1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Nếu có thời gian, ĐỌC cái này rồi viết xem hôm nay bạn muốn làm gì?

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi timaikhongthay, 08/05/2006.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. cactus_mix

    cactus_mix Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/05/2006
    Bài viết:
    69
    Đã được thích:
    0
    Hãy nhìn đời bằng một ly ****tail ...
    Cuộc sống ngon lành như một ly ****tail vậy, đấy là khi bạn biết pha chế và thưởng thức nó.
    1. Mỗi người chỉ có một cơ thể của riêng mình. bạn có thể làm gì tuỳ thích với nó nhưng nên nhớ rằng nó là thứ duy nhất thực sự của bạn và ở bên bạn cho đến cuối cuộc đời. Vì thế hãy đối xử tử tế với nó.
    2. Không có điều gì trong cuộc sống mà không hàm chứa trong đó những bài học. Có lúc bạn sẽ vô cùng thích thú nhưng cũng có lúc bạn sẽ thấy chán phèo và có những bài học khiến bạn đau. Nhưng hãy hiểu rằng điều quan trọng là bạn rút được gì sau những bài học đó.
    3.?Kia? không bao giờ tốt bằng ?ođây?. Khi những cái ?okia? trở thành cái ?ođây? của bạn, bạn sẽ dễ dàng để mắt tới những cái ?okia? khác vì nghĩ rằng nó có vẻ tốt hơn cái ?ođây? bạn đang có. Nên học cách bằng lòng với chính mình vì đôi khi thực chất những cái ?okia? không thể bằng những cái ?ođây? được.
    4. Tự bạn sẽ quyết định cuộc sống của mình. Bạn sẽ có những công cụ và nguyên liệu cần thiết nhưng pha chế nó như thế nào là nhờ chính đôi tay trái tim và khối óc của bạn. Vì vậy đừng trông chờ vào may mắn mà hãy chú ý đến chính bản thân mình đi.
    5. Bạn sẽ quên tất cả những điều tôi nói ở trên. Thật đấy, cũng không cần thiết phải nhớ quá nhiều như vậy. hãy cứ nhìn đời như một ly ****tail đủ mọi hương vị và màu sắc. Chua vẫn có thể làm cho ngọt. Ngọt vẫn có thể làm cho đằm. Không một bartender nào có thể pha một ly ****tail thật tuyệt ngay từ lần đầu tiên. Và chắc chắn là bạn sẽ luôn có đủ nghị lực, niềm tin và lạc quan để pha ly ****tail cho mình chứ.

    *****************************************************************************
    Tôi có một sở thích là pha chế đồ uống, nghe có vẻ lộm cộm vì những thứ có thể ăn được được tôi trộn chung lại và tạo thành một món "đặc biệt" cho cái bụng vốn yếu của tôi. Đó là ngày trước khi tôi thấy một người bà con trộn khoai lang với cà phê cho tôi thưởng thức, rồi cả trong những ngày hè nóng nực, chị cũng lấy vải, bóc vỏ, trộn với đường và đá, cho một chút siro, thật đẹp mắt ,vui vẻ cho tôi thưởng thức. Và cái sự thích thú pha chế bắt đầu nảy sinh từ đó. Sau bao nhiêu năm "kinh nghiệm chế biến", với đủ loại quả có thể ăn được, tôi chuyển sang bia, rượu, nước sô đa, rồi vodka; nói chung là để tạo cho mình một ly ****tail hoàn hảo. . Cho đến gần một năm nay, tôi đã nghiệm ra rằng ko phải thứ gì cũng có thể trộn lẫn vào nhau được, đôi khi sự đơn giản như nước cam + vodka cũng đủ để khiến ta lâng lâng và dễ chịu thực sự, thì tội chi phải làm phức tạp hóa nó lên nhỉ ? Tôi chuyển sang tạm chung thủy với loại đồ uống này : vừa chua chua, vừa nồng nồng và ngọt ngọt...
    What do you think, guys?
  2. NhuMay_NhuMua

    NhuMay_NhuMua Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    07/08/2005
    Bài viết:
    620
    Đã được thích:
    1

    Ngày xửa ngày xưa, tại xứ sở nọ, có một vương quốc thịnh vượng và thanh bình. Mùa đông năm đó, tuyết rơi trắng như bông. Hoàng hậu của vương quốc ngồi đan bên cửa sổ...
    "Ái dồi ôi" - Bổng hoàng hậu kêu thất thanh và vứt mạnh kim đan ra phía trước. Bà bị kim đâm vào tay. Cũng phải thôi, vì từ bé đến giờ, sống trong nhung gấm, người hầu kẻ hạ xung quanh, có bao giờ phải đan đâu. Bà đau, đau lắm. Một giọt máu từ tay bà rơi xuống tuyết, tuyết phủ che mất. Một giọt nữa, lại bị tuyết che. Tức mình, bà nặn máu cho ra. Máu hoà xuống tuyết, đỏ lòm. Hoàng hậu liền ước : ?oSau này mà có một người con gái da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun thì sướng nhờ?. Nghĩ vậy, bà mỉm cười, và kéo vua cha vào phòng ngủ...
    Chín tháng sau, hoàng hậu sinh được một cô con gái giống y như mong ước. Da cũng trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun, và răng thì vàng khè. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bạch Tuyết vừa được sinh ra thì bà mất, hưởng thọ 35 tuổi và an táng tại quê nhà.
    Một năm sau, vua cha lấy vợ mới. Bà này đẹp, nhưng kiêu. Ngày nào bà cũng soi gương và hỏi:
    ?oGương kia ngự ở trên tường.
    Nước ta ai đẹp được dường như ta.
    Ta là hoàng hậu kiêu sa.
    Gương mà nói xấu là ta đập liền?.
    Gương đành trả lời: ?oThưa hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất trần đời?. Nghe vậy, hoàng hậu sướng rơn.
    Bạch Tuyết càng lớn càng xinh đẹp, nhất là khi nàng không cười. Mỗi bước chân nàng đi, hoa trái như tươi hơn, chim chóc như hót hay hơn, và không gian tràn ngập tiếng vui cười. Năm lên bảy, Bạch Tuyết bắt đầu đẹp hơn hoàng hậu, giờ đã bước vào tuổi lục tuần.
    Vào một ngày nọ, như thường lệ, vừa tỉnh giấc, hoàng hậu hỏi ngay gương thần. Nhưng lần này, gương đã trả lời: ?o Xưa kia bà đẹp nhất trần. Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn?. Nghe gương trả lời, hoàng hậu giận tím người. ?o Này thì đẹp này, này thì đẹp này?, hoàng hậu vừa gào, vừa đập bôm bốp vào gương. Đập chán, bà liền cho gọi người thợ săn giỏi nhất của vương quốc đến và ra lệnh: ?oNhà người hãy đem con Bạch Tuyết xấu xí vào rừng, treo nó lên cành cây, và moi tim gan của nó về đây cho ta xào cần tỏi. Mau!?.
    Người thợ săn vâng lệnh và đem Bạch Tuyết vào rừng. Khi ông rút dao ra, Bạch Tuyết liền khóc lóc thảm thiết:
    Bác tha cho cháu bác ơi
    Cháu xin ở lại rừng chơi suốt đời
    Bác về nói với bà ta.
    Bác vừa giết cháu chẳng tha cho về.
    Tim thì bác mổ lợn xề.
    Gan, bác bắn hoẵng mang về lập công?.
    Động lòng, người thợ săn tốt bụng liền thả cho Bạch Tuyết chạy đi, rồi ồng quay trở lại lâu đài với bộ lòng lợn rừng trên tay...
    Lại nói về Bạch Tuyết. Được người thợ săn thương tình, cô chạy một mạch không thèm ngoái lại vì sợ ông đổi ý. Cô cứ chạy, chạy mãi. Thú rừng gào rú xung quanh cô. Gai rừng cứa khắp người cô. Không biết cô đã phải đau đớn thế nào, chỉ biết rằng sau này thì thân thể cô chằng chịt sẹo.
    Chán nản, Bạch Tuyết bắt đầu khóc. Cô khóc thương người mẹ quá cố. Cô khóc giận người cha nhu nhược. Cô khóc hận mụ dì ghẻ độc ác. Và cuối cùng, cô khóc vì sợ. Không sợ làm sao được, khi bầy thú hoang chạy xung quanh cô cứ liếm mép quèn quẹt. Cô cứ chạy như vậy không biết đã bao xa, vượt qua bao con suối, leo qua bao ngọn đồi. Thế rồi, đến lúc tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, bỗng trước mắt cô hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Mừng rơn, Bạch Tuyết hét to: "Y.a.h.o.o!!!!!!!, sống rồi".
    Từ từ, thận trọng, Bạch Tuyết tiến lại gần ngôi nhà. "Cộc... Cộc...Cộc", cô gõ cửa. Không có tiếng đáp lại. "Kịch...Kịch...Kịch", Bạch Tuyết gõ to hơn. Không gian vẫn im lặng như tờ. "Uỳnh...Uỳnh... Uỳnh", lần này, lấy hết sức bình sinh, Bạch Tuyết mắm môi mắm lợi đạp cửa. Chỉ có tiếng ẳng của một con chó hoang giật mình kinh hãi. Bạch Tuyết thử đẩy cửa. "Xời, thế mà cứ tưởng là có khoá", cô nói thầm vì cửa mở toang. Trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng kỳ thú mà có nằm mơ cô cũng chẳng bao giờ hình dung ra được. Đồ vật trong nhà, cái gì cũng bé tẹo, mà loại nào cũng có 7 thứ...
    Trong khu rừng này, không có một bóng dáng người qua lại, ngoại trừ 7 người đàn ông tí hon, hay còn gọi là 7 chú lùn. Thường ngày, cả 7 chú lùn đi làm từ sáng sớm, sau khi đã chuẩn bị cơm nước đầy đủ cho bữa tối. Họ làm cửu vạn tại một thị trấn cách đó không xa. Hôm nay, họ về muộn hơn thường nhật. Từ xa, cả 7 chú đã nhận thấy nhà mình có điều gì khác lạ so với mọi ngày. Cửa giả thì mở toang. Khói thôi toả lên từ mái bếp. Và chao ôi: thú dữ đứng xếp hàng trước cửa. Bước vào căn phòng, sự xáo trộn đầu tiên đập vào mắt các chú lùn là bàn ăn của họ.
    " Ai đã uống chút nước của tôi vậy?" Chú lùn thứ nhất kêu to.
    " Còn ai đã dùng chút cơm của tôi?" Đến lượt chú thứ hai ngạc nhiên.
    " Ai đã ăn chút rau của tôi?" Chú lùn thứ ba thốt lên
    " Và ai đã xơi hết thịt của tôi?" Cuối cùng chú thứ bảy cất tiếng.
    Cả bảy chú lùn đứng đưa mắt nhìn nhau. Vậy là tối nay phải ăn mì tôm rồi. Bỗng một chú hét lên: " Phòng ngủ của tụi mình đang có người trong đó". Không ai bảo ai, tất cả cũng lao vào. Và cũng không ai bảo ai, tất cả đều dừng lại trước cửa.
    " Chả phải em sợ đâu, nhưng anh là anh cả, anh vào trước đi, bọn em đứng ngoài cảnh giới". Chú thứ bảy nhìn anh trai, đồng thời đẩy mạnh anh vào phòng... Người anh cả bước vào phòng với chiếc cời lò trên tay. Từng bước, từng bước, chú thận trọng đi vào. Không gian im lặng đến nghẹt thở... Bỗng uỳnh. Chuột chạy loạn xạ. Chiếc cời lò rơi từ trên tay chú xuống đất lúc nào. Cảnh tượng trước mắt làm chú sững sờ, quên cả đau đớn do bị cời lò rơi vào chân. Một cô bé đẹp như thiên thần, đang nằm ngủ trên 7 chiếc giường được nàng ghép lại. Khuôn mặt cô mới thánh thiện làm sao, nếu không để ý đến gợn thịt nhỏ còn vương trên mép. Nụ cười trên môi cô càng làm cho khuôn mặt của cô thêm phần rạng rỡ. Tuy nhiên hai nắm tay cô thì lại đập liên tiếp xuống giường. Có lẽ cô đang trải qua một giấc mơ đầy biến động.
    Trong cơn mơ, Bạch Tuyết thấy mình đấm túi bụi vào mặt hoàng hậu. Chịu không nổi, hoàng hậu ngã cái rầm làm cô giật mình tỉnh giấc.
    ?oA a a....... Mẹ ơi cứu con?. Bạch Tuyết hét lên hoảng loạn khi thấy 7 người đàn ông có bộ mặt cười đang ngó mình trân trân. Rồi tiếng hét cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi lại vút cao. Được một lát thì tắt hẳn. Lúc này, thay vì sợ hãi, cô bắt đầu thấy tò mò với 7 con người trước mặt. Hơn nữa, cả bảy chú lùn đều tỏ thái độ rất thân thiện khiến cô cảm thấy họ thậm chí còn đáng yêu nữa là đằng khác, nếu không kể tới đôi lúc có chú lại nghiến răng ken két vì quá đói. Dần dần họ đã làm quen được với nhau.
    Cuộc sống êm ả cứ thế trôi qua. Hàng ngày, Bạch Tuyết làm Ô sin quét dọn nhà cửa, nấu cơm đun nước, giặt giũ quần áo trong khi 7 chú lùn đi làm cửu vạn ở làng bên. Tối đến, họ cùng đánh chắn. Cả 8 người đều cảm thấy rất hạnh phúc...
    Về phần dì ghẻ, đinh ninh rằng mình đã được ăn tim gan Bạch Tuyết, bà ta không thèm ngó ngàng tới gương thần. Một hôm, nhân dịp sinh nhật lần thứ 70, bà mới lại lôi gương ra và bắt đầu hỏi:
    ?o Gương kia ngự ở trên tường
    Nước ta ai đẹp được dường như ta...?
    ?o Xưa kia bà đẹp nhất trần
    Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn
    Nàng ta ở khuất núi non
    Tại nhà của bảy chú lùn xa xa?
    Gương thần trả lời. Và đây cũng là lần cuối cùng người ta nhìn thấy gương thần vì ngay sau câu trả lời đó, dì ghẻ vớ lấy gương và lẳng vèo ra ngoài cửa sổ vỡ tan tành.
    Ngay sau đó, dì ghẻ nhằm hướng nhà của 7 chú lùn thẳng tiến, sau khi đã hoá trang thành người bán hoa quả rong với hai gánh táo trĩu nặng trên vai. Một ngày kia, trước cửa nhà của bảy chú lùn xuất hiện một bà lão với một quả táo duy nhất trong đôi quang gánh của mình. Để có thể đến được nơi, dì ghẻ phải chén dần chén mòn số táo mình mang đi. Còn quả cuối cùng, bà ta bơm thuốc độc vào một nửa rồi mang đến chỗ Bạch Tuyết:
    - Hỡi con gái xinh đẹp của ta. Ta mang cho con quả táo này để con ăn cho thêm phần rạng rỡ.
    - Thần kinh à? Dở hơi à? Điên à? Trời không mưa sao mặc áo mưa? Bạch Tuyết đáp. Ai là con gái bà? Còn táo thì thôi khỏi, bảy chú lùn dặn rằng không được ăn đồ của người lạ.
    - Cô sợ táo có thuốc độc ư? Đừng nghĩ thế phải tội, cô gái. Bây giờ thế này nhé. Ta sẽ ăn một nửa, và đưa cho con một nửa. Vậy là OK rồi chứ gì?
    - Thế thì quý hoá quá. Cho cháu nửa ngon ngon kia kìa.
    Vừa ăn dứt miếng táo, Bạch Tuyết giật giật mấy cái rồi ngã lăn xuống đất, và dì ghẻ, bà ta cũng giật giật mấy cái vì đau khi bị Bạch Tuyết tóm lấy tóc trước khi ngã. Đau, nhưng dì ghẻ sung sướng lắm. Làm sao mà không sung sướng cho được, khi giờ đây bà đã không còn đối thủ về nhan sắc. Hạnh phúc tuyệt đỉnh, bà chạy một mạch về lâu đài, băng băng qua những con suối, nhảy vút qua các khóm bụi rậm, và giành giải nhất cuộc thi marathon vượt rào đang tình cờ được tổ chức trong vương quốc...
    Hôm nay, khác với mọi ngày, bỗng nhiên cả bảy chú lùn đều cảm thấy trong lòng có điều gì bất ổn. Tình trạng vẫn không khá hơn, sau khi cả bảy chú đã xơi gọn 7 gói xôi to vì ngỡ rằng mình đói. Trên đường về, khung cảnh dường như khác thường hơn. Thú rừng chạy tung tăng khắp nơi vì không còn lo bị những viên đạn được bắn ra từ súng săn của một ai đó nấp trong nhà. Còn chim chóc thì đậu kín trước sân. Thường ngày lấy đâu ra chim do chúng sợ sập bẫy của Bạch Tuyết đặt trước cửa nhằm cải thiện bữa ăn. Bảy chú lùn linh cảm thấy một điều gì chẳng lành khi tiến đến gần ngôi nhà. Bỗng một tiếng rú vang lên, tiếp theo là 6 tiếng rú khác: Họ nhìn thấy Bạch Tuyết nằm sõng xoài bên cửa ra vào, và trong tay nàng là một nắm tóc...
    Biết rằng Bạch Tuyết đã bị dì ghẻ hãm hại, bảy chú lùn đau đớn lắm. Từ đây, cơm nước chẳng ai lo, áo quần không ai giặt. Họ khóc ròng rã ba ngày liền, đêm vẫn đi ngủ. Họ muốn chôn cô, nhưng khi thấy sắc mặt cô vẫn ửng hồng như lúc còn sống thì lại không nỡ. Họ đặt cô vào trong một chiếc quan tài bằng thuỷ tinh trong suốt, khắc tên cô bằng chữ vàng, và ghi rõ cô là một nàng công chúa. Họ mang quan tài cô lên núi rồi thay phiên nhau ngày đêm trông giữ. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, Bạch Tuyết nằm trong quan tài vẫn tươi tỉnh như khi chưa nằm trong quan tài. Da nàng vẫn trắng như tuyết, tóc vẫn đen như gỗ mun, môi vẫn đỏ như máu, và răng thì vẫn vàng khè...
    Một ngày nọ, có một hoàng tử tình cờ đi ngang qua. Biết được câu chuyện do các chú lùn kể lại, hoàng tử xin được mang nàng về để nhìn cho sướng. Được các chú lùn đồng ý, chàng bảo thị vệ khuân quan tài thuỷ tinh xuống núi. Bỗng nhiên, một người thị vệ vấp phải rễ cây khiến cho quan tài bị xóc mạnh. Miếng táo trong miệng Bạch Tuyết văng mạnh ra ngoài. Bạch Tuyết sống lại, và thay vào đó là một chú ******** nhăn khi đớp phải miếng táo đó.
    Nghe hoàng tử kể lại đầu đuôi câu chuyện, tất nhiên là sau khi đã thêm mắm thêm muối cho tăng phần sinh động, Bạch Tuyết liền đồng ý theo hoàng tử sang Đài Loan về ra mắt nhà bố mẹ chồng. Lễ cưới được tổ chức vô cùng sang trọng. Trong số khách mời, có cả mụ dì ghẻ độc ác. Vừa nhìn thấy Bạch Tuyết, cơn tức giận dâng trào, mụ liền ngã lăn ra chết
    Tuy sống trong hạnh phúc bên hoàng tử, Bạch Tuyết vẫn không quên bảy chú lùn. Nàng xin phép chồng đón bảy chú về cung và tìm được bảy cô lùn giúp các chú an hưởng tuổi già. Họ đã cùng ở bên nhau cho đến cuối đời
    Chết cười
    Được NhuMay_NhuMua sửa chữa / chuyển vào 13:23 ngày 08/06/2006
  3. nguyenfom

    nguyenfom Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    01/04/2006
    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    0
    Làm sao cho đời ta lãng quên....Ngày nào em cũng mong như thế.
  4. cactus_mix

    cactus_mix Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/05/2006
    Bài viết:
    69
    Đã được thích:
    0
    ....
    Được cactus_mix sửa chữa / chuyển vào 02:15 ngày 09/06/2006
  5. cactus_mix

    cactus_mix Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/05/2006
    Bài viết:
    69
    Đã được thích:
    0
    ....muốn ngủ mà ngủ không được...
  6. timaikhongth4y

    timaikhongth4y Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    04/06/2006
    Bài viết:
    108
    Đã được thích:
    0
    4 năm lại 1 lần, người ta được vui mà không cần lo là cái vui đó có phải trả giá gì không, người ta vui vì 1 cái chẳng liên quan gì đến người ta, nhưng sự đam mê đó là như vậy, không cần lí do, chỉ cần nó làm người ta thấy hài lòng, người ta thấy được thoả mãn cái ham muốn của họ. World Cup!
    Cũng đã lâu rồi mình không tìm thấy niềm vui, không có gì làm mình thấy vui...lâu lâu rồi mới lại có cảm giác háo hức đợi đến cái ngày để tự thưởng cho mình, tự tìm lấy niềm vui cho mình, đêm .... gần 4h sáng....chắc vì hôm qua ngủ nhiều nên giờ lại thức giữa chừng....thấy mọi thứ yên lặng 1 cách đáng sợ....một mình mình với cuộc đời....
    Hôm nay sẽ vui....cho dù là 1 mình!
    (Cactus dạo này khoẻ không? có khi tôi với ông, 2 thằng con zai làm bạn với nhau lại khoẻ đấy, không có chờ mong, kỳ vọng, không có ý tứ, và tất nhiên là không có thất vọng, ông bạn nhỉ?---Nói thế này ông tưởng tôi là GAY thì ngại nắm, tôi chỉ thích con gái thoy à, yên tâm đi)
    Được timaikhongth4y sửa chữa / chuyển vào 06:46 ngày 09/06/2006
  7. cactus_mix

    cactus_mix Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/05/2006
    Bài viết:
    69
    Đã được thích:
    0
    Chà, cám ơn ông bạn vẫn nhớ tới tôi, tôi thì vẫn chờ xem mấy bài viết của ông, cơ mà lâu lâu mới thấy ông post, hơi bị vắng vẻ đấy. Tôi vẫn khỏe, mỗi tội thời tiết chán quá, nóng bức ngột ngạt, thế đâm ra lại khó chịu hơn. Tôi thì chơi với tuốt, gay cũng chẳng sao, vốn có hào hứng đâu mà gay nó cần . Ông thì thích con gái, còn tôi thì chỉ thôi, thế là sung sướng cuộc đời rồi. Mà ông cũng đáo thật, nick cũ bị khóa, lập nick mới cũng chẳng khác là bao, hay đấy ông bạn.
  8. cactus_mix

    cactus_mix Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/05/2006
    Bài viết:
    69
    Đã được thích:
    0
    Cậu bé tật nguyền nhảy hip hop bằng tay
    Lần đầu tiên xuất hiện trong chương trình giao lưu ?oNhững bước nhảy 2006? ở Đầm Sen, Trung đã được giám đốc Công ty Viet Hop chú ý và mời tham gia cùng nhóm hip hop của công ty, đồng thời đề xuất với Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam kỷ lục ?oNgười khuyết tật đầu tiên ở Việt Nam nhảy hip hop?.
    Không có gậy, không có xe lăn, phương tiện duy nhất hỗ trợ Nguyễn Thành Trung có biệt danh Trung "hip hop" là đôi dép. Khi Trung ngồi, đôi dép được mang vào chân, khi Trung đi, đôi dép được xỏ vào tay.
    Người khuyết tật nhảy hip hop đó là chuyện lạ bởi trong hình dung của nhiều người chắc sẽ khó coi lắm, vì nhảy hip hop gần như phải vận động toàn bộ các bộ phận trong cơ thể, nhất là đầu, tay và chân. Còn Trung, hai chân teo tóp vì căn bệnh sốt bại liệt từ năm 3 tuổi, muỗi chích, kiến cắn vẫn biết đau nhưng không thể đi đứng được.
    Có dịp chứng kiến Trung biểu diễn trên sân khấu Đầm Sen vào ban đêm, trong buổi họp mặt Kỷ lục gia 2006 do Vietbooks tổ chức, bài hip hop của Trung đã gây xúc động cho khán giả. Đêm đó, trên sân khấu, khi đèn bật sáng, Trung đã ngồi sẵn đợi nhạc nổi lên. Em bắt đầu nhảy chủ yếu bằng hai tay và bắt đầu trồng cây chuối, một động tác quen thuộc của dân hip hop. Đầu tiếp đất, đôi chân không bình thường của Trung bắt đầu xếp bằng trên không, rồi cả người em nhún nhảy theo điệu nhạc sôi động... Bộ phận xử lý ánh sáng trên sân khấu nhạc nước hôm đó cũng rất tế nhị, giảm tối đa ánh sáng để Trung trở vào cánh gà một cách tự nhiên.
    Để vui sống, tham gia sinh hoạt cộng đồng, vượt qua mặc cảm bản thân, người khuyết tật thường chọn cho mình môn thể thao yêu thích và phù hợp với thể trạng của mình. Rất mê thể thao nhưng nhìn đi nhìn lại cơ thể mình, Trung không biết chơi môn gì. Tình cờ xem truyền hình thấy các bạn trẻ ở Hàn Quốc nhảy hip hop, Trung mê quá, chợt nghĩ môn này có thể hợp với mình đây, tập thử coi sao. Sợ bị chê cười, Trung lén cha mẹ, bạn bè trong xóm tập một mình.
    Người bình thường tập đã khó, huống gì đôi chân của Trung không thể điều khiển được, nhưng rồi cố chịu đau sau vài cú ngã, Trung đã có thể chuyển từ tập nệm sang tập trên nền gạch. Được khoảng một tháng, cha mẹ phát hiện, sợ Trung bị chấn thương nặng nên không cho tập. Trung năn nỉ mãi, và hứa sẽ cẩn thận mới nhận được cái gật đầu của cả cha lẫn mẹ. Được vài chiêu thức rồi, Trung rủ khoảng 10 đứa bạn cùng xóm đến coi, bạn Trung đứa nào cũng mê, khen Trung nhảy coi được, xúm nhau cổ vũ reo hò ?oxúi? Trung tập tiếp. Từ đó, đứa nào có băng đĩa hip hop của nước ngoài hay là đem đến cho Trung mượn tham khảo.
    Nhà Trung ở phường Lê Bình, quận Cái Răng, TP Cần Thơ nên chuyện ở miền Tây vừa xuất hiện một nhân vật bị khuyết tật nhảy được hip hop chẳng bao lâu đến tai nhóm Hip hop S Cần Thơ. Vậy là Trung được mời gia nhập nhóm hàng ngày tập chung với các bạn. Đầu năm 2006, lần đầu tiên Trung diễn ở quán cà phê nhạc sống Phố Nhớ ở Cần Thơ cho mấy trăm khách xem. Thoạt đầu hơi run nhưng nhảy vài chiêu khách vỗ tay hoan hô tưng bừng, Trung phấn khích nhảy mỗi lúc một hăng hơn. Đó cũng là lần đầu tiên Trung kiếm được tiền từ hip hop.
    Vài năm trước, gia đình còn khó khăn, mẹ mở quán giải khát, cha làm cán bộ phường, Trung với một đứa bạn chèo xuồng đi lưới cá về bán phụ tiền chợ cho gia đình. Thấy con mưa nắng cực khổ quá, mẹ Trung giao việc ở quán pha trà, cà phê, rửa ly tách nhàn nhã hơn... Trước đây Trung cũng thường chơi đùa với bạn cùng xóm, tuy cười vui nhưng trong lòng lúc nào cũng buồn bã. Biết hip hop, thử hip hop, đám mây mặc cảm đã bớt nặng nề, Trung thấy vui vẻ, yêu đời vì có thêm nhiều bạn và nhất là có nghề để tự nuôi sống bản thân mình, phụ giúp gia đình.
    Từ lúc bắt đầu nhảy hip hop đến nay, khoảng 7 tháng, trung bình khoảng 1,5 năm mới đủ sức ra ?onghề?, Trung đã tham gia biểu diễn khoảng 11 chương trình. Lần nào Trung cũng trình diễn những động tác không giống ai khiến các bạn nhảy khác thán phục tìm đến làm quen đề nghị Trung biểu diễn để họ tập theo.
    Bài Trung đang tập và đi biểu diễn hiện giờ thường là những động tác như xếp bằng 2 tay dẻo MBB, trồng chuối xếp bằng, xoắn đầu, lật đồng tiền, đá ngựa kép... kết hợp những động tác đẹp mắt tự Trung sáng tạo ra. Trung cho biết đang tiếp tục tập luyện các bài tập đỉnh cao và cùng với Công ty Viet Hop chuẩn bị cho chương trình lưu diễn quanh các khu công nghiệp và trường đại học với chủ đề ?oVì an toàn giao thông và không có tệ nạn?.
    Trung bày tỏ mong muốn: ?o"Cậu bé tật nguyền nhảy hip hop bằng tay
    Lần đầu tiên xuất hiện trong chương trình giao lưu ?oNhững bước nhảy 2006? ở Đầm Sen, Trung đã được giám đốc Công ty Viet Hop chú ý và mời tham gia cùng nhóm hip hop của công ty, đồng thời đề xuất với Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam kỷ lục ?oNgười khuyết tật đầu tiên ở Việt Nam nhảy hip hop?.
    Không có gậy, không có xe lăn, phương tiện duy nhất hỗ trợ Nguyễn Thành Trung có biệt danh Trung "hip hop" là đôi dép. Khi Trung ngồi, đôi dép được mang vào chân, khi Trung đi, đôi dép được xỏ vào tay.
    Người khuyết tật nhảy hip hop đó là chuyện lạ bởi trong hình dung của nhiều người chắc sẽ khó coi lắm, vì nhảy hip hop gần như phải vận động toàn bộ các bộ phận trong cơ thể, nhất là đầu, tay và chân. Còn Trung, hai chân teo tóp vì căn bệnh sốt bại liệt từ năm 3 tuổi, muỗi chích, kiến cắn vẫn biết đau nhưng không thể đi đứng được.
    Có dịp chứng kiến Trung biểu diễn trên sân khấu Đầm Sen vào ban đêm, trong buổi họp mặt Kỷ lục gia 2006 do Vietbooks tổ chức, bài hip hop của Trung đã gây xúc động cho khán giả. Đêm đó, trên sân khấu, khi đèn bật sáng, Trung đã ngồi sẵn đợi nhạc nổi lên. Em bắt đầu nhảy chủ yếu bằng hai tay và bắt đầu trồng cây chuối, một động tác quen thuộc của dân hip hop. Đầu tiếp đất, đôi chân không bình thường của Trung bắt đầu xếp bằng trên không, rồi cả người em nhún nhảy theo điệu nhạc sôi động... Bộ phận xử lý ánh sáng trên sân khấu nhạc nước hôm đó cũng rất tế nhị, giảm tối đa ánh sáng để Trung trở vào cánh gà một cách tự nhiên.
    Để vui sống, tham gia sinh hoạt cộng đồng, vượt qua mặc cảm bản thân, người khuyết tật thường chọn cho mình môn thể thao yêu thích và phù hợp với thể trạng của mình. Rất mê thể thao nhưng nhìn đi nhìn lại cơ thể mình, Trung không biết chơi môn gì. Tình cờ xem truyền hình thấy các bạn trẻ ở Hàn Quốc nhảy hip hop, Trung mê quá, chợt nghĩ môn này có thể hợp với mình đây, tập thử coi sao. Sợ bị chê cười, Trung lén cha mẹ, bạn bè trong xóm tập một mình.
    Người bình thường tập đã khó, huống gì đôi chân của Trung không thể điều khiển được, nhưng rồi cố chịu đau sau vài cú ngã, Trung đã có thể chuyển từ tập nệm sang tập trên nền gạch. Được khoảng một tháng, cha mẹ phát hiện, sợ Trung bị chấn thương nặng nên không cho tập. Trung năn nỉ mãi, và hứa sẽ cẩn thận mới nhận được cái gật đầu của cả cha lẫn mẹ. Được vài chiêu thức rồi, Trung rủ khoảng 10 đứa bạn cùng xóm đến coi, bạn Trung đứa nào cũng mê, khen Trung nhảy coi được, xúm nhau cổ vũ reo hò ?oxúi? Trung tập tiếp. Từ đó, đứa nào có băng đĩa hip hop của nước ngoài hay là đem đến cho Trung mượn tham khảo.
    Nhà Trung ở phường Lê Bình, quận Cái Răng, TP Cần Thơ nên chuyện ở miền Tây vừa xuất hiện một nhân vật bị khuyết tật nhảy được hip hop chẳng bao lâu đến tai nhóm Hip hop S Cần Thơ. Vậy là Trung được mời gia nhập nhóm hàng ngày tập chung với các bạn. Đầu năm 2006, lần đầu tiên Trung diễn ở quán cà phê nhạc sống Phố Nhớ ở Cần Thơ cho mấy trăm khách xem. Thoạt đầu hơi run nhưng nhảy vài chiêu khách vỗ tay hoan hô tưng bừng, Trung phấn khích nhảy mỗi lúc một hăng hơn. Đó cũng là lần đầu tiên Trung kiếm được tiền từ hip hop.
    Vài năm trước, gia đình còn khó khăn, mẹ mở quán giải khát, cha làm cán bộ phường, Trung với một đứa bạn chèo xuồng đi lưới cá về bán phụ tiền chợ cho gia đình. Thấy con mưa nắng cực khổ quá, mẹ Trung giao việc ở quán pha trà, cà phê, rửa ly tách nhàn nhã hơn... Trước đây Trung cũng thường chơi đùa với bạn cùng xóm, tuy cười vui nhưng trong lòng lúc nào cũng buồn bã. Biết hip hop, thử hip hop, đám mây mặc cảm đã bớt nặng nề, Trung thấy vui vẻ, yêu đời vì có thêm nhiều bạn và nhất là có nghề để tự nuôi sống bản thân mình, phụ giúp gia đình.
    Từ lúc bắt đầu nhảy hip hop đến nay, khoảng 7 tháng, trung bình khoảng 1,5 năm mới đủ sức ra ?onghề?, Trung đã tham gia biểu diễn khoảng 11 chương trình. Lần nào Trung cũng trình diễn những động tác không giống ai khiến các bạn nhảy khác thán phục tìm đến làm quen đề nghị Trung biểu diễn để họ tập theo.
    Bài Trung đang tập và đi biểu diễn hiện giờ thường là những động tác như xếp bằng 2 tay dẻo MBB, trồng chuối xếp bằng, xoắn đầu, lật đồng tiền, đá ngựa kép... kết hợp những động tác đẹp mắt tự Trung sáng tạo ra. Trung cho biết đang tiếp tục tập luyện các bài tập đỉnh cao và cùng với Công ty Viet Hop chuẩn bị cho chương trình lưu diễn quanh các khu công nghiệp và trường đại học với chủ đề ?oVì an toàn giao thông và không có tệ nạn?.
    Trung bày tỏ mong muốn: ?oMục đích chung của các thành viên Viet Hop là kêu gọi các bạn trẻ hãy yêu thích thể thao để rèn luyện sức khỏe, không vướng vào tệ nạn. Riêng Trung, em muốn đem chính bản thân mình và những bài hip hop tự biên soạn để gửi đến các bạn trẻ thông điệp dù bạn có là ai đi nữa hãy sống lành mạnh, yêu đời, vui khỏe?.
    Cậu bé tật nguyền luôn mặc cảm, buồn bã ngày nào, giờ đã gần như thay đổi hoàn toàn. Bây giờ lắm khi Trung còn an ủi, động viên những người bạn cùng xóm mỗi khi có chuyện rối rắm: ?oNhìn anh nè. Anh vầy mà còn không thèm buồn nữa? rồi Trung bắt đầu nhảy múa trên... đôi tay của mình.
    *********************************************************************************
    @timaikhongthay : tôi cảm thấy rất khâm phục cậu bé này, nghị lực của cậu ấy khiến tôi thực sự động lòng thương cảm và thấy mình còn như kém cỏi lắm. Tôi cứ luôn tâm niệm rằng, sống làm sao cho cái tâm mình được thanh thản và thỏai mái; nhưng sự xô bồ của xã hội khiến tôi thỉnh thỏang tâm không tịnh...Và bây giờ đang là như vậy, nhưng tôi lại có thể cảm thấy thỏai mái và tỉnh táo hơn khi đọc được bài viết trên. Quả thực, nên cảm ơn người viết và cậu bé trên. Ông có nghĩ vậy ko?
  9. NhuMay_NhuMua

    NhuMay_NhuMua Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    07/08/2005
    Bài viết:
    620
    Đã được thích:
    1
    Hú hú, dài quá, mình ứ thích đọc cái gì dài thế trừ khi ko còn việc gì để làm, hoặc nó có một điều gì đó hấp dẫn . Té
  10. timaikhongthey

    timaikhongthey Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    01/06/2006
    Bài viết:
    36
    Đã được thích:
    0
    Ông làm thế nào mà tôi phải ngồi chờ từng chữ của ông nó chạy qua tôi mới đọc được, làm khó nhau thế.
    Hồi này mind ko được tốt nên ko "nặn" được cái gì, mà cũng chẳng buồn "sục sạo"....hì hì hì. Lắm lúc tôi sợ tôi bị điên ông ạ, mind không ổn lắm, tôi nghĩ là cpu thì vẫn bình thường, nhưng mà chắc sy nghĩ nhiều nên thế, nhiều lúc muốn đập phá, muốn chửi bới, muốn hò hét....thế nên đôi khi cũng ảnh hưởng, có hôm chán chán post mấy thứ hơi .. adult 1 tẹo nên bị khoá. he he he.
    Ông chỉ thích beer thôy ư? thiện tai thiện tai, ông đang lãng phí cái resource mà chỉ có đàn ông mới có (hay nói đúng hơn là nếu uống beer nhiều thì ông mới chỉ dùng 1/2 khả năng của nó thôi đó) thế nên là ít beer đi, bổ xung cái đó đó vô nữa nhá.
    Có xem WC không? mãi chưa có thằng yêu nào thắng, tôi lại cứ thích thằng yếu thắng cơ, thế mới khổ. Thôi chờ vậy!
    Được timaikhongthey sửa chữa / chuyển vào 18:40 ngày 12/06/2006

Chia sẻ trang này