1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Chuyện Gió

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi BabyJane, 23/10/2008.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. BabyJane

    BabyJane Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    31/12/2006
    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    3
    Chuyện Gió

    1h20'''' sáng, tự nhiên mắt mở tròn xoe, cố gắng mãi mà vẫn thao láo nhìn trần nhà...
    Em 23 tuổi, vừa mới được nhận quyết định promote và tăng lương sau 1 năm làm việc,số lương gấp đôi công việc bây giờ,bố mẹ là người vui nhất, em lo lắng và hồi hộp,nỗi lo át cả sự háo hức.
    23 tuổi,em nhìn cuộc đời thêm nhiều màu sắc,ko còn xanh đỏ tím vàng như trước nữa, càng ngày em càng thấy nhiều màu tối,tối đến mức, đôi lúc em ko thấy j trước mắt mình nữa..
    Cuộc sống ko đơn giản như em vẫn nghĩ.
    Khi học đại học,có lần thầy bảo, khi em ra trường, các em sẽ ko còn cười được nhiều và cười hồn nhiên vô tư như bây h nữa,em chả tin, làm j có chuyện đấy, chẳng qua là cách sống của mỗi người.
    Bây h thì em hiểu câu nói của thầy,tự nhiên nhiều lúc đờ đẫn,suy nghĩ mông lung,22 năm trước chỉ có đờ đẫn vì ngồi trong lớp buồn ngủ chứ suy nghĩ cái j.
    4 ngày nữa anh về, e đếm từng tích tắc, cảm giác như biết sắp làm rơi một vật cực kỳ quý giá với mình xuống dòng nước chảy xiết nhưng vẫn ko sao giữ dc,im lặng đứng nhìn,ko khóc,ko feeling,em khóa mọi giác quan cảm xúc,ko biết sẽ đi đến đâu nếu nó vỡ òa ngay bây h
    23 tuổi em vẫn là một đứa trẻ con..
  2. click_letter

    click_letter Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/09/2005
    Bài viết:
    1.210
    Đã được thích:
    0
    as long as you hope
  3. BabyJane

    BabyJane Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    31/12/2006
    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    3

    Em đã từng nghĩ mình hope nhiều hơn bất cứ người nào trên TĐ này.
    Có một người em thik đã nói với em :em là một cô gái mạnh mẽ hơn anh tưởng tượng.
    Em có thể đá văng 1 người ra khỏi cuộc sống của mình ngay lập tức mặc dù em yêu người đó đến fát điên,nếu người ta ko respect mình.
    Sau đấy là mất 1 thời gian dài tự vật vã và tự chữa lành vết thương cho bản thân mình,em đâu có mạnh mẽ,nhiều khi thấy mình là người làm khổ mình nhiều nhất.
    Ngày anh đi, hà nội mưa lụt luôn,thế mới sợ, kể ra nó mưa trước đó thì có fai giữ chân anh dc vài ngày nữa hay ko.
    Bây h thì đã xa tít tắp rồi,nghĩ cũng buồn cuời,cả 1 đời người có khi chỉ có cơ hội gặp nhau dc đúng 1 lần rồi ng đó ra đi mãi mãi, mình thì ko sống mãi để chờ dc.
    Hồi xưa nghĩ,thế là vô lý lắm, thế là bất lực à ,yêu nhau rồi xa nhau mãi mãi a'',làm j có chuyện đấy. Nhưng đúng là có chuyện đấy thật,càng sống càng thấy nhiều chuyện vô lý hơn ấy chứ...nhiều chuyện mình chỉ có thể im lặng đứng nhìn thôi.
    Mà chờ với đợi là thứ mình ghét nhất, mình ko có patience,chưa bao h mình học dc cái tính đấy,cái j cũng fai có plan,lúc nào cũng fai keep moving,nhieu khi nghĩ mình moving nhanh wa thì đến lúc chưa già đã chả có việc j để làm nữa thì sao,thế sống tiếp để làm je bây h???
    Anh bảo U could control ur work,but couldn''t control people''s heart.
    Hwa chia tay anh rồi,thôi chia tay cho cả 2 cùng đỡ khổ,tính mình k chờ dc,chia là chia luôn.
    Anh bảo Follow ur heart, nhưng Follow my heart là 1 việc risky nhất trong cuộc đời này,đó ko fai là cách sống của em.
    Nhưng nhất định lần này em ko vật vã nữa, có một cái em học dc từ anh, anh nói khi mọi chuyện qua đi,khi nghĩ lại chỉ nên nghĩ đến giây phút hạnh phúc nhất thôi,em là fast learner nhỉ,e dg nghĩ happiest moments khi bên anh đấy

    Biết nói thế nào nhỉ,thật ra... trai tim lại tan vỡ một lần nữa...nhưng lần này vỡ trong im lặng...




  4. yoshiha

    yoshiha Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    21/04/2007
    Bài viết:
    1.850
    Đã được thích:
    0
    Cuộc đời này ngắn ngủi lắm, chợt thấy tiếc vì đã phung phí quãng thời gian vừa rồi bởi những chuyện ko đâu.
  5. gossipgirl

    gossipgirl Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    02/11/2008
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    0
    uh, ít ra cũng đã có 1 khoảng tg hp bên nhau :)
  6. BabyJane

    BabyJane Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    31/12/2006
    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    3

    Cuộc đời thì quá ngắn còn nỗi buồn thì quá dài.
    Em mệt quá.Em có cần phải đi hết cả quãng đường còn lại ko.
    Em thấy ko cần thiết,em sẽ dừng lại khi nào em thấy ko tiếp tục được nữa.
    Em nào đang khóc,bụi bay vào mắt thôi.
  7. Rosebud

    Rosebud Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    16/08/2003
    Bài viết:
    664
    Đã được thích:
    0
    Mới được 1/3 thôi mà cô bé. Nếu mệt quá thì nghỉ tý cũng được. Hết mệt thì mình lại đi tiếp. Nhé!
  8. uotmi1986

    uotmi1986 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/01/2006
    Bài viết:
    2.791
    Đã được thích:
    0
    Ngày xưa tưởng lấy chồng là end đời.
    Giờ thì lấy chồng mới là start.
  9. nhaemtrennui

    nhaemtrennui Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    10/09/2007
    Bài viết:
    898
    Đã được thích:
    0
    Tên topic vi phạm quy định diễn đàn ttvnol.
    Xin mời chủ topic vào đây[topic]1075888[/topic] để đọc thông báo và chỉnh sửa lại tên topic cho phù hợp với quy định
    http://www10.ttvnol.com/forum/tamsu/1075888/trang-25.ttvn#14395867
  10. BabyJane

    BabyJane Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    31/12/2006
    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    3
    1h sáng 24 Nov 2009, một năm kể từ em lúc em quyết định viết cho mình 1 topic.
    Em ngồi đây để viết nốt bài assignment cuối cùng cho khoá học thạc sĩ. Thật là may vì nó sắp kết thúc.
    Em đã bắt đầu cảm thấy mỏi mệt với cái chương trình này , 1 tiếng đến trường, 1 tiếng đi về, trên con đường nắng,gió,bụi,ầm ĩ tiếng xe cộ và con người. Em chán học, chán lớp và chán cả bạn bè nữa.
    1 năm mới vào lại trái tim vn, đọc những dòng tâm sự của mọi người,tự nhiên em lại thấy ấm lòng, cảm giác như trốn thoát khỏi thế giới bên ngoài và quay về là chính em,nhỏ bé,nghịch ngơm và đầu óc lúc nào cũng treo ngược cành cây,hoặc trôi theo mây theo gió
    Lâu lắm rồi em mới gặp lại mình, chỉ cái thói quen mỗi lần phải làm bài là lôi hết cái này đến cái khác ra nghịch là vẫn thế , trước hôm thi lôi hẳn nhật ký ra viết, cái nhật ký chắc 10 năm mọc hoa mọc lá cũng ko đụng tới, tối nay cũng vì fai viết assignment nên mới có cơ hội hội ngộ topic một thời để nhớ.
    Bây giờ thèm được trong vòng tay anh qua'', nhưng anh ngủ như pig rồi, mai fai mắng cho một trận, người yêu fai học hành khổ sở mà mình ngủ như trai 18 ý, thật đáng ghét.
    Khổ thân anh,cái bọn công ty dã man đấy, nó thăng chức mà ko tăng lương , ko tăng lương , đến bao giờ mới mua được nhà cho mình về ở chứ.
    Dù sao đi nữa em vẫn cứ là gió, gió thì cần chi nhà cửa,anh nhỉ, lần này gió fai bay xa tít mù tắp, anh đưa gió đi xa quá, biết bao giờ mới đến ngày trở lại...

Chia sẻ trang này