1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Cuộc sống có bao lâu mà hững hờ........!!!!..........

Chủ đề trong 'Cuộc sống' bởi lazy8110, 07/04/2006.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. Pumm

    Pumm Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    09/12/2003
    Bài viết:
    331
    Đã được thích:
    0
    Chán mọi người trong nhà mình quá, lang thang Sài Gòn rùi trên đất bạn đến 1 tuần rùi vào vần thấy y nguyên thế, cả nhà mình đâu hết rùi, lên ủng hộ đi nào, Sắp có ảnh rùi, up lên mọi người tha hồ mà xem nhé.
    [/quote]
    Ừ, chán nhỉ, có đứa đi mà chả báo cáo mình.
    Cứ lang thang đi, lúc về ngoài ảnh có cả quà là được rồi.
    Chân cứng đá mềm!
  2. Pumm

    Pumm Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    09/12/2003
    Bài viết:
    331
    Đã được thích:
    0
    Sáng sớm mò vào nhà Đinh Tỵ đã thấy hoa hồng ngập tràn rồi, nhà mình muộn hơn một chút nhưng vẫn hoa hồng bon chen tí nhé.
    Theo lịch thì đáng ra hôm nay chúng ta vẫn lên lớp nhỉ , nhưng do tối nay có một người nguy cơ sẽ bị ngụp thở bởi hoa hồng và quà cáp nên tạm thời hôm nay học online. Nào, cùng nói:
    "Y-快乐 !
    rose]
  3. Antitmap

    Antitmap Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/05/2005
    Bài viết:
    1.266
    Đã được thích:
    0
    Bạn Hiền thân mến, mừng sinh nhật tròn 15 năm hơi lẻ mấy năm của bạn.
    CÁCH NAY MẤY CHỤC NĂM 1 GUI REN ĐÃ RA ĐỜI
  4. chutdamme

    chutdamme Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    01/04/2006
    Bài viết:
    200
    Đã được thích:
    0

    Các bạn hãy đừng rầu rầu như vậy nữa, đời chưa chắc đã khổ lắm đâu,....Các bạn click vào đường link này, biết đâu có thể mang lại nhiều giải thoát , bế tắc trong tâm mình.
    http://www.langmai.org/
    http://www.langmai.org/TNH/PhapThoai/PhapThoai.htm
  5. TSU_RUI

    TSU_RUI Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    25/07/2005
    Bài viết:
    2.161
    Đã được thích:
    0
    Mình vào muộn mà cũng tràn ngập mùi hoa hồng, hic hic tiếc quá không tham dự được cùng chị...
    Báo cáo chị vào mọi người, chuyến đi của em bắt đầu từ 2/8 đến giờ vẫn chưa kết thúc. Em bay vào SG sớm để có thời gian đi đây đó. Sau đó em cùng mọi người bắt xe otô sang Phnompenh, bắt tàu thuỷ đi Siem Reap, lại ô tô sang Bangkok và tàu hoả sang Vientiane. Thế là lần này em đi bằng tất cả các phương tiện giao thông có thể nghĩ ra. hì hì.
    Hiện em đang ở Vientiane, có thể ngày mai sẽ đi Luông Pha Bang, chưa đến nên chưa biết viết ntn, sau đó sẽ cố gắng trở về HN vào cuối tuần này để đầu tuần sau còn đi làm, lại 15 ngày mọi người ạ, hì hì lần này sếp cho đi nên không ai cằn nhằn cả, chỉ có mọi người chuẩn bị cho em vay tiền sống trong 2 tháng tời nhé.
    Nếu cần hỏi gì mọi người cứ hỏi nhé, có yêu cầu gì em sẽ cố gắng đáp ứng, vậy nhé, bb
  6. chutdamme

    chutdamme Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    01/04/2006
    Bài viết:
    200
    Đã được thích:
    0
    Hãy làm tất cả những gì cho cha, cho mẹ, cho những người thân , và cho chính bản thân mình để sống chọn niềm hạnh phúc. Bằng những lời nói, hành động xuất phát từ thật tâm mình để mang lại yêu thương cho những người xung quanh.
    Đừng sống hững hờ, ...
    http://www2.ttvnol.com/clbthangnam/736458/trang-5.ttvn

    Các bạn click đường link trên để thấy cuộc sống là mấy đâu mà sống hững hờ.
  7. lazy8110

    lazy8110 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    01/02/2002
    Bài viết:
    1.742
    Đã được thích:
    0
    hôm nay thèm ăn tôm nướngq úa, rùi về chưa nhỉ ??? mơi cả nhà bữa chứ, đi 3 nước Đông Dương, lại thêm thằng Thái Lan, sướng điên lên mất..
    Cả tuần mới có 1 ngày để... bom linh tinh, nhớ cái thời rỗi rãi, chân đá ống bơ trên mạng giờ thì bi zì rồi, kể cũng thấy đời có ích hơn, mà sao đôi lúc vẫn muốn trở về ngày xưa nhỉ..
  8. Baron

    Baron Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    09/04/2002
    Bài viết:
    3.168
    Đã được thích:
    0

    Chiều cuối năm
    Một đời người có bao nhiêu buổi chiều cuối năm? Con số thất thường, nhiều nhất là một năm, ít nhất có khi chỉ một vài còn mơ hồ không nhận biết.
    Chiều cuối năm thắc thỏm đợi chờ, hồi hộp đợi mong, hoặc ê chề ngán ngẩm trong tủi buồn thương nhớ? Ai biết được đã có hàng triệu, hàng ức những tâm trạng muôn màu như thế từ khi người ta sinh ra biết mấy yêu thương và đau đớn, biết hạnh phúc đến run rẩy và lê thê niềm cô độc...? Mà đó là chiều cuối năm nào cơ chứ? Năm lịch mặt trời hay năm lịch mặt trăng? Năm con trai hay năm con gái? Năm trinh nguyên hay năm dở dang bẽ bàng? Năm thành công và năm thất bại? Năm con người chưa biết đếm, còn phải dùng cái nút thắt tên sợi dây rừng mà dòng thời gian hay năm đã biết đúc các thước mét cho toàn nhân loại, cất giữ trong nhà hầm của kinh thành Ba lê nước Pháp văn minh? Và ta, năm của mùa sương giá cuối chạp có lá bàng tơi tả chờ cơ quan tổng kết hay năm của những vườn đào đang nóng lòng chờ được về muôn ngả đón xuân?
    Ờ, thì cứ cho là năm nào cũng vậy, dù lịch Tây hay lịch ta, năm Chúa ra đời hay năm con gà con ngựa.... năm rắc vôi bột ra sân theo hình cung tên, lá cờ, mặt trăng hay năm đốt nến trên cây thông theo phong tục từ phương trời xa lạ... cuối năm vẫn là hồi hộp của giao thời, hồi hộp của lòng ta náo nức.... như một thuở nào ta hẹn đến gốc cây duối đầu làng, bên bờ giếng ven thôn, ngã tư đường long lanh ánh sáng.... nơi ấy có những bước chân ta vừa đi, bước chân người đang tới, có một ranh giới vô hình và hữu hình, một ranh giới tự lòng ta biết rõ, còn bản thân cái ranh giới ấy thì vẫn chỉ mơ màng vô định.
    Đó chính là giao thừa, giao thừa của cái sắp qua và đang tới, của chưa từng yêu và biết thế nào là yêu, của thành công và thất bại, của ánh sáng và bóng tối, của mép nước nơi bờ biển, đất bắt đầu và biển cũng bắt đầu... nơi người con gái xa lạ chưa hề biết sinh ra ở đâu, bỗng trở thành một nửa đời ta (nếu không nói là tất cả đời ta) suốt đời....
    Giao mùa hay giao thoa, là giao cảm hay giao thời.... những chữ giao hàm bao nhiêu nghĩa mà đời người ngắn ngủi, nào ai có được bao nhiêu cất vào kho tàng tâm thức?
    Vừa mới hôm nào giao thừa thế kỷ XX và XXI, giao thừa Thiên kỷ II và Thiên kỷ III, mà đã lại đến giao thừa lần nữa. Hình như hoa đào năm ngoài chưa tàn, ngọn nến năm ngoái chưa tắt, người khách năm ngoái chưa đi, bạn cũ năm ngoái chưa thành thiên cổ... món cỗ năm ngoái còn làm ta liếm môi, chép miệng, cây cầu năm ngoái đang đỏ lửa hàn, dòng sông năm ngoái đang mải miết trườn đi qua bãi mía nương ngô đầy tha thiết....
    Không, ta tự huyễn hoặc mình thôi, ta tự mộng ảo mình thôi. Người bạn cũ đã sắp "chuyển nhà" nói nôm na kiểu dân gian là sang cát. Cây cầu năm ngoái đã thông xe nườm nượp khách đi về tuôn trào như lũ cuốn. Dòng sông không lặng lờ giữa đôi bờ thầm lặng triệu năm mà nó sôi sục ý ngang tàng giữa những phố phường vừa quy hoạch, vừa vút cao, vừa lấp lánh....
    Chiều cuối năm, ta lại thêm một lần hạnh phúc được đi tìm và "cưới" về một nàng hoa đào tươi rói, có thể tên nàng là Đào Bích, hoặc Đào Phai, có khi yểu điệu là Đào Ta, mà biết đâu nàng thanh cao tiên nữ: Bạch Đào... Sắp thôi. Hình như hơi thở nàng đào đã phập phồng ngoài cửa. Ta soi vào gương. Ai đó nhỉ? Ta hay không ta? Tóc bạc hơn, nhiều đường cầy khó nhọc trên trán hơn. Nhưng ta lại thấy trong lòng hình ảnh ảo hoá vì gương kia, có thêm phù sa biển mặn, có thêm gió Lào đau xót, có thêm bó hoa tím chan cười, có thêm bao nhiêu dòng chữ tinh khôn của toàn nhân loại in hằn trong óc...
    Một năm thôi,chỉ đến chiều cuối năm này, trong lúc ngẩn ngơ vì thời gian mộng mị, ta thử nhẩm xem một quyển lịch đã qua, ta ăn hết bao nhiêu bát cơm, uống bao nhiêu tách nước, ngậm bao nhiêu lát gừng, thấm bao nhiêu muối mặn...? Ai cho ta đấy? Nghĩa nặng tình sâu, đắp bồi duyên nợ chứ đâu phải trời ào ào trận mưa vô tình cho ta toạ hưởng?
    Ai vào rừng cắt lá dong cho ta tấm bánh chưng tết xanh rờn, ai mồ hôi tầm tã "Cầy đồng đang buổi ban trưa"...? Không thể nào đếm xuể, tính xuể, cay mặn ấy còn cay mặn đến muôn đời, bất chấp mọi cuối năm, bất chấp thế kỷ và thiên kỷ.
    Có những chiều cuối năm sụt sùi mưa phùn gió bấc, ta đắp cái chiếu nghe thời gian tê tái nỗi nhọc nhằn. lại có chiều cuối năm, nắng hanh hoa vàng rực rỡ, tươi mởn như màu hoa cải vườn quê, ta lang thang vào đời để hưởng niềm vui mật ngọt...
    Mỗi năm ta có hai lần gặp chiều cuối năm: dương lịch rồi âm lịch. Mình phương Đông, mình Việt Nam, giao thừa Tây ít hứng thú đi trong mưa rét, nhưng giao thừa ta thì thật lạ lùng, cứ như có ai đẩy mạnh phía sau lưng, ai thổi ngọn gió trong bàn chân, không thể ngồi yên dù bên cạnh có hương trầm, lửa nến, rượu ngon trà quý, người đẹp gần kề....
    Ta đang chiều cuối năm nào đây? Ta tổng kết hay sơ kết đời mình chỉ 365 ngày một phần tư, vừa vui sướng vừa não nề, vừa hứa hẹn vừa lo âu.... Việc ấy của năm qua ta có đúng không? Việc kia để lại gì trong ta vết sẹo...? Còn qua chiều nay thôi đến sáng mai, thời gian đã khác, ta sẽ phải làm gì, làm như thế nào...? Chưa ai biết trước, dù có là Khổng Minh hay Nguyễn Bỉnh Khiêm Trạng Trình có thể biết trước mọi việc 500 năm và biết cả mọi việc sau 500 năm nữa, ta cũng chỉ là ước đoán, là tâm niệm, là mong mỏi, là tự hứa, là tâm thành...
    Đành rằng nói như Nguyễn Du: Nhân định thắng thiên nhưng cũng có câu:
    Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài...
    Ta là gì, là ai, từ đâu đến và sẽ về đâu, ta có tài không và có tâm đến mức nào...?
    Có lẽ chỉ có chiều cuối năm này, ta đổi gương soi bóng, ta tự mình thành thật, mới có thể trả lời đôi chút mà không sợ ai chê trách, ai khen ai đùa...
    Chiều cuối năm ta đang đi nhanh hay đi chậm? Tự ta biết nó chứ đâu cần thứ máy móc có kim, có số, có chân kính, có treo tường, có đeo tay... Gió cứ gió, hoàng hôn bàng bạc cứ hoàng hôn... trà đừng nhạt, rượu đừng vơi.... nào người yêu dấu một đời, hãy nâng thêm chén nữa mừng chiều cuối năm đang là con tầu vào ga cuối, để xuất phát đến cuối thời gian cho năm mới kéo còi vào ga hồn ta cửa mở...
  9. TSU_RUI

    TSU_RUI Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    25/07/2005
    Bài viết:
    2.161
    Đã được thích:
    0
    Về tới nhà rùi mọi người ơi, từ từ mình sẽ load ảnh lên cả nhà nhé.
    Có quà cho mọi người đây, hì hì, chậm chân là hết ...
  10. Pumm

    Pumm Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    09/12/2003
    Bài viết:
    331
    Đã được thích:
    0
    Tự nhiên đọc bài của Baron bỗng chợt muốn viết gì đó ...
    Chiều cuối năm, thường ít khi ta có thời gian để ngồi mà suy ngẫm về một năm đã qua, nhưng dù có hay không thì nó cũng là buổi chiều cuối cùng trong 365 buổi chiều đã trôi qua, dù vô vị hay tràn đầy xúc cảm thì cũng đã trôi qua, và sắp tới là bao nhiêu buổi chiều nữa, không ai có thể biết được cho tới khi họ có thể nhìn lại chính những buổi chiều ấy ...
    Đôi lúc giật mình bởi thời gian trôi đi quá nhanh mà những điều cần thay đổi vẫn chưa thấy đổi thay. Chẳng nói đâu đến cuối năm, mà cuối mỗi tháng hay mỗi tuần cũng đã thấy chống chếnh, cứ nghĩ là mới đây còn đầu tuần mà giờ lại cuối tuần, rồi mới tháng trước mà nay đã cuối tháng này. Ta chẳng đợi đến cuối năm mới tổng kết xem ta đã làm được gì, ta đã vui sướng hay khổ sở ra sao, những gì đợi ta phía trước ..., mà cứ mỗi cuối tuần ta nhìn lại và thấy ta của những ngày đã qua. Tốt? Không tốt? Xấu? dù gì thì cũng đã qua!
    Có những lúc chẳng phải cuối tuần, cuối tháng hay cuối năm mà cũng tự dưng vơ vẩn. Trước mỗi lần đi chơi, hay mỗi khi giao mùa, mỗi khi một vài ký ức thoáng qua ... hay chỉ đơn giản như chiều hôm nay, tự dưng thấy hơi ngạc nhiên về bạn. Ta quen bạn chưa lâu, cũng chẳng phải là mới mẻ, vậy mà ta lại ngạc nhiên về lời bạn nói, hay đúng hơn, cũng đã nghĩ đến điều đó nhưng khi nó xảy ra lại thấy lạ. Thôi, ta chẳng nên viết nữa, biết đâu viết nữa thì tới lúc nào đó ngoảnh đầu nhìn lại, ta lại thấy bâng khuâng?

Chia sẻ trang này