Chuyến Tàu Hoàng Hôn Sáng tác: Minh Kỳ - Hoài Linh Chiều nào, tiễn nhau đi khi bóng ngả xế tà Hoàng hôn đến đâu đây, màu tím dâng trong hồn ta Muốn không gian đừng tan, níu đôi chân thời gian, Ngừng trôi cho giây phút chia ly này kéo dài, Trước khi phân kỳ, ước sao cho tàu đừng đi. Xe lăn êm êm lúc ga chiều sắp lên đèn Mưa thu bay bay vắt ngang trời ướt vai mềm Hoàng hôn dần buông, Mà ai còn đứng im trong chiều sương xuống. Tâm tư cô đơn trách con tàu nỡ sao đành, Đem yêu thương đi đến nơi nào - cách đôi tình. Đường bay nhịp nối, tình trăm nghìn mối, Hướng theo một bóng người. Tà dương khuất trong sương là mỗi lần ngóng chờ, Nhìn theo phía chân mây, đợi chuyến xe xưa về chưa, Nếu hay chăng người ơi, chốn xa xôi chàng trai, Còn đem yêu thương rắc lên muôn vạn oán hờn, Nếu mai đây về, cũng trên chuyến tàu hoàng hôn... Giữa đêm một mình nghe bài này, và ly cafe, và nhớ... Nhớ một chặng đường nào đó, nụ cười nào đó, đã ở bên cạnh ta, đã thương, đã yêu... Kỷ niệm đã xa, người đã xa, chỉ còn nỗi nhớ, và một chút gì đó, vô thường...
Buồn vương màu áo Buồn vương màu áo hồng Nước mắt theo em đi về với chồng Giá băng cơn mộng Một mình anh bước đi âm thầm Ngày lê từng bước chậm Phố cũ mênh mang trong chiều gió lộng Bóng em đâu còn Đợi chờ đã chín cơn mưa buồn Con đường vắng Dấu vết khi xưa bao đêm tâm tư trầm lắng Phút ái ân xưa trong ta nghe sao sầu đắng Bên bờ thương đau Ôi đời sống Có biết bao nhiêu đam mê trong ta thật ngắn Vẫn mắt môi xưa đong đưa bóng đêm tàn phai Sao giờ tê tái Đời ta là chuỗi dài Nối tiếp theo nhau bao lần lỡ dại Thế thôi cũng đành Cuộc tình mơ ước đã không thành Buồn cho một kiếp người Uống mãi cho say bao niềm tủi hận Bóng đêm tơi bời Và còn ai nữa trong cuộc đời..... Một ngày mệt mỏi. Việc bù đầu. Đợi giờ cafe chiều.