1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Một số đặc điểm cơ bản của Pháp luật Liên minh châu Âu

Chủ đề trong 'Khoa học Pháp lý' bởi No-fear, 07/06/2003.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. No-fear

    No-fear Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    30/11/2001
    Bài viết:
    2.120
    Đã được thích:
    0
    Một số đặc điểm cơ bản của Pháp luật Liên minh châu Âu

    Đặc thù của Luật châu Âu là một hệ thống pháp luật đặc biệt, vừa có tính chất quốc tế, lại vừa có tính chất quốc gia nó gần gần tựa như luật của một nhà nước liên bang song lại có những điểm khác biệt khác.

    Luật châu Âu vừa điều chỉnh các quan hệ pháp lý công mà còn điều chỉnh cả những quan hệ pháp lý tư, chính vì thế mà có nhiều điểm lý luận, kỹ thuật lập pháp và áp dụng pháp luật mới, khác với những gì vẫn tồn tại trong hệ thống luật pháp quốc tế và quốc gia đang được áp dụng.

    Pháp luật của liên minh châu Âu giống pháp luật quốc tế ở chỗ các Hiệp ước thành lập đều là những điều ước quốc tế (tức là sự hình thành của liên minh châu âu được bắt nguồn từ sự tham gia của các quốc gia thành viên vào điều ước quốc tế) - tức là được ký kết trên cơ sở các nguyên tắc, quy định của pháp luật quốc tế.

    Tuy nhiên khác với luật quốc tế và gần gần tương đồng về đối tượng điều chỉnh của luật quốc gia đó là Pháp luật của liên minh châu Âu có thể áp dụng trực tiếp trên lãnh thổ của các nước thành viên. Và trong phạm vi thẩm quyền của Liên minh, pháp luật của nước thành viên không còn quyền điều chỉnh và được thay thế bởi pháp luật của Liên minh (càng ngày càng có nhiều quy định của pháp luật liên minh được áp dụng, viện dẫn trên lãnh thổ của các nước thành viên ?" người ta gọi đây là sự chia sẻ quyền lực giữa quốc gia thành viên với liên minh, song thực tế đây là cả một quá trình mà Pháp luật liên minh lấn dần, lấn dần pháp luật quốc gia trong điều chỉnh các quan hệ xã hội phát sinh trong đời sống kinh tế - chính trị - xã hội ở từng nước thành viên Liên minh.)

    Mục đích của pháp luật liên minh Châu Âu được thể hiện rõ nét ở nội dung kinh tế và cả ở nội dung chính trị. Thể hiện ở chỗ - mục đích của việc hợp tác trong khuôn khổ cộng đồng Châu Âu và liên minmh châu Âu là tiến tới hợp nhất châu Âu. Để đạt được mục đích này, các nước thành viên xác định lấy sự hợp nhất về kinh tế để làm động cơ thúc đẩy sự hợp nhất chính trị. Đây là hai mục tiêu không tách rời nhau.
    Mục tiêu hợp nhất kinh tế nhằm tạo ra một liên minh kinh tế (thị trường chung Châu Âu với sự tự do luân chuyển nhân lực, hàng hoá, dịch vụ và vốn), tạo ra một liên minh tiền tệ với sự hình thành đồng tiền chung duy nhất.
    Mục tiêu chính trị là nhằm tạo dựng một liên minh chính trị, bước đầu với việc xây dựng một chế định về công dân châu Âu, một chính sách đối ngoại và phòng thủ chung, hợp tác trong lĩnh vực tư pháp và nội vụ.

    Luật Châu âu có tính chất luật khung, có nhiều lỗ hổng và do vậy đây là hệ thống luật phát triển không ngừng.

    Xuất phát trên cơ sở nguồn cơ bản là các Hiệp ước, pháp luật châu Âu thể hiện tính luật khung. Các quy định có tính chất điều ước được coi là nguồn cơ sở của pháp luật châu Âu. Các quy định pháp luật do các cơ quan của Châu Âu ban hành được coi là nguồn phái sinh, nhằm cụ thể hoá, giải thích và áp dụng các quy định có tính điều ước.

    Ngoài ra, do sự phân định thẩm quyền điều chỉnh giữa pháp luật của Liên minh và pháp luật của các quốc gia thành viên do vậy còn nhiều lĩnh vực vẫn thuộc thẩm quyền điều chỉnh của pháp luật các quốc gia, pháp luật Liên minh châu Âu còn chưa điều chỉnh.

    Chính vì thế mà quá trình chuyển giao thẩm quyền giữa pháp luật quốc gia cho pháp luật Liên minh cũng được coi là quá trình phát triển không ngừng của hệ thống pháp luật Liên minh châu âu. Từ đó có thể thấy rõ vai trò của các nước thành viên, các cơ quan áp dụng pháp luật của Liên minh châu âu đặc biệt là toà án Châu âu với quá trình xây dựng, bồi đắp và phát triển của pháp luật Châu Âu.
  2. khung_long

    khung_long Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    26/05/2003
    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    0
    Cho mình có vài í kiến
    Luật châu Âu đâu có gì đặc biệt. Nó là một bộ phận của pháp luật quốc tế hiện nay. Nó không mang tính chất pháp luật quốc gia. Sở dĩ nó được áp dụng trực tiếp ở các quốc gia là do các quốc gia đã thoả thuận với nhau như vậy. Một điều cũng cần lưu í là: PLQT có nguồn là các điều wớc quoót tế, nhưng liệu có phải tất cả các điều wớc quốc tế đều là nguồn của PLQT không?
    (mong khung_long chú ý không trích dẫn cả bài như vậy - constancy)
    Man
    Được constancy sửa chữa / chuyển vào 17:51 ngày 07/06/2003
  3. No-fear

    No-fear Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    30/11/2001
    Bài viết:
    2.120
    Đã được thích:
    0
    To Khung_long, tôi xin một chút bàn về câu của bạn
    "ĐIỀU ƯỚC QUỐC TẾ ĐƯỢC COI LÀ NGUỒN CỦA PL QT, SONG LIỆU CÓ PHẢI TẤT CẢ CÁC ĐIỀU ƯỚC QUỐC TẾ ĐỀU LÀ NGUỒN CỦA PLQT HAY KHÔNG?"
    Thế nào là nguồn của LQT?
    "Nguồn của LQT là hình thức biểu hiện của các quy phạm pháp lý quốc tế, là kết quả của quá trình thoả thuận ý chí của các chủ thể LQT"
    Nguồn của LQT là hình thức pháp lý chính thức của sự tồn tại các quy phạm, chính vì vậy mà danh mục các loại nguồn của LQT cũng cần phải được xác định từ chính LQT, từ chính các điều ước quốc tế.
    Từ trước đến nay cũng chưa có một văn kiện pháp lý quốc tế nào được thừa nhận rộng rãi mà trong đó đưa ra danh mục nguồn của LQT cũng như tiêu chuẩn cụ thể của các loại nguồn này.
    Tuy nhiên, người ta vẫn coi điều ước quốc tế là một nguồn cơ bản của LQT. Còn việc bạn nói không phải bất cứ điều ước quốc tế nào cũng được coi là nguồn của LQT lại là một vấn đề khá trừu tượng và khó minh chứng cụ thể.(có rất nhiều loại điều ước quốc tế - có thể là Phổ cập hoặc Không phổ cập, toàn cầu hoặc khu vực, đa phương hoặc song phương - điều đó Okie)
    Theo tôi, đứng về mặt lý luận, đúng là không phải mọi điều ước quốc tế đã có hiệu lực đều được coi là nguồn của LQT. Song có lẽ một điều ước quốc tế được coi là nguồn của LQT phải có những điều kiện sau:
    - Điều ước quốc tế phải được xây dựng trên cơ sở bình đẳng và tự nguyện - từ đó các chủ thể mới thể hiện được ý chí của mình và tự nguyện thực hiện cam kết --> phát sinh hiệu lực thực tế --> có thể coi là nguồn của LQT.
    - Nội dung của điều ước quốc tế phải phù hợp với những nguyên tắc cơ bản của LQT. Các điều ước quốc tế trái với hiến chương LHQ, trái với nguyên tắc cơ bản của LQT thì không thể được nhìn nhận là nguồn của LQT.
    Ở đây quay lại bàn câu "PL Liên minh là một bộ phận của pháp luật quốc tế" của khủng_long, tôi đồng ý bởi Liên minh châu âu được hình thành trên cơ sở của các điều ước quốc tế khu vực:
    - Hiệp ước Masstricht 1992 (là kết quả của hai Hội nghị. Hội nghị thứ nhất về Liên minh kinh tế và tiền tệ, Hội nghị thứ hai về Liên minh chính trị. Hiệp ước Masstricht thành lập Liên minh Châu Âu chính thức có hiệu lực từ ngày 1/11/1993. Hiệp ước này được các bộ trưởng ký ngày 7/1/1992.
    - Và được củng cố hơn tại hiệp ước Amsterdam ký ngày 2/10/1997, mang lại những thay đổi cả về mặt nội dung và hình thức so với Masstricht trước đây. Tăng cường thẩm quyền trên của các thiết chế chung của liên minh trong mọi lĩnh vực.
    Từ đó có thể rút ra kết luận là Pháp luật Liên minh được hình thành và là một bộ phận của Pháp luật quốc tế.
    Nếu nói sở dĩ pháp luật Liên minh áp dụng được tới các quốc gia thành viên là dựa trên cơ sở điều ước quốc tế mà quốc gia tự nguyện ký kết - điều này giống PLQT và hoàn toàn khác PLQG thì cũng chỉ đúng một phần và thiếu phần còn lại. Để tôi trình bày nhá về phần PL liên minh giống với PLQG nhá:
    khung_long nói PL liên minh không hề giống pháp luật quốc gia, cần phải xem xét phần còn lại sau đây:
    Thứ nhất, xuất phát từ mục đích hình thành cũng như bản chất của bản thân sự hội nhập Châu Âu. Các cộng đồng Châu Âu được hình thành với mục đích là hội nhập giữa các quốc gia thành viên. Đầu tiên sự hội nhập đó dựa trên thoả thuận của các quốc gia, tuy nhiên trong quá trình thực hiện, các quốc gia đã từ bỏ từng phần chủ quyền của mình, trong từng lĩnh vực nhất định. Cần nhớ rằng Pháp luật châu âu không chỉ có chủ thể là các quốc gia mà còn có chủ thể trực tiếp là các cá nhân bao gồm các thể nhân và pháp nhân của các nước thành viên. Chính vì thế mà điểm khác biệt của PL châu âu với PL quốc tế và gần gần tương đồng với PL quốc gia là ở điểm này - có hiệu lực áp dụng trực tiếp và độc lập với các nước thành viên. Theo quan điểm của tôi, ở đây dường như có điểm rất gần gũi với pháp luật quốc gia - đặc biệt là các quốc gia liên bang.
    Thứ hai, pháp luật châu âu còn dựa trên một hệ thống các thể chế riêng, có tư cách pháp luật quốc tế riêng, có những thẩm quyền có tính chất chủ quyền do các quốc gia tự nguyện trao cho thông qua điều ước quốc tế được ký kết. Chính vì thế mà các quốc gia tự nguyện thừa nhận sự điều chỉnh bắt buộc của pháp luật Châu âu không chỉ đối với bản thân quốc gia mà còn đối với cả các thể nhân, pháp nhân trên lãnh thổ của mình.Đó là tính áp dụng trực tiếp của Pháp luật liên minh.
    Được no-fear sửa chữa / chuyển vào 01:57 ngày 08/06/2003
  4. khung_long

    khung_long Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    26/05/2003
    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    0
    Chao No fear
    Cảm ơn bạn đã trả lời và hwá mang đến tận nhà cho mình, mình thật không biết phải nói thế nào cả. Mail mình gửi cho bạn có địa chỉ nhà mình đấy, mong bạn giữ đúng hẹn.
    Về việc bạn vẫn bảo lưu ý kiến là các điều ước của LMCÂ giỗng PLQG mình xin có í kiến thế này: các quy định được áp dụng cả với các cá nhân, pháp nhân thì nhiều lắm, không chỉ có pháp luật quốc gia đâu (các quy định về đạo đức, nội quy lao động v.v.). Do vậy có lẽ PL LM cũng giống cả các loại quy phạm khác nữa!!!
    Các quốc gia châu Âu đã thoả thuận quy phạm của điều ước LMCÂ được áp dụng trực tiếp trên lãnh thổ và với các công dân của mình nên các quy định đó mới được áp dụng.
    LMCÂ đang tiến tới nhất thể hoá, nghĩa là thành lập một nhà nước. CÁc điều ước hiện nay có thể là tiền thân cho hệ thống pháp luật quốc gia của một nhà nưóc châu Âu.
    Hẹn gặp tối nay.
    Man

Chia sẻ trang này