1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

KỶ NIỆM

Chủ đề trong 'Thi ca' bởi dumb, 18/06/2003.

  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
  1. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    729
    Đã được thích:
    2
    Lý tính và cảm tính.
    Nhân dịp được hân hạnh đi offline cùng với box Thica, cộng với tham gia trên diễn đàn cũng đã lâu, dumb tôi cũng mạo muội có vài điều thưa bẩm:
    - Dân thơ ca, nói chung, đều thuờng sống thiên về tình cảm. Hiếm lắm những người khô khan làm thơ. Thật đáng quí làm sao. Thơ ca như một sân chơi để mọi người bộc lộ những tâm tư, những xúc cảm mà đời sống hàng ngày có thể đã bào mòn và làm khô héo đi.
    - Ấy thế, nhưng, (tôi không thể lặp lại lối nói sáo mòn này): Cái duy cảm một cách cực đoan chưa chắc đã là hay. Cụ thể là các ứng xử trên Thica cả trên diễn đàn lẫn offline hơi mang quá nhiều cảm tính. Người này gặp người kia ngoài đời, hợp "cạ". Thơ người này nói lên những cảm xúc, những tâm tình giống mình thì lấy làm vui lắm, vỗ vai nhau, và... Sự thể hiện cái "vui" đó đôi lúc hơi quá đà. Xin cho tôi được phép không đi vào chi tiết.
    - Là một người từng trải, không quá coi trọng lý tính, nhưng tôi cố gắng ứng xử và thể hiện ra ngoài với một cái đầu lạnh, cố gắng duy lý. Chỉ những tâm sự mang những ám ảnh cá nhân, nhiều khi không thể hiểu được, tôi mới dùng thơ. Tất nhiên, tôi không có quyền và không muốn bắt nhiều người theo tôi, tuy nhiên, tôi cảm thấy những lối ứng xử (gồm bình thơ, chát , post thơ...) quá duy cảm sẽ làm mất đi hình ảnh một sân chơi Thi ca hiện đại, không quá mang tính làng xã.(Văn hoá làng xã là một nền văn hoá đậm truyền thống Việt và chúng ta nên giữ những tinh hoa của nó).
    - Để tránh những hiểu lầm không cần thiết, bài viết này không hề xuất phát từ buổi offline . Hôm đó, tôi cũng rất vui và thoải mái. Tôi quí và tôn trọng những người cở mở và dám thể hiện hết mình như iron_monkey chẳng hạn. Hoặc rất ấn tượng trước sự nhiệt tình của deny_me. Tôi cũng không ám chỉ cụ thể một ai cả.
    - Mong sân chơi chung của chúng ta ngày càng phát triển.
    Vài nhời của 1 người già cả hơi khó tính, mong không làm mất không khí vui chung.
    Khi tất cả đã mất, bạn vẫn còn ngày mai(Không nhớ tên)
    PS:
    Mỗi sớm mai
    thức dậy
    Lại có thêm
    Một ngày nữa
    Để yêu thương
    Ta cứ tưởng
    Trần gian
    Là cõi thật
    Thế cho nên
    Tất bật
    Đến bây giờ
    Bạn nào biết tác giả bài thơ này bảo cho tôi với. Thanks!!!
  2. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    729
    Đã được thích:
    2
    Không đề
    Mỗi tối
    Tôi lên giường
    Mong một giấc ngủ
    Nếu một ngày mai không tỉnh dậy
    Giấc ngủ sẽ là trạng thái cuối của tôi
    Nếu một ngày đầy buồn bực bon chen
    Tôi lại mong đêm về ngon giấc ngủ
    Nếu ngày mai tương lai đầy bất trắc
    Tôi muốn ngủ lấp vạn ngày mai...
    Nhưng khi tôi nhìn thấy một đứa trẻ ăn mày
    Kéo lết sau người mẹ nằm sấp trên mặt đường
    Đi mãi về một nơi vô định
    Cho một tương lai cắm xuống đường
    Tôi tự hỏi tôi
    Người đàn bà kia ơi
    Bà có cần một mái nhà không nhỉ
    Bà có muốn một giấc ngủ ngàn thu?
    Em bé ơi
    Em có muốn đến trường...
    Ngày cứ đến mà sau lưng em nặng quá
    Tôi bỗng nghĩ
    Mình không nên đối xử với cuộc sống của mình tệ hại thế
    Thôi, dậy đi nào...​
  3. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    729
    Đã được thích:
    2
    Không đề
    Mỗi tối
    Tôi lên giường
    Mong một giấc ngủ
    Nếu một ngày mai không tỉnh dậy
    Giấc ngủ sẽ là trạng thái cuối của tôi
    Nếu một ngày đầy buồn bực bon chen
    Tôi lại mong đêm về ngon giấc ngủ
    Nếu ngày mai tương lai đầy bất trắc
    Tôi muốn ngủ lấp vạn ngày mai...
    Nhưng khi tôi nhìn thấy một đứa trẻ ăn mày
    Kéo lết sau người mẹ nằm sấp trên mặt đường
    Đi mãi về một nơi vô định
    Cho một tương lai cắm xuống đường
    Tôi tự hỏi tôi
    Người đàn bà kia ơi
    Bà có cần một mái nhà không nhỉ
    Bà có muốn một giấc ngủ ngàn thu?
    Em bé ơi
    Em có muốn đến trường...
    Ngày cứ đến mà sau lưng em nặng quá
    Tôi bỗng nghĩ
    Mình không nên đối xử với cuộc sống của mình tệ hại thế
    Thôi, dậy đi nào...​
  4. iron_monkey

    iron_monkey Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/11/2002
    Bài viết:
    2.219
    Đã được thích:
    0

    Đếm Thời gian.
    (gửi VA)
    Nơi ấy giờ tuyết trắng phải không em?
    Có đông lại được ấm nồng xưa ấy
    Người đã đi, và không trở lại
    Bụi ân tình theo gió cuốn ra khơi
    Vượt trùng dương đến chốn xa xôi
    Em thầm lặng kiếm tìm trong mê mải
    Mảnh tình êm ái
    Đã không còn trong vụng dại ngày xưa
    Anh thẫn thờ trong cõi hoang sơ
    Run rẩy nhặt từng kỷ niệm
    Đếm...
    Thời gian ...
    Được iron_monkey sửa chữa / chuyển vào 21:24 ngày 09/06/2004
  5. iron_monkey

    iron_monkey Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/11/2002
    Bài viết:
    2.219
    Đã được thích:
    0

    Đếm Thời gian.
    (gửi VA)
    Nơi ấy giờ tuyết trắng phải không em?
    Có đông lại được ấm nồng xưa ấy
    Người đã đi, và không trở lại
    Bụi ân tình theo gió cuốn ra khơi
    Vượt trùng dương đến chốn xa xôi
    Em thầm lặng kiếm tìm trong mê mải
    Mảnh tình êm ái
    Đã không còn trong vụng dại ngày xưa
    Anh thẫn thờ trong cõi hoang sơ
    Run rẩy nhặt từng kỷ niệm
    Đếm...
    Thời gian ...
    Được iron_monkey sửa chữa / chuyển vào 21:24 ngày 09/06/2004
  6. Lochness

    Lochness Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    17/08/2003
    Bài viết:
    245
    Đã được thích:
    0
    Bóng đêm
    Tôi sợ bóng đêm
    Tôi sợ đi qua miền không biết
    Đi qua lối mòn
    Đôi lúc tôi thấy như người trầm cảm
    Thực sự thì tôi thích lối đi xa
    Tôi thích đi những con đường không biết trước
    Tôi sợ sự thật
    Đôi khi cũng điên rồ
    Tôi quay về những con đường thưỏ trước
    Hoài niệm một điều ngu ngốc
    Có lẽ tôi sẽ qua phút giây sợ hãi này
    Tôi nhìn thấy khuôn mặt em mát quá
    Hà nội đêm những cơn gió trốn mùa
    Thinh không thả xuống
    Ngác ngơ nỗi buồn./.
    22.06.04
    -----------------------------------------
    Lối trên
    Trên lối con đường
    Lối dưới
    Dưới những bụi cây
    Em ngồi một mình
    Đếm yêu thương
    Gom vào hộp
    Hộp vỡ
    Tình yêu thoát
    Tan hoang
    Nổ./.
    06/1995.
  7. Lochness

    Lochness Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    17/08/2003
    Bài viết:
    245
    Đã được thích:
    0
    Bóng đêm
    Tôi sợ bóng đêm
    Tôi sợ đi qua miền không biết
    Đi qua lối mòn
    Đôi lúc tôi thấy như người trầm cảm
    Thực sự thì tôi thích lối đi xa
    Tôi thích đi những con đường không biết trước
    Tôi sợ sự thật
    Đôi khi cũng điên rồ
    Tôi quay về những con đường thưỏ trước
    Hoài niệm một điều ngu ngốc
    Có lẽ tôi sẽ qua phút giây sợ hãi này
    Tôi nhìn thấy khuôn mặt em mát quá
    Hà nội đêm những cơn gió trốn mùa
    Thinh không thả xuống
    Ngác ngơ nỗi buồn./.
    22.06.04
    -----------------------------------------
    Lối trên
    Trên lối con đường
    Lối dưới
    Dưới những bụi cây
    Em ngồi một mình
    Đếm yêu thương
    Gom vào hộp
    Hộp vỡ
    Tình yêu thoát
    Tan hoang
    Nổ./.
    06/1995.
  8. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    729
    Đã được thích:
    2
    -------------

    Vẽ lên nền trời
    Làn môi run rẩy
    Ánh sáng ló dạng
    Những hoàng hôn kỳ quái
    Đêm cô đơn
    Nge rõ hơi thở mình
    Chập chờn
    Trong bình minh tái xám
    Đường ***g lộng
    Gió thổi trong lòng
    Cây không rụng lá
    Nỗi nhớ ẩn đâu đây
    Về ngày mai
    Em mảnh mai
    Ẩn nhoà, chợt hiện.
    ------------
  9. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    729
    Đã được thích:
    2
    -------------

    Vẽ lên nền trời
    Làn môi run rẩy
    Ánh sáng ló dạng
    Những hoàng hôn kỳ quái
    Đêm cô đơn
    Nge rõ hơi thở mình
    Chập chờn
    Trong bình minh tái xám
    Đường ***g lộng
    Gió thổi trong lòng
    Cây không rụng lá
    Nỗi nhớ ẩn đâu đây
    Về ngày mai
    Em mảnh mai
    Ẩn nhoà, chợt hiện.
    ------------
  10. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    729
    Đã được thích:
    2
    Những âm thanh có trong tất cả chúng ta.
    Những nhạc sĩ không có danh tiếng như một hình mẫu. Đó là những kẻ sát
    gái, nghiện rượu, ma tuý, và trốn thuế. Tôi không chỉ đề cập đến nhạc Rock,
    các nhạc sĩ cổ điển cũng có khi tệ như vậy. Các nhạc sĩ nhạc Jazz cũng
    không là
    ngoại lệ - thôi quên chuyện đó đi.
    Nhưng khi xem một nhạc sĩ trình diễn, khi mà chúng ta thâm nhập vào thế
    giới riêng của âm nhạc, ta thường xuyên bắt gặp một đứa trẻ trong trắng và
    tò mò, đầy thắc mắc và bất ngờ trước những điều chỉ có thể thể hiện như
    một bí ẩn, gồm cả sự hân hoan và nỗi buồn. Và thậm chí cả những huyền
    thoại đã được thánh hoá. Cái gì có thể giữ chúng ta trong những khuông và
    nốt nhạc từ giờ này sang giờ khác, từ ngày này sang ngày khác, năm này
    qua năm khác. Đó là sự hứa hẹn mơ hồ của hào quang, tiền bạc hay danh
    vọng - hoặc cái gì sâu sắc hơn thế.
    Tôi không bao giờ có bất cứ tham vọng trở thành cái gì khác
    ngoài việc trở thành một nhạc sĩ. Những hồi ức xa xưa nhất của tôi là âm
    nhạc: Tôi nhớ đang ngồi dưới chân mẹ khi bà chơi piano, thẳng đứng với
    những âm thanh mê hoặc. Và khi bà chơi, thường là bản tăng gô, bà như
    đang ở trong một thế giới khác, chân bà nhún nhảy theo những âm thanh
    khi náo nhiệt lúc nhẹ nhàng, tay bà lên xuống với những giai điệu kỳ lạ, mắt
    bà dán vào bản nhạc. Điều đó chỉ xảy ra khi tôi không nằm ở trung tâm trong
    cái thế giới của mẹ tôi, do đó, tôi biết được rằng đang có những thứ thực
    sự quan trọng được trình diễn.
    Tôi bắt đầu đóng đinh bên cây đàn piano với một ảo tưởng rằng
    nếu tôi kiên trì, những âm thanh của tôi tạo nên sẽ thành âm nhạc. (Đến bây
    giờ tôi vẫn làm việc với ảo tưởng này). Mẹ tôi , với đôi tai của một nhạc sĩ,
    tất nhiên là khó chịu rồi, nhưng lại dùng bàn tay của người thợ hàn với tôi.
    Cho đến tận khi tôi được ông bác tặng một chiếc đàn guitar Tây ban nha cũ
    kỹ với 5 dây hoen gỉ thì những ngón tay to lớn của tôi đã tìm được nơi trú
    ngụ, và tôi tìm được người bạn thân nhất của mình.
    Trên đài phát thanh vào thời gian này, bạn có thể nghe Rolling
    Stone bên cạnh Mozart, Beethoven, Glenn Miller, thậm chí cả nhạc Blues.
    Đó đã là học vấn âm nhạc của tôi, được cha mẹ tôi tuyển chọn và lưu lại:
    Rodgers và Hammerstein, Lerner và Loewe, Elvis Presley, Little Richard và
    Jerry Lee Lewis.
    Nhưng chỉ đến khi tôi nghe the Beatles, tôi mới nhận ra tôi không
    thể sống mà thiếu âm nhạc. The Beatles cũng xuất thân từ tầng lớp lao
    động như tôi. Sự cô đơn của tôi giờ đã có cây guitar làm bạn đồng hành
    trong những cuộc giải thoát.
    Tôi đã viết hàng trăm bản nhạc, phát hành chúng, và chúng đã có
    mặt trong các bản xếp hạng. Nhưng nếu ai hỏi tôi tôi đã viết nhạc như thế
    nào, tôi vẫn phải trả lời rằng tôi thực sự không biết. Một giai điệu luôn luôn là
    một quà tặng từ một nơi nào đó; bạn chỉ có thể cầu nguyện để có thể được
    ban phúc lại. Có ai thực sự biết âm nhạc là gì? Đó là chất liệu của sự thêu
    dệt hoặc thương mại? Nó lại có thể, rất ít khi, là một ngành toán học, một
    quy luật của sự hoà hợp và nguyên tắc đối âm.
    Nghịch lý chăng khi tôi đang dần tin vào tầm quan trọng của sự
    im lặng trong âm nhạc. Sự im lặng đột ngột sau bốn nốt nhạc đầu tiên trong
    Bản giao hưởng thứ 5 của Beethoven, khoảng cách giữa các nốt của những
    bản solo của Miles Davis. Tôi đang tự hỏi là, đối với một nhạc sĩ, điều quan
    trọng nhất chúng ta làm được là đưa ra một cơ cấu sự im lặng.
    Trong thế giới hiện đại, sự im lặng hoàn toàn hiếm khi xảy ra. Nó
    là gần như chắc chắn khi chúng ta cố tình tránh nó. Nó bắt chúng ta chú ý
    tới những ý tưởng và cảm xúc khi chúng ta bỏ ra thời gian. Sự im lặng dần
    quấy động chúng ta vì nó là độ dài đợt sóng trong tâm hồn. Có thể sự im
    lặng bản thân nó là điều huyền diệu nhất tại phần sâu lắng nhất của âm nhạc.
    Những người già chúng tôi sử dụng giai điệu để chọn cho thế
    giới tinh tinh thần những mục tiêu của nó, cố gắng gán ý nghĩa cho cái vũ trụ
    này. Nếu tôi được hỏi tôi có phải là nhà tu hành, tôi sẽ trả lời : "Vâng, tôi là
    kẻ sùng đạo".
    Đối với một nhạc sĩ - dù là một nhạc sĩ thành đạt, chơi trước
    hàng chục ngàn người mỗi đêm, hoặc không được thành công lắm, chỉ đang
    chơi cho các quán bar hoặc CLB nhỏ, hoặc giả chẳng có chút thành công
    nào, chơi một mình tại nhà cho con mèo - thì tất cả đều đang làm điều gì đó
    có thể hàn gắn tâm hồn, làm những điều có thể phục hồi lại khi tâm hồn
    chúng ta bị tàn phá.​

Chia sẻ trang này