1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Những Chặng Đường Tu Học Của Người Cư Sĩ - Chặng 2: Thọ Bát Quan Trai

Chủ đề trong 'Yoga - Khí công - Nhân điện - Thiền' bởi MyHomeland, 17/04/2018.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. MyHomeland

    MyHomeland Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/03/2018
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    2. TU ĐỊNH NIỆM HƠI THỞ

    Bây giờ quý Phật tử tiếp tục tu tập pháp môn thứ hai ĐỊNH NIỆM HƠI THỞ. Quý vị ngồi xuống, ngồi kiết già (hoặc bán già), thẳng lưng, quay mặt vào vách, hai mắt nhìn xuống chót mũi. Quý vị bắt đầu hít vào một hơi thở chậm, dài. Khi nào hít vào hết sức thì quý vị lại thở ra cũng chậm, nhẹ và dài. Khi thở ra hết thì quý vị trở lại hơi thở bình thường, kèm theo pháp hướng tâm: “Tôi thở, tôi biết tôi đang thở”. Khi thở đúng 5 hơi thở thì quý vị lại nhắc tâm: “Tôi thở, tôi biết tôi đang thở”. Rồi lại tiếp tục thở bình thường như trên. Khi thấy hơi thở ra vào đều đều, tâm gom tại nhân trung thì quý vị không cần phải nhắc câu: “Tôi thở, tôi biết tôi đang thở” nữa, mà phải nhắc bằng câu khác để xả tâm mình trong khi đang thở.

    Thí dụ nhắc tâm bằng câu: “Quán ly tham, tôi biết tôi đang thở”,rồi quý vị thở 5 hơi thở. Sau đó lại nhắc tâm: “Quán ly sân, tôi biết tôi đang thở”. Rồi thở tiếp 5 hơi, và nhắc tâm: “Quán ly si, tôi biết tôi đang thở”.Rồi quý vị cứ tiếp tục 5 hoặc 10 hơi thì một lần hướng tâm như sau:

    “Quán đoạn dứt tâm tham, tôi biết tôi đang thở”.

    “Quán đoạn dứt tâm sân, tôi biết tôi đang thở”.

    “Quán đoạn dứt tâm si, tôi biết tôi đang thở”.

    Như thế, cứ cách 5 hơi thở thì một lần hướng tâm (Đừng để cho một niệm khác xen vào trong khi ta thở và tác ý).

    Khi tu tập định niệm hơi thở như vậy độ 10 phút thì quý vị xả nghỉ. Nếu quý vị có sức ngồi tu tập bền lâu thì nên tu tập 30 phút rồi xả nghỉ. Suốt trong ngày đêm Thọ Bát Quan Trai, quý vị cứ tu tập từng hành động, trong công việc làm, hay lúc đi kinh hành, luôn luôn tu tập Định Niệm Hơi Thở kèm theo pháp hướng để xả tâm thì tâm hồn quý vị sẽ được thanh thản.

    Đây là bài tham khảo thêm về Giới Niệm Hơi Thở Ra, Hơi Thở Vô để quý Phật tử nghiên cứu. Pháp môn Giới Niệm Hơi Thở Ra, Hơi Thở Vô là một pháp môn mang lại lợi ích rất lớn cho công cuộc chiến đấu với mặt trận sinh tử luân hồi của nhân quả.

    --o0o--

    GIỚI NIỆM HƠI THỞ RA HƠI THỞ VƠ

    Bắt đầu học, tu tập và muốn đạt được một đời sống GIỚI HÀNH NIỆM HƠI THỞ RA, HƠI THỞ VÔ nghiêm chỉnh thì phải thông hiểu: giới đức, giới hạnh và giới hành của nó. Vậy giới đức, giới hạnh và giới hành của giới hành niệm hơi thở ra, hơi thở vô là gì?

    Giới đức niệm hơi thở ra, hơi thở vô là những lời dạy đạo đức về đời sống đạo đức của con người trong hơi thở tức là Chánh nghiệp.

    Giới hạnh niệm hơi thở ra, hơi thở vô là những lời dạy về Phạm hạnh tức là oai nghi tế hạnh thường thể hiện qua giới hành niệm hơi thở ra, hơi thở vô như: nói, nín, tiếp giao với mọi người, v.v.. Những oai nghi tế hạnh như vậy được gọi là Chánh nghiệp.

    Trước khi muốn tu tập về giới hành niệm hơi thở ra, hơi thở vô thì các bạn hãy lắng nghe lời đức Phật dạy La Hầu La: “Này La Hầu La, hãy tu tập sự tu tập về niệm hơi thở vô, hơi thở ra, làm cho sung mãn, nên được quả lớn, được lợi ích lớn. Và này La Hầu La, thế nào là tu tập niệm hơi thở ra, hơi thở vô làm cho sung mãn nên được quả lớn, được lợi ích?”. (KTB T329 KGIGLHL)

    Ở đây lời dạy này có những danh từ khó hiểu như: làm cho sung mãn, được quả lớn, được lợi ích lớn. Vậy làm cho sung mãn như thế nào? Được quả lớn, được lợi ích lớn như thế nào?

    Chữ sung mãn có nghĩa là đầy đủ, sung túc, tràn đầy, dư thừa không thiếu hụt. Tóm lại, trước khi thực hiện nghĩa này thì phải tập an trú tâm trọn vẹn trong hơi thở. An trú tâm trọn vẹn trong hơi thở tức là biết hơi thở vô, hơi thở ra một cách nhẹ nhàng, tự nhiên, thoải mái, an lạc, đó là làm cho tràn đầy sung túc, dư thừa, không thiếu về niệm hơi thở.

    Quả lớn là gì?

    Quả lớn có nghĩa là kết quả to lớn của sự tu tập về hơi thở vô, hơi thở ra. Quả lớn còn nghĩa là kết quả của sự tu tập đạt được sự giải thoát một cách cụ thể rõ ràng, hay nói cách khác là làm chủ được sanh, già, bệnh, chết, tức là tâm bất động trước các pháp và các cảm thọ.

    Được lợi ích lớn là gì?

    Lợi ích lớn có bốn nghĩa là:

    1-Đời sống được an vui, hạnh phúc không có ác pháp nào làm giao động được tâm, tâm luôn luôn thanh thản, an lạc và vô sự, thường thản nhiên trước mọi dục lạc thế gian, mọi sự cám dỗ vật chất, mọi ác pháp, v.v..

    2-Làm chủ được tuổi già có nghĩa là khỏe mạnh quắc thước như một thanh niên cường tráng.

    3-Làm chủ được mọi bệnh tật không sợ ốm đau như người thường tục.

    4-Làm chủ được sự sống chết, muốn sống thì sống, muốn chết thì chết.

    5-Chấm dứt tái sanh luân hồi.

    Trên đây là năm điều lợi ích lớn của kiếp sống làm người do tu tập hơi thở vô, hơi thở ra.

    Vậy trước khi muốn tu tập giới hành hơi thở vô, hơi thở ra thì chúng ta hãy lắng nghe đức Phật dạy La Hầu La: “Ở đây này La Hầu La, vị Tỳ kheo đi đến khu rừng, đi đến gốc cây, hay đi đến ngôi nhà trống và ngồi kiết già, lưng thẳng và an trú chánh niệm trước mặt, tĩnh giác, vị ấy thở vô, vị ấy thở ra”.

    Đọc đoạn kinh này chúng ta cần lưu ý những từ sau đây: khu rừng, gốc cây, ngôi nhà trống, ngồi kiết già, lưng thẳng, an trú chánh niệm trước mặt, tĩnh giác.

    Vậy khu rừng, gốc cây, ngôi nhà trống là địa điểm để tu tập, có nghĩa là tìm nơi chốn yên tịnh, vắng vẻ để tu tập hơi thở vô, hơi thở ra. Nếu địa điểm không tìm được như trên đức Phật đã dạy, thì sự tu tập về hơi thở vô hơi thở ra rất khó khăn. Các Phật tử lưu ý những lời dạy này vì nó rất cần thiết cho sự tu tập của quý vị, xin quý vị nên nhớ kỹ. Quý vị đừng cho rằng bất cứ nơi đâu tu cũng được thì đức Phật dạy điều này để làm gì? Có quan trọng đức Phật mới dạy như vậy. Đừng nghe theo những nhà Đại thừa và Thiền tông. Họ chỉ nói suông: “Bất cứ chỗ nào tu cũng được, tu trong bốn oai nghi, tu trong công việc làm”, lời nói này đi ngược lại lời dạy của đức Phật.

    Ngồi kiết già là gì?

    Ngồi kiết già là tư thế ngồi xếp bằng tréo hai chân đan vào nhau. Đó là tư thế ngồi của người tu thiền định. Tư thế ngồi này rất vững chắc để thân tâm dễ gom vào một đối tượng thân hành nội (hơi thở).

    Ví dụ: Đi, đứng, nằm ngồi, co tay, duỗi chân, ngước nhìn, nói nín, ăn, nhai nuốt, hơi thở vô, hơi thở ra, v.v.. đều là thân hành, nhưng phải rõ tất cả thân hành của thân là thân hành ngoại chỉ trừ có hơi thở là thân hành nội. Như vậy, chúng ta phải hiểu rõ mới có thể tu tập được.

    An trú chánh niệm là gì?

    An trú chánh niệm là ở yên ổn trong niệm chân chánh. Niệm chân chánh là gì?

    Trong đạo Phật có bốn chỗ niệm chân chánh:

    1/Niệm thân.

    2/Niệm thọ.

    3/Niệm tâm.

    4/Niệm pháp.

    Chữ chánh niệm ở đây gồm chung có 4 niệm, như vậy an trú chánh niệm tức là an trú trong bốn niệm. Vậy an trú bốn niệm một lần có được không? An trú bốn niệm một lần là tu tập Tứ Niệm Xứ. Cho nên, Tứ Niệm Xứ còn gọi là Chánh Niệm.

    Ngoài bốn niệm: thân, thọ, tâm, pháp còn có niệm nào khác nữa không?

    Trên thân gồm có hai niệm:

    1-Thân hành niệm nội.

    2-Thân hành niệm ngoại.

    Trên thọ gồm có ba niệm:

    1-Niệm thọ lạc.

    2-Niệm thọ khổ.

    3-Niệm thọ bất lạc bất khổ.

    Trên tâm gồm có hai niệm:

    1-Niệm tịnh.

    2-Niệm động.

    Trên pháp gồm có hai niệm:

    1-Niệm thiện.

    2-Niệm ác.

    Ở đây, bài pháp này đức Phật đang dạy La Hầu La về hơi thở vô, hơi thở ra, vì thế chánh niệm ở đây phải hiểu là thân hành niệm nội, tức là hơi thở vô, hơi thở ra. Vậy an trú chánh niệm trước mặt tức là an trú hơi thở vô, hơi thở ra ở trước mặt.

    Tĩnh giác nghĩa là gì? Tĩnh giác nghĩa là biết rất rõ ràng từng chi tiết nhỏ, biết rất kỹ lưỡng, biết không có mờ mịt một chút xíu nào cả. Ở đây chúng ta nên hiểu đức Phật dạy La Hầu La phải biết rất kỹ từng hơi thở vô, từng hơi thở ra.

    Người giữ gìn giới hành hơi thở vô hơi thở ra có nghĩa là tu tập an trú trong hơi thở vô, hơi thở ra phải biết rất rõ ràng, không được để quên, để mất, để mờ mịt hơi thở vô ra.

    Vì tâm chúng ta hay quên (vô ký) nên phải dùng pháp tác ý dẫn tâm tĩnh giác mãi mãi làm cho tâm sáng suốt thấy biết rất rõ ràng từng hơi thở vô, ra: “Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra”. An trú được trong hơi thở là đạt được căn bản về phương pháp tu Định Niệm Hơi Thở.

    Để thực hiện giới hành này chúng ta nên theo lời đức Phật dạy Tôn Giả La Hầu La mà tu tập như sau:

    Trước tiên chúng ta tìm nơi vắng vẻ, yên tịnh, rồi tập ngồi kiết già lưng thẳng, sau khi tập ngồi kiết già lưng thẳng được có nghĩa là ngồi tréo chân mà không thấy khó chịu, hoặc đau hoặc tê chân chừng nửa tiếng đồng hồ. Khi ngồi được nửa tiếng đồng hồ yên ổn thì mới đặt niệm hơi thở vô, hơi thở ra trước mặt và tác ý như sau: “Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra”. Khi tác ý xong câu này ta truyền lệnh: “Hít”, truyền lệnh xong ta mới hít vô, tĩnh giác rất kỹ theo hơi thở vô. Sau khi hơi thở vô hết ta truyền lệnh “Thở”, khi truyền lệnh xong ta mới thở ra và phải sáng suốt tĩnh giác theo hơi thở ra. Cứ như vậy mà tu tập 1 phút. Nếu tu tập 1 phút sức tĩnh giác rất tốt không quên hơi thở nào, có nghĩa là trong một phút không bao giờ ta quên hơi thở, mà cũng có nghĩa là trong một phút không có một niệm vọng tưởng nào xen vào được.

    Nếu một phút tu tập tốt, ta tăng lên 2 phút, rồi 3 phút, rồi 4, 5 phút. Sau khi đạt được 5 phút rất tĩnh giác hơi thở ra vô, ta tăng 6, 7, 8, 9, 10. Sau khi tăng lên 10 phút ta soát xét xem lại toàn bộ cơ thể có xảy ra trạng thái gì không ?

    Ví dụ: nặng đầu, nặng mặt, choáng váng chóng mặt, v.v.. Khi có những trạng thái như vậy xảy ra thì nên báo cho Thầy biết để kịp thời sửa lại cho đúng cách tu tập để không bị ức chế tâm khiến thân không rối loạn cơ bắp và thần kinh, v.v..

    Trong giới hành về hơi thở vô, hơi thở ra có 19 đề mục tu tập. Mười chín đề mục Định Niệm Hơi Thở được chia ra làm hai phần:

    1-Bảy đề mục đầu nhiếp tâm và an trú tâm

    2-Mười hai đề mục sau đẩy lùi các ác pháp.

    --o0o--

    BẢY ĐỀ MỤC ĐẦU
    NHIẾP TÂM VÀ AN TRÚ TÂM


    Đề mục thứ nhất

    1-“Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra”. Đó là đề mục thứ nhất để tu tập nhiếp tâm trong hơi thở. Đề mục này tập trung tâm tại nhân trung giữa hai lỗ mũi, biết hơi thở ra vô tại chỗ đó, chứ không được theo hơi thở vô ***g ngực và ngược lại hơi thở từ ***g ngực chạy ra. Nếu các bạn nhiếp tâm được 30’ mà không quên hơi thở tức là không có tạp niệm xen vào thì đó là các bạn đã tu tập viên mãn đề mục thứ nhất. Khi tu tập viên mãn đề mục thứ nhất thì quý Phật tử nên xin Thầy kiểm tra hơi thở để xin tu tập đề mục thứ hai.

    Đề mục thứ hai

    2-“Hít vô dài tôi biết tôi hít vô dài, thở ra dài tối biết tôi thở ra dài”. Đề mục này có mục đích là làm giảm nhẹ nơi tập trung tâm. Theo Phật giáo không được tập trung tâm một chỗ, vì tập trung tâm một chỗ rất nguy hiểm có thể làm rối loạn các cơ và thần kinh gây ra bệnh tưởng.

    Khi tu tập đến đề mục này thì chú ý vào hơi thở chậm và nhẹ, vì khi tác ý như vậy thì hơi thở bắt đầu thở chậm và nhẹ một cách tự nhiên, chứ không dùng các cơ vận dụng thở chậm và nhẹ. Dùng các cơ vận dụng thở chậm và nhẹ là sai. Ở đây chỉ cần tác ý hơi thở chậm nhẹ thì tự động hơi thở sẽ thở chậm nhẹ, lúc bấy giờ chúng ta chỉ cần tác ý theo đề mục đã trạch pháp câu: “Hít vô dài tôi biết tôi hít vô dài, thở ra dài tôi biết tôi thở ra dài”.

    Đề mục thứ ba

    3-“Hít vô ngắn tôi biết tôi hít vô ngắn, thở ra ngắn tôi biết tôi thở ra ngắn”. Đó là đề mục thứ ba của Định Niệm Hơi Thở, khi chúng ta muốn hơi thở ngắn thì tác ý câu này: “Hít vô ngắn tôi biết tôi hít vô ngắn, thở ra ngắn tôi biết tôi thở ra ngắn”. Đây là cách điều khiển hơi thở ngắn bằng pháp như lý tác ý. Xin các bạn lưu ý! Do tu tập về hơi thở nên phải làm chủ được hơi thở. Muốn thở dài thì hơi thở dài, muốn hơi thở ngắn thì hơi thở ngắn. Khi nào chúng ta thở dài thở ngắn mà không thấy có sự rối loạn hô hấp đó là chúng ta đã thành công làm chủ hơi thở. Riêng về phần tu tập hơi thở thì nên tu tập hơi thở bình thường là tốt nhất, không nên vận dụng hơi thở dài hoặc hơi thở ngắn.

    Đề mục thứ tư

    4-“Cảm giác toàn thân tôi biết tôi hít vô, cảm giác toàn thân tôi biết tôi thở ra”. Đây là đề mục dời tụ điểm không còn thấy hơi thở ra vô tại nhân trung nữa. Mỗi lần hít thở cảm nhận sự rung động toàn thân. Trong pháp Thân Hành Niệm dạy: “Cảm giác thân hành tôi biết tôi hít vô, cảm giác thân hành tôi biết tôi thở ra”. Chỗ này tu tập khi nào từng hơi thở cảm nhận được sự rung động của toàn thân thì đó là kết quả của đề mục này.

    Đề mục thứ năm

    5-“An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”.Đây là một đề mục rất quan trọng trong sự tu tập mà đức Phật thường nhắc nhở: “Nhiếp tâm và an trú tâm”. Từ đề mục thứ nhất đến đề mục thứ tư là những đề mục nhiếp tâm, còn đề mục thứ năm này là đề mục an trú tâm, chứ không còn là đề mục nhiếp tâm nữa. Đề mục này rất quan trọng và lợi ích to lớn trong việc đẩy lui các chướng ngại pháp trên thân, thọ, tâm và pháp. Đề mục này tu xong cũng giống như người lính đánh trận có chiến hào, vì thế tất cả cảm thọ không thể tấn công được. Đây là phương pháp làm chủ bệnh mà Tứ Niệm Xứ thường dạy: “Trên thân quán thân để khắc phục tham ưu”, “Trên tâm quán tâm để khắc phục tham ưu”, “Trên thọ quán thọ để khắc phục tham ưu”, “Trên pháp quán pháp để khắc phục tham ưu”.Quý Phật tử nên lưu ý đề mục này nó rất quan trọng trong sự tu tập làm chủ sanh, già, bệnh, chết.

    Đề mục thứ sáu

    6-“Cảm giác tâm hành tôi biết tôi hít vô, cảm giác tâm hành tôi biết tôi thở ra”.Đề mục này là để hướng dẫn chúng ta ý thức nhận xét sự hoạt động của tâm theo từng hơi thở ra vô chứ không phải biết hơi thở ra vô bình thường. Do đó, mỗi lần hít vô hay thở ra chúng ta đều lắng nghe tâm đang có niệm hay không niệm. Khi tu tập lắng nghe tâm từng hơi thở mà thấy tâm lặng lẽ bất động không một niệm xen vào trong suốt 30’ hay 1 giờ là chúng ta đã đạt được kết quả tu tập về đề mục này.

    Đề mục thứ bảy

    7-“An tịnh tâm hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh tâm hành tôi biết tôi thở ra”. Khi tâm chúng ta đang bị động mà không có cách nào làm cho nó an được, chúng ta sử dụng ngay đề mục này bằng phương pháp như lý tác ý: “An tịnh tâm hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh tâm hành tôi biết tôi thở”. Cứ mỗi lần tác ý như vậy là chúng ta cảm nhận như tâm chúng ta có một sự an ổn trong im lặng và mỗi lần hơi thở ra vô là tràn ngập sự an ổn của thân và tâm. Nếu kết quả này kéo dài từ một giờ đến 2 giờ là chúng ta đã hoàn thành đề mục này.

    --o0o--

    MƯỜI HAI ĐỀ MỤC LY DỤC LY ÁC PHÁP

    Đề mục thứ tám

    8-“Quán thân vô thường tôi biết tôi hít vô, quán thân vô thường tôi biết tôi thở ra”. Khi thân tâm được an trú trong hơi thở vô, hơi thở ra thì suốt trong thời gian tu tập hơi thở quý vị thỉnh thoảng tác ý câu này: “Quán thân vô thường tôi biết tôi hít vô, quán thân vô thường tôi biết tôi thở ra”. Nương vào hơi thở vô ra và tác ý như vậy thì giúp cho quý Phật tử có một nội lực mạnh mẽ thân vô thường thật sự. Từ đó thân kiến kiết sử bị đoạn dứt. Đây là tu tập Định Niệm Hơi Thở câu hữu với Tứ Niệm Xứ.

    Đề mục thứ chín

    9-“Quán thọ vô thường tôi biết tôi hít vô, quán thọ vô thường tôi biết tôi thở ra”.Đề mục này tu tập như đề mục thứ tám quán thân vô thường để nhấm nhuần thọ vô thường thật sự khiến khi thân có bệnh tật khổ đau tâm không dao động sợ hãi. Đó là mục đích của đề mục này. Vậy muốn tâm bất động trước các cảm thọ thì đề mục này phải cần siêng năng tu tập không được biếng trễ. Đây là tu tập Định Niệm Hơi Thở câu hữu với Tứ Niệm Xứ.

    Đề mục thứ mười

    10-“Quán tâm vô thường tôi biết tôi hít vô, quán tâm vô thường tôi biết tôi thở ra”.Người ở ngoài đời cũng như các tôn giáo khác trong đó có Đại thừa, Thiền Tông, Tịnh Độ Tông, Pháp Hoa Tông, Mật Tông, v.v.. đều cho tâm này là linh hồn, là Phật tánh, là Tánh Không, là Chơn như, là trí tuệ Bát Nhã, là bản thể của vạn hữu, v.v.. Đó là một sự hiểu biết lầm lạc bằng ảo tưởng, tâm là một xứ trong Tứ Niệm Xứ: Thân, Thọ, Tâm, Pháp. Cho nên, quán tâm vô thường cũng như quán thọ hay quán thân vô thường vậy.

    Hằng ngày quán tâm vô thường để chúng ta không bị kiến chấp Linh hồn, Phật tánh thường hằng của tà giáo ngoại đạo. Và luôn nhờ có quán tâm vô thường nên từng tâm niệm sanh khởi chúng ta không bị dính mắc và chấp đắm. Đây là tu tập Định Niệm Hơi Thở câu hữu với Tứ Niệm Xứ.

    Đề mục thứ mười một

    11-“Quán các pháp vô thường tôi biết tôi hít vô, quán các pháp vô thường tôi biết tôi thở ra”. Đây là một đề mục tu tập hơi thở trong pháp môn Tứ Niệm Xứ để thấm nhuần các pháp đều vô thường, nhờ thế các pháp đến với chúng ta là chúng ta đều buông xả sạch, vì chúng ta hiểu:

    “Buông xuống đi! Hãy buông xuống đi!

    Chớ giữ làm chi có ích gì?

    Thở ra chẳng lại còn chi nữa,

    Các pháp vô thường buông xuống đi!

    Đề mục này siêng năng tu tập khi đã thấm nhuần thì có ích lợi rất lớn, đó là nhìn các pháp mà không dính mắc, không chấp trước. Đây là tu tập Định Niệm Hơi Thở câu hữu với Tứ Niệm Xứ.

    Đề mục thứ mười hai

    12-“Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra”. Theo lời đức Phật dạy chỉ cần từ bỏ được tâm tham là nhập vào Niết Bàn, chấm dứt tái sanh luân hồi. Như vậy hằng ngày quý Phật tử thường tác ý câu: “Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra”. Khi tâm tham đã được ly ra thì tâm chúng ta luôn luôn thanh thản, an lạc và vô sự. Tâm thanh thản, an lạc và vô sự là tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ.

    Đề mục thứ mười ba

    13-“Quán ly sân tôi biết tôi hít vô, quán ly sân tôi biết tôi thở ra”.Nếu một tâm sân đã được từ bỏ sạch thì Niết Bàn ở tại đó. Chỉ cần chuyên tu tập một đề mục này từ bỏ được tâm sân thì con đường tu của Phật giáo đâu mấy khó khăn. Phải không quý Phật tử? Đức Phật đã đem lời dạy này ra bảo đảm với chúng ta: “Điều này đã được Thế Tôn nói đến, đã được bậc A La Hán nói đến. Và tôi đã được nghe. Này các Tỳ kheo hãy từ bỏ một pháp, Ta bảo đảm cho các ngươi không đi đến lại (tái sanh). Thế nào là một pháp? Sân, này các Tỳ kheo là một pháp các ngươi hãy từ bỏ. Ta bảo đảm cho các ngươi không đi tái sanh. Thế Tôn nói lên ý nghĩa này. Ở đây, điều này được nói đến”. Theo lời dạy trên đây chúng ta chỉ cần tu tập một đề mục này cũng đủ chứng đạo quả giải thoát, chấm dứt tái sanh luân hồi chỉ trong một đời này mà thôi.

    Đề mục thứ mười bốn

    14-“Quán từ bỏ tâm tham tôi biết tôi hít vô, quán từ bỏ tâm tham tôi biết tôi thở ra”. Đề mục này tu tập cũng giống như đề mục “Quán ly tham…”,nhưng ở đây “Từ bỏ” mạnh hơn. Vậy khi tu tập ly được tâm tham thì chúng ta lại kế tiếp tu tập từ bỏ tâm tham thì lại thấm nhuần nhiều hơn và tâm tham sẽ bị diệt trừ.

    Đề mục thứ mười lăm

    15-“Quán từ bỏ tâm sân tôi biết tôi hít vô, quán từ bỏ tâm sân tôi biết tôi thở ra”. Đề mục này tu tập cũng giống như đề mục “Quán ly sân” nhưng ở đây nó mạnh hơn là do “Quán từ bỏ tâm sân”.Nếu người nào bền chí tu tập, chỉ một đề mục này cũng đủ làm chủ sanh, già, bệnh, chết và chấm dứt luân hồi.

    Đề mục thứ mười sáu

    16-“Quán đoạn diệt tâm tham tôi biết tôi biết tôi hít vô, quán đoạn diệt tâm tham tôi biết tôi thở ra”. Đề mục tu tập này có một sự quyết liệt mạnh mẽ hơn những đề mục trên vì “đoạn diệt tâm tham”.Ở trên chỉ có “ly” “từ bỏ” mà thôi. Tại sao chỉ có tâm tham mà phải ba đề mục tu tập cẩn thận như vậy?

    Kính thưa quý Phật tử! Tâm tham dục là một nguyên nhân sinh ra muôn thứ khổ đau của loài người, vì thế nó rất quan trọng đệ nhất trong các pháp ác. Cho nên, tu tập tới đề mục này quý Phật tử phải có sự quyết định mạnh mẽ không thể lôi thôi với tâm tham dục được.

    Đề mục thứ mười bảy

    17-“Quán đoạn diệt tâm sân tôi biết tôi hít vô, quán đoạn diệt tâm sân tôi biết tôi thở ra”.Đề mục này cũng có một sự quyết định cuộc đời tu hành của mình được hay không được. Nếu một người tu hành mà tâm sân còn thì có nghĩa lý gì là một tu sĩ. Phải không quý Phật tử?

    Sân là một tính rất xấu và cực ác, lúc sân nó có thể giết người làm bất cứ một việc gì, lúc sân, nó cũng không sợ bất cứ một thứ gì. Biết sự nguy hiểm của tâm sân như vậy, nên chúng ta quyết liệt đoạn diệt tâm sân tận gốc không còn để một chút xíu trong tâm. Phải chấm dứt ngay liền. Chính dứt được tâm sân là Niết bàn ngay liền tại đây, đâu có xa gì?

    Đề mục thứ mười tám

    18-“Quán tâm định tỉnh tôi biết tôi hít vô, quán tâm định tỉnh tôi biết tôi thở ra”.Đây là đề mục phá tâm si. Quý Phật tử phải cố gắng tu tập với đề mục tu tập này cho nhuần nhuyễn. Khi tu tập đã nhuần nhuyễn thì không bao giờ có hôn trầm thùy miên và vô ký đến thăm quý vị. Nếu quý Phật tử tu tập chưa nhuần nhuyễn thì quý vị sẽ bị hôn trầm thùy miên đánh gục. Hôn trầm thùy miên là một pháp cực ác đối với những người hành theo Phật giáo.

    Đề mục thứ mười chín

    19-“Với tâm giải thoát tôi biết tôi hít vô, với tâm giải thoát tôi biết tôi thở ra”. Đây là đề mục cuối cùng của Định Niệm Hơi Thở, khi tất cả các đề mục trên đều đã hoàn tất viên mãn thì đến đề mục này là tâm bất động hoàn toàn có nghĩa là tâm lúc nào cũng thanh thản, an lạc và vô sự tức là tâm ở trạng thái không phóng dật. Xưa đức Phật đã xác định cho chúng ta biết trạng thái này là cứu cánh Niết Bàn: “Ta thành Chánh Giác là nhờ tâm không phóng dật, muôn pháp lành cũng đều nơi đó sinh ra”.

    --o0o--
  2. MyHomeland

    MyHomeland Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/03/2018
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    3. TU ĐỊNH VÔ LẬU

    Sau khi xả nghỉ để cơ thể lấy lại bình thường thì quý vị tu tập Định Vô Lậu. Định Vô Lậu chuyên nhất vào sự tư duy, suy xét hay gọi là quán. Quán những sự việc xảy ra trong đời sống hàng ngày của quý Phật tử. Khi quán xét thấy trong tâm mình đang mắc phải một pháp nào đó khiến cho tâm bất an và bất toại nguyện, thì quý vị hãy cố gắng dùng pháp hướng mà xả nó đi. Hãy dùng pháp hướng tâm ra lệnh để làm cho tâm bất toại nguyện, ưu phiền đó rời khỏi tâm quý vị. Thí dụ, khi đang giận ai thì ta phải dùng pháp hướng như sau: “Quán ly sân tôi biết tôi hít vô, quán ly sân tôi biết tôi thở ra” Với pháp hướng như thế quý vị thở vào, thở ra 5 hơi chậm và nhẹ thì quý vị sẽ thấy cơn giận bắt đầu giảm cường độ. Tiếp theo quý vị có thể dùng câu pháp hướng: “Quán từ bỏ tâm sân tôi biết tôi hít vô, quán từ bỏ tâm sân, tôi biết tôi thở ra”. Thở năm lần rồi lặp lại câu pháp hướng ấy và thở 5 hơi nữa thì ta sẽ thấy cơn giận đã giảm đi quá nửa.

    Ví dụ 2: Khi thân bị bệnh đau đầu, quý Phật tử muốn xả lậu hoặc đau đầu này thì phải dùng đề mục thứ năm của Định Niệm Hơi Thở bằng câu tác ý: “An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”. Nhiếp tâm và an trú tâm trong hơi thở và tác ý như vậy thì bệnh đau đầu sẽ hết. Bệnh đau đầu hết tức là vô lậu.

    Khi tâm đã vô lậu thì quý Phật tử nên đưa ra một đề tài khác như: Nhân quả, các pháp vô thường, thân vô thường hay thân bất tịnh, thực phẩm bất tịnh, v.v.. Quý vị tư duy quán xét những pháp này cho thấu suốt. Tư duy quán xét những pháp này cho thấu suốt đó là tu tập Định Vô Lậu. Còn những ví dụ trên là quý Phật tử áp dụng vào các pháp môn khác để tâm được vô lậu. Đấy cũng là tu tập Định Vô Lậu

    Quý Phật tử hãy thực hành pháp quán Vô Lậu theo những đề tài đã được dạy trong lớp Chánh Kiến dưới đây:

    □Đường đi nhân quả.

    □Nhân quả thảo mộc.

    □Nhân quả con người qua:

    oThân hành

    oKhẩu hành

    oÝ hành.

    oÁi ngữ.

    oGiới thiệu đạo đức nhân bản - nhân quả.

    □Thực phẩm bất tịnh.

    □Thân bất tịnh.

    □Các pháp vô thường.

    □Tứ vô lượng tâm:

    oTâm từ vô lượng

    oTâm bi vô lượng

    oTâm hỷ vô lượng

    oTâm xả vô lượng

    Những đề tài có thể được triển khai thêm nhưng chưa được học:

    □Tất cả các loài hữu tình do các món ăn mà an trú.

    □Tất cả các loài hữu tình do các hành mà an trú.

    □Năm triền cái.

    □Ít muốn biết đủ.

    □Danh và sắc.

    □Tàm và quý.

    □Ba ác hạnh: Thân ác hạnh, khẩu ác hạnh, ý ác hạnh.

    □Ba thiện hạnh: Thân thiện hạnh, khẩu thiện hạnh, ý thiện hạnh.

    □Năm tâm hoang vu.

    □Năm hạ phần kiết sử.

    □Năm thượng phần kiết sử.

    □. . .

    Muốn tu học Định Vô Lậu để thông suốt những gì cần thông suốt như lời đức Phật dạy thì quý vị hãy đăng ký vào lớp học Chánh Kiến sắp mở lớp dạy ngày gần đây.

    Quý Phật tử hãy đọc bài mẫu của tu sinh tại tu viện Chơn Như về Định Vô Lậu:

    --o0o—
  3. MyHomeland

    MyHomeland Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/03/2018
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    THỰC PHẨM BẤT TỊNH

    (Bài làm QUÁN VÔ LẬU, ngày 17-1-2006)

    LỜI PHÊ CỦA THẦY

    Bài quán thực phẩm bất tịnh đầy đủ, khi áp dụng bài quán này vào đời sống thì không còn ai thích ăn ngon.

    NHẬP ĐỀ

    Độ sau 10 giờ sáng, có việc đi ngang qua ngả tư đường N.và B., mùi thịt nướng thơm phức ***g lộng trong gió từ trong nhà hàng ăn bình dân M.T. như lời mời mọc giờ cơm trưa tới phải ghé vào gọi một tô bún thịt nướng hay một dĩa cơm sườn nướng là một trong hai món nổi tiếng của nhà hàng. Giá bình dân, thức ăn ngon thơm nóng nên thực khách thường xuyên ngồi khắp các bàn, nhiều khi phải chờ một lát mới có bàn trống.

    Thực khách đâu biết rằng món thịt nướng đó nhà hàng đã chế biến như thế nào, từ loại thịt có phẩm chất ra sao? Xin thưa từ loại thịt hơi ôi một tí nghĩa là có mùi hơi nặng của thịt ngày hôm trước, không còn mùi thơm của thịt tươi vừa mới hạ từ con thịt trong ngày. Gia vị đậm đà cay nồng chua ngọt mặn nên át đi mùi nặng của thịt. Đưa vào lửa nóng, những giọt mỡ chảy ra mang theo gia vị rơi trên than lửa bốc khói, đỏ lửa ngọn xông háp vào thịt làm cháy sơ ngoài mặt tạo màu vàng ướt mỡ. Thực khách không còn nhận ra mùi thịt ôi mà chỉ còn mùi thơm thịt nướng nóng. Lại chính loại thịt ôi đó làm cho thịt nướng ở đây có vị đặc biệt hơn các nơi khác.

    Cho nên, vị ngon ở miệng làm ta thường quên đi phẩm chất của nguyên vật liệu được dùng. Đó là bình thường của thực phẩm. Nhưng còn những điểm khác nói lên những khía cạnh bất tịnh của thực phẩm mà chỉ khi đối diện với các khâu sản xuất, chế biến, nuôi trồng ta mới có hiểu biết đầy đủ. Nhờ hiểu biết ta mới tư duy đúng để thấy nên tập cho ta có thói quen ăn uống như thế nào và nên ăn uống thức gì.

    ĐẶC TÍNH, ĐẶC TƯỚNG

    Trước tiên thức ăn được chế biến từ những loại thịt cá, rau quả cây trái, vừa thu hoạch trên ao hồ, sông, biển, nông trại, vườn rừng. Đây là những thức ăn tươi. Và sự chế biến sai khác nhau tùy thuộc khẩu vị từng vùng, từng dân tộc; nói chung là tùy theo thói quen trong ăn uống.

    Tuy từ những nguyên vật liệu thịt cá tươi nhưng đâu phải không bất tịnh. Bạn dùng tay trần cầm một con cá lên, nước nhờn từ thân cá dính vào tay, nếu không dùng nước sạch và xà bông rửa liền thì mùi tanh hôi cá đeo theo tay và thỉnh thoảng bốc hơi theo mồ hôi tay lên mũi bạn và những người chung quanh. Mùi tanh cá lại càng nồng nặc khi máu cá cùng nước các loại trong thân cá bị cắt xẻ chảy ra. Dao thớt không được rửa kỹ phơi khô thì mùi tanh máu cá không dứt. Ngay cả khi được chiên xào nấu nướng mùi tanh hôi cũng không bao giờ dứt, dù cho thêm bất cứ gia vị tiêu ớt cay nồng nào cũng không tiêu trừ được. Chiên thì có mùi cá chiên, kho thì có mùi cá kho, nướng thì mùi cá nướng.

    Tôi còn nhớ một hôm đến thăm một gia đình nọ, vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi tanh hôi của cá. Được chủ nhà mời nước, vừa cầm ly nước đưa lên tới miệng thì tôi đã nhẹ nhàng để xuống vì mùi nồng tanh cá ập vào mũi bắt lợm. Đi tới khu bếp thì mùi tanh càng nồng nặc hơn mặc dù lúc đó không có nấu nướng gì. Tường vách i ỉ rít rát, đó là do hơi bốc lên từ nồi chảo, mang mùi cá bám vào tường làm thành như một lớp sơn. Tôi không hiểu gia đình này có lối kho nấu như thế nào mà nồng nặc mùi cá như thế. Chắc hẳn họ ăn cá chiên hơi nhiều nên mỡ cá bay đi và bám vào khắp nhà: tường vách, màn cửa, bàn ghế, ly chén,... Người nhà lại làm biếng không lau chùi tẩy rửa nhà cửa hằng tuần, cũng không biết dùng những loại hơi khắc chế nên lâu ngày mới tạo nên mùi hôi hám tanh cá như thế. May là nhà có cửa lưới chứ không thì ruồi lằn sẽ sống từng đàn từng lũ trong nhà này. Một lần tới thăm mà sợ suốt đời.

    Cá tươi mà đã thấy khó kham nhẫn mùi huống nữa là khô, là mắm, cho nên Cao Bá Quát chê thơ người khác dở bằng hình ảnh “con thuyền Nghệ An” nặc mùi khắm của mắm cá. Đi vào chợ, mũi bạn phân biệt rất rõ bạn đang đến từng khu vực buôn bán nào dù giả như bạn chơi trò bịt mắt, nhắm mắt mà đi. Khu vực bán mắm, bao nhiêu loại mắm thi đua bốc mùi bay quyện vào không khí, nào là mắm ruốc, mắm tôm, mắm cá đồng, mắm cá biển,... người ăn mắm được thì khen thơm, người không ăn được thì phải chạy lộn trở ra và thở nhiều hơi thật sâu trong khí trời cho thoát hết mùi mắm.

    Mắm, đúng nghĩa chỉ là cá chết sình ươn trong muối thì làm sao không hôi mùi? Càng hôi (mùi mắm) mới là mắm ngon chứ! Dĩ nhiên mùi thối của súc vật chết sình thì không giống mùi mắm chút nào đối với người quen ăn mắm, nhưng hỏi một người không từng ăn bất cứ thứ mắm nào thì tất cả đều chỉ là hôi thối, không thể ngửi nổi chứ đừng nói là ăn (trái sầu riêng mà chưa từng ăn lần nào thì không ai cho đó là mùi thơm sầu riêng!).

    Có thể sơ khởi có mắm là do sự giao thông khó khăn, người ta chỉ di chuyển bằng thuyền bè, ghe, ngựa hay đi bộ, nên mỗi khi ngư dân đánh bắt được nhiều tôm cá, không tiêu thụ hết trong ngày ở buổi chợ của địa phương, họ mới nghĩ ra cách làm chậm sình ươn bằng cách ướp muối vào. Thế rồi cá ươn muối mặn được làm thức ăn trong những lúc trời giông, mưa bão, biển động không ra khơi được. Hoặc nếu trong vùng đồng bằng mùa khô hạn, cá gom về vùng trũng, người ta thu hoạch quá nhiều nên phải ướp muối làm mắm hay phơi khô. Thế rồi từ đó mắm được tiêu thụ và biến chế ra nhiều thứ. Mắm trở thành thói quen của khẩu vị của từng địa phương. Mắm, khô được đưa sâu vào nội địa, đại lục.

    Vậy thì khi cá tươi có thì hà cớ gì lại chọn ăn mắm hôi như thế?

    Này! Bạn hãy nhìn kỹ hơn vào tô mắm! Bạn thấy gì không? Bạn có thấy trên mặt mắm nổi lên những bọt giống bất kỳ thức ăn thiu nào không? Bạn có thấy có cái gì nhúc nhích chăng? Đó là giòi mắm đấy. Bây giờ nó còn nhỏ, bạn hãy cất tô mắm vào tủ lưới chỉ vài ngày thì chúng sẽ lớn bằng đầu đũa, bấy giờ dọn lên mâm, bạn có dám ăn không? Vớt hết chúng đi rồi dọn lên, bạn không thấy gì thì bạn mới ăn bình thường mà còn nhận xét ngon dở nữa! Ngạn ngữ nói “Ăn mắm mút giòi” để chỉ tính hà tiện, tính chắt mót của những người một là quá nghèo khổ, hai là người bản tính quá tằn tiện.

    Bạn có ăn được ruồi lằng không? Giòi là tiền thân của ruồi lằng, chúng sống trong mắm, ăn mắm rồi xí vào trong mắm, thế mà chúng ta ăn được sao, ăn con giòi và ăn luôn phân của chúng! Hãy tác ý thật nhiều câu sau đây thì bạn sẽ hết còn thích mắm: “Mắm hôi thối lắm. Ta không nên ăn các loại mắm con hay mắm nước”.

    Cá phơi khô cũng chẳng hơn gì cá mắm. Cá khô cũng có mùi khắm nồng nặc. Khô dòn thì hôi theo khô dòn, còn ĩ, còn ũ thì hôi khắm mùi ĩ, mùi ũ. Còn giòi thì khỏi nói, con lớn con nhỏ bò nghinh ngang, luồn lách trong các khe nức khe chẻ còn ươn ướt. Chúng ăn, chúng rúc rĩa. Ruồi lằn bu đậu chỗ này chỗ kia, chúng ăn, chúng hút, rồi xí vào, rồi đẻ lên từng đống trứng, từng đống giòi. Mua về ta kho, ta nấu, ta nướng cho có mùi lửa rồi ăn. Thật là bất tịnh hết chỗ nói. Cá con nhỏ có thể phơi khô được trong một hai ngày nắng chứ cá lớn như cá sặc, cá vồ, cá hố, cá lóc,... không thể khô nhanh được thì không thể không bị sình ươn thối.

    Ăn những thức cá ươn thối như thế là ta đã trở về sống đời sống của thời ăn lông ở lỗ. Nhưng thời đó là thời còn thiếu văn minh, thiếu thốn đủ mọi thứ, trình độ vệ sinh trong ăn uống không có, con người mới sống theo điều kiện đó, chứ ngày nay mà còn giữ cách thức ăn uống thô sơ thời xưa sao.

    Một hình ảnh trong một chương trình thời sự gây ấn tượng kinh khiếp khi tôi thấy một thổ dân Úc trên đường xuyên sa mạc đã lấy tay vốc nước trong bụng xác một con bò chết khô sình lâu ngày mà uống. Hãy tưởng tượng nước đó có những gì, có mùi gì? Khiếp không tưởng nổi! Nhưng trường hợp này được bào chữa là tình cảnh túng cùng ở trong sa mạc, và cũng có thể họ đã quen với vài loại thức ăn có mùi đậm đặc gần giống với nước trong bụng bò chết sình này (cũng như một số món mắm ăn của vài dân tộc ít người trên vùng cao nguyên), và người này chưa mấy văn minh như người trong thành phố.

    Nếu bạn đi về vùng quê, hình ảnh quen thuộc của những ô vuông nho nhỏ che kín sơ sài nửa chừng trên cuối chiếc cầu làm bằng hai thân cây đặt nằm ngang ở mương rộng hay hồ nhỏ mà gần như nhà nào cũng có. Đó là mương nuôi cá tra, cá vồ là những loại cá phổ thông ở vùng đồng bằng Cửu Long. Thức ăn của cá chính là những gì thải ra từ đường dưới của người trong nhà hay các nhà chung quanh mỗi sáng. Mỡ và thịt ở bụng các cá này màu vàng ngậy. Bạn nên nhớ kỹ khi kho nấu các loại cá này, dù còn tươi hay đã phơi khô, hãy nhớ đừng bao giờ bỏ thêm gừng, bằng không thì chỉ đem đổ thôi vì cái mùi hôi đó hiện ra, không thể đưa vào miệng được, và khi ăn bạn đừng hình dung lại lúc bạn đang ngồi trên cái cầu kia!!!

    Vậy ta hãy tác ý câu này cho thật nhiều, thay vì mắm, bây giờ ta thay bằng cá khô “Cá khô mang rất nhiều giòi và trứng ruồi, nó là cá ươn thúi. Ta không nên ăn các thức ăn cá phơi khô”; “Chỉ có người bán khai mới ăn các loại cá sình thúi, nó mất vệ sinh lắm. Ta chấm dứt ăn các loại cá mắm khô”; “Ăn những thức ăn sình thúi thì ta cũng bị nhiễm sự bất tịnh toàn thân tâm và hơi thở”.

    Còn thịt bò, thịt heo, thịt gà vịt thì sao?

    Thịt bò thì hôi tanh mùi bò; thịt heo hôi tanh mùi heo, mùi xon heo nọc; thịt gà, thịt vịt hôi tanh mùi gà vịt. Không có một loại thịt nào mà không hôi tanh, hôi thối của loại thịt đó.

    Thịt bò buổi sáng còn đỏ màu tươi, đến chiều đã bốc tanh hôi mùi ôi thối, màu thì đã chuyển sang đen bầm, tái nhợt. Tất cả các loại thịt đều tanh hôi nên ruồi lằn rất ưa, là nơi lí tưởng để chúng đẻ trứng vào. Thịt đang còn trên thớt, đang ở trong quầy mà ruồi lằn đã bám vào từng đám, đẻ trứng từng chùm, từng ổ nên chỉ trong vài ngày là giòi lúc nhúc nở ra rúc rỉa. Thịt bốc mùi thối, nước tanh hôi chảy ra.

    Chưa nấu nướng thì đã là ổ chứa mọi loại vi khuẩn, vi trùng, căn gốc bệnh đau. Để không nấu chín trong vài ngày thì thối không ngửi được, dù nấu chín rồi thì cũng bị thiu bị thối bốc mùi hôi hám không còn có thể ăn được. Máu, thịt, gân, xương, thành phần nào cũng đều có bản chất sình ươn thối rữa giống nhau.

    Thịt còn mang mầm từ trường bất tịnh. Khi một con vật bị giết, nó chịu đựng bao đau khổ, sợ hãi, oán hận. Những con bò, con trâu trên đường tới lò sát sinh chúng đã cảm nhận được giờ chết sắp tới nên có nhiều con đã khóc, mặt đầy nước mắt. Những con gà bị quặt cánh, đè chân, kéo cổ nhổ lông, mắt chúng trợn trừng khiếp hãi oán hận nhìn người giết nó. Con ếch chấp tay lạy van cầu tha mạng vẫn bị chặt đầu. Con cá bị đập đầu vùng vẫy khổ đau trên thớt. Tâm lí đó của con vật bị giết chuyển thành từ trường bất tịnh thấm nhiễm trong toàn bộ xác con vật. Người đồ tể cầm dao cắt cổ, dùng búa đập đầu, cạo lông, xẻ thịt phân loại thân phần đều truyền vào xác con vật những từ trường hung bạo, giết hại. Cho nên, khi ăn thịt, những từ trường bất tịnh chuyển qua thấm vào thể chất và tinh thần người ăn, vì vậy tâm lí của những người lấy thịt làm thức ăn rất là hung bạo mà cũng thường sợ hãi, khiếp đảm vu vơ, nóng nảy bồn chồn bất nhất, cơ thể không an tịnh lâu dài được nên họ không thể ngồi yên bất động lâu, thường xuyên nhúc nhích xoay xở.

    Vậy các loại thịt bản chất của chúng, thực tướng của chúng thật là bất tịnh, không đáng cho ta quý trọng chúng, không cần thiết phải có trong bữa ăn thường ngày. Ta hãy tác ý: “Bản chất các loại thịt rất bất tịnh, rất hôi hám, ta không nên ưa thích, không nên ăn”.

    DUYÊN CHUYỂN ĐỔI

    Ngày trước, các gia súc gia cầm được nuôi lớn, sống trong thiên nhiên, thức ăn của chúng hoàn toàn tự nhiên kiếm được trong đồng nội, đồng bằng, cao nguyên, rừng núi. Loài ăn cỏ cây lá chỉ ăn cỏ cây lá tươi từ cỏ từ cây, loài ăn côn trùng chỉ bới móc tìm côn trùng trong phân, trong rác, trong đất, trong lá, trong cỏ. Dù có được nuôi lớn trong chuồng như heo thì thức ăn của chúng cũng được làm thành theo cách thông thường từ những vật liệu tự nhiên thiên nhiên như cám, bèo, dây khoai, củ mì, trái bí,... nhưng thịt của chúng vẫn là bất tịnh, vẫn tanh hôi, vẫn thối, thiu, vẫn mang rất nhiều mầm bệnh đau.

    Các loại gia súc gia cầm ngày nay được nuôi lớn bằng nhiều thức ăn chế biến trong kỹ nghệ. Bò là giống ăn cỏ từ xưa nay, thế mà thức ăn cho nó ngày nay người ta đã thêm những loại bột xương, bột thịt cho chúng mau lớn, mau tăng trọng. Điều kiện ăn uống thay đổi nên thịt chúng đổi thay theo, chứa rất nhiều yếu tố biến dị. Bệnh bò điên là một trong rất nhiều biến dị đó; tương lai còn nhiều biến dị chuyển thành những chứng bệnh bất trị lây lan sang người tiêu dùng, như bệnh bò điên là do ăn uống các loại thịt này. Bệnh từ thịt gà chuyển sang người làm thành bệnh chết người nhanh chóng đã gây sợ hãi không ít cho sự tồn vong của con người. Đó là một số yếu tố bất tịnh của thịt các loại.

    Chúng lại bị nhốt giam cầm trong những chuồng trại, không còn được tự do đi lại; không còn được tự do hoạt động nên tinh thần bực dọc, tù túng, buồn phiền, sầu khổ; không còn được phút giây nào tươi vui thoải mái tung tăng chạy nhảy đùa giỡn với nhau. Tâm trạng đó của con vật chuyển thành từ trường bất thường bệnh hoạn ở toàn thân con vật.

    Sự bất tịnh của các loại thịt còn được hiểu như sự nhiễm độc ngay khi con vật còn sống hay cả trong thời gian hạ thịt mổ xẻ con vật. Nấu nướng chế biến ướp thêm hành tỏi, tiêu ớt, sả gừng... để cho có thêm mùi màu là cơ hội thúc đẩy quá trình nhiễm độc nhanh và đều nên người ăn mới ngộ độc. Sự ngộ độc có khả năng làm chết hằng chục, hằng trăm người một cách dễ dàng. Báo chí thỉnh thoảng đưa tin thực khách đám cưới, đám tiệc bị ngộ độc thức ăn phải chở vào nhà thương cấp cứu; chở tới kịp thì được cứu sống còn, chở tới chậm thì phải mua quan tài đem chôn.

    Nhớ cảnh những người ngộ độc do ăn uống đó, ta nên tác ý: “Thịt các loại gia súc gia cầm chứa rất nhiều yếu tố bất tịnh, ta hãy bớt ăn thịt lại, ta không nên ăn thịt nữa”.

    Thức ăn từ các loại thịt động vật đều mang bản chất bất tịnh giống nhau, không có thịt từ loài động vật nào là thanh tịnh hết. Vì sao? Vì thức ăn của chúng đều có căn gốc bất tịnh hết, chúng ăn các loài động vật nhỏ hơn, rồi loài động vật nhỏ đó ăn những loài động vật nhỏ hơn nữa, cứ thế mà loài lớn này ăn loài nhỏ kia. Có khi loài nhỏ làm thức ăn cho loài lớn đó còn sống, có khi thây đã chết sình thối của các loài là thức ăn cho nhiều loài khác, vậy thì làm sao thanh tịnh được.

    Con người muốn trở thành con người tiến hoá phải thoát ra khỏi thói quen ăn thịt là bản chất của loài thú không tiến hoá. Thói quen ăn thịt là một nghiệp lực mạnh mẽ ràng buộc chúng sanh quay cuồng trong vòng luân hồi sanh tử không có lối thoát. Ăn thịt nhau thì phải sanh ra lại để cùng nhau ăn thịt nhau.

    Cho nên, con người muốn thoát khỏi bản năng ăn thịt như các loài cầm thú thì phải tập luyện cho mình huân thành thói quen, giải trừ yếu tố di truyền thói ăn thịt bằng cách quyết định trong hai tuần hay một tuần chọn một vài ngày chỉ ăn toàn rau, trái, củ, hạt. Nhất định không đụng tới một miếng thịt nào, miếng cá nào.

    Đứng trên quan điểm bất tịnh thì ngay cả rau, trái, củ, hạt cũng chẳng phải thanh tịnh gì. Muốn có sản phẩm rau trái củ hạt tốt thì nông gia phải bón phân, xới đất. Phân bón là gì? Đó là phân hữu cơ và phân vô cơ.

    Phân vô cơ được sản xuất trong các xí nghiệp công nghệ nông nghiệp từ những loại hoá chất N, P, K,... được kết hợp mà khi cho vào đất, phun lên cây sẽ tự phân hủy thành những chất kích thích rất mạnh các chức năng phát triển của cây. Tuỳ theo loại sản phẩm cây phải cho mà người ta bón loại phân vô cơ nào. Cây thì cho lá, cây cho trái, cho củ, cho hạt. Việc dùng phân vô cơ có thành phần trọng yếu nào là nhắm vào các đối tượng nào sẽ thu hoạch. Phân vô cơ thường chỉ có hiệu lực trong một mùa vụ hay trong một năm và sau đó thường làm đất bị thói quen dùng phân vô cơ cho những mùa vụ tới; phân vô cơ phối hợp với cỏ cây mục và độ ẩm lại sanh những loài côn trùng mới phá hại cây trồng. Thuốc trừ sâu rầy được phát minh, được dùng tới là một bất tịnh khác.

    Còn phân hữu cơ là phân của gia súc gia cầm và xác cá tôm nghêu sò, các phần loại bỏ từ sinh vật không dùng làm thức ăn cho người, đã được chế biến để khi rải xuống đất sẽ nhanh chóng chuyển thành gần như đất mùn. Nếu không gia thêm phân vô cơ thì phân hữu cơ sẽ làm cho đất tăng thêm mầu mỡ trong nhiều mùa, nhiều năm sau đó.

    Khi đất được bón phân như thế thì cây trồng sẽ thu hút dưỡng chất có trong phân lên nuôi cây ra lá, ra hoa, kết trái, sanh hạt, tạo củ. Đã là phân thì làm sao thanh tịnh được, vậy thì khi cây có lá, hoa, trái, hạt, củ dĩ nhiên là phải bất tịnh theo. Phần củ là phần nằm trong đất, tiếp cận với phân, chung quanh nó là phân, có thể nào phân không thẩm thấu vào trong củ. Ta thu hoạch, ta nấu ăn, đó không phải là ta đang ăn thức ăn có nhiễm phân? Do từ phân? Vậy có thanh tịnh chăng? Cái gì khuất mắt thì ta không biết nên không có cảm tưởng dơ hôi. Mùi hôi của phân trở thành mùi thơm của cây, lá, hoa, trái, hạt, củ và ta thích thú trong ăn uống, mê say trong ăn uống. Quả thật con người còn quá vô minh, chưa văn minh.

    Đồ ăn chưa kịp nấu thì hư thối; nấu nướng xong để vài hôm thì thiu, thì thối, vậy bản chất nó là bất tịnh. Có ai dám ăn đồ ăn để nguội thiu sau khi nấu nướng vài ba ngày? Để một tuần thì lên mốc lên meo vàng, đỏ, đen; quậy lên thì nhầy nhụa bốc mùi xú, phải đem đổ bỏ đi, đem chôn lấp, vật chứa giữ nó cũng hôi không kém.

    Sau khi chế biến, sau khi nấu nướng, thức ăn được soạn ra dĩa, ra tô, đặt vào mâm, bày lên bàn, bốc mùi thơm trong gia vị, trông thấy đẹp mắt, ưa nhìn, muốn ăn, ăn thấy ngon miệng, ăn không muốn thôi. Tất cả những ưa thích quyến rũ đó có còn chăng sau khi miếng ăn được nuốt khỏi cổ, vào bao tử, xuống ruột non, ruột già, và sau khi được tống xuất ra ngoài?

    Khoan nói tới khi được tống xuất khỏi hậu môn, chỉ ngay khi ai đó cho thức ăn vào miệng, nhai vài cái rồi nhả ra thì người này có ăn lại miếng ăn đó được chăng hay thấy nó bắt ghê, thấy nó là ô uế, bất tịnh rồi; huống nữa là khi đã vào bao tử, tiêu hoá trong ruột.

    Vào lúc những thức đã ăn còn trong ruột mà nó đã có mùi hôi thối khó ngửi thay còn nói gì khi đã tống xuất khỏi ruột bằng đường cửa dưới đó. Mổ bụng một con gà, mổ bụng con heo, con bò hay khi giải phẫu ở bụng người nào thì mùi xú uế bốc lên. Rạch một đường dao vào ruột già, chất bầy nhầy trong đó hiện ra cùng với mùi hôi nồng nặc khiến ta phải bịt mũi. Có ai ưa thích đứng gần bên người đang làm cái việc phóng uế chăng? Nó là hậu thân của những món ăn thơm ngon, cao lương mỹ vị thế mà giờ thì ai cũng ghê, cũng gớm, cho dù từ chính trong người của mình đưa ra.

    Không ăn thì sẽ chết. Cảm giác đói làm bụng ta cồn cào, run tay, run chân, run bắn người, bủn rủn mất sức, suy nhược toàn bộ sức lực, không còn tha thiết gì ngoài nhu cầu khẩn thiết tìm một cái gì ăn nuốt được để cho vào bụng trấn áp cơn đói. Đó là nguyên nhân chánh đáng để người ta đi tìm thực phẩm. Nhưng khi đã có thực phẩm để không còn bị đói thì người ta lại tìm thực phẩm nào cho là ngon, là bổ dưỡng, là quý hiếm, rồi họ thích thú trên cái đó, tạo cho nó những ý niệm giả tạo cao sang, độc đáo. Thi đua nhau tìm món lạ, khuyến khích nhau sáng kiến chế biến cầu kỳ, phức tạp. Cho nên, thực phẩm ngày càng nhiều món, chế biến nhiều cách, phối hợp từ nhiều địa phương, tạo nên nhu cầu tiêu thụ có tính cách đua đòi, khiến cho người người đều có quan niệm hưởng thụ cái ăn, chỉ biết ăn cho nhiều món lạ cũng y như đi cho biết nhiều xứ. Đôi khi món ăn thật là bất tịnh, vô đạo, bất nhân như óc khỉ sống, tiết canh máu tươi, bào thai thú sắp tới ngày sanh, trứng gà vịt sắp tới ngày nở, con thú còn non ngày...

    Trong những năm đầu thập niên 1950, có một số người trước kia là những chức tước uy quyền giàu có, họ đi du lịch Hồng Kông, Đài Loan, được bạn bè cũ chiêu đãi yến tiệc, họ ăn suốt ngày trong vài ngày để bù những ngày thiếu thốn nhịn đói trong khi đất nước chiến tranh. Ăn no, họ đi vào nhà xí thọc tay vào họng cho ói mửa những thức họ vừa ăn vừa uống để trở về lại bàn ăn thêm những cái khác. Họ đúng là những ngạ quỷ từ địa ngục đói mới lên. Mục đích họ sống chỉ để hưởng thụ cái ăn. Con người họ, từ tinh thần đến vật thực, hoàn toàn là những thứ bất tịnh.

    Loài chó được con người thuần hoá từ lâu nhưng chưa đủ thời gian để triệt tiêu bản chất ưa thích thức bất tịnh loại hôi loại thúi Tuy nhiên trong những nước đã tiến bộ về vệ sinh, loài chó được nuôi trong điều kiện thức ăn được tuyển lựa không còn bất tịnh thối thiu nữa thì bất kỳ giống chó nào qua nhiều thế hệ cũng trở nên thông minh và hiền lành hơn tổ tiên chúng rất nhiều.

    Thức ăn đều bất tịnh mà để nó trở nên thiu thối mới chế biến hay chế biến để nó trở nên thối rữa thì càng bất tịnh hơn nhiều. Những dân vùng nào mà ưa thích thực phẩm có nhiều những thức ăn thối ươn thiu hôi thì đó không phải là những xứ có nền văn minh tiến bộ và những người nào chuyên ăn uống thức ăn này thì họ từ thể chất đến tinh thần đều bất tịnh.

    DUYÊN HỢP - DUYÊN TAN

    Vậy thì chính bản chất thức ăn, bất cứ thứ gì, thịt cá cũng như thực vật cũng đều bất tịnh, hôi thối, rất hợp cho ta thường xuyên quán chiếu như thế để không còn đắm chấp ưa thích ăn uống, hưởng thụ ăn uống, cho rằng đáng sống để ăn uống, sống mà không hưởng thụ ăn uống thì uổng một đời người, không đáng sống, sống phí phạm cuộc đời.

    Không thường xuyên quán chiếu để từ bỏ những quan niệm phàm phu sai lầm trên, chỉ biết hưởng thụ vật chất trước mắt mà quên cái hại sau lưng, sống như vậy là vô minh. Chính sống như vậy mới không đáng sống, không thông hiểu mục đích sống để làm gì; sống như muôn loài vạn vật không có trí khôn, sống chỉ chạy theo bản năng tự tồn thấp kém. Ăn cho nhiều, hưởng thụ cho lắm, hết cuộc đời xuôi tay đi vào đường nghiệp lực, tái sanh vào hàng thấp kém.

    Rõ ràng môi trường nào thì sanh sinh vật và nếp sống nấy. Từ xa xưa chúng ta bị sống trong môi trường sát hại nhau, ăn thịt lẫn nhau, môi trường với quy luật sơ khai của bản năng “mạnh được, yếu thua” của loài thú vật, của côn trùng. Chúng ta mặc nhiên chấp nhận và sống theo mà không mấy khi quán xét để nhận thức, để sửa sai, để cải thiện, để thăng tiến.

    Thói quen là do huân tập. Ăn thịt là một thói quen do huân tập từ thuở con người sơ khai để bây giờ con người cứ tưởng không ăn thịt thì sẽ bệnh, sẽ chết. Tại vì do truyền thừa truyền thống từ tổ tiên loài người nên ai cũng cho thức ăn thịt cá là ngon, đáng ưa thích, là bổ dưỡng, là cần thiết. Đó chẳng qua chỉ là ảo tưởng, ảo giác.

    Nếu bây giờ chúng ta lật ngược quan niệm đó lại, cho rằng thịt của thú vật rất là nguy hại, có rất nhiều bệnh tật cho người, chẳng có gì là ngon là béo bổ. Bỏ đi tất cả các loại gia vị tạo vị ngon giả tạm, tạo mùi thơm giả tạm; bỏ đi tất cả mọi cách thức chế biến nấu nướng được tạo thành thói quen trong ăn uống thịt cá, mọi người cùng đưa ra quan niệm không ăn thịt cá là đáng sống, sống có ý nghĩa, sống có mục đích bảo vệ sự sống của muôn loài, sống có mục đích thăng tiến tâm linh, cuộc sống có cứu cánh giải thoát luân hồi tử sanh cho mình, giúp người đạt như mình thì chắc chắn thói quen mới sẽ từ từ được tạo lập, được duy trì, được bảo vệ.

    Một thời báo chí đã từng bàn thảo về vấn đề nên hay không con người bớt ăn thịt các loại động vật mà nên ăn nhiều thức ăn thực vật. Quan điểm chống ăn thịt dựa trên nhận xét của các nhà khoa học thấy rằng bộ tiêu hóa của các loài thú ăn thịt có chiều dài ngắn hơn bộ tiêu hoá của các loài thú không ăn thịt. Con người có bộ tiêu hoá dài đến 7 mét, dài nhất so với các loài thú khác, như vậy con người phải là loài thú không ăn thịt tốt hơn vì với bộ tiêu hoá dài như thế thì thức ăn có thịt phải di chuyển thời gian lâu trong cơ thể sẽ sanh nhiều độc tố có hại. Hơn nữa bộ răng người bằng phẳng không nhọn và sắc bén như loài thú ăn thịt.

    Như vậy, chắc chắn sự ăn uống của con người biến chuyển theo thói quen được huân tập suốt chiều dài lịch sử con người có mặt. Bây giờ tập ngược trở lại, giảm lần thịt cá trong mọi bữa ăn. Tất cả mọi người khắp toàn cầu đều sống không phải để hưởng thụ ăn uống mà có mục đích đẹp là phát triển cộng đồng hướng về đạo đức thương yêu sự sống của muôn loài, hạnh phúc của muôn loài.

    Sống không phải để hưởng thụ ăn uống còn có nghĩa giảm bớt thói ăn uống không chừng mực, lúc nào cũng nhai nuốt được thì chưa đúng nghĩa mà phải quy sự ăn uống về trong ba bữa ăn sáng - trưa - chiều, rồi giảm xuống còn sáng - chiều, chỉ hai bữa ăn trong ngày. Không tổ chức đình đám để vui thú trong ăn uống.

    Giảm bớt bữa ăn đồng thời chuyển bữa ăn với thịt cá thành bữa ăn toàn rau cải, hoa trái, củ hạt. Thực vật cũng hãy còn bất tịnh nhưng so với thực phẩm từ động vật thì thanh tịnh hơn nhiều.

    Hiện giờ người Đài Loan, Hồng Kông đã chế biến nhiều loại thực phẩm, khô cũng như tươi, không từ động vật mà từ thực vật, rất ngon miệng, có thể để lâu được, nhưng phần lớn giả tạo mùi vị cùng hình thức của các món ăn từ động vật. Trong thời gian có bệnh dịch từ thịt gà, nhiều nhà hàng ở Thành phố Hồ Chí Minh đã làm nhiều món ăn từ rau quả đậu các loại cũng rất ngon miệng, đẹp mắt nhưng vẫn còn giả từ hình thức đến mùi vị con này, thịt nọ và giá còn cao, chỉ thích hợp trong các buổi tiệc tùng, khó thể được phổ thông vào đại chúng.

    Hiện nay, kỹ thuật chế biến thức ăn theo thủ công từ thực vật khá phức tạp, nếu không muốn nói là cầu kỳ để làm cho món ăn có nhiều vị khác biệt trong thành phần, làm mất rất nhiều thì giờ. Cho nên, cần được các khoa học gia chuyên môn về thức ăn nghiên cứu để một mặt tăng thêm mức độ dinh dưỡng, mặt khác đưa vào công trình sản xuất công nghiệp làm cho nhẹ bớt lao động thủ công mà thực phẩm ngày càng phong phú nhiều mặt hàng, giá thành rẻ và thành phần dinh dưỡng cao. Cho đến về tương lai sau này, khi công việc được xem là bếp núc nội trợ hiện nay được chuyển qua cho những xí nghiệp chuyên môn về thức ăn, để giải phóng bớt thời giờ của con người trong việc nấu nướng thì lúc đó mới thật sự khởi đầu giai đoạn thay đổi thói quen trong ăn uống được thực hiện. Và nếu được chỉ đạo và quần chúng thay đổi ý thức trong ăn uống như nói ở đoạn trên thì cá thịt sẽ không được dùng tới.

    Biết đâu vào tương lai gần đây thôi, với đà tiến nhanh của khoa học phục vụ đời sống, chừng đó nhu cầu ăn uống phức tạp của mỗi người đều được đáp ứng qua mạng lưới siêu thị đầy đủ sản phẩm chất lượng cao, phong phú nhiều loại hình khẩu vị do nhiều hệ thống công nghệ thực phẩm cung cấp, mà chỉ toàn là thực phẩm có được không do từ sự chết chóc của một sinh vật nào.

    Điều này không phải là sự mong cầu thiếu căn cứ. Mời bạn viếng qua một vòng xem các quầy siêu thị bán thức ăn sáng sẽ thấy rất nhiều mặt hàng mới ngon bổ, dễ tiêu dùng, tiện lợi và thích hợp cho mọi người theo từng hoàn cảnh. Nếu so với chỉ 10 năm trước thì người mua sắm ngày xưa không mất nhiều thì giờ chọn lựa mặt hàng như ngày hôm nay. Tất cả đều là thức ăn sáng không thịt cá được trưng bày đầy các kệ ở mọi siêu thị trong các thành phố các nước công nghiệp phát triển. Ai cũng có thể tưởng tượng cuộc sống sẽ thay đổi nhanh đến mức độ phong phú nào chỉ trong vài thập niên tới thôi, với đà tiến của khoa học hiện nay.

    KẾT LUẬN

    Tác dụng hỗ tương giữa tinh thần và vật chất cho thấy tinh thần tiến hoá thì vật chất thanh tịnh, khi vật chất thanh tịnh thì tinh thần tiến hoá. Nói rõ hơn một vị Thánh thì sự ăn uống của vị này không còn như sự ăn uống của hàng phàm tục. Ăn uống còn phàm tục thì không thể trở nên bậc Thánh nghĩa là tinh thần không minh mẫn, không đầy đủ trí tuệ. Cho nên, muốn chuyển đổi từ phàm tục trở nên gần với Thánh nhân thì sự ăn uống không thể không thay đổi.

    Hiện giờ sự ăn uống của nhân loại ở trong giai đoạn chạy theo thị dục, cái gì cũng muốn cho vào miệng chẳng khác gì một đứa bé mới biết bò. Đứa bé hành động theo vô thức của nghiệp lực còn nhân loại hành động theo ý thức bị chi phối bởi nghiệp lực. Nghiệp lực cản trở tiến hóa, cho nên cần chuyển đổi nghiệp lực. Đã biết thức ăn từ động vật bất tịnh hơn so với thức ăn từ thực vật, nhưng nhân loại đang thích thú thụ hưởng sự ngon, lạ, hay, đẹp của thức ăn động vật. Họ lấy cảm giác giả tạo của vị giác, xúc giác làm cơ sở ý thức nên ý thức thúc đẩy con người đi tìm thoả mãn cảm giác giả tạo đó.

    Vậy việc cần làm để có sự thay đổi là phải thay đổi một ý thức mới dựa trên nền tảng tinh thần thanh tịnh, nhằm thực hiện tinh thần thanh tịnh trong cuộc sống của nhân loại, trong đó sự thay đổi thói quen về thức ăn thức uống và thay đổi ý thức về ăn uống là chủ yếu. Phải làm cho ý thức ăn thức ăn từ thực vật trở nên nhu cầu thiết yếu của nhân loại, một nhu cầu thực thụ trong vị giác và trong ý thức, nghĩa là chế biến thực vật thành thực phẩm tạo cảm giác khoái khẩu, đầy đủ chất bổ dưỡng tốt đẹp. Và giáo dục tạo ý thức ưa thích thực phẩm thực vật, ghê tởm thực phẩm từ động vật, và ý thức không tham đắm trong ăn uống, chỉ ăn đủ sống có sức khoẻ, không bệnh tật ốm đau, không lấy cái ăn làm cái hưởng thụ dục lạc.

    Xây dựng mục đích cuộc sống đời người là để tiến hoá trong tâm linh, không phải hưởng thụ thấp kém về ăn uống ngủ nghỉ. Làm mọi cách để nhân loại thấy rõ, thấy rất cụ thể sự tiến hóa tâm linh là có thật, có khả năng đạt được trong những điều kiện chỉ đưa con người tới chỗ tối tốt đẹp, tối thiện mỹ ngay trong cuộc sống thanh tịnh mà sự thanh tịnh này chỉ có được nhờ sự thay đổi ý thức sống không ăn thức bất tịnh đó của nhân loại.

    Dĩ nhiên sự chuyển hoá theo hướng thiện này không phải là công việc của một người, của một quốc gia mà là công việc của toàn thể nhân loại trong suốt thời gian tồn tại của loài người.

    Một ngàn năm, một trăm ngàn năm, một triệu năm, nhiều triệu năm chỉ nhắm một mục đích đó thì dần dần phải thành hiện thực, được thực hiện.

    “Ta tập thói quen ý thức chỉ ăn để sống khoẻ mạnh”.

    “Ta tập thói quen ăn toàn thực phẩm thực vật”.

    “Ta tập thói quen chỉ ăn trong bữa ăn”.

    “Ta tập thói quen chỉ ăn ngày một hay hai bữa”.

    Hạnh phúc thay khi đời người hoàn tất được mục đích đời sống!!!

    Định Vô Lậu là một phương pháp tu tập rộng lớn vô cùng khi chúng ta sử dụng một pháp môn nào để tâm vô lậu bất động; để tâm thanh thản, an lạc và vô sự là tu tập Định Vô Lậu. Định Vô Lậu nhằm triển khai tri kiến giải thoát. Ai có tri kiến giải thoát là có tâm vô lậu.

    Tám lớp tu học (Bát Chánh Đạo) của Phật giáo là tám lớp tu học tâm vô lậu. Cho nên, Định Vô Lậu bao gồm tất cả 37 phẩm trợ đạo cũng nhằm mục đích tâm vô lậu. Sự chứng đạt của Phật giáo cũng nhằm chứng đạt tâm vô lậu. Quả A La Hán là quả vô lậu. Vì chính tâm vô lậu mà đạo Phật tu tập xả tâm, ai xả tâm giỏi là người ấy dễ chứng đạo, do vô lậu mà đạo Phật tu tập không có khó khăn không có mệt nhọc, chỉ cần biết cách thức xả tâm là chứng đạo ngay liền, đâu phải đợi 7 ngày, 7 tháng, 7 năm. Phải không quý Phật tử?

    --o0o--
  4. MyHomeland

    MyHomeland Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/03/2018
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    4. TU ĐỊNH SÁNG SUỐT

    Sau thời gian tu tập quá mệt nhọc (vì đã ra sức dụng công), cơ thể và tinh thần của quý vị đã mỏi mệt thì hãy tu tập Định Sáng Suốt, tức là phương pháp thư giãn. Muốn tu tập phương pháp này thì quý Phật tử buông xả các pháp ra có nghĩa là quý vị không còn tu tập pháp nào cả, tìm một nơi an tịnh ngồi buông thả tay chân ra và tác ý: “Các cơ và tinh thần buông xuống! Buông xuống hết!”. Quý vị nhắc như vậy để rồi toàn thân sẽ thư giãn, và tinh thần sẽ thấy thoải mái, an lạc và dễ chịu.

    Tập luyện các pháp môn Chánh Niệm Tĩnh Giác và Định Niệm Hơi Thở là để quý Phật tử định tỉnh và ngăn ác diệt ác pháp trên thân tâm, nhưng tập luyện kéo dài sẽ bị ức chế. Vậy thì phải có giờ nghỉ. Chính giờ nghỉ là giờ quan trọng. Điểm quan trọng nhất là pháp xả tâm trong giờ nghỉ.

    Trong giờ nghỉ, tâm quý Phật tử khởi lên niệm gì, thí dụ muốn nói chuyện, muốn làm cái này cái kia thì nhất định không làm theo nó. Đó là pháp thư giãn Xả Tâm.

    Thật sự ra không cần phải tập luyện pháp gì khác mà tối ngày giữ mình là người vô sự, không làm gì hết, cứ ngồi mà xả tâm thôi, niệm gì khởi lên cũng xả hết, riết rồi mình có cái lực khiến cho đủ cả 7 Giác Chi xuất hiện. Cái tâm lúc đầu khởi lên sai bảo mình vậy, sau đó nó không sai bảo được nữa là mình đã phá sạch các dục, tức là thư giãn xả tâm.

    Tâm sạch hết các dục, các lậu hoặc thì tâm thanh tịnh. Đó là điều quan trọng nhất của đời người tu tập, Thầy gọi là“Xả tâm”. Còn đức Phật nói là “Đẩy lui chướng ngại pháp”. Thời nào cũng đẩy lui chướng ngại pháp. Tất cả các thời khóa biểu mà đức Phật đã để lại đều nhắc nhở, dạy phải “đẩy lui các chướng ngại pháp”. Cái tâm suy nghĩ, sai sử chính là chướng ngại pháp. Nó làm cho mình không vô sự. Cho nên, phải nhớ giờ thư giãn chính là giờ xả tâm. Quý Phật tử cứ làm lặt vặt, làm cho khuây khoả thì đó là phóng dật.

    Cách giữ tâm vô sự, thư giãn thì điểm quan trọng cần biết là mỗi niệm khởi lên đều mang theo tính chất sai bảo mình làm, hoặc không có tính chất sai bảo làm. Quý vị phải nhớ là khi niệm nào sai bảo mình làm gì thì nhất định không làm. Không làm theo niệm tức là li dục. Khi niệm muốn quý vị làm tức là có niệm dục thì nhất định không làm là li dục. Không làm là không bị phóng dật.

    Quý vị cần phân biệt niệm dục và niệm “tào lao”. Niệm tào lao là niệm không sai bảo mình làm gì hết. Thí dụ quý vị nhớ bạn bè haynhững tư tưởng này kia thì điều đó không quan trọng; chỉ có niệm sai bảo quý vị làm gì thì đó mới là niệm dục.

    Trong giờ tập luyện thư giãn, không có niệm gì hết là tốt. Cứ để cho nó không niệm. Còn khi có niệm thì quý vị phải suy xét coi để phân biệt niệm nào là niệm dục. Phải nắm cho vững điều này quý Phật tử mới tập luyện Định Thư Giãn được.

    Vừa tập luyện xong Định Niệm Hơi Thở thì qua tập luyện Định Thư Giãn tức là Định Sáng Suốt để có thời gian nghỉ ngơi, tiếp tục tập luyện Chánh Niệm Tĩnh Giác, rồi Định Sáng Suốt lại. Như vậy là tập luyện liên tục, không có nghỉ. Nghỉ là tập luyện Định Sáng Suốt, giữa hai pháp tập luyện kia cần xen Định Sáng Suốt (hay Định Thư Giãn) vào giữa. Cách thức thư giãn không phải dễ thực hành đâu, coi chừng bị ức chế mà không hay.

    Thư giãn là nghỉ ngơi, phải để thân và tâm hoàn toàn nghỉ ngơi. Phải tác ý cho nó xả chứ không thì làm như tập luyện mà không có thời gian nghỉ ngơi sẽ đi đến chỗ ức chế tâm. Cứ tác ý thư giãn theo Định Sáng Suốt để không bị kẹt vào các pháp tập luyện khác mà tập cho nó lìa ra khỏi các pháp để nghỉ ngơi. Nghỉ thì ra nghỉ, tập luyện thì ra tập luyện.Thư giãn cũng là tập luyện, không phải nói thư giãn là thư giãn được liền đâu, phải tập luyện.

    Định Thư Giãn (hay Định Vô Sự cũng là Định Sáng Suốt) hơi khó vì khi yên lặng thì tâm thường gom vào hơi thở khi ngồi, còn nếuđang đi thì nó lại gom vào bước đi. Làm sao để nó không gom về hai cái đó. Thư giãn thì phải làm như mình không biết tập luyện là gì hết, phải xả ra.

    Khi đi thư giãn thì phải nhắc tâm đừng tập trung tâm dưới bước chân mà nhìn cái này cái kia nếu đi trong thất, còn đi ngoài trời thì nhìn cây cối, trời mây. Đừng lưu ý bước chân, đừng lưu ý hơi thở, đi như người vô sự. Thư giãn thì trở về trạng thái như khi không tập luyện gì hết. Tác ý để cơ bắp, thần kinh lơi ra, thư giãn ra. Nói chung thư giãn thì không tập trung trong pháp, phải trở về cái bình thường, không được ở trong ác pháp. Nó sai bảo mình làm gì thì không làm theo, đó là li dục. Chỉ có vậy thôi!

    Tóm lại, giai đoạn đầu tiên tập luyện Định Sáng Suốt hay Định Thư Giãn thì quý Phật tử tập trung như thế cho biết để sau này tu tập tới giai đoạn hai là Tứ Niệm Xứ trên Tứ Niệm Xứ mới dễ. Khi bước qua tu Tứ Niệm Xứ, tức là tập luyện tĩnh giác có nghĩa là“Trên thân quán thân để khắc phục tham ưu” thì quý Phật tử ở trên đó mà quét sạch chướng ngại pháp trên bốn chỗ thân, thọ, tâm, pháp.

    Một ngày một đêm mà tu tập như vậy quý Phật tử sẽ ước nguyện cho gia đình được bình an và bệnh tật sẽ được chuyển đổi, khiến cho gia đình được thay đổi đem đến sự yên vui hạnh phúc.

    Với một lòng tin vững chắc không gì thay đổi, với một tâm tha thiết tìm cầu sự giải thoát chân thật trong pháp môn của Phật giáo thì quý Phật tử sẽ thấy kết quả giải thoát ngay liền, khiến cho thân tâm vô sự và an lạc. Cuộc sống không còn biết lo lắng, sợ hãi và bận rộn về mọi việc.

    Vì thế, quý Phật tử phải cố gắng tu tập như lời Thầy đã dạy Thọ Bát Quan Trai. Thọ Bát Quan Trai là tu thiện pháp, luôn luôn lúc nào cũng ngăn ác và diệt ác pháp để cho cuộc sống lúc nào cũng sanh thiện và tăng thiện pháp. Cho nên, không cần phải tụng niệm, cúng lễ và sám hối niệm hồng danh chư Phật theo các nghi thức ngày xưa của kinh sách phát triển.

    Nếu quý vị chuyên cần tu tập và sống đúng giới hạnh thì trong một ngày một đêm quí vị sẽ thấy kết quả giải thoát đau khổ của kiếp người rất rõ ràng và cụ thể.

    Nếu biết giới luật Phật có lợi ích không lường thì quý vị nên phát khởi thiện tâm, tu tập rốt ráo, liền được thiện giới thanh tịnh.

    Khi tu tập và trau dồi thân tâm như vậy là quý vị đã thực hiện giới thể theo pháp môn bốn định, như Thầy đã dạy ở trên thì chứng quả giải thoát đâu còn xa, chỉ ở trong tầm tay của quý Phật tử. Phải cố gắng lên tu tập để không phí uổng một kiếp làm người.

    [​IMG]
  5. MyHomeland

    MyHomeland Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/03/2018
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    LỜI NHẮC NHỞ SAU CÙNG

    Thưa quý vị Phật tử! Trong một ngày một đêm vừa qua, quý vị đã cố gắng thực hiện đúng đời sống của một bậc chân tu. Đó là sự gieo duyên để sau này có đủ duyên để trở thành bậc chân tu giải thoát của Phật giáo, làm gương sáng cho mọi người soi, làm gương hạnh giải thoát cho mọi người tu. Ngày nay quý vị mới gieo duyên, ngày mai quý vị sẽ là những bậc Thánh Tăng. Phải cố gắng một tháng chọn lấy một ngày tu tập sống làm Phật thì mới mong có ngày làm Phật thật sự, tức là giải thoát hoàn toàn, tâm bất động hoàn toàn.

    Một ngày một đêm quý vị có thấy khổ sở không?

    Quý vị có thích sống như vậy không?

    Đời sống giải thoát là phải như vậy. Nếu không sống như vậy thì làm sao giải thoát được? Vì chỉ có lối sống này mới tìm được sự giải thoát của kiếp người. Phải nỗ lực, kiên trì, vì cuộc sống con người toàn là khổ đau, toàn là trói buộc, không lối thoát.

    Một đêm, một ngày quý vị đã sống đúng, sống được và tìm được nguồn an lạc trong cuộc sống này là một điều đáng khích lệ.

    Quý vị đã bắt đầu thực tập sống một cuộc sống mới, cuộc sống giải thoát khỏi bao nhiêu sợi dây triền phược của thế gian. Bây giờ có lẽ quý vị cũng ước nguyện cho mọi người được an lạc khi Thọ Bát Quan Trai như quý vị. Xin hãy chia sẻ pháp lạc này với các huynh đệ của mình!

    Chúc quý vị đạt kết quả tốt trên đường tu tập!

    Tu Viện Chơn Như

    Mùa An Cư năm 2000

    [​IMG]
  6. MyHomeland

    MyHomeland Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/03/2018
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    LỜI TÁC BẠCH CUỐI NGÀY THỌ BÁT QUAN TRAI TẠI TU VIỆN CHƠN NHƯ

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

    Kính bạch Đức Trưởng Lão Viện Chủ Tu Viện Chơn Như!

    Kính bạch Thầy! Cuối năm 2003, trong lúc cái giá lạnh của mùa đông sắp đi qua và mai vàng chuẩn bị đón chào những đàn chim én rộn rã mang Mùa Xuân Mới 2004 cho mọi người thì chúng con khắp nơi: Hà Nội, Hải Phòng, Phú Yên, Phan Rang, Khánh Hòa, An Giang, Tiền Giang, Hoa Kỳ, Úc Châu, ... được Cô Diệu Quang thay lời Đức Viện Chủ Tu Viện Chơn Như thông báo chương trình Thọ Bát Quan Trai tại Tu Viện một ngày đêm, ngày 11 và 12 tháng 4 năm 2004.

    Chúng con vô cùng mừng rỡ vì sẽ lại được trở về với cội nguồn Chánh Phật Pháp Nguyên Thủy. Kiếp chúng sinh Ta Bà khổ lụy khác gì ly sữa thơm ngon, nhưng từ cái nhân tinh chế không được tốt và khi đã pha chế rồi lại lãng quên thì ly sữa sẽ bị chua mốc, phải đổ bỏ đi. Chúng con liên tưởng đến ví dụ về ly sữa hư sình thối mà Đức Trưởng Lão đã dạy chúng con tu Định Vô Lậu. Đó là bài học ngàn vàng về ý niệm giác ngộ Vô Thường cho toàn thể chúng sinh, nhất là trong thời kỳ tà tưởng đang vây khốn và xâm lấn cánh rừng giải thoát mầu nhiệm của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

    Và rồi cái gì sẽ đến đã đến. Hai ngày nay toàn thể cư sĩ Phật tử chúng con đang sum vầy nơi Tổ Đường Nguyên Thủy Tu Viện Chơn Như, bên đấng cha lành dang rộng vòng tay ban bố Thánh Pháp của Thích Ca Như Lai cho chúng con khắp trong nước cũng như tận phương trời xa hải ngoại về đây thọ hưởng.

    “Bước vào cửa Đạo như con một nhà”, “Chúng con là những đứa con thương yêu nhất của Thầy”. Chúng con nằm mơ cũng không tưởng tượng được rằng mình đang có đấng cha lành tuyệt vời trí tuệ Tam Minh, lại được chính Ngài thân hành chỉ dạy pháp tu. Ôi! Hạnh phúc biết bao!!! Chúng con xúc động lắng nghe lời chỉ dạy, chú ý ghi vào lòng vì đây là của báu nhiệm mầu trên bước đường chấm dứt khổ đau.

    Đối với chúng con, Tu Viện Chơn Như là ngôi tu viện tốt nhất, giống thời Đức Phật nhất. Nơi đây là môi trường tích cực giúp hành giả tu tập buông xuống Danh, Ngã, Tham, Sân, Si, hỗ trợ đắc lực về sự đoạn tận cái khó đoạn tận, đó chính là Ác Dục và Ác Pháp.

    Chân lý Giới - Định - Tuệ là một môn học nhân bản vĩ đại của Đức Thế Tôn. Những ai từ bỏ môn học này, lại bôn ba đi tìm mùi hương ảo tưởng Danh Ngã thì cũng giống như ly sữa bị bỏ quên. Và khi giật mình thức tỉnh thì không còn kịp nữa, uổng cho một kiếp trăm năm luân hồi khổ lụy. Khi tu tập sai lộ trình Giới - Định - Tuệ và không được bậc tu chứng chỉ dạy thì lý tưởng đi tìm giải thoát chỉ là mộng huyễn và chỉ là giấc mơ Thiên Đường Ảo Tưởng, mỗi ngày mỗi cách xa Chánh Đạo, chống trái với Thế Tôn, kết cùng chỉ còn lại một đống xương tàn vô dụng mà thôi. Khổ mình, khổ người!

    Trải qua một quá trình cam khổ, đến nay bộ sách Đường Về Xứ Phật của Đức Trưởng Lão đã được tôn vinh và phát hành rộng rãi khắp nơi. Đây là tài sản văn hóa ích lợi thiết thực cho toàn thể nhân loại biết được nẻo Chánh, đường Chơn trên hành trình tự cứu khổ.

    Chúng con thừa hưởng tài sản vô giá đó là đại phước đức. Chúng con vô cùng biết ơn và vô cùng hạnh phúc.

    Nhân đây chúng con xin kính lời tri ân tất cả những bạn đã dũng mãnh, sắt son gắn bó với Chánh Phật Pháp, với Tình Thương Nhân Loại đã sát cánh với cô Út Diệu Quang trong những giai đoạn vô cùng khó khăn về tài và lực để hoàn thành tâm nguyện in ấn Đường Về Xứ Phật.

    Chúng con quyết đoàn kết tĩnh giác trước ác pháp, ghi lòng tạc dạ những lời dạy thâm nghiêm của Đức Trưởng Lão, bậc Thầy Tôn Kính của chúng sinh.

    Chúng con nguyện:

    Nêu cao ngọn cờ Giới - Định - Tuệ, luôn thắp sáng đuốc nội lực của Đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni.

    Làm rạng rỡ Thánh hạnh của Đức Trưởng Lão.

    Quyết sẽ là niềm tin, là màu xanh kỳ vĩ mang đậm chất giải thoát trác việt của Tu Viện Chơn Như.

    Chơn Như, ngày 11 tháng 4 năm 2004

    Toàn thể Giới Tử Bát Quan Trai Giới.

    [​IMG]


    HẾT PHẦN II
  7. MyHomeland

    MyHomeland Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/03/2018
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    Quyết tâm tu tập

    Quyết một đời tu tập không lui!

    Giữ thân tâm thanh thản, an vui,

    Nhập Thiền Định xa lìa nhân quả,

    Đạo quả viên thành, độ chúng vui.

    (Chơn Như)

    --o0o--

    Độc cư

    Ai ngồi nằm một mình

    Độc hành không buồn chán

    Tự điều phục một mình

    Sống thoải mái rừng sâu

    (Kinh Pháp Cú)





    GIỚI THIỆU SÁCH

    1.Đường về xứ Phật (Mười tập, bộ mới).

    2. Những lời gốc Phật dạy (4 tập, bộ mới - 2011).

    3. Văn hóa Phật giáo truyền thống (2 tập, bộ mới - 2011).

    4. Đạo đức làm người (Tập I, II...).

    5. Cẩm nang tu Phật (Hai tập).

    6. Thiền căn bản.

    7. Hành thập thiện & Tứ vô lượng tâm.

    8. Những chặng đường tu học của người cư sĩ.

    9. Thời khóa tu tập trong thời đức Phật.

    10. Giáo án rèn nhân cách lớp Ngũ Giới: Đức Hiếu Sinh (Tập I, II, III).

    11. Giáo án rèn nhân cách lớp Ngũ Giới: Đức Ly Tham (Tập I...).

    12. Giáo án rèn nhân cách lớp Ngũ Giới: Đạo Đức Gia Đình (Tập I...).

    13. Mười Đức Thánh Sa Di (Tập I, II).

    14. Giới đức Thánh Tăng, Thánh Ni.

    15. Định niệm hơi thở.

    16. Phật giáo có đường lối riêng biệt.

    17. Pháp môn niệm Phật tứ bất hoại tịnh

    18. Nghi thức thọ trai.

    19. Những lời tâm huyết...

    20. Mười hai cửa vào đạo (2009).

    21. Tạo duyên giáo hóa chúng sinh (mới 2009).

    22. Lòng yêu thương (2009).

    23. Linh hồn không có (2010 quý I).

    24. Muốn chứng đạo phải tu pháp môn nào? (2010)

    25. Ba mươi bảy phẩm trợ đạo (2010).

    26. Giới đức làm người - 2 tập (bộ mới - 2010).

    27. Lịch sử chùa Am (bộ mới - 2010).

    28. Linh hồn không có - tái bản lần I (2010 quý IV).

    29. Sống một mình như con Tê Ngưu (2010)

    30. Thanh qui Tu viện Chơn Như (2010)

    31. Lòng yêu thương - tập 2 (2011 quý I)

    32. Thọ Tam Quy Ngu Giới (2012)



    Các trang web hiện hành có đăng tải sách của Trưởng lão Thích Thông Lạc:

    http://www.nguyenthuychonnhu.net

    http://www.chonlac.org

    http://www.chonnhu.net

    http://www.thuvienthaythonglac.net

    ...

    Ước mong mọi người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sinh.




    PHẬT TỬ XIN ẤN TỐNG SÁCH“NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG
    TU HỌC CỦA NGƯỜI CƯ SĨ”


    -Phật tử Hà Nội

    -Phật tử Thái Nguyên, Bắc Giang

    -Phật tử Hải Phòng, Hải Dương

    -Phật tử Bắc Ninh

    -Phật tử Quảng Ninh

    -Phật tử Hà Nam, Nam Định, Ninh Bình

    -Phật tử Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh

    -Phật tử Đồng Hới, Quảng Bình

    -Phật tử Phú Yên

    -Phật tử Đà Nẵng

    -Phật tử Huế Thừa Thiên

    -Phật tử Ninh Thuận

    -Phật tử Nha Trang, Khánh Hòa

    -Phật tử Bình Phước

    -Phật tử Lâm Đồng, Đà Lạt

    -Phật tử TP Hồ Chí Minh

    -Phật tử Đồng Nai

    -Phật tử Cần Thơ

    -Phật tử Đồng Tháp

    -Phật tử Châu Đốc, An Giang

    -Phật tử Cái Bè, Cai Lậy

    -Phật tử Long An

    -Phật tử Tây Ninh

    -Phật tử Tiền Giang, Mỹ Tho, Bến Tre

    -Phật tử Sóc Trăng, Bạc Liêu

    -Phật tử Kiên Giang

    -Phật tử Cà Mau, Nam Căn

    -Phật tử Bà Rịa - Vũng Tàu

    -Phật tử Phước Hải, Long Đất

    -Phật tử Hóc Môn, Bà Điểm

    -Phật tử Củ Chi, Gia Định

    -Phật tử Bình Dương

    -Phật tử Gò Dầu, Bến Cầu

    -Phật tử Tra Vỏ, Giang Tân

    -Phật tử Cẩm Giang

    -Phật tử Phước Hiệp

    -Phật tử Gia Bình, Bàu Tre

    -Phật tử Bình Lái, Lái Thiêu

    [​IMG]

    [1] Sanh y có nghĩa là những vật chất dùng để phục vụ đời sống của con người. Do đó, vật chất càng nhiều thì biến con người mất đức hạnh buông xả, nên trở thành những người tham lam, trộm cướp, gian xảo, lừa đảo, hung ác, v.v..

    [2] Sanh y có nghĩa là những vật chất dùng để phục vụ đời sống của con người. Do đó vật chất càng nhiều thì biến con người mất đức hạnh buông xả nên trở thành những người tham lam, trộm cướp, gian xảo, lừa đảo, hung ác, v.v..
  8. MyHomeland

    MyHomeland Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    23/03/2018
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
  9. ngochuydg

    ngochuydg Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    24/10/2010
    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    0
    Mình muốn đăng ký thì phải làm thế nào?

Chia sẻ trang này