1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Em có vui không? Xin một góc nhỏ cho riêng em...

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi pikachungo, 10/12/2004.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. pikachungo

    pikachungo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    05/08/2004
    Bài viết:
    448
    Đã được thích:
    0
    Em có vui không? Xin một góc nhỏ cho riêng em...

    Nhò? bàn vư?a nhf́n tin, mẶt tin nhf́n cùfng bì?nh thươ?ng như nhưfng tin khàc. Nhưng giòng 'iẶu thì? cò mẶt chùt gì? 'ò tươi tf́n hơn nhưfng lĂ?n trước. CuẮi tin là? mẶt lơ?i "chùc vui".
    Cò lèf nò 'ang vui nĂn muẮn chia sè? niĂ?m vui với tĂi, hay chì? là? mẶt lơ?i chùc bì?nh thươ?ng mà? mòi ngươ?i, ai cùfng sư? dùng khi cĂ?n phà?i chùc? NgĂfm nghìf rĂ?i tự hò?i mì?nh, trong 'ơ?i sẮng cù?a m-i người - giưfa vui và? buĂ?n, cài nà?o nhiĂ?u hơn?
    Cùfng khĂng biẮt là? mì?nh vui hay sĂ?u nhiĂ?u. Chì? thẮy cuẶc sẮng là? mẶt chuĂfi ngà?y mà? ngay tư? cò?n tuĂ?i Ắu thơ, nhưfng nĂfi buĂ?n 'àf trà?n vĂ? và? dường như khĂng thĂ? xòa nhò?a theo nfm thàng.

    Khi cĂn bĂ, m-i khi gia 'Ănh cĂ chuy?n- tĂi ch? nh> 'ược mĂnh thường lang thang về phĂa cu'i vườn nhĂ, kiếm tĂm chĂt bĂnh yĂn trong mTt khoảng trời mĂnh mĂng, 'ỏ 'i vĂ mặt trời sắp lặn. Vất hết những gĂ vừa m>i xảy ra vĂ 'ược chứng kiếnr"i lại trY lại lĂ mTt 'ứa trẻ h"n nhiĂn trong mắt mẹ. Những lĂc ấy, khi cĂ ai cho cục kẹo hoặc khi mẹ 'i chợ về mua cho cĂi bĂnh. Nếu cĂ ai hỏi "em cĂ vui khĂng"? Chắc chắn cĂu trả lời sẽ lĂ "CĂ".
    Tu.i thơ, dĂ bu"n nhưng ta vẫn lĂ mTt 'ứa trẻ nĂt. Bất cứ cĂi gĂ cũng cĂ thf trY thĂnh niềm vui, hĂo hức.

    Khi l>n lĂn mTt chĂt nữa...những xung 'Tt vẫn di.n ra. B' vẫn nĂng tĂnh vĂ thĂ bạo. Mẹ vẫn im lặng vĂ chp, tĂi vẫn lĂ mTt học trĂ nfng 'Tng, tham gia nhiều phong trĂo thi 'ua, luĂn lĂ mTt cĂn bT ĐoĂn gương mẫu. CĂ nhiều bạn vĂ thầy cĂ quĂ mến. Nếu mọi người ai hỏi rằng "Gia 'Ănh em cĂ hạnh phĂc khĂng"? Chắc chắn em sẽ trả lời "CĂ" vĂ trong mắt thầy cĂ, gia 'Ănh t't m>i cĂ học trĂ t't. CĂn trong mắt mọi người xung quanh , b' vẫn lĂ người d. gần, vui vẻ vĂ trĂ thức. CĂn mẹ thĂ 'ạo 'ức vĂ hiền hậu. VĂ tất nhiĂn vĂ những 'iều 'Ă, nếu ai hỏi thĂm "Em cĂ vui khi cĂ mTt gia 'Ănh như thế"? Chắc chắn em sẽ trả lời ""
    NĂi như thế khĂng hẳn lĂ cuTc s'ng ch? toĂn mTt mĂu 'en. Em vẫn cĂ những niềm vui thật sự. ĐĂ lĂ toĂn bT thời gian 'ược 'i học, 'Ă lĂ 'ược học dư>i sự ch? bảo của những thầy cĂ hết lĂng vĂ học trĂ. VĂ vui khi trong tĂi, ư>c mơ 'ang ươm mầm.
    Dẫu sao thĂ trong cuTc 'ời n-i bu"n vĂ niềm vui lĂc nĂo cũng song hĂnh v>i nhau.

    Khi 'Ă 'ủ tu.i trưYng thĂnh, 'Ă kiếm cho mĂnh mTt khoảng bĂnh yĂn, 'Ă tự quyết 'i mật 'T dĂy 'ặc. Những khi trY về, mọi người hỏi "Em cĂ vui khĂng"? Em vẫn trả lời "Vui chứ". Đi chơi mĂ khĂng vui sao 'ược.

    CuTc s'ng cần những niềm vui, ai cũng chĂc cho người khĂc vui vẻ. Nhưng cĂ khi, trong sự vui vẻ ấy cĂ mTt cĂi gĂ 'Ă 'ắng chĂt...
    ....................................
    Chợt mTt ngĂy nhận ra mĂnh "trơ", vĂ cảm...



  2. Zi

    Zi Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    21/03/2002
    Bài viết:
    129
    Đã được thích:
    0
    Zi đang ở giai đoạn thứ hai.
    Dường như đã nhìn thấy trước cả kết cục.
    Nghĩ nhiều quá cũng khổ.
    "Trơ"- có tốt hơn không?
    Cũng xin chúc Merry Christmas All
    Được Zi sửa chữa / chuyển vào 23:25 ngày 10/12/2004
  3. pikachungo

    pikachungo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    05/08/2004
    Bài viết:
    448
    Đã được thích:
    0
    ....Bình Yên....​
    Đối với mọi người, GĐ thường là chỗ dựa, là nơi bình yên để mỗi khi gặp sóng gió giữa đời...lại tìm về trú ẩn. Ở đó có ánh mắt động viên của cha và và những lời khuyến khích yêu thương của mẹ..
    Sống giữa đời, tôi đã được chứng kiến nhiều mảnh đời bất hạnh, không cha, không mẹ, không mái ấm...để có thể tự nhủ rằng mình vẫn còn may mắn. Thế nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn mơ có một lần nào đó, Gđ cũng sẽ là nơi bình yên mỗi khi tôi trở về. Ở đó tôi không nghe những tiếng quát tháo khó lọt tai của cha và không còn những bữa cơm nặng nề...cố nuốt trôi cả cơm và nước mắt.
    Những năm tháng đó khó đã ăn sâu và thành một nỗi ám ảnh. Đến nỗi mỗi khi trở về nhà, tôi không còn có thể tự nhiên mỗi khi bước vào cửa chính vì sợ chạm ánh mắt cha và ngán ngẩm mỗi khi phải đối diện với những bữa ăn.
    Đối với tôi, tìm kiếm bình yên trong Gđ hình như là điều quá khó.
  4. phiatruoclaconduong

    phiatruoclaconduong Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    07/09/2004
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Xin một góc nhỏ cho em...
    Một sớm khẽ trở mình khi tia nắng đầu tiên vừa quét vào sau bức màn khép hờ hững, có ai đó đã quên khép nó lại từ đêm hôm trước, tia nắng nhẹ nhàng nhưng lại làm cho một người như ta khó chịu, khó chịu vì bị quấy rầy trong cơn mê ngủ của mình...Bất chợt, ta nhận ra đứa bé giường bên cạnh đang ngồi bó đầu vào gối dõi tia mắt nhìn đăm đăm ra cửa, bằng một ánh mắt trong và ngấn lệ...
    Dường như ngày nào cũng thế, kể từ ngày người ta đưa nó vào đây, cứ mỗi sáng sớm, mỗi khi trở mình dậy, ta đều bắt gặp hình ảnh một cậu bé như thế, ngồi thu mình trên chiếc giường con chậc hẹp, ngồi chỉ để dõi đôi mắt nhìn đăm đăm vào một góc nào đó xa xăm lắm...
    Một ngày 2 lần, người phụ nữ vẫn ngày ngày đến bên giường nó, lặng lẽ, âm thầm đứng ngắm nhìn cái gương mặt trong trẽo như thiên thần đang say giấc, đó là những khi mà người ta cho cháu dùng một vài loại thuốc giảm đau...và người phụ nữ chỉ được cho mình một thoảng phút chốc như thế, vì mỗi khi tỉnh dậy, nếu như để cho nó bắt gặp, cháu sẽ mau chóng nổi điên lên và đập phá hết tất cả những gì đang có trong tầm tay mình cùng với tiếng gào thét bằng những thanh âm kinh khủng nhất mà cháu có thể tạo ra được, giữa cháu và người phụ nữ ấy có một điều gì đó như không thể đội trời chung, ít ra là đối với cháu...
    "Bà đi đi! Bà cút đi khỏi mắt tôi! Tôi không cần!" Cháu hét và ném tất cả những gì trên bàn về phía người đàn bà đang cố gắng chuyển cho nó chiếc điện thoại.
    "điện thoại của bố đấy T àh! Con nghe đi!"
    "Tôi không cần! Bà đi đi!...bà đi đi mà..." Nó khản giọng!
    "thôi được! con giữ lấy chiếc điện thoại, lát nữa bố sẽ gọi cho con!..."Người phụ nữ đặt vội chiếc điện thoại lên bàn rồi vội bước ra cửa.
    Chưa đầy một phút, chiếc điện thoại đổ chuông. Cháu nhào ngay lại về phía chiếc điện thoại ..."bộp"... chiếc điện thoại va mạnh vào tường, tiếng chuông tắt lịm...
    cháu khóc...
    Cô y tá lại khéo léo tiêm vào cho cháu một liều thuốc...
    Cháu ngủ, giọt nước mắt vẫn còn chưa kịp khô trên gương mặt thiên thần...
    ----------------​
    "Tại sao cháu lại làm thế đối với mẹ, dù gì đó cũng là... "
    "Đó không phải mẹ cháu"
    "Thế đó là..."
    "Đó không phải là mẹ cháu" Nó hét.
    "Thế còn bố cháu đâu?"
    "..."
    ..............​
    "Tôi không phải mẹ ruột cháu, chú ạ!" Chị nói trong tiếng nấc nghẹn ngào! "Tôi chỉ là mẹ kế của cháu thôi"
    "Thế còn bố cháu?"
    "Bố cháu đang phải đi công tác ở nước ngoài, hai tháng nữa anh mới về...."
    "Còn mẹ ruột cháu?"
    "...."
    ................​
    Đối với cháu, gia đình vẫn là một nơi mà thà rằng ở bệnh viện như thế này lại thích hơn, và cháu vẫn không bao giờ chịu nói gì về cái gia đình đó, cho dù theo như lời người phụ nữ, ở đó cháu chẳng thiếu thốn một thứ gì...Thật khó khi phải cố gắng cắt nghĩa cho cháu như thế nào là sự tha thứ, và thật khó để ta phải hiểu cho cháu như thế nào là một gia đình đầy đủ... Cháu chỉ 14 tuổi, một cái tuổi chưa thật lớn để có được một sức mạnh để có thể bỏ qua lòng thù hận với một người phụ nữ vừa đến để trở thành người thay thế một người mẹ, một cái tuổi để chỉ cảm nhận rằng ba cháu không hề yêu thương cháu... Và 14 tuổi, không còn nhỏ để nhận ra sự tan vở của một cuộc hôn nhân nơi mà những người lớn thường sống trong dằn vặt và quyết định đã được cân nhắc...
    Gia đình, nơi mà ở đâu đó trong khắp các mảnh đời, luôn đọng lại những phút giây hạnh phúc, những phúc giây bất hạnh, mà tiếc thương thay, những thành viên trong mỗi gia đình vẫn thường giữ riêng cho mình những lối sống cho riêng mình, để rồi bấc lực ngắm nhìn nó trong tuyệt vọng, trong những cố gắng vun lấp nhưng không thể san bằng những khoảng cách, nơi mà những vết thương âm ỉ vẫn từng ngày nhói lên từ trong tận cùng tâm khảm, những vết thương không nằm trên da thịt, không nằm trong con tim đang ngày càng kiệt quệ trong cái thể chất nhỏ nhoi...
    "Rồi tôi sẽ cố gắng khuyên cháu! Chị yên tâm mà về nghỉ!"
    "vâng! cám ơn chú! Xin lỗi vì đã làm phiền chú!... Bố cháu bảo sẽ cố gắng về trong tuần sau, nhưng không biết có được không?"
    "Sao chị không báo với mẹ cháu?"
    "Bố cháu không muốn làm phiền..."
    "...."
    ----------------​
    Vết thương rồi cũng sẽ lành, cơn bệnh đó dù gì thì rồi cũng có lúc cháu sẽ vượt qua được với những gì mà người ta đang cố gắng làm cho cháu... Đối với thời gian, rồi mọi thứ cũng sẽ qua đi, thế nhưng để có thể qua đi vào quên lãng, đối với cháu sẽ là bao lâu?
    Tuần rồi, ta trở lại thăm cháu thì cháu cũng đã xuất viện rồi, sức khoẻ cháu đã khá hơn, và người ta lại đưa cháu về, về lại cái nơi mà đối với mọi người đó là một gia đình, còn với cháu, thì thiên đường vẫn là những ngày được ngủ yên lành trên giường bệnh, nơi không có bóng dáng của bất kỳ một người thân...
  5. pikachungo

    pikachungo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    05/08/2004
    Bài viết:
    448
    Đã được thích:
    0
    Gia đình, dù có tồi tệ đến mấy thì tôi vẫn không thể nào chối bỏ được. Vẫn là nơi tôi mang trên vai trách nhiệm và phải về dẫu rằng trong tôi đã quá ngán ngẩm.
    Con đường dẫn về nhà ban đêm tối đen như mực. Xung quanh chỉ là cây cối và bóng đêm, tiếng chó sủa văng vẳng làm ai đó cũng phải rùng mình. Nhưng cái cảm giác sợ hãi lại không lớn bằng cảm giác cô đơn và lạnh lẽo mỗi khi trở về nhà. Giờ đây tôi không còn phải trốn ánh mắt mẹ và đã bình thản khi đối diện với ba. Ấy thế mà vẫn đau đáu một nỗi đau khi nhìn đứa em thơ lủi thủi học và chơi một mình. Nó còn quá nhỏ thế mà đã hứng chịu những mảnh chai vỡ...
    Nhà chỉ còn có ba người, mẹ dẫn bà đi vì không chịu nỗi những dằn vặt và xúc phạm của ba. Nhà xưa đã vắng nay càng vắng hơn. Bữa cơm cũng thất thường và lạnh lẽo. Em tôi còn quá nhỏ để lo những việc gia đình. Còn bố, tôi cũng chẳng biết có nghĩ gì khi mẹ bỏ đi. Dẫu tôi biết mẹ ở đâu cũng không muốn kêu mẹ quay về...quay về làm gì khi nhà chỉ là "bể khổ" mà thôi.
    Chiều qua khi tôi tranh thủ ghé sang thăm mẹ và bà. Nhìn dáng bà ngoại già héo hon nằm bên giường, tôi cũng không tin khi chỉ mấy ngày trước bà còn khoẻ mạnh, đi lại bình thường dù đã bước qua tuổi 95. Xót xa và đau lòng quá khi thương bà tuổi già không kiếm được một chút bình yên. Nhìn mẹ buồn thiu lo bữa cơm chiều, chị gái thì thút thít khóc, sao mà thê thảm đến vậy. Nếu không ở được với nhau thì hãy dứt khoát đi, cứ như thế làm gì để dằn vặt và khổ sở mãi.
    Chúng tôi cũng đâu sung sướng gì khi ở trong một bầu không khí ngột ngạt như thế. Đôi khi chia tay cũng là một cách đem lại thoải mái cho nhau.
    Gia đình đổ vỡ đã là điều tồi tệ, nhưng níu kéo rồi sống trong đau khổ lại là một điều tồi tệ hơn. Tất cả mọi người đều muốn sống trong vui vẻ, thế sao vẫn có nhiều người trong đó có mẹ tôi lại phải khiên cưỡng trong cái được gọi tên là gia đình, mà bản chất nó mang không bao giờ đúng nghĩa. Tôi không hiểu và thật sự cảm thấy bất hạnh khi sống trong một gia đình như thế...
  6. pikachungo

    pikachungo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    05/08/2004
    Bài viết:
    448
    Đã được thích:
    0
    Những kí niệm tuổi thơ
    Dạo này không hiểu sao tôi cứ hoài niệm về những ngày xưa bé, nhưng buổi còn lẫm chẫm được mẹ dắt đến trường mẫu giáo, để mỗi lần tan lớp cô giáo lại nắm tay dắt tôi về.
    Từng kỉ niệm cứ ùa về trong tâm tưởng. Thấp thoáng đâu đây cánh đồng mới vào mùa, những thửa ruộng mới gieo mạ và dáng một con bé bước thấp bước cao đi bắt ốc đồng.
    Những buổi trời mưa như trút, tôi cùng đám bạn tung tăng tắm mưa mà chẳng hề thấy lạnh. Chạy loăng quang hết nhà đứa này đến đứa khác...
    Trước nhà tôi khi xưa có một con mương đào. Mùa mưa, sau những trận mưa lớn, nước thoát không kịp đọng lại một vùng lênh láng, nước ngập tới chân. Mỗi lần như thế tôi lại lội bì bõm hoặc thả những chiếc thuyền giấy tự làm rồi lại lẩm nhẩm bài hát "Những lá thuyền ước mơ". Dường như trong kí ức tuổi thơ của mỗi người luôn hiện diện những chiếc thuyền thả trôi theo dòng nước.
    Trời trở lạnh, gió về cũng mang hơi hướm mùa đông. Nơi gia đình tôi ở, trời mùa đông đẹp lắm. Mỗi sớm mai và mỗi khi hoàng hôn bắt đầu phủ xuống, là lúc mỗi người phải khoác lên mình chiếc áo lạnh. Cái lạnh đủ để cho người ta rùng mình khi ra ngoài chứ không tê tái như ở những nơi khác. Chiều mùa đông cũng buồn hơn một chút, tĩnh lặng hơn những mùa khác. Khi còn bé, cứ vào khoảng thời gian này tôi lại cùng lũ bạn, trai có gái có lang thang trên những mảnh đất trống để thả diều. Những con diều giấy được chính tay tôi làm bay phấp phới trên bầu trời trong xanh. Những cánh diều mang cả những tâm huyết của tôi bay lên cao...Gọi là tâm huyết khi chính tay tôi, một đứa con gái tự tay vót tre làm cung, tự tay cắt giấy gián đuôi và cũng tự tay cột dây lèo...Tôi vẫn tự hào khi con diều mình làm bay rất đầm trên không trung.
    Còn rất nhiều, rất nhiều những kỉ niệm khó quên. Và kỉ niệm vẫn là kỉ niệm, tôi vẫn đang sống trong những dằn vặt và đau khổ trong chính gia đình mình. Nhưng cũng may tôi còn giữ lại được một vùng kí ức tuổi thơ rất đẹp. Nơi đó tôi có thể tìm về mỗi khi mệt mỏi, tủi hờn...để rồi tiếp tục đứng dậy, mạnh mẽ hơn và sống lạc quan hơn.
  7. minhkim

    minhkim Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    11/10/2003
    Bài viết:
    516
    Đã được thích:
    0
    24/12/2004
    Cái không khí Noel thì đã đến từ rất lâu rồi, nó hiển hiện ngay trong những cây thông bày bán trong các cửa hàng dọc theo các con đường, là rực rỡ sắc màu của trang phục ông già Noel, là nhạc mừng Giáng sinh vang lên rộn rã khắp nơi. Nhưng hôm nay mới đích thực là ngày Chúa giáng sinh. Mọi người ai cũng muốn được về sum họp bên gia đình trong những ngày như thế này, để cảm nhận được sự êm ấm và yêu thương của các thành viên trong cái gọi là Gia đình ấy, vậy mà em lại phải rời khỏi nhà từ sớm. Đêm nay với em sẽ như thế nào. Em sẽ đi nhà thờ với ai, tâm trạng ra sao, em sẽ nguyện cầu điều gì cho GD hay cho riêng em . . . Cuộc sống rộng lớn mênh mông và muôn sắc muôn màu. Mọi thứ đều không như mình dự định và mong muốn phải không em ?!. Em luôn tươi cười khi mọi người hỏi "Có vui không?" ( đôi khi cười lại chính là những giọt nước mắt chảy ngược vào tim. ). Lời chúc cũng chỉ là một thể hiện của sự mong muốn - khó mà thành sự thật. Dù biết là như thế, nhưng vẫn mong sao em có được những phút giây thanh thản và bình an trong lòng khi tiếng chuông Nhà thờ ngân vang khắp mọi nơi em nhé. Mong em có một Giáng sinh An lành - Bình yên và tràn đầy tình Yêu thương của tất cả mọi người.
  8. pikachungo

    pikachungo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    05/08/2004
    Bài viết:
    448
    Đã được thích:
    0
    Cho Những Ngày Cuối Năm.
    Một mùa Giáng Sinh rồi cũng đã trôi qua. Có lẽ suốt hơn 20 năm từ khi ra đời, chưa lần nào tôi đón một mùa Noel như năm nay: không sửa soạn quần áo mới, không chuẩn bị để dự Thánh Lễ đêm cũng không ngồi ăn bữa tối ngoài trời và uống rượu nho như những năm trước. Bao nhiêu kế hoạch bị bỏ ngang không được thực hiện. Thay vào đó là những lo âu giăng kín lòng, những đêm mất ngủ trong bệnh viện để lắng nghe tiếng rên rỉ, thở dài trằn trọc suốt đêm thâu, để chứng kiến cái vật vã đau đớn vì những cơn đau đang hành hạ bà.
    Những lúc như thế tôi lại thấy mình yếu đuối, nước mắt cứ chực rơi vãi ra trên khuôn mặt hốc hác của mình.
    Những ngày cuối năm - với tôi trở thành những ngày kinh khủng nhất. Tôi đã từng tự cho rằng sức chịu đựng của mình là rất cao, thế mà nhiều lúc tôi lại cảm thấy mình đang lạc vào một thế giới tăm tối, chỉ có bóng đêm và tiếng gào rú than khóc thê lương. Những suy nghĩ, những thứ tình cảm khác nhau cứ vây quanh, đan xen và giằng xé. Tôi thật sự chới với không biết nên làm thế nào, hành sự ra sao trước những sự việc mà tôi đang đối diện.
    Mâu thuẫn gia đình ngày càng lớn không thể cứu vãn, tôi trở về và cảm thấy ngột ngạt ngay chính tại nơi tôi được sinh ra. Nơi ấy tôi vẫn phải về dù chẳng bao giờ tôi tìm được chút bình yên nào ở đó. Những giờ phút phải thở trong cái bầu không khí đó, sự buồn chán và mệt mỏi cứ tăng dần và xâm chiếm.
    Cái nơi gọi là gia đình bình thường đã không bao giờ yên bình. Những ngày cuối năm lại càng nặng nề hơn bao giờ hết. Dẫu sao tôi vẫn mong có một ngày nơi ấy sẽ có một chút êm ả vì những yêu thương trong tôi vẫn dành cho nơi ấy nhiều lắm.
  9. pikachungo

    pikachungo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    05/08/2004
    Bài viết:
    448
    Đã được thích:
    0
    Viết cho ngày Bà Ngoại mãi mãi ra đi (18 tháng 1 năm 2005)
    "Con chưa phải bất hạnh cài hoa hồng trắng
    Nhưng nhìn ngực áo mẹ con bỗng xốn xang
    Chẳng hề muộn màng một mảnh khăn tang
    Mà bà ngoại mới đây vừa cho mẹ..."

    Thật sự, dù đã chuẩn bị tinh thần và chờ đón nó vì mọi việc đã được báo trước. Sinh - Lão - Bệnh - Tử đã là một quy luật. Ấy thế mà tôi vẫn bật khóc khi chứng kiến những phút giây lâm chung của bà.
    Vậy là bà tôi đã ra đi không bao giờ trở lại. 98 năm là một hành trình quá dài mà bà đã vượt qua. 98 năm bà giành trọn đời mình cho gia đình, chồng con rồi cháu chắt. Hôm nay bà đã ra đi về nước Trời, trong sự tiếc thương của mọi người.
    Hai ngày tang lễ, ngắm nhìn di thể bà, những kỉ niệm trong tôi lại ùa về. Từ những ngày ấu thơ cho đến lúc trưởng thành, lúc nào tôi cũng được bà chăm sóc và thương yêu. Những kỉ niệm rất ngọt ngào của tình bà cháu.
    Khi bà nằm trên giường bệnh, những lúc đau đớn nhất tôi lại không thể túc trực bên bà. Cảm thấy niềm ân hận dâng lên trong đáy lòng mình. Chỉ vì những chán chường của bản thân, tôi đã quên bà, đã không ở cạnh bà để chăm sóc, chia sẻ...chỉ kịp nhìn bà mỗi sáng thức dậy chuẩn bị rời khỏi nhà và lúc giữa đêm khi tôi trở về.
    Bà đã đi thật rồi. Người đau buồn nhất cũng chính là mẹ. Cho đến những ngày tang lễ, khi có dịp ở nhà suốt mấy ngày liền, tôi mới nhìn và chợt bàng hoàng khi mẹ tiều tuỵ quá mức. Không tiều tuỵ sao được khi hơn một tháng ròng mẹ thức cùng bà những đêm trắng, đau cùng bà trong những cơn đau thắt ruột. Và rồi người ra đi không để lại nỗi đau bằng những người ở lại. Một sự vô tâm của tình máu mủ, không biết dùng lời nào để diễn tả nhưng chắc chắn mẹ đã rất đau lòng thay bà nơi chín suối. Thôi kệ, nỗi đau nào cũng qua, chỉ sợ sự giả tạo còn đau lòng hơn thế nữa.
  10. pikachungo

    pikachungo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    05/08/2004
    Bài viết:
    448
    Đã được thích:
    0
    Dòng Tản Mạn Đầu Năm
    Buồn - Vui: Âu cũng là kiếp người
    Đã lâu rồi không ghé vào đây viết một chút gì nhỉ? Chuyện gia đình cũng chỉ có thế, viết thế nào cho vẹn tròn những suy tư. Âu đó cũng là số phận, cũng là mảng đời mà ta phải trải qua như biết bao mảng đời khác, những mảnh đời mà ta không thể thay thế được.
    Năm mới đã đến, mọi điều không vui cũng đã trôi qua và mọi thứ vẫn đang còn ở phía trước. Tự dưng ngồi ngẫm nghĩ thấy cuộc đời sao lắm nỗi éo le và lắm những trăn trở quá. Sống trên đời được hơn 20 năm, ngẫm lại chính mình, chính gia đình mình và cả những người xung quanh...thấy chẳng có gì là trọn vẹn. Mỗi người đềm mang trong mình những nỗi niềm đến vậy.
    Phải đối diện những niềm riêng ấy, đôi lúc không biết phải làm thế nào, phải xử sự ra sao để vẹn cả đôi đường. Cứ mãi chênh vênh giữa những điều không thể nói, muốn chia sẻ nhưng không cơ hội để tỏ bày...Lòng người cứ mãi một nỗi buồn phiền vô tận, cứ tưởng đã xích lại gần nhưng hoá ra cứ bị kéo ra xa, xa quá.
    Nhiều lúc tự dặn mình hãy cứ vô tình đi, cứ hãy cố vô tâm trước những nét mặt. Vậy mà chỉ khi nhìn vào đôi mắt đăm chiêu nhìn xa xăm, lại thấy lòng mình chùng lại. Ấy thế nên mới có câu :"giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời"...biết làm sao đây?
    Những ngày đầu năm, cố gắng không để mình rảnh rang để nghỉ vẩn vơ, ấy vậy mà lại gặp nhiều tâm sự đến vậy. Cảm thấy cuộc sống ngày càng ngột ngạt, ngày càng nhiều những phiền muộn hơn.
    Có lẽ "sầu" đã trở thành "thiên cổ" mà niềm vui thì mau chóng trôi qua, lợt lạt rồi bị chìm vào quên lãng. Còn sống là còn những nỗi sầu nên đâu ai dám vỗ ngực nói mình luôn vui.
    "Em có vui không?" Có lẽ khi trả lời, tôi cũng chỉ dám nói "Có lúc em vui, nhưng chưa biết ra sao ngày sau"

Chia sẻ trang này