góc thơ của phùphiếm / lãngđãng ẩn tích chúc phúc em ân tình ru hòa điệu ừ thôi mình về đóng cửa làm thơ nếu một mai ai có thấy ngẩn ngơ cửa nhà vắng tìm tôi bên suối đó khi tìm thấy viên gạch hồn nếu có khắc vào trong giòng nước chẩy về tim xuân thu xưa có kẻ ấy đi tìm trăng hoa thật để đem về cõi ảo mang thật thà điều ngự áo hoàng sa xâu một chuỗi những hoàng hôn hạnh phúc đường về yêu đi từng ngày từng lúc hoa bên đời và tiếng nhạc tinh khôi mình nắm tay nhìn hạnh phúc thôi nôi rồi lớn dậy lan dần ôm bốn góc tự chân trời đến góc biển xa xôi đem quế , hương ân tình về mời mọc người tìm tôi ở rừng đó có tôi thơ tỉnh giấc và đợi chờ thơ đó .
đem hồn tinh ta treo trăng biên giới của loài người và những nỗi hoài nghi ta tin trăng lần dẫn bóng ta đi bước từng bước mò sâu vào huyễn mộng đêm chết ngắc và sương kéo lê thê gió không thổi tiếng dế kêu ảo não trong lất phất giữa áo quan huyên náo bỗng rùng mình hơi lạnh buốt xuyên xương mê nữ đâu chợt khởi tiếng cung thương đầy réo rắt mở đường ra khỏi mộ muốn ôm em làm những điều lầm lỡ sao cản ngăn đang bóp nát đáy tim rỉ giòng máu loang choàng trên cây cỏ giống như giòi bơi ngược giết con người miệng sao đắng hồn chỉ chia bối rối moi óc ra đục mắt lấy con ngươi đau đớn đó cứ theo từng nốt nhạc đục vào lòng như chim gõ tìm sâu càng vào đêm em càng trút đớn đau đầy cơn mộng ta càng lui vào tối rồi ngã xuống mồ sâu ma đang mở mây trên cao cũng lao xuống đuổi xô tay giơ lên không nắm được bến bờ lòng đâm xuống đêm choàng ôm bóp cổ máu đổxuống tay chống che buốt giá phổi lòi ra bong bóng nổ tia hồng tiếng bóng cười quỷ mị thấu tầng không ngón cong nhọn đâm sâu nghe thành tiếng những âm thanh lạnh lẽo của van nài từ chân tóc nối cuốn nhau khinh bỉ dục vọng sâu từng tiếng thở dập dồn âm thanh cuống của nhạc hoang thế kỷ bầm nát tan lậy xin cơn kinh dị loạng choạng đi như đầy những tang thương mang nặng quá cái lòng ai khinh miệt lòng cúi gầm xấu hổ đạp hoang đường vang tiếng nấc sao thân hình mềm nhũn tiếng khóc lui xương thịt rút sâu dần đêm đen cười khạc nhổ xuống hình nhân người choàng tỉnh chỉ tim gan giốc loạn từng hoảng kinh hơi thở mãi còn dồn
hòn vọng yêu ta ngồi đây con sâu buồn đo ngón biết mùa xuân chẩy muộn đá buồn tênh từng lá khô ngã xuống suối gập ghềnh hoang dại đó ngồi đây xoa định mệnh tự nhiên em đừng đợi lời ta gọi lại ngồi đây bên đá sỏi thảnh thơi có gì đâu mà nước mắt lại rơi nghe bên đó tiếng sông trôi róc rách ta ngồi đây đã võ vàng chờ đợi ngọn rau cao ta ngồi đếm sâu già chui vào kén rồi bước ra là **** kinh mở ra nắng bốc chữ đem đi la đà đó sao soi xuống vần thi run một bận lưu ly đèn mờ tỏ tí tách rơi chìm chuông cõi lâm nghi hoa thực tướng nở kinh động xuân thì ta ngồi đây mở ma kinh tìm nghĩa lòng bao la em chọn ý gieo thời tựa âm nhạc ta em bay nhẩy trôi không chạm đất nghiêng xoay vòng lục độ trong lăng kính ta tìm về cám dỗ giữa tinh khôi nằm giữa cõi giao tình bấu vào đời ta gào thét u minh quằn quại xiết nhói đau tình yêu trọn ta ngồi đây tín đồ vẫn mê man tựu tin lời tình nhân hứa ngày sang giữa độ sớm người trở về hoàn nguyện và dần dà thân thành đá hồn hoang
khi chớp vàng vừa tắt trong khẩn thiết máu tôi sông độc dượchóa thành trăm hay ngàn tiếng kêu gàochợt vô duyên vị đắng vỡ ra saohòa nguy cấp thời gian vào nọc rắn trôi loạng choạng vào sông sao biển cátnằm van xin cho được chết chiêm baogom đau thương vào buồng tim cuống phổidẫu bao nhiêu cũng bình thản cuối cùng tôi ghét tôi như những ngày tuổi nhỏngồi bâng khuâng chờ đợi giấc mơ đầunhưng ký ức không bao giờ cho phépđường thiên đường một lối một lần qua dấu trở về cuống rốn vẫn chưa nhòanhưng kháng cự sao giấc đam mê cuốntrở về đâu góc bụi mất bóng hoaqua khung cửa kinh hoàng thò tay gõ một góc tường nằm đổ muỗng linh hồnvết đang tấy chỉ dẫn đường sự chếtkhác lạ gì tôi chờ đợi từ lâungười hàng xóm đợi đưa tôi vĩnh cửu một linh hồn , không ! một ánh sao rơingày dập dồn nào Thìn Tỵ Ngọ Mùitôi vẫn đợi những buổi chiều đang tớingồi ở đây hòn đá với mặt trời một buổi chiều rồi một lần chiều nữachợt hòang hôn đuổi kịp đáy mắt tôi
Đằng ý này abuse con chữ Làm thơ dằn dữ Đọc muốn đứ đừ ! Được iU sửa chữa / chuyển vào 12:09 ngày 26/12/2004
well !! amiga what could I say !! If I don'' t use it ... I'' ll abuse it !!! hehehe ấn đầu con chữ xuống sình kéo lên vồn vã ấy mình có sao ?? chữ quay qua chửi ồn ào i U nghe thấy góp vào mắng tôi
có những bực thang bước lên trời có những bực thang ngả chỗ rơi ta lòng hôm nay như hạt bụi thẫn thờ chẳng biết bước hay rơi giây huyễn thiền đề mang tâm trói thiên thu giai ngẫu có cũng không nhân thế trôi đi cây chủng tử vô thư vô ngữ tiễn biệt lòng ý không về đến đang về đến nhắc nhở để thêm nhớ làm gì chiều xuống đợi trăng nằm với gió ôm tiêu từ tạ tiếng hoa thi một chỗ cỏ tranh tiết ngươn tiêu xuân nằm cõi gió sống bao nhiêu thêm vào sóng nước đôi đốm trắng hãy hoá tình nhau giữa tiêu điều
nhạt mầu son giữa xứ ăn năn quên thanh lịch lạc trong thương nhớ nhạt mầu son ngày và ngày vẫn ngồi trầm mặc buồn phiền ai hiểu được đá tròn .. xác thân điên dại khổ tràn lan hoang vắng về đầy hồn nước lũ tình yêu nhớ quay vòng luân vũ cuống cuồng cho thỏa những âm thoa .. một thần bí rơi ra vụng sáng với tay nào che trọn hững hờ chỗ nào thanh tịnh không cần độ nơi đây sóng gió chẳng liếp che .. chờ đợi đã lâu lòng không lại một góc sân riêng khói chất chùng bí ẩn gởi riêng sao ngủ muộn đêm nay là mấy vẫn nhớ thương .. thoa sầu khi búi ngang lọn tóc có lẽ đâm vào đáy tang thương một cơn gió cuốn buồn ngừng tỏ nhện chợt rụng rời nhả tơ vương