1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Này Tôi Mục Rỗng Tự Bao Giờ...

Chủ đề trong 'ĐH Xây Dựng' bởi SinhRAChiDEYeu, 19/05/2006.

  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
  1. SinhRAChiDEYeu

    SinhRAChiDEYeu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/04/2006
    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    0
    Này Tôi Mục Rỗng Tự Bao Giờ...

    ...Không ngủ được,hình ảnh em trong trắng và đầy đam mê như một cú đấm thường trực luôn sẵn sàng vung ra vào mõm một thằng khốn nạn như tôi...em làm tôi không dám nhìn lại chính mình trong gương...

    Tôi,kẻ tôn thờ chủ nghĩa thiêu thân cực đoan,coi thường những giá trị của sự an toàn và tính bất tử;loay hoay với mớ tình yêu thay đổi xoành xoạch như thứ nhạc trẻ rẻ tiền vẫn thường xuyên đập vào tai.Thú vui kiếm tìm không biết mệt mỏi những giá trị không tưởng về sự đam mê trong tình yêu và cuộc sống ...Thằng bạn cùng nhóm nghiên cứu khoa học vừa thất bại không kèn không trống đưa ra một câu nói triết lý chua cay :" Không khéo cứ lăng nhăng như mày lại hay,đỡ phải suy nghĩ nhiều "; " Làm thằng tử tế mới khó chứ làm một thằng mất dạy thì có khó gì đâu ",câu trả lời của tôi hòa cùng những tiếng cười khùng khục như một bản nhạc Rap ngắn thô tục...

    Lôi từ nhà nó một mớ đất sét bẩn thỉu,tôi hối hả cho bài tập điêu khắc của mình,và tôi nghĩ đến em,thứ tình yêu không tưởng trong cái đầu điên loạn.Khinh thường chủ nghĩa thẩm mỹ dân tộc bài ngoại và không hiểu quái gì về phong cách trừu tượng cũng như nghệ thuật hiện đại,em trong tôi đi theo trường phái biểu hiện cá nhân tự đặt...

    ...Em dần hiện lên với mái tóc dài,ôm chặt lấy cái thân hình bé nhỏ mỏng manh tạo thành một khối vững chắc,không gì lay chuyển...Đôi vai gầy để trần,cánh tay khép lại che lấy bộ ngực nhỏ nhắn và bàn tay thì chắp lại đặt trên môi như đang cầu nguyện;khuân mặt mờ ảo với những đường nét mảnh,đầu hơi cúi xuống nhưng lại toát ra vẻ kiên nghị,tin tưởng với sự trong sáng,thanh cao và đầy chất đam mê...Xung quanh em,không gian như đang chuyển động với những hình khối khi thì mềm mại lúc lại sắc nhọn như vết dao cứa vào tim biểu hiện một cuộc sống nội tâm phong phú đối lập với cái thân hình mang đầy chất thành kính tĩnh tại...

    5h sáng bức tượng đã hoàn thành,tôi giết thời gian ngắm vuốt cho đến khi đi nộp.Ông thầy giáo với thân hình còm nhom nhăn nhó như chiếc áo sơ-mi trên người - thoạt nhìn không ai nghĩ đang cưỡi trên 2 chiếc BMW - đang say mê với thứ bột trắng trên những móng tay để dài.Với vẻ ban phát từ bi của kẻ vừa đạt giải " Mua BMW trúng BMW" ,ông ta lần lượt lướt qua các bức tượng với khuân mặt lởm chởm những râu ria như muốn chụp lấy kẻ đối diện và đầy chất phòng thủ với các biến cố của cuộc sống.Đứng cạnh những bức tượng do mấy thằng bạn học vừa "thửa" được từ trường Mỹ Thuật Công Nhiệp trông em nhỏ bé,thô thiển và nhức nhối đến kỳ lạ.Không dừng lại quá 10s ở bức tượng tôi đã mất cả đêm đánh vật," 8 điểm",câu nói đơn giản và đủ ý,chậc,chắc ông ta cũng nhận ra được cái gì trong cái tác phẩm điên rồ của tôi...

    ...Chiều,mớ đất sét vẫn bám chặt trên những kẽ móng tay,thật khó mà tẩy rửa những gì đã ăn sâu vào bên trong,khỉ,vứt chỏng chơ em ở góc nhà,tôi gieo lên giường cái thân hình với mớ thịt bèo nhèo như sắp tuột ra khỏi bộ khung xương cũng chực vỡ vụn ra bất cứ lúc nào.Không ngủ được,đói thật,chắc phải đến một ngày chưa có gì tống vào mõm...Em vẫn mơ hồ với lời cầu nguyện,em đang cầu nguyện cho linh hồn tôi siêu thoát chăng?tôi cần chó gì ai cảm thông và thương hại,tôi sống bất chấp và thích thú với sự điên khùng...Tại sao em lại thanh cao và đẹp đẽ đến thế? Tại sao em có thể tin tưởng và đam mê đến thế?Em làm cái thằng tôi tự thấy mình không xứng tồn tại chung dưới ánh sáng với những người như em......

    ...Tại sao em lại nhìn tôi như thế?tại sao em lại cầu nguyện cho tôi?...Em có biết tôi đã kiếm tìm em tự bao giờ...



    Được SinhRAChiDEYeu sửa chữa / chuyển vào 14:17 ngày 19/05/2006
  2. Vet

    Vet Thành viên mới Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    28/02/2004
    Bài viết:
    1.647
    Đã được thích:
    0
    Vào liền 2 box, đã thấy bài post này của thiêu thân. Box bên kia thì lướt chuột, box 2 thì dấm dứ đọc trong buổi tối tẻ nhạt này. Thôi, thiêu thân lao 1 lần trong lửa là chết, chứ ai lại lao những 2 lần hoặc hơn thế nữa mới chết bao h
    Mình có cái cảm giác của kẻ đeo duổi những hình tượng thế
  3. SinhRAChiDEYeu

    SinhRAChiDEYeu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/04/2006
    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    0
    Đôi khi,chúng ta đứng trước những cảm xúc mà lý trí không thể lấn át...Khi còn là một đứa trẻ,đứng trước những nỗi đau không thể không gục ngã,đứng trước những biến cố không thể đứng lên,đứng trước những mất mát không thể bù đắp tôi hay có những giấc mơ kỳ lạ...
    ...Trong cái giấc mơ điên khùng ấy,tôi - đứa trẻ sinh ra đã là một kẻ yếu đuối và hay suy nghĩ vẩn vơ - nằm co quắp trong cái không gian rộng lớn,bao chùm là một màu đen kỳ lạ,bên dưới tôi mặt đất trải dài ra vô tận cũng chỉ là một màu đen...Không thể nhìn hay cảm nhận được gì ngoài sự cô độc của chính bản thân và một mùi hương quái đản...nó giống mùi của loài hoa tôi đã đi hỏi bao lần nhưng vẫn quên tên.Hoa không có cánh,nó như một cục bông màu vàng nhạt và mùi hương hăng hắc không được mấy người ưa thích.Nó chỉ là loài hoa mọc bên vệ đường,hương thơm ma quái bám lấy tôi mỗi chiều đi học...
    ...Những khối đen từ bầu trời và mặt đất như phồng lên,lúc căng tròn,khi nhọn hoắt như bóp chặt lấy đứa trẻ trong một cái hộp kín,không thể cảm nhận hay cử động,thứ duy nhất để lý trí tồn tại là mùi hương như không biết mỏi mệt,xâm chiếm và níu kéo chút tình cảm cuối cùng cũng đang chực tan ra.Tôi thấy mình lúc nào mệt mỏi và không lối thoát,tôi quá yếu đuối và bé nhỏ...
    ...Nhưng khi đối diện với biến cố cuối cùng mà ai biết rồi sẽ cũng phải đến,tôi lại bình tĩnh đến kỳ lạ - mẹ đã mất - tôi không không chạy vào tìm kiếm,không chạy đến van lơn,không cầu xin hy vọng,không níu kéo sự thương xót...tôi đối diện.Ngồi thu lu một chỗ,những cái bóng nhạt nhoè một màu trắng.Ném toẹt cái khăn vào mặt lão thầy cúng khi kéo tôi đến bên linh cữu bắt tôi khóc lóc gọi tên,tôi lầm lũi đi về phòng,không ai ngăn cản,không ai đi bên tôi...
    Tôi không khóc hay không thể khóc?tôi lạnh lùng và vô cảm?tôi cũng không biết,sau lần ấy những giấc mơ cũng ít đến thăm viếng tôi hơn và thưa dần đi theo thời gian.Nhưng thỉnh thoảng,khi tôi ốm đau mệt mỏi,nó lại hiện về,nguyên vẹn và rõ ràng như một bóng ma lẩn khuất chỉ trực túm lấy tôi mà kéo về nơi tôi sinh ra và thuộc về:thế giới của màu đen...
    ...Khốn nạn thật,nó cần cái quái gì ở tôi nhỉ?tôi đâu có còn là tôi...​
  4. minhkd5

    minhkd5 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    24/05/2006
    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    0
    Nếu ko nhầm thì cậu lày học 47KD6 (được biết thầy Chiến dạy Điêu Khắc lớp đó). Tao là Minh 47KD5 đây. Sao mà buồn thế, em lào làm mày buồn thế cu?
  5. SinhRAChiDEYeu

    SinhRAChiDEYeu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/04/2006
    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    0
    @minhkd5:ờ,tao học kd6,tự dưng thấy chán vậy thôi,cũng chẳng có gì đặc biệt,mà cũng chẳng có em nào làm tao buồn cả,già rồi,nhờn rồi...tự dưng thích lưu trữ bộ nhớ... mày thức khuya thế,lại Võ Lâm hả,thứ 3 tuần sau thi rồi đấy...
    Được sinhrachideyeu sửa chữa / chuyển vào 02:16 ngày 25/05/2006
  6. SinhRAChiDEYeu

    SinhRAChiDEYeu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/04/2006
    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    0
    Về quê.Chiều.Mây giăng từng khối lớn trên bầu trời.Những hình khối và mảng màu luôn ám ảnh chất điên của một thằng theo nghề Kiến Trúc,có cái gì ám ảnh quá,trôi qua nhanh và hờ hững quá,những đám mây bay thấp mờ ảo,giống như một mớ rẻ rách bùi nhùi màu nâu lướt đi trên cái không gian như bóp nghẹt ta với thứ màu sắc cũng ảm đảm không kém...
    ...mây bay thấp cảm giác như chúng ta có thể nắm giữ được,ông anh cũng là Kiến Trúc Sư ngồi cạnh hờ hững " thấp nhỉ,nhưng chắc cũng cách mặt đất 1 cây","cũng có thể " câu đáp lại cũng hờ hững không kém,tôi biết ông ta cũng bị ám ảnh bởi những khối màu chết tiệt trên,ờ,ai mà chả thế nhỉ,ai mà chả có cái gì ảm ảnh trong bản thân nhỉ,vẫn là câu tự an ủi cũ kĩ như cái thị xã ảm đạm này...
    ...không một giọt mưa cho đến khi về đến căn nhà quen thuộc,sao lại không mưa nhỉ,mình đang mong chờ điều đó cơ mà?mình mong chờ một cảm giác được giải thoát hay muốn dìm chút lý trí còn lại trong thứ tạp âm của mưa?không biết nữa,những cơn mưa chưa bao giờ dứt trong mình kể từ ngày mẹ mất,sao lại thế nhỉ,tuổi thơ luôn là cái gì đau nhói trong mình,quá khứ lại vụt hiện về,hiển hiện...mình đứng trên một cánh đồng,giữa một bầu trời đầy sao và cầu xin một điều gì đó không đến,đó chút ký ức tuổi thơ cuối cùng còn tồn tại,sau lần đó mình không bao giờ còn cầu xin vận mệnh nữa,mình không còn tin vào cái gì gọi là may mắn,bắt đầu dấn thân với cái niềm tin chưa bao giờ chết cho đến ngày hôm nay:sống cho những giá trị mà mình tôn thờ,không bao giờ khoan nhượng,không bao giờ tha thứ cho chính bản thân và không bao giờ được gục ngã,không bao giờ thoả mãn,những mối tình với thời gian ngày càng được rút ngắn theo một phép chia nghiệt ngã,vội vàng như những đám mây kia...
    ...Chiều nay,mây bao trùm lấy ta,chưa bao giờ mây bay thấp đến vậy,chưa bao giờ thấy trời và đất gần nhau đến thế,ký ức và hiện tại là điều gì đó không thực...
    Được sinhrachideyeu sửa chữa / chuyển vào 02:13 ngày 25/05/2006
  7. minhkd5

    minhkd5 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    24/05/2006
    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    0
    ờ, uống nhiều trà đá nên mất ngủ ý mà, tao nghỉ Võ Lâm lâu rồi. Mày cứ viết đi. Tao vẫn đọc.
  8. SinhRAChiDEYeu

    SinhRAChiDEYeu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/04/2006
    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    0
    Khốn nan quá,đời là bãi *** lớn!!!
    Trời mưa,tuyệt vọng khi em bảo tối em bận,nhưng rồi em nhắn tin cho ta đầy khiêu khích:Có dám đi uống cafê mưa không???Ok,sao lại không nhỉ,ta đang mong chờ điều đó cơ mà,ta không thể kiềm nổi lòng mình vui sướng,cũng có thể mưa quá,những thằng hẹn em trước đấy nằm nhà hết rồi,nhưng có là sao đâu,ta có cơ hội và ta sẽ giành lấy nó,chả là cái chó gì cả,nếu em có bảo ta chạy bộ đến nhà em ta cũng làm cơ mà...
    ...nhưng sau khi thỏa mãn cái tôi,cái hiếu thắng trong bản thân,em lại quay sang sợ hãi cái thằng điên trong tôi,em vội lấy lý do mưa to,papa ko cho đi để quay ra từ chối,một lý do nhẹ nhàng và dễ chấp nhận...
    ...em vờn tôi như con mèo vờn cuộn len,tôi tự cho mình cái quyền được sống thật,tôi nhắn tin hẹn em ở quán,chẳng cần biết em có đến hay không,tôi sẽ chờ em.Ôi,đến lúc đấy tôi vẫn tưởng mình là người mạnh mẽ nhưng sau 2 tiếng nhấm nháp cafê tôi chợt nhận ra cái hèn trong cái thằng tôi,thậm chí tôi có thể đồng ý với em lý do mưa cơ mà,tôi đến cái quán chết tiệt đấy làm gì?Cầu xin sự thương hại từ em?khốn nạn thật,tôi ngồi như một kẻ mộng du trong quán đầy những kẻ đang yêu đương nhau và còn có thừa chút tình thương trong ánh mắt cho những con thú thảm hại như tôi.Tôi yêu em?tôi cũng chẳng biết nữa,quá sớm để nói điều đó,chúng tôi chỉ quen nhau có 2 tuần,có thể tôi chỉ dùng em để thỏa mãn cái nhu cầu được quan tâm và quan tâm,để mong chờ và để nhớ một ai đó,mk nhưng sao lại là em nhở?...
    Hết thật rồi,khốn nạn quá,hèn hạ thật,cho đến phút cuối trước khi quán đóng cửa ta vẫn hy vọng em đến ban phát một vài ân huệ kèm theo lòng thương hại,tôi đốt nốt những điếu thuốc cùng sự lãng mạng còn lai bên ngoài quán nước...
    ...Đêm,ném bộ đồ ướt sũng vào thùng rác cũng như chút lý trí còn lại,(bộ đồ mà ta mất công đi mua cả chiều để không quá nhếch nhác trước một cô gái đẹp như em),ta lang thang trên mạng,chết tiệt thật,có cái chó gì trên này ngoài những câu châm chọc nhỉ???rồi ta sẽ nhận được vài lời nói cảm thông vừa phải của những kẻ đang đi reo rắc lòng trắc ẩn hay những câu khích bác của những kẻ có vẻ trải đời,thậm chí còn vài lời chửi rủa của những kể điên không kém mình,mk,không biết nữa,thậm chí còn không biết mình viết ra để làm gì...viết mà cũng không biết câu trước mình đã viết những gi,cứ thế trào ra thôi,mk,hết thật rồi...
    Được sinhrachideyeu sửa chữa / chuyển vào 13:13 ngày 25/05/2006
  9. em_hat_hay_lam

    em_hat_hay_lam Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    24/11/2003
    Bài viết:
    2.108
    Đã được thích:
    0

    tưởng pót truyện của VĐGiang , hoá ra kô fải.
    nhưng mà đồng chí này đúng là bị ảnh hưởng bởi fong cách VĐG roài !
    "bản nhạc Rap ngắn thô tục" hay "em" hay "thiêu thân" hay cái kiểu tự "cho phép" mình mục rỗng ấy
    còn đã viết thì ko cần thiết phải tìm hiểu mình viết để làm gì. viết chỉ để mà viết thôi. thế là đủ
  10. SinhRAChiDEYeu

    SinhRAChiDEYeu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/04/2006
    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    0
    Trời mưa.em nhắn tin cho tôi: "Trời lại mưa kìa,anh đang ngủ à,nếu thế thì ngủ ngon nhé,còn nếu đang học thì tập trung học đi,đừng có mà nhớ em đấy" ...Khỉ,em lúc nào cũng vậy,luôn đoán được khi nào tôi nhớ em,và luôn nói với tôi những điều cần thiết cho tôi...
    Nhớ cơn mưa hôm qua em đi bên tôi...Trời mưa to lắm,mặt đường đầy nước...đã nói em đừng có thò mặt ra kẻo đau mắt mà em vẫn không chịu,vẫn muốn ngắm mưa...mà mưa cũng đẹp thật,nhìn con phố lung linh và mờ ảo.Gió thốc từng đợt,từng đợt như quấn lấy em và tôi trong thứ tình cảm hỗn độn...Tôi và em có phải là những cơn mưa đêm...lạnh giá,gào thét và đầy bất trắc???
    Hàng cây báng súng trên đường Đê La Thành như che hết bầu trời,đường đê cao như vậy mà cơn giông cũng tạo ra vô số những vũng nước to có,nhỏ có...Tôi và em như đi trong cái hang động to lớn đầy những thân cây và nước từ những tán lá nhỏ xuống nghiêng ngả.Em cười khúc khích trong mưa,em tự tin và đầy hứng khởi dưới cơn mưa và nói: mưa thì nằm ngủ hay cà fê là thích nhất,nhưng thế này cũng chẳng hay sao...tôi đi mà lòng trống rỗng,bóng những chiếc xe và phố nhạt nhoà,em vô tư quá quấn cả hồn tôi...
    Chúng tôi - những con người kỳ lạ - ngấu nghiến nhau trong cái cảm giác của tình yêu đến vội...đam mê và nghi ngại...Thằng bạn khi nghe chuyện nói " những người đi bên nhau trong cơn mưa rất hay cưới nhau,tôi chứng kiến mấy vụ rồi" ,khì,buồn cười thật,đúng là người chưa yêu bao giờ...nhưng có lẽ mưa không làm lòng ta lắng dịu nhưng cũng đẩy con người ta về những suy nghĩ tận cùng nơi lý trí,yếu ớt và thiếu thốn tình cảm...
    Trời Hà Nội hôm nay lại mưa,cơn mưa to và dai dẳng...Em có thể chưa là cơn mưa cuối cùng,nhưng tôi biết tâm hồn tôi đã được em tưới mát và cơn mưa em sẽ không bao giờ biến mất trong tôi...Gió có thể cuốn tôi đi theo sự nghiệt ngã của sinh mệnh con người,để lại không ít sự chai sạn nơi trái tim nhưng tôi biết có những phút giây sẽ trở thành bất tử,có những phút giây như chưa từng qua đi...
    Tôi không thể nói tôi và em sẽ đi tới đâu nhưng tôi biết tôi sẽ tan ra như những hạt mưa kia - dồn dập và nghiêng ngả - vì em...

Chia sẻ trang này