vậy rồi chạy tiến tiếp. Đúng như trinh sát nói : đầm lầy xấp xấp nước có những bụi cây tràm nhỏ , nhưng chạy chậm được. Tiến tiếp khoảng 4-50m thấy anh Tiễn mặt đỏ gay . Đang cắn dây hữu tuyến của Pốt . Cắn nhằng nhằng mãi mà không đứt. Tôi nói anh để tôi .Tôi rút dao gắm cắt , nhưng cắt không được. Nền đất bùn nên không có chỗ kê để chặt. Rất nhanh tôi lấy sợi hữu tuyến ( sao chúng nó chỉ có 1 sợi chứ không hai sợi như mình ) để ngang qua miệng khẩu ẠK. Một tay tôi giữ gần miệng nòng , để cho giây ở giữa ngang lòng súng , tay phải bóp cò Pằng- Pằng đạn cắm xuống bùn tóe lên. Sợi dây trằn qua không đứt. Tôi lại nghĩ và lấy dao cạo lớp vỏ nhựa , rồi cắm chỗ đó xuống bùn cho nó chạm mát. Đến bây giờ , ngồi nghĩ lại , vẫn thấy những hành động đó thật buồn cười và có phần "ngớ ngẩn" nữa.


    Tiếp tục chạy tiến vào Phum. Các loại súng bộ binh vẫn nổ ròn. Thỉnh thoảng lại có tiếng ầm- đoàng của B40-B41 hoặc ĐKZ vẫn những tiếng hét xung phong của anh Tiễn CTV trưởng. Sao ông này hét khỏe thế ? BB đã chiếm được các trận địa, rìa làng, tiến vào Phum. Gặp , và cắt ngang đường bộ 241. Đuổi Pốt chạy ra cánh đồng. Rải rác là xác những thằng Pốt trúng đạn ở tư thế đối kháng, hay nằm xấp do bị trúng đạn khi chạy. Anh em sau ào lên gặp những thằng này, còn cẩn thận bồi thêm mấy phát nữa.
    Khẩu đội tôi đã lên đến đường 241, đất cứng quan sát M quá rõ, bắt đầu phát huy tác dụng. Anh em nhanh chóng lấy phần tử, bắn đuổi địch. Đạn trúng đích, cứ thấy bọn Pốt biến mất trong ruộng lúa, khói đạn cối nổ bùng lên, rồi lại thấy chúng dậy chạy, nhưng có vẻ thưa hơn . Cho chúng mày nhớ đời ! Tôi cho anh em bắn thêm mấy quả nữa rồi thôi. Để tiết kiệm đạn. Vì biết rằng trận chiến hôm nay mới chỉ bắt đầu .
    Toàn đại đội tạm dừng xốc lại đội hình . Đại đội 3 như vậy sau 30 phút tiến công đã chiếm gọn khu vực hậu cần E21 của địch, diệt hơn 30 tên. Số vũ khí thu được rất nhiều. Phía ta bị thương 3 đ/c hy sinh, 1 là đ/c Tạ mạnh Hiền A trưởng. Trong lúc truy kích địch qua đường 241 ra cánh đồng, bị trúng 1 viên đạn thẳng của Pốt đúng giữa trán.( Đ/c Hiền quê ở Thống Nhất , Hưng Hà , TB . 1 trong 6 đ/c cùng được về phép, cùng lấy vợ, chưa có con và trong 6 đ/c này hy sinh 5 đ/c).
    Cùng lúc được thông báo, đại đội 1 và 2 đã làm chủ trận địa cối của Pốt diệt 25 tên, thu được 2 khẩu cối 122m và nhiều súng. Đồng chí Ngô Khắc Quyền lính 1975 quê Thanh Hóa , đã bắn liền hơn 10 quả B40 diệt được các mục tiêu. ( đồng chí Ngô Khắc Quyền , quê ở Thọ Thành, Thường Xuân, Thanh Hóa hy sinh ngày 18/7/78 được quốc hội truy tặng danh hiệu AHLLVT h/s cùng ngày với tiểu đoàn trưởng Nguyễn Sông Thao , Liệt sỹ AHLLVT hy sinh cùng ngày 18/7/78 tại hướng đường 13, Bến Sỏi đi sang ). Chỉ huy D3 tiến công sang SăngKum- Miên Chay . Gặp khó khăn vì địch chốt trong rừng thưa. Nên phòng thủ quyết liệt. Tấn công trực diện gặp khó, D trưởng Thao và CTV Phó Đặng Văn Lưa hội ý, rồi sử dụng C9 và mũi chọc sâu là B2 do đ/c B trưởng Nguyễn Cảnh Hồi vòng phái đánh tạt sườn. Đội hình địch rối loạn, bị chia cắt. Các đại đội 10,11 ào lên tiêu diệt và chiếm các M .Bọn Pốt vỡ trận tháo chạy về hướng Tây như 1 đàn vịt. D3 thừa thắng xông lên truy kích ra mãi ngoài xa cánh đồng. Mục tiêu tấn công của D 3 đã hoàn thành .
    Trung đoàn thông báo : lúc này hướng đường 1 , D2 của E273 cùng đội hình Mạnh của E14, F7 phát triển thuận lợi. D2 đã tiến đánh qua PaVét 1 về hướng Chi Phu . E14 tiến đánh thẳng về phía cầu Parasot .
    E266 cũng đã hoàn thành các M , bên trái của E273 . Cũng đã tạm dừng truy kích, để xốc lại đội hình .
    Đây là những thắng lợi đầu tiên trong ngày. Nhưng trận chiến tiếp diễn sẽ rất gay go phức tạp. Vì lực lượng của ta và của Pốt đã lẫn lộn nhau. Bọn chúng rút chạy nhưng lại gặp các lực lượng của ta. Vì vậy ta và Pốt ở giữa các vòng vây của nhau. Bắt đầu diễn ra các trận đánh nhỏ cấp trung đội, đại đội. Hỏa lực như pháo cối không thể hỗ trợ được. Bọn Pốt bị đánh đuổi rất cay cú. Chúng đã bắt đầu quay lại phản kích. Bọn ở phía trong cố sống cố chết để mở vòng vây chạy. Nên chung quanh từng đơn vị đều có địch. Và ngay chúng ta cũng bị lẫn lộn giữa đơn vị nọ, với đơn vị kia. Có khi cứ tưởng Pốt là đơn vị bạn . Đơn vị bạn lại tưởng là Pốt. Những điều này làm cho trận chiến căng thẳng, phức tạp lên nhiều . Phía ta hy sinh và thương vong cũng không nhỏ .


    Khoảng 8h30 địch bắt đầu phản kích từ hướng Tây Nam , Tây Bắc, vào các đơn vị. Hướng Đông Bắc đã có nhiều tốp địch chạy từ phía biên giới ta về. Chúng đi thành nhiều đoàn ,mỗi đoàn khoảng trung đội , đại đội . Đi theo nhiều đường. Mới đầu anh em tưởng là đơn vị bạn tiến về . Vì cũng được thông báo có các đơn vị cùng tham chiến.
    Hướng Tây Bắc chúng tiến vào rất hiên ngang , nên anh em lại càng tưởng quân ta . Một số anh em ra bắt liên lạc , theo quy định thì có 3 cách bắt liên lạc.
    - 1 là giơ mũ hoặc khăn tay lên trời quay 3 vòng, bên kia cũng giơ tay lên trời quay 2 vòng + lại = 5 là đúng mật lệnh .
    - 2 là hô to – 75 - đối phương phải trả lời là : Hồ Chí Minh thì cũng đúng mật khẩu.
    - 3 là bắn ba phát AK lên trời, đầu kia bắn 2 phát cũng là đúng.
    Anh em ra bắt liên lạc cách thứ nhất quay mũ 3 vòng, bên kia chúng cũng giơ tay quay mũ .
    Sử dụng cách thứ 2 , hô to là 75 chúng cũng hô lại xa nghe không rõ.
    Anh em bán tín bán nghi , vì trông xa vài trăm mét thì trang phục quần áo rất giống của mình. Quần áo của mình mầu xanh , bị ngâm nước nhìn xa nó cũng trở thành mầu đen.
    Tôi dùng ống nhòm quan sát kỹ , cũng không thể nhận được ta hay địch. Chúng vẫn dàn hàng ngang tiến vào, khoảng cách đã không còn xa, anh em bắn súng hiệu , thế là chúng ào vào . Vừa bắn vừa hô ầm ĩ trô , trô . Xông thẳng vào vị trí của ta .
    Bây giờ thì đã rõ, bọn này thật dũng cảm , nhưng ngông cuồng. Các loại súng của ta bắn trả rất mãnh liệt . Nhưng 2 đồng chí khi chạy ra bắt liên lạc thì 2 đ/c không chạy vào với đồng đội được nữa.
    Tôi nhanh chóng cho 2 khẩu đội cối nấp sau 1 bức tường , bắn yểm hộ cho đơn vị, đạn rơi rất gần cự ly khoảng hơn một trăm mét , và rất có tác dụng . Làm cho đội hình Pốt chùn bước. Nhưng chúng dùng thủ đoạn , cứ nằm xuống lấp nắp đạn B40- B41, ĐK82 bò tiến rồi lại đứng thoắt dậy bắn rồi lại nằm nấp trong ruộng lúa, dù không nhìn thấy Pốt.Nhưng anh Trụ vẫn cho 2 khẩu đại liên bắn găm xuống ruộng lúa . Chúng bò lùi ra xa, như vậy đợt phản kích thứ nhất bị bẻ gãy, anh em tiến ra ruộng lúa tìm 2 đồng đội. Cánh đồng rộng tìm rất khó gặp rất nhiều xác Pốt, gần 30’ sau mới thấy được 2 đồng đội mình.1 đ/c hy sinh.1 đ/c bị thương nặng .
    Sau đợt phản kích của Pốt, thấy vị trí đặt cối chưa thuận lợi , tôi cho anh em lùi vào trong làng. Gặp anh em phía sau của d3 , cũng đang chạy đến. Ngay phía sau anh em cũng là Pốt . Bọn này chạy ở biên giới về , rất nguy hiểm vì phía này lực lượng bb không có mà đa số anh em phục vụ . Anh em vừa chiến đấu , vừa lui về gần đường 241. Gặp tôi, tôi nói phía trên có Pốt đang đánh nhau. Không đi được nói anh em nhanh chóng chốt lại . Tôi còn cối chi viện . Và giục anh em gióng cối bắn hỗ trợ. Lúc đó các hướng đều có những tiếng súng bắn qua lại rất rát , như vậy chung quanh ta đều có Pốt . Tôi nói ae đi tìm nhặt súng ak để trang bị thêm . Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu .


    Trận chiến gần như là hỗn loạn. Các đơn vị của ta đều phải tự lực chống trả địch . Lực lượng của ta lúc này không có điều kiện chi viện cho nhau. Chỉ huy E và F cũng không thể nắm chắc được khu vực nào có địch . Khu vực nào không . Vì bọn Pốt rút chạy di chuyển lung tung. Gặp ta chặn đường chúng chiến đấu mở vòng vậy . Nếu thấy ta cứng quá chúng lại chạy , di chuyển đi hướng khác . Chúng nó như cá đã vào trong lưới tìm đường thoát. Nhưng ở đây chúng còn vòng ngoài , hướng Tây Bắc , Tây Nam hỗ trợ . Lúc 11h , được tin đồng chí Lương Trác Thành cvtr , C10 hy sinh . Đ/c Thành trước ở c2 ,d1 . Là 1 người rất cẩn trọng , có uy tín . Hồi tôi còn ở dbộ d1,hay thường xuyên xuống làm việc về tình hình chính trị đại đội . Đ/c Thành thường rất cẩn thận , tỷ mỷ trong báo cáo .Rất tôn trọng các trợ lý của d . Lại có năng khiếu văn nghệ . các cuộc hội họp quân chính d , thường hay lên hát các bài dân ca quan họ như : mười yêu , mười nhớ , mời trầu vv...Quê đ/c Thành ở Vạn Sơn , Đồ Sơn , Hải Phòng . Hôm trước khi được điều lên tuyên huấn e . Gặp nhau anh kể : về phép mọi người giới thiệu 3 đám mà cô nào cũng chê mình "Dừ quá" . Đến chơi toàn gọi mình là chú mới ác chứ , mong được 1 người gọi mình là "anh"mà ko đươc . Về phép được 25 ngày thì ở nhà 20 ngày , buồn quá trả phép sớm 5 ngày . Ko ngờ trong trận chiến này lại sớm hy sinh . ( sau trả phép , có lệnh đi c/đ ở biên giới lại được điều về làm cvtr C10 , D3 ).
    Trận đấu liên tục đến quá trưa , thì tương đối im tiếng súng . Vì chúng chọc lung tung cũng không thoát . Nên cố thủ giữa cánh đồng , có ý lẩn trốn đợi tối sẽ tính đường chuồn.Phía ngoài chúng tấn công ta ồ ạt mấy lần đều bị ta đánh lui , bị tiêu hao sinh lưc lớn ko giám hung hăng như trước nữa . Nên các đơn vị của ta , cũng đã bắt đầu tổ chức truy quét , trong cánh đồng lúa rộng lớn . Đã có những trận chiến nhỏ , nhưng lại rất khốc liệt , vì bọn Pốt ngoan cố không chịu hàng, lợi dụng những bờ mương, Bờ ruộng cố thủ đến cùng và bị tiêu diệt hết .
    Phản kích mấy lần không được , lực lượng bị vậy cũng còn nhiều. Chúng gọi pháo và các loại cối 82, 60ly bắn vào khu vực kiểm soát của ta . Làm anh em thương vong 1 số. trong số hy sinh có đồng chí Phạm Văn Long . Long trước làm công vụ cho chính uỷ e Vũ Trường Long. Sau chuyển về thông tin hữu tuyến d1 . Quê Đông Hoà, Đông Hưng, Thái Bình . Gia đình Long đi theo đạo thiên chúa, trông Long trắng đẹp như 1 thư sinh . Rất gần gũi với Phú. Cùng sinh năm 1954 ngang tuổi em gái Phú nên hay trêu nhận là em rể. Thế mà lại ra đi , mất mát hy sinh toàn những người gần gũi thân thiết , ngậm ngùi đau thương càng nhiều ..gấp bội .
    Cũng diễn biến trong buổi sáng ngày 6/12 đó , khi nhận được lệnh đưa dẫn các thương binh nhẹ về phía sau của D3, đ/c tân binh Trần Thanh Thuỵ trên đường đưa thương binh về , gặp khoảng một trung đội địch . Rất bất ngờ , nhưng cũng rất dũng cảm, một mình Thụỵ cùng mấy đ/c thương binh , chống chọi với trung đội của Pốt. Tiêu diệt được 5 tên, bọn còn lại bỏ chạy nhưng Thuỵ cũng bị thương . Cả nhóm thương binh không về căn cứ ngay được, có một đ/c chạy mất phương hướng rồi về được tới cứ ở rừng Phước chỉ . Hốt hoảng kể rằng Thuỵ và một số anh em thương binh có thể bị Pốt bắt.
    Đến 5h chiều tình hình đã tạm yên, d3 được lệnh trở về Phước chỉ , còn đại bộ phận chốt lại , d3 rồng rắn trở về. Ở cứ phát hiện thấy d3 lại tưởng là Pốt, suy luận là Thuỵ dẫn đường cho Pốt tấn công hậu cứ . Thế là ae hậu cứ chạy tán loạn .( Ở cứ toàn anh nuôi, hậu cần, quân y và mấy ae trợ lý) chỉ có mấy đ/c trinh sát có bản lĩnh , ở lại bán địch. Sau khi biết là d3 trở về .Mọi người mới vỡ lẽ , bừng lại vui vẻ . Nhưng ai nấy đều ngượng ngùng .Và việc này,nó đã trở thành 1 đề tài vui mãi sau này .


    Buổi chiều , toàn mặt trận đã lặng im tiếng súng . Bọn Pốt cũng không thấy pháo , cối gì nữa . Lính ta được lệnh : Các đơn vị chốt ngay vị trí đang dừng chân . Làm nhiệm vụ để phòng địch mật tập , phản kích, củng cố trang thiết bị . Nhất là hậu cần tại chỗ để bồi bổ sức khỏe . Thu gom vũ khí của Pốt , trang bị thêm cho mình . Tập trung thương binh , tử sỹ đợi lệnh .

    Lính ta được dịp xả hơi. Tận dụng lương thực , thực phẩm của Pốt để lại . Gạo, gà vịt sao nhiều thế. Những cái đầm nhỏ , mà những con cá lóc, cá rô, cá trê thật lớn. Chỉ không có tý cay, cay. Hết nấu cơm, lại nấu cháo với những thứ đó , thật lý tưởng . Mọi người ăn no nê , nghỉ ngơi đợi lệnh. Ai cũng nghĩ chiều tối sẽ có "nước mã hồi ", được trở về Biên giới .

    Gần 5h chiều . D3 được lệnh về Biên giới . Khênh cáng thương binh , liệt sỹ về nước . Còn d1 , và các đơn vị của E266 chốt chặn lại . Được phép chuẩn bị lương thực tại chỗ 4 ngày . Thật là vô lý . Mọi người mừng hụt . Nhưng cũng phải chấp hành mệnh lệnh. Và ai cũng nghĩ đến cái đêm đầu tiên chốt ở BaVets1. Rất khốc liệt . Chiều tối dần . Đội hình tiểu đoàn bám thành hình tam giác ở khu vực đường 241. Chỗ này có một ngã ba ( tôi quên tên đường ). Đang buồn lo với bao suy nghĩ thì thấy có khoảng 2 trung đội của anh em E266 , đang lần mò đến và dong 1 thằng Pot bị thương nhẹ . Hỏi ra mới biết ae say sưa truy đuổi địch nên lạc mất đ/v . Ngoài đ/c chỉ huy , còn toàn lính trẻ . Vui quá chúng tôi bèn rủ anh em ở lại chốt luôn với C3. Thêm quân thêm lính giữa đất K này thật ấm lòng . Anh em đồng ý ở lại . được dịp , những thực phẩm định để giành ngày mai , bỏ ra khao anh em 266 hết . Đơn vị nọ đơn vị kia kể về trận luồn sâu và đánh Pốt trong ngày thật sôi nổi .

    Trời tối hẳn . Phân công gác xong , mọi người cũng để nguyên trang bị , nằm ngủ dưới đất . Khoảng 22h thấy đất có vẻ rung chuyển . dỏng tai lên có tiếng ì ầm ầm rất nặng . Đúng tiếng xe tăng rồi , tiếng động này là cả đoàn chứ không phải 1 vài cái. Mọi người chồm cả dậy vồ lấy súng đạn . Nhưng tiếng ì ầm còn xa lắm. Ai cũng nghĩ và tự hỏi bọn này lại dùng xe TTG đánh đêm với mình à ?

    Cùng lúc đó , liên lạc đại đội chạy xuống báo giọng hoảng hốt : lệnh của d tất cả súng chống tăng B40 - B41- DKZ75-82 của các đơn vị tập trung lên gần đường 241. Tực tiếp do tiểu đoàn chỉ huy . Ta đang phát hiện có đoàn xe tăng rất nhiều , tiến từ hướng Tây Bắc về theo đường 241 . Có cả xe chở lính nữa .

    Tình hình gay go phức tạp đây. Mọi người chẳng ai nói với nhau câu gì , lầm lũi kiểm lại vũ khí súng đạn , chuẩn bị cho trận chiến khốc liệt sắp xẩy ra .

    Đại đội 3 , tiểu đoàn 1 trong thời cuộc chiến tranh CM. Khi đang chốt chặn tại đường 13 tỉnh Bình Long . Vị trí này là nằm ở giữa cái tam giác Chơn Thành- Bến Cát- Bầu Bàng . Đây là 3 căn cứ trong vùng loang da báo của ta và địch . Ba cứ điểm rất mạnh . Chúng chi viện cho nhau bằng pháo binh và thậm chí cả bằng lực lượng bb – TTG . Nhiều lần chúng ta tấn công các cứ điểm này mà không thành công .

    D1 và trực tiếp là C3 có nhiệm vụ chốt giữ cứng ở trục đường 1 này . Không cho chúng chi viện , hỗ trợ nhau để E kết hợp với F7 đánh Chơn Thành.

    Trong thời gian chốt chặn , địch tấn công nhổ chốt nhiều lần không được . Lúc đánh Chơn Thành địch vỡ trận , mở vòng vây chạy về Bến Cát . Theo hợp đồng D1 và C3 được tăng cường xe tăng đánh truy kích địch . 8h sáng ngày 27/3/75 có tiếng xe tăng ở phía sau chốt . Đại trưởng Hồng . Lệnh cho liên lạc đại đội Nguyễn ra bắt liên lạc . Nguyễn thấy cả đoàn xe mấy chục cái đi ở trong rừng , phía sau đội hình chốt .Xe tăng cũng ngụy trang cành lá . Nguyễn nghĩ là xe của ta , ra vẫy chỉ đường . Đoàn xe cũng làm theo sự hướng dẫn . Rồi chúng dàn hàng hang tấn công C3 . Đồng chí Nguyễn bị một viên đạn 12,8ly của tăng bắn qua mồm , gẫy vỡ mấy cái răng . Xuyên qua má mà làm không chết . Hỏa lực của cả đoàn tăng là rất mạnh . Anh em c3 bắn b40 , b41 rất dũng cảm .Nhưng hầu như chỉ bắn được quả thứ nhất là đã lại bị pháo và 12,8 ly của xe khác phản đòn .Trận chiến vô cùng ác liệt . C3 vẫn kiên cường giữ được chốt .Thế nhưng trong trận này đại trưởng Hồng cùng hơn chục anh em nữa đã hy sinh . Đến mãi sau này,trận chiến khốc liệt đó vẫn là niềm tự hào , nhưng đầy bi tráng của c3 , d1 trong lịch sử chiến đấu của Sư đoàn .

    Sau đó mới biết , đây là lữ đoàn tăng 22 trâu điên chạy từ Chơn Thành về Bến Cát , thì gặp chốt của C3 . Và đã xảy ra tình huống trên . Thật đau lòng cho sự hợp đồng không chặt chẽ , không rõ ràng .
  4. littlemanonsmallearth

    littlemanonsmallearth Thành viên tích cực

    Tiếp theo...


    Tiếng ầm ầm của đoàn xe mỗi lúc một rõ hơn . Chẳng ai giục , nhưng mọi người đều tự giác củng cố hầm hào , cho sâu hơn . Còn kiếm thêm những mảnh gỗ làm nắp hầm . Mấy anh em lính trẻ 266 ở cùng chỗ tôi (lính 77) nói giọng trong trẻo thật ngây thơ: Anh ơi , nếu xe tăng vào đây , em sẽ nhẩy lên , tương lựu đạn vào trong xe như anh hùng Cù Chính Lan ấy. .
    Nghe giọng nói , nhìn động tác biểu cảm của anh em thật se lòng . Tôi nói: “ em đã học cách nhảy lên xe tăng , xe học thép chưa ? Anh em trả lời là chưa . Mới chỉ học có lăn lê , bò toài và bắn súng AK , đội ngũ..vvv..Không thể nói gì hơn . Tôi nói đánh xe tăng , không dễ như các em tưởng và không như trong phim đâu . Các anh tập mãi mới chạy nhẩy được lên xe đấy . Mọi người phải hết sức cẩn thận .
    Rồi tôi chủ động lên gặp BCH đại đội . Thấy ở vị trí chỉ huy mọi người cũng gấp rút chuẩn bị hầm hào, ụ súng. Anh Trụ và Anh Tiễn cùng hỏi tôi tình hình dưới đó thế nào ? Tôi cũng báo cáo qua về tình hình anh em , ý trí và thực lực của đơn vị mình . Và hỏi anh Trụ : súng chống tăng điều đi hết rồi mình lấy gì phòng vệ . Anh Trụ và anh Tiễn hơi ngẩn người ra . Tôi nói luôn . Bây giờ anh cho liên lạc đi các B xem số súng M72 còn bao nhiêu quả . Và nên hội ý chỉ huy để bàn cách đánh , nếu tăng thọc vào được đây . ( anh Trụ cùng nhập ngũ, cùng quê Hải Hưng với c trưởng Hồng lính 71. Ngày 12/4/78 anh Trụ cũng huy sinh khi đánh giải vây Hà Tiên Kiên Giang giữ chức d phó d1).
    Liên lạc C đi báo các B trưởng lên hội ý . BCH phổ biến tình hình và dự kiến các tình huống xẩy ra . Sau đó anh Tiễn phát biểu , động viên tinh thần mọi người . Và cũng là lên dây cót cho trận chiến sắp tới .

    Hội ý đại hội xong, mọi người ra về nhưng nét mặt ai cũng đăm chiêu căng thẳng . Không nói ra nhưng ai cũng nhận thấy. Cuộc chiến với đoàn tăng kia không đơn giản chút nào . Tôi về tới vị trí của A10, hội ý sơ bộ với anh em , cả đ/c B trưởng của E266 biết về tình hình địch và diễn biến hiện trạng . Tiếng xe tăng mỗi lúc 1 to . Ầm ào như sóng biển . Và hình như nó còn bật đèn nữa . Hướng Tây Bắc , quầng sáng hơn hẳn chỗ khác . Chợt nghĩ bọn này đang có âm mưu lớn đây . Cũng tất yếu thôi , chúng nó đang chủ động chọc chiếm đất ta . Bây giờ ta lại đánh, đẩy chúng sang sâu đất nó . Làm gì mà chúng không cay cú . Như vậy có khả năng chúng không đánh trong đêm mà đang dàn trận để sớm mai tấn công ta .
    Tự nhiên như thức tỉnh, tôi hỏi anh em : còn gì ăn không ? Câu hỏi cũng làm phá tan không khí nặng nề . Hoài và Dự đều nói : còn anh Phú ạ . Tôi nói anh em còn gì mang hết ra đánh chém cho khoẻ quân , rồi muốn chiến gì thì chiến .
    2h sáng ngày 7/12, chờ đợi mãi , trừ người gác còn mọi người cũng tìm chỗ ngả lưng. Tôi vẫn cùng đ/c BT - của E266 nói chuyện . Đêm tối trời đầy sao, nhưng không có trăng , mọi vật chìm trong mờ ảo , sương xuống gío mát lại vừa đánh chén xong cảm thấy thật nhẹ người .
    Chợt nhìn thấy đ/c Nam và anh Tiễn CVT xuống , tôi giật mình nghĩ chưa biết thế nào . Thì giọng đ/c Nam hồ hởi: “anh Phú ơi, đoàn xe tăng là của mình . Ôi thật bất ngờ . Gánh nặng như được trút bỏ và anh Tiễn kể là d vừa bắt liên lạc được với đoàn xe tăng . Đây là đoàn T TG cùng bộ binh , tấn công từ hướng đường 13 Bến Sỏi sang tới giao lộ 241 thì rẽ về đây . Mũi tấn công hoả lực mạnh như d2 và E14 F7. Nhiệm vụ của họ (F339 – hay F309 xin lỗi quên phiên hiệu – QK7!) là bắt liên lạc và thay vị trí cho E273 để ngày mai E273 và E266 hành quân đánh địch về hướng đường 1. Thật là 1 sự hợp đồng không rõ , giữa QK và QĐ gây bao phiền toái lo âu . Mọi người biết tin này , thì ai nấy khí thế lại tưng bừng hơn trước . Cười nói rôm rả . Đúng là cái thằng Pốt , mày không là cái đinh rỉ gì cả !

    Sáng ngày 7/12/77 sau khi bàn giao các vị trí đang chốt giữ cho QK7, toàn đội hình E273, E266 . Cơ động theo trục đường 241 về Tà Yên , để chuẩn bị tấn công vào khu vực Parasot cùng với D2 và E14 , F7.
    Đường hành quân , lấy trục 241 làm chuẩn và đi thành 3 mũi , vừa đi vừa truy quét những nhóm địch nhỏ lẻ lẩn trốn trong các phum chưa chạy trốn hết .
    Trong ngày hành quân truy quét này. Mũi của D1 là tiến dọc đường 241, mùa khô trời nóng như rang , nhưng nhiệm vụ phải tiến nhanh về địa điểm mới . Vùng này sao rất hiếm nước , khát khô cổ , đã tới trưa vừa đói vừa khát . Anh em phải tự túc lương thực mang theo , đến một phum ven đường , có một cái giếng . Giếng không sâu lắm , nước trong và ngọt . Ai lấy tha hồ mà tu cho đỡ cơn khát , tới lượt tôi cũng vục mặt vào cái xô nước đó mà uống như chưa bao giờ được uống, rồi bất ngờ nằm lăn ra tắt thở . Không biết đã có ai bị thế này chưa , còn tôi hồi đó đúng là như vậy. Anh em phải làm động tác hô hấp một lúc, mới tỉnh lại đi tiếp, cái đó gọi là nghẹn nước. Đúng như các cụ nói “ Chết vì ăn, vì uống” thật nhớ đời .
    Chiều tối toàn đội hình mới tới được địa bàn Tà Yên , làm công tác chuẩn bị ngày mai tấn công Parasot .
    Ở khu vực Parasot , sau khi lực lượng D2 và E14, F7 tấn công từ Mộc Bài sang . Thì làm nhiệm vụ chốt giữ tại khu vực ngã ba TruonTraPec . Bọn địch co cụm và phòng ngự từ KôngPông Ro tới Parasot . Nhiệm vụ được giao là D2 và E14 đánh vu hồi phía Tây Nam Parasot , hướng Tây Bắc E273 v à E266 , đánh thắng từ Tà Yên qua . Nếu thuận lợi thì vượt cầu Parasot tới bờ sông Ba Sa .
    Ngày 8/12 chỉ huy F thấy tấn công buổi sáng không đảm bảo, vì các đơn vị anh em đã rất mệt. Nên quyết định điều nghiên, nắm thêm tình hình địch và làm công tác chuẩn bị cho tốt hơn, đổi giờ tấn công giờ G là 16h15’.
    Đúng giờ D toàn bộ lực lượng E 273 –E266 hướng vu hồi có D2 và E 14 F7 đồng loạt tấn công. Bọn Pốt chống cự yếu ớt rồi rút chạy. Trên đã thắng lợi chỉều tối toàn bộ đội hình F vượt qua cầu Parasot, tiến quân sát đến bờ sông Ba Sa. Toàn đội hình chốt chặn và truy diệt bọn Pốt ở khu vực này về tới biên giới Long An .

    Lừa Pót thu 2 pháo 105ly.
    Đã bảy ngày , ta làm chủ từ biên giới tới khu vực sông Ba Sa . Truy quýet và tiêu diệt được rất nhiều địch . Một số dần tiếp tục chạy lánh nạn ở bên ta . Như vậy với M đưa chiến trường sang đất của bọn gây chiến đã thành công . Làm cho bọn Pot và quan thầy của chúng vô cùng cay cú . Nhưng nếu cứ dừng chân thế này thì chúng ta cũng không thể tiêu diệt thêm được địch . Mà lại còn bị mang tiếng là “lấn chiếm”. Một số đài báo và dư luận quốc tế được dịp “tố” vấn đề này .
    Quân Pốt cũng đã bắt đầu gượng dậy , đến ngày 12/12 chúng đã cho lực lượng phản công vào phía tây của Parasốt . Để tạo điều kiện diệt sinh lực địch . Phải dụ chúng về sát biên giới của ta . Mà như vậy , ta mới phát huy được mọi hình thức chiến thuật bày binh bố trận v.v …
    Sáng ngày 15/12 Sư đoàn ra lệnh cho các đơn vị tổ chức “lui quân”. Khi chúng phản kích . Làm sao có vẻ vừa đánh vừa rút , bí mật , nhưng lại rầm rộ . E266 và E14- F7 về phía biên giới Mộc Bài . Còn E273 rút ngang về hướng ngã ba Cột Cờ giáp Mộc Hoá tỉnh Long An .
    Bọn Pốt dùng 5 tiểu đoàn tấn công ta vào khu vực Bắc đường 1, cầu PaRaSot . Có cả pháo binh yểm trợ . Thấy ta tấn công yếu ớt và dần rút lui , bọn chúng vượt cầu PaRaSot bám đuổi quân ta về sát biên giới . và đã lại dùng pháo 105ly bắn sang đất ta .
    Sư đoàn 341 sử dụng D3 và C3 , D1 của E273 được tăng cường hoả lực 12L7, ĐK275, bí mật luồn sâu từ hướng Mộc Hoá , áp sát chốt chặn tại cầu parasot . Tiểu đoàn 2 , có nhiệm vụ tiến công hướng chính diện từ Mộc Bài sang cùng tăng thiết giáp .
    Tiểu đoàn 1 thiếu đại đội 3 , nâng đội hình nên sau d3 làm nhiệm vụ hỗ trợ d3 và “ be bờ” hướng Đông Nam cầu Parasốt .
    Đúng 1hoo ngày 16/12 , d3 và c3 d1 E273 đươc lệnh xuất phát luồn sâu theo phương án . Mặc dù trong mấy ngày tác chiến liên tục, truy quét, truy đuổi địch, Cán bộ và từng chiến sĩ vô cùng mệt nhọc , nhưng mọi người khi được giao và hiểu nhiệm vụ , thì không một ai kêu ca . Nhanh chóng lên đường . Lại một đêm luồn sâu sang đất địch bắt đầu .

    Mệt, có thể nói là vô cùng mệt . Trong suốt từ đêm ngày 5/12 tới giờ . Hơn chục ngày tác chiến , quần đảo , trời nắng như rang . Nhìn cánh đồng lúa chín rũ , ban ngày thì như có những thán khí bốc lên ngùn ngụt . Từ tối đến đêm thì hơi nóng từ đất , từ lúa bốc ra . Cánh đồng thì rộng ôi sao nó rộng thế ! Không thể ví là : “ Thẳng cánh cò bay” như vùng quê mình được nữa , mà nó là một mầu vàng trải dài bất tận....Thỉnh thoảng lại có vạt lúa cháy . Khói bay mù mịt đến là ngạt thở . Một vài con chim chao lượn trong khói để bắt những côn trùng bay lên , và thoảng trong khói , mùi nẻ cốm . Như ngày xưa ta ở nhà nấu cơm bằng rơm rạ , mà có sót những hạt thóc nổ thành nẻ thơm . Lấy que cời lửa ra nhặt cho mồm nhai thật ngon . thật nhớ và nó đã trở thành kỷ niệm của tuổi thơ ở quê hương . Còn ở đây cả vạt lúa , cả đồng lúa cháy nên hương cốm lẻ thơm ngào ngạt . Nó còn quyện trong khói , trong lửa trong khung cảnh của sa trường . Đi qua những vạt lúa đó thật nghẹt thở , thật khó chịu và chua sót đến nghẹn lòng ..
    Cánh đồng thì rộng thế mà bờ ruộng thì rất ít . Anh em từng đơn vị phải đi xẻ ngang , xẻ dọc để tìm và truy quét những tốp địch lẩn trốn trong những cụm cây , những căn nhà lẻ loi nên rất mệt .Tối đêm lại nằm ngủ ngay tại cánh đồng . Cỏ , lúa là giường , là chiếu , trời sao là màn . Muỗi rãn nhiều vô kể . Tối ngủ anh em để nguyên quần áo , giầy dép . Súng để cạnh , đạn đã lên nòng , nhưng để ở chế độ khóa an toàn . Mỗi người nằm về mỗi hướng thay nhau trực gác suốt đêm . Khăn mặt ban ngày trời nắng thì đội đầu , tối ngủ thì đắp mặt . Ăn uống sinh hoạt thì toàn đồ khô , đồ nguội . Nước uống đâu được đun sôi nấu kỹ . Vũng nước nào gặp ,vục mặt xuống là uống nấy uống để . Sức trai hồi đó ai cũng gầy nhom , đâu được béo tốt như bây giờ . Làm sao mà không mệt . Nhiều lúc đang đi giữa trời nắng , gặp những cái giếng hoặc vũng nước tôi và nhiều ae gục đầu xuống gội . Nghĩ rằng nóng gặp lạnh cho nó cảm , ốm nghỉ mấy ngày chứ không thể chịu nôi rồi . Thế nhưng nó cũng chẳng ốm , chẳng ai ốm . Nhiệm vụ truy quét địch càng nặng nề hơn . Có nhiều trường hợp truy quyét gặp những tốp địch ẩn trốn trong những lùm cây , những căn nhà đơn lẻ giữa cánh đồng . Chúng chủ động bắn rồi chạy . chính những loạt đạn bắn chủ động đó lại làm ae mình dính đạn hơn . Thế là lại phải tổ chức tấn công truy diệt . Và vất vả nhất lúc đó là phải khênh cáng thương binh , liêt sỹ , đi theo đội hình rất là gian nan .
    Bắt đầu lính ta mới có câu ca dao như các đồng chí đã nói: “ Đời thằng mục , ăn cơm cục , uống nước đục , đi thì miên phục , không đi thì cấp trên giục , về nhà thì nhục...”. Cái vận ục nó cứ kéo dài mãi theo cách phát triển của từng người từng đơn vị .
    Đêm nay lại được lệnh luồn sâu . Không phải lội nước, nhưng trong trạng thái của bộ đội mình sức vóc gần như cạn kiệt . Được phổ biến là cố gắng tránh địch . Vì chúng đã tràn sang vùng này 5 tiểu đoàn , và 1 số quân địa phương , Pot còn kéo cả pháo 105ly , đặt ở vùng Rừng Sở , để tấn công truy kích ta . Nên trên đường luồn sâu vào M là cầu Parasot sẽ rất nhiều phức tạp . Nhưng bằng mọi giá D3 +C3 d1 phải chốt được ở cầu Parasot lúc 4h30 sáng . Nếu ko đạt được mốc thời gian đó , ở vị trí đó . Thì trận chiến ngày mai chẳng còn giá trị gì nhiều .

    Mọi người lên đường . Hướng hành quân từ khu vực Cột Cờ , Mộc Hóa , Long An về hướng cầu PaRaSốt . Đi theo đường đất rồi cắt theo các ruộng lúa , để tránh gặp địch . Đây là lần luồn sâu thứ 3 , nên anh em đã tương đối quen thuộc . Cũng đã hiểu được những khó khăn , vất vả . Mỗi đại đội cách nhau 15 phút xuất phát , để tạo nghi binh như là những đơn vị nhỏ lẻ . Đại đội 3 đi phối thuộc nhưng đi gần sau cùng . Cả đội hình hành tiến làm 3 đường chứ không theo đội hình hàng dọc . Tuyệt đối ko được sử dụng máy vô tuyến . Hữu tuyến thì ko thể có rồi . Ngày hôm qua , để thực hiện viêc nghi binh bằng cách cho các máy vô tuyến ra lệnh rút quân nửa kín nửa hở , phát sóng nhiều lần , để lừa đài kỹ thuật của Pot . Vì vậy d3 + c3 phải thực hiện nhiệm vụ luồn sâu theo kế hoạch độc lập .Cũng ko có pháo binh dẫn đường như trận trước . Đi , vẫn lại lúc đi , lúc nghỉ vì phải tránh địch và phải đợi trinh sát bám trước rồi quay về dẫn đội hình đi . Khi nghỉ , hạn chế nghỉ trên đường , phải xuống cách đường 20-30 m đề phòng gặp những toán lính Pốt hành quân đêm . Có mấy tình huống xảy ra với C3 và C9 . Khi hành quân được hơn 1 giờ có lệnh tạm dừng nghỉ . Anh em quá mệt , ngồi ngay trên đường và mọi người gục xuống ngủ vùi . Đúng lúc đó có khoảng 1 trung đội lính Miên đi qua . Thấy anh em ngủ chúng lại tưởng là lính Pốt lay gọi . Anh em mình choàng tỉnh nhưng ú ớ nói không ra tiếng , nhưng cũng nhận ra ngay là Pốt , ko kịp xử lý cứ kệ chúng đi qua . Thật hú vía. Tiếp đến một lần nữa anh em nghỉ cách bờ ruộng khoảng 20m , thì cũng gặp khoảng một đại đội Pốt đi qua . Ai nấy nín thở chuẩn bị chiến đấu . Nhưng chúng vội hành quân về hướng ta , nên không phát hiện được C3 đang nấp ở ruộng lúa .
    Riêng đội hình đi cuối của C9 thì bị lộ . 2 bên bắn nhau 1 lúc cứ thế này thì không đến được mục tiêu . C9 xử lý tình huống là : cử 2 trung đôi ở lại đánh chặn Pốt . Lợi dụng đêm tối vừa chiến đấu vừa rút theo ý định .


    Trời đã tảng sáng , mục tiêu còn xa , việc hành quân gấp gáp hơn . Mọi người đã rất mệt . Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Song Thao cùng trợ lý tác chiến cứ dừng , rồi lại lùi xuống đội hình , rồi lại đi lên trước đội hình đi đầu , đôn đốc động viên , hối thúc anh em . Giục anh em vận động cho kịp thời gian . Nhưng anh em chỉ vận động được ít bước , rồi lại hành tiến không thể vận động được nữa . Mệt và đói . Có lệnh tranh thủ vừa đi vừa cảnh giới và phải vừa ăn cơm “ cơm nắm”. Ai nấy móc cơm ra gặm . Miếng cơm là lại mút miếng thịt kho mặn vừa đi vừa nhai để tăng sức quân . Không biết ngày xưa , khi ông Nguyễn Huệ thần tốc từ Tam Điệp ra đánh Ngọc Hồi , Đống Đa có hành quân kiểu này không ? Chứ anh em mình không thể nào nhanh hơn được nữa . Lính của vua Quang Trung xưa , binh khí chỉ có cung tên , với kiếm , giáo mác rất nhẹ . Còn lính mình bây giờ phải mang trang bị súng ống , đạn dược rất nặng . 3 cơ số đạn , có nhiều anh em mang tời 3-4 khẩu súng các loại . Anh Ngọc BT ngoài súng AK , B40 , M79 còn kèm cả khẩu côn nữa . Nên chắc chắn là trang bị nặng hơn lính của vua Quang Trung rất nhiều .

    Đúng 4h20 sáng . Đội hình C10-C11 đã bám được vào khu vực phía Nam cầu PaRaSốt đợi C12 . Mấy phút sau hỏa lực c12 cũng đã tới . Bọn Pốt ở đây vẫn chưa biết gì . Chúng cứ tưởng quân ta cũng là những đơn vị của nó . Chúng đứng lố nhố rất đông ở gần cầu và cạnh lan can giữa cầu . Anh em 12,7ly thao tác rất nhanh . 2 đại đội bộ binh dàn thế tiến công . Bọn Pốt ở cầu còn giơ tay vẫy , vẫy như chào hay như ám hiệu bắt liên lạc . Lệnh phát hỏa . Đầu tiên là 2 khẩu 12,7 ly điểm xạ xé tan sự yên tĩnh của buổi sớm . Nhằm bắn thẳng vào số lính Pốt đang tụm ở đầu cầu và giữa cầu . Rồi hỏa lực b40-b41 ùng oàng , các loại súng thi nhau nhả đạn . Bọn Pốt hoảng loạn , vài thằng rơi từ giữa cầu xuống sông . Cối 82, cối 60 ly cũng bắn cấp tập vào khu vực quanh đầu cầu . C10 và C11 dũng mãnh xung phong , đánh chiếm mục tiêu đầu cầu rồi vượt sang bên kia đường . Bọn Pot hình như bây giờ mới hiểu chuyện gì đã xẩy ra . Vỡ lẽ và vỡ trận . Mạnh thằng nào thằng ấy chạy , vọt qua cầu và vọt về hướng Tây Bắc Cầu . Ko thằng nào kịp bắn trả . Sau 20 phút chiến đấu đội hình D3 và C3 đã chiếm gọn khu vực đầu cầu . D trưởng Thao nhanh chóng tổ chức chốt chặn thành vành đai ở đầu cầu . C3 và C9 ở hướng Tây Nam . C10 +C11 hướng Tây Bắc . Hướng bắn chính là trục đường 1 về hướng Việt Nam và 1 khẩu 12,7 quay về hướng bên kia cầu . Vẫn nhả đạn bắn đuổi chúng chạy xa đầu cầu bên kia . Các loại bộ đàm đươc phép hoạt động . D trưởng Nguyễn Song Thao gọi bộ đàm trực tiếp cho Sư đoàn trưởng Vũ Cao , b/c nhiệm vụ của d 3 luồn sâu vào M đã hoàn thành .


    Nhận được điện b/c của d trưởng Thao F trưởng Vũ Cao vỗ vai tham mưu phó Thuật một cái thật mạnh và nói “ thắng rồi “ cả sở chỉ huy bừng lên . Như chỉ đợi có thế . Vì khi giao nhiệm vụ cho d3 + c3 luồn sâu vào chốt đón lõng ở cầu PaRaSốt , là nhiệm vụ hết sức nặng nề vì d3 không được phép liên lạc . Phải độc lập tác chiến , độc lập xử lý các tình huống “ Khi xẩy ra “. Nếu d3 thành công thì ý định chiến thuật mới thành công . Và ngược lại . Nên sự trông ngóng nặng nề của chỉ huy F là không thể tránh được . ( theo lời kể sau này của các chỉ huy).
    Lệnh tấn công được phát ra . Pháo binh khai hỏa bắn về khu vực rừng Sở nơi đặt pháo của Pốt và bên kia cầu PaRaSốt . Lệnh cho d2 cùng TTG xung phong dọc theo hướng đường 1. Hành tiến nhanh .Các loại pháo thi nhau bắn vào các M . Dưới sự chỉ huy của d trưởng Võ Văn Nhung và dv trưởng Đào Viết Tuyển ( d trưởng Nhung sau cũng hy sinh ở trận đánh khác) cùng TTG dũng mãnh xung phong tiến đánh dọc đường 1 và 2 bên hành lang đường .
    Lúc này đội hình d3 đã tổ chức xong trận địa chốt . Anh em củng cố ngay hầm hào công sự . Bọn Pốt chạy mất hồn , chưa dám phản kích anh em tranh thủ ăn nốt phần cơm , để lấy sức chiến đấu . Hồi hộp hướng về phía đường 1 từ hướng Việt Nam sang . Chưa bị phản kích bằng bộ binh nhưng pháo 105 ly và các loại cối của địch từ trong SVayRiêng bắt đầu bắn vào đội hình d3 . mật độ rất dầy đặc , nhiều anh em đã bị trúng đạn của chúng . Lúc đầu anh em còn bị cả pháo 105 của ta nện vào đội hình nữa chứ . Sau ít quả , được báo về pháo 105 và 122 ly của ta mới chỉnh sang các M bên kia cầu . Nhưng ác cái là không với được tới vị trí đặt pháo trong SVayRiêng của Pốt . Nên chúng càng tự do bắn , để trả thù , bắn trong cay cú vì bị ta bất ngờ luồn sâu đánh chiến bờ Đông Bắc Cầu.
    Khoảng 6h45 phút tiếng động cơ ôtô từ hường VN chạy trên đường 1 về hướng cầu mỗi lúc một to . Rồi rõ dần , 2 xe Hồng Hà kéo pháo trên mỗi xe lố nhố mấy chục thằng Pot . Đường xấu lại kéo pháo nên chúng cố cũng không thể chạy nhanh được . Anh em hồi hộp , cái hồi hộp như người đi mai phục săn mồi , và khi thấy con mồi đã xuất hiện theo đúng ý định . 500m rồi 400m rồi 300m bọn trên xe ngó nghiêng chĩa súng AK sang 2 bên đường . Nhưng chúng vẫn chạy về phía cầu như không biết gì . Lệnh phát hỏa . Các loại súng đồng loạt nhả đạn . Tiếng B40-B41 ùng oàng , tiếng thùng , thùng ,thùng ,thùng điểm xạ của 12,7ly hai bên bắn chéo cánh xẻ tập trung vào chiếc đi đầu . Chiết xe khựng lại rồi một viên đạn vạch đường 12,7ly đã trúng thùng xăng . Lửa bùng òa lên . Bọn Pốt nhẩy hết xuống xe , vất xe cắm đầu cắm cổ chạy . Chiếc xe sau cũng phanh đứng lại , rồi lính cũng nhẩy xuống chạy hết . Anh em xuất kích tiêu diệt gần như gọn bọn Pốt trên hai xe này . Ta thu được 2 khẩu pháo 105 ly . Chiếc đi đầu xe bị cháy , đạn trên xe phát nổ ầm ầm . Chiếc xe và pháo đi sau thu nguyên vẹn . Chiến công thật rực rỡ . D trưởng Thao báo về sở chỉ huy F thắng lợi vừa đạt được . Sư đoàn trưởng biểu dương khen ngợi và lệnh cho d3 bảo vệ 2 khẩu pháo vừa chiếm được . Chốt giữ , chuẩn bị chiến đấu với lính bộ binh của Pốt rút chạy về đó . Đề phòng bọn bên kia cầu phản kích sang . Anh em rất vui song cũng thấy ngay những trận chiến ác liệt sắp diễn ra . Ngay chính tại nơi đây .

    Nói thêm về chiến thắng thu 2 pháo 105 của Pốt :
    Thưa các bạn cùng anh em đang theo dõi trên quân sử. Được biết là vào thời gian này , mới chỉ là giai đoạn đầu của cuộc chiến tranh BGTN . Nên kinh nghiệm đánh Pốt của các đơn vị , các cấp chỉ huy chưa có nhiều . Thường thì ta phòng ngự , chốt và khi tấn công thì đánh vỗ mặt . Chốt chặn thì ta không thể có hầm hào bon ke công sự chìm nổi như của Mỹ , ****** được . Có những căn cứ có tới 25 hàng rào dây thép gai như Chơn Thành -Bình Long . Chúng còn chôn cả xe tăng xuống đất nữa thò mỗi tháp pháo và súng 12,8 ly lên . Đánh vỗ mặt thì chúng bỏ chạy tránh đòn . Ta dừng thì chúng bu bám tập kích lại ngay .
    Nên mọi việc chốt giữ như trong điều kiện của ta . Nếu bị nó lẫn dũi nhiều cũng rất khó giữ . Chưa nói đến việc mùa mưa , đất bùn nhão nhoét . Gây cho ta căng thẳng và thương vong cũng nhiều .
    Bạn ViệtPo “ Lút” có hỏi là khi chốt nên thưa đội hình ra , hoặc có những râu tôm tiền tiêu . Những cách này cũng đã áp dụng nhưng hiệu quả không cao . Vì râu tôm chỉ là phát hiện địch . Chứ 1 chốt râu tôm 3 người mà khi đã lộ chúng cứ táng B40-B41-DKZ82 vào thì hầu như thế nào cũng dính . Chốt mỏng hay dày là phụ thuộc vào quân số và địa hình , địa bàn được giao được đảm nhiệm . Thực tế là những ngày giữa và cuối năm 78 cả quân đoàn 4 chỉ chốt giữ được chiều dài đường biên hơn 20km mà cũng đã vất vả như khu vực Chóp của BY, liền với Seng Ke của đ/v Phú . Có lúc mình đã phải mang cả đan pháo đinh ra bắn rồi .( qua tập huấn được thông báo ). Mình không thể có người để giăng hàng ngang ra được . Thường 2 người lính bộ binh có một người phục vụ phia sau( anh nuôi, y tá, quản lý, liên lạc, các đơn vị phục vụ khác như vận tải, quân y vv........)
    Bọn Pốt đánh theo kiểu “ nở hoa trong lòng chúng ta” cũng rất giỏi . Chúng luồn lách qua các chốt rồi đánh vào trung tâm chỉ huy hay trận địa pháo vv...ở đây anh em thường hay chủ quan và dù sao cũng không thiện chiến bằng lính súng dài . Thực sự ta thấy giống như vỏ trứng thì cứng , còn bên trong thì là nước . Ông chỉ huy thì ko tài bắn súng được . Nhiều đơn vị đã bị trả giá về chuyện này .
    Vì vậy việc tiêu diệt được Pốt thì không thể đánh vỗ mặt hay chốt giữ như vậy được . F341 theo như được biết là F đầu tiên áp dụng lối đánh luồn sâu vụ hồi đón lõng này ở chiến trường BGTN . Sau đó là bài học kinh nghiệm trong QĐ- và các đơn vị khác. Đây mới là trận luồn sâu thứ 2 ( trừ c3 của TP thì có trận luồn sâu độc lập vào BaVét nữa ) . Việc bắt sống được 2 khẩu pháo 105 ly của Pốt là rất đáng khen . Vì trong lúc các đơn vị khác đang còn lúng túng , đối sách với Pốt mà F341 lại thu được xe pháo của Pốt và dạy chúng bài học về chiến thuật , mưu lược dùng binh của QĐ ta .
    Thực ra trong chiến tranh CM hay chống Pháp ta cũng đã thường xuyên áp dụng cách đánh này . Nó vô cùng lợi hại gây hoang mang cho đối phương . Lập nên chiến thắng lẫy lừng như Phai Khét , Nà Ngần ( thời chống Pháp) , Núi Thành thời chống Mỹ vv...
    Cha ông ta thời ông Lý Thường Kiệt cũng đã bí mật luồn theo đường sông vào tận Ung châu , Vân Nam TQ để “ tiên diệt đầu binh” thật tài tình , lập nên chiến công hiển hách , sử sách còn ghi .

    (Còn Tiếp....)
    <p style="color:#808080;font-size:9px;"><i>-----------------------------Tự động gộp Reply ---------------------------</i></p><!-- Time:01:47:00, 28-09-2011-->
    Tiếp theo...


    Sau khi vận động truy kích địch và tiêu diệt gần hết số Pốt ở trên 2 xe kéo pháo . Đội hình của các đơn vị lại trở về vị trí chốt để chuẩn bị cho đánh địch từ hướng V N về và có thể bọn bên kia cầu tập kích theo dọc bờ sông . Pháo và cối 81 của Pốt bắt đầu bắn vào khu vực này ngày càng nhiều . Đội hình c3 và c9 lẫn lộn . Vừa bố trí xong vị trí 2 khẩu đội cối . Nghe tiếng rít của đạn pháo . Tôi cùng anh em vội nằm tránh , đạn nổ ầm . Qúa gần. Mảnh đạn + đất đá bay rào rào . Nhưng rất may không ai việc gì. Tôi hô mọi người lợi dùng hầm hào cũ ẩn lấp tránh đạn pháo . Gần tôi có một hầm chiến đấu của Pốt . Chạy mấy bước xuống được hầm , vị trí thật thuận lợi cho phòng thủ hướng Việt Nam sang . Lại những tiếng rít của pháo cối. Nhìn lên thấy anh em d3 chạy đến , cứ nằm rồi lại đứng lên chạy tìm hầm ẩn lấp . Nhìn thấy một đồng chí trên người đầy súng đạn , đeo AK, tay phải xách khẩu B40 , tay trái cầm khẩu M 79 . Dây đạn M79 vắt chéo qua vai sáng loáng . Tôi vời lại vị trí , sau mới biết là anh Ngọc BTr b1 của c9 ( sau này là d trưởng d2 ) hiện đang sống ở Cẩm Phả- Quảng Ninh . Ngọc khoe với tôi là vừa diệt được mấy thằng Pot bằn b40 . Khi chúng chạy xa thì chỉnh M79 bắn đuổi thật khoái . Dáng người thấp đậm to vâm như con gấu . Ngọc cười ngoác cái mồm rộng khoe hàm răng trắng khỏe đều tăm tắp . Tính khí thật thoải mái dễ gần . Nói chuyện đánh nhau mà cứ như đùa . Tôi nghĩ đồng đội này “ Bản lĩnh đây” đi chiến , đi gác , hay luồn sâu có những đồng đội như thế này thì thật vững lòng . Vài ba câu xã giao xong kêu đói và hỏi : “ anh còn gì ăn không”? .Tôi là người gầy , ăn ít nhưng lại hay lo xa . Ngoài cơ số quy định mang theo , bao giờ cũng phải phòng thủ một phong lương khô trong bồng . Không mấy khi được phép sử dụng . Lần này thì được dịp bỏ ra thiết đãi đồng đội cùng phối thuộc . Nhìn Ngọc vừa nhồm nhoàm nhai lương khô , vừa ngửa cổ tu nước ùng ục trông đến mà thèm . Loáng cái đã hết cả phong . Ăn xong ,Ngọc lại móc thêm khẩu côn ra khoe tay đứ dứ làm đông tác bắn trông rất chuyên nghiệp . Những năm sau này gặp lại nhau ae vẫn ôn lại cái kỷ niệm ban đầu đó .
    Bọn Pốt bắn ngày càng dầy đặc hơn . Đại đội 12 được lệnh bắn cối 81 phản vào trận địa cối của Pốt bên kia cầu . Tong -tong -tong . Mới cấp tập có hơn chục quả mà mấy khẩu 81 của Pốt đã im bặt . Như vậy bon này chúa sơn phản pháo . Đúng là đồ rát chết . Nhưng pháo 105 ly của chúng vẫn ầm oàng đều đều . Không cấp tập như trước nữa . Nhưng cũng làm ae thật khó chịu và gây thêm thương vong cho ta .
    Đang thắc mắc là tại sao pháo của mình ko bắn . Thì anh Trụ cùng đ/c Nam liên lạc đến , nói qua về nhiệm vụ và nói rằng anh Thao đã điện về yêu cầu pháo binh ta khóa mỗm mấy khẩu pháo của Pốt rồi . Nhưng phải đợi D2 tiến thêm lên . Xe pháo kéo lên qua rừng Sở mới bắn được . Anh em cứ phải ở hầm chịu trận . Khoảng 30 phút nữa thì mới thấy tiếng ùng ùng đề ba của pháo 122 ly . Nghe tiếng đạn vo vo bay qua đầu rồi âm ầm nơi xa . Chắc cũng cách đây hàng chục cây số . Nhưng rồi pháo của Pốt cũng đã im bặt . Như vậy là hết đời chúng mày . Với vị trí này , đội hình này , thì đố thằng nào chạy qua được . Chúng mày muốn chết thì vào đây!!

    Mấy khẩu pháo của Pốt đã “ tịt ngòi” . D2 đã tiến tới giần PaRaSat . Bọn Pốt đã biết là ta có lực lượng đón lõng ở cầu rồi . Nên chúng không tháo chạy theo đường một nữa , mà tản ra chạy theo hướng Tây Bắc và Đông Nam . Hướng Tây Bắc thì mình không có LL be bờ còn hướng d1 thì đã thấy súng nổ dồn dập , chắc bọn này chạy gặp “bờ” của ta . Tiếng súng nổ chỉ 10-15p rồi im . Cả trận tuyến đã im tiếng súng . Bọn này chưa hết bàng hoàng , chưa hiểu hết ý đồ chiến thuật của ta . Nên cũng không thằng nào dám tập kích vào khu vực này mà đang tìm cách tháo thân .
    Trung đoàn 4 ( E 55 )cho anh em lên nhận và tiếp thu 2 khẩu pháo + một xe Hồng Hà . Chiếc xe cháy không dùng được . Anh em pháo binh ta phấn khởi thu nhận pháo chiến lợi phẩm . Định quay pháo dùng luôn đạn của nó táng Pot . Nhưng đồng chí d trưởng pháo không đồng ý , và tổ chức kéo xe pháo về . Trong niềm hân hoan chiến thắng . Còn lính d3 + c3 ở lại cảm thấy “ tưu nghỉu “ như vừa để mất cái gì .
    Mọi người về vị trí . Hậu cần lo cơm nước cho anh em thật chu đáo . Ngoài cơm nóng thịt kho , lại còn có cả thịt hộp của sư đoàn gửi lên : “thưởng lính” nữa chứ .
    Đến chiều tối , cũng không có đợt tập kích nào của Pốt . Nhưng từ 8h tối bắt đầu Pot tổ chức câu B40- B41 từ bờ bên kia sang . Mấy lần dùng khoảng trung đội bb đánh vào hướng C10-C11 như thăm dò LL của ta . C3 + C9 không bị trận tập kích nào . Sáng hôm sau d3- c3 truy quét địch ở khu vực ngã 3 đường 93 - 94 đến chiều tối lại được lệnh rút về Mộc Hóa- Long An . D2 về khu vực Mộc Bài . Vì đựợc thông báo trên trường quốc tế đang phải đối việc mình đánh qua đất K .


    hi các đơn vị của F đã về chốt giữ ở Biên giới . Bọn Pốt lại tiếp tục xua quân chọc phá ta ở khu vực Mộc Hóa , Long An . Tiểu đoàn 1 và tiểu đoàn 3 lại liên tục xuất kích đánh địch ở khu vực này . Đuổi chúng đến sát bờ sông Ba Sa . Từ ngã ba đường 93 - 94 về hướng Nam . Nhưng cứ xuất kích là bọn này lại chạy . Khi mình dừng rút về biên giới thì chúng lại bu bám ngay rất khó chịu . Trung đoàn lên phương án vượt sông Ba Sa để đón lõng đánh Pốt . Đại đội 6 , tiểu đoàn 2 cùng trinh sát vừa đánh vừa luồn vào khu vực Công Pong Rồ , ý định làm bến vượt sông ở đây . Để luồn sâu hẳn qua sông Ba Sa . Đại đội 6 gặp địch . Một trận chiến nảy lửa đã diễn ra ở đây giữa đại đội 6 + một a trinh sát với cả tiểu đoàn địch . Trận chiến kéo dài từ sáng . Bọn này như đã thấy được lực lượng luồn sâu chỉ có một đại đội , nên chúng tổ chức vây kín 3 mặt . Còn 1 hướng thì là đầm lầy . C6 chống trả hàng chục lần tập kích của Pốt ở các hướng . Nhiệm vụ trinh sát nghiên cứu bến vượt không thực hiện được nhưng C6 cũng không thể rút về được .
    Đại đội trưởng Pham Anh Xướng đã chỉ huy anh em lợi dụng các gò đất , những cây thốt nốt giữa đồng kiên cường chiến đấu . Nhưng C6 ở tình thế bất lợi về địa hình , nên đến 2h chiều đã hy sinh gần chục ae . Số bị thương cũng gần 2 chục . Đ/c Xướng cũng bị thương . ( Đ/c Xướng quê ở Nam Hà.Trong cuộc CTCM cũng đã là thương binh ) Trong số hy sinh có một đ/c cũng tên là Phú , cùng quê TB trước cũng làm ở Tuyên Huấn trung đoàn , khi đi chiến đấu cũng được tăng cường xuống đơn vị . ( được tin “ Phú chính trị” ở Thái Bình hy sinh mọi người mãi sau này vẫn lầm tưởng là mình )
    Trước tình hình đó , trung đoàn điều d1 tấn công giải vây . Đánh đuổi bọn Pot , đưa được hết liệt sỹ về nước . Đây cũng là một trận mà quân ta thiệt hại nhiều .
    Trận chiến ở hướng này ngày càng ác liệt . Pot cay cú tăng cường thêm sư đoàn 703 thuộc lực lượng tổng dự bị từ Công Bong Xom tới khu vực SVayRieng . Chúng liên tục tiến công ta từ phía Bắc đường 1 đến Nam đường 1 đến Mộc Hóa- Long An .
    Các khu vực của F đảm nhiệm ngày nào cũng phải chiến với Pốt . Nếu cứ như vậy thì rất khó khăn trong việc giữ chốt Biên giới . Nên các tiểu đoàn phải vận dụng chiến thuật vừa chốt giữ vừa tấn công . Với chiến thuật này ta đã tiêu diệt được rất nhiều sinh lực của Pốt . Các đơn vị địa phương của Tây Ninh , Long An cũng đã được tăng cường kết hợp với F341 tấn công địch . Bảo vệ biên giới .
    Trong những lần tấn công địch ở đây do hợp đồng không tốt , nên có trận cũng đã xảy ra việc “ quân ta chiến quân mình”.


    Mặc dù đang ở thế tiến công địch . Nhưng để giải quyết vấn đề biên giới bằng hòa bình nhằm : “ tăng cường tính đoàn kết , quan hệ hợp tác giữa VN và CPC”. Theo nguyên tắc công bằng hợp lý “. Quân ta quyết định lùi về đúng Biên giới và củng cố thế trận phòng thủ , sẵn sàng đánh địch nếu chúng tiếp tục lấn chiếm .
    Trái ngược với thiện chí của ta . Ngay ngày 1/1/78 Pốt cho 1 E tăng cường phản kích ta trên hướng E273 . Buộc ta lại phải tấn công tiêu diệt địch . D3 của E273 lại luồn sâu sang sát bờ sông Ba Sa . Làm nhiệm vụ vu hồi đón lõng . Tiểu đoàn 1 và 2 chia làm 2 hướng tấn công địch . Riêng C3 được tăng cường 1 khẩu 12,7 ly 1 ĐK 82 và 1 trung đội của C1 , tiến công từ Biên giới vị trí chốt của d3 sang . Theo hợp đồng thông báo là có các đơn vị nhỏ của QK 9 , đánh từ hướng ngã ba Cột Cờ - Long An sang .
    5h sáng ngày 3/1/78 toàn tuyến bắt đầu nổ súng . Đại đội 3 dưới sự yểm hộ của khẩu 12,7 do đ/c Tuyết khẩu đội trưởng chỉ huy , bắn vào các mục tiêu chốt giữ của Pốt . Ở đây chúng có khoảng một đại đội . Chúng chống trả rất ngoan cố . Anh em xung phong mấy lần mà không chiếm được chốt . Vì mục tiêu gần , nên 2 khẩu cối không phát huy được tác dụng . Tôi nói với anh Trụ , anh Tiễn là để tôi lùi lại khoảng 100m mới bắn , chứ ở vị trí này không bắn được . Hai anh đồng ý hợp đồng khi nào cối bắn cấp tập , thì các anh cũng dập các loại hỏa lực vào để đánh chiếm các chốt của Pốt . Tôi khom người chạy về lệnh cho 2 khẩu đội lùi khoảng 100m . Chỉnh cự ly tầm hướng xong bắt đầu bắn “ tong..tong..” hai quả đạn bay vút lên trời rồi rơi xuống nổ phía sau Phun . Tôi hô giảm tầm 100m . Hai phát bắn tiếp , lại “ tong...tong”. Nhìn đạn bay trong không trung thật hồi hộp . Rồi oàng- oàng đạn trúng M cần bắn . Hô anh em chỉnh lại tầm rồi cấp tấp thả đạn . Tiếng Tong- tong thật đều rồi dồn dập.......DKZ82, B40,B41 cũng dồn dập bắn vào các mục tiêu . Khẩu 12,7 ly điểm xạ thật đều găm vào các bờ bụi chốt của Pốt . Sau đó bắn lên cao cho bb xung phong . Trước sức tấn công 3 hướng của C3 bọn Pốt bật chốt bỏ chạy , nhưng bọn này cũng bị tiêu diệt gần hết .
    C3 phát triển lên qua đường đất . Ở đây có một trục đường đất từ VN qua . Đến 9h các đơn vị đã làm chủ các M . Tham mưu phó Thuật trực tiếp chỉ huy trận đánh . Xông xáo trên xe La Da trắng chạy từ khu vực d2 đến tận vị trí của C3 để kiểm tra tình hình . Mọi người đang nghĩ là “ ông này” rất liều . Thì ùng , oàng một quả B41 bay xoẹt qua đầu xe . Rồi cứ thế các loại súng bb thi nhau bắn về khu vực C3 đang chiếm giữ .
    Xe của tham mưu phó chạy ngược trở lại hướng d2 . Anh em c3 bắt đầu phản ứng , bắn trả . Nhưng có vẻ bọn này quyết chiếm vị trí c3 nên bắn rất áp đảo . Tiếng ùng oàng B40-B41 liên tục . Tiếng AK ròn đều xen lẫn là tiếng nổ đanh gọn của M79 vào đội hình c3 .
    Tôi hô anh em chuẩn bị bắn , nhưng rất lưỡng lự vì thấy kiểu tấn công này rất nghi . Rút kinh nghiệm như đại đội 6 mấy ngày trước . Mới đầu cũng cứ nghĩ Pốt là quân ta nên bị mất thế chủ động gây thiệt hại . Nhưng kiểu tấn công này có vẻ không phải là Pốt .
    BCH đại đội lúc đó gần ngay 2 khẩu đội cối . Anh Tiễn chạy sang mặt đỏ gay quát :“ sao anh không bắn đi”. Tôi nói :” có vẻ như là quân mình “. Anh Tiễn nói : “ Pốt chứ quân mình cái gì , anh bắn ngay .”Tôi lại giải thích : “anh cứ bình tĩnh , anh em sẵn sàng rồi , để tôi kiểm tra thêm “ . Đạn thẳng bắn rất rát , cắm phầm phập vào mấy cây quanh khẩu đội . Tôi lợi dụng một gốc cây to , lấy ống nhòm quan sát . Lúc này đối phương đã tiến gần , trong khoảng hơn 100m tôi phát hiện cách ăn mặc và khẳng định là bộ đội mình . Anh Tiễn giật lấy ông nhòm quan sát và cũng công nhận là bộ đội ta . Lệnh cho liên lạc báo các trung đội là ngừng bắn , làm hiệu bắt liên lạc . Tiếng súng của mình đã ngớt hẳn . Đối phương càng hăng , càng bắn và tấn công mạnh hơn .
    Trung đội 1 của Anh Ngọc phải cử mấy người cùng giơ khăn vẫy , mãi mới bắt được liên lạc . Khi thật sự nhận ra nhau , niềm vui vỡ òa . Thật bực mình giờ này mới tấn công . Các anh phải chiến từ sớm rồi . Hóa ra là 2 đại đội CA biên phòng và bộ đội địa phương của Long An tấn công từ hướng Cột Cờ sang . Mò mẫm suốt từ sáng bây giờ mới tới đây . Thấy xe của tham mưu phó Thuật lại tưởng xe cấp to Pốt . Quyết tấn công tiêu diệt . Bên mình có 3 đ/c bị thương còn “ đối phương”cũng bị thương mấy người . Rất may là ko ai hy sinh . Lúc đó tôi mới nói : “các ông phải cảm ơn tôi nhé , chứ mấy chục quả cối này mà được “ phát huy “ thì ối ông bỏ mạng rồi .

    Một trận tấn công giải cứu ngoài dự kiến :
    Ngày 31/12/1977 sau gần một tháng dong duổi liên tục tấn công truy diệt Pốt ở bên đất K . Các đ/v được lui quân về biên giới củng cố phòng thủ . Thật thoải mái khi nằm trên đất Mẹ . Cũng nằm võng , nằm đất hoặc nằm ngoài đồng lúa , nhưng sao đất mẹ vẫn thấy gần gũi ấm áp thế . Ae vẫn phải thay nhau gác . Nhưng hầu như mọi người có 1 đêm ngủ thật yên lành .
    Đại đội 3 và d1 vẫn làm n/v chốt giữ ở khu vực Mộc Bài . 8h vừa ăn sáng xong chuẩn bị lên đại đội giao ban , thì đ/c liên lạc chạy gấp xuống giọng thất thanh . Anh Phú đại đội báo chuẩn bị kết hợp cùng xe bọc thép tấn công ngay . “ Mày đùa tao đấy à "?Tôi nói sao vô lý thế , vừa về sao lại phải đi tác chiến gấp vậy . Đ/c liên lạc nói anh cứ tập trung ae rồi lên đại đội nghe phổ biến n/v . Tôi gọi anh Dự a phó nói về tình hình và bán tin bán nghi cái lệnh vừa rồi . Hôm qua được thông báo ta rút quân về nước là : “vì giữ sự ôn hoà , thiện chí hoà bình ” mà sao lại có lệnh tấn công ngay ?
    Tới BCH đại đội . Anh Tiễn , anh Trụ anh Đạo cv phó,cùng mấy đ/c btr , đang chụm đầu chỉ , chỉ ở bán đồ . Tôi hỏi ngay : “ Có việc gì đấy các anh ? Anh Trụ nói : “ông Phú ngồi xuống đây đợi nốt đ/c Kỳ A10 lên nữa rồi phổ biến 1 thể “. Quan sát nét mặt mọi người cũng thấy căng thẳng , có vẻ không bình thường . Tôi nói :” thì anh nói luôn xem có việc gì ? Anh Tiễn nói cách đây 30’ có 1 xe Hồng Hà chở quân nhu của F đoàn . Trên xe có khoảng chục đ/c , ở dưới cứ mới lên . Cứ tưởng ta còn ở bên kia nên chạy sang . Anh em chốt ở cửa khẩu bất ngờ quá ngăn ko kịp . Vừa có mấy anh em chạy được về đây rồi . F đoàn và E chỉ thị cho C3 cùng 6 xe bọc thép M113 tấn công sang giải nguy cho số ae này và kéo xe về .
    Trời ơi, lại còn thế nữa , thảo nào lúc nãy có nghe thấy tiến súng . Thế có ai việc gì không ? Tôi hỏi nhưng biết ngay là sự việc nghiêm trọng rồi . Tôi nói tiếp giọng hơi gắt :" Thế sao các anh không tổ chức ngay đi mà còn ngồi bàn gì nhiều " . Bắt đầu tôi thấy lo , rất lo cho các anh em đó . Anh Tiễn nói thêm . Xe bị nó bắn ở chỗ rừng Sở , đã có 2 đ/c chạy được về , số còn lại không biết thế nào nữa . Vừa lúc đó xe M113 của lữ 22 cũng ầm ầm lao đến . Các trung đội nhanh chóng lên xe , tấn công thẳng đường 1 sang . Xe chạy theo đội hình bậc thang vừa chạy vừa bắn . Súng 12L7 trên các đều bắn điểm xạ , thị uy . Thỉnh thoảng lại táng một quả ĐKZ cũng đã nhiều lần ngồi trên xe cùng tiền nhập , hoặc cùng tác chiến với TTG nhưng có lẽ chẳng lần nào như lần này , xe chạy nhanh hết tốc độ , xóc ơi là xóc .
    Qua Ba Vét 1, chạy tiếp tới gần rừng Sở xa xa đã thấy lố nhố bóng áo đen . Thấy loé lửa phía trước tôi hô nguy hiểm . Nhưng cũng chẳng ai nghe thấy thì , ùng oàng đạn DKZ vọt xoẹt trên đầu . Kệ . Đoàn xe dũng mãnh lao lên . Đ/c giữ b41 lựa thế phụt 1 quả hú hoạ về phỉa Pot . Thêm 200m nữa rồi dừng , cho bb xuống rồi tiếp tục dàn hàng ngang tấn công . Các trung đội nhanh chóng nhảy xuống chạy theo xe , vừa chạy vừa bắn .Các loại súng đều nhả đạn về phía Pot . Khói , bui mù mịt khét lẹt . Tiền hô xung phong vang dền . Các đ/c xạ thủ 12L7 trên xe thật dũng cảm , cứ đều đều thùng-thùng - thùng điển xạ 3 viên 1 . Mọi người chạy tiến theo xe bọc thép . Tôi hô anh em gióng cối ngay mặt đường bắn uy hiếp . Hô ngay :” thước tầm 300m . 4 quả cấp tập “ . Thật hài lòng với ae , đúng là những người lính thiện chiến . Tong - tong - tong - tong …ko đợi nhìn đạn nổ . Tôi hô - thu cối vận động theo bộ binh . Vừa chạy vừa pằng păng , pằng pằng lên trời mấy loạt AK , rồi lại tiếp tục chạy . Có lẽ trong chiến đấu chưa có trận nào tính chất như trận này . Anh em tấn công thật dũng mãnh . Hầu như ai cũng biết rằng chỉ có tấn công thật mạnh , thật áp đảo mới làm cho bọn Pốt hoảng sợ . Để cứu ae mình .Tiếng hô xung phong của mọi người hoà lẫn tiếng súng các loại , tạo lên 1 bản hùng ca thật hoàng tráng . Bất chợt tôi nghĩ giá như có máy quay phim , có ai quay được trận chiến hào hùng này thì thậy là giá trị biết bao . Thật tiếc quá ! Vận động được một đoạn tôi lại hô cối bắn tiếp . Bọn Pốt cũng điên cuồng bắn trả . 1 vài đ/c đã trúng đạn bị thương rớt lại , tôi nói anh em đi cùng cối , đừng ở lại sau . Rút kinh nghiệm các trận trước , nhiều anh em rớt lại thì lại gặp Pốt vòng đến . Đã thấy chiếc xe Hồng Hà cắm đầu xuống bên Bắc đường . Đội hình C3 cùng thiết giáp tấn thêm lên khoảng 500m nữa rồi dừng lại đứng ở thế vòng cung . Chĩa súng hình dẻ quạt bắn điểm về các hướng uy hiếp Pot . Trên mặt đường xác mấy thằng Pot nằm vắt ngang vắt dọc trong các tư thế khác nhau . Máu loang thành vũng .
    Tôi hô anh em tiếp tục bắn cối truy đuổi địch . Rồi cùng anh Tiễn và mấy người nữa kiểm tra xe . Thi hài mấy anh em bị rất nhiều vết đạn . Gạo , rau trên xe tung toé , Ae tìm thấy thêm 2 hy sinh nữa trúng đạn trong tư thế chạy về hướng Tổ quốc . Xe Hồng Hà hỏng , chúng tôi nhặt mấy khẩu súng trên xe , rồi nhanh chóng đưa các liệt sỹ lên xe bọc thép , rồi đốt xe Hồng Hà . Bắn thêm mấy loạt nữa về phía Pốt rồi nhanh chóng quay trở về , vừa đi kiểm tra xem có anh em nào thất lạc . Đi hơn 1 cây số thì gặp được 1 đ/c bị thương mặt trắng bệch vẫy xe . Anh Tiễn hỏi còn ai nữa không ? Đ/c này nói là em cũng không biết nữa . Tôi bàn với anh Tiễn là tranh thủ ít phút tìm kiếm , may ra còn sót ai . Nhưng rồi cũng không gặp thêm đ/c nào nữa . Mọi người trở về , với chiến thắng và cùng với tâm trạng buồn - Thật buồn !!!

    LẬT CÁNH :
    Trung tuần tháng 1/78 , trong khi đồng bào ta ở hậu phương đang chuẩn bị đón tết cổ truyền Kỷ Mùi . Thì tình hình Biên giới Tây Nam càng trở lên nghiêm trọng . Đi ngược lại với thiện chí của ta , bọn phản động bọn Pốt , IêngXaRi tiếp tục cho quân đánh sâu vào lãnh thổ VN , ở Tây Ninh , Long An , An Giang , Đồng Tháp và Kiên Giang .
    Để giáng trả hành động xâm lược trắng trợn của kẻ thù . Các binh đoàn chủ lực cơ động được lệnh tiến công tiêu diệt địch . Theo đó sư đoàn 341 được điều tăng cường cho quân khu 9 .
    Ngày 17/1/78 toàn đội hình F ( trừ E270 đang chốt giữ ở Hà Tiên ), lên đường hành quân bằng xe cơ giới . Địa bàn Tây Ninh bàn giao lại cho sư đoàn 9 đảm nhiệm . Vượt gần 300km tới Châu Đốc - An Giang . Tiểu đoàn 1 chốt giữ ở khu vực núi Sam , ( núi Bà An Giang) . Tiểu đoàn 2 và 3 khẩn trương về chốt giữ ở Phú Cường , Bẩy Núi An Giang .
    Ngày 19/1 sư đoàn giao nhiệm vụ cho d2-d3 kết hợp cùng sư đoàn 330 quân khu 9 phải giải phóng Phú Cường . Nơi đây đã bị bọn Pốt lấn chiếm mấy ngày trước . BCH Trung đoàn bàn với F 330 là “ để d2+ d3 luồn sâu phía sau đội hình địch , rồi đánh chiếm điểm cao 192 . Làm bàn đạp đánh xuống , tạo điều kiện cho F330 đánh chính diện " .
    Trận đánh tưởng như khó khăn , nhưng nhờ d3 + d2 luồn sâu gây bất ngờ , đánh hất trở lại nên bọn Pốt nhanh chóng vỡ trận . Lực lượng tấn công của F330 cũng rất mạnh mẽ . Trận này chúng ta nhanh chóng giành thắng lợi , tiêu diệt được rất nhiều địch , thu nhiều vũ khí . Giành lại địa bàn mà chúng đã lấn chiếm . Vừa kết thúc trận đánh giải phóng Phú Cường . Ngày 20/1 sư đoàn lại được lệnh đánh địch giải phóng 2 xã Khánh An, Khánh Bình thuộc huyện Châu Phú- An Giang . Ở đây địa hình vô cùng phức tạp hiểm trở . Lực lượng Pot rất đông . QK 9 cùng F 341 + F 330 + Hải Quân + Không quân bàn bạc trận đánh hợp đồng quân binh chủng quy mô lớn để tiêu diệt Pot , giải phóng địa bàn quan trọng bị lấn chiếm này .
    ( dựa theo một số tư liệu của trung đoàn 273)


    Sau khi đánh xong trận ngày 3/1/78 toàn đội hình trung đoàn lại rút về chốt phòng thủ Biên giới . Anh em vẫn phài nằm bờ nằm bụi . Màn trời chiếu đất . Quân số c/đ của các đơn vị đã vơi đi nhiều . Trung đoàn đã phải đôn các đ/c ở cứ , tăng gia vv... động viên thu gom các Đ/c thương binh nhẹ , trở lại đơn vị nhưng quân số cũng chẳng tăng được bao nhiêu . Địa bàn chốt giữ thì rộng , nên đêm đêm mỗi người phải trực gác nhiều hơn . Có trung đội thì cứ gác theo phương thức quay vòng , mỗi người 2 h nhưng cũng có tiểu đội áp dụng 2 người 1 vòng gác 6h rồi đổi ca . Bọn Pot chưa giám đánh lớn , nhưng vẫn dùng những phân đội nhỏ lẻ tập kích chớp nhoáng rồi bỏ chạy . Nên việc canh gác đên phải hết sức cảnh giác .
    Gần 1 tháng tác chiến liên tục bên đất K , làm mọi người rất mệt . Ai nấy gầy sọp hốc hác hẳn đi . Chính những ngày tháng vất vả , gối đất nằm sương này , làm cho tôi kiệt sức , nhiễm lạnh viêm phổi cấp . Đầu tiên là ho , ngấy sốt , rồi ho rất nhiều rũ rượi từng cơn . Khổ nhất là lúc gác đêm , trời lạnh lại càng ho nhiều . Ho long cả óc , lúc lên cơn ho , tay thì bịt miệng để tiếng ho không phát ra to , tay thì ép ngực đỡ phổi....Y tá mới đầu nói anh có khả năng viêm phế quản . Rồi cho mấy viên Tenasilin uống cũng chẳng có tác dụng . Rồi ho quá khạc ra cả máu nữa . Lúc này đ/c y tá báo với đại đội là phải cho tôi đi viện điều trị .
    Ngày 16/1 tôi bàn giao công việc tiểu đội cho Dự a phó . Mọi người chia tay thật quyến luyến . Cứ như tôi được ra quân giải ngũ ko bằng . Hoài nói : anh mà đi lâu là em cũng về Sài Gòn đấy . Tôi nói : anh em cố gắng , chắc tôi đi viện mấy ngày thôi . Anh Trụ và anh Tiễn cũng xuống tận tiểu đội để chia tay . Anh Tiễn nói : thôi anh ốm thì cứ đi điều trị , công việc ở đây có đ/c Dự và anh em tôi , nhưng anh phải chữa nhanh nhanh lên đấy . Anh Trụ thì tếu táo là : ông cứ về Sài Gòn , em út nó chăm cho mấy ngày là khỏi chứ chẳng phải đi viện đâu .
    Trà ! Một thằng lính A trưởng ốm đi viện mà làm có vẻ quan trọng thế ! Chẳng thiếu người mà . Tôi nghĩ thế nhưng lại nói : Các anh ở lại chốt giữ cho kỹ , chắc tôi đi khoảng chục ngày an dưỡng rồi về thôi .
    Thực ra tôi cũng hiểu tình cảm của anh em , nhất và với BCH đại đội . Tuy rằng cấp bậc , chức vụ khác biệt , nhưng mọi người vẫn rất tôn trọng tôi . Vì cũng hiểu lẽ ra tôi không bị thiệt thòi do nhầm lẫn , thì bây giờ cũng là cấp phó đại đội , chứ không phải là a trưởng như bây giờ . Nên trong sinh hoạt , tác chiến , hoặc những lúc khó khăn , các anh thường tham khảo ý kiến của tôi . Còn trong tiểu đội , thì ngoài tuổi tôi hơn hẳn mọi người , mà trong sinh hoạt ae coi tôi là người anh thực sự .
    Tạm chia tay đại đội 3 , tôi lên đội điều trị của trung đoàn . Bệnh xá E cũng ngay ở làng Tiên Thuận , cách vị trí chốt của C3 khoảng 4-5 km.


    Tôi tới đại đội 24 quân y trung đoàn lúc 9h sáng . Vừa đưa giấy giới thiệu của quân y tiểu đoàn thì gặp ngay anh Thu y sỹ . Anh Thu trước là y sỹ của d1 cùng d bộ với tôi . (Anh Thu quê ở Ninh Giang- Hải Dương ). Đón tiếp rất vồn vã . Pha trà và gọi mấy anh em nữa cùng ngồi uống trà . Có anh Quyết y sỹ d2 mới lên( quê An Hải- Hải Phòng ) bác sỹ Nhật đại đội trưởng 24 . Mọi người hỏi thăm tình hình dưới đơn vị rồi xem qua bệnh của tôi , bác sỹ Nhật nói : Cậu bị viêm phổi cấp thôi , có thể dãn phế quản nữa nên ho nhiều , vỡ các mao mạch nhỏ . Ko có gì đáng kể , cứ điều trị ở E ít ngày rồi tính .
    Anh Thu thông báo , vừa có đ/c Lập c9d3 cũng nhập viện điều trị , bị thương nhẹ ở kheo chân . Cùng quê Thái Bình hai ông ở với nhau cho tiện . Anh Quyết gọi luôn anh Lập lên uống nước . Từ hôm đó tôi có thêm bạn đồng đội , lại đồng hương mới . Thân thiết nhau từ đó cho đến ngày ra quân . Khi ra quân thì anh Lập là chức Trưởng tiểu ban quân lực E , còn tôi cũng trung úy trưởng tiểu ban dân địch vân E . Những năm sau này làm kinh tế , đến tận bây giờ . Hoàng Quốc Lập quê Đông Huy- Đông Hưng- Thái Bình. Xung phong đi bộ đội khi mới 17 tuổi , nên kém tôi 3 tuổi- một người có ý chí mạnh mẽ trong sinh hoạt cũng như công việc . Mới nhìn tính cách thì hơi khó gần . Nhưng lấp sau cái cứng cáp đó là người sống rất trách nhiệm , ý trí và giàu tình cảm . Là trung đội trưởng của c9 d3 . Từ lúc KCCM nhưng cũng do những nhầm lẫn về đề bạt của chuyên môn , cũng giống như tôi . Quân hàm sỹ quan không về . Nên cũng rất bị thiệt thòi . Cùng vì một lẽ đó , nên hai anh em nhanh chóng tâm đầu , ý hợp trong mọi việc . Hiện nay Anh Lập cũng là giám đốc một công ty , TNHH xây dựng thương binh , nhiều ngành nghề chức năng , rất có uy tín tại thành phố Thái Bình .
    Buổi trưa mấy anh em đi ăn cơm xong lại về nghỉ . Đang vất vả ở chốt , giờ đây được về phía sau nghỉ ngơi thật là thoải mái . Ko phải lo canh gác và đich địch , ta ta nữa . Giấc ngủ thật sâu , thật ngon . Từ khi ra biên giới 27/9 đến giờ hơn 3 tháng . Hôm nay tới được một giấc ngủ ngon nhất , an lành nhất .
    Đại đội 24 , hay gọi là bệnh xá trung đoàn có hơn 20 người . Có 2 bác sỹ , 5 y sỹ . Số còn lại là y tá và phục vụ . Ngoài ra lúc nào cũng được tăng cường một trung đội vận tải của c25 . Làm công tác phục vụ như đào hầm hào , v/c thương binh hay các nhiệm vụ khác . Thường thì ở đây chỉ sơ cấp cứu những trường hợp cấp thiết , sau đó lại chuyển lên phẫu cấp trên hay bệnh xá sư đoàn .
    Một số anh em bị thương nhẹ thì cũng chữa trị tại đây . Thành phần “ ốm đau” thì cũng có vài người . Vị trí đóng quân cũng ngay tại khu vực tác chiến của trung đoàn . Cũng trong phạm vi pháo của Pốt có thể tới và Pốt cũng có thể mò vào tập kích .( Tháng 1/79 đại đội 24 khi ở bên K thuộc tỉnh Côngpongsubư ban đêm cũng bị Pốt vào tập kích hy sinh va bị thương mấy đồng chí ).
    Nhưng với suy nghĩ của chúng tôi , thì đây cũng là phía sau . Cuộc sống và sinh hoạt yên bình , quán bia , quán nước mía , cà phê hay giải khát , cả quán nhậu nữa đều có . Loa đài xập xình . Những cô thôn nữ trong bộ đồ ba ba đủ mầu sắc đong đưa mời chào thật hấp dẫn . Nếu không có tiếng súng , thì cuộc sống nơi này là hòa bình , là thời bình đầy đủ với tất cả các hương vị của cuộc đời . Bỗng nhiên tôi.trạnh nhớ đến anh em đang chốt giữ ngoài biên . Cuộc sống , hàng ngày phải gối đất nằm sương , thiếu thốn đủ thứ . Nếu dóng theo đường chim bay thì từ đây ra ngoài chốt chưa đầy 2 km mà cuộc sống khác xa nhau . Đúng là : “thiên đường và địa ngục “.......


    Vừa tỉnh dậy , đã thấy đồng chí y tá báo là : các anh làm vệ sinh xong xuống ăn sáng ngay , rồi chuẩn bị tư trang hành quân . Hai anh em nhìn nhau ngạc nhiên , cùng hỏi y tá : đi đâu thế bạn mà bất ngờ thế ? Đ/C y tá trả lời là ; nghe phổ biến là đi xa đến tận vùng Châu Đốc , An Giang gì đó . Đơn vị đã chuẩn bị cả rồi đợi xe đến là lên đường . Thôi kệ , đi đâu thì đi cứ làm mọi thủ tục sáng cái đã . Có ôtô hành quân là oai rồi . Hai anh em nhanh chóng làm vệ sinh , rồi ra lán ăn cơm . Gặp anh Thu , anh nói : nhớ lấy nước đầy Bi đông nhé đi xa đấy mày ạ . Có cả cơm nắm nữa . Thương bệnh binh cũng phải cơm nắm , thịt kho . Ở đây khẩu phần ăn cao hơn dưới đơn vị . Chúng tôi nhận phần ăn trưa rồi về thu xếp hành trang . Thực sự thì hành trang cũng gọn . Đi chiến thì có cái bồng , một bộ quần áo , cái áo mưa , khăn mặt là đủ rồi . Còn bây giờ về cứ lấy lại balô .Cái bồng được gấp cho vào trong ba lô , chỉ không có súng đạn chứ cũng không có gì nhiều . Chỉ thêm cái võng , cái màn tuyn màu xanh từ thời KCCM đến bây giờ vẫn dùng . Bàn chải đánh răng vv......
    Lên đường , lại lên đường . Được phổ biến là đi xa khoảng 300km xuống miền Tây – Châu Đốc- An Giang . Bao lần hành quân khi thì bằng xe , khi đi bộ , còn lần này thì cũng đi bằng xe nhưng đi theo đại đội quân y , chỉ có tư trang , không có súng đạn . Hai anh em nhìn nhau như hẫng hụt , như thiếu thiếu cái gì .
    Xe chạy quay lại về hướng Sài Gòn , rồi cắt sang đường 4 về hướng Miền Tây . Bây giờ , đi đâu bằng ô tô xe không có điều hòa máy lạnh là không chịu được . Còn ngày ấy chúng tôi cứ được đi otô là sướng lắm rồi . Ngồi trên thùng xe được ngắm trời ngắm đất , ngắm cuộc sống tất bật và thanh bình của mọi nguời , nắng mấy , mưa mấy cũng ko là cái gì . Đoàn xe lính đi qua , mọi người đều như đứng lại nép vào bên đường . Nhìn theo đoàn người , đoàn xe ở chiến trận về . Không biết họ , những người đứng đứng kia , ngồi kia họ đang nghĩ gì ? Tin tức của cuộc chiến Biên giới , cũng đã lan tỏa . Nhưng cũng không phải ai cũng biết . Cuộc sống của người dân nhất là ở Sài Gòn , Biên Hòa , đã bắt đầu khó khăn , thật khó khăn . Cái niềm vui của đất nước thống nhất , hết chiến tranh đã nguội . Mọi người bắt đầu phải lo đến cuộc sống thực tế , cơm gạo hàng ngày . Dân Sài Gòn trước đây đa phần sống dựa vào viện trợ của Mỹ . Nhiều gia đình đã bán dần những tài sản mua sắm được , nhiều người từ chỗ rất tôn trọng bộ đội , nay họ đã quay sang không ưa gì bộ đội . Họ bàng quang với những gì xẩy ra ở Biên giới . Nếu ở ngoài miền Bắc mà đoàn quân đi qua các thành phố , thị xã thế này thi vui lắm . Mọi người đón chào , hoặc vẫy tay , hoặc chúc tụng bông đùa thật vui thật ấn tương . Còn ở đây họ đứng nhìn kia , chỉ là do tò mò chứ cũng không có thiện cảm gì với đoàn xe lính trận lôi thôi , bụi đất , súng đạn đầy người này..


    Còn Tiếp...
  5. littlemanonsmallearth

    littlemanonsmallearth Thành viên tích cực

    Tiếp theo...


    Xe chạy liên tục qua trưa đã tới vùng Cần Thơ , đúng là “ Cần Thơ gạo trắng nước trong”. Những vùng này tôi chưa hề tới , xe xuống phà . Chiếc phà ( bắc) rất to , mỗi chuyến chở tới hơn 20 xe cùng với hang trăm người . Hai bên đầu phà , bà con buôn bán tấp lập , hoa trái thật nhiều , thật ngon , bầy biện thật đẹp , thật hấp dẫn nữa chứ . Đủ các loại quả , nào là sầu riêng , nào mít , nào ổi , nào dứa ( thơm ), nào cóc , nào mận . Nhiều nhất là những quả mận , ( quả doi) rẻ và ngon vô cùng . Mua có 20 đồng mà được mấy kg . Trong lúc khát nước , được ăn quả này thì không còn gì bằng . Rồi chim , chim đã làm rồi , quay vàng óng mỡ , không phải ít mà hàng thúng , nhiều thúng . Thật kỳ lạ . Miền Tây mầu mỡ , cây trái thật nhiều . Đi qua ven đường , nhìn những thiếu nữ , vận đồ bà ba hoa , đang cầm gầu múc nước . Té lên các gốc cây , đang lao động mà sao trông nhàn nhã , đẹp đẽ mượt mà đến vậy . Tự nhiên trong tôi trào lên cảm giác muốn có gia đình . Có ruộng có vườn có người phụ nữ của mình . Thèm quá , khát khao quá . Cứ dong duổi chiến trận thế này , bao giờ mới có được những thứ cao sang đó .
    Xe chạy , cứ chạy tiếp . Rồi lại đi qua một cái phà nữa .( có lẽ phà Vàm Cống). Đến chiều tối thì tới thị xã Châu Đốc- An Giang . Như vậy quãng đường hành quân khoảng 300km . Mọi người xuống đi bộ , cách chỗ đỗ xe khoảng 2km . Đi men theo bờ sông . Trung đoàn bộ và đại đội 24 đóng quân ở nhà dân , cạnh dòng sông Tiền Giang thật lớn , nước trong vắt . Có những cái thuyền lồng , nuôi cá thật lớn đang neo đậu hay lững lờ trôi . Đây là ấp Châu Long 1 , xã Châu Phú B , Huyện Châu Thành thị xã Châu Đốc . Là vùng ngoại o của thị xã . Nhà cửa hầu hết làm dọc theo bờ sông . Tôi , anh Lập , cùng 2 đồng chí nữa lính 77-78 được phân công ở nhà anh Thành . Anh Thành trước làm ở công ty bảo hiểm , chị thì dạy học có 2 cháu nhỏ Trinh và em trai Hoài . Ở đây , và cả vùng này , hầu như đi theo đạo Hòa Hảo hết . Họ có tục lệ cúng lễ rất đơn giản , chỉ bằng cốc nước và vái lạy 4 phương trời đất . Không hương nhang , hoa quả như đạo phật . Sáng sớm anh chị đã dậy vái lạy ngày nào cũng thế .
    Sau những nghi thức chào hỏi dân vận . Rất nhanh chóng anh em tôi gây được thiện cảm với anh chị Thành . Đặc biệt là chị Lan vợ anh Thành rất quý tôi . Hay chuyện trò kể về cuộc sống xưa và nay . Chị tâm sự : cũng có người em trai trạc tuổi tôi , trước là trung úy chế độ cũ nhưng bị bệnh mất trước giải phóng mấy năm .
    Những tình cảm của anh chị Thành với tôi từ đó gắn bó tới tận bây giờ . Chị nhận tôi là em " ngang hông ". Vẫn thường điện hỏi thăm nhau . Tình cảm của anh chị Thành và người dân nơi đây thật đáng quý . Thật đáng trân trọng . Tôi có 3 lần trở lại thăm anh chị . Đăc biệt năm 2005 khi cả nước kỷ niêm 30 năm ngày giải phóng . Tôi , vợ tôi cùng 1 số gia đình ccb trung đoàn về thăm lại chiến trường xưa . Vào thăm thì thật buồn là vừa giỗ đầu của chị . Mọi người nói trước khi mất chị vẫn nhắc tới tôi . Lo cho tôi sao hồi này ko thấy tin . ( dịp đó tôi đi nước ngoài nên ko điên thoại được )

    Sau một ngày dừng chân ở Châu Đốc , tiểu đoàn 2 +3 của E273 đã kết hợp với F330 - QK9 đánh tan bọn Pốt giải phóng Phú Cường .
    Sư đoàn 341 được lệnh tiếp tục đánh địch giải phóng 2 xã Khánh An , Khánh Bình thuộc huyện Châu Phú , An Giang . Nơi đây địa hình rất phức tạp , là cù lao được bao bọc bởi sông Hậu , sông Châu Đốc nên toàn sình lầy , kênh rạch chằng chịt . Rất thuận tiện cho phòng ngự và ngược lại tấn công thì lại rất khó . Bọn Pốt đã xua quân bất ngờ chiếm giữ nơi này gần 2 năm . QK9 nhiều lần tấn công mà chưa giải phóng được .
    Bọn Pốt chiếm giữ 2 xã này , ngoài các đơn vị địa phương của chúng , còn chủ yếu là Sư đoàn 2 . Sư đoàn được tôn là “anh cả đỏ” của quân đội Pốt . Chúng chiếm giữ đã lâu , nên xd phòng thủ hệ thống theo tuyến án ngữ liên hoàn , ngay từ ngã ba sông Châu Đốc . Có những chỗ lợi thế chúng chốt giữ , hầm hào kiên cố , kèm thêm cả các bãi mìn . Hòng chống sự tiến công của ta . Với ý đồ lấn chiếm lâu dài . Ngoài ra chúng được sự chi viện của pháo binh bên trong đất liền cũng rất mạnh .
    BCH sư đoàn chấp nhận phương án tác chiến của ban tác chiến F , do đ/c Lê Hải Anh thiếu tá trưởng ban cùng anh em soạn thảo . Là : vẫn dùng theo lối đánh sở trường : luồn sâu vào bên sườn phía sau hướng phòng ngự chính của chúng , tạo thế bao vây chia cắt tiêu diệt địch .
    Trung đoàn 273 , Trung đoàn 266 được phân công trên hướng chủ yếu . Dùng d1 + d2 + d3 + d8 là lực lượng luồn sâu từ Tây ấp KôKi , đi ngược lên hướng Bắc . Đi sâu vào phía sau địch ở phía Tây Sông Châu Đốc . Kết hợp với tiêu diệt địch từ đồn biên phòng Bắc Đai , đến đồn bp Vạt Lài và khu vực Tây của 2 xã Khánh An - Khánh Bình .
    Đêm ngày 3/2/78 ( tức 29 tháng chạp Mậu ngọ ) khi mà cả nước đang chuẩn bị đón tết Mậu Ngọ , thì các chiến sỹ Trung đoàn 1 - 3 của sư đoàn 341 , Trung đoàn 2 của F330 , Trung đoàn 2 của tỉnh đội An Giang , cùng các lực lượng Hải quân , TTG di chuyển đến các vị trí tập kết . Trung đoàn 273 + 266 ém quân , đợi Lữ đoàn công binh QK bí mật bắc cầu phao vượt sông . Khoảng 1h đêm ngày 4/2 cầu phao bắc xong . Các Tiểu đoàn được lệnh luồn sâu theo kế hoạch . Phải đi vòng xa , nhưng đến 5h sáng các đơn vị đã vào chiếm lĩnh các M được phân công . Trời cuối năm trời se lạnh . Sương xuống dầy , tầm quan sát ko được xa . Nên bọn Pot ko phát hiện được ta . Càng bất ngờ hơn khi chúng nghĩ : chuẩn bị mai là ngày tết cổ truyền Việt Nam , nên ta không động binh . Bọn địch ở đậy mới bị ta luồn sâu đánh tập hậu 1 trận Phú Cường , nên còn rất “ ngây thơ “ chưa bị ngấm đòn . Hơn nữa với địa hình chốt giữ rất hiểm hóc và lại đã chiếm giữ rất lâu rồi . Nên bọn này rất chủ quan . Chúng không biết rằng , lưỡi gươm của thần công lý , lưỡi gươm của sức mạnh , của ý chí QĐVNAH , của dân tộc Việt Nam anh hùng , đã cận kệ bên cổ chúng . Đang đợi giờ hành quyết .

    Đúng 6h15’ ngày 4/2 , sương tan dần . Các mục tiêu đã hiện rõ ùng - ùng - ùng , những tiếng nổ đầu nòng của pháo binh ta bắn vào các M . Oành - oành – oành , tiếng nổ inh tai gần đội hình ém quân . Rồi như ngưng lại để quan sát chỉnh tầm , rồi các loại pháo , cối thi nhau nhả đạn . Dàn nhạc , bản hợp xướng của pháo , cối các loại , của lòng căm thù , sức mạnh của cuộc chiến tranh chính nghĩa , đồng loạt dập vào các vị trí chốt giữ của Pốt . Pháo 130 ly bắn tầm xa , chế áp các trận địa pháo bên trong của chúng . Không thể phân biệt nổi tiến nổ của từng loại pháo . Âm thanh rền vang như sấm . Rồi máy bay của ta xuất hiện , ném bom vào các mục tiêu , trận địa pháo , khu vực chỉ huy của Pốt . Rồi máy bay trực thăng quần đảo bắn Pốt két và 20L liên tục vào các chốt địch , ở hướng F330 đảm nhiệm . Hoả lực thật mạnh . Đúng là trong chiến tranh chống Mỹ và giai đoạn đầu của cuộc chiến với Pốt này , chưa lần nào quân đội ta xuất quân đủ các quân binh chủng như đợt này . Dưới sông Châu Đốc , 4 tầu “ Há mồm ” của Hải quân đang tiến về vị trí đổ bộ . Trận địa địch chìm trong khói lửa . Các đ/c chỉ huy của d3 như Nguễn Song Thao d tr , Tô quang Phụng Ctr , Nguyễn văn Ngọc Btr , Hoàng Quốc Lập Btr và nhiều đ/c nữa , thật sự mưu trí , thật dũng cảm . Khi xung phong đều lao lên trước thật dũng mãnh . Khi ngớt đợt tập kích hoả lực bằng máy bay và pháo binh . Cán bộ chiến sỹ d3 tràn lên đánh chiếm địch ở khu vực đồn Bắc Đai . Địch lợi dụng hầm hào kiên cố , phòng thủ quyết liệt . Nhưng chỉ sau 35 phút chiến đấu , d3 đã đánh chiếm và tiêu diệt hết bọn địch ở đây . Làm bàn đạp mở thông ngã ba sông Châu Đốc . Tạo chỗ đứng đầu cầu , bến đổ bộ cho các tầu há mồm , nhả 12 xe bọc thép M113 và các tiểu đoàn bộ binh F-9 , E266 tiến công khu vực Chây Thom .
    Cùng lúc d3 đánh chiếm đồn địch ở đồn biên phòng Bắc Đai , d2 dũng mãnh tấn công tiêu diệt địch ở đồn bp Vạn Lài . Tiều đoàn 1 phát triển tiến công phía Tây đồn Bắc Đai . Địch co cụm chống trả . Pháo binh của Pốt cũng đã gượng dậy bắn hỗ trợ cho bọn sống sót . Chúng bắn theo toạ độ tính sẵn , mật độ thật dầy đặc , làm cho bộ đội ta thương vong nhiều , nhất là ở khu vực cầu phao vượt sông . Đạn pháo nổ dưới sông làm cá chết nổi trắng mặt nước . Trong những loạt pháo bắn trả đó , một loạt pháo làm hy sinh đ/c Trần Quy Nhơn , tham mưu phó trung đoàn và đ/c Thắng trợ lý tác chiến của trung đoàn 273 cùng một số a e khác .
    Pháo binh ta tiếp tục bắn chế áp vào sâu . Nhưng chắc bọn này có “ Mắt pháo ” đài quan sát , nên chúng bắn vào quân ta cũng rất trúng đích . Ta tập trung phản pháo , mà chưa bịt miệng được toàn bộ pháo của chúng . Máy bay trực thăng HU cũng vẫn liên tục quần đảo hỗ trợ bb tiêu diệt Pốt .
    Đến khoảng 9h30 , hầu như các mục tiêu của F341 tấn công đã hoàn thành . Thì ở hướng quan trọng của trung đoàn 2 - F330 , Trung đoàn 2 tỉnh An Giang gặp khó khăn . Vẫn chưa mở được cửa mở , tấn công địch ở cù lao Khánh An- Khánh Bình .
    Nếu cứ để kéo dài thì toàn cục sẽ bất lợi cho ta . BCH liên quân quyết định điều lực lượng của F341 gồm D2 – E273 và 1 d của E266 chi viện cùng F330 tiến công địch ở đây .

    Lúc này , cầu phao tạm của F330 cũng đã bắc xong . Các chiến sỹ d2 ào ào vượt sông . Trung đoàn 266 cũng được cơ động bằng “ tầu há mồm ” của Hải quân đổ bộ vào tiến công cù lao Khánh An- Khánh Bình khu vực ngã ba ấp Ba Đình . Khu này là sở chỉ huy và kho hậu cần , quân y của trung đoàn 11 của Pốt .
    D2 đánh tràn lên , cùng với anh em F330 đánh tràn xuống Bắc làng Xanh . Đánh thẳng vào sau đội hình địch , đang cố thủ của chúng ở An Thạch . Bọn Pốt không còn đường lùi chống trả thật quyết liệt . Nhưng chúng đã vỡ trận . Một số tổ chức vượt sông tháo chạy bằng thuyền . Nhưng bị pháo cối và trực thăng tiêu diệt .
    Tiểu đoàn 1 , sau khi đánh chiếm xong phía Tây đồn Bắc đai . Được lệnh vượt sình lầy khu bưng Bình Thiên tiến công vào phía Nam làng Xanh .
    Chiến sự nhỏ lẻ tiếp diễn đến 17h chiều ngày 4/2/78 . Quân ta làm chủ hoàn toàn cù lao Khánh An.- Khánh Bình . Sau 2 năm , khu vực 2 xã này đã được giải phóng . Sạch bóng quân xâm lược tàn ác . Đúng chiều ngày 30 tết nguyên đán Mậu Ngọ . Các đ/v được lệnh tạm chốt giữ tại các vị trí , địa bàn vừa giải phóng .
    Chiến thắng này , mang ý nghĩa thật lớn . Đã khẳng định truyền thống và sức mạnh ,ý chí mưu lược . Sự hợp đồng quân binh chủng của quân đội ta . Sự kết hợp hòa quyện chặt chẽ giữa bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương thật tuyệt vời , thật hoàn hảo . Đó là sức mạnh của toàn dân trong chiến tranh vệ quốc .
    Đảng bộ , chính quyền , nhân dân Châu Đốc , An Giang đã giành nhiều tình cảm cho cán bộ , chiến sỹ Sư đoàn 341 . Nhất là khu vực Châu Đốc , các xã Khánh An- Khánh Bình vô cùng biết ơn các đơn vị đã chiến đấu , đánh đuổi tiêu diệt bọn Pốt độc ác .
    Trong các bài giảng của các trường sỹ quan , sơ cấp , cao cấp hay tập huấn vv..của các trường đạo tao Sỹ quan , Hạ Sỹ quan , đều lấy trận đánh Phú Cường , Khánh An- Khánh Bình , làm bài học giảng dạy cho các bộ môn quân sự quốc phòng . Qua trận chiến này , uy danh của sư đoàn 341 ngày càng được tôn vinh , càng được sự yêu mến của nhân dân các tỉnh dọc miền Biên giới Tây Nam . Thật đáng tự hào !
    - Vừa nhận n/v tạm thời chốt giữ đón xuân ăn tết tại địa bàn vừa giải phóng . Thì BCH Sư đoàn lại được thông báo , quân Pot đang tập trung rất đông , chuẩn bị đánh chiếm Thị trấn Hồng Ngự , Tỉnh Đồng Tháp . Toàn đội hình Sư đoàn lại chuẩn bị cơ động về Đồng Tháp .
    - Bài viết dựa theo lời kể của Trung tướng Lê Hải Anh , nguyên thiếu tá trưởng ban tác chiến F341 , Đ/c Hoàng Quốc Lập , nguyên trung đội trưởng c9 , d3 , E 273 . Hồ sơ lưu trữ của trung đoàn 273 , và lời kể của một số anh em ccb F341 , đã trực tiếp tham gia trận chiến này .

    Trong khi toàn E đang làm công tác chuẩn bị chiến đấu giải phóng 2 xã Khánh An ,Khánh Bình. Thì cái nhóm " ốm yếu " của tôi được chuyển về điều trị ở viện 7 Biên Hòa . Trung đoàn bộ và đại đội quân y 24 nhích gần lên khu vực tác chiến.
    Tôi,anh Lập , và Mến ( lính 77 ) ,chiều tối cũng chào anh chị chủ nhà , khoác ba lô ra " chốt " ở phòng đợi bến xe thị xã Châu Đốc , để sáng hôm sau đón xe về Sài Gòn .
    Thị xã biên giới thời chiến ko thật sôi động . Phố phường vắng vẻ . Cũng có hàng quán nhưng ko đông đúc . Thỉnh thoảng bon Pot bắn vu vơ sang mấy loạt pháo . Khu vực núi Sam , bên này là đền " Vía Bà " .Nhưng bên kia bọn Pot vẫn còn chiếm giữ . Nếu tính theo đường " chim bay " thì cũng ko xa . Hôm trước ae tôi có lên thăm đền thấy vắng tanh . Anh em d bộ , d1 đang chốt giữ ở đó . Các đại đội bb bên kia núi hàng ngày vẫn chiến đấu chặn địch lấn dũi chiếm đất .
    Ba ae trải áo mưa ra nền nhà đợi nằm nghỉ .Trong lòng mọi người rất vui ,háo hức vì được về phía sau . Về Sài Gòn với bao dự định riêng tư của mỗi người . Nhưng phải nằm đợi đến sáng mai cảm thấy lâu quá . đợi chờ trong mong ngóng thật buồn và thấy thời gian đi thật chậm . Chậm hơn cả 1 mình ngồi gác ở cánh đồng nơi chiến tuyến . Vừa nằm 1 tý các loại muỗi to , muỗi bé , muỗi mẹ ,muỗi con đã tấn công ko chịu nổi . Anh em tìm cách mắc màn , cảm giác như buồn thiếu cái gì . Riêng tôi thì ho , ko hút thuốc lá , còn 2 bạn kia thì hết điếu nọ đến điếu kia .
    Tự nhiên tôi hỏi anh Lập : có đi uống cape ko ? Anh Lập nói : tiền đâu mà uống cape ? Đúng là lính chiến , gian khổ là thế ngoài hành trang đơn giản còn toàn là súng , là Đạn . Còn bây giờ đi viện , súng , đạn cũng ko còn . Chỉ có cái balo bẹp , vì có cái gì nhiều đâu . Tiền thanh toán đi viện , có đáng là bao . trợ cấp của " Trung sỹ nhất " có mấy đồng . Chợt nghĩ mình đi lính chiến liên tục thế này , nếu là lính Mỹ , hay lính Ngụy thì chắc nhiều tiền lắm . Vì nghe đâu , thời chế độ cũ 1 người đi lính , nuôi được cả gia đình . Còn chúng mình , lính của chế độ XHCN VN , của Cụ Hồ thì " vô tư thật ". Tôi nói với Lập . Cứ đi với tôi , ra phố chơi cờ , uống caphe . A Lập nói :thắng mới được uống , còn thua thì lấy gì ra mà chiêu đãi họ . Tôi nói với Lập lúc ở Sài Gòn tôi hay chơi cờ với người Hoa ở Chợ Lớn nhiều rồi cứ yên tâm .

    Sáng hôm sau 3 anh em lên xe về Sài Gòn . Rồi tiếp tục bắt xe về viện 7 Biên Hòa . Điều trị được gần chục ngày thì tôi và anh Lập cùng ra viện . Chia tay nhau ở Sài Gòn , mỗi người đi mỗi ngả dự định sau 2 ngày sẽ trở lại đơn vị .
    Tôi tranh thủ đi gặp một số người quen ở TP . Rồi vào sân bay Tân Sơn Nhất , chơi với người em trai ( lính 74 ) thuộc đại đội trinh sát điện tử , của Bộ tư lệnh phòng không , không quân đóng quân trong sân bay . Hai anh em gặp nhau thật vui mừng . Trong đơn vị của Lộc ( tên em trai) nhiều anh em quê ở Thái Bình , cùng nhập ngũ đợt tháng 12/74 . Nghĩ ra đủ cách để chiêu đãi tôi rất thịnh soạn . Mọi người rất thích nghe tôi kể chuyện chiến đấu Biên giới Tây Nam . Lộc em tôi và các bạn kể là bố mẹ và mọi người đểu rất lo cho tôi , vì mấy tháng đi Biên giới , tôi không có tin tức gì . Hàng ngày cứ thấy máy bay chở thương binh từ Tây Ninh về , Lộc cùng mấy bạn thường ra xem và vào cả viện 175 để hỏi thăm về tôi .
    Lúc này đã gần tết . Lộc nói , có chú Tiến , nhà ngay trước cửa nhà tôi , vào công tác trong này chuẩn bị về Thái Bình . Hiện đang ở khách sạn Tao Đàn ( nhà khách chính phủ) . Tôi đi mua mấy tấm thiệp , viết thư và đến đó ý định nhờ gửi về nhà .
    Đang ngồi ở phòng đợi bên dưới , thì thấy một người phụ nữ còn trẻ đi ra . Chú ý nhìn tôi , rồi mừng dỡ gọi tên tôi . Trong giây lát tôi nhận ra là người bạn gái tên Nhung , bạn cùng học với nhau thời lớp 4 - 5 ở Thái Bình . Thật vui và bất ngờ . Qua chuyện trò , tôi được biết Nhung đang làm kế toán tại nhà khách này . Nhung hỏi tôi hiện giờ làm gì , ở đâu?.... Tôi kể sơ sơ cho Nhung biết về đời bộ đội của tôi , và hiện đơn vị vẫn đang chiến đấu ở Biên Giới Tây Nam , vùng Châu Đốc , An Giang . Tôi ốm đi viện . Bây giờ ra viện được nghỉ mấy ngày . Nhung hỏi : “ Sao Phú không về quê ?” Tôi nói : về thế nào được , hôm nay đã là ngày 27 tết rồi . Tàu xe thời đó rất khó , đi làm sao được ! Nhung nói tiếp : Phú cứ về đi . Tôi sẽ mua vé máy bay cho Phú về . Thật bất ngờ , khi có lời đề nghị giúp đỡ cao sang đó . Thời đó mà đi máy bay thì thật là khó , vì thường chỉ giành riêng cho cán bộ đi công tác . Giá vé lại thật cao so với lính , nên với chúng tôi chẳng bao giờ nghĩ tới phương tiện cao cấp này .
    Nhung thuyết phục tôi , và nói : ở đây tôi mua vé thì đơn giản . Vì nhà khách chính phủ nên gọi ra là lấy được vé ngay . Tôi ngần ngừ vì cũng quá bất ngờ , trong giấy ra viện của tôi có ghi là : " ra viện được nghỉ công tác 10 ngày " . Đắn đo một chút rồi tôi đồng ý và nhờ Nhung lấy hộ vé . Tôi về sân bay bàn với Lộc , và quyên tiền của anh em cho vay . Chiều tôi trở lại khách sạn gặp Nhung . Nhung đã lấy được luôn vé khứ hồi cho tôi , bay ngày 29 tết và vé vào ngày 8 âm lịch .
    Cảm ơn Nhung , cảm ơn người bạn học thiếu thời . Tôi trở lại sân bay , chỗ đơn vị Lộc , trong lòng thật thổn thức mừng vui . Hai anh em đi mua một số quà , chủ yếu là đồ chơi trẻ em , khăn von , bít tất nilon....để mang ra Bắc làm quà .
  6. littlemanonsmallearth

    littlemanonsmallearth Thành viên tích cực

    Tiếp theo...


    Tôi không gặp được Lập như đã hẹn . Và cũng lỡ hẹn với Thanh , người bạn gái . Hôm trước đến chơi ,tôi có hẹn là : sẽ cùng Thanh đi chơi chợ hoa Nguyễn Huệ ngày tết . Do việc được ra Bắc , về quê quá bất ngờ nên ko kịp báo lại . Việc lỡ hẹn với anh Lập cũng không có gì quan trọng lắm . Còn riêng với Thanh , việc lỡ hẹn này , là nỗi ân hận của tôi cho đến tận bây giờ . Vì cho đến bây giờ và chắc là mãi mãi tôi không có cơ hội để sửa chữa , thực hiện lời hứa đó nữa ...
    Chiều hôm sau tôi và Lộc ra nơi làm thủ tục để bay ra Bắc . Trời ngày tết mà ở Sài Gòn , nhất là trong khu vực sân bay nắng nóng như đổ lửa . Tôi nhanh chóng làm những thủ tục an ninh , rồi vào phòng đợi khoảng 30 phút thì lên máy bay . Hồi đó , hàng không của mình chủ yếu là dùng máy bay 2 hay 4 cánh quạt ( động cơ ) của Nga . Trong máy bay không có hệ thống điều hòa như bây giờ . Trong lúc chờ đợi cất cánh ai nấy mồ hôi đổ ra như tắm . Trông rất khổ sở . Riêng tôi thì phần vì quen với cái nóng , cái khổ , phần vì đang phấn khích vì chuyện đi phép thăm nhà bất ngờ này . Mà lại được đi bằng phương tiện máy bay hiện đại . Nên cũng thấy bình thường . Miên man nghĩ đến hồi tháng 3/76 khi đang làm quân quản tại Sài Gòn , thì mẹ tôi vào thăm . Đúng lúc tôi chuẩn bị được đi phép . Thế là tôi “ bỏ” đường bộ ôtô của binh trạm . Hai mẹ con mua vé tầu “ thống nhất ” về theo đường biển . Sau 2 ngày lênh đênh trên biển , thì cập bến Hải Phòng . Lần này được đi “ về phép ” bằng máy bay nữa . Như vậy là tôi vào Nam ra Bắc bằng đủ các loại phương tiện . Đi bộ , đi ôtô , đi tàu biển và lần này là máy bay . Một thằng lính chiến bộ binh mà như vậy cũng ” oai “, cũng thật là tự hào .
    Thế rồi cũng đến giờ cất cánh . Khoảng 4h30 chiều thì máy bay hạ cánh xuống sân bay Gia Lâm . Mọi người lên xe ôtô của hàng không về Hà Nội . Đi từ Sài Gòn ra Bắc khoảng hơn 2h bay . Mà đi từ Gia Lâm về bờ hồ Hà Nội mất gần 3h , vì tắc đường ở cầu Long Biên . Ngày tết bà con đi lại quá đông . Với tôi đó là lần chứng kiến cảnh “ tắc đường” đầu tiên trong đời .
    Vừa xuống xe ở trạm vé hàng không “ bờ hồ” Hoàn Kiếm , thì đã thấy bố tôi đứng đợi . Ông được ông Tiến hàng xóm về trước báo giờ bay của tôi , nên lên Hà Nội đón tôi . Hai bố con mừng mừng , tủi tủi trào nước mắt . Không ngờ cuộc đời lại có những thay đổi nhanh như vậy . Hà Nội chuẩn bị tết đông đúc nhưng vẫn thấy nghèo nàn , không ầm ĩ , ồn ã như Sài Gòn . Trời âm u se lạnh . Những lá vàng rơi bay lả tả trong buổi chiều Đông . Dân chúng còn toàn đi bằng xe đạp , nhìn những người phụ nữ gò rạp người đạp xe trông thật vất vả . Ở Sài Gòn họ đi xe đạp kiểu dáng khác , trông thanh thản hơn nhiều . Thi thoảng mới có cái xe máy hoặc xe ôtô con cũ kỹ chạy qua lại .
    Hai bố con nhanh chóng đi xích lô ra bến xe Kim Liên , mua vé ôtô về Thái Bình chuyến cuối . Gần 10h tối mới về đến nhà . Mọi người , mẹ tôi , anh em họ hàng ùa ra chào đón tôi . Đón người con từ chiến trường trở về . Thật vui , thật cảm động , cười cười nói nói rất vui . Nhưng ai mắt cũng “ đỏ hoe “. Nhưng giọt nước mắt của niềm vui gặp mặt .
    Những hình ảnh đó , đến bây giờ , mấy chục năm rồi mà như mới hôm qua . Mãi mãi tôi không thể nào quên !

    Sau khi ăn cơm xong , lên giường đi ngủ . Tôi vẫn bàng hoàng , không tin là mình đang được sống , được ăn , được nằm , tại gia đình mình . Tất cả những tình cảm của mọi người , nhớ nhung , dồn nén đã lâu nay được bung ra thể hiện . Nên có thể nói : tôi được chăm sóc thật đặc biệt . Nhà tôi , bố mẹ sinh được 10 anh em tôi . Nhưng một người anh trên tôi nghe kể lại : khi còn ở trong vùng tự do Thanh Hóa năm 1951 “ bố tôi là bộ đội , công nhân quốc phòng của quân khu 3 . Chuyên sản xuất và chế tạo vũ khí cho quân đội , nên mẹ và gia đình tôi những năm chống Pháp thường “ chạy loạn” , định cư theo nơi công binh xưởng của ông . Cho nên mấy anh chị em đều sinh ra mỗi người một tỉnh . Chị cả sinh ở Hải Phòng, chị hai sinh ở Nam Định , anh thứ 3 sinh “ ra mất ngay” ở Thanh Hóa . Tôi và cô em gái kế , cũng được sinh ra ở vùng Kim Tân - Thanh Hóa . Tiếp đến , từ em trai Lộc trở xuống sau giải phóng , gia đình về định cư tại Thái Bình , nên đều được sinh ra ở Thái Bình . Tổng anh chị em còn sống và trưởng thành là 9 người , 5 trai và 4 gái . Tôi là anh trai lớn , nên mọi niềm tin yêu , hy vọng của bố mẹ đặt vào tôi rất nhiều . Hồi nhỏ và khi lớn lên từ học hành , cho đến sau này đi làm đều là một người con ngoan , người anh gương mẫu trong gia đình .
    Đến thời điểm năm 1978 , thì mới có tôi và em trai Lộc vào bộ đội . Chú Lộc khi đi bộ đội 12/74 thì được vào đơn vị Rada điện tử . Nên là lính “ Cậu “ không phải đi bộ ngày nào . Có biết khẩu súng thì biết ở thời kỳ đầu luyện quân . Còn tôi đi bộ đội vào luôn đơn vị bộ binh ak súng dài . Trung đoàn 8 quân khu 3 . Rồi sang sư đoàn 308B , rồi khi sư đoàn 341 thành lập thì cả trung đoàn 36B của tôi được chuyển qua .
    Đời lính bộ binh các bạn đều biết là thật vất vả . Có lẽ cực khổ nhất trong các sắc lính của mình . Hành quân thì chỉ cơ động bằng đôi chân là chính , làm gì từ xây nhà , đào hầm , tập luyện cho đến lấy gạo , lấy củi...đều bằng sức vóc của lính . Mà lúc đó anh em mình có mấy ai to lớn đâu . Lúc đó tôi nặng được có hơn 40kg thuộc diện B2 lẽ ra không đủ sức khỏe đi bộ đội . Nhưng vì gia đình đông người , lại chưa có ai tham gia bộ đội hay phục vụ chiến trường nên vẫn được “ ưu tiên “ nhập ngũ .
    Thế hệ chúng mình , hầu như đi bộ đội gần hết và hy sinh cũng “ không ít”. Dù rằng , bây giờ các cấp chính quyền , các đoàn thể và anh em chúng mình có nói , có viết , thật nhiều , thật hay và có thể hiện thế nào đi nữa thì cũng không thể nói hết , viết hết , không thể tả nổi tâm trạng buồn đau , lo lắng của người cha , người mẹ , người vợ , người thân . Nhất là người mẹ lo và thương cho con mình , người con yêu dứt ruột sinh ra , mong ngóng lớn khôn từng giờ từng ngày . Trong khó khăn thiếu cơm , thiếu sữa để lớn lên , để trưởng thành . Rồi người con lại phải đi lính ra sa trường , cực khổ ở tuyến đầu , trước mũi tên hòn đạn lúc nào cũng có thể cướp đi mạng sống của con trai mình .
    Cũng chính vì những điều đó cho nên mẹ tôi , đã dành tình cảm cho tôi thật nhiều , chăm sóc từng ly từng tý một . Buổi tối đầu đi ngủ Bà còn nằm cạnh tôi , ôm ấp vuốt ve hít hà như hồi tôi còn bé .
    Được nằm trong chăn ấm giường êm , ánh sáng điện chói lòa , trong vòng tay mẹ . Bất chợt tôi lại nhớ tới đ/v . Đến Lập . Giờ này chắc Lập cùng ae đang phải chiến đấu , đang phải đối mặt với kẻ thù . Gian khổ và ác liệt . Tự nhiên tôi thấy mình như có lỗi với ae , với đồng đội . Và rồi lại muốn thời gian trôi thật nhanh , thật chóng để tiếp tục trở lại đơn vị . Trong sung sướng mà nước mắt tôi chẩy dài xuống gối , rồi ngủ thiếp đi thật ngon lành .


    Ùng - ùng - ùng – ùng - rẹt - rẹt – rẹt . Rồi đoàng - đoàng – đoàng liên thanh thật dài . Những tiếng thùng - thùng - thùng - Thùng đều đặn rồi dồn dập các loại pháo , pháo lớn , pháo nhỏ , pháo tép như tiếng AR15 . Xen lẫn là những tiếng nổ của các loại pháo đùng , pháo cối như những tiếng của B40 , B41 , ĐKZ . Loại pháo 8 , pháo 10 bình đà thì thùng - thùng- thùng như tiếng súng 12,7 ly điểm xạ dài . Một trận chiến thật khốc liệt , khói thuốc pháo khét lẹt sáng loé , chớp bừng sáng trong đêm . Những tiếng nổ như một trận đánh lớn Hiệp đồng các quân binh chủng . Chỉ không có tiếng hô xung trận của anh Tiễn , anh Trụ của anh em trong lúc xung phong . Mà là tiếng hô reo vui của mọi người òa lên : “ Giao thừa rồi”. Mọi người trong gia đình hơn 10 người ôm lấy nhau , chúc tụng trong niềm hân hoan của ngày tết , năm mới đã tới . Với tôi cảnh tượng này thật là lạ lẫm . Vì trước còn bé thì đất nước có chiến tranh , ngày tết không có pháo hoặc rất hạn chế . Lớn lên đi bộ đội từ năm 1972 đến nay đã là 6 năm tôi mới được đón xuân ăn tết ở nhà . Năm nay mới được chứng kiến cách đón giao thừa , mừng năm mới của dân mình trong thời bình . Nên tôi cũng chưa thể hòa nhập cái không khí đón giao thừa này . Nhìn khói , lửa chớp lòa và tiếng nổ của các loại pháo , bản hợp xướng của đủ các loại tiếng nổ . Bất giác tôi nói với Mẹ : “ Mẹ ơi ! Đánh nhau , súng 2 bến bắn nhau , tiếng nổ đúng như thế này Mẹ ạ ”. Mẹ tôi ôm tôi rồi nói : vậy biết đường nào mà tránh đạn hả con . Tôi nói là : Trong chiến đấu “ nó ” bắn mình , mình bắn " nó " . 2 bên đều muốn giết nhau . Không mấy khi tránh được , sống được do may mắn là nhiều thôi mẹ ạ . Con của mẹ cũng chết hụt nhiều lần rồi . Mẹ tôi không nói gì chỉ lau nước mắt , ngửa mặt lên nhìn trời đêm như cầu khấn điều gì , rồi ôm tôi chặt hơn.........
    Thế rồi mấy ngày tết ở gia đình cũng trôi đi thật nhanh . Lẽ ra ngày mồng 7 tết tôi lên Hà Nội để mồng 8 tết bay nhưng vì kiêng ngày 7 nên tôi đi chiều ngày mồng 6 tết . Chia tay bố mẹ , anh em và mọi người thân tại bến xe Thái Bình để lên Hà Nội . Trong lần chia tay tiễn chân này , còn có một người con gái hàng xóm tên Hương . Mà tôi mới có dịp quen trong mấy ngày tết .
    Chiều tối tôi tới Hà Nội , tìm vào nơi ở của Việt bạn học hồi nhỏ . Việt đi bộ đội trước tôi , bị thương năm 74 rồi về đi học tiếp văn hóa . Hiện đang học năm cuối đại học Nội Thương nên ở ký túc xá của bộ Nội Thương phố Hai Bà Trưng , Hà Nội . Chơi 1 ngày ngủ lại 2 đêm . 3h sáng ngày mồng 8 tết tôi dậy , một mình đi bộ . Theo hướng dẫn là đi thẳng rồi rẽ trái là ra bờ hồ , sẽ tới trạm vé trung chuyển khách hàng không .
    Trời đông thật rét ! Đường Hà Nội thật vắng . Không một bóng người . Gió Bấc thổi hun hút . Lá vàng của các loại cây rơi , bay đầy đường . Những cây bàng , cây phượng trụi lá trông khô cứng khẳng khưu . Đứng run rẩy vật vã trong gió rét . Đã 6 năm rồi tôi ko được sống trong cảnh mùa Đông thế này . Rét quá . Mồm thở khò khè ra “ cả khói “ Tôi vừa đi vừa chạy cho ấm . Thầm nghĩ : Hà Nội ơi ! Mọi người đang say sưa ngủ trong chăn ấm nệm êm . Trong hạnh phúc lứa đôi , gia đình chồng vợ . Có biết Tôi , một người lính đang một mình giữa phố vắng giá rét để đi vào Nam , ra Biên giới . Chiến đấu gian khổ hy sinh , để cho các người yên giấc ngủ ngon ko ? Thật bất công và phũ phàng . Cuộc đời và đời lính sao vô lý đến vậy ? Triền miên với những suy nghĩ mông lung , lại cũng không rành đường phố Hà Nội nên tôi đi qua trạm Hàng không mà không biết . Quá nửa bờ hồ mới gặp được một bác xích lô đi làm sớm . Nhìn dáng người gầy gò . Đạp cái xích lô cũ ríc . Chợt nghĩ ông này chắc cũng nghèo khổ lắm đây . Hòa bình rồi mà sao dân mình còn khổ thế ? Tôi hỏi thăm đường mới biết là mình bị đi quá xa . Theo hướng dẫn , thì quay lại và đi vòng tiếp cũng bằng nhau . Đã gần đến giờ , tôi vội chạy nốt nửa hồ còn lại . Như vậy là kỷ niệm của Hà Nội được khắc ghi thành tích là : Tôi đã một mình chạy hơn một vòng Hồ Hoàn Kiếm trong buổi sáng mùa Đông . Không biết là mấy km nữa . Thật nhớ đời .
    Tới nơi vừa kịp lên xe để sang sân bay Gia Lâm . Đến khi làm xong thủ tục , lên máy bay . Tôi mới biết là mình vẫn đang mặc cái áo khoát “ Măng tô ” của bạn . Không biết gởi ai và làm thế nào trả Việt . Tôi phải cầm vào Sài Gòn tìm cách gửi ra sau . Nhưng rất áy láy thương bạn , trời giá lạnh thế này , quần áo lúc đó đâu có nhiều như bây giờ .


    Cũng có thể cái mong , cái nhớ của đơn vị của tôi . Nên cảm thấy máy bay , bay cũng thật chậm . Rồi lại ghé xuống đưa đón khách ở Đà Nẵng nữa . Thấy nói , ở nước ngoài giờ tàu , giờ xe , nhất là giờ máy bay cất cánh , hạ cánh là nghiêm chỉnh và chính xác lắm . Còn ở ta thì máy bay cũng chưa phải là phương tiện phổ thông , nên còn nhiều bất cập . Đến gần trưa máy bay mới tới được sân bay Tân Sơn Nhất Sài Gòn . Bước ra cầu thang . Nắng chói lòa , những cái áo khoác hay những bộ com lê của mọi người đang mặc không hợp nữa . Ai lấy mồ hôi nhễ nhại trong phòng làm thủ tục an ninh . Không có hành lý , tôi nhanh chóng ra trước về ngay chỗ đơn vị chú Lộc . Chia quà Bắc , thuốc lá , trà , mấy gói kẹọ Hải Châu cho anh em . Kể cho anh em về chuyến đi , về chuyện Tết Miền Bắc thật vui vẻ .
    Cơm trưa xong 2h chiều . Tôi chào mọi người đón xe về căn cứ Long Bình ở Biên Hòa . Rất may là gặp ngay chú em kết nghĩa , Hồ Gia Hiền . Lính 74 quê Hương Sơn , Hà Tĩnh . Thay tôi làm trợ lý chính trị d1. ( Hồ Gia Hiền bây giờ là Đại tá chính uỷ 1 Lữ đoàn tại Bình Dương . Mới ra thăm tôi tháng trước ) . Tôi nhanh chóng hỏi thăm ngay tình hình đơn vị . Hiền nói : Dịp anh đi viện , Trung đoàn đánh trận lớn lắm ở Khánh An- Khánh Bình . Đánh hợp đồng đủ các Quân , Binh , chủng . Hải - Lục – Không quân – Tăng thiết giáp . Cùng các Sư đoàn bb , công binh của QK9 . Trong trận này ta thắng lớn , nhưng thương vong cũng nhiều . Nhân dân ở đây cảm động và sót thương ae mình lắm . Ông Trần Quy Nhơn Tham mưu phó và đ/c Thắng Trợ lý tác chiến cũng hy sinh . Hiền kể tên những ai hy sinh , ai bị thương nặng , nhẹ v v ... Rất nhiều ae quen thuộc . Chợt nghĩ đến Lập , tôi hỏi có ai tên Lập của d3 ko ? Hiền nói là ko rõ và kể tiếp : Đau nhất là sáng mùng 1 Tết đại đội 14 bắn 1 quả cối 120 ly đón xuân “ mừng năm mới “. Không may đạn dò rỉ , nổ ngay tại nòng , làm cụt nòng pháo , hy sinh và bị thương gần hết khẩu đội . Hiện giờ toàn trung đoàn đã di chuyển chiến đấu ở địa bàn Hồng Ngự tỉnh Đồng Tháp .
    Tôi lặng người đi , không nghe thêm được gì nữa . Vừa mới hôm qua , hôm kia , ở nhà còn vui không khí ngày tết . Vào đến đơn vị thì lại toàn chuyện chiến đấu , hy sinh thế này . Đầu năm mà đã sui sẻo thế , báo hiệu những điều ko tốt lành lắm đây . Trầm ngâm một lúc rồi bừng tỉnh lại , tôi hỏi : Thế bao giờ thì Hiền về đơn vị ? Hiền nói : Chiều nay em về Sài Gòn vào viện 175 thăm anh em , cấp bổ xung một số giấy tờ của thương binh . Rồi mai xuống Đồng Tháp luôn . Anh mới đi viện về thì cứ nghỉ ở cứ mấy ngày đi đã , rồi xuống sau . Tôi trả lời ngay : anh đi cùng Hiền về Sài Gòn thăm anh em và mai cho anh đi cùng về đ/v . Ko hiểu sao anh cảm thấy sốt ruột , nhớ đ/v lắm .


    Sau khi bàn giao các địa bàn mới giải phóng cho sư đoàn 330 QK9 đảm nhiệm . Toàn bộ Sư đoàn hành quân gấp về Hồng Ngự , Đồng Tháp . Vì Trinh sát phát hiện Pốt tập trung 2 Trung đoàn , đã đánh chiếm khu vực đồn biên phòng Mỹ Cân , Hồng Ngự . Chúng ý đồ làm bàn đạp để đánh , “chọc” vào thị trấn Hồng Ngự , Đồng Tháp .
    Các đ/v rời khỏi trận địa , trong niềm vui hân hoan của bà con nhân dân Châu Đốc , An Giang . Nhất là 2 xã mới được giải phóng . Chiến đấu dọc biên giới Tây Nam đã gần nửa năm . Nhưng chưa khi nào Trung đoàn gặp được sự chào đón vồn vã , nhiệt tình nồng hậu như ở đây . Tất cả các đoàn thể từ tỉnh , thị xã , dân chúng đều ùa ra 2 bên đường , vẫy chào và cũng là tiễn chân bộ đội Sư đoàn 341 Anh hùng . Nào bánh tét , bánh ú , bánh lá gói các loại , kẹo , thuốc lá , xôi gà v.v … Thật nhiều , thật nhiều , được giao cho các đ/v , tung lên xe , nhét vào ba lô v.v … Anh em mấy ngày qua , phải chiến đấu liên tục , mệt và đói . Ngày hôm qua có đại đội , có bộ phận còn phải ăn trái cây vú sữa thay cơm . Vì anh nuôi không tiếp tế được . Anh em vừa đi vừa ăn nhồm nhoàm , ngấu nghiến những sản vật của bà con , nặng tình quân dân cá nước . Các bà , các má thì ôm chặt anh em khóc , nước mắt lã chã , xót thương trong cảm mến . Các thiếu nữ duyên dáng , tươi đẹp cũng không giấu được những tình cảm của mình . Nắm chặt tay lính , mắt long lanh cười vui hân hoan , có vài cô gái bạo dạn , nắm tay ae rồi bất nhờ ôm chặt , hôn vào má ae thật to rồi kêu lên thật to : “ Em thương anh “ Rồi chạy lấp vào đám đông ! Làm mấy chiến binh được hôn , ngượng ngùng đỏ hết cả mặt . Trong tiếng cười vui của mọi người . Các em nhỏ thì khỏi phải nói nữa , cứ tung tăng chạy theo các anh bộ đội , chạy theo đoàn quân reo hò ầm ĩ . Ai đã từng được sống , được chứng kiến trong giờ phút vui sướng tột cùng lịch sử này , mới thấy hết được ý nghĩa của chiến thắng . Ý nghĩa của tình cảm quân dân . Và thấy được những đói rét , gian khổ hy sinh phần nào được đền bù . Được tôn vinh , vô cùng tự hào . Nhất là trong không khí của ngày xuân , ngày Tết tràn ngập nắng Phương Nam , có hoa mai vàng hoà quyện trong nắng , trong tình người , tình quân dân . Cờ hoa rực rỡ . Không thể có giấy bút nào tả hết , kể hết được cái đẹp , cái tình và niềm vui cao quý đó ...
    Nhiệm vụ của Sư đoàn phải cơ động gấp về Hồng Ngự . Phương tiện hành quân bằng cả đường bộ và đường sông . Các cấp chỉ huy đã huy động tàu thuyền , để chở bộ đội trên sông Hậu . Các loại ôtô khách của dân cũng đươc trưng dụng , chở bộ đội hành quân theo đường bộ số 4 . Rồi rẽ vào các đường liên huyện , liên xã ra dọc vùng biên của huyện Hồng Ngự , Đồng Tháp . Tới nơi toàn Trung đoàn gấp rút tổ chức phòng ngự , và điều nghiên chuẩn bị tấn công địch ở khu vực đồn biên phòng Mỹ Cân , cùng các nơi địch lấn chiếm .
    Bộ đội tràn về . Lực lượng thật hùng hậu , lúc này ae đã được trang bị mũ sắt của pháo binh . Để tránh và giảm thiểu các vết thương ở đầu . Như lính ta nói là : bảo vệ “ cái gáo “ . Nhìn những người lính trẻ , khoẻ trong sắc lính trận , súng đạn đầy mình . Lại có mũ sắt đội đầu thật lạ lẫm , thật uy nghi , mạnh mẽ . Dân chúng ở những khu vực này , rất có truyền thống cách mạng . Trong thời kỳ KCCM như xã Thường Thới Tiền , Thường Thới Hậu v.v … đều là các xã được ******* và Nhà Nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT trong KCCM .
    Được bộ đội về , đánh địch , trấn thủ cứu giúp nhân dân , nhất là trong những ngày Tết thế này . Không còn gì quý bằng . Nên các đơn vị lại được bà con nơi đây , thể hiện tình cảm và vật chất . Chăm lo cho ae , cho từng người trong đ/v , như chính những người con yêu của Mẹ , những người ruột thịt của gia đình . Đã đi , đã ở với dân từ Bắc vào Nam . Nhưng không ở đâu có được , những tình cảm của dân , của các Ba các Má , các chị các em như ở đây . Ôi ! Thật tuyệt vời những con người , những tình cảm của người dân miền Nam . Vùng sông nước Đồng Bằng sông Cửu Long này ! Và đây cũng là những câu chuyện , những đề tài vui của lính ta sau này .
    Với tôi nơi đây là nơi để lại những dấu ấn , những tình cảm ko thể nào quên . Giữ mãi và theo suốt đời quân ngũ đến tận bây giờ ..


    Sáng hôm sau , tôi và Hiền ra bến xe Miền Tây về Châu Đốc . Tôi hỏi Hiền sao không đi thẳng Đồng Tháp , mà lại về Châu Đốc . Hiền giải thích : “ Từ Châu Đốc đi qua phà rồi đi xe lôi chưa đầy 20km đến Tân Châu . Qua phà Tân Châu bên kia đã là xã Thường Thới Tiền , của huyện Hồng Ngự , Tiểu đoàn mình đang đóng quân ở đó . Nếu đi về Đồng Tháp rồi lại về Hồng Ngự thì xa hơn . Tôi nói như thế càng hay , vì cho anh về thăm nhà anh chị Thành hôm trước anh ở đó .
    Lần trước về miền Tây theo xe quân đội , của Bệnh xá . Còn lần này 2 anh em được đi xe khách , nên thong thả nhàn nhã hơn . Được ngắm nhìn cảnh vật nhà cửa , vườn cây hoa trái của Miền Tây . Qua những cánh đồng lúa chín thẳng cánh có bay . Hoặc những đầm sen phả hương thơm mát nhẹ . Trong lòng thật thư thái vì đã gặp được Hiền . Thăm một số anh em thương binh trong viện . Hiểu được tình hình chiến đấu , và những thay đổi của đơn vị . Như C3 anh Tiễn CVT đã lên làm d phó chính trị . Thay anh Tiễn là anh Nông quê Thanh Hóa , ở bên d2 điều sang . Anh Trụ vẫn còn nhưng cấp phó thì là anh Tiến , B trưởng mới lên v.v...
    Trên xe bà con nói chuyện râm ran . Nào là chuyện lúa má , cây trái , chuyện gia đình , xã hội , những bức xúc trong cuộc sống . Trước thì thế này , bấy giờ chính quyền mới lại thế kia v.v...Khen chê đủ điều . Rồi câu chuyện trên xe cũng đã chuyển sang về tình hình chiến sự Biên giới . Người này , người kia tranh nhau nói , tranh nhau kể về sự tàn ác dã man của bọn lính Pốt . Như chuyện chúng bất ngờ sang tàn sát cả xã Ba Trúc , giết hàng ngàn người . Chặt đầu xếp từng hàng . Máu chảy ngập làng . Dã man hơn nữa chúng còn lấy cây tầm vông ,( cây tre) chọc vào cửa mình lên đến tận cổ đàn bà , con gái . Không hiểu sao bọn này lại tàn ác đến thế ? Rồi chuyện chúng chiếm vùng Phú Cường , Khánh An , Khánh Bình đã lâu . Mấy ngày tết được bộ đội , đơn vì gì ấy ở Tây Ninh xuống toàn lính Bắc . Bộ đội trẻ lắm , giỏi lắm và khổ lắm . Những ngày tết mà vẫn đánh nhau , diệt hết bọn giặc ở đây giải phóng cho các xã , các chú bộ đội hiền khô à ! Bị hy sinh cũng nhiều rất là thương xót ...
    Hai anh em cứ ngồi im nghe chuyện . Rồi một bà má quay lại , thấy chúng tôi như bất ngờ bà má hỏi 2 chú về đâu ? Có phải về đơn vị bộ đội Miền Bắc đấy không ? Hiền nói thưa má , đấy là đơn vị con , con về Sài Gòn chuyển giấy tờ cho một số anh em bị thương . Hôm nay mới quay lại . Chúng con là bộ đội thuộc Sư đoàn Sông Lam 341 , Quân đoàn 4 . Mọi người ồ lên . Cả xe hướng về phía chúng tôi cảm kích . Bà má vừa hỏi thăm thì đi hẳn xuống ôm lấy Hiền mà khóc , nói rằng : Má thương các con , quý các con và biết ơn các con lắm . Rồi mọi người lấy đủ thứ quà bánh , trái cây bắt chúng tôi ăn . Nhìn ngắm chúng tôi như là những người hùng , người thân , người con vừa ở chiến trận trở về .
    Thật bất ngờ và cảm động trước những tình cảm đó . Rồi tôi tự thấy mình như có lỗi , vì những tình cảm này , lẽ ra phải giành cho những anh em đã tham gia chiến đấu ở đây . Còn tôi ốm đau đi viện , về nhà , đâu có xứng đáng được nhận phần thưởng tình cảm cao quý đó .


    Hai anh em vào tới nhà anh chị Thành lúc 2h chiều . Chị Lan vợ anh Thành và 2 cháu Trịnh – Hoài chạy ra đón mừng vui ríu rít . Tính ra tôi mới xa đây khoảng 20 ngày mà mọi người cứ như là đã lâu lắm . Chị Lan kể đủ thứ chuyện về những ngày tôi đi vắng . Chị nói là đi đâu chị cũng khoe về người em “ngang hông” Miền Bắc . Và lại còn có ý tìm vợ cho tôi nữa chứ . Tôi nhớ lại , lúc ở đây tâm sự chị em , tôi có nói là tôi cũng đã muốn lấy vợ , và khen con gái ở đây rất ngoan , rất đẹp .
    Tối ăn cơm xong chị Lan cứ bắt tôi và Hiền đi “ xem mặt ” 1 người em của bạn chị , làm thợ may nhà gần đây . Chị nói , chị đã ngỏ lời với họ rồi chỉ đợi em quay lại thôi . Chết không cho chuyện đùa . Thật khó xử . Anh chị thật quý tôi và cũng thật là thật thà cả tin . Không biết là chuyện nói đùa của lính . Cứ tưởng tôi nói muốn lấy vợ là thật . Thế rồi tôi và Hiền cùng chị đến thăm gia đình chị bạn . Gia đình làm may cũng ngay trước dòng sông Hậu . Cách nhà chị Lan khoảng 5 - 600m . Trông gia đình thật nền nếp , gọn gàng , sạch sẽ rất có cảm tình . Người em gái chị bạn khoảng 20 tuổi , xinh sắn , đầy đặn trông cũng “ ưa nhìn “. Trong bộ bà ba hoa mầu xanh ngọc thật hấp dẫn . Ra chào chúng tôi bẽn lẽn và lễ phép . Mấy chị em nói chuyện , hỏi thăm về quê hương tôi và gia đình tôi v.v…. Tôi kể chuyện gia đình cho mọi người nghe và nói : Em là con trưởng trong gia đình , nên phải về lấy vợ ở quê . Và nhất là bây giờ , đời lính không biết đi đến bao giờ về . Cho nên không giám nói gì đến yêu đương hay vợ con v.v … Và nói : chúng em đi chiến trận gặp được các chị quý mến chúng em thế này , là cảm động và quý hoá lắm . Em xin phép được làm quen với chị . Khi nào có điều kiện thì sẽ trở lại thăm chị , thăm em . Vì mai chúng em phải sang Hồng Ngự rồi . Đ/v em đang chiến đấu bên đó . Chị Lan và chị bạn nhìn anh em tôi thở dài , xót xa và có ý gì đó cảm thông tiếc nuối . Còn người em gái , sau khi ra chào mời nước chúng tôi đã vào trong nhà nghe chuyện . Nhưng thỉnh thoảng lại bắt gặp ánh mắt long lanh nhìn chúng tôi .
    Tối ngủ ở nhà anh chị Lan . Cả nhà chuyện trò tới khuya , mọi người đã ngủ . Còn tôi thao thức không ngủ được . Nghĩ ngợi đủ chuyện . Tôi nghĩ mình là thằng con trai “ thật hèn ” thật nhát . Chưa gì đã sợ . Sao không liều như những người khác , cứ hẹn hò , hò hẹn đi có hơn không ? Rồi muốn đến đâu thì đến .(Sau này tôi mới biết trong đ/v có đồng chí đại đội phó đại đội 3 của tôi . Và lẻ tẻ trong trung đoàn đào ngũ và lấy vợ ở đấy ) .
    Sáng hôm sau , anh Thành lấy xe Honđa chở tôi và Hiền lên thăm miếu Bà . Rồi chở luôn 2 anh em ra bến phà Châu Đốc để sang Hồng Ngự . Chia tay anh Thành , chia tay bà con Châu Đốc , trong lòng tôi nặng trĩu những buồn vui bâng khuâng khó tả .
    Sang bên kia phà , 2 anh em đi xe lôi . Ở vùng này nhân dân có loại phương tiện là “ xe lôi ” rất hữu dụng . Một cái xe thường là xe Honđa 67 . Kéo theo sau 1 cái rơmóc 2 bánh . Có cái thùng nhỏ , mà có khi chở được tới 10 người . Trông rất vui , rất tiện . Được cái là ở đây là đồng bằng , không phải dốc đèo nên có “chớn” là chạy băng băng . ( Nghe đâu bây giờ đã cấm loại xe này vì sợ ko an toàn giao thông ) .
    Hơn tiếng sau , chúng tôi đã tới thị trấn Tân Châu . Một thị trấn hẻo lánh của vùng sông nước , mà sầm uất giống như 1 góc nhỏ ở Sài Gòn . Cũng nhà gạch , nhà xây 2 - 3 tầng . Hàng quán đông vui đủ các loại hàng hóa . Các dàn ăng-ten tivi tua tủa trên các nóc nhà . Uống xong 2 cốc nước mía , tôi mua mấy gói trà , thuốc lá , kẹo để làm quà . Rồi 2 anh em đi bộ ra bến phà .
    <p style="color:#808080;font-size:9px;"><i>-----------------------------Tự động gộp Reply ---------------------------</i></p><!-- Time:09:42:01, 28-09-2011-->
    Đi ở trong thị trấn Tân Châu , không thể nhìn thấy được bến phà và sông nước nơi đây . Nên 2 anh em vừa qua khỏi dẫy nhà sát mép sông thì thật bất ngờ . Bến sông thật lớn , thật rộng , mênh mông như biển . Đây là ngã ba sông , nên khoảng cách từ đây sang bờ bên kia thật xa . Chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh sông nước thế này . Tôi ước tính từ đây sang bờ bên kia chắc phải hơn 1 km . Vì mắt thường nhìn không rõ người bên bờ bên kia . Xa xa phía bên phải , là một cù lao rộng lớn ( hình như là xã Long khánh , quê hương Bác Tôn Đức Thắng ). Trời không có gió , nhưng sóng vẫn vỗ bờ đều đặn như ngoài biển . Sông nước Cửu Long thật hùng vĩ . Hùng vĩ đến choáng ngợp . Con phà , con thuyền , con người trước sông nước nơi đây thật bé . Tôi nghĩ ngay đến việc nguy hiểm , khi phải đi tàu bè nơi đây . Vì bộ đội có mấy ai giỏi bơi . Hồi tập bơi vũ trang , tôi bơi được khoảng trăm mét , đã kiệt sức rồi . Tôi cảm thấy rợn rợn người , khi nghĩ có gì không hay xẩy ra . ( Đúng như nỗi lo khoảng gần 1 tháng sau , trên đường đi giải vây Hà Tiên - Kiên Giang tôi đã ôm một can mỡ lợn , định nhẩy xuống giữa sông lúc 3h đêm . Khi 2 tầu đụng nhau , 1 tầu bị vỡ chìm ngay ) .
    Phà cập bến . Hai anh em xuống phà , gần 30 phút sau mới tới bờ bên kia . Lên phà , Hiền nói anh em mình đi bộ khoảng hơn km nữa thôi . Tiểu đoàn mình , 1 số chốt , còn lại đang ở cùng với dân , dọc theo bờ sông này . Dân ở đây chủ yếu là nhà sàn , như ở bên K . Bây giờ là mùa nước cạn , còn khi mùa lũ về , thì nước dâng lên tận sàn nhà . Nên nhà sàn là nơi ở phù hợp nhất ở vùng này . Dân cư ở đây thưa thớt , hai anh em đi trên con lộ nhỏ . Hiền nói “ Bên phải thì là sông rồi , còn bên trái sau mấy ngôi nhà kia là cánh đồng thẳng cánh cò bay , tới tận Biên giới . Đồn biên phòng Mỹ Cân cách đây khoảng 3km . Bọn Pốt đang còn chiếm , Sư đoàn , Trung đoàn đã có kế hoạch đánh địch giải phóng Mỹ Cân rồi ”.
    Đã thấy và gặp anh em bộ đội của d1 . Tôi nói : Hiền dẫn anh về luôn đại đội chứ không rẽ vào d bộ nữa . Về đến vị trí của đại đội . Tôi gặp và báo cáo ban chỉ huy là tôi đi viện về . Rồi bỏ trả thuốc , kẹo mời mọi người . Anh Trụ c.trưởng, anh Tiến c.phó rất vui , bắt tay tôi ,cười nói ầm ĩ , hỏi thăm về tình hình Sài Gòn v.v...và giới thiệu đây là anh Nông CVTr. Thay anh Tiễn , và giới thiệu về tôi với anh Nông . Anh Nông cũng ko hỏi tôi về tình hình đi viện , ra viện và sức khỏe thế nào mà nói ngay : “ Anh em tôi đã bàn là “ ông” đi viện về thì sẽ điều lên làm quản lý đại đội . Lo cơm áo , gạo tiền , cho đại đội . Thay ông Bình đi học , ông uống nước về thăm tiểu đội rồi mai lên đây nhận bàn giao luôn ”.
    Như vậy tôi lại có nhiệm vụ mới , là quản lý đại đội . Tôi chưa làm việc này bao giờ , nhưng nghĩ cũng không có gì khó , nhất là so với lính chiến đấu gian khổ . Thì làm quản lý tiền bạc , quản lý anh nuôi , nấu ăn lo viêc hậu cần cho ae , còn nhàn nhã hơn nhiều .
    Tôi về tiểu đội 10 . Gặp gỡ anh em , trong niềm vui ồn ã của mọi người . Có trà , có thuốc , có bánh kẹo . Buổi chiều ae lại còn tổ chức giết hẳn 2 con gà liên hoan cho tôi nữa . Gia đình chủ nhà thì cho anh em rượu , và nấu xôi cùng 2 kg thit lợn đãi mọi người .
    Sau 20 ngày đi xa , trở lại đơn vị mà biết bao thay đổi . Anh em tranh nhau kể về những trận đánh mà tôi đi vắng . Ở núi Sam , đặc biệt là Khánh An , Khánh Bình . Rồi những ai bị thương , ai hy sinh , ai đảo ngũ v.v.....Rồi anh em lại tập trung kể về tình cảm , lòng tốt của bà con nơi đây đối với bộ đội . Nào là thấy gạo của bộ đội không ngon , các má lấy gạo ngon đổi cho . Còn gạo bộ đội thì cho heo cho cá ăn . Nào là các má không có bộ đội đến ở thì thắc mắc , nhiều má còn làm cả bánh cuốn , bánh xèo , bánh ít gói , xôi chè v.v... bánh tét thì khỏi phải nói , các má gánh đến cả gánh , chiêu đãi bộ đội . Nhưng rồi được chiều chuộng quá , bộ đội cũng nghĩ ra đủ trò láu lỉnh để tán ăn như : anh em mắc võng dưới nhà sàn tối ngủ , cứ nói chuyện với nhau là thèm ăn cái nọ , cái kia như bò xào , bò nướng , thịt chó v.v... nói to cho các ba má trên nhà nghe thấy . Thế là hôm sau ba má chiêu đãi luôn các thứ lính ta thèm . Cả những thứ như là thịt chó nữa . đến mức các đơn vị phải họp , cấm anh em lợi dụng , vòi vĩnh sách nhiễu dân .


    Sáng hôm sau , tôi lên BCH đại đội . Chính thức đại đội giao cho tôi làm quản lý , thay anh Bình đi học . Việc bàn giao cũng chẳng có gì nhiều . Có 2 quyển sổ ghi chép theo sổ kế toán của tiểu đoàn phát gồm : 1 quyển sổ theo dõi chi tiêu tiền mặt , 1 quyển ghi chép cập nhật kế toán , và mấy chục đồng , tiền đi chợ mua thực phẩm . Chủ yếu là rau hoặc thức ăn mặn , còn gạo , mỡ mì chính v.v... và các nhu yếu phẩm khác , thì có quân khu tiểu đoàn cấp xuống theo tiêu chuẩn chế độ v.v..
    Anh Bình giao nốt cho tôi 2 gói bột ngọt . Hướng dẫn qua cách ghi chép sổ sách , nào là “ có “ nào là “ nợ ” phải cân đối . Đôi khi một có bằng nhiều “ nợ ” , và một “ nợ “bằng nhiều ” có “ cũng có vẻ “ rối rắm” . Nhưng với tôi thì cũng không có vấn đề gì .
    Xong việc sổ sách bàn giao , tôi nói với anh Nông , anh Trụ và anh Tiến c.phó là : các anh cứ yên tâm mọi việc tiếp phẩm , cơm nước tôi sẽ lo , sẽ tổ chức thật chu đáo . Rồi tôi cùng anh Tiến c.phó về tiểu đội anh nuôi gặp anh em .
    Tiểu đội nuôi quân ở nhà má Mỹ , cạnh ngay dòng sông Tiền . Mọi sinh hoạt tắm giặt hay nước nấu ăn lấy ngay tại bến sông . Má Mỹ có căn nhà sàn tương đối lớn , so với các nhà chung quanh . Ba má có 10 người con . 6 trai 4 gái . Người con trai đầu kém tôi 1 tuổi , tên Hiếu . Có 1 anh thứ 4 đang còn là bộ đội địa phương của tỉnh . Có 2 con út một là con trai thứ 9 . Út Hết là tên con gái thứ 10 mới khoảng 2 tuổi . Trong gia đình mọi việc hình như là do Má sắp đặt hết . Ba rất hiền và yếu không hay tham gia vào việc gì .
    Tôi đến chào Ba , Má , rồi tổ chức họp anh em , củng cố nội vụ , giao nhiệm vụ cho từng người . Sắp đặt đâu ra đấy . Phát động anh em sáng hôm sau làm vệ sinh hết tổng thể từ đường đi , đến vườn tược chung quanh nhà . Và yêu cầu anh em phải gánh nước về , đổ đầy các chum cho thật trong mới nấu cơm v.v..Còn rau ở đây rất nhiều , tôi cho ae đi hái lượm và chế biến như nộm hoa chuối , nộm đu đủ vv..Tập trung tiền vào thức ăn mặn .
    Qua mấy ngày theo dõi cách sinh hoạt của tiểu đội anh nuôi , và tính cách chuyện trò dân vận của tôi . Đã gây được tình cảm với gia đình . Mọi người rất quý tôi . Anh Hai thì cứ tối tối , là chèo kéo bằng được tôi uống rượu cùng . Mà dân ở đây thì ngày nào cũng uống rượu . Khi thì mực khô , cá lóc khô . Khi thì chim nướng chim quay . Ở vùng này chim nhiều vô kể . Bà con đi bẫy chim cũng rất đơn giản . Họ có loại thuốc gì đó trộn với gạo , mang ra rắc ở các bờ lúa . Cả đàn chim hàng ngàn con xuống ăn bị say , nằm ngay ở đấy cứ việc ra nhặt về . Có lần thấy anh Hiếu mang về cả thúng . Anh Hai Hiếu cứ nói dân miền Tây lúa gạo nhiều lắm . Rồi chỉ ra đống lúa ở sân nói : kia là 10 tấn lúa mà ở chợ giá rẻ lắm không biết làm gì chỉ nhậu chơi thôi...
    Tôi thoáng nghĩ ở đây thóc lúa nhiều như vậy , mà sao không cho mang về TP . Trên đó hồi này lương thực , thực phẩm hiếm lắm , đắt lắm .
    Má đông con , nhưng cũng như ở vùng này là có truyền thống CM , truyền thống đánh Mỹ . Chứ không phải là truyền thống học . Nên có lần Má nói : tao chỉ ước ao các con Má sau này được như con . Tôi nói với Má : con cũng chỉ là lính chiến đấu thôi , chứ có phải là quan , là cán bộ gì đâu mà Má mong các em giống con ? Lính như chúng con khổ lắm Má ơi ! Má cười và nói : Má thấy con có lẽ phải học cao lắm , mới làm được những việc này . Mà Má muốn nhận con là con “ ngang hông” ( con nuôi ) sau này có đi đâu , thì ráng quay trở lại thăm Má . Tôi nói : con vẫn coi Má là Má của chúng con mà . Chúng con nay đây mai đó , nhưng con hứa khi nào bé Út Hết lấy chồng . Con sẽ về dự cưới và thăm Ba Má.( thế rồi như các bạn đã biết 22 năm sau , được tin Út Hết lấy chồng . Dù đang rất bận mải , và khó khăn . Tôi trở lại đó để thực hiện lời hứa vui năm nào.)...
    Mấy ngày sau , giao ban đại đội . BCH nhất là đ/c Nông ,các B.trưởng đều biểu dương tiểu đội nuôi quân , đã có nhiều cố gắng . Cơm dẻo , canh ngọt và đời sống của đơn vị được nâng lên rõ rệt .


    Ý đồ điên rồ và tuyên bố láo xược của bọn chỉ huy của Pốt ở QK Tây Nam là : “ Cho dân Hồng Ngự Đồng Tháp ăn tết , đón xuân bằng bánh tét chấm máu ”. Đã không thực hiện được , vì chúng đã biết lực lượng chủ lực đã về Đồng Tháp kết hợp với QK9 đánh tan bọn Pôt ở Phú Cường , Khánh An , Khánh Bình . Nơi mà chúng hý hửng cho là Việt Nam không thể đánh chiếm lại được . Cũng vì LL QK9 cũng đã nhiều lần tiến công , mà chưa giải phóng được vùng này . Nay , mới có chưa đầy 2 ngày với LL quân sự hùng hậu của Hải - Lục - Không quân + TTG chúng ta đã đánh cho chúng tan nát .
    Nên khi thấy đội quân " mũ sắt " , cơ động gấp từ An Giang về Hồng Ngự , Đồng Tháp . Bọn địch ở đây gồm 2 Trung đoàn , đã đã không dám thực hiện ý đồ tấn công Hồng Ngự nữa . Mà vẫn giữ một số chốt tại khu vực đến Biên phòng Mỹ Cân và dọc tuyến Biên giới giáp gianh .
    LL của ta khi cơ động về Đồng Tháp , thì chỉ dùng d2 dâng lên chốt đối mặt với Pốt . Còn đại bộ phận “ nghỉ ngơi ” chốt giữ phía sau . Chứ chưa chủ động tiến công chúng ngay . Mà tổ chức cho anh em học tập , rút kinh nghiệm các trận đánh , chỉnh huấn chỉnh quân , tăng cường sức khỏe v.v... điều nghiên tình hình địch bổ xung quân số , bổ xung trang thiết bị , quân trang quân dụng , vũ khí đạn dược thật đầy đủ .
    Bọn Pốt ở đây , thấy quân chủ lực “ mũ sắt” hùng hậu tràn về . Thì bỏ ý đồ tấn công , lui về phòng ngự , đợi ta tấn công . Đợi mãi và chúng vẫn chưa thấy chúng ta tấn công , thì nóng lòng sốt ruột , bắt đầu dùng lực lượng tập kích ta ở khu vực tiểu đoàn 2 chốt giữ . Và dùng lực lượng nhỏ trong đêm luồn vào sát thị trấn Hồng Ngự , tập kích rồi tháo chạy . Như là muốn thăm dò lực lượng , và thái độ của ta .Trong những ngày này tiểu đoàn 2 vừa chốt giữ , vừa đánh địch loại khỏi vòng chiến đấu hơn 70 tên .
    Với chiến thuật : “ mèo vờn chuột “ , đã làm cho bọn Pốt ở đây mệt mỏi . Lúc thì co về phòng ngự , lúc thì tập trung quân tấn công ta ở diện lẻ . Mãi mà chưa thấy quân ta tổ chức đánh . Chúng lại bắt đầu dồn 2 tiểu đoàn quân ra biên giới , chuẩn bị chọc phá ta . Bất ngờ đêm ngày 28/2 trung đoàn 266 và 273 xuất kích , luồn sâu vào đất địch rồi đánh ngược trở lại khu vực Bầu Gốc , Mỹ Cân , Tân Dân tiêu diệt gọn 2 tiểu đoàn này .
    Lực lượng d2 , cũng xuất kích khỏi chốt . Đánh thẳng vào khu vực đồn Mỹ Cân . Nhưng địa hình ở đây phức tạp . Chúng cố thủ trong những lũy tre quanh đồn . Ta từ ngoài đánh vào , nên gặp rất nhiều khó khăn . Qua buổi trưa d2 vẫn không giải quyết dứt điểm được bọn địch ở đây . BCH điều d1 quay lại đánh hỗ trợ cho d2 . Bọn Pốt trong công sự , trong các khóm tre , chống cự rất quyết liệt làm ae d1 nhất là C3 hy sinh hơn chục ae .


    Nhân dân ở vùng này vô cùng căm ghét , vô cùng căm hận bọn Pốt . Nên khi thấy anh em mình đi chiến đấu . Một số người cứ nằng nặc đòi theo , giúp đỡ bộ đội như mang đạn , tải thương v.v… Khi tôi , cùng anh em tiếp tế cơm cho anh em đi qua các thửa ruộng . Rải rác các xác lính Pốt . Nhưng kỳ lạ là : gặp thằng nào cũng thấy bị rạch bụng , trông rất là ghê . Không lẽ bọn này lại chết “ yên hùng “ như bọn : “ Nhật hoàng ? ” Nhìn kĩ vẫn có những vết đạn hiểm giết chết bọn Pốt . Vậy tại sao chúng lại bị rạch bụng , phơi thây ra đây.?
    Hỏi kỹ anh em bộ binh mới biết được là : “ số dân công tự nguyện ” đi giúp tải đạn , cáng thương , bà con , anh em rất căm hận bọn này . Từ chỗ căm thù quá , nên gặp thằng nào chết , là cũng mổ bụng , xem gan , xem mật chúng to bằng nào ? Mà lại độc ác , man rợ đến vậy ?
    Trở lại tiếp chuyện chiến đấu của d1 . Khi được BCH trung đoàn điều quay về hỗ trợ cho d2 , đánh địch ở trong đồn Mỹ Cân . Đội hình d3 kết hợp với d2 , chia làm 3 hướng đánh . Đang phát triển thuận lợi , vượt qua cả một số khóm tre . Phía sau của đại đội 3 và khi d.bộ d1 , tràn lên thì bất ngờ những loạt súng của bọn Pốt điên cuồng quạt vào đội hình . Qúa bất ngờ trước tình huống đó . Lại ở giữa đồng trống , chưa kịp phản ứng được ngay . Những loạt đạn độc ác vẫn điên cuồng găm vào đội hình ta . Làm cho một vài anh em c3 , trong đó có một số anh em thông tin tiểu đoàn trúng đạn .( Mấy đ/c thông tin này là cùng trung đội với đ/c Hồng , hiện là thương binh , đang sống ở Thiệu Hoá - Thanh Hoá . Có con trai cũng là thành viên quân sử mình).
    Đại đội 3 Đang tấn công địch . Dừng phát triển . Quan sát một lúc , phát hiện số địch không nhiều . Đ/C Trụ lệnh cho B1 vòng phải , B2 vòng trái , dùng khẩu 12ly 7 bắn chế áp . Đánh thẳng vào khu vực cố thủ bí mật nhưng đã bị lộ của Pốt . Chỉ sau 15phút tấn công . Mấy hoả điểm này bị tiêu diệt . Nhìn những thằng Pốt chết gục bên súng , hơi khó hiểu . Kiểm tra kỹ lại , hoá ra thằng nào cũng bị xích chân vào một cái cọc , hay gốc cây . Để “ cảm tử bắt buộc” . Nên chúng có những hành động điên cuồng , liều chết như vậy . Thật là lũ dã man . Chúng dã man ngay cả với chính những “đồng đội” của chúng .
    Như vậy sau 1 ngày tổ chức tấn công . Sư đoàn đã lại tiêu diệt gọn 2 tiểu đoàn của Pot . Giải phóng được khu vực đồn Mỹ Cân . Tiểu đoàn 2 chốt giữ lại khu vưc này .
    Bị thua đau nhưng bọn Pốt rất cay cú . Thấy còn mình d2 chốt lại đó , mấy ngày sau chúng đã lại tổ chức tập kích vây hãm d2 . Ngày 10/3 Trung đoàn lại tổ chức cho d1- d3 tấn công tiêu diệt địch ở vòng ngoài hỗ trợ cho d2 giữ chốt .
    Có một việc mà cho đến hôm nay , khi nói chuyện về việc đồng chí San hy sinh . Anh em chúng tôi thấy có việc hơi khó hiểu là thế này . Tối ngày 9/3 hôm đi luồn đánh Pốt . Đ/c San tập trung đại đội , hô rất là to , cho đại đội xếp hàng ngang hàng dọc , ( đ/c San được giữ chức đại đội phó sau trận 28/2 ) . Phổ biến nhiệm vụ đánh địch , đúng bài bản như là hồi huấn luyện , hay diễn tập đánh địch . Anh em tôi thấy vậy nói với nhau : ông này gở kiểu gì thế này ? Chưa bao giờ đi đánh trận , mà tập hợp lính kiểu này . Khéo lại có vấn đề phức tạp ngày mai đây ?
    Và rồi sự việc chiến đấu ngày hôm sau , diễn ra với đại đội 3 cũng thật bất ngờ . Đại đội 3 hy sinh và bị thương nhiều . Và đây cũng là lần tập hợp quân cuối cùng trong đời . Của một đồng chí chỉ huy đại đội , chưa được nhận quân hàm sỹ quan . Đ/c Nguyễn văn San nhập ngũ 5/72 . Quê ở xã An Đồng , Hưng Hà , Thái Bình . Ở đại đội 3 với TP từ ngay đầu nhập ngũ .


    Đội hình của sư đoàn 341 gồm có 4 trung đoàn và 8 tiểu đoàn trực thuộc :
    - Trung đoàn 273 thường gọi là E1 . bộ binh
    - Trung đoàn 270 thường gọi là E2 . bộ binh
    - Trung đoàn 266 thường gọi là E3 . bộ binh
    - Trung đoàn 255 thường gọi là E4 . pháo binh
    Khi tình hình Biên giới Tây Nam có nhiều phức tạp . Lúc Sư đoàn 341 nhận nhiệm vụ đi làm kinh tế mới ở Sông Ray . Bọn Pốt xua quân sang lấn chiếm Hà Tiên - Kiên Giang . Bộ đã điều Trung đoàn bộ binh 270( E2) xuống đánh địch và trấn thủ . Bảo về thị xã Hà Tiên từ tháng 7/ 1977 .
    Thị xã Hà Tiên là mảnh đất tận cùng của Tây Nam Việt Nam . Ở đây cảnh trí tuyệt đẹp . Ba mặt là biển và sông . Còn đất liền thì lại nối sang đất K , qua cửa khẩu Xà Xía . Từ thị xã Kiên Giang đi về Hà Tiên chỉ có một trục lộ duy nhất . Một bên là biển , một bên là đầm lầy , rừng tràm mênh mông sang tận đất K . Núi , đồi hòa quyện với biển trời bao la , tạo lên một vẻ đẹp như thơ , như mộng . Sang thị xã Hà Tiên , phải qua một con phà ,( hoặc cầu phao) . Dòng sông nhỏ , nối thông từ đất liền ra biển . Nên về địa lý Hà Tiên rất “ độc lập” đẹp như mơ , như thơ , như nhạc . Xuống đây tôi được nghe một bài ca , của nhạc sỹ (?) chế độ trước . Ngợi ca cảnh đẹp Hà Tiên , mà không hiểu sao , bây giờ mọi người ít hát , ít nhắc tới ( mong BSchung hay các bạn cho mình nghe lại bài hát này ?). Trong đó có các câu như : “ Hà Tiên mến yêu đẹp như xứ thơ xa cách tôi còn nhớ.... xanh xanh mầu ánh mắt , em gái chiều năm xưa.”...) có thể có nhiều bài hát ca ngợi mảnh đất này . Nhưng theo tôi thì đây là bài ca hay nhất . Trong cuộc sống hiện tại , những lúc vui vui , tôi thường cao hứng thổi sáo mồm hay hát cho mình nghe vài câu ca đó . Mà thấy lòng thư thái , như được đứng trước biển Hà Tiên . Với bãi tắm Mũi Nai tuyệt đẹp . Có những cây dừa lâu đời cao vút . Nhìn xa ra các đảo nhỏ ngoài khơi , hay kỳ thú khi leo lên thăm hang Thạch Động , núi Bài Thơ v.v...
    Cảnh đẹp mê hồn . Nhưng về mặt quân sự thì thật bất lợi cho ta . Vì nơi đây như là một hòn đảo độc lập . ( bây giờ đã có cầu cứng đi qua) . Bên K sang thì lại rất thuận tiện vì thị xã liền với đất K . Chính vì thế nên khoảng tháng 7/77 bọn Pot lẻn sang , tàn sát toàn bộ ấp Việt Nam . Với thủ đoạn tàn ác , dã man cũng giống như là chúng đã gây ra với dân mình . Ở Xa Mát , Thiện Ngôn , Tây Ninh , Ba Chúc- An Giang .
    Trung đoàn 270 được cơ động gấp xuống để tiêu diệt địch và trấn ải ở đây . Nhưng khi chốt giữ lâu . Trong tổ chức phòng ngự chiến đấu có những chủ quan . Nên ngày 14/3/78 bọn Pốt đã đưa 2 Trung đoàn sang mật tập tấn công ta chiếm thị xã . BCH Trung đoàn phải “ cố thủ ” trong hang Thạch Động . Anh em 270 rất dũng cảm chiến đấu . Nhưng do địch đông , do yếu tố chủ quan bị bất ngờ , nên cầm cự rất khó khăn , nguy kịch .
    Trước tình hình đó QK9 và các cấp chỉ huy lệnh cho Sư đoàn 341 . Bằng mọi giá phải cơ động nhanh xuống giải vây cho Hà Tiên .

    Lệnh hành quân thật đột ngột . Tất cả các đơn vị đều bất ngờ khi có lệnh bàn giao chốt gấp . Trong 2h phải làm xong tất cả thủ tục chuyển quân . Các trận địa chốt , theo hợp đồng , bàn giao chốt cho Sư đoàn 330 . QK9 đảm nhiệm . Ngay tối ngày 15/3 tiểu đoàn 3 , E1 xuống tàu đi trước . D1- D2 chốt , đợi F330 đến thay địa bàn . Nhưng đợi mãi đến 21h , rồi 22h đêm F330 cũng chưa có lực lượng vào thay . Đồn biên phòng Mỹ Cân và một số trận địa chốt đươc bí mật bàn giao cho bộ đội biên phòng , và tỉnh đội Đồng Tháp . Toàn bộ 2 trung đoàn bb của sư đoàn khẩn trương cơ động .
    Trên nét mặt của các đ/c chỉ huy đại đội , Tiểu đoàn và đ/c Nguyễn Dấng , Trung đoàn phó , xuống đốc chiến tiểu đoàn 1 và 2 cơ động . Nét mặt đăm chiêu căng thẳng . Những mệnh lệnh đanh gọn hổi hả thúc giục , nhắc nhở ae . Khẩn trương , khẩn trương . Anh em chiến sỹ thì không hiểu hết được những gì diễn biến , đang xẩy ra ở chiến trường . Chỉ nhận được thông báo rút khỏi chốt , nếu không có đơn vị bạn ra thay cũng bỏ . Bí mật rời khỏi trận địa .
    Tất cả các tầu của nhân dân được huy động chở bộ đội , hành quân theo đường sông . D3 được tầu Hải quân “ há mồm “cơ động trước .
    Việc Sư đoàn bộ đội chủ lực , bất ngờ di chuyển . Làm cho nhân dân ở đây cũng bất ngờ . Bất ngờ không phải là lo sợ Pốt tràn sang , mà bất ngờ khi phải chia tay bộ đội , với tình cảm mấy chục ngày , tình quân dân gắn kết . Những mất mát , hy sinh của anh em , sự dũng cảm , ý chí chiến đấu và chiến thắng ở đây , đã được nhân dân ghi nhận và cảm phục yêu mến . Những gia đình mà có anh em ở trong nhà , chiến đấu bị hy sinh . Bà con cảm thấy đau xót , như chính còn em của họ hy sinh mất mát . Nhiều má còn bắt các con , các cháu , mang tang và lập bàn thờ “ cúng ” anh em rất cảm động . Các Ba , các Má , các chị , các em , khóc dòng nước mắt . Bà con kéo ra hết bến tầu dọc nơi đóng quân , chia tay bộ đội và tặng , cho anh em những lương thực , thực phẩm thật nhiều . Chia tay bịn rịn nghẹn ngào không nói lên được lời .
    Tôi xuống tầu lúc 11h đêm . Đây là chuyến tầu cuối cùng , chở vét một số anh em hậu cần của tiểu đoàn . Đêm , tối đen như mực . Sóng vỗ ào ào , trời lộng gió , tầu chòng trành . Tôi ôm má , ôm các em , chia tay bước xuống tầu . Không nói thêm được lời nào . Nhưng trong lòng thầm nghĩ : Cảm ơn các má ! Cảm ơn các anh em và bà con nơi đây , trong những ngày tháng qua , đã chăm sóc , đã giúp đỡ động viên chúng con rất nhiều . Những tình cảm này , chúng con khắc ghi mãi mãi . Chúng con là lính chiến phải đi đánh giặc . Phía xa , nhân dân , đang chờ , chiến trường chờ , đang mong chúng con . Chúng con phải lên đường . Nếu có dịp chúng có sẽ quay lại , thăm Má , thăm Ba và bà con nơi đây ....
    Tầu tăng ga nổ máy , Trung đoàn phó Nguyễn Dấng lệnh xuất phát . Tầu chồm lên rồi lao đi trong màn đêm , giữa sông nước mênh mông như biển . Không một bóng đèn , không một ánh sáng . Vì phải giữ bí mật việc chuyển quân . Lúc này đúng 11h30 đêm ngày 15/3/1978 .
  7. littlemanonsmallearth

    littlemanonsmallearth Thành viên tích cực

    Tiếp theo....


    Con tầu gầm lên rồi rẽ nước lao đi trong trời đêm sông nước mịt mùng . Trời lộng gió , nên sóng lớn . Tầu của dân đã cũ , lại không lớn . Nó là loại tầu chở khách , dọc sông như là một cái “ xe buýt ” sông . Vì thường là chạy theo lộ trình từ Tân Châu đến Hồng Ngự , ghé vào bất cứ chỗ nào khi có khách lên xuống . Nên mỗi cơn sóng trào tới đập vào tầu , là lại nghe tiếng răng rắc chuyển mình của các vật liệu trên con tầu già . Sóng lớn làm anh em nôn nao thật khó chịu . Nhưng rồi một lúc sau mọi người đã quen , yên vị , không ai nói gì nữa . Kệ , lính cũng đã quen nếp đi đâu , đến đâu , làm gì , đã có chỉ huy xếp đặt . Có tò mò , thắc mắc thì chỉ là lúc đầu nhận lệnh , hỏi lại cho rõ thêm mà thôi .
    Mọi người như đã chìm vào giấc ngủ . Tôi vốn tính sợ sông nước . Nên không yên tâm nghĩ ngợi đủ kiểu , đủ thứ và đủ đường xử lý tình huống . Nếu có gì không may xẩy ra trên sông . Mà sao , những tầu này lại không có phao cứu sinh ? Chắc là dân nơi đây giỏi bơi lội nên họ không coi trọng phao ?
    Khi xuống phà , tôi và anh em có xách xuống can mỡ lợn , loại 20 lít . Nhưng mỡ chỉ còn già nửa can . Nghĩ : nếu nguy , có gì thì ôm cái can này chắc không sợ chìm .
    Tiếng động cơ đều đều ổn định . Tổ lái vẫn làm việc , đưa lái con tầu đi vào đúng các luồng lạch . Tầu dập dình lên xuống theo con sóng đều . Trời đêm , nhìn ra chỉ thấy đen kịt . Không thấy được bến bờ nào cả . Triền miên suy nghĩ rồi tôi cũng chìm vào giấc ngủ khi nào ?
    Rầm..rắc rắc..rắc . Con tầu khựng lại . Mọi người theo quán tính lao hết về phía trước , đè , đạp , chồng lên nhau . Tất cả choàng tỉnh dậy nhốn nháo . Loáng thoáng nghe có tiếng kêu lẫn trong gió lớn . Tiếng ông thuyền trưởng già hô :“ Đụng tầu rồi “. Rất nhanh theo phản xạ , tôi cúi xuống tháo dây giầy . Quan sát trong đêm mờ một con tầu gỗ phía trên đang từ từ chìm xuống . Một vài cánh tay chới với . Tầu tôi chao đảo rất lớn . Nước đã té vào khoang . Anh em càng hoảng loạn . Đứng hết cả lên , có 2 người đu bám được vào thành tầu . Anh em kéo lên nhưng những động tác này , càng làm cho tầu chòng chành hơn , nguy cơ bị chìm càng cao . Cởi xong dây giầy , tôi cầm lấy can mỡ thế thủ . Theo kinh nghiệm thì tầu thuyền đắm thì 1 là : nhẩy ra trước tiên bơi ra xa . 2 là nhẩy khỏi tầu thuyền sau cùng . Suy nghĩ nhanh thoáng qua . Tôi chọn phương án 2 .
    Tiếng đồng chí Nguyễn Dấng Trung đoàn phó gào lên thật to . Tất cả ngồi xuống , ngồi im . Mọi người rắp rắp nghe theo hiệu lệnh đó . Con tầu từ từ ổn định không còn chòng chành chao đảo nữa . Hú hồn . Nhìn ra loáng thoáng tên mặt nước như có vài cái ba lô trôi nổi . Con tầu vẫn tiến như không có gì xẩy ra .
    Cho đến sau này và đến tận bây giờ . Tôi vẫn thắc mắc về cái sự kiện tầu húc nhau hôm đó . Làm 1 tầu bị chìm là của bộ đội QK9 , cũng đang trên đường cơ động tác chiến . Qua lời kể của 2 anh em được kéo lên tầu tôi . Nhưng không hiểu sao tầu tôi không dừng lại để tìm ? Cứu anh em ở tầu kia ? Và như vậy bên đó liệu có ai chết đuối không ? Chết bao nhiêu người ? Ko 1 ai sau này nhắc về vụ đó nữa , thật khó hiểu ?


    Đến bây giờ , tôi cũng không nhớ là con tầu chở tôi hôm đó cập bến tầu nào , lúc 5h sáng . Mọi người lục lục lên bờ . Đi bộ khoảng 1km thì tới đường bộ . Đã có xe ôtô đón . Tất cả lại lên xe cơ động tiếp . Đường xấu và rất xóc . Cơm nắm đã chuẩn bị từ hôm trước , mọi người lấy ra vừa ăn vừa ngắm nhìn cảnh trí địa bàn mới . Đói và mệt nên nắm cơm như quá nhỏ , so với bụng lính chiến . Gần trưa thì gần tới thị xã Kiên Giang . Nhân dân đứng đông kín 2 bên đường vẫy chào đoàn quân “ mũ sắt “. Đoàn xe dừng lại . Lệnh được tạm nghỉ lại 2 tiếng .Tôi đôn đốc anh em nhanh chóng triển khai cơm nóng cho bộ đội . Các đơn vị xuống xe làm công tác vệ sinh . Rồi tiện chỗ nào ngả lưng chỗ ấy đợi cơm . 2 tiếng sau lại tiếp tục lên đường .

    Tiểu đoàn 3 trung đoàn 273 trong những ngày chiến đấu ở Hồng Ngự - Đồng Tháp có tin vui lớn là : Được quốc hội phong tặng danh hiệu AHLLVT vì có nhiều thành tích chiến đấu . Trong chiến dịch HCM năm 1975.
    Sư đoàn , Trung đoàn tổ chức cho Tiểu đoàn 3 đón nhận phần thưởng cao quý đó . Ngay tại huyện Hồng Ngự .Vinh dự tự hào to lớn này , thật xứng đáng với cán bộ chiến sỹ của Tiểu đoàn . Nhưng có điều , quyết định phong tặng AH đến chậm quá , nên rất nhiều anh em nhất là lớp lính 71 - 72 - 74 có nhiều cống hiến cho thành tích , thì lại giải ngũ về địa phương . Hay bị thương , hy sinh trong những tháng ngày qua , ko còn tại đ/v .
    Được nhận phần thưởng cao quý . Anh em d3 rất hồ hởi , khí thế chiến đấu cao hẳn lên . Lúc này trong đơn vị lớp anh em 71 - 72 đa số trưởng thành làm cán bộ Trung đội , Đại đội . Các lớp lính 75 – 76 - 77 đã được học tập , kế thừa truyền thống chiến đấu của các bậc đàn anh , dầy dạn kinh nghiệm . Trong chiến tranh BGTN Tiểu đoàn 3 luôn là Tiểu đoàn được sử dụng để làm mũi tiến công mạnh nhất , dũng mãnh nhất của Trung đoàn , Sư đoàn . Được đi tăng cường chiến đấu cùng với tiểu đoàn 3 mấy lần , tôi thực sự cảm thấy yên tâm , nể phục bản lĩnh chiến đấu của ae Tiểu đoàn 3 .
    Tiểu đoàn 3 đến Hà Tiên sớm nhất khoảng 3h sáng . Lúc này quân Pốt vẫn còn ở thị xã nhưng ở phía gần Biên giới chúng . Đài kỹ thuật của Quân khu và Sư đoàn bắt được bức điện của Pốt . Với nội dung : “ đang còn một Tiểu đoàn của Pot nằm kẹt ở đất VN khu vực rừng thưa gần ấp Việt Nam”. Qua phân tích tình hình BCH Sư đoàn điều ngay Tiểu đoàn 3 , kết hợp với đơn vị của QK9 , bám và truy kích bọn này . Mặc dù mới hành quân cơ động đường dài đến còn rất mệt . Nhưng Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Song Thao hăng hái nhận nhiệm vụ . Với quyết tâm tiêu diệt bọn Pốt , bắt chúng phải đền nợ máu .
    Theo tọa độ trong bức điện . Anh em d3 và đơn vị bạn chia làm 2 mũi , mò mẫm trong rừng thưa ngập nước , để truy kích Pốt . Nhưng mò mẫm đến sáng , quần đi quần lại cũng không thấy bóng tên Pốt nào . Không có dấu hiệu nào là chúng đã ở đây .
    Thằng này láo - dám lừa cả thầy dạy của chúng . Anh em d3 hậm hực quay về vị trí được phân công . Nhưng trong lòng vẫn ấm ức vì bị bọn Pốt chơi khăm .


    Qua cầu phao là vào thị xã Hà Tiên . Nhà cửa , đường phố giống như là một góc của Thành phố lớn , hay các đô thị của miền Bắc ngày xưa , thời chiến tranh phá hoại của máy bay Mỹ . Hàng quán , biển hiệu , các trang trí , hình thức nói lên sự sầm uất của 1 đô thị du lịch . Song hầu như không có người ngoài bộ đội . Dân chưa giám về . Các dãy phố , cửa hiệu khóa im lìm . Nhưng cũng có nhiều nhà không khóa cửa (?), có bộ đội ta ở trong đó . Tiểu đoàn 1 chốt ở dọc bờ biển , ra tận bãi tắm Mũi Nai .
    Đại đội 3 , đúng ra là bộ phận hậu cần . Ở ngay 1 căn nhà mà chủ hộ có lẽ vừa ở , vừa kinh doanh cà phê giải khát , gần ngay chỗ cây dừa 3 ngon . Cây dừa này , cũng là điểm thăm quan của du khách đến Hà Tiên . Vì cây dừa từ đất lên khoảng 5 - 7m thì chia ra làm 3 ngọn . Cả ba ngọn đều có buồng có trái , trông rất kỳ thú và lạ lẫm .
    Tổ chức mua thực phẩm ở đây thì không khó khăn . Vì chỉ cần qua bên kia cầu phao là có thể mua tôm , mua cá tươi , của dân đánh bắt trực tiếp bán rất rẻ . Những loại cá ngát trông như loại cá bống , cá bớp , thì rẻ vô cùng . Rau xanh thì có xe của quân thu thu gom từ thị xã về , cung cấp cho từng đại đội .
    Khó khăn nhất ở đây là nước ngọt , ngoài những bể chứa , chum vại chứa nước của dân trong thị xã . Thì cả thị xã chỉ có 1 cái hồ lớn là có nước ngọt . Bộ đội về nhiều , nhu cầu sử dụng nước cao . Vì vậy nước ngọt thuộc loại hiếm . Trung đoàn phải dùng xe téec bơm nước từ hồ , chở đến cấp cho các đơn vị .
    Như vậy , khi thấy bóng của bộ đội chủ lực . "Đội quân mũ sắt " tràn về , là bọn Pốt đã "cao chạy xa bay". Trung đoàn 270 cũng đã thu gom lại quân số , củng cố lại tổ chức phòng ngự . Chốt chặn với ý thức và tinh thần cao hơn .
    QK 9 và Sư đoàn bàn và chọn các phương án tấn công địch . Theo phương án thì Sư đoàn 341 được sự hỗ trợ của pháo binh + TTG + không quân , sẽ tấn công vào sâu đất K . Tiêu diệt bọn Pot ở đây , chốt giữ lại . Tỉnh Kiên Giang huy động dân công đào đắp đê gianh giới , biên giới và trồng tre dọc đê .
    Khi có phương án trên , khí thế đánh địch tiêu diệt Pốt trong từng đại đội , tiểu đoàn lên rất cao . Nhất là d3 vẫn còn cay cú vì bị "Pốt chơi khăm". Tỉnh đội và địa phương Tỉnh đôn đốc nhân dân góp tre , góp người , để phục vụ chiến đấu và đắp đê biên giới dọc tuyến . Như đã nói , địa bàn Hà Tiên không lớn . Từ Kiên Giang về Hà Tiên là đường "độc đạo" . Bên K có những đỉnh núi cao . Nên việc di chuyển pháo hỏa lực ở khu vực này số lượng lớn . Nhất là việc tuyên truyền vận động nhân dân ở diện rộng , đã làm cho ý đồ tác chiến trên không còn giữ được bí mật nữa . Việc này đã làm cho các phương án chiến đấu của Sư đoàn , Quân khu 9 có nhiều bất lợi .


    Qua trinh sát nắm tình hình địch , và các thông tin của ban 2 .Thì lực lượng chính của Pot đã lùi sâu vào bên trong ngoài “ tầm với “ của ta .Tại biên giới , chúng chỉ để lại 1 lực lượng nhỏ chốt giữ các vị trí quan trong . Ý đồ của ta là : đánh tiêu diệt địch , chứ ko phải là đánh đuổi chúng . Nên chúng ta chưa thể xuống tay khi thấy ” ruồi “ đã bay gần hết .
    Địa hình bên K thật hiểm trở . Từ bên mình sang là đồng bằng ko rộng lắm khoản 1 km thì bắt đầu có những quả núi lớn . Ko kết liền thành dẫy , mà cách xa nhau rất vừa tầm hỗ trợ cho nhau về hỏa lực . Như núi Lục Sơn , Cúp Pô , Thị Vạng , núi Địa Tạng vv...dọc mép sông ( có cầu phao ) giáp ranh giữa ta và địch là phá Đông Hồ , Sông nơi đây rộng , và đầm lầy rất lớn . Ko thể tiền nhập vu hồi từ hướng này . Mà chỉ co thể luồn sâu sát mép sông bên đất Hà Tiên . Có rừng tràm nối dài sang đất K . về mùa này khô , nước cạn nên rừng tràm phía giáp vào đất K có thể luồn được . Rừng đang mùa khô có thể rất dễ cháy . Nhưng ae trinh sát báo , đây lại là bãi mìn của cả ta và Pót gài . Nên việc luồn sâu vào đây cũng rất nguy hiểm .Khi hết rừng tràm , thì lại có trảng trống khoảng hơn 1 km và tiếp đến là chân núi đất xen lẫn đá . Lực lượng Pot chốt giữ ở đây lâu . Nên hầm hào của chúng rất kiên cố . Có hệ thống phòng thủ 1 ,phòng thủ 2 liên hoàn . Nếu đánh từ hướng này lên mà địch phát hiện sớm thì cũng rất bất lợi . Còn hướng bên trái đường lộ 80 ra tận ấp ViệtNam , thì có thể chỉ dùng được lực lượng nhỏ , luồn sâu nhưng cũng thật khó vì địa bàn nơi đây sát biển . Địch phòng ngự rất chặt chẽ ...
    BCH liên quân chọn phương án : Đầu tiên vẫn là các loại pháo binh bắn phá hoại các chốt , khống chế trận địa pháo của địch . Máy bay A37 + Trực thăng sẽ ném bom và bắn rotket tiêu diệt các mục tiêu như trận địa pháo , hoặc các ụ phòng thủ chiến đấu của Pot . Hỗ trợ cho bb .
    Trung đoàn 266 , tấn công vỗ mặt theo trục đường 80 sang . Và đánh chiếm các cứ điểm núi Lục Sơn , Cúp Pô
    Trung đoàn 273 , luồn sâu theo rừng tràm . Vu hồi đánh chiếm địch ỏ 2 ngọn núi Thị Vạng và núi Địa Tạng . Mục tiêu tổng thể của trận đánh là phải chiếm được 4 quả núi trên rồi chốt chặn tại đó . Chiếm được 4 ngọn núi này , thì chúng ta khống chế được địa bàn rộng lớn của k . Địa bàn tỉnh TàKeo của Pot . Lực lượng dân công phía sau , sẽ tổ chức đào đắp đê biên giới vv...
    Nhưng đợi mãi mà chúng vẫn ko đưa lực lượng ra như trước . Mà vẫn chỉ có 1 số ít lính Pot chốt các mục tiêu trên . Như là cố ý nhử , cô ý trêu tức quân ta .
    Việc điều nghiên tình hình , địa bàn đã tương đối kỹ . Nhưng giờ G vẫn chưa được chọn . Các cấp chỉ huy đã nóng lòng , sốt ruột . Anh em cán bộ chiến sỹ cấp dưới thì lại ko ngờ mình được nghỉ ngơi lâu thế . Nghỉ ngơi + với ăn uống + khí hậu tươi mát trong lành của biển cả , làm cho sức khỏe ae tăng hẳn lên .

    BCH Sư đoàn bèn tìm cách đánh lừa địch . Lệnh di chuyển về Tây Ninh được phát ra . Trung đoàn 2 vẫn chốt ở các vị trí cũ . Mỗi Tiểu đoàn để lại 1 lực lượng nhỏ , còn tất cả từ các cấp chỉ huy , sở chỉ huy E , F cùng các loại xe , pháo , hỏa lực lên đường hành quân .
    Cuộc hành quân chuyển hướng của đội quân “ mũ sắt ”cùng với tất cả xe pháo + TTG vào lúc 7h tối . Các loại xe oto ko tắt hết đèn , mà sử dụng đèn gầm hạn chế ánh sáng . Coi như là 1 cuộc hành quân di chuyển lật cánh thật sự .
    Nhưng cả đoàn quân ko phải về Tây Ninh . Mà chỉ hành quân cách Hà Tiên khoảng 70 km . Về dấu quân tại khu vực núi Đất , huyện Hòn Đất , Kiên Giang . Đất rừng , đồi núi , nơi đây là điểm dấu quân tuyệt vời .
    Địa danh nơi này , được nổi tiếng từ những năm KCCM . Giai đoạn đầu của chính quyền Ngô Đình Diệm . Khi có tác phẩm nổi tiếng Hòn Đất của nhà văn (?) . Tác phẩm văn học nói về cuộc chiến nơi này , giữa những người du kích cách mạng . Mà đại diện là chị Xứ , người phụ nữ xinh đẹp cùng bà con nhân dân , lực lượng du kích . Phía “ bên kia ” là bọn Ngụy quân , Ngụy quyền tay sai Mỹ . Nổi lên là sự tàn ác của tên Trung úy Xăm , gốc dân tộc Khơ Me . Đã bắt được chị Xứ , tra tấn chị rất dã man , rồi chặt đầu , uống máu chị Xứ ... Và rồi chính nó đã bị bà Cả Sợi , Mẹ của nó , bà vô cùng căm gận sự tàn ác của Xăm con trai bà . Bà đã báo du kích đến tiêu diệt . Chính đứa con trai mà thời nhỏ bà vô cùng yêu quý .

    Tôi nhận được bức thư của Hương – “Cô hàng xóm” mà tôi gặp , quen dịp Tết ở quê . Thật bất ngờ . Có lẽ từ ngày đi bộ đội , ngoài thư từ , giao lưu với bố mẹ , anh em , họ hàng . Thì đây là lần đầu tiên , tôi nhận được một bức thư của người con gái không phải trong tình cảm gia đình .
    Nội dung bức thư , ngoài việc hỏi thăm tình hình hoạt động , công tác của tôi . Hương còn có ý trách , là sao từ hôm đi vào Sài Gòn đến bây giờ mà không có thư về . Làm cho gia đình , mọi người phải lo , phải trông đợi . Rồi là nói về chiến tranh đã hết . Đất nước đã hòa bình , khuyên tôi nên chuyển ngành về quê làm việc và lấy vợ v.v... Rồi từ hôm anh đi , ở nhà xóm phố mình họ cưới nhau nhiều . Mỗi lần đi dự cưới lại nghĩ và nhớ tới tôi . Mong tôi cũng sẽ được hạnh phúc ở quê v.v...
    Ôi ! đúng là cuộc chiến tranh khốc liệt thế này , mà ở nhà , ở quê , nhất là lớp trẻ vẫn không biết gì ? Lúc chuyện trò ở nhà , tôi cũng đã nói cho mọi người nghe , kể cả “ cô hàng xóm” nghe về cuộc chiến tranh BGTN đang diễn ra khốc liệt . Mà tôi , chính tôi cùng các đồng đội tôi trong cuộc . Hàng ngày đều phải trực tiếp ở chiến trận . Hôm nay , mọi người đang vui , đang sống nhưng có thể một tý nữa , một chốc, một lát nữa , là lại có tin đồng đội này bị thương , đồng đội kia hy sinh v.v...
    Cuộc chiến ngày càng phức tạp . Giờ đây nói về việc ra quân , phục viên hay giải ngũ của tôi thật xa vời . Chứ đừng nghĩ đến yêu đương , hay vợ con . Đã 2 lần tôi chia tay người yêu để ra trận . Vậy thì lần này cô hàng xóm này , có vẻ có ý tứ “ xa xăm” đây . Nhưng tốt nhất là không nên “ dính” vào yêu đương , đàn bà con gái mà thêm vướng bận .
    Thoáng nghĩ như vậy và tôi viết thư hồi âm cho Hương . Nhớ lại hồi làm quân quản ở Sài Gòn . Tôi có đọc một quyển truyện gì đó , cũng có nói về tình cảm của người lính chiến , trăn trở chuyện yêu đương rất hay , có vẻ” văn học , lãng mạn ”. Tôi viết theo giọng văn ấy...
    Hương ! Anh nhận được thư Hương nơi biển trời lộng gió . Mảnh đất tận cùng của Tổ quốc với vẻ đẹp mê hồn , làm cho anh , các anh những người lính thực thụ chỉ quen súng đạn , cũng phải ngẩn ngơ . Nhưng những tiếng súng của quân thù , tiếng thét kêu gào của nhân dân nơi đây , vẫn vang vọng trong anh . Kêu gọi sự trả thù . Làm cho những cảnh đẹp như thơ , như nhạc này không còn ý nghĩa nữa . Vì tiếng súng , vì tiếng thét gào kêu cứu đó .
    Hương ! Cảm ơn em đã góp ý , gợi ý cho anh trở về để xây dựng cuộc sống , lứa đôi , gia đình . Nhưng em ơi ! Hiện tại anh vẫn đang là người trong cuộc . Hàng đêm , vẫn thường thao thức hay mơ . Mơ thấy súng đạn về cười ngạo nghễ . Nên hôm nay anh ra đi , để cho ngày mai , không còn những thằng con trai , phải bỏ mình vì chiến tranh . Không còn những mẹ già , tóc đã điểm sương , đêm đêm khóc con , trong nỗi đau nhung nhớ . Không còn những người vợ trẻ , đầu quấn khăn tang , chiều , chiều , dắt dìu đứa con thơ . Vào nghĩa trang có lá vàng rơi rụng . Để cho ngày mai , không còn những thiếu nữ , phải buồn đau trong thương nhớ , sáng , sáng , mở ra những trang giấy đẫm nước mắt học trò ...
    Hương ! Cảm ơn em . Anh cảm ơn em nhiều , vì đã viết thư thăm anh . Đây là lần đầu trong đời anh được nhận và được viết thư cho người bạn gái .
    Hiện tại cuộc sống của anh , của đồng đội anh là như vậy . Đây sẽ là lá thư đầu và là cuối anh gửi tới em . Với tất cả những chân thành của người lính trận . Anh chúc em sớm có được niềm vui trong tiệc cưới của mình .
    Nhớ em và cảm ơn em thật nhiều !

    Lúc ở Hà Tiên , sức khỏe anh em chiến sỹ tăng lên rất nhiều . Khi xuống giấu quân ở Hòn Đất , không hiểu là vì anh em ít được hoạt động , mà chỉ nghỉ ngơi đợi lệnh là chính , làm lính ta uể oải . Hoặc sự ẩm thấp của rừng núi , ruồi , muỗi , rồi thổ nhưỡng lạ v.v... mà anh em bị sốt , bị ốm rất nhiều . Gần như là một bệnh dịch sốt trong đơn vị . Đây không phải là sốt rét virut . Mà như kiểu sốt phát ban . Hiếm gặp . Đầu tiên có một vài anh em bị sốt , rồi dần lan ra thành diện rộng . Thậm chí có đại đội , 2/3 số anh em bị sốt , làm sức khỏe , sức chiến đấu của toàn bộ đội kém hẳn đi .
    Ban chỉ huy Sư đoàn , Trung đoàn , cùng các y bác sỹ , y tá đại đội lo cuống cuồng lên . Kết hợp cùng với y tế tỉnh Kiên Giang , QK9 , lo dập dịch sốt trong Sư đoàn . Đúng là dịch sốt bùng lên thật hiểm ác chẳng “ hợp lý tý nào”.
    BCH Sư đoàn và QK9 đã chọn được giờ G , ngày nổ súng tấn công Pot là ngày 8/4 . Vì theo Ban 2 , cả các nguồn thông tin của anh em trinh sát báo là : Pốt đã nâng đội hình lên và rất tích cực củng cố hầm hào công sự . Mà thêm một thông tin nữa là còn có sự có mặt của cố vấn quân sự người Trung Quốc nữa .
    Các cấp chỉ huy thật hồi hộp . Khi tổ chức lui quân lật cánh , nhưng thực chất là dùng kế “ điệu hổ ly sơn” như các bạn đã nói . Đến bây giờ , “hổ” đã ra khỏi hang . Nhưng nó là con “hổ thành tinh “nên cũng không phải nó ra một cách vô tình . Mà như có ý đồ chiến lược , chiến thuật và có sự cảnh giác đề phòng cao độ .
    Về phía ta thì ý chí đánh địch đang còn hăng . Nhưng cũng không thể để giờ G lâu hơn được nữa . Vì để lâu quá , thì ý chí tấn công của bộ đội có thể sẽ trùng xuống , làm giảm ý chí , và sức mạnh tiến công quân thù . Theo cách nghĩ của những người chỉ huy dùng binh là như vậy .
    Ác nhất là sức khỏe anh em bị giảm xuống , do bệnh dịch sốt . Tiểu đoàn 3 vẫn là Tiểu đoàn xung kích mạnh nhất , dũng mãnh nhất trong tấn công . Nhưng anh em cũng bị ốm nhiều theo B/C số quân đang bị sốt , ốm yếu tới 1/3 quân số . Ngay người chỉ huy mưu trí dũng cảm là Tiểu đoàn trường Nguyễn Sông Thao cũng đang còn bị sốt . Đi lại rất yếu nhưng vẫn hứa sẽ chỉ huy Tiều đoàn luồn sâu đánh địch .
    Về Tiểu đoàn 1 , Đại đội 3 của tôi , có thay đổi chỉ huy . Đ/c Nguyễn Tiến Trụ Đại đội trưởng , được điều lên làm Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 1 . Vẫn giọng nói ồm ồm to khỏe , sôi nổi hôm chia tay lên làm chỉ huy phó Tiểu đoàn . Anh bắt tay người kế nhiệm là đ/c Nguyễn Văn Phô được điều từ Đại đội 1 sang . Bắt tay hết lượt anh em trong ban chỉ huy , và từng người trong đại đội để lên cương vị mới , trọng trách mới . Anh em lưu luyến chia tay người Đại đội trưởng đã từng sống chiến đấu trong suốt thời gian dài . Với bao kỷ niện buồn vui .
    Nhưng rồi không ai biết được rằng : cuộc chia tay cho đ/c Trụ này . Trong niềm vui thăng chức , cũng là lần chia tay cuối cùng . Cái bắt tay cuối cùng , trong đời người chỉ huy , trong đời người lính chiến .
    Đ/c Nguyễn Tiến Trụ hy sinh ngay lúc sáng ngày 8/4/78 . Khi trận chiến đang vào lúc cam go nhất . Nhiệm vụ và mục tiêu trận đánh chưa hoàn thành .


    Từ đêm ngày 5 và 6/8 các đơn vị được bí mật về vị trí cũ tại Hà Tiên . Nhưng vẫn trong tư thế giấu quân . Bộ đội đều phải ở trong nhà , trong lán hay các lùm cây . Không đi lại nhiều , tránh sự quan sát dòm ngó của Pốt . Các loại pháo binh của Quân khu , Sư đoàn cũng bí mật vào các vị trí trong đêm . Được ngụy trang kín đáo . Các phần tử bắn đều được chấm tọa độ , phương vị hiệu chỉnh chính xác sẵn sàng đợi giờ nổ súng .
    Vì quãng đường luồn sâu , tiền nhập không xa . Nên 22h đêm ngày 7/4 Trung đoàn 1 tổ chức cho bộ đội luồn sâu theo rừng tràm , dọc sát mép sông . Đi theo đường mà công binh và trinh sát đã tháo gỡ mìn .
    Trung đoàn 3 cũng bắt đầu dịch đội hình tiến công làm 3 mũi . Lấy trục đường 80 làm tâm . Một mũi cũng luồn sâu sát gần biển theo hướng ấp Việt Nam sang . Các loại xe tăng , xe bọc thép cũng làm công tác tiền nhập xung phong cùng trung đoàn 266 . Đợi khi pháo bắn thì cơ động ra cửa mở .
    Giờ G đang tới dần . Theo thông báo , dự kiến giờ G lùi lại 30 phút tức là 5h 30 , thì pháo binh sẽ bắn phá hoại vào các mục tiêu . Đến 5h45 thì chuyển làn vào trong cho bộ binh xung phong . Trước khi xung phong thì có pháo bắn đạn khói để che mắt bọn Pốt , cho bộ binh tiến công được bí mật hơn .( việc có pháo khói sau này chúng tôi mới biết , chứ trong hợp đồng tác chiến không có phổ biến ).
    Giờ tiền nhập và luồn sâu của các đơn vị đã đến . Lúc này là 22h đêm . Trời tối hơn so với thường ngày . Mũi của trung đoàn 273 đã dịch lên , ém sát vào khu vực rừng tràm . Theo dẫn đường của trinh sát . Trong rừng thưa cảm giác càng tối hơn . Qua vòm lá , trời vẫn nhiều sao , những vì sao nhấp nháy như đang theo dõi , như chỉ hướng cho ae bộ đội hành quân . Gió biển hiền hòa , mang theo hơi nước làm anh em khoan khoái , dễ chịu hơn .
    Trinh sát dẫn anh em tiến sát theo mép nước rừng chàm . Bắt đầu quặt sang trái vào đất K . Tiểu đoàn 3 vẫn là đội hình đi đầu . Sau lực lượng trinh sát . Đại đội hỏa lực của Tiểu đoàn súng 12ly7 và DKZ đã được phân đi tăng cường theo đơn vị , cùng luồn sâu với đội hình đại đội BB .
    Còn lại BCH đại đội và 2 khẩu cối 82 . Hành quân sau Tiểu đoàn bộ . Vừa qua ranh giới khoảng hơn 100m . Oành... ! Một tiếng nổ thật lớn , vang vọng trong trời đêm . Chớp sáng chói lòa rồi phụt tắt . Mọi người nằm rạp xuống . Có tiếng kêu : “ Bị mìn rồi “. Vài tiếng kêu của anh em bị thương . Bụp ! bụp ! bụp ! Có 3 phát pháo hiệu đỏ bay lên hướng núi Thị Vạng .
    Một lúc sau đã thấy vận tải của d3 . Cáng số thương binh và tử sỹ về phía sau . 6 cáng + với 2 ae được dìu . Như vậy vừa sang đất K số anh em khênh cối của d3 không bám sát được nhau . Đi lạc ra ngoài , hay do mìn còn sót lại ? Mà làm cả khẩu đội cối 82 và mấy anh em ở gần bị thương . Không biết là loại mình gì , mà sát thương khủng khiếp thế . Thật không may mắn chút nào . Linh cảm thấy trận chiến sẽ gay go ác liệt . Qua sự việc càng cảm giác gay go ác liệt tăng lên .

    Giải quyết xong được số thương binh tử sỹ . Đội hình lại tiếp tục luồn sâu , hành tiến . Mò mẫm trong đêm . Nhưng trong mỗi người , mỗi bước đi , phải dè dặt hơn . Anh em căng mắt ra mà nhìn , mà bước theo dấu chân người đi trước . Nên tốc độ di chuyển không được nhanh và bạo dạn như trước nữa .
  8. littlemanonsmallearth

    littlemanonsmallearth Thành viên tích cực

    Tiếp theo...


    Khoảng 3h sáng các mũi , các hướng đã vào được vị trí tập kết . Sở chỉ huy của của Sư đoàn và quân khu 9 bí mật di chuyển lên khu vực hang Thạch Động . Tình hình chiến sự vẫn yên tĩnh . Phía bên các mục tiêu vị trí của Pốt , ngoài 3 phát pháo hiệu đỏ bay lên lúc anh em d2 bị mìn . Thì cũng không thấy có động tĩnh gì khác thường . Anh em bộ binh tranh thủ đào hầm cá nhân . Hoặc lợi dụng các ụ mối gò đất ẩn lấp . Thời gian trôi thật chậm .
    Cuộc đời ai cũng có những lúc chờ đợi . Và chờ đợi thì bao giờ cũng thấy thời gian trôi đi thật lâu . Sự chờ đợi trước giờ nổ súng , còn có thêm cảm giác nặng nề , thoáng chút lo âu vẩn vơ . Trong những lúc thế này , người lính thường hay nghĩ đến gia đình , đến mẹ , đến bố trước tiên , rồi lần lượt nghĩ đến những người thân yêu , bạn bè . Rồi những bước đường đời của mình đã qua . Những ngày gian nan , những trận chiến hiểm nguy . Mà mình đã may mắn vượt qua . Và chiến thắng . Thước phim quay chậm của cuộc đời hôm nay , ngày mai ? Trong trận này liệu mình có được may mắn nữa không vv???
    Mọi người lấy cơm nắm ra ăn . Trời đã rạng sáng . Những đàn chim đi ăn sớm đã bay khỏi nơi trú đêm . Đi tìm mồi gọi nhau kêu quạat - quạat trong không trung phá tan sự tĩnh lặng buổi sớm ...
    Sáng dần . Gần biển thì trời có cảm giác nhanh sáng hơn . Hay tại vì chúng ta thức từ đêm , nên nhận biết rõ được sự chuyển đổi từ đêm , sang ngày theo quy luật xoay vần của tạo hóa trời đất . Thấy được ngày đêm giao nhau rõ nhất . Trời đã sáng , nhìn trời , nhìn cảnh vật đã dần hiện ra . Mà sao vẫn chưa thấy pháo bắn . Nhưng đồng hồ vẫn chưa chịu chạy đến giờ G . Các trận tấn công khác giờ G là 5h sáng . Hoặc sớm hơn Còn trận này không hiểu sao giờ G lại chậm 30 phút .
    . Rồi cũng đến giờ chờ đợi .
    Ùng – ùng - ùng ba phát nổ “đề ba” của pháo 105ly , nghe tiếng đạn bay vo vo qua đầu . Rồi oàng- oàng- oàng , tiếng nổ của đạn tới mục tiêu . Tiếp đến là cả mấy trận địa pháo cối đều phát hỏa , tiếng nổ ầm vang , rền rĩ như sấm trời mưa mùa hạ . Không còn phân biệt được đâu là loại súng gì , loại pháo gì nữa . Hướng mục tiêu các sườn núi , thấy bay lên các bụi đất đá các đụm khói to nhỏ khác nhau . Rồi cũng không phân biệt được gì nữa , vì khói, vì bụi . Các trận địa pháo ở gần nhau nên cảm giác chưa bao giờ thấy pháo binh bắn nhiều như thế . Không gian , trời đất vỡ òa .
    Các đ/c chỉ huy Đại đội , xuống từng Trung đội nhắc anh em chuẩn bị xung phong . Vì pháo đã bắn được khoảng 30p . Mọi người xốc lại tư trang , súng đạn chuẩn bị tấn công .
    Nhưng kìa khói , khói trùm lên phía mục tiêu tấn công . Không phải là khói do đạn nổ bình thường . Mà khói cứ bùng lên , lan tỏa rồi dày đặc . Rồi không còn nhìn thấy gì phía xa nữa mà chỉ có khói là khói tạo thành bức tường khói dầy đặc . Mọi người đang chuẩn bị xung phong , ngạc nhiên chững lại . Nghe rõ tiếng anh Phô đại đội trưởng mới gào lên : lợi dụng khói xung phong . Mọi người bật lên khỏi vị trí lao lên .Các loại súng 12,7ly , đại liên đã thùng - thùng điểm xạ đều bắn vọt qua đầu bb uy hiếm địch và tạo khí thế tiến công . Khẩu ĐKZ của hỏa lực cũng đã nhả đạn viên đạn đỏ lừ xoẹt bay và mất hút vào bức tường khói . Anh em bb vừa vận động vừa bắn . Những tiếng hô xung phong vang trời , lẫn trong tiếng nổ , ánh chớp lòe của các loại súng b40 , b41 , ak . Bản giao hưởng chiến trận quen thuộc lại vang lên hùng tráng...
    Pháo binh đã chuyển làn vào phía sâu . đội hình phát triển thuận lợi khoảng 200m .Cũng chưa thấy bọn Pót phản ứng ...
    Khói , khói theo chiều gió đã ập tới đội hình hành tiến . Mọi người dừng lại vì ko còn nhìn thấy gì nữa .

    Lớp khói thật dày , phải sau 10 phút thì khói với dần tràn qua . Anh em phía trên chưa kịp định thần , nhìn phương hướng mục tiêu , thì ầm - ầm - ầm . Các loại súng của Pốt phát hỏa , bắn vào đội hình bộ đội . Các ổ 12,7 , đại tiên , bắn găm rào rào vào đội hình xung phong . Lác đác ae trúng đạn ngã xuống . ĐKZ và B40 – b41 chúng cũng bắn tới tấp , nổ dồn dập . Rồi cả pháo, từ xa cối 82 , cối 60 của chúng cũng đã bắn cấp tập vào đội hình .
    Trận chiến thật nguy kịch . Những vị trí bãi bằng trống trải này , rừng chàm này , là những mục tiêu không thay đổi . Nên có thể nói là : nếu chốt ở đây lâu , thì nhắm mắt chúng cũng có thể bắn trúng vào khu vực cần bắn . Và lúc này , khu vực này , đâu đâu cũng có bộ đội mình . Khói bụi mù mịt , bao trùm đội hình tấn công . Sau các tiếng nổ là ầm , là mảnh đạn , cùng đất đá , cát bụi bay rào rào .
    Đúng là mưa của các loại đạn . Pháo của ta bắn phá hoại nhiều như thế , mà sao hỏa lực chúng vẫn còn rất mạnh , rất nhiều . Như là lực lượng còn nguyên . Quan sát kỹ mới thấy phía trên cao , không có hỏa lực bắn ra . Mà như vậy bọn này tránh đòn pháo , là bỏ công sự phòng ngự tuyến 2 và tuyến 3 . Xuống hẳn phía dưới với những công sự sẵn có đợi bb ta đến . Nên pháo binh của ta bắn phá hoại nhiều , trúng các mục tiêu , công sự nhưng ko có Pot ở đó . Bọn chúng như là đã có kịch bản sẵn . Giờ đây chúng đang thực hiện theo kịch bản đó , 1 cách thuần thục và hiệu quả . Gây cho ta những khó khăn và tổn thất lớn .
    Thông tin trận đánh , khó khăn hướng các Tiểu đoàn của Trung đoàn 273 , được báo về BCH liên quân . Nhưng ngay ở đài chỉ huy , trên hang Thạch Động cũng đã phát hiện ra điều này . Nhìn ae ta đang hứng chịu “mưa đạn” của Pot mà ai nấy lòng như lửa đốt . Mà không phải chỉ có hướng Trung đoàn 273 . Hướng Trung đoàn 266 cũng gặp khó khăn . Đội hình bb + TTG phải khựng lại khi 2 xe đã bị trúng đạn , trong khi đó , các loại đạn chống tăng vẫn xoẹt , xoẹt rồi nổ ầm ầm chung quanh các xe . Làm cho hỏa lực của xe cũng ko phát huy được sức mạnh .
    Chỉ huy lệnh cho bộ đội nằm tránh đạn , tranh thủ đào hầm ẩn lấp . Pháo binh lại chính tầm , bắn vào vào các mục tiêu đã bị lộ của Pót . Phản pháo vào các trận địa pháo phía trong sâu . Đạn pháo của ta đã nổ rầm , rầm dưới chân núi . Súng của Pót im bặt . Bọn này chắc chuí hết vào hầm tránh đạn pháo .
    Máy bay L19 của ta bay vè vè trinh sát trên đầu . Lác đác thấy pháo cao xạ của Pốt bắn đuổi máy bay , Những tiếng nổ lục bục , tạo thành những đốm mây trắng nhỏ trên trời .
    Hướng Trung đoàn 273 được điều động 8 xe TTG . Kết hợp tấn công cùng bb . Pháo binh cấp tập khoảng 20 phút vào trong sâu đất Pốt . Cũng không thấy pháo Pot bắn nữa . Nhưng cối 82 của Pốt , và dkz bắn cầu vồng từ bên kia núi vẫn cấp tập đều nổ rầm rầm vào đội hình bb ta . Bọn này hiểm độc . Chúng đặt trận địa cối và dkz sau núi , quả là lợi hại . Chúng tạo được góc chết . Nên pháo của mình gần như không có tác dụng .
    Trận địa cối 120ly của Trung đoàn , cũng bắn phản vào phía sau núi , tìm diệt trận địa cối của Pốt . Nhưng hiệu quả cũng ko cao .
    Theo hợp đồng , là có máy bay tham chiến hỗ trợ bb . Mà cho đến giờ này ko hiểu sao chỉ thấy máy bay trinh sát . Còn chưa thấy máy bay chiến đấu vào trận . ( Cho đến bây giờ, ae ccb , cũng vẫn thắc mắc . Việc máy bay ko tham chiến này . Mà cũng vẫn ko được nghe lời giải thích thấu đáo từ cấp trên ).
    .
    Lúc này đã gần 8h sáng . TTG cũng đã cơ động đến khu vực tấn công của Tiểu đoàn . Đ/c Trụ , Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 1 cùng với một liên lạc cùng đ/c trợ lý tác chiến Tiểu đoàn , rời vị trí của Tiểu đoàn lên đốc chiến cùng đại đội 3 .
    Trong lúc địch đã dừng bắn , tránh đạn pháo . Các lực lượng cứu thương , đã nhanh chóng chuyển anh em thương binh , tử sỹ về phía sau . Nhưng mới chưa đến 8h mà số thương vong quá nhiều . Vận tải ưu tiên đưa số anh em bị thương ra trước . Số ae bị thương nhẹ thì được băng bó . Số ae còn đi được thì tự lui về hay 1 đ/c vận tải dìu 2 - 3 đ/c về phẫu .
    Lệnh xung phong . Tiếng thét xung trận lại vang trời . Các loại hỏa lực của TTG cùng hỏa lực của bb đồng loạt phụt đạn vào các mục tiêu . Anh em bb ào ào xông lên thật dũng mãnh . Mũi đại đội 3 , là mũi đột kích của của Tiểu đoàn 1 . Đ/c Trụ lại vẫn như là người đại đội trưởng đương nhiệm , hò hét , đôn đốc ae tiến công . Đội hình tiến công được khoảng hơn trăm m . Thì bon Pot lại phản ứng điên cuồng . Đang lao lên , đ/c Trụ khựng lại rồi ngã về phía trước . Khẩu k54 tuột khỏi tay . 1 viên đạn thẳng của Pot đã xuyên từ phía ngực trái ra sau lưng . Đ/c yta chạy lại , vội băng vết thương . Nhưng viên đạn thù trúng chỗ hiểm . Tiểu đoàn phó Trụ , người chỉ huy dũng cảm , đã anh dũng hy sinh .
    Tiểu đoàn 3 cũng báo về sở chỉ huy đ/c Tô quang Phụng Tiểu đoàn phó bị thương nặng . Bọn Pót vẫn điên cuồng chống trả , xả đạn vào đội hình tiến công của ta . 1 xe tăng , 1 xe M113 trúng đạn . Đội hình tiến công của ta lại khựng lại .


    Trước tình hình đó , Sư đoàn điều 2 khẩu pháo 85 ly . Bắn thẳng vào các mục tiêu phòng thủ của Pốt . Bộ binh lại tiếp tục xung phong , quyết chiếm được tuyến phòng thủ chân núi của Pốt . Tiểu đoàn 3 , Tiểu đoàn 1 , đã chiếm được những hố chiến đấu ngoài . Tuyến phòng thủ 1 . Xác địch rải rác khắp nơi . Khẩu 12,7 chổng chơ cong queo . 3 thằng Pot chết vắt vẻo 3 tư thế khác nhau . Nhưng anh em ta thương vong cũng nhiều . Bọn Pốt rút hết lên tuyến phòng thủ số 2 . Theo các đường thông hào , và điên cuồng chống trả . Lực lượng ta không thể phát triển lên được nữa .
    Lúc này đã gần trưa . Hướng tiểu đoàn 2 , luồn theo mép nước đánh lên , vẫn gặp khó khăn . Không thực hiện được kế hoạch tác chiến . Bọn Pốt đã dùng cả đạn cháy , hay vì lý do gì cả cánh rừng tràm hướng tiểu đoàn 2 bị cháy . Lửa khói bùng lên dữ dội , tạt về hướng Tiểu đoàn 2 . Anh em vừa lo tránh đạn . Lại phải di chuyển dập lửa vô cùng khó khăn . Tiểu đoàn 2 nhanh chóng phải dời khỏi khu vực cháy lùi về phía sau .
    Gần trưa , tiếng súng bộ binh của cả 2 bên đã tạm yên . Lúc này chỉ còn tiếng pháo và cối của ta và Pốt bắn phản nhau . Hỗ trợ cho bộ binh giữ ở trận địa ở những nơi đã chiếm được . Đến tối các đ/v được lệnh tìm kiếm hết các thương binh , liệt sỹ . Rồi tổ chức rời khỏi trận địa về lại Biên giới . Kết thúc một ngày chiến đấu vô cùng khốc liệt . Thiệt hại , thương vong nhiều , mà chưa thực hiện được mục tiêu đề ra .


    Từ khi tham gia bảo vệ Biên giới Tây Nam . Sư đoàn 341 luôn là Sư đoàn chủ lực , cơ động của QĐ4 . Có trình độ tác chiến , trình độ chỉ huy và ý chí chiến đấu , sức mạnh chiến đấu rất cao . Những nơi khó khăn nhất , của cuộc chiến đều được điều động đến . Để cùng bộ đội địa phương QK7-QK9 hay cùng các đơn vị trong QĐ , chiến đấu . Tiêu diệt được rất nhiều sinh lực địch . Đỉnh cao trong các trận chiến đấu và chiến thắng là thu được 2 khẩu pháo của Pốt , dập tắt ý chí ngông cuồng của bè lũ Pôn Pốt IêngXa Ri là sẽ tiến công chiếm Bến Cầu và thị xã Tây Ninh . Đánh chiếm Hồng Ngự Đồng Tháp . Đặc biệt nữa là đã cùng Sư 330 QK9 , kết hợp với TTG + Không quân + Hải quân đánh địch , lập chiến công và chiến thắng lẫy lừng . Giải phóng Phú Cường , 2 xã Khánh An + Khánh Bình tỉnh An Giang .
    Uy thế của Sư đoàn ngày càng cao , càng được sự ủng hộ và ngưỡng mộ của nhân dân , của chính quyền các tỉnh Biên giới Tây Nam .
    Trong trận chiến giải phóng Hà Tiên . Ở đây , đánh địch với địa hình vô cùng hiểm trở , bất lợi cho ta . Song với ý chí với quyết tâm cao . Chúng ta đã đánh cho bọn Pốt phải khiếp sợ . Đã tiêu diệt được rất nhiều sinh lực địch . Tuy rằng mục tiêu của kế hoạch đề ra , chưa hoàn thành . Song những gì chúng ta đã chiến đấu . Đã thể hiện nói lên được ý chí , chiến đấu hào hùng của quân đội ta làm cho bọn giặc cỏ Pônpốt gian ác , phải từ bỏ những ý đồ đen tối ngông cuồng của chúng .
    Về phía ta , từ khi tham gia chiến trường BGTN phải tham chiến nhiều , liên tục , triền miên . Cơ động rât nhiêù . Vô cùng khó khăn gian khổ . Nhưng hầu như , các trận chiến của Sư đoàn tham gia , đều chiến thắng vượt mức kế hoạch vượt mức chỉ tiêu đề ra . Riêng trận chiến tại đây , Sư đoàn chưa đạt được M đề ra . Anh em cán bộ , chiến sỹ thương vong tổn thất nhiều . Nên từ người chỉ huy cao nhất là Sư đoàn trưởng Vũ Cao . Đến các chỉ huy Trung đoàn , Tiểu đoàn , Đại đội , cùng các anh em cán bộ chiến sỹ nói chung là không vui . Coi đây là một trận chiến , món nợ đang còn giang dở . Mọi người thầm hứa : sẽ phải giáng cho bọn Pốt ở đây những đòn đau hơn nữa .

    Chiều tối ngày 8/4 .Tất cả các đ/c trợ lý , và cán bộ phục vụ phía sau . Đều phải tham gia , giải quyết chiến trường .Tìm kiếm , quy tụ các anh em hy sinh , bị thương trong chiến đấu còn thất lạc . Việc tìm kiếm cũng gặp rất nhiều khó khăn . Vì trời tối , vì bãi mìn còn nhiều . Nhất là hướng Tiểu đoàn 2 , còn bị lửa cháy . Nên một số anh em bị thương không chạy lửa kịp . Rừng cháy , tất cả như là một màu đen . Trong đêm đen , lại càng khó khăn trong việc tìm kiếm . Nhưng với trách nhiệm cao , lòng yêu thương đồng đội vô bờ bến , rất nhiều anh em đã được tìm thấy , được đưa về yên nghỉ trong vòng tay yêu quý , nơi đất mẹ , Tổ quốc kính yêu .

    Tất cả các đơn vị , lại bắt tay ngay vào củng cố tổ chức , củng cố ý chí anh em . Họp hành , rút kinh nghiệm trận đánh . Cơ quan Tham mưu , Tác chiến Sư đoàn , Trung đoàn lại tiếp tục lập phương án mới , tấn công tiêu diệt địch ở đây .


    Mọi việc cho trận đánh mới , được chuẩn bị hết sức khẩn trương và bí mật . Từng Đại đội , từng chiến sỹ , đã được học tập , quán triệt ý nghĩa và thời cơ của trận đánh này . Chúng ta tổ chức đánh sớm ngày nào , càng tốt . Vì tận dụng được yếu tố bất ngờ . Pọn Pốt tưởng ta sau trận chiến khốc liệt sẽ phải củng cố , nghỉ ngơi dài vì đã mệt sức .
    Chính vì lý do lớn đó nên BCH Sư đoàn , đôn đốc các đơn vị . Quán triệt , động viên anh em cán bộ , chiến sỹ phát huy truyền thống của đơn vị , truyền thống của QĐVNAH và cao hơn nữa , là truyền thống đánh giặc . Chống ngoại xâm của cha ông ta , dân tộc ta . Vì độc lập , vì tự do của đất nước , nhất là ngày nay , chúng ta là bộ đội cụ Hồ . Thì truyền thống đó ngày càng được phát huy hơn , tỏa sáng hơn .
    Lúc này , chúng ta đã hiểu : cuộc chiến này , không phải là mâu thuẫn nhỏ , về tranh chấp Biên giới đơn thuần nữa . Sâu xa là sự phản động XHCN , của tập đoàn phản động Pôn Pốt Iêngxari . Sau nó là chủ nghĩa bành chướng . Nên chúng ta giờ đây , phải xác định rõ kẻ thù của đất nước , của dân tộc trong giai đoạn mới . Mà bọn Pốt chỉ là tên lính xung kích v.v....
    Qua học tập chính trị , tinh thần cán bộ , chiến sỹ lại được nâng cao , những mất mát hy sinh của đ/c , đồng đội , là việc phải có trong chiến tranh . Sự đổ máu này , hy sinh này sẽ được khắc ghi trong sử vàng : cứu nước , giữ nước của dân tộc .
    .
    Qua học tập , những nặng nề sau trận đánh ngày 8/4 như được giải tỏa . Cán bộ , chiến sỹ , lại gấp rút chuẩn bị tác chiến bổ xung trang thiết bị đạn dược v.v.....Riêng về quân số thì sử dụng lục lượng hiện có . Động viên 1 số ae phía sau phục vụ chiến đấu về các đ/v trực tiếp chiến đấu . Một số ae trận trước bị ốm ,nay nếu khỏi thì cũng đượng động viên tham chiến . Nên quân số so với trận trước cũng ko chênh lệch quá nhiều .
    Mục tiêu trận đánh này , không rộng như trước . Mà chủ yếu là tập trung đánh , tiêu diệt địch ở 2 điểm cao Lục Sơn ( núi đất ), và CúpPô . Còn mục tiêu Thị Vạng , và Địa Tạng thì chủ yếu dùng pháo binh chế áp .
    Về cách đánh vẫn theo phương án mật tập , tới vị trí thuận lợi và đợi giờ G . Độ hình tấn công của các đ/v cùng TTG quyết tâm phải tiêu diệt , chiếm được tuyến phòng thủ 1 của Pot . Nếu có cơ hội thì tiến công làm chủ các điểm cao .
    Giờ G được ấn định là 4h45 ngày 12/4/78 tức là sau trận đánh được 4 ngày . Đây thật sự là một quyết tâm cao , một đòn đánh táo bạo , bất ngờ của ta giành cho Pốt . Mọi chuẩn bị được b/c đã nhanh chóng hoàn tất . Giờ G đang tới dần !


    Đúng 4h45’ ngày 12/4 tất cả các trận địa pháo của Sư đoàn , của QK9 lại dồn dập trút đạn xuống các trận địa của Pot . Đã rút kinh nghiệm trận đánh trước . Nên lần này pháo binh , chỉnh điểm bắn “ trần” từ dưới chân núi của các cao điểm lên trên . Trong lúc pháo chuyển làn , thì bộ binh cùng TTG dũng mãnh lao lên , tiến công địch .
    Mỗi Trung đoàn , sử dụng 2 Tiểu đoàn làm 2 mũi đột kích . Còn một Tiểu đoàn , làm lực lượng dự bị . Trung đoàn 273 sử dụng Tiểu đoàn 1-3 là 2 mũi tiến công . Tiểu đoàn 2 làm Tiểu đoàn dự bị .
    Trước sự tiến công dũng mãnh của bộ đội . Mũi của tiểu đoàn 3 , đến 6h30 đã chiếm được tuyến phòng thủ số 1 của Pốt . Đại đội 3 tiểu đoàn 1 dưới sự chỉ huy của đ/c Nguyễn Văn Phô , là mũi nhọn dũng mạnh tiến công . Cũng đã nhanh chóng chiếm được tuyến phòng thủ ngoài . Mọi người nhanh chóng củng cố hầm hào , chốt lại luôn vị trí . Làm bàn đạp cho các Đại đội đánh phát triển mở rộng .
    Rút kinh nghiệm trận trước . Trận này , TTG chỉ tấn công theo bộ binh 1 đoạn . Rồi dừng lại , dùng hỏa lực chỉnh bắn các mục tiêu , các ổ đề kháng của Pốt . Hỗ trợ cho bộ binh rất hiệu quả . Như vậy , TTG cũng tránh né được vũ khí chống tăng b40 , b41của Pốt . Với cách đánh này , TTG phát huy được hỏa lực mạnh của mình .
    Đến 8h sáng , các mục tiêu của kế hoạch được hoàn thành . Xác địch chết nằm ngổn ngang , dọc các bờ công sự chiến đấu , trên các thông hào lên tuyến phòng thủ trên cao .
    Bàng hoàng trước sự tấn công của ta . Bọn Pốt từ tuyến một rút lên tuyến phòng thủ 2 , bắt đầu chống trả quyết liệt . Các loại pháo của chúng ờ phía sau , bắt đầu đã “ mở mồm” , chi viện hỗ trợ cho bọn chốt phía trước . Chúng cũng sử dụng các điểm đặt pháo khác nhau , nhưng cũng bắn tập trung vào các mục tiêu , và trận địa ta vừa chiếm được . Nhưng điểm nổ vượt tầm vào khu vực bãi trống cũng nhiều . Nghe đạn nổ đầu nòng ở các phía , thấy thằng này cũng giỏi phân tán hỏa khí . Theo cách dùng binh rất bài bản là :“ hỏa khí phân tán - hỏa lực tập trung”. Anh em lợi dụng được hầm hào của pọn Pốt . Nhưng điều phải đào đắp , chỉnh sửa để quay lại hướng xạ kích .
    Một số anh em bị thương , hay hy sinh khi xung phong . Được nhanh chóng chuyển về phía sau . Một số anh em mới bị thương do pháo cối , thì được tạm thời băng bó sơ cứu tại chỗ . Chưa đưa về sau ngay được , vì bọn Pốt đang “mưa đạn” khắp các nơi . Chúng đang nghĩ là có bộ đội mình ở khu vực bãi trống và rừng tràm như lần trước . Làm cản trở đường chuyển thương của anh em về phẫu .

    9h30 lệnh tiến công đánh chiếm tuyến phòng thủ 2 của Pốt . Từ những vị trí của tuyến phòng thủ 1 . Các chiến sỹ lại bật lên khỏi công sự tiến công . Tiến hô xung phong vang trời . Nhưng địa hình hiểm trở , độ dốc cao , không phù hợp với tiến công ồ ạt . Bọn Pốt ở trên cao , chúng có địa thế , vị trí phòng thủ vô cùng thuận lợi , điên cuồng chống trả . Xả đạn vào đội hình tiến công của ta . Bọn pháo cối phía sau , cũng đã hiệu chỉnh tầm bắn . Nên chúng đã chặn được đợt tiến công của các đơn vị . Các mũi tiến công khựng lại . Anh em lợi dụng thông hào và hầm hố ẩn lấp tránh đạn rồi rút về tuyến phòng thủ 1 của Pốt .
    Pháo binh của Sư đoàn , tìm bắn “phản pháo” vào các trận địa pháo cối của Pốt , ở phía sau . Trong lúc các trận địa pháo của chúng bị khống chế . Các đơn vị nhanh chóng đưa anh em thương binh tử sỹ về sau . Và tổ chức rút dần lực lượng về chốt tại biên giới .
    Đúng 15 h pháo binh , cả pháo cao xạ 37ly 2 nòng , đồng loạt bắn phá vào các tuyến phòng thủ 2 - 3 của Pốt . Gìm đầu chúng xuống , để cho các mũi tiến công ta nhanh chóng rời khỏi trận địa . Kết thúc trận tiến công chớp nhoáng , gây cho Pốt nhiều tổn thất và bất ngờ . Bất ngờ khi bị tiến công . Bất ngờ khi bộ đội ta rời khỏi trận địa . Trận đánh này , trận thắng này của ta làm cho bọn Pot vô cùng cay cú . Chúng dùng pháo , cối và cả DKZ bắn “cầu vồng “ sang Hà Tiên liên tục . Chúng ta cũng dùng phảo , cối đáp trả rất áp đảo , làm cho bọn Pot càng cay cú hơn .
    Mấy ngày tiếp theo , ngoài lực lượng chốt . Đại quân của Sư đoàn rút sang bên kia sông . Sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới .

    Trong mấy ngày tiếp theo , chiến sự 2 bên vẫn ở thế đấu pháo cối qua lại . Trong một lần " đấu cối " 82 ly với K . Khẩu đội cối của Tiểu đoàn 3 bị trường hợp không phóng được đạn . Anh em làm các động tác xử lý đạn ko phóng . Vẫn ko có hiệu quả . Trung đội trưởng , chuẩn úy Bùi Minh Giảng , sốt ruột , ghé mắt vào nòng súng nhìn quả đạn . Đúng lúc đó thì oàng ...quả đạn phóng lên . Khuôn mặt đ/c Giảng không còn nguyên vẹn . Trái đạn đã mang theo máu và thịt da anh bay lên trời cao rồi nổ nơi trận địa quân thù . Đ/c Giảng đã hy sinh trong tiếc thương . Anh ngã xuống trong vòng tay của đồng đội .
    .
    Lúc này , tuyến Biên giới Tây Nam , khu vực Tây Ninh lại vô cùng ác liệt . Bọn Pốt đã đưa nhiều Sư đoàn dự bị , ra áp sát Biên giới Tây Ninh . Khu vực đường 1 huyện Bến Cầu , đến đường 24 từ bến Sỏi sang . Các Sư đoàn 7 - 9 cùng các đơn vị của tỉnh đội Tây Ninh chống đỡ rất khó khăn . Chúng vẫn với suy nghĩ ngông cuồng là sẽ chiếm 2 huyện Bến Cầu , Châu Thành . Làm bàn đạp tấn công thị xã Tây Ninh .
    Sư đoàn được lệnh lật cánh , quay lại Biên giới Tây Nam hướng Tây Ninh . Trung đoàn 266 ở lại bảo vệ Hà Tiên , thay cho trung đoàn 270 .
    Đúng ngày 17/4 Trung đoàn 273 - 270 cùng các Tiểu đoàn trực thuộc lên xe cơ động về Tây Ninh .

    Hà Tiên mảnh đất , địa danh đẹp tuyệt vời . Núi non , sông nước , biển xanh , hòa quyện cùng đất trời bao la tạo lên vẻ đẹp mê hồn đắm say lòng người . Ngồi trên xe , qua những vùng đất , những nghĩa trang liệt sỹ . Những nấm mồ đất mới cỏ xanh chưa nhú .
    Trong tôi như vang lên câu hát : " Hà Tiên mến yêu đẹp như xứ thơ - xa cách tôi còn nhớ … " Vâng chúng tôi nhớ , rất nhớ vẻ đẹp mê hồn của Hà Tiên . Nhớ hang Thạch Động , nhớ bãi biển Mũi Nai . Nhớ lăng Mạc Cửu . Nhớ những trận đánh hào hùng và bi tráng . Nhớ , rất nhớ tội ác của bọn diệt chủng Pôn Pốt Ieengxaarri , đã tàn sát dân lành ở ấp Việt Nam . Và nhớ , nhớ các anh em , đồng đội tôi nằm đây . 260 nấm mồ cỏ non chưa nhú . Các anh sinh ra và lớn lên ở khắp miền đất nước . Đã về đây diệt quân thù . Đã anh dũng hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ non sông đất nước . Nơi cực Tây của tổ quốc . Các anh nằm đây , trong vòng tay của đất Mẹ kính yêu . Có trời cao trong xanh . Có sóng biển , ngày đêm vỗ về ôm ấp như lời ru của Mẹ . Ru những đứa con hiếu thảo , anh hùng liệt sỹ của Tổ quốc vào giấc ngủ ngàn thu .
    Các anh yên nghỉ . Xin gởi tới các anh bông hoa tươi thắm . Nén hương trầm , để tưởng nhớ và chia xa các anh . Chúng tôi lại đi , lại đi tiếp chặng đường binh nghiệp đang còn dang dở . Đi đến nhưng nơi còn bóng quân thù .

    Năm 2005 . Sau 27 năm , tôi mới có dịp cùng vợ và cùng một số gia đình anh em đồng đội . Quay lại thăm Hà Tiên . Đến những vùng đất xưa . Đất đã hồi sinh ,những thế hệ mới đã trưởng thành . Nhịp sống sôi động , cửa khẩu Xà Xía đông đúc người qua lại bán buôn . Đứng ngắm nhìn cảnh vật đất trời tôi như vẫn thấy vang dền tiếng súng trận , tiếng hô xung phong và trận chiến hào hùng nơi đây . Biển vẫn xanh , cảnh vẫn đẹp . Sóng vẫn xô bờ . Những ngôi mộ các anh đã được xây đắp , khang trang sạch sẽ . Tôi đọc tên từng người trên bia mộ , mà thấy lần lượt các anh hiện về . Vẫn trẻ trung hùng tráng như ngày nào . Các anh sống mãi , trẻ mãi với thời gian , với non sông đất nước . Còn chúng tôi đã già , tóc đã đều bạc hoa dâm . Màu của gió sương , phong trần . Dù cuộc sống có phong ba , có chìm nổi thế nào . Chúng tôi vẫn sống như ngày xưa , cùng các anh đã từng sống . Để góp phần dựng xây nước non vững bền ..
    Tôi , Tranphu341 . Người lính chiến cùng Sư đoàn với các anh . Viết những dòng này , lời này , trong trang mạng “ máu và hoa “ này . Như thay mặt các anh em đồng đội đang sống . Gửi tới các anh vòng hòa tươi , nén hương trầm , lời tri ân . Để tưởng nhớ các anh , với lòng nhớ nhung và biết ơn vô bờ bến .


    Toàn bộ đội hình Sư đoàn ( thiếu E266 ) trở lại địa bàn quen thuộc Tây Ninh . Sau hơn 4 tháng dong duổi , đánh địch dọc biên giới . Xuống tận Hà Tiên - Kiên Giang . Trở lại Tây Ninh , khi mà tình hình ở đây đang vô cùng phức tạp . Các Sư đoàn 9 - 7 cùng các lực lượng bộ đội địa phương đang gặp rất nhiều khó khăn .
    Bọn Pốt đã tung vào hướng này , các Sư đoàn dự bị “ thiện chiến”. Chúng vẫn hy vọng , ngông cuồng sử dụng chiến thuật bu bám , lấn dũi . Chọc phá tấn công đối phương . Gây cho tình hình Biên giới và cho ta những căng thẳng . Với ý định lớn là sẽ chiếm 2 huyện Bến Cầu và Châu Thành - Tây Ninh làm bàn đạp vượt sông Vàm Cỏ , tấn công chiếm thị xã Tây Ninh .
    Lúc này , tình hình và dư luận Quốc tế vẫn đang bất lợi cho ta . Chúng được bọn quan thầy bành trướng đứng sau , làm hậu thuẫn và kích động . Chúng vừa ăn cướp , vừa la làng , vu khống ta lấn chiếm chúng . Một số nước , kể cả có nước trong phe “ XHCN cũ ” cũng đã tin lời “ la làng” của Pốt . Góp ý với ta không nên bắt nạt “ nước bé” như vậy . Một số quan sát viên Quộc tế được “ gióng dựng” cũng đã tới các vùng miền Biên giới . Để kiểm chứng . Vì vậy , chúng ta cũng không thực hiện được ý định “ đưa chiến trang sang đất K” nữa . Được đà , nhất là lại thấy dọc tuyến Biên giới , các lực lượng vũ trang của ta đã rút hết về đúng mốc Biên giới chốt chặn . Chúng lại càng tin là sức mạnh của chúng là vô địch . Chúng tăng cường áp sát Biên giới chọc phá , tập kích ta liên tục .
    Chúng ta ở vị thế thụ động . Tuyến Biên giới thì dài , nên đúng là cũng gặp rất nhiều khó khăn . Thậm chí chúng dùng những phân đội nhỏ . Đêm đêm , luồn lách giữa đội hình của 2 trung đội chốt . Rồi bò vào phục kích , bắn loạn xạ . Gây thương vương vong cho ta . Rồi lại nhanh chóng lủi về bên K . Làm cho việc chốt giữ của bộ đội ta rất căng thẳng . Ở khu vực huyện Bến Cầu , chúng còn tràn sang chiếm cả khu vực Cây Me xã Long Khánh . Xã Phước Chỉ vv...

    Sư đoàn 341 lại trở về chốt giữ ở trục đường 1 và phía Nam , Tây Nam của tỉnh Tây Ninh . Giáp với tỉnh Long An . Tiểu đoàn 1 , chốt ở vị trí của khẩu Mộc Bài . Đại đội 3 của tôi chốt tại Ấp Mồ Côi ngay tại ngã 4 đi ra cửa khẩu , về huyện Bến Cầu và đối diện khu rừng thốt nốt hướng trái Mộc Bài . Từ vị trí BCH đại đội tới băng qua cánh đồng khoảng 800m , tới bìa rừng thốt nốt là đất K . Khu vực này chúng bố trí lực lượng rất đông . Hầm hào kiên cố , cũng là vị trí thuận lợi , của chúng để xuất phát các nhóm trinh sát , hoặc các phân đội nhỏ sang chọc phá ta .
    Thời gian này , việc chốt giữ biên giới của ta , chủ yếu là cảnh giới . Quan sát , chủ động phát hiện và tiêu diệt địch . Chứ chưa sử dụng mìn trong phòng thủ . Vì cánh đồng lúa này là của dân mình vẫn đang trồng cấy . Nên bọn Pot lẻn sang đây , ko gặp trở ngại hay vật cản nhiều . Nên chúng lại càng xâm nhập , tập kích ta với mật độ dầy hơn .
    <table style="table-layout: fixed;" border="0" width="100%"><tbody><tr> <td colspan="2" class="smalltext" width="100%">
    </td> </tr><tr> </tr></tbody></table>
  9. danngoc

    danngoc Thành viên rất tích cực

    Bác này tiểu đổi trưởng mà viết như sư đoàn trưởng vậy
  10. littlemanonsmallearth

    littlemanonsmallearth Thành viên tích cực

    Trong những ngày này , các đơn vị của ta chốt giữ rất căng thẳng , mệt mỏi . Quân số của đơn vị , qua các trận chiến hao hụt rất nhiều . Thậm chí mỗi trung đội chỉ còn hơn chục tay súng . Mà vẫn phải đảm nhiệm chốt , giữ địa bàn rộng . Nên ban đêm phát hiện ra Pốt bò vào tập kích là rất khó .
    Đêm ngày 2/5/78 hướng các đại đội của Tiểu đoàn 1 cũng bị Pốt mò vào tập kích . Đầu tiên , chúng cho một nhóm cách xa khoảng 200m . Bắn vu vơ vào khu vực chốt đại đội 3 . Anh em bắn trả . BCH Đại đội lệnh cho cối bắn đuổi Pốt . Đ/c Nên liên lạc Đại đội xuống báo cho tiểu đội cối 60 bắn . Những Mục tiêu , phần tử bắn , đã được chuẩn bị trước . Nên thao tác bắn rất nhanh . Đ/c Nên báo xong , không về đại đội ngay , mà ở luôn lại với đ/c Tiến . Để xem và xin bắn mấy quả cối . ( đ/c Nên và Tiến là 2 cậu cháu ruột , cùng nhập ngũ 7/77 quê ở Thụy Ninh - Thái Thụy - Thái Bình .)
    Đ/c Nên vừa thả quả đạn vào nòng . Toong ! Đạn vừa bay lên . Chớp lửa đầu nòng súng sáng lòa . Thì ùng oang – ùng oàng – ùng oàng . 3 phát đạn B40 - B41 của Pốt dập vào ngay vị trí khẩu đội . Hai cậu cháu cùng hy sinh . Một đ/c nữa bị thương nặng . Như vậy là bọn Pốt đã mò sát vào gần khẩu đội cối . Đợi ta phát hỏa , rõ hẳn M là chúng bắn . Anh em Trung đội một gần đó nổ súng bắn trả . Bọn này sau khi bắn xong là cũng “ ù té quyền “ ngay .
    Cùng đêm đó , khoảng 2h sáng . Cũng có 1 tốp , chúng mò tận vào phục ở con đường lộ , từ ấp Mồ Côi lên Huyện Bến Cầu . Thấy xe ôtô của ta , chúng phóng mấy quả B40 - B41 , bắn mấy loạt ak . Trúng luôn xe , làm lái xe và một đồng chí Công an đi áp tải bị hy sinh . 2 đ/c khác bị thương . Xe này là xe chở tiền mới , của ngân hàng từ Tây Ninh xuống huyện Bến Cầu . Để đến sáng tổ chức đổi tiền . ( Toàn quốc đổi tiền ngày 3/5/78 ). Rất may là xe không cháy , chỉ bị hỏng , tiền còn nguyên vẹn . Đại đội 2 cơ động ra đánh đuổi Pốt . Cứu chữa anh em bị thương . Bảo vệ xe , đến sáng mới biết là xe chở tiền .

    Việc canh gác đêm , lúc này thật là khó khăn . Vì bọn này lẩn lũi như trạch . Ta khó có thể kiểm soát được . Các bộ phận anh nuôi , y tá , quản lý , đêm đêm đều phải căng mắt ra canh gác , như một Trung đội chiến đấu thực thụ . Ban ngày thì vẫn phải lo tổ chức 3 bữa cơm canh , nước uống cho bộ đội . Nên bộ phận anh nuôi quản lý rất mệt nhọc .

    iểu đoàn 1 vẫn chốt giữ ở cửa khẩu Mộc Bài . 2 bên đường 1 . Đại đội 3 ở ấp Mồ Côi đối diện rừng Thốt Nốt . Việc để cho Pốt mò sát vào trận địa cối 60 bắn vào khẩu đội làm hy sinh 2 đ/c . Và phục bắn xe oto chở tiền , là một bài học vô cùng đắt giá .
    Tiểu đoàn , Đại đội tổ chức họp , giao ban và các Trung đội , Tiểu đội họp hành kiểm điểm liên tục . Các đơn vị phải canh gác nhiều vị trí hơn , thời gian canh gác cũng dài hơn . Cứ 2 người 1 đêm . Ca 1 từ 6h tối đến 12h đêm . Ca 2 từ 12h đêm tới sáng . Các bộ phận phục vụ cũng vậy . Gác đêm lại đúng như thời gian đầu .
    Ca gác 6 tiếng thật dài . Ngồi thu lu một mình giữa trời đêm , muỗi đốt . Khổ nhất là muỗi , đuổi mạnh thì không được , sợ lộ . Lấy khăn mặt khua nhè nhè mãi rồi cũng mỏi tay . Mà nó cũng chẳng bay đi . Nó như vào hùa với bọn Pot , bu bám gan lỳ để hút máu người gác . Anh em ngồi gác , thì phải căng tai , căng mắt ra , nghe , nhìn . Cúi sát xuống đất , mà nhìn ngược lên . Để phát hiện ra bóng người trên nền trời mờ mờ . Hoặc các tiếng động lạ . Và phải chống chọi ngay chính cơn buồn ngủ của mình . Muốn căng mắt ra , mà nhiều lúc mắt cứ nhắm lại , gật đầu xuống rồi lại choàng thức dậy . Gác đêm thường căn cứ thời gian là vị trí di chuyển của thiên nhiên , vị trí của các chòm sao v.v... Nhưng nhìn mãi , mà cũng không thấy nó di chuyển . Cứ như là trái đất này ngừng quay vậy .
    Rồi nghĩ đủ thứ , nhớ đủ thứ , thèm đủ thứ , từ gia đình , quê hướng , bố mẹ , anh em , người yêu . Cho đến con gà , con chó . Cứ như là những thước phim toàn cảnh , của đời mình hiện ra quay chậm vậy . Nghĩ mãi , tưởng nhớ mãi rồi lại bắt đầu than thân trách phận , đời mình sao hẩm hiu đen bạc . Rồi tự hỏi sao lại là mình , là chính mình mà không phải là những ai khác . Biết bao vạn người , triệu người đang sung sướng . Đang ngủ ngon say , mà mình thì lầm lũi khổ mãi thế này . Thật bất công , vô lý v.v......

    Công việc quản lý ở đại đội của tôi , cũng không có gì đáng nói . Vì đêm cũng phải canh gác như anh em . Còn ngày thì vẫn phải lo “ cơm dẻo canh ngọt ” cho bộ đội . Về khẩu phần ăn của bộ đội , thì từ khi tôi làm quản lý BCH Đại đội cũng yên lòng . Đ/c Nông CVT cũng thường hay động viên , về cố gắng của bộ phận của hậu cần . Đ/c Phô Đại trưởng thì là bạn học cơ khí với tôi từ những năm 68 . Rồi ra trường về làm việc ở các Công ty khác nhau . Nhưng rồi lại cũng đi bộ đội 1 đợt . Cùng 1 Tiểu đoàn , khác Đại đội . Nhưng cũng cùng là Tiểu đội phó tiểu đội cối 60 . Tôi c3 đ/c Phô C1. đ/c Phô hơn tôi 2 tuổi . Tính tình chất phát , tuổi Dần cầm tinh con Hổ , nên trong sinh hoạt , chỉ huy chiến đấu , rất mạnh mẽ , dũng cảm và dũng mãnh . Cấp trên chọn thay đ/c Trụ làm Đại trưởng đại đội 3 thật hợp lý .
    Bạn bè xưa cũ , nay đ/c Phô làm chỉ huy Đại đội , tôi làm quản lý . Nhưng trong sinh hoạt cũng không vì thế mà nể nang nhau . Hay làm cho nhau khó xử về vấn đề gì . Đ/c Phô thường xuống , hoặc mời tôi lên BCH chuyện trò , ôn lại những kỉ niệm ngày xưa , hay kỷ niệm quê hương v.v ...

    <table cellpadding="5" cellspacing="0" width="100%"><tbody><tr><tr><td height="100%" valign="top" width="85%"> <table border="0" width="100%"><tbody><tr> <td valign="middle">[​IMG]</td> <td valign="middle"> Re: Sư đoàn 341- Đoàn bb SÔNG LAM- Biên giới Tây Nam
    « Trả lời #563 vào lúc: 09 Tháng Chín, 2011, 04:58:16 PM »
    </td> <td style="font-size: smaller;" align="right" height="20" valign="bottom">
    </td> </tr></tbody></table> <hr class="hrcolor" size="1" width="100%">
    Trong thời gian làm quản lý Đại đội , cùng chẳng có gì đáng nói . Vì nói gì đi nữa , thì quản lý Đại đội , hay anh nuôi có những vất vả riêng . Nhưng so với lính chiến thực thụ , thì cũng vẫn không vất vả bằng . Tôi vẫn đôn đốc tiểu đội nuôi quân , làm tốt công việc phục vụ đơn vị .
    Song , có một lần chính cái công việc tưởng chừng rất đơn giản này . Đã gây nên một việc mất đoàn kết , giữa tôi và anh Thịnh ở Trung đội 1 . Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi , cái lần va chạm gây mất đoàn kết đó . Chuyện là như thế này :
    Anh Thịnh là Tiểu đội phó , của Tiểu đội 2 , Trung đội 1. Là lớp lính tháng 10/74 quê ở Nghệ Tĩnh . Anh Thịnh đã có vợ , có con . Ngang tuổi với tôi . Trước khi đi bộ đội , là công nhân một nông trường ở Nghệ Tĩnh . Anh Thịnh người thấp hơn tôi , nhưng to đậm hơn . Thường hay để cái chòm râu dưới cằm , trông như chòm râu của con dê cụ , nhưng ngắn hơn nhiều , trông ngộ ngộ rất quậy . Bình thường , anh em chuyện trò với nhau rất vui , rất tôn trọng nhau . Vì trong Đại đội , ngoài anh Nông , anh Phô là cán bộ Đại đội ra , thì chỉ còn tôi và anh Thịnh là cao tuổi nhất .
    Sau ngày đổi tiền được 2 ngày . Lúc đó khoảng 8h sáng . Ai cũng mệt nhọc , vì sau một đêm dài phải canh gác căng thẳng . Tôi bê cái hòm đạn B40 , đựng giấy tờ sổ sách ra , làm sổ trả phụ cấp cho anh em . Làm xong thủ tục thanh toán cho Trung đội 1 . Đang chuẩn bị thanh toán cho Trung đội 2 , thì anh Thịnh tay xách khẩu AK báng gỗ . Hộp tiếp đạn có 2 băng buột tráo đầu đuôi , cùng mấy anh em nữa chạy lên chỗ tôi . Cách tôi khoảng hơn chục mét đã chửi mắng tôi tới tấp : Nào là mày là thằng đểu , mày trừ tiền của tao , mày ăn tiền của tao v.v...
    Qúa bất ngờ . Mọi người đang đứng đợi để thanh toán cũng không hiểu có chuyện gì . Tôi rất bực , nhưng kiềm chế nói : Có gì đấy anh Thịnh ? Sao anh lại chửi tôi ? Tôi làm gì anh ? Trừ tiền của anh ? Lấy tiền của anh là thế nào ? Anh bình tĩnh nói xem , chứ không được chửi tôi như vậy . Nhất là lại động đến gia đình tôi .
    Anh Thịnh nói : tại sao mày trừ của tao 8đ . Tôi nhớ lại ngay việc trừ tiền và nói : 8đ này là trên Tiểu đoàn báo và bắn nợ về . Có phải hôm ở Hà Tiên , Tiểu đoàn giết lợn , anh với 2 đồng hương ốm ở nhà , nhượng lòng lợn của Tiểu đoàn ăn đúng không ? Anh Thịnh nói đúng rồi tao có ăn . Nhưng 3 thằng ăn sao mày lại trừ có một mình tao ? Tôi nói : anh là người đứng tên mua lòng lợn đúng không ? Anh Thịnh nói đúng .Tôi nói : vậy thì quân nhu Tiểu đoàn chỉ biết trừ vào tiền của anh , chứ làm sao trừ được 2 người kia mà 2 người kia là ai ? Anh Thịnh nói nó ở c4 nhưng bỏ về rồi . Tôi nói vậy bạn đồng hương với anh . Anh đứng tên mua , anh phải chịu chứ còn kêu nỗi gì ? Mà anh còn chửi tôi ? Anh Thịnh vẫn không hiểu , mà vẫn còn tiếp tục : Mày trừ của tao là tao cứ chửi đấy , mày làm gì được ?
    Tôi nói : tôi không chấp với anh nữa . Nhưng anh không được phép chửi tôi . Càng không được đụng đến gia đình tôi . Ở đây , chỉ có 2 anh em là cao tuổi . Anh làm thế , mọi người cười cho . Anh Thịnh đuối lý , nhưng vẫn làm già . Tao cứ chửi đấy mày giám trừ tiền tao à ? Lúc này tôi rất bực tức , cũng không kiềm chế được nữa nói : ông vừa chửi ai đấy . Anh Thịnh nói : tao chửi mày đấy , tao sợ gì mày . Và đưa súng cho một anh bên cạnh , rồi xấn xổ áp sát gần tôi . Tôi lùi lại 2 bước và nói : ông đứng lại , ông mà chỉ tay nữa là tôi không để yên đâu . Anh Thịnh chắc thấy xung quanh toàn đồng hương , nên lại càng làm già . Mồm nói : tao cho mày một quả , cho biết mặt và vung tay tấn công về phía tôi .
    Bực tức đến uất ức . Tôi bèn né người tránh , đưa tay trái lên đỡ . Bước chân phải lên sau Thịnh kéo ngược lại . Dùng tay phải đẩy mạnh vào ngực Thịnh . Đúng là một miếng đánh hoàn hảo , mà mấy năm huấn luyện tập mãi . Không ngờ hôm nay , lại áp dụng với đồng đội mình . Có điều là tôi đẩy ngã Thịnh , chứ không đánh ngã . Nhưng Thịnh cũng bị lộn ngã uỵch xuống . Nếu là thù , là đối kháng thực sự thì đòn đánh này làm đối phương gẫy tay , vỡ quai hàm rồi . Bất ngờ trước đòn phản của tôi . Anh Thịnh lồm cồm dậy . Lại định lao vào tôi . Lúc này tôi xuống tấn , gằn giọng nói : Đứng im . Mày mà lao vào lần này tao cho miếng “ quật bò” , 7 ngày nữa mày vỡ bao tử chết . Riêng miếng “ quật bò” này , là tôi nghe kể . Nhưng không hiểu sao lại ứng xử , bốc khoát võ mồn ngay được như vậy . Chứ tôi có được học miếng đánh này bao giờ đâu . Nhưng không ngờ , câu dọa của tôi có tác dụng . Anh Thịnh không nói , không rằng , bỏ đi luôn .
    Chuyện là như vậy , nhưng nó cũng là kỷ niệm , không đẹp , không vui , buồn buồn , thời làm quản lý trong quân ngũ của tôi ở miền BGTN này .

    </td></tr></tr></tbody></table>

    Sau khi điều nghiên kỹ tình hình . Sư đoàn thay đổi lại cách bố phòng , phòng ngự . Ta lại quyết định đưa chiến tranh sang đất địch . Khu vực Cây Me , Xã Long Khánh và tới giáp xã Phước Chỉ . Lực lượng địch lấn chiếm ta , là Tiểu đoàn 121 thuộc Trung đoàn 182 của Pốt . Đây cũng là một Tiểu đoàn lỳ lợm của Pốt . Sư đoàn tổ chức cho Trung đoàn 273 và 270 bao vây tiêu diệt Tiểu đoàn này . Và tiến công tiêu diệt địch ở khu vực rừng Thốt nốt .Trước khu vực Tiểu đoàn 1 . Qua 4 giờ chiến đấu các đơn vị đã làm chủ được các mục tiêu . Trận này ta thắng lớn , tiêu diệt được hơn 200 tên thu được rất nhiều vũ khí và bắt sống được 14 tên .
    Toàn đội hình dâng lên qua BaVét 1 - 2 lập tuyến phòng ngự ở khu vực rừng Sở . Tiều đoàn 1 chốt ngay tại trục đường 1 sang phía trái rừng Sở .
    Như vậy , chỉ trong một ngày tiến công . toàn bộ Sư đoàn đã tiến công và chốt sâu vào đất K từ 5 - 7 km . Các đ/v được lệnh củng cố hầm hào , chốt giữ đánh địch lâu dài tại đây .
    Lúc này , mùa mưa đã đến . Những cơn mưa đầu mùa ào ào trút nước . Nắng mãi , được mưa đất trời hồi sinh mát mẻ trở lại . Anh em tranh thủ tận dụng các nhà bỏ hoang , làm các điểm chốt giữ . Rất khẩn trương củng cố hầm chiến đấu , hầm ngủ , nghỉ v.v... tạo nên một thế phòng thủ liên hoàn vững chắc .
    Mưa . Mưa mỗi lúc mỗi nhiều . Có ngày mưa triền miên . Cũng không ai nghĩ được rằng , mưa , mưa đến nước nhiều , cũng đồng nghĩa với việc khó khăn , phức tạp cho việc chốt giữ . Vì ở đâu cũng có nước , những cánh đồng khi cạn ngày nào . Giờ đây đã trắng băng toàn nước . Việc di chuyển , chốt giữ rất phức tạp . Vì hầm nào cũng có nước , đất khô là vậy , khi được ngấm nước , tơi ra thành bùn nhão nhoé . Những chỗ còn lại cao ráo , anh em ta trú , chốt , thì lại cũng là mục tiêu đã lộ , là điểm bắn , điểm tâp kích của Pốt . Chúng thường xuyên tập kích bằng hỏa lực , vào các đơn vị đóng quân của ta . Có 2 lần chúng dùng bb tập kích . Nhưng cả 2 lần đều bị anh em đánh trả , tiêu diệt nhiều tên . Nên bọn này không giám mò vào tập kích nữa . Mà chỉ từ xa cầu vồng B41 - DKZ hay cối vào đơn vị .
    Trong khi tuyến vành đai chốt giữ của Sư đoàn 341 hướng đường 1 rất chắc chắn . Thì hướng đường 13 từ bến Sỏi sang . Sư đoàn 9 đang gặp khó khăn trong chốt giữ . Bọn Pốt lấn dũi liên tục . Nhiều điểm chốt phía nam ngã tư Nhà Thương , anh em không giữ được . Bọn Pốt lấn dũi thành công và tận dụng các điểm chốt chiếm được , tăng cường sức ép vào hướng Sư đoàn 9 .
    Trước tình hình đó Sư đoàn 341 được lệnh cơ động về hướng đường 13 thay chốt . Đúng là lật cánh , đổi vị trí chốt cho Sư đoàn 9 .


    Ngày 22/5 Trung đoàn 273 bàn giao lại chốt ở khu vực rừng Sở cho F9 . Phương thức bàn giao chốt là bàn giao điạ bàn từng Đại . Rồi chuyển quân về tiếp nhận những vị trí của Sư đoàn 9 . Tại địa bàn mới , các đơn vị nhanh chóng củng cố hầm hào . Phản kích địch , chiếm lại những vị trí có lợi cho phòng ngự . Phá thế bu bám của Pốt .
    Địa hình ở vùng này có những phức tạp , bất lợi cho ta . Vì tất cả các vận chuyển tiếp tế súng đạn hậu cần v.v.. đều phải qua phà bến Sỏi sông Vàm Cỏ . Sông không rộng lắm , nhưng vẫn không có cầu . Vượt qua sông khoảng 2km , là khu vực Búa Lớn . Dân cư ở đây thưa thớt . Phía bên phải đương là khu vực rừng Hòa Hội , rừng cây bám sát trục đường 24 ( ? ) của ta . Nối sang bên K là trục đường 13 của Pot . Khu rừng Hòa Hội rộng lớn , lấn cả sang đất K . Các đơn vị chốt giữ ở phía Nam ngã tư Nhà Thương . Giáp gần Chóp Sư đoàn 7 chốt giữ tới rừng Hòa Hội .
    Việc tiếp tế , chủ yếu bằng con đường độc đạo . Là đường 13 . Lúc này đã nhão nhoét , anh em công binh phải chặt hàng ngàn , hàng vạn cây gỗ tròn bằng bắp chân , bắp đùi . Để rải ngang , lót đường cho xe ôtô đi qua . Các hậu cứ của Trung đoàn , Tiểu đoàn , các Đại đội đều dựng lều trại ở Búa Lớn . Hàng ngày anh em tiếp phẩm phải về khu vực này , hoặc bên kia bến phà , khu vực chợ Long Xuyên mua thực phẩm cho bộ đội . Việc đi lại về phía sau hay sang chốt . Thường là đi nhờ các loại xe ô tô , chở vũ khí súng đạn sang . Mỗi lần đi xe là một lần nhớ đời . Vì xe chạy nhích từng tý một , để vượt qua chỗ “ batile” trơn trượt , hay những ổ voi , ổ gà đầy nước , đầy bùn . Mọi người đều phải đứng , bám vào thành xe , nhún nhẩy theo từng nhịp xóc của xe . Chứ không ai ngồi được trừ lái xe . Nhìn anh em lái xe cũng thật vất vả . Xóc nhiều , làm anh em ngồi không vững . Nghiêng sang phải , nghiêng sang trái , hoặc xóc nhẩy lên đầu đập cẩ lên trần cabin . Hai tay vẫn phải cầm chắc vô lăng , để điều khiển con “ ngựa bất kham “. Đúng ra là : “ con đường bất kham này”.
    Khi Tiểu đoàn , Đại đội đã tổ chức chốt giữ vững trãi . Bọn Pốt không bu bám nhiều như trước nữa . Tôi vẫn làm quản lý của Đại đội . Vẫn tổ chức cơm nước cho anh em trong đơn vị chu toàn .
    Chốt giữ ở đây khoàng 10 ngày . Một buổi sáng , vừa tổ chức mang cơm cho các chốt xong . Thì đ/c liên lạc xuống báo lên hội ý gấp . Tôi lên gặp BCH đại đội . Anh Nông , anh Phô đã pha trà ngồi đợi tôi . Sau tuần nước , anh Nông nói : bây giờ ông lên gặp BCH Tiểu đoàn để nhận nhiệm vụ . Hơi bất ngờ , vì có việc gì mà đột xuất vậy ? Chẳng nhẽ tôi được ra quân ? Trong Quân đội , nhất là các đơn vị chiến đấu . Thì việc gì cũng bí mật , việc ra quân , hay đi học , thuyên chuyển đơn vị , hay được về phép cũng thế . Tôi đoán là Tiểu đoàn sẽ cử tôi đi học gì đó , hoặc được ra quân vì việc ra quân giải ngũ của tôi , BCH Tiểu đoàn gần như đã cam kết với tôi , là nếu có đợt ra quân sớm nhất là sẽ giải quyết cho tôi .


    Tôi lên BCH Tiểu đoàn . Anh Chính dvtrưởng vui vẻ bắt tay tôi nói . Mời ông ngồi đây , đợi ông Thảo C1 lên nữa , rồi ta trao đổi cụ thể . Tôi hỏi thăm dò : Anh Thảo nào ? Anh Chỉnh nói Thảo cũng ở cối 60 như ông đấy . Anh Thảo ở Đại đội 1 , hơn tôi mấy tuổi , gốc người Huế . Gia đình có bà nội và bố đẻ đều tham gia cách mạng chức vụ rất lớn . Bố đẻ anh Thảo hy sinh khi đất nước gần ngày giải phóng . Anh Thảo vẫn thường chơi bóng bàn với tôi . Là học sinh miền Nam , con em cán bộ ra học ở Quảng Ninh ,( hiện nay đã nghỉ hưu sống tại Huế ) .
    Vừa lúc đó thì anh Thảo cũng tới . Anh Chính rót nước mời 2 anh em rồi nói luôn . Tình hình chính trị hiện tại có nhiều vấn đề thay đổi . Cuộc chiến tranh này còn kéo dài , chứ không đơn thuần là mẫu thuấn cục bộ Biên giới nữa . Mà nó đã manh nha xuất hiện chủ nghĩa bành trướng bá quyền . Mà bọn Pốt này chỉ là con tốt . Là tay sai của nó thôi . Lấy cớ đòi đất , để chọc phá nước ta , chúng vẫn rêu dao là các tỉnh miền Nam là đất K v.v.. Anh Chính nói một thôi một hồi rồi kết luận . Chính vì vậy nên hôm nay mời các ông lên đây để nhận nhiệm vụ . Tiểu đoàn nói sơ bộ vậy thôi , anh em mình cùng lứa ( ý nói cùng ngày nhập ngũ) nên các ông còn hiểu hơn tôi . Các ông lẽ ra bây giờ , cũng phải đảm nhiệm trọng trách như tôi . Nhưng do sự nhầm lẫn , không may nên hiện tại các anh vẫn như vậy . Nhưng giai đoạn này , các anh đều biết là số lượng Đảng viên của các Chi bộ , Đảng bộ , đã cạn kiệt . Lớp anh em 77 - 78 thì chưa có KN chiến đấu nhiều vv…Tôi chỉ gợi ý như vậy , còn bây giờ 2 ông uống nước xong , rồi mời các ông lên BCT Trung đoàn , làm việc với phó Chính ủy Tiến .
    Từ đây về Trung đoàn cũng xa , địa hình mới , mỗi ông mang thêm một khẩu AK , cho yên tâm . Rồi gọi liên lạc mang ra 2 khẩu AK , mỗi người thêm 2 hộp tiếp đạn đã đầy đạn . Anh Thảo nói tôi có cái này rồi , và lôi ra khẩu K54 mới con nói : hôm trước tôi thu được chiến lợi phẩm nhưng không nộp . Anh Chính nói : ông cũng cứ mang theo AK cho chắc . Hai anh em chào DVTr Chính rồi về Trung đoàn bộ . Từ chốt Đại đội về Tiểu đoàn rồi từ Tiểu đoàn về Trung đoàn . Khoảng 5km , phải đi qua những cánh đồng nước . Thấy nói nhiều nơi anh em Sư đoàn 9 còn cài mìn . Đi khoảng 2km ở đây thật vắng vẻ . Mới thấy là chốt của mình hiện giờ cũng chỉ cứng “ ở vỏ ngoài”. Còn nếu Pốt ủi qua được vào trong thì cũng rất bất lợi . Các đơn vị hiện tại chỉ còn 1/3 số quân ngày đầu đi Biên giới . Đơn vị đã được bổ xung mấy đợt quân mà cũng không thấm vào đâu . Các đ/v kỹ thuật cao như phòng không , tên lửa , cũng đã phải tỉa quân điều động cho các đơn vị Bộ binh .
    Anh Thảo nói : dừng lại tập bắn súng K54 đã Phú à . Và khoanh 1 điểm ở cây thốt nốt rồi lùi lại khoảng 20m cứ thế là tập bắn . Anh Thảo là người rất thích súng đạn , ở đâu cũng hay đi đánh cá hoặc săn bắn cải thiện cho Tiểu đội . Hồi ở huấn luyện , Tôi hay sang chơi với anh Phô ( Đại trưởng đại đội của tôi bây giờ ). Lần nào cũng được chiêu đãi , bằng các loại thực phẩm , tăng gia được do chính anh Thảo đạo diễn . Khi thịt mèo , khi thì ếch nhái vv…
    BCT Trung đoàn , nơi làm việc dưới gầm của 1 căn nhà sàn có hầm bán âm . Đ/c phó chính ủy Nguyễn kim Tiến đang làm việc với các trợ lý , thấy ae tôi đến dừng lại việc hội ý . Mời chúng tôi vào và nói luôn . Ông Phú , ông Thảo ngồi xuống đây . Sau một hồi vòng vo hỏi chuyện về tình hình đ/v . Chúng tôi b/c sơ qua về tình hình dưới đại đội . Đ/c Tiến nghe xong nói ngay , (như là hỏi chúng tôi chỉ là cho có chuyện ). Tình hình đất nước đang rất gay go , sau chiến tranh lẽ ra chúng ta được về với gia đình vợ con vv…Nhưng rồi ….(.Một lô các nhưng rồi ) . Đảng bây giờ yêu cầu các đ/c phải phục vụ quân đội lâu dài . Không thể có chuyện Đảng viên bây giờ ra quân hay chuyển ngành được . Trong những ngày qua , tôi biết các ông có những thiệt thòi .Có thể là sai sót của tổ chức . Nhưng các ông , các đ/c đã rất xứng đáng là người Đảng viên ưu tú của Đảng vv…
    Phó chính ủy nói thao thao 1 lúc rồi kết luận : 2 ông về 2 Đại đội . Ông Phú về làm phó chính trị C1 , ông Thảo c3 . Các ông vui vẻ mà làm . Đừng có lý do lý trấu gì nữa . Ông Tiến cũng chẳng hỏi chúng tôi có đồng ý ko nữa . Mà gọi đ/c trợ lý cán bộ ra đưa luôn quyết định giao cho chúng tôi . Cũng ko bất ngờ . Nhưng cũng rất miễn cưỡng , 2 ae phải nhận qđ và về lại Tiểu đoàn . Sau cái bắt tay hờ hững rất riêng , của phó chính ủy Trung đoàn mà ae thường gọi là “ chị Tiến “.

Chia sẻ trang này