Những câu thơ trong trí nhớ Hồi còn đi học phổ thông tôi rất "sợ" môn văn ( đây có lẽ là một trong hai môn tôi mà tôi "sợ" ). Tuy nhiên tôi lại rất thích đọc truyện từ khi còn bé. Với thơ thì muộn hơn, trừ những bài phải học trong chương trình phổ thông. Tuy nhiên lên đại học tôi bắt đầu hơi thích đọc thơ và có những câu thơ để lại dấu ấn trong tôi. Có lẽ kỷ niệm đầu tiên về Puskin là từ một bài thơ mà thầy giáo dạy văn của tôi đọc cho cả lớp nghe hồi cấp 3 ( dù rằng trước đó tôi đã đọc một quyển thơ của Puskin nhưng không nhớ rõ cảm giác, có lẽ lúc đó còn ít tuổi quá ) . Đó là bài " Nàng và cô, anh và ông" . Thầy giáo tôi kể rằng hôm đó Puskin đi dự một bữa tiệc và cô con gái chủ nhà, thay vì gọi Puskin là "ông" như thông thường đã gọi ông là "anh" và tạo cho ông một cảm xúc để làm bài thơ. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ : Nàng buột miệng đổi tiếng ngài trống rỗng Thành tiếng anh thân thiết đậm đà Và gợi nên trong lòng đang say đắm Bao ước mơ tràn hạnh phúc reo ca Trước mặt nàng tôi trầm ngâm đứng lặng Chẳng làm sao rời ánh mắt khỏi nàng Và tôi nói :" Thưa cô, cô đẹp lắm " Mà thâm tâm anh quá đỗi yêu em Sau này tôi còn được đọc một số bài thơ khác của ông, nhưng bài thơ trên vẫn rất ấn tượng đối với tôi. Nói đến Puskin còn phải kể đến một bài thơ khác cũng rất hay mà ông làm khi quyết định chia tay một mối tình, một cảm giác buồn nhưng cũng rất cao thượng : Tôi yêu em đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai Nhưng không để em bận lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài Tôi yêu em, chân thành đằm thắm Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen Tôi yêu em mong em trong cuộc sống Gặp được người như tôi đã yêu em Và còn một số bài thơ khác nữa cũng rất hay. Puskin quả thực là mặt trời thi ca Nga. Người thứ hai mà tôi cũng rất ngưỡng mộ là G.G.Bairon. Một trong những nhà thơ nổi bật nhất của trường phái lãng mạn. Hồi còn học đại học tôi đã mượn ở thư viện quyển thơ của ông. Đoạn thơ mà tôi thích nhất là trích trong trường ca " Tên cướp biển " , quả thật đã đạt đến đỉnh cao về sự rung động : Trong tim em một nỗi buồn nào đấy Cô đơn đang ngủ bao giờ Nghe tiếng đập trái tim anh cũng dậy Để rồi rơi hẫng trong mơ Một tia sáng trong lòng em đang sống Mong anh lặng lẽ vô hình Nhưng bóng tối của buồn đau thất vọng Không làm nó chết vì anh Đôi khi bước qua mồ em hãy nhớ Thương em chôn dưới đất mềm Em chỉ sợ, một điều em chỉ sợ Anh đã hoàn toàn quên em Trước khi chết em xin hãy nhỡ Cho em chỉ một lần này Một giọt lệ cho mối tình đau khổ Để bù em khóc hôm nay Và để kết thúc cho bài viết này tôi xin trích mấy câu thơ trong bài "Trường hận ca" , một bài thơ nổi tiếng của Trung Quốc nói về mối tình của Dương Quý Phi và Đường Minh Hoàng : Xin kết nguyện chim trời liền cánh Xin làm cây cành nhánh liền nhau Thấm chi trời đất dài lâu Hận tình dằng dặc dễ hầu có nguôi. Lúc này trong trí nhớ của tôi hiện ra câu thơ của Phùng quán : Trời đã sinh ra em Để mà sinh mà đẹp Trời đã sinh ra anh Để em yêu tha thiết ................................... Dù có thể mai đây Anh chết giữa chiến trường Trên đôi môi đạn xé Chưa bao giờ được hôn Nhưng dù chết em ơi Yêu em anh không thể Hôn em bằng đôi môi Của một người nô lệ Và còn rất nhiều câu thơ để lại ấn tượng trong tôi.
Cái tựa topic này giống tựa topic của bạn tigerlily bên dalatrose mí lại của bạn Tú Trinh bên PTNK, hị hị. Tui cũng rất thích cái tựa này, định lập bên đây, nhưng thấy giống người ta, hơi bị kỳ nên thui. Giờ bạn đã lập rùi, thế cũng tốt, tui có chỗ để post những cái mình thích, lại không thấy kỳ kỳ, hè hè. Hùi nhỏ tui thích cái câu này lắm nè, mỗi lần đọc tới là như thấy rõ mồn một hình ảnh chú dế mèn đáng yêu đang ngồi vuốt râu bên ao sen, cũng như mỗi lần tiếc nuối cái tuổi thơ như là cổ tích. Ao trường vẫn nở hoa sen Bờ tre vẫn chú dế mèn vuốt râu. Và cái câu này, hùi nhỏ tui đã bit nao lòng khi đọc tới nó: Đàn sếu bay đàn sếu bay Bay đi đâu cả tối ngày sếu ơi (ca dao thì phải) Tui thích những câu ngăn ngắn zị thui á. Một bài có khi chỉ thích được 2 câu
Tôi cũng như bạn diendanrieng,nhà thơ đầu tiên gây cho tôi những rung động sâu sắc nhất chính là A.Puskin.Xin chép lên đây mấy bài của ông. 1/Bông hoa nhỏ Tôi chợt thấy bông hoa trong trang sách Bị bỏ quên khô héo hết mùi thơm Thế rồi tôi rạo rực tâm hồn Những ý nghĩ vấn vương kỳ dị Ở đâu kia nở bao giờ nhỉ Mùa xuân nào hoa nở đã từ bao Ai ngắt hoa bỏ đấy vì sao Tay bầu bạn hay bàn tay xa lạ Để kỷ niệm một lần gặp gỡ Để ghi đời định mệnh chia ly Hay để rồi nhớ một buổi mình đi Trên đồng vắng dưới rừng cây râm bóng Anh còn sống,chị có còn sống Và hiện giờ tổ ấm nơi đâu Hay họ đã khô héo từ lâu Như hoa nhỏ không ai biết đấy (Hoàng Trung Thông dịch,Thúy Toàn cũng có bản dịch nhưng tôi thích bản trên hơn) Còn đây là bài thơ trong tiểu thuyết "Người con gái viên đại úy" Tình yêu ơi hãy cho ta yên tĩnh Muốn xa người ra khỏi trái tim này Ôi Masa đã bao lần ta cố lánh Để cho lòng giang thẳng cánh chim bay Nhưng em ạ có ngờ đâu đôi mắt Khóa thân anh trong những chấn song tù Mắt ở nơi nơi mắt ngời trước mặt Phút yên lành tan giữa tối âm u Khi đã thấm mối tình anh nặng thế Hãy thương anh em nhé hỡi Masa Và khi thấy nơi này quạnh quẽ Anh bị giam cầm mãi không tha Còn về G.G.Byron thì xin post 2 bài sau Thơ đề tặng trong anbum Anh viết lên đây dòng chữ nhỏ Để em nhớ anh đôi lần Như tên ai trên bia mộ Gọi người du khách dừng chân Rồi tháng năm qua trông lại Thấy tên người xưa còn đây Hãy tin dù anh xa mãi Nhưng tim chôn ở nơi này Bài thứ 2 Khi anh nhìn em khóc tự mắt em Đôi mắt xanh to nhỏ lệ Anh tưởng bông hoa tím trong đêm Để giọt sương rơi rất khẽ Khi em cười anh thấy viên ngọc sáng Bên em thôi không long lanh Bởi xấu hổ trước muôn tia sáng Từ đôi mắt em màu xanh Như mặt trời đã khuất trong mây Để lại ánh vàng le lói Trước khi mây kéo đến phủ dày Chưa chịu chìm trong bóng tối Nụ cười em qua mây tối lòng anh Như mặt trời kia chiếu rạng Và mặt dù vụt tắt rất nhanh Vẫn để lòng anh ánh sáng (2 bài trên do Thái Bá Tân dịch) Còn đây là bài thơ cổ Trung Hoa Nhất áp xuân giao vạn lý tình Đoạn trường phương thảo,đoạn trường oanh Nguyện tương song lệ đề vi vũ Minh nhật lưu quân bất xuất thành Chén xuân chan chứa bao tình Cỏ thơm xơ xác con oanh thẫn thờ Sớm mai chàng đã đi chưa Xin đem nước mắt làm mưa giữ chàng (Nguyễn Bính dịch) Nói chung còn nhiều lắm và đôi khi cái rung động của ngày hôm qua hôm nay không còn làm chúng ta mê đắm nữa.Nên khi nào có dịp tôi lại thử kiểm tra lại trí nhớ của mình.
Wecome diendanrieng về topic mới bạn đã mở trên Thica. Thực ra tên topic này cũng giống như tên một quyển sách của TôHà " Những câu thơ trong trí nhớ" xuất bản cách đây chừng 20 năm, sau này tạp chí Tài hoa trẻ cũng nhân tựa đề của cuốn sách trên cho ra mục " Những câu thơ tài hoa" nhưng có lẽ không có ý nghĩa bằng...Nơi lưu giữ tốt nhất cho những bài thơ, những câu thơ hay có lẽ là trong trí nhớ của người đọc. Và có lẽ tưởng thưởng lớn nhất cho các nhà thơ cũng là những tác phẩm của họ được lưu giữ trong trí nhớ của các độc giả... " Tôi yêu em, em yêu ai Để cho hai tiếng thở dài hoà chung Gần nhau mà chẳng yêu cùng Đơn phương tôi vẫn thuỷ chung một mình...'' < Phạm Đức> " Hoàng hôn biển đổ một màu lam tím Ánh chiều dâng theo bóng tối dần lan Đẫm tất cả ngàn lời vương vĩnh biệt Lâu đài thiêng trong vô tận không gian Ta lặng lẽ nhìn cát hoà trong cát Hạt cát vàng lấp lánh của hồn ta Quá khứ ơi xin hoàn người tất cả Như cát rồi tan trong sóng khơi xa" <Phan Thanh Thuỷ>
Bạn đã nhắc đến quyển sách đó thì tôi cũng xin post 1 đoạn nhặt được từ đấy Ngày mai khi anh chết Thơ chẳng còn đâu Chỉ còn cái bóng nơi anh ngồi viết Ngày mai khi anh chết Cái bóng chẳng còn đâu Chỉ còn con mèo sưởi nắng nơi anh ngồi viết.