Ngày biến mất, chiều biến mất Chút thơ vụn: Những hạt mầm đã gieo trong em Ngày biến mất Chiều biến mất Đêm dồn lại bầu trời hiển hiện Người đứng đó ngó sương Mặt mùa thu NTCD Trung thu Oct 6, 2006
Thơ của anh Zinh, NTCD cười cầu tài mà có: nhạy cảm đêm trăn trở luống tịch liêu thơ xoay sở né lời yêu (dối lòng) vqd Oct 10, 2006
Duyên thơ Đọc thơ đêm cúa anh Vinh Nghe giọt sương giá run mình sắc mơ Buổi ấy ta khá dại khờ Đối thơ qua lại vu vơ vô cùng Chút kỷ niệm của muôn trùng Về ru cỏ dại mượt vùng chiêm bao NTCD Oct 13, 2006
Anh Zinh làm bài lục bát có những cái nick của NTCD, đọc lại nghe xao xuyến quá : ơi em, tháng chín vẫn khùng còn chăng em ? những ân cần, dỗ câu sáu tám ngọt vần ca dao lanh chanh cái thuở sơ giao biệt ly hương ngát nụ chào làm quen còn chăng em ? nét cười hiền, vết môi tím cắn khung huyền phố xưa vắng em ! đời vẫn tà tà vần thơ thẫn, vẫn một ta (vẫn khùng) vqd 09-20-2002 Được NhuThiCaDao sửa chữa / chuyển vào 15:06 ngày 13/10/2006
Cuộc đời thay đổi, con người thay đổi. Mình bây giờ dù hiền hơn hay dữ hơn vẫn không như xưa. Nhưng có sao đâu ? Chỉ chóng mặt vì dòng đời xoay cuồng nên tìm về chút kỷ niệm ngọt ngào nào đó để dừng chân ngó sương dịu rơi trong lặng lẽ. Màu nước trong quá, không gian đẹp lên bất ngờ ... 4:14 am, Oct 13, 2006 Được NhuThiCaDao sửa chữa / chuyển vào 15:21 ngày 13/10/2006
Có lẽ ngày mai, ta giở lại vùng trời cũ, đọc lại ít sách truyện, có lẽ là Mùi Hương Xuân Sắc, đọc lại những câu chuyện Dharma có ngài Anan đẹp trai, vị thị giả của Đức Phật . Ngày mai, ta có thể ngó gió, ngó mây, tìm một con đường xuyên qua vực thẳm của hệ lụy. Ưu phiền ưu phiền, ta sẽ đồng hành cùng ngươi, ta sẽ không lánh xa ngươi, nhưng ta cũng không thể kết bạn cùng ngươi ở chốn vết thương vốn đã đầy sầu thẳm . 4:34 am, Oct 13, 2006
Người sầu như cỏ dại Cứa vết thương trầm tay Ta về như gió dại Run một nửa thơ ngây Không biết bạn ngoài kia có gặp nhiều chuyện đau khố không ? Ta gặp những nghịch cảnh và nhiều chuyện buồn liên tiếp nhưng ta không than thở chi nhiều ngay cả trên nét . Ta có buồn bã và đau khổ, ta có vùng vẫy tí chút , nhưng rồi ta nghĩ ta đủ mạnh để chịu đựng nên mặc kệ những thứ gì đó ập vào người ta. Và ta nín thinh nhìn nó xảy ra theo nghiệp rồi tàn lụi theo nghiệp . Đau khổ đến rồi đau khổ đi . Cái khác lại đến và đi . Dần dần quen thuộc, chỉ khác nhau tí chút là lúc đau khổ có mặt hoặc vắng bóng . Ngoài ra thì nó xuất hiện y một nhịp điệu, mang đến đau khổ vô cùng và ra đi để ta giúp tìm thấy an vui ngọt ngào sau đó . Đôi khi đau khổ đến và đi lẹ quá, ta không kịp nhận ra nó đã có mặt và biến mất , đời lúc đó là những trò vui rực bỏng như không có gì nguy hiểm . Đôi khi nó dai dẳng triền miên, ngỡ chừng địa ngục hiện diện, rên rĩ mãi bên giấc ngủ đầm đìa sương . Thức giấc, ướt và dịu . 6 am, Oct 13, 2006