1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Học sao cho ??otốt??? ở trường Y????

Chủ đề trong 'Sức khoẻ - Y tế' bởi nhungdo2003, 25/07/2003.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. luuthuy

    luuthuy Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    17/06/2002
    Bài viết:
    2.109
    Đã được thích:
    1
    Hôm trước định tranh luận với bác Trác, nhưng mà bác Tuấn vào tranh luận rồi nên đành thôi.
    Hai bác đều tốt nghiệp rồi, đều có kiến thức thôi em làm khán giả.
    Chào những người ban Y. Học giải phẫu đúng là khó thật. Còn làm thế nào thì tôi nhận thấy rằng các bạn sinh viên Y cần phải cực trâu. Và đừng bỏ giờ giảng giải phẫu nhé. Tôi cứ mỗi lần lên giảng đường là gục, nên về sau bỏ học. Rốt cuộc cuối năm điểm chẳng cao.
    À, còn chuyện có thời gian vào mạng ko thì nó tuỳ thuộc vào từng người. Nếu biết sắp xếp thời gian hợp lý sẽ ổn ngay. Ví dụ như bác Tuấn kia, ngày đi giảng, chiều phòng mạch, tối lên mạng còn chat chit thoải mái. :D. Em chỉ nói thật thôi nhé.
    [red]Tức nước vỡ bờ[/red][/size=6]
  2. trieuvantrac

    trieuvantrac Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/10/2003
    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    0
    Khi bạn vào năm một thì có nhiều thứ để thích nghi lắm, ai cũng vậy. Khi nào rảnh thì lên mạng chứ có gì đâu. Bỏ công vào các trang y khoa không có uổng chút nào.
    Trác.
  3. tunguyen_au

    tunguyen_au Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    03/11/2003
    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    0
    Đúng là lời khuyên của các " già làng " trong ngành Y có khác , nghe rất hay nhưng mà chắc khó áp dụng đồng loạt quá . Tôi có 1 số kinh nghiệm dành cho các bạn Y1 và Y2 sau khi tôi đã nghiền ngẫm vài năm trên giảng đường trường Y , mong được sự bổ sung của mọi người :
    1. Bạn nên kết hợp việc học thuộc lòng ở PTTH và việc học hiểu , chắc là thành công sẽ nhân nhiều lần và bạn sẽ nhớ được rất lâu ( đừng có lấy sức trâu ra mà thuộc lòng hết bởi vì trí nhớ con người là hữu hạn còn kiến thức thì vô hạn , để dành sức để còn học dài dài , học Y là học suốt đời mà )
    Còn những bạn nào mất khả năng tụng bài như tụng kinh thì bù vào đó bạn phải đọc bài đó nhiều lần , thế nào bạn cũng sẽ nhớ thôi ( cũng là 1 hình thức học thuộc lòng cả , nhưng đỡ choáng ngợp trước bài vở hơn )
    2. Những môn nào có thực tập kết hợp thì bạn hãy cho đó là điều may mắn , bởi nó sẽ củng cố kiến thức vững chắc hơn hoặc giải thích những điều bạn chưa hiểu rõ ( hè hè chỉ hữu hiệu trên những bạn chịu khó đọc bài trước khi thực tập , những bạn còn lại )
    3. Còn chuyện có nên đi học đầy đủ các giờ trên giảng đường không thì thật khó nói . Mọi người cũng đã lớn để có thể nhận thức được và điều quan trọng là tự mình phải rút ra được : hôm nay vào lớp học được những gì , nếu ở nhà tự mình có học và hiểu được những điều như vậy không ? ( đặc biệt mấy bạn lớp tôi còn 1 lí do để đi học : làm cho giảng viên vui lòng , không thôi thấy lớp vắng quá khi thi cho đề khó thì sao , lớp tôi đã có được 1 kinh nghiệm thương đau với môn Kinh Tế Chính Trị rồi , cho câu hỏi ôn tập , nhưng khi thi thì câu hỏi khác , kết quả ra sau thì các bạn cũng đã biết )
    4. Các bạn nên đọc thêm sách Y của nước ngoài , bởi ngành Y của họ luôn cập nhật những điều mới và phù hợp nhất . Nhưng mà coi bộ chuyện này hơi bị " viêm màng túi " quá . Một cứu cánh tuyệt vời cho mọi người : chuyện lên mạng đã không còn xa lạ với mọi người , vừa đỡ hao, vừa nhanh .
    Có thể bây giờ các bạn cảm thấy không có nhiều thời gian để đọc , đọc sách mất quá nhiếu thời gian mà hiệu quả không nhiều . Đó là chuyện trước mắt thôi nhưng nó giúp ích cho các bạn rất nhiều sau này . Một con người có thành công hay không là không chỉ tính toán những chuyện trước mắt mà hiểu rõ cả con đường đi của mình sau này .
    Nói dài dòng quá , mà không biết có giúp ích mọi người được điều gì không nữa . Sinh viên trường Y luôn có sự thích nghi với bài vở , hồi xưa mỗi lần thấy cuốn sách nào dầy là muốn " té xỉu " , nhưng tiếp xúc với những cuốn sách đó riết thành quen , nhiều khi bây giờ thấy cuốn sách nào mỏng quá , các bạn lại không chịu đọc vì sợ thiếu nữa .
    Phải học sao cho sau này nhìn lại không phải hối tiếc vì bất kì điều gì .
  4. trieuvantrac

    trieuvantrac Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/10/2003
    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    0
    Xin mời các bạn đọc tham khảo bài này, mình copypaste từ http://www.tintucvietnam.com/Nhip-Song-Tre/2003/11/24070.ttvn
    Sinh viên ta mắc ?obệnh?? thụ động trong học tập!


    Vừa bước vào năm học 2003, trên 100 sinh viên Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM đành cuốn gói giã từ trường lớp trước quyết định buộc thôi học của Ban giám hiệu. Trong hai năm trước đó, hàng ngàn sinh viên? cũng rơi vào cảnh ngậm ngùi tương tự.
    Sinh viên chờ thầy? ?odọn cơm sẵn?!

    Làm thêm, dạy kèm, bán hàng, tiếp thị? dẫn đến lơ là học tập, hoặc không theo nổi chương trình học ĐH? là những lý do sinh viên bị buộc thôi học.

    Tuy nhiên đó không phải là lý do chính, vì có những sinh viên vừa học vừa làm thêm nhưng kết quả học tập vẫn đạt điểm cao. Theo giảng viên trẻ Trần Thanh Hiệp (Trung tâm Đào tạo và bồi dưỡng cán bộ y tế TP.HCM), biểu hiện rõ nhất là sinh viên không chịu tìm tòi sách, tài liệu phục vụ cho chuyên môn của mình, mặc dù trong phương pháp giảng dạy ĐH nhiều thầy cô lên lớp chỉ hướng dẫn và đưa ra những tư liệu, đầu sách cần thiết cho sinh viên tìm kiếm tham khảo.

    Giảng viên Trần Thanh Hiệp kể rằng, thời gian anh du học tại Pháp thấy sinh viên ít khi lên lớp (trong khi đó ở Việt Nam hiện nay quy định buộc sinh viên ta phải có mặt tại lớp 80% thời gian học tập), mà đa số các bạn sinh viên ngồi học miệt mài ở thư viện, phòng đọc, hoặc tự nghiên cứu bài vở ở nhà. Ở trường ĐH, theo quy định hàng tuần sinh viên chỉ lên lớp báo cáo kết quả tham khảo, nghiên cứu tư liệu cho thầy giáo nghe.

    Trong khi đó, về giảng dạy ở Việt Nam, anh thật khổ sở khi phải nhắc đi nhắc lại cho sinh viên từng ý bài học vì sợ họ quên. Có những sinh viên không chịu đọc giáo trình trước khi đến lớp khiến anh phải ghi chú gạch từng ý trong trang giáo trình cho các bạn. Anh phải ?ocầm tay chỉ việc? cho từng sinh viên... Hầu hết các bạn sinh viên học theo kiểu ?oChờ thầy dọn cơm sẵn!? - Giảng viên Trần Thanh Hiệp nhận định như vậy.

    Từ thực tế trên cho thấy bên cạnh chương trình học tập ĐH hiện nay đã nặng nề, thì công cụ để truyền tải kiến thức hiện nay cũng chưa lấy gì làm hài lòng. Tại thư viện thuộc ĐH Quốc Gia TP.HCM ở Thủ Đức ?" nơi tập trung gần 10.000 sinh viên đang học tập - nhưng chỉ lác đác vài bạn đến thư viện. Nhân viên quản lý thư viện cho biết, một ngày bình quân chỉ có khoảng chục em đến đây ngồi học, tìm tòi tư liệu. Có điều một số sinh viên đến mượn hai ba cuốn sách rồi đánh bài??ochuồn? luôn, hết học kỳ mà vẫn không thấy bóng dáng các bạn đến thư viện để trả sách lại!

    Trong trường hợp như vậy, buộc thư viện phải dùng biện pháp mạnh: báo cáo lên trường ra quyết định không cho các bạn sinh viên này thi hết học phần! Trong khi đó, giờ giảng dạy của giảng viên trên lớp không có gì hơn ngoài một cái micrô cứ ọc-ẹc theo kiểu ?omạnh thầy thầy cứ nói?, còn lớp học đông đúc thì ?omạnh trò, trò?ngủ?.

    Thiếu công cụ phục vụ học tập?

    Nguyễn Ngọc Thành, sinh viên Khoa Công nghệ thông tin cho biết ?oVới chương trình giảng dạy hiện nay trong lớp nhiều bạn không thể nào theo học nổi. Trường dạy theo học chế tín chỉ, nếu bạn không hoàn thành đúng quy định số tín chỉ trong một học kỳ thì số học phần đó sẽ bị dồn nợ đến học kỳ sau buộc phải đăng ký học trả. Cứ vậy, chỉ qua một năm học thứ nhất là có bạn sinh viên đã ?obật ngửa? không thể kham nổi chương trình học!?.

    Còn bạn Cẩm Tú (Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn) cho biết, đầu năm thầy cho một loạt gần 20 đầu sách lịch sử, bắt sinh viên đọc, một tuần sau lên lớp thầy kiểm tra, thảo luận. Nhiều bạn đọc được 4 đến 5 cuốn là muốn ?ođứt hơi??

    Tại một hội thảo về cải tiến phương pháp giảng dạy ĐH mới đây, một giáo sư ở Trường ĐH Sư phạm TP.HCM đã phải cảnh báo khi ông khám phá ra cách học tập của sinh viên mà ông trực tiếp giảng dạy hiện nay thụ động đến độ khó tin!

    Để kiểm nghiệm cách học thụ động này đến đâu, vị giáo sư đã làm cuộc điều tra bỏ túi: tuần đầu chỉ đứng giảng trên lớp cho sinh viên (và cả học viên cao học) ghi chép, kết quả chỉ 40% đạt điểm kiểm tra trên trung bình. Tuần hai, giáo sư lên lớp chỉ hướng dẫn đầu sách tham khảo, kết quả trên 60 % sinh viên đạt điểm trung bình. Trong hai tuần này, tinh thần học tập của sinh viên không mấy thích thú, thậm chí có người nằm ngủ gật!

    Nhưng đến tuần thứ ba, vị giáo sư áp dụng phương pháp gợi mở câu hỏi đề tài, thì cả lớp thảo luận, tranh cãi quyết liệt, và kết quả học tập khiến cho vị giáo sư hài lòng: 90% đạt điểm kiểm tra trên trung bình.

    Tiến sĩ Nguyễn Khắc Cảnh - Trưởng ban công tác chính trị sinh viên ĐH Quốc Gia TP.HCM: ?oHiện nay chúng ta chủ trương nâng cao chất lượng đào tạo là không chỉ hô hào một cách đơn giản phải đổi mới phương pháp giảng dạy và học tập. Tôi cho rằng, muốn nâng cao chất lượng đào tạo, trước hết cần phải chú trọng những điều kiện đi kèm như công cụ phục vụ học tập (sách, tư liệu, giáo trình, thư viện, trợ giảng?) mà những điều kiện này hiện các trường ĐH trong nước còn quá kém?.

    Được biết, ở các nước tiên tiến, một giáo sư khi giảng dạy trên lớp luôn phải đi kèm từ một đến hai trợ giảng. Những trợ giảng này luôn đảm nhiệm công tác điều phối không khí lớp học, nội dung học tập của sinh viên và tổ chức những cemina cho sinh viên bàn thảo đề tài học tập, gợi mở kiến thức. Từ đó, người học bị lôi cuốn theo chiều hướng chủ động và sáng tạo.

    Nhưng đó là chuyện ở các nước, còn ở các trường ĐH chúng ta hiện nay, để làm được việc này vẫn còn khoảng cách khá xa!


  5. luuthuy

    luuthuy Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    17/06/2002
    Bài viết:
    2.109
    Đã được thích:
    1
    Ko biết anh Trác nghĩ nào chứ tôi thì ko đồng tình với việc điểm danh ở các truờng đại học. Đặc biệt là truờng Y HN hiện nay. Theo tôi nếu nó dành cho học sinh phổ thông thì đuợc. Còn dành cho những nguời có suy nghĩ thì quả thật là khó có thể chấp nhận đuợc.
    [red]Tức nước vỡ bờ[/red][/size=6]
  6. dtn22

    dtn22 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    19/10/2003
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    0
    Cũng may mắn cho tôi,bạn nhungnguoibany ạ,năm thứ nhất của tôi trôi qua tốt đẹp,cũng rút ra ối kinh nghiệm xương máu.Rõ là năm thứ nhất khí thế phừng phừng,nghe giảng đi đủ,giảng đường tự học có mặt thường xuyên,thư viện thiếu chỗ là thường nhưng rõ ràng trong cách học còn nhiều điểm bất hợp lí(chắc do rơi rớt lại cách học của thời phổ thông?)--->Hồi đó học nhiều nhưng kết quả thu được chưa chắc đã tương xứng,điều này cũng dễ hiểu.
    Giờ khác trước nhiều,nói chung thì vẫn cố gắng đi nghe giảng đầy đủ,thư viện thì thỉnh thoảng khi nào cần thì lên.Còn lại tôi thường chú tâm cho các buổi thực tập,thường thì tôi đọc cẩn thận các bài giảng có liên quan tới thực tập(riêng phần này cũng chiếm tới 1/2 lí thuyêt trên lớp rồi).Tôi ít khi có thể học thuộc lòng trước được trừ khi sát tới kì thi vì rất khó hình dung và khô khan.Chính vì thế,1 buổi thực tập được chuẩn bị kĩ càng, các thực nghiệm và thực hành minh hoạ sinh động bài giảng,thày trò có thể thảo luận nhóm nhỏ khá thoải mái chính là cái tôi muốn tận dụng triệt để..Chỉ cần hiểu kĩ các bài thực tập và các vấn đề lí thuyết liên quan tới là tôi đã có một cái vốn kha khá trước khi thi .
    Thỉnh thoảng có thời gian cũng lên mạng cập nhận mấy cái thông tin mới, nhưng tầm hiểu biết còn hạn chế nên hiểu được cái nào thì biết được cái đó,những lúc đọc được những thông tin liên quan tới cái mình đã học thì ko fải là ko thú vị
    Thật ra thì cách học có thế nào thì một fần cũng do chính chúng ta.Lớp tôi có ý tưởng là quay fim lại các giờ thực hành(ví dụ gp hay ptth...)chụp ảnh các tiêu bản(nhu gpb,mô...),rồi sao ra đĩa đưa về các tổ,thế là cuối năm trước khi thi bà con có tư liệu ôn tập rồi,rất thực tế và hiệu quả.Bây giờ,các phương tiện cũng sẵn có,lại là làm chung cho cả một lớp nên chi phí là hoàn toàn có thể chấp nhận đượcChỉ là có người đảm nhiệm hay ko.Lớp tôi đã áp dụng pp này và hiệu quả là rất tốt
    Thực trạng giáo dục nước ta còn nhiều điều lợi bất cập hại.Thôi thì các vấn đề đó đã được các bác kiến thức cao siêu phân tích.Tôi cũng xin góp chút kinh nghiệm bản thân!
    Được dtn22 sửa chữa / chuyển vào 21:10 ngày 25/11/2003
  7. pvc1

    pvc1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/01/2003
    Bài viết:
    284
    Đã được thích:
    0
    Hay lắm bác Tuấn lôi lại chủ đề này cũng vui, những chuyện các bạn đang bàn và những "mơ ước" về việc học hành tốt, phương pháp, ...tất cả đều tốt nếu như thực hiện được. Tôi muốn đề cập đến một khía cạnh khác, Người thầy, ở đây bác Tuấn là giảng viên, Bác cho em hỏi một số câu, em muốn bác nói đúng thực lòng bác, đừng trả lời lý thuyết. Nếu bác không muốn trả lời thì thôi, em không ép. Rồi chúng ta bàn luận tiếp.
    Bác nghĩ gì khi giảng bài trên lớp ?
    Bác có cảm thấy ngại mỗi khi nghĩ đến chuyện lên bục giảng không?
    Bác mong gì ở học sinh của mình?
    ____________________________
    I came, I saw, and I conquer
  8. dtn22

    dtn22 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    19/10/2003
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    0
    Bác Thetabp!đề nghị ko câu bài bác Tuấn.Nhưng mà bác Tuấn ơi,bác ý đã hỏi tới thế chả lẽ lại ko trả lời,nhỉ
    Về vấn đề giảng viên này,tớ ko có ý kiến.Mời bà con tự do đàm đạo
  9. ndungtuan

    ndungtuan Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    18/02/2002
    Bài viết:
    1.493
    Đã được thích:
    2
    Hi thetabp,
    1. Tôi nghĩ gì khi giảng bài trên lớp? Hì, đương nhiên là nghĩ đến bài giảng rồi .
    Đùa thế thôi, chắc ai đã từng đứng trên bục giảng đều trải qua một số cảm giác giống nhau: thấy rõ mọi cử động của học viên, thấy và cảm nhận được thái độ cũng như cảm xúc của học viên đối với người giảng, cố gắng trình bày bài giảng sinh động, dễ hiểu ... Qua thời gian, cảm giác khác lại xuất hiện: cảm thấy mình là " ... bò là loài nhai lại ..." vì cứ nhai mãi lải nhải những kiến thức cũ kỹ dẫn đến việc nhàm chán không cần chăm chút bài giảng, cảm thấy học viên không quan tâm 100% đến bài giảng (mà chuyện này là chuyện không tưởng) nên "tự dưng" thấy mình không được tôn trọng dẫn đến tâm lý bất mãn rồi không quan tâm đến học viên đến nỗi có một sinh viên đã thốt lên: " Quan hệ thầy-trò ở trường Đại học cần thêm vào một kg muối cho nó đậm đà!"... Rồi lại tiếp tục thời gian trôi, thấm nhuần được những việc tương đối và tuyệt đối, hiểu được việc học viên là những người lớn đi học, có những mối quan tâm và suy nghĩ khác trong cuộc sống, đem theo chúng vào giảng đường, thể hiện bằng sự thiếu tập trung khi nghe giảng, do đó, cảm xúc cũng khác nhau tùy theo tuổi của học viên (vì tôi có giảng cho chuyên tu, tuổi đời đôi khi tới 50 tuổi).
    Tôi là người phản đối mạnh mẽ chuyện điểm danh ở giảng đường, vì tôi nghĩ, người học viên không đến giảng đường là lỗi của thầy dạy dở, không giúp ích hoặc không bổ ích gì cho kiến thức của người học. Tôi quan niệm, học ở đâu cũng vậy, ở nhà hay ở giảng đường tùy theo ý thích (mà ở nhà sướng hơn, không nóng, không phải chạy xe ngoài đường, không phải ngồi chật chội, có nước uống, có nhạc nghe , ...), miễn sao họ thi qua là được, vì thi qua có nghĩa là kiến thức đạt chuẩn (với điều kiện cuộc thi nghiêm túc ...). Tuy nhiên, đối với thực tập thì khác, tôi rất nghiêm khắc với những trường hợp thực tập lơ là, không tập trung, vì tôi quan niệm thực tập là luyện tập kỹ năng. Nếu kỹ năng không tốt sẽ dẫn đến nhiều hậu quả khó lường.
    2. Tôi có cảm thấy ngại mỗi khi nghĩ đến chuyện lên bục giảng không? Có và không.
    Đôi khi trong người phiền muộn, mệt mỏi rất ngại phải múa may trên sân khấu bục giảng (vì giảng viên thực sự là một diễn viên, phải biết dùng ngôn ngữ không lời - body language lẫn có lời). Đôi khi chuẩn bị bài giảng không tốt (do nhiều nguyên nhân) cũng làm ngại ngùng khi bước lên bục giảng, vì tôi quan niệm, người giảng viên phải biết 10 để giảng 1 mà không phải là biết 2 giảng 1.
    Đa phần thì không thấy ngại khi lên bục giảng, vì tôi không nghĩ mình là người quan trọng hay là người truyền đạt kiến thức nên cảm thấy thoải mái, tôi chỉ quan niệm mình là người giúp đỡ cho học viên học dễ dàng hơn nên vai trò của học viên là chính. Chính vì vậy, tôi yêu cầu sự chủ động ở học viên nhiều hơn, hay nói cách khác tôi yêu cầu khá cao ở nguời học.
    3. Tôi mong gì ở học viên?
    Hì, tôi mong học viên không thi rớt để khỏi phải làm đề thi lại .
    Có một số vấn đề mà học viên nên biết và nên tránh.
    a. Để tạo không khí học tập và gần gũi, tôi thường nói đùa hoặc kể chuyện vui liên quan đến bài giảng. Tuy nhiên, một số học viên không hiểu được điều này nên thường nói đùa theo hoặc cười giỡn sau khi đã chấm dứt chuyện đùa. Nói chung, học viên đôi khi chưa phân biệt được những phút giây thư giãn và những phút giây làm việc nghiêm túc. Hoặc, một số trường hợp, học viên chưa hiểu được giới hạn giữa sự thân mật và sự xuề xoà dễ dãi, nghĩa là chưa hiểu được giới hạn trong mối quan hệ giảng viên-học viên. Đây là một điều quan trọng nên biết và nên tránh gây khó xử cho giảng viên.
    b. Tôi không quan niệm bắt buộc điểm danh nên việc có mặt ở giảng đường hay không không thành vấn đề nhưng vấn đề nằm ở chỗ: một khi đã chấp nhận bước vô giảng đường thì phải làm việc để đỡ phí thời gian của mình hoặc chí ít cũng không gây ảnh hưởng đến người khác. Tôi không dị ứng với cảnh học viên vừa uống nước vừa nghe giảng (vì đây là nhu cầu bình thường) nhưng tôi lại dị ứng với việc trò chuyện riêng trong khi giảng viên giảng bài.
    c. Thái độ học tập tích cực của học viên là động lực cho người giảng viên giảng bài. Đôi khi, tôi tổ chức các buổi seminar cho học viên và nhận được những thái độ thụ động, không chuẩn bị bài, đùn đẩy nhau trình bày làm cho tôi chỉ biết thở dài ngao ngán. Từ đó, dẫn đến một hậu quả: tôi không tiếp tục tổ chức các buổi seminar tiếp theo, rồi lại dẫn đến hậu quả là học viên than phiền học ở giảng đường chán quá, không có các hình thức học tập phong phú. Nói tóm lại, đây là một vòng luẩn quẩn khó lòng thoát khỏi "bể luân hồi" .
    Phù, mệt quá, không biết thetabp thoả mãn chưa nhỉ?
    Thân ái

    "TỪ BI" OR NOT "TỪ BI" ?
  10. ndungtuan

    ndungtuan Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    18/02/2002
    Bài viết:
    1.493
    Đã được thích:
    2
    Tôi rất thích "Trầm tư" của Võ Hồng (http://www.vohong.de/), tôi thích những chiêm nghiệm mà ông ghi lại trong cuộc sống hàng ngày.
    Tôi cũng muốn giới thiệu với các bạn Sir William Osler, một "Võ Hồng" trong Y khoa:
    129. To study the phenomena of disease without books is to sail an uncharted sea, while to study books without patients is not to go to sea at all.
    ( http://www.vh.org/adult/provider/history/osler/2.html#a , câu 129)
    167.
    He who follows another sees nothing, learns nothing, nay, seeks nothing
    7.
    The good observer is not limited to the large hospital.
    8.
    Half of us are blind, few of us feel, and we are all deaf.
    9.
    Don?Tt touch the patient?"state first what you see; cultivate your powers of observation.
    Trong cuộc đời hành nghề Y khoa, ngay từ khi còn là sinh viên, có lẽ, mọi người ít nhiều đều thu thập được những kinh nghiệm xương máu, những chiêm nghiệm về bệnh tật, chẩn đoán, điều trị, mong mọi người góp sức cùng nhau chia xẻ ...
    Khi tôi còn là sinh viên Y 4, một lần tôi hỏi một cán bộ giảng về một vấn đề nào đó (mà đến giờ thì tôi cũng chịu không nhớ nổi). Về đến nhà, tình cờ cầm cuốn sách trên tay, lật lơ đãng trúng ngay trang nói về vấn đề này, giật mình thấy những điều hồi sáng mình nghe là trái ngược hoàn toàn. Tôi lạnh gáy, đặt nghi vấn lại tất cả những gì mình đã từng được nghe và được học ở bệnh viện: chẳng lẽ sai tất? Chẳng lẽ đúng tất? Làm cách nào kiểm nghiệm? Ôm một điều sai lầm làm hành trang kiến thức đi dọc suốt con đường Y khoa tôi sẽ giết bao nhiều mạng người vì điều sai trái này? Từ đó, rút ra kinh nghiệm: "Test cán bộ giảng". Lý thuyết đơn giản: tôi sẽ hỏi cán bộ giảng 10 điều mà tôi nắm thấu đáo, nếu người cán bộ giảng đều trả lời đúng thì tôi có thể tin vào điều thứ 11.
    Thân ái

    "TỪ BI" OR NOT "TỪ BI" ?

Chia sẻ trang này