1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Lời tâm sự muộn màng của em

Chủ đề trong 'Tư vấn tình yêu' bởi vinhtoet_1980, 12/12/2006.

  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
  1. vinhtoet_1980

    vinhtoet_1980 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    31/05/2006
    Bài viết:
    1.484
    Đã được thích:
    0
    Lời tâm sự muộn màng của em

    21 tuổi phải nằm lên bàn đỡ đẻ em cảm thấy đau đớn, tủi nhục và sốc. Sau đó, em lại để mình bị mang thai một lần nữa và phải theo anh đi bệnh viện. Ôi hai thiên thần vô tội chắc chúng sẽ hận em nhiều lắm. Trên đời còn người mẹ nào nhẫn tâm như em? Liệu em có còn đáng được tha thứ, đáng được làm mẹ?

    Sinh ra là con gái biết rằng cuộc sống sẽ có vô vàn những bất hạnh. Bất hạnh lớn nhất là không được làm mẹ. Nhưng còn đau đớn hơn là phải tự tay bỏ đi khúc ruột của chính mình. Em viết những lời này ra đây mong tìm tới sự đồng cảm của những anh chị, chia sẻ và cho em những lời khuyên giúp em lấy lại tinh thần.

    Em nói qua về mình để anh chị có thể hiểu thêm hoàn cảnh của em. Em là hậu quả của mối tình không được nhà nội chấp nhận, do ông nội đã kén sẵn vợ cho bố ở quê. Từ nhỏ em sống với bà ngoại trong căn nhà lụp xụp góc hẻm Đê La Thành những năm 1984-1985 nghèo nàn bằng sữa của các cô các bác, thậm chí cả nước đường đen ngòm mà các bác xung quanh kể lại khi tôi 15 tuổi. Bà mẹ khốn khổ sinh ra em đã để đứa con lọt lòng ở lại bệnh viện. Em ở với bà ngoại. Một hôm sáng ra tỉnh dậy chạy đi chơi đói bụng quay về kêu bà cho ăn, lay mãi bà chẳng dậy...

    Lúc ấy bố mới đón em vế sống trong khu tập thể cùng mẹ kế và anh chị. Năm 2002, bố qua đời trông một chuyến công tác. Em trở thành mồ côi thực sự. Đau khổ vì mất bố, em rơi vào trầm cảm, không còn muốn gặp ai thì anh với những câu chuyện qua Internet hàng giờ, hàng ngày, hàng tháng đã đến bên em, cho em sức mạnh để tự lập một mình nơi thế giới không còn bố. Chúng em đến với nhau rất dễ dàng vì cùng tuổi và đều là sinh viên.

    Khó khăn đến từ phía gia đình em. Chỉ vì anh đến từ Hà Tây, cha mẹ là nông dân thuần túy, còn em sinh ra và lớn lên trên Hà thành thân thương phồn hoa này. Tình yêu càng ngăn cấm càng trở nên bất diệt. Cao trào là chúng em đã sống chung cùng nhau mà gia đình bạn bè em không biết. 4 năm với bao thăng trầm anh và em vẫn luôn bên nhau. Em rất hạnh phúc và sẵn sàng nghe gia đình mắng chửi về chuyện yêu anh, em luôn thầm nghĩ sẽ vượt qua tất cả, xả thân cam chịu một cuộc sống khó khăn đi ở trọ nghèo túng, thậm chí về quê với anh vì em có anh.

    Mới 21 tuổi vốn không có mối quan hệ máu mủ mẹ kế có tốt tới chừng nào thì khoảng cách giữa em và mẹ vẫn không thể lấp hết. Mới lớn, nông nổi, không được giáo dục giới tính từ gia đình, em đã để mình mang thai. Em thực sự sợ hãi, cả 2 đứa đều còn rất trẻ con. Các anh lớn tuổi cùng quê với anh đã giúp anh đưa em đi bệnh viện. 21 tuổi phải nằm lên bàn đỡ đẻ em cảm thấy đau đớn, tủi nhục và sốc. Anh đã chăm sóc và an ủi em rất nhiều. Qua khó khăn anh yêu em nhiều hơn.

    Cả nhà em không ai biết chuyện vì phòng ai người đó sống, như lãnh địa riêng biệt. 4 năm thời gian trôi đi với bao thăng trầm, em đã tốt nghiệp thành một chuyên viên kế toán, anh vẫn còn một năm rưỡi nữa. Lúc này em lại để mình bị mang thai một lần nữa, lần này tệ hơn cái thai đã 12 tuần tuổi. Em định bỏ đi nơi khác sinh con rồi trở về ổn định cuộc sống sau. Nhưng anh không đồng ý. 2 đứa ôm nhau khóc thương đứa trẻ bất hạnh.

    Anh còn 1,5 năm nữa mới ra trường còn em vừa tốt nghiệp chưa kịp ổn định. Anh nói đến đám cưới, nhưng em không đồng ý vì nghĩ đến sự phản kháng của mẹ kế và anh chị. Em cứ khóc lả người anh bảo ''''em đừng khóc anh cũng đau lòng lắm, nó là con anh cơ mà''''. Em im bặt vì em thương anh nhiều lắm. Em âm thầm ngắm hình đứa trẻ trên phim siêu âm, mua Fe va Canxi giành cho bà bầu về uống, ăn thật nhiều cho em bé trong bụng. Tự nhiên em lại thấy hạnh phúc khi được làm mẹ khi mới 23 tuổi.

    Em nghĩ nhiều đến chuyện mặc áo khoác to che em bé rồi sau đó bỏ đi khỏi nhà sinh con. Rồi cuối cùng em lại vẫn theo anh đi bệnh viện với cặp mắt sưng híp vì khóc quá nhiều. 4/12 em không bao giờ quên cái ngày định mệnh đó. Cầm những viên thuốc bác sĩ đưa cho trước khi ''''xử lý'''' em đã hất đi 1 lần. Chưa khi nào cảm thấy đau đớn tới như thế khi biết rằng những viên thuốc kháng sinh này sẽ giết chết đứa con đang ngủ ngon trong bụng mình. Nó đâu biết người ta sắp bị lôi ra khỏi bào ối mẹ. Gần như ngất đi vì quá đau đớn và tuyệt vọng trên bàn hộ sinh, anh cầm bàn tay em lòng trĩu nặng. Anh đưa em về chăm chút, che trở và an ủi. Lần này gia đình vẫn không hay biết.

    Em mệt nhọc trở về trong tay anh với lý do ngộ độc thức ăn. 23 tuổi, ý thức được mọi chuyện rồi không dễ dàng như khi 21 tuổi, em chìm vào mặc cảm tội lỗi, khóc lóc một mình trong căn phòng trên gác 4, thao thức nhớ con tới da diết. Tối qua còn nằm trong bụng mẹ mà nay đã phải thác xuống cửu tuyền thành trẻ bơ vơ. 7h30 tối, giờ nay chắc con em đói bụng và lạnh lắm. Chắp tay khấn bố, người mà em chẳng dám nhắc đến khi đã gây bao oan trái, mong người sẽ bao dung đón lấy đứa trẻ vô tội về nuôi dưỡng.

    Ôi hai thiên thần vô tội chắc chúng sẽ hận em nhiều lắm. Trên đời còn người mẹ nào nhẫn tâm như em? Liệu em có còn đáng được tha thứ, đáng được làm mẹ? Anh vẫn nắm chặt tay em hẹn 2 đứa ra trường
    rồi sẽ đám cưới, sẽ sống riêng và thờ phụng 2 con. Bố mẹ anh nơi quê nhà rất quý em, không biết nếu hay tin này sẽ ra sao? Còn gia đình em? Những cái nguýt dài của mẹ '' Chao ôi! Con T. ở phố mình nạo thai''''. Bà đâu biết con mình...

    Giờ em gần như mất hết niềm tin vào cuộc sống, chỉ muốn hành hạ xỉ vả bản thân mình cho nhẹ lòng. Nhưng em như vậy thì khiến anh rất đau lòng. Thế là bên anh, em như vực dậy. Còn anh đi khuất là em lại khóc. Các anh chị ơi, em phải làm gì để trở lại với cuộc sống với công việc, em nghĩ đến cái chết để được đoàn tụ với con. Nhưng anh nói như vậy anh cũng sẽ chết. Mà sống thì đau khổ quá khi nghĩ đến đêm nay không biết con mình có chỗ ngủ không?

    Em đã làm một đám tang nhỏ cho em bé cầu siêu thoát, không biết rồi đây em bé của em sẽ ra sao?
  2. motthoang_hn02

    motthoang_hn02 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    29/08/2005
    Bài viết:
    12.948
    Đã được thích:
    1
    Chào em !
    Chị đã đọc những dòng tâm sự của em,thực sự chị đã rất xúc động,vừa thương lại vừa giận em ! (có lẽ thương nhiều hơn )
    Em ạ ! ước mơ có 1 cuộc sống hạnh phúc,sự chăm sóc chu đáo của cả cha và mẹ đó là giấc mơ giản dị của mỗi chúng ta ! nhưng ở đời đâu phải muốn gì cũng có thể đạt được ngay đâu?Có những gia đình không may mắn khi 1 trong 2 ba mẹ đã ra đi,như gia đình chị - ba chị cũng mất khi chị mới 5 tuổi,kí ức về ba không nhiều,chị chỉ nhớ duy nhất có lần ba bị đánh đòn vì chị quá bướng bỉnh nhưng sau đó ba đã ôm chị vào lòng và cái cảm giác yêu thương,được che chở trong vòng tay của ba lần đầu tiên cũng là lần duy nhất ấy đến bây giờ chị mới cảm nhận được em ạ ! Và rồi chị lớn lên trong tình thương yêu của mẹ,các anh - chị dâu và các cháu bởi vì trước khi lấy mẹ chị thì ba đã lấy 1 người phụ nữ khác mà chị vẫn gọi là mẹ cả (mẹ cả mất được 8 năm thì ba đi bước nữa - tức là xây dựng gia đình với mẹ chị bây giờ ).Ba mẹ sinh được 1 mình chị thôi.Nói chung là 1 đứa trẻ mất cha từ khi 5 tuổi nên có rất nhiều cái thiếu thốn đặc biệt về mặt tình cảm (có những điều mẹ không thể thay ba được )dường như sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh ấy nên chị đã tự nhận thấy mình phải tự lo cho bản thân,cố gắng trong tất cả mọi lĩnh vực................để có được như ngày hôm nay chị cũng đã phải trái qua những tháng ngày vô cùng khó khăn,những giọt nước mắt và cả những nụ cười,sau mỗi lần như thế chị thấy mình trưởng thành hơn trong suy nghĩ,trong hành động............
    Chị muốn tâm sự đôi điều về hoàn cảnh gia đình mình để muốn nói với em rằng,trong cuộc đòi này không chỉ có riêng em,chị mang trong mình hoàn cảnh éo le mà còn rất nhiều rất nhiều em ạ !Em còn may mắn và hạnh phúc hơn khi bên em có 1 người yêu rất tốt,luôn bên em những tháng ngày hạnh phúc nhất - sự ra đi của 2 đứa tre vô tội kia ban đầu là 1 điều đáng trách,đáng hận vô cùng nhưng chị đã nhận ra 1 dấu hiệu vui khi cả 2 em đã kịp nhận ra những sai lầm của mình,người ta thường nói " bản chất tốt nhưng dòng đời xô đẩy " có phải ai sinh ra cũng đã ác,đã nhẫn tâm phải không em?
    Hãy cố gắng vượt qua khó khăn thử thách rồi sau này cả 2 ngoảnh đầu nhìn lại cũng có thể mỉm cười cho những tháng ngày gian khổ đã qua đi ! Bây giờ vẫn chưa phải là muộn - gắng bước lên nhé em ! chị hi vọng rằng em sẽ làm được những gì mình đang ước muốn như những tháng ngày gian khổ,buồn đau em đã vượt qua - quan trọng nhất là 2 em cần có niềm tin và luôn sát cánh bên nhau trong mọi hoàn cảnh em ạ ! Không có khó khăn nào con người ta không vượt qua được - chỉ cần có niềm tin và nghị lực
  3. surlypuppy

    surlypuppy Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    16/11/2006
    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    0
    Chao ban,
    Minh muon tam su voi ban mot ti. Minh cung da tung yeu, nhung minh ko giong ban, co the nhieu nguoi se cho rang minh la nguoi co hu. Nhung quan diem ve quan he truoc hon nhan cua minh la dieu ko nen xay ra, BAn minh bao "thoi dai nay, khong quan trong o cach nguoi ta nghi, ma la minh nghi nhu the nao, va dieu do theo minh co dung ko". Co the dieu noi tren cua ban minh la dung, co the do minh chua thuc su yeu nguoi ay nhieu, co the minh may man hon vi ngoai tinh yeu ra minh con gia dinh thuong yeu cua minh nen minh ko don tat ca tinh yeucua minh vao 1 nguoi. Vay thi cho no la dung theo suy nghi cua so dong gioi tre hien nay. Va ko noi den van de dung hay sai ma chung ta se noi den viec no da xay ra. Theo minh doan ban khoang bang tuoi minh, cung la sinh vien, vay ma ban ko y thuc duoc rang lan thu 2 mang thai co the xay ra neu cac ban ko.....Tai sao ban ko nghi ra duoc nhi?
    Dung la nhung loi minh noi ko giong nhu loi tam su hay an ui. Nhung doc bai cua bna minh cung thay toi cho ban, va cung muon trach ca ban nua. Neu co gi nang loi thi ban hay bo qua cho nhe. Minh mong rang, dieu dang tiet nay se ko xay ra nua.
    Chuc 2 ban som on dinh, va nhung dieu tot dep se den voi 2 ban
    Chao than ai1
  4. Raisomoon

    Raisomoon Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    19/12/2005
    Bài viết:
    1.942
    Đã được thích:
    1
    @chủ topic: copy ở đâu thì ghi chú vào hoặc đưa đường link vào đây nhé, làm mọi người lại tưởng chuyện của bạn.
  5. meoxxx

    meoxxx Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/10/2006
    Bài viết:
    2.115
    Đã được thích:
    0
    ÔI TRỜI LÀM EM TƯỞNG ĐÂY LÀ CHUYỆN CỦA BÁC CHỦ
    MÉM TÍ REPLY ĐỒNG CẢM CHỨ...
    EC. EC.
  6. eva_82

    eva_82 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    0
    Bác chủ Topic copy từ trong mục tâm sự của www.vnexpress.net ấy mà
  7. mimixinhdep

    mimixinhdep Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    14/05/2004
    Bài viết:
    2.209
    Đã được thích:
    0
    Hik, k thê? thông ca?m đc!!!
  8. minh_tien

    minh_tien Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    11/10/2004
    Bài viết:
    7.710
    Đã được thích:
    0
    Đúng là buồn cười với các cao thủ,em chắc chắn bài này là coppy từ đâu, nếu không là nêu là viết thì là viết cho 1 người khác thôi , các cao thủ nhanh tay thế
  9. be_heo

    be_heo Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    27/06/2005
    Bài viết:
    5.015
    Đã được thích:
    1
    Coppy thì tư vấn kiểu coppy! Con bé này ếch thế nhỉ! . Thằng kia nó bảo cưới thì cưới đi mà đẻ! Thương cái nỗi gì, nó mà thương mình nó đã chẳng để mình làm thế! . Đi học cũng lo kiếm tiền được, vợ thì đi làm rồi. Nguỵ biện, vô trách nhiệm!
  10. minh_tien

    minh_tien Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    11/10/2004
    Bài viết:
    7.710
    Đã được thích:
    0
    Anh tưởng em Heo hôm vừa rồi bị bờ nốc nick cơ mà, đã mãn hạn tù rồi hả em,
    Nhưng mà ý kiến của em heo lúc nèo cũng là đúng nhất

Chia sẻ trang này