1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Nếu bạn đã được lớn lên và hấp thụ lối sống trong 1 môi trường không giống những người VN bình thườn

Chủ đề trong 'Tâm Lý Học' bởi dumb, 13/09/2008.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. rarach24

    rarach24 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    07/03/2008
    Bài viết:
    1.104
    Đã được thích:
    1
    _______________
    tuyệt vời
    nếu ngày sau tớ lập gia đình và có con cái , tớ cũng muốn dạy con cái tớ với ít nhất những điều ba bạn làm cho bạn
    nó là 1 sự bảo đảm cho con cái mình thích ứng, có cái tôi, tự lập với cuộc sống 1 cách chính thống, căn bản nhất
    .
    .
    xét về khía cạnh khác,
    mình nghĩ ko ai nói với bạn những lời này đâu !
    chính xác mà nói, đó là cách quản lý ( thay vì áp đặt ) con cái mình tốt nhất
    quản lý từ tư tưởng, suy nghĩ, cảm xúc
    bạn có tin ng lớn, ( hơn mình 1 cái đầu ) có thể điều khiển suy nghĩ của mình ko , và điều khiển cả cảm xúc, điều khiển đc cả mẫu ng mình yêu ! mẫu ng mình có thể gần gũi, tôn trọng......
    ___________đối với 1 ng có chiều sâu, tinh tế. từng trải
    làm việc đó ko khó
    môi trường của bạn tốt
    nhưng đồng thời nó cũng bao hàm điểm bất lợi
    theo mình hiểu ở đây
    đó là, niềm tin nơi bạn
    ko đc đặt ở nơi bạn, mà đặt ở ng khẳng định bạn.
    bạn có thật sự tự sống cho mình?
    hay một sự dựa dẫm theo bản năng vào 1 niềm tin lớn cho ng dẫn rắt mình !
  2. ORockyO

    ORockyO Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    12/08/2008
    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    0
    Em là người lãng mạn hay thực tế?
    [/quote]
    Em là nguời "lãng mạn",thực ra là thiếu thực tế.
    Hình như cái trọng tâm mà bác dump đang muốn thảo luận là cái này:"Tôi đã và đang hoà mình vào cuộc sống này, với cái giá phải trả là rất lớn.
    Nhưng không phải điều gì tôi cũng làm được. Tôi có những giá trị cá nhân riêng, những niềm tự hào và niềm vui cá nhân không dễ gì đánh đổi.
    Cái quan trọng là phân biệt được cái nào là thật, cái nào là ảo, cái nào nên từ bỏ, cái nào nên giữ lại trong đời sống tập thể.".
    Chủ đề này hay,hôm nọ xem trên VTV2 chuơng trình "quà tặng cuộc sống" lúc 20h30'' nói về quan hệ của con người với xã hội,đang thấy hay thì "bị" bạn gọi đi uống bia,không biết có chỗ nào phát lại cái đó không nhỉ??Các bác có biết không?
  3. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    728
    Đã được thích:
    2
    nói tương đối thôi. mình học trường chuyên từ nhỏ, gần như sống không bạn bè trong suốt thời đi học. nếu bình thường là tuổi học trò là vui chơi bạn bè thì mình là không bình thường.
    nhưng thôi, đó không phải là cái cần bàn của chủ đề này, mặc dù nó là chủ đề của rất nhiều các huyễn tưởng của mình.
  4. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    728
    Đã được thích:
    2
    Em đã hiểu đúng anh rồi đó. Cái cần giữ lại là gì, khi ta có một quá khứ có tiếng nói đến hiện tại và một hiện tại đang lấn lướt át quá khứ, khi những câu chuyện lãng mạn nhường chỗ cho những toan tính, khi những cái là "tôi " mâu thuẫn với cái "chúng ta", cái "ảo" mâu thuẫn cái ":thật", cái "tưởng là ảo" lấy lại vị trí của mình, định hình nên một cái "Tôi" trưởng thành....
    Kết quả của nó có thể có giá trị, nếu bạn rơi vào hoàn cảnh tương tự
    Được dumb sửa chữa / chuyển vào 22:15 ngày 19/09/2008
  5. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    728
    Đã được thích:
    2
    nghe bạn nói thấy bạn tự hào về bố mình và hài lòng với sự dạy dỗ này. bạn đã hiểu được sự khác biệt, mình tin bạn sẽ biết cách ứng xử.
    bạn thật may mắn
  6. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    728
    Đã được thích:
    2
    một quan điểm về cái tôi, về phương Đông và phương Tây
    http://vietnamnet.vn/vanhoa/2008/09/804066/
    Gồng mình với ?ocái tôi?, vì trống rỗng và bất tài? (I)
    09:16'' 17/09/2008 (GMT+7)
    - "...Tâm sự và tuyên ngôn của nhiều ?ongôi sao? đăng tải nhan nhản trên báo chí, mà nếu so sánh giữa lời nói với kết quả lao động nghệ thuật của họ thì không khó để nhận ra một khoảng cách..."


    Nguyễn Hòa

    1. Mấy năm trước, sau khi đọc một số topic trên tathy.com/thanglong, tôi đã copy để lưu lại ý kiến của người có nick là hoacovangnoiay như sau: ?oỞ cái thời buổi nhập nhoạng này: - Copy design của Tây Tàu, rồi may vội được mấy bộ quần áo. Thế là được gọi là nhà thiết kế thời trang - Được giải nhất karaoke phường, bỏ ít tiền ra được 1 CD x 1500 copy. Được gọi là ca sĩ - Chửi bậy khớp nhạc. Được gọi là ca sĩ hip hop - Chân dài, thiếu ăn. Được gọi là người mẫu - Có tí ti nhan sắc, được lên phim truyền hình. Được gọi là diễn viên triển vọng - Vẽ được mấy cái tranh, dở Đông, dở Tây. Được gọi là họa sỹ đương đại - Mua bãi rác về bới, cởi truồng đi lông ngông ở bãi cỏ. Được gọi là nghệ sỹ sắp đặt - Viết được một vài bài thơ, có một lũ ra vẻ mình biết thưởng thức, xúm vào hít hà, sao mà thơm ngon như bát phở 24. Thế là được gọi là Nàng thơ quần chúng? (1).

    Tôi lưu lại và dẫn ra ở đây vì dẫu có thấy buồn cười thì tôi vẫn nghĩ: bỏ qua cái vẻ thái quá trong khái quát và diễn đạt, thì ý kiến này vẫn chứa đựng trong đó một phần sự thật, một phần sự thật đáng buồn hơn là đáng mừng, đang tồn tại trong sinh hoạt văn hóa - nghệ thuật nước nhà. Bởi trong những ngày này, người ta khó có thể phân biệt giữa bạt ngàn các nghệ sĩ được quảng bá và tự quảng bá trên hệ thống thông tin đại chúng thì đâu đích thực là ?ongôi sao? tài năng, và đâu chỉ là ?ongôi sao băng? lóe ngang qua ?obầu trời nghệ thuật? rồi tắt ngóm?

    Sự dễ dãi trong định giá cùng với tình trạng lạm phát ngôn từ, trong bất kỳ tình huống nào cũng không thể tạo ra, không thể khẳng định được các giá trị. Và điều đó sẽ không có ý nghĩa gì nếu người trong cuộc tỉnh táo nhận chân mình là ai, hay không để bị quyến rũ bởi những lời tán tụng nhiều khi là sáo rỗng.

    Nhưng sự đời xem chừng không đơn giản, vẫn thấy tâm sự và tuyên ngôn của nhiều ?ongôi sao? đăng tải nhan nhản trên báo chí, mà nếu so sánh giữa lời nói với kết quả lao động nghệ thuật của họ thì không khó để nhận ra một khoảng cách. ?oTôi viết tài tử?, ?otrong thơ tôi sống thật với bản thân tôi?, ?otôi không quan tâm đến dư luận?, ?oviết để khỏi vo tròn cái tôi?, ?otôi chỉ là tôi thôi. Bóng bẩy, phức tạp mới chính là tôi?, ?otôi có chọn thơ đâu, là thơ chọn tôi đấy chứ?, tác phẩm của tôi đã dạy cho các nhà phê bình các tri thức mới? Đó là những lời tôi thu lượm được và tôi nghĩ, nếu so sánh việc sử dụng đại từ nhân xưng số ít trong các dẫn dụ kể trên với việc ngày trước Nguyễn Tuân viết đề từ cho một cuốn sách của ông bằng ba chữ ?okính tặng tôi? thì xem ra, Nguyễn Tuân lại là người khiêm tốn, chứ không phải là ?ongông? như ai đó nhận xét!

    So sánh cho vui vậy thôi, chứ dù cụ Nguyễn có ?ongông? hoặc ?okiêu? một chút thì chắc là cũng không mấy ai nhíu mày, vì ở nước Nam này, văn tài như Nguyễn Tuân chỉ có một người, kiếm đâu ra được? hai Nguyễn Tuân. Dù rằng bên vô số lời ca ngợi và khẳng định dành cho tài năng của Nguyễn Tuân, cũng có vài ba ý kiến chưa thỏa mãn với tác phẩm này hay tác phẩm khác, với chi tiết này hay chi tiết khác thì cũng không vì thế mà tiếng tăm của cụ Nguyễn lại suy suyển. Mọi người vẫn nhắc đến Cụ như nhắc đến một tài năng của văn học nước nhà.


    Minh họa: Corbis
    Nhớ ngày còn học ở Trường Đại học Văn hóa - Hà Nội, thi thoảng tôi theo bạn bè tới ngồi bên cửa sổ lớp viết văn của Trường Nguyễn Du, để nghe ké một số bài giảng. Một hôm tôi thấy trong khi giảng bài, Xuân Diệu lấy ra một cuốn tạp chí văn học - nghệ thuật của nước ngoài mà tôi không nhớ tên (hình như là tạp chí Hoa sen của Hội Nhà văn Á - Phi?) rồi đưa cho cả lớp xem. Ông bảo tạp chí đăng ba bài thơ của ba nhà thơ Việt Nam, trong đó có hai bài thơ ngoài tên tác giả, người ta phải mở ngoặc đơn để ghi chú là người Việt Nam, riêng bài của Xuân Diệu thì không ghi chú như vậy. Rồi ông hỏi: ?oCó ai biết tại sao không??. Sau khi các anh chị trong lớp trả lời không biết, Xuân Diệu bảo: ?oVì Xuân Diệu đã thuộc về nhân loại, nên không phải ghi chú là người Việt Nam!?.

    Nghe ông nói, tôi ngớ người và liên tưởng đến chuyện ?othiếu khiêm tốn?, sau nghĩ lại thấy thi tài như Xuân Diệu ở nước Nam cũng chỉ có một người, nếu Xuân Diệu là nhà thơ tầm cỡ quốc tế thì cũng không có gì phải băn khoăn, sự nghiệp thơ ca của ông sẽ bảo đảm cho điều đó (tuy về sau đọc Toàn tập Xuân Diệu thì không phải bài thơ nào, tiểu luận nào của ông cũng hấp dẫn và thuyết phục tôi).

    2. Trong văn hóa ứng xử truyền thống, dường như xưa nay ý niệm ?okhiêm tốn? đã trở thành một trong những tiêu chí để đánh giá đạo đức của con người. Chẳng thế mà ngày trước, để bày tỏ phẩm chất khiêm tốn, các cụ nhà ta lại chẳng thường sử dụng các cụm từ đại loại như ?ongu mỗ?, ?obỉ nhân?, ?okẻ hèn?,? đó sao? Mà trong thực tế, nhiều cụ sử dụng các cụm từ này vốn là đại gia, đâu đến mức ?ongu, bỉ, hèn?.

    Lại nữa, vai trò và sự chi phối của cộng đồng đối với thành viên của nó trong cách thức tổ chức xã hội truyền thống đã đẩy tới rất nhiều ràng buộc, làm cho con người không thể trở thành cá nhân với tư cách là thành viên độc lập. Chỉ những người có bản lĩnh, có uy tín như cụ Nguyễn Công Trứ hay cụ Cao Bá Quát thì mới ?oho he? được vài ba điều trước xã hội như là thể hiện cá tính mang dấu hiệu của ý thức cá nhân.

    Đến thời hiện đại, vấn đề vẫn chưa có nhiều biến chuyển, đại từ nhân xưng số nhiều (chúng tôi) vẫn được sử dụng phổ biến để thay thế cho đại từ nhân xưng số ít (tôi) và mọi người mặc nhiên coi là điều bình thường, dẫu đó là văn bản hay phát ngôn của một cá nhân cụ thể (Nhân đây, xin nói về một hiện tượng mà sự lặp lại của nó làm cho tôi nghĩ có gì đó bất thường. Ấy là khi tôi đọc những luận văn thạc sĩ, luận án tiến sĩ mà ở đấy người thực hiện thường sử dụng đại từ nhân xưng ?ochúng tôi? thay cho đại từ ?otôi?. Phải chăng đó là biểu thị của thói quen khiêm tốn? Phải chăng tác giả đã không dám thừa nhận sản phẩm nghiên cứu là của chính mình? Phải chăng vì dấu ấn của người hướng dẫn đậm nét đến mức vị học viên, nghiên cứu sinh kia không dám khẳng định là sản phẩm nghiên cứu riêng? Phải chăng đó là sản phẩm liên danh giữa tác giả và? người viết thuê? Phải chăng đó là sự phát huy truyền thống khiêm nhường?).

    Và tôi còn ngờ ngợ trong một số trường hợp, người ta sử dụng đại từ ?ochúng tôi? không hẳn là để chuyển tải tinh thần khiêm tốn, mà trong đó lại như có bóng dáng của thái độ trốn tránh trách nhiệm, cố nấp sau lưng số đông hoặc dùng số đông để bảo lãnh cho ý kiến riêng? Nghĩa là nghiêm khắc mà xem xét, thì hiện tượng sử dụng ?ochúng tôi? thay thế cho ?otôi? có khi không chỉ là một thói quen, có thể còn chứa đựng một tập tính ứng xử không hẳn là đáng biểu dương?

    Do nhiều lý do văn hóa và tự nhiên, trong quá khứ, cách thức tổ chức xã hội và mối liên kết giữa con người với con người ở Việt Nam chủ yếu phụ thuộc vào những mối quan hệ được xác lập từ mô hình ?onhà - làng - nước? (theo PGS Phan Ngọc), phụ thuộc vào sự chuyển dịch của các vai trò xã hội từ mô hình ?ovua - quan - dân? (theo GS Trần Quốc Vượng), đẩy tới sự ra đời và tồn tại của mối gắn kết chặt chẽ, khó có thể tách rời giữa cá thể với cộng đồng.


    Minh họa: Corbis

    Tình trạng ấy cùng sự chi phối của thế giới quan - nhân sinh quan Nho giáo (với một số trường hợp còn là sự pha trộn quan niệm của Phật giáo, Đạo giáo) nên xã hội ít quan tâm tới vai trò của cá thể. Nói cách khác là con người chỉ được nhìn nhận như là cá thể xã hội mà chưa được nhìn nhận như là cá nhân - con người riêng lẻ.

    Vì thế trong xã hội truyền thống, các chế định và chế ước xã hội (thành văn hoặc không thành văn) luôn quy định và tác động trực tiếp tới con người. Mọi người hành xử theo yêu cầu của chế định, chế ước xã hội hơn là từ nhu cầu, khát vọng của bản thân, làm cho con người tồn tại như là cá thể xã hội thụ động hơn là tư cách chủ nhân (xin nhấn mạnh - NH).

    Theo đó thì những câu tục ngữ như ?oCha mẹ đặt đâu con ngồi đấy?, ?oSống bằng mồ mả không ai sống bằng cả bát cơm?? đều có nguồn gốc từ vai trò của chế định, chế ước cộng đồng. Thậm chí về hình thức, câu tục ngữ ?oMột giọt máu đào hơn một ao nước lã? như có vẻ mâu thuẫn với câu ?oBán anh em xa mua láng giềng gần? thì xét đến cùng, lại có ý nghĩa riêng trong điều kiện sống cụ thể.

    Về điều này, ở phương Tây - cụ thể là châu Âu, lại diễn biến theo một quá trình khác hẳn. Cho dù ở phương Tây, hệ thống chế định, chế ước xã hội cũng không kém chặt chẽ thì vẫn dành cho con người một ?okhoảng trống?, là nơi để ý thức về vai trò của cá nhân trong tư cách là chủ thể độc lập của xã hội ra đời và phát triển. Không ngẫu nhiên từ mấy thế kỷ trước, người châu Âu có thể bồng bế nhau vượt biển, tìm đến vùng đất mới ở Bắc Mỹ, ở Úc châu để sinh cơ lập nghiệp rồi lập nên những quốc gia mới.

    Còn ở Việt Nam, lại có các biểu hiện đặc thù. Vài chục năm trước (ngoài những lý do riêng, đặc biệt và bất khả kháng) việc lấy vợ, lấy chồng là người nước ngoài, hoặc sinh cơ lập nghiệp ở vùng đất khác, ở quốc gia khác vốn là chuyện xa lạ đối với rất nhiều người. Người ta không chỉ xa lạ, không chỉ ngạc nhiên, đôi khi còn tỏ ra kỳ thị. Trong các căn nguyên của hiện tượng này, có một căn nguyên quan trọng là sự ràng buộc, trì níu của quan hệ cộng đồng truyền thống và quan niệm về sự tồn tại của con người như là những cá thể xã hội thụ động.
    (Còn nữa)
    Nguyễn Hòa

  7. chiaki_co_len06

    chiaki_co_len06 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    19/11/2006
    Bài viết:
    2.219
    Đã được thích:
    0
  8. Hienscarlett

    Hienscarlett Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    26/06/2002
    Bài viết:
    867
    Đã được thích:
    0
    Dạo này tính kiên trì càng ngày càng kém. Chẳng thể nào đọc hết bài của mọi người. takts dạo này có nhiều tâm sự thì phải
    Mình cũng giống như dumb, sống trong một hoàn cảnh giáo dục như thế. Nhà có 2 chị em thì cả 2 đều rơi vào hoàn cảnh như vậy, đều chỉ có khái niệm học và học, tuổi thơ dường như bị đánh mất vì chẳng để lại ấn tượng gì.
    Cái mà những người như mình hay dumb gặp phải lớn nhất là sự HOÀ NHẬP VỚI XÃ HỘI. Thế nào là hoà nhập với xã hội, takts đã bàn. Còn làm thế nào hoà nhập với xã hội, theo mình nhận xét có những vấn đề cần đề cập như sau:
    1. Bạn là người như thế nào. Nếu bạn là người tinh tế và nhạy cảm, bạn dễ nhận ra sự khác biệt này hơn. Nếu bạn là người cầu thị, bạn cũng sẽ dễ chấp nhận và hoà nhập xã hội hơn. Còn nếu bạn sống thụ động và chỉ thích ở trong cái kén của mình, bạn sẽ khó mà hiểu được xã hội.
    2. Bạn cần nhận thấy bạn khác đa số những người trong xã hội ở những điểm nào. Sau đó bạn sẽ phân tích những điểm đó, điều nào theo bạn là tốt, điều nào là không tốt, điều nào gây khó khăn nhiều cho các mối quan hệ xã hội của bạn. Từ đó bạn sẽ cân nhắc những vấn đề cần nên thay đổi hoặc chẳng cần thay đổi. Mỗi cá nhân vẫn cần một sự khác biệt để người khác nhìn ra mình. mặc dù xã hội bây giờ sống theo kiểu trào lưu là nhiều. Một điểm khác biệt có thể làm bạn thành nổi tiếng, nhưng cũng có thể thành dở người
    3. Vẫn có những người sống thật khác với xã hội. Nhưng thường thường, với những người đó, sự thành công khó đến, vì người ta không vận động chung theo quy luật của xã hội, mà tự mình đi một con đường riêng. Họ vẫn cảm thấy hài lòng và thoả mãn với thế giới riêng của họ. Nhưng họ luôn cô đơn.
    Còn với mình, mình nhận ra mình khác những người xung quanh từ rất sớm, và mình cũng thích nghi tốt nên thấy không mấy khó khăn. Mình nhận thấy sự khác biệt cũng có cái tốt. Khi chưa hoà nhập xã hội, mình tự tư duy, tự đưa ra quan điểm sống cho bản thân mình. Khi tiếp xúc với xã hội, mình đem những cái đó ra kiểm chứng, cái gì mình tư duy đúng, cái gì mình thấy không ổn và thay đổi. Những người khác, mình thấy họ ít suy nghĩ về quan điểm sống, họ thay đổi theo xã hội như một chú tắc kè hoa. Đến giờ, mình vẫn thấy quan điểm sống của mình có phần khác với xã hội, và nó gây khó khăn cho mình, nhưng mình chấp nhận điều đó vì mình không thể sống khác được. Nó có thể làm mình khó thành công trong cuộc sống, nhưng lại làm tâm hồn mình thanh thản. Bạn sẽ phải lựa chọn.
  9. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    728
    Đã được thích:
    2
    "bệnh nhân người Anh" đó, chiaki biết không?
    những người bạn học của mình họ bình thường lắm nhé. thế nên mình gặp họ là thấy khác ngay a`.
    túm lại là thông cảm nhé, mình kô thích bàn về vđề này nữa. chiaki kể về mình thì hay hơn đó, chẳng hạn là chiaki học chuyên trường nào, môn gì....
    anyway, thanks for your care!!!
  10. dumb

    dumb Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    08/06/2003
    Bài viết:
    728
    Đã được thích:
    2
    cảm ơn Hienscarlet!!!
    bài viết của bạn rất hữu ích.

Chia sẻ trang này