1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Những trận hải chiến lịch sử và quá trình phát triển của hải quân

Chủ đề trong 'Kỹ thuật quân sự nước ngoài' bởi Su35Fk, 19/08/2009.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. hongsonvh

    hongsonvh Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    1.600
    Đã được thích:
    7
    Tiếp tục giới thiệu về vũ khí của hải quân Byzantine
    Không giống như các tàu chiến thời cổ đại, tàu của Byzantine và Ả Rập không tính năng ram, và các phương tiện chủ yếu cho một trận đánh tàu diệt tàu là hành động xung phong lên boong của đối phương và bắn tên lửa, cũng như việc sử dụng các vật liệu dễ cháy như lửa Hy Lạp. Mặc dù có danh tiếng đáng sợ đến tận về sau này, nó chỉ có hiệu quả trong những hoàn cảnh nhất định, và không phải là vũ khí quyết định chống tàu ram trong tay các đội chèo có kinh nghiệm.
    Giống như người tiền nhiệm của họ, người La Mã, tàu Byzantine được trang bị máy phóng nhỏ (mangana) và nỏ bắn ballistae (toxoballistrai), những dụng cụ này phóng ra đá, mũi tên, lao, bình chứa lửa Hy Lạp hoặc các chất lỏng gây cháy khác, chông nhọn bốn chiều (triboloi) và thậm chí cả thùng chứa đầy vôi để kẻ thù nghẹn thở hoặc, như Hoàng đế Leo VI còn nói rằng họ tung sang đối phương cả bò cạp và rắn. Lính thủy và các tay chèo và ở ngăn trên được trang bị giáp nặng để chuẩn bị cho trận chiến (Leo đề cập đến chúng như là "cataphracts") và trang bị vũ khí cận chiến là dáo và kiếm, trong khi các thủy thủ khác mặc áo khoác (neurika) để tự bảo vệ và chiến đấu với cung và nỏ. Tầm quan trọng của số lượng của tên lửa ( Hỏa châu) trong một trận hải chiến có thể được định lượng từ những kê khai của hạm đội trong cuộc chinh phục Cretan của thế kỷ thứ 10, trong đó đề cập đến 10.000 chông sắt, 50 cây cung và 10.000 mũi tên, 20 tay bắn ballistae với 200 bolt được gọi là myai ( "flies") và 100 ngọn lao cho mỗi tầu dromon.

    Lửa Hy Lạp
    " Lửa Hy Lạp" là tên được đặt ra bởi người Tây Âu để nói đến hợp dễ cháy được sử dụng bởi người Byzantine, và bởi vì trong mắt người Tây Âu thì Byzantine luôn được coi là Hy Lạp. Những người Byzantine tự bản thân cũng sử dụng một số tên khác nhau để mô tả nó, nhưng phổ biến nhất là "chất lỏng cháy" ('γρOν ?ῦρ). Mặc dù việc sử dụng các hóa chất gây cháy do Byzantine đã được chứng thực để kể từ đầu thế kỷ thứ 6, các chất thực tế được biết đến như lửa Hy Lạp được cho là được chế tạo vào năm 673 và là phát minh của một nhà hóa học đến từ Syria tên là Kallinikos. Phương pháp phổ biến nhất của việc sử dụng lửa Hy Lạp là cho chất lỏng cháy vào một ống đồng lớn (siphon) và phun lên tàu của đối phương. Ngoài ra, nó có thể được đặt vào trong các lọ được bắn ra từ máy đá; catapult, cần cẩu xoay pivoting cranes (gerania)?đây cũng là một trong các phương pháp để đốt tàu của đối phương. Thường thì hỗn hợp sẽ được lưu trữ trong thùng gữ nhiệt, chịu áp suất và và được dẫn tới chiếc ống đồng bằng một số loại bơm trong khi người sử dụng chúng được che chở ở phía sau một tấm khiên sắt lớn. Một phiên bản nhỏ xách tay (cheirosiphōn) cũng tồn tại, được cho là phát minh bởi LeoVI, có hình dạng tương tự đến một hiện đại súng phun lửa hiện đại. Các phương tiện để sản xuất chúng được coi là bí mật quốc gí, và các thành phần của nó chỉ có khoảng đoán hoặc mô tả thông qua các bài viết của Anna Komnene ( công chúa và là học giả của Byzantine TK 11), Do đó thành phần chính xác của nó vẫn chưa ai biết được cho đến tận ngày nay. Theo hiệu ứng của nó, lửa Hy Lạp được coi là khá giống với napalm. Theo các nguồn đương thời thì rõ ràng rằng nó không thể bị dập tắt bởi nước, nhưng thay vì dùng nước để dập tắt nó; người ta có thể dùng cát có thể dập tắt nó bằng cách chặn nguồn oxy, và một số tác giả cũng đề cập đến việc dùng dấm đặc và nước tiểu lâu ngày cũng có thể dập tắt được nó, có lẽ do một số loại phản ứng hóa học nào đó. Nỉ hoặc da ngâm trong giấm cũng được sử dụng để dập tắt nó.
    Mặc dù theo các mô tả hơi có phần phóng đại của nhà văn Byzantine, nó vẫn không phải là một loại ?o vũ khí phi thường " và không ngăn chặn một số thất bại nghiêm trọng. Nhũng hạn chế của việc sử dụng lửa Hy Lạp là phạm vi sử dụng quá gần, và cần phải có cho một mặt biển lặng với điều kiện gió thuận lợi.Tuy nhiên, trong hoàn cảnh thuận lợi và chống lại một kẻ thù chưa có sự chuẩn bị tốt, thì khả năng phá hủy tuyệt vời của nó và tác động tâm lý đã chứng minh sức mạnh của lửa Hy Lạp, như đã được sử dụng nhiều lần vào quân Rus ( khổ bác Nga ngố quá, hay bị quay ròn). Lửa Hy Lạp tiếp tục được sử dụng trong suốt thế kỷ 12, nhưng Byzantine không thể sử dụng nó để chống lại quân Thập tự chinh lần thứ tư, có thể bởi vì họ đã mất quyền kiểm soát các vùng như Kavkaz và bờ biển phía đông của Biển Đen, nơi họ khai thác nguyên liệu để chế tạo các thành phần chính của lửa Hy Lạp. Người Ả Rập có riêng ?o chất lỏng cháy" của họ sau năm 835, nhưng người ta chưa thể được biết được liệu họ có sử dụng công thức của người Byzantine, có thể có được thông qua gián điệp hoặc thông qua sự đào ngũ của đô đốc Euphemios trong năm 827, hoặc họ một cách độc lập tạo ra một phiên bản của riêng mình. Một chuyên luận từ thế kỷ 12 của Mardi bin Ali al-Tarsusi theo yêu cầu của vua Saladin ghi lại một phiên bản của lửa cháy Hy Lạp, được gọi là "naft", Trong đó công thức nền tảng dựa vào dầu hỏa, với lưu huỳnh và các nhựa cháy khác nhau.
    ( Như vậy là lửa cháy Hy Lạp không thể tham dự trận Sena Gallica, nhưng không sao dù sao chúng ta cũng có thêm kiến thức phải ko các bác, mà sao lửa Hy Lạp lại có vẻ được mô tả hơi giống với Hỏa hổ của Thủy quân Tây Sơn cuối thế kỷ 18 -- > không biết hỏa hổ có phải là 1 phiên bản Việt nam hóa của lửa Hy Lạp không???)


    Tầu chiến của người Byzantine
    Lớp Dromons và các biến thể của nó
    Tàu chiến chính của hải quân Byzantine cho đến thế kỷ 12 là lớp dromon (δρOμ?ν) và các biến thể tương tự. Rõ ràng đây là một sự tiến hóa của tầu galley lớp liburnian hạng nhẹ trong hạm đội của đế quốc La Mã, thuật ngữ này lần đầu tiên xuất hiện trong thế kỷ thứ 5, và được thường được sử dụng cho một loại tầu chiến galley cụ thể trong TK thứ 6. Thuật ngữ dromōn bắt nguồn từ chữ gốc Hy Lạp δρομ -(ά?), có nghĩa động từ là "chạy", và danh từ là ?o nhà điền kinh? và trong thế kỷ thứ 6 các nhà nghiên cứu như Procopius cho rằng tên gọi này liên quan đến tốc độ của tàu chiến hạng nhẹ. Trong suốt những thế kỷ sau đó, trải qua các cuộc chiến tranh với người Ả Rập, hải quân Byzantine được tăng cường với hai phiên bản hạng nặng hơn hoặc thậm chí có thể cải tiến tới loại có ba hàng cái chèo. Cuối cùng, thuật ngữ này được dùng theo nghĩa chung là "tàu chiến" và thường được dùng lẫn lộn với một khái niệm của Byzantine cho một tàu chiến lớn, chelandion (Tiếng Hy Lạp: ?ελάνδιον, Từ tiếng Hy Lạp Keles, "trươ?ng đua"), Mà lần đầu tiên xuất hiện ỏ thế kỷ thứ 8.
    Sự tiến hóa và các tính năng
    Sự xuất hiện và tiến hóa của các tàu chiến thời đầu Trung cổ là một vấn đề để tranh luận và phỏng đoán: cho đến gần đây, không có xác của một tàu chiến có mái chèo từ thời đầu Trung cổ được tìm thấy, và thông tin được thu thập bằng các chứng cứ phân tích văn học, nghệ thuật và miêu tả qua phần thô của một số tàu buôn. Phải đến năm 2005-2006 các cuộc đào bới thuộc dự án khảo cổ học Marmaray các vị trí của Cảng Theodosius ( nay là Yenikapi) phát hiện ra những trên 20 tàu Byzantine từ thế kỷ 6 đến thế kỷ thứ 10, bao gồm cả tầu Galley.
    Quan điểm được chấp nhận là những cải cách chính tạo ra khác biệt giữa những chiếc tầu lớp dromon đầu tiên với lớp liburnian, và từ đó chở đi trở thành đặc trưng tầu galley Địa Trung Hải, chúng vẫn giữ một boong (katastrōma)đầy đủ, Các rams trên mũi tầu bị bỏ đi và thay vào một chiếc spur để làm tăng tốc độ, và đưa dần buồm tam giác vào sử dụng. Chính xác lý do cho việc từ bỏ ram là không rõ ràng. Bất chấp những mô tả trên chỉ trong thế kỷ thứ 4 - các bản thảo của Vatican Vergil cũng có thể minh hoạ rằng ram đã được thay thế bằng một spur vào cuối thời của tầu galley La Mã. Một khả năng là sự thay đổi xảy ra vì sự tiến triển dần dần của các mộng gỗ, lỗ mộng của phần thân vỏ tầu trong các phương pháp đóng tầu mới để chống chiến thuật rams, tạo nên một bộ khung tầu làm cho chiếc tầu trở nêm mạnh mẽ hơn và linh hoạt hơn, ít nhạy cảm với các đòn ram . Chắc chắn từ đầu thế kỷ thứ chức năng đòn dánh ban đầu của ram đã bị lãng quên, nếu chúng ta đánh giá bởi các ý kiến của Isidore người Sevilla là tầu đã được thiết kế để bảo vệ chống va chạm với các loại đá ngầm dưới nước. Đối với những cánh buồm hình tam giác, các tác giả khác nhau trong quá khứ có ý kiến cho rằng chúng được đưa vào Địa Trung Hải qua người Ả Rập, có thể có nguồn gốc từ Ấn Độ. Tuy nhiên, việc miêu tả qua những phát hiện mới và tham khảo văn học trong những thập kỷ gần đây đã dẫn các học giả đã lùi sự xuất hiện của những cánh buồm hình tam giác tại Levant cho đến cuối thời Hy Lạp hoặc đầu thời kỳ La Mã. Không những buồm hình tam giác, mà cả buồm hình đa giác đã được biết đến và sử dụng trong nhiều thế kỷ (chủ yếu là cho những tầu nhỏ) song song với buồm vuông. Hạm đội chinh phục của Belisarius năm 533 đã rõ ràng có ít nhất một phần trang bị buồm tam giác, điều này tạo ra khả năng rằng sau một khoảng thời gian buồm tam giác đã trở thành tiêu chuẩn cho các tầu dromon lớp, và buồm vuông truyền thống dần dần không còn được sử dụng trong hàng hải trung cổ.
    Các tầu lớp dromon mà Procopius mô tả có lẽ là tàu một khoang đơn có 50 mái chèo, sắp xếp với 25 mái chèo mỗi bên. Một lần nữa chúng không giống như Hy Lạp tàu, loại sử dụng phần chìa ra (Outrigger), do đó mở rộng trực tiếp phần thân tàu. Trong lớp tầu dromons ở TK 9 -- > 10, hai hàng chèo (elasiai) được chia boong, với các hàng chèo đầu tiên nằm bên dưới, trong khi các hàng chèo thứ hai là nằm ở trên boong, đội chèo này sẽ chiến đấu bên cạnh các lính thủy vũ trang khi xung phong sang tầu địch. Makrypoulias cho rằng có 25 tay chèo bên dưới và 35 ở boong trên cho mỗi bên của một dromon có 120 tay chèo. Chiều dài tổng thể của một chiếc tàu có lẽ khoảng 32 mét. Mặc dù hầu hết các tàu lúc đó có một cột buồm duy nhất (histos hoặc katartion), Các lớp dromon bireme lớn hơn có lẽ cần ít nhất hai cột buồm để cơ động có hiệu quả, giả định rằng một đơn buô?m tam giác làm cho chiếc tàu này sẽ có kích thước ở mức không thể điều khiển. Con tàu sẽ được điều khiển bằng phương tiện của hai bánh lái ở đuôi tầu (prymn"), ở đó còn một chiếc lều (sk"n") để chứa giường ngủ của thuyền trưởng. Mui tàu (prōra) có đặc trưng một mui tầu cao (pseudopation), để cho ống đồng siphon có thể xả lửa Hy Lạp vào tầu địch, mặc dù các ống siphons phụ cũng có thể được dùng ở giữa hai bên. Một hàng móc (kastellōma) trên đó thủy thủ có thể treo khiên của họ bao xung quanh mặt của tàu để bảo vệ cho thủy thủ đoàn trên boong. Tàu lớn hơn còn có lâu bằng gỗ (xylokastra) ở giữa các cột buồm, tương tự như những chiếc liburnians của La Mã, tạo các vị trí cao cho các cung thủ . Chiếc spur ở mũi tầu (peronion) được dùng để đè lên mái chèo của chiếc tàu địch, phá vỡ chúng và làm cho chúng bất lực trong việc chống lại hỏa châu, và các đợt xung phong.

    Quân số và kích thước của hạm đội Byzantine
    Cũng như đối với lực lượng bộ binh, kích cỡ chính xác của hải quân Byzantine là một vấn đề tranh luận đáng kể, do và tính chất mơ hồ và nhỏ giọt của các nguồn thông tin chính. Một trường hợp ngoại lệ là số liệu của cuối TK thứ 9 -- > đầu TK10 đầu, để chúng ta có một phân tích chi tiết hơn, ngày chinh phục Cretan năm 911. Những thông tin tiết lộ rằng trong thời kỳ trị vì của Hoàng đế Leo VI , Hải quân Byzantine có 34.200 tay chèo và và có khoảng 8.000 lính thủy. Hạm đội chính có 19.600 tay chèo và 4.000 lính thủy. Bốn ngàn lính thủy là lính chuyên nghiệp, ban đầu tiên được tuyển dụng từ các chiến đoàn bởi hoàng đế Basil I những năm 870. Họ là một tài sản quý giá của Hạm đội Đế chế, trái với trước đây việc cung cấp lính thủy phụ thuộc vào lính phụ trợ, lực lượng mới được tin cậy hơn, được đào tạo tốt hơn và là lực lượng phản ứng nhanh theo mệnh lệnh của Hoàng đế. Trạng thái tinh thần chiến đấu cao của các lính thủy được minh họa bằng một thực tế là họ được coi là thuộc về lính cận vệ của đế quốc. Hải đoàn phụ trợ Aegean có 2.610 tay chèo và 400 lính thủy, hải đoàn Cibyrrhaeotic có 5.710 tay chèo và 1.000 lính thủy, Hải đoàn Samian có 3.980 tay chèo và 600 lính thủy , và cuối cùng, hải đoàn Hellas có 2.300 tay chèo và khoảng 2.000 binh sĩ phụ trợ chiến đấu như lính thủy.
    Bảng sau đây có chứa số ước lượng bởi Warren T. Treadgold, con số tay chèo của toàn bộ lịch sử hải quân Byzantine:
    Năm 300 457 518 540 775 842 959 1025 1321
    Tay chèo 32.000 32.000 30.000 30.000 18.500 14.600 34.200 34.200 3.080
    Trái với điều mọi người thường nghĩ, người Byzantine hay người Ả Rập, hoặc tiền bối La Mã và Hy Lạp của họ không sử dụng nô lệ làm tay chèo. Trong suốt sự tồn tại của Đế quốc, đội chèo Byzantine bao gồm hầu hết là những người tự do đẳng cấp thấp, những người chỉ có nghề làm chiến sĩ chuyên nghiệp, có nghĩa vụ phải đi lính (strateia) để thanh toán cho số đất đai nhà nước cấp. Trong nửa đầu thế kỷ 10, người ta tính toán rằng phải trả 1 khoản giá trị khoảng 2-3 pounds (0.91-1.4 kg) vàng cho 1 thủy thủ hoặc lính thủy. Tuy nhiên việc sử dụng các tù nhân chiến tranh và người nước ngoài là vẫn có...
    Tóm lại ta có thể thấy Hải quân Byzantine tuy không đông nhưng cực kỳ có truyền thống, có kinh nghiệm chiến đấu và chuyên nghiệp, họ cũng được trang bị những vũ khí tốt nhất, hậu cần tốt nhất... và rất xứng đáng để trở thành rường cột của Đế chế

    Được hongsonvh sửa chữa / chuyển vào 14:25 ngày 28/10/2009
  2. hongsonvh

    hongsonvh Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    1.600
    Đã được thích:
    7
    Vương quốc Ostrogoth
    Sau khi đế quốc La Mã bị tách ra làm hai, Đông Đế chế và Tây Đế chế, Đông Đế chế vẫn phát triển rực rỡ trong khoảng 10 thế kỷ tiếp theo, nhưng Tây Đế chế bước vào suy sụp. Nguyên nhân của sự suy sụp có nhiều nhưng tựu trung lại là do
    - Chế độ chiếm hữu nô lệ đã đến thời kết thúc, nô lệ ở Tây La Mã lúc này không còn muốn sản xuất dẫn đến kinh tế đình đốn và thiếu thốn lương thực.
    - Các công dân La Mã chở nên lười nhác và yếu đuối, họ không muốn tham gia quân đội để bảo vệ Đế chế, dẫn đến Tây La Mã phải mộ lính đánh thuê, hoặc cho phép các tộc người Goth định cư trong các tỉnh của mình và trả tiền hàng năm để mua sự bảo vệ của họ -- > các tộc rợ này đã nổi loạn khi không được trả tiền.
    - Các Hoàng đế Tây La Mã sau này toàn yếu đuối, lại hôn ám nên quyền lực vào tay thủ lĩnh quân sự người nước ngoài như trường hợp Odoacer lật đổ Hoàng đế Tây La Mã Romulus Augustulus và tuyên bố mình rex Italiae ( "Vua của Ý")
    - Cuộc xâm lược của người Hun tuy không trưc tiếp làm đế chế La Mã sụp đổ nhưng hậu quả của nó là các rợ người Otstrogoth và Visigoth do sức ép của người Hun ùa vào lãnh thổ của người Tây La Mã, mà người Tây La Mã cũng chẳng còn sức mà cản
    Những tộc người Goth ban đầu định cư ở các vùng như là Rumani, Moldavia và tây Ukraina ?ngày nay từ trước thế kỷ thứ 3 AC, Sự tấn công của Người Hung khoảng năm 370 đã tràn ngập các vương quốc của người Goth. Nhiều bộ tộc Goth không chịu khuất phục người Hun và di chuyển vào trong lãnh thổ Balkan La Mã - đây là nhóm người Visigoth, Trong khi những người khác ở lại phía bắc Danube để làm chư hầu của người Hun và tham gia nhiều trận chiến tại châu Âu, như trong Trận Chalon năm 451. Sự sụp đổ quyền lực của người Hun trong những năm 450 dẫn đến biến động bạo lực hơn nữa trong các vùng đất phía bắc của sông Danube, làm cho phần lớn người Goth trong khu vực này phải di cư tới vùng Balkan. Nhóm người này được gọi là Ostrogoth.
    Lịch sử của người Ostrogoth được ghi lại bắt đầu từ họ giành được độc lập từ phần còn lại của Đế quốc Hun sau cái chết của Attila năm 453. Liên minh với chư hầu và đối thủ cũ, các bộ tộc người Ostrogoth do Theodemir lãnh đạo đã đánh tan sức mạnh của con trai của Attila trong Trận Nedao năm 454.
    Người Ostrogoth bây giờ có quan hệ tốt với đế quốc Đông La Mã, và đã được Hoàng Đế Đông La Mã cho định cư ở vùng đất thuộc Pannonia. Trong phần lớn của nửa cuối thế kỷ thứ 5, người Đông Goth định cư ở đông nam Châu Âu gần như cùng một chỗ với người Tây Goth đã ở trong thế kỷ trước. Vào năm 484 người Ostrogoth thống nhất lại dưới sự lãnh đạo của Theodoric ( giứa họ có nội chiến giữa người mới di cư và người đến trước), con trai của Theodemir người đã chiến thắng trong Trận Nedao năm 454, và cũng là người đã từng làm con tin ở Đông La Mã.
    Một thỏa thuận đã đạt được giữa Zeno hoàng đế Đông La Mã và Theodoric, quy định rằng, nếu chiến thắng thì Theodoric sẽ cai trị tại Ý như là đại diện của hoàng đế Đông La Mã. Theodoric cùng người dân của mình từ Moesia trong mùa thu năm 488 vượt qua Dalmatia và dãy Alps và tiến vào Ý vào cuối Tháng Tám 489, đến Ngày 25 tháng 2 năm 493 Theodoric đã giết được Odoacer hoàn toàn chiếm đóng Tây La Mã và thành lập vương quốc của người Ostrogoth.
    Hải quân của người Ostrogoth
    Việc thành lập hạm đội của người Tây Goth là một giải pháp tình thế của Vua Ostrogoth, Totila, lúc bấy giờ vì không có hạm đội ông ta không thể tiêu diệt các cứ điểm của người Đông La Mã tại bờ biển. Nhưng thực chất người Tây Goth vốn dĩ là những người du mục, quen với cuộc sống trên đất liền, rất thiện chiến trên thảo nguyên và không thể là những lính hải quân thiện chiến được. Tuy vậy với tài năng của vua Totila, ông vẫn thành lập được hạm đội khoảng 200 tầu chiến, nhờ có hạm đội này mà người Ostrogoth tiêu diệt hết cứ điểm này đến cứ điểm khác ở ven biển của người Đông La Mã, đó là các cứ điểm như Sicillia, Connon, Napoli? và vào một ngày định mệnh năm 551, 47 tầu chiến tốt nhất của hạm đội này tiến vào vây hãm thành phố Ancona

    Trận đánh và ý nghĩa
    Quân đội hai bên xấp xỉ gần như bằng nhau, hai chỉ huy hạm đội Ostrogoth, Indulf và Gibal (các cựu sỹ quan cũ của Belisarius), muốn giải quyết nhanh gọn người La Mã trong trận chiến ngay lập tức, và căng buồm để vào trận đánh.
    Không giống như các cuộc hải chiến thời trước đó, Các tàu chiến của thế kỷ thứ 6 không tính năng rams, hải chiến được tiến hành bằng cách hai bên bắn hỏa châu vào nhau và rồi xung phong đánh giáp lá cà để chiếm tầu của đổi phương. Trong hình thức chiến đấu kiểu này, kinh nghiệm và khả năng duy trì đội hình của các tàu chiến được coi là cực kỳ thiết yếu, và các thủy thủ đoàn dày dạn kinh nghiệm của Byzantine hoàn toàn chiếm lợi thế so với các thủy thủ đoàn thiếu kinh nghiệm của người Goth. Ngay sau đó trong cái nóng của trận đánh, một số tàu Goth trôi dạt ra khỏi đội hình chính và dễ dàng bị phá hủy, trong khi những tầu khác lại bơi quá gần với nhau nên không thể cơ động. Cuối cùng, các tầu chiến của người Goth hoàn toàn mệt mỏi tan rã và hạm đội tàu của họ quay đầu bỏ chạy ngay như khi họ có cơ hội. Họ đã mất 36 tàu, và Gibal bị bắt, trong khi Indulf với phần còn lại bỏ chạy theo hướng Ancona. Ngay sau khi ông ta đến gần trại quân bộ binh của của người Goth, ông ta lao tầu của mình lên bờ và đốt chúng.
    Thất bại đáng kinh ngạc này đã làm mất nhuệ khí của lực lượng bộ binh người Goth, và ngay lập tức họ từ bỏ cuộc vây hãm cứ điểm Ancona và rút lui. Theo ngay sau đó là một loạt những thành công của người Đông La Mã, và trận Sena Gallica thực sự có thể được coi là đánh dấu sự khởi đầu của một bước ngoặt làm thay đổi hoàn toàn tình hình chiến sự, từ phía đang diễn biến có lợi cho người Goth sang phía Đông đế quốc Byzantine.
    Thông tin bổ xung về vị thủ lĩnh dũng cảm và hào hiệp của người Goth, người đã hy sinh vì dân tộc của mình
    Totila (chết 1 tháng 7 năm 552) là vua của vương quốc Ostrogoth từ 541 cho đến khi ông trong trận đánh Trận Taginae. Ông đã tiến hành các cuộc Chiến tranh Goth chống lại Đế quốc Byzantine để làm bá chủ nước Ý. Hầu hết các bằng chứng lịch sử về Totila là từ biên niên sử của nhà sử học người Byzantine tên là Procopius, người trực tiếp hành quân cùng tướng chỉ huy của Byzantine Belisarius trong Chiến tranh Goth.
    "Totila" là tên danh hiệu của một người đàn ông có tên thật là Baduila, Sinh ra tại Treviso, Totila được bầu làm vua sau cái chết của chú của mình là Ildibad, ông có tham dự vào vụ ám sát người thừa kế của Ildibad, anh em họ của Totila tên là Eraric năm 541. Theo sách sử chính thống của Byzantine và thậm chí của nhà sử gia Goth Latinh Jordanes viết trước khi kết thúc Chiến tranh Gothic, là Totila là một kẻ cướp ngôi: Jordanes '''''''' Getica (551).
    Cuộc sống và sự nghiệp của ông là phục hồi vương quốc của người Gothic tại Ý, và ông đã bắt đầu gánh vác nhiệm vụ này ngay từ khi mới lên ngôi, ông đã tập trung những người Goth lại với nhau và truyền nhiệt huyết cho họ, Đánh bại một cuộc tấn công của người Byzantine trên chiến lũy của người Goth tại thành phố Verona vào mùa đông năm 541, và làm tan rã một đội quân mạnh hơn của người Byzantine tại Faenza (Trận Faventia) vào mùa xuân năm 542.
    Lại có được một chiến thắng nữa trong năm 542, lúc này ông tránh khỏi một vị trí được bảo vệ một cách kiên cường, thành phố Florence, và trong thung lũng Mugello nơi Totila cho thấy bản chất bao dung của mình bằng cách đối tử tốt với tù nhân của mình và để họ cảm phục rồi quy phục mình, ông ra khỏi vùng được phòng thủ tốt Toscana với lực lượng mở rộng của mình, trong khi đó ba tướng Byzantine rút khỏi Florence, chia lực lượng của họ đển Perugia, Spoleto, và Rome, các thành phố mà Totila sẽ mang quân đến bao vây.
    Trong khi đó, thay vì theo đuổi những cuộc chinh phục vào trung tâm nước Ý, nơi mà các lực lượng của Đế Chế quá ghê gớm so với quân đội nhỏ của mình, ông đã quyết định chuyển các hoạt động của mình ở phía nam của bán đảo, nơi ông chiếm giữ Beneventum và nhận được sự quy phục của các tỉnh Lucania và Bruttium, Apulia và Calabria, cơ bản là toàn bộ các vùng Hy Lạp ở phía nam (vùng nam nước Y nhưng vẫn ảnh hưởng văn hóa Hy Lạp lúc bấy giờ), ông sử dụng những khoản thuế mà đáng lẽ họ phải nộp cho Đế chế theo lợi ích của mình.
    Chiến lược của Totila là di chuyển nhanh và nắm lấy quyền kiểm soát vùng nông thôn, để các lực lượng Byzantine kiểm soát những thành phố được bảo vệ tốt đặc biệt là các cổng thành. Cuối cùng khi Belisarius quay trở lại Italia, các tài liệu của Procopius cho rằng, "trong một khoảng thời gian năm năm ông đã không thành công trong một lần đặt chân trên bất kỳ một vùng đất đất nào... trừ một vài nơi trong một số pháo đài, và trong thời gian này ông đã cho gương buồm đi thăm hết cảng này tới cảng khác. " Totila dùng mưu kế với những thành phố cần phải có sự bao vây, san bằng bức tường của các thành phố đã đầu hàng ông ta, chẳng hạn như Beneventum. Sự chinh phục chinh phục nước Ý của Totila được đánh dấu không chỉ bởi sự thần tốc mà còn bởi lòng nhân đạo, và Gibbon ( nhà sử học kiêm thành viên quốc hội Anh TK 18) nói "không lừa dối một ai, dù hoặc là bạn bè hay kẻ thù, những người phụ thuộc vào sự tin tưởng hay sự khoan hồng của ông ta." Tuy nhiên, sau một cuộc vây hãm thành công một thành phố kháng cự quyết liệt, chẳng hạn như tại Perugia, Totila lại tỏ ra tàn nhẫn
    Một cuộc bao vây được cần đến ở Napoli, đây là nơi mà các báo cáo về sự đối sử nhân đạo của Totila với các đối thủ người La Mã của mình tại Cumae và thị thành khác ở xung quanh làm cho suy yếu tinh thần. Hoàng Đế Justinian đã được báo động, sự ghen tức của hoàng đế đối với viên tướng giỏi Belisarius khiến ông này bị giữ lại tại Constantinople. Một cố gắng để giải tỏa Napoli bằng đường biển là vô ích vì sự chậm trễ không cần thiết, và một cơn bão làm tan vỡ một nỗ lực thứ hai, tướng Demetrius người chỉ huy đợt giải tỏa này rơi vào tay Totila. Các điều khoản của Totila đồn trú Conon đang bị đói tại Napoli và rộng lương, và họ đã mở của thành đầu hàng vào mùa xuân năm 543.
    Các công sự của thành phố bị san bằng một phần. Totila dành mùa sau tự thiết lập vị trí của mình ở phía Nam và làm giảm túi tiền của đối phương, trong khi quân đội không được trả lương của Đế chế đã làm những việc ô danh là cướp bóc các làng quê nghèo ở miền trung Italia, khi Totilas chuyển sự chú ý của mình đển Rome, ông ta đã có thể tự hào về hành vi khác nhau của người Goth và Hy Lạp trong cuộc đàm phán đầu tiên của ông với các thành viên nghị viện của Rome. Tuy người Goth bị từ chối nhưng tất cả các linh mục Arian (linh mục của dùng Kito chính thống, quốc đạo của Đông La Mã) bị trục xuất khỏi thành phố
    Tới cuối năm 545 vua Goth đã chuyển đến Tivoli và chuẩn bị để bỏ đối và bắt Rome phải đầu hàng, việc này được kết thúc trước khi Belisarius và những đội quân đang tiến lên để giải vây cho nó. Giáo hoàng Vigilius trốn đến một nơi an toàn ở đảo Syracuse, khi ông gửi một đội tàu chở lương thực để nuôi thành phố, Hạm đội của Totila lao vào chúng ở gần cửa sông Tiber và chiếm lấy đội tầu này. Hạm đội Đế chế, được chỉ huy bởi vị tướng vĩ đại, di chuyển lên phía sông Tiber và thất bại trong việc giải vây cho thành phố, và sau đó nó bị buộc phải mở cửa để đầu hàng người Goth.
    Rome bị cướp phá, mặc dù Totila đã không thực hiện các đe dọa của mình là biến nó thành một đồng cỏ chăn gia súc, và khi quân đội Goth rút lui về phía Apulia, Rome chìm trong thảm cảnh. Tuy nhiên, các bức tường và công sự nhanh chóng được phục hồi, và một lần nữa Totila lại hành quân chống lại nó. Ông ta bị đánh bại bởi Belisarius, người mà tuy nhiên lại không tận dụng được lợi thế của mình. Một vài thành phố bao gồm cả Perugia bị chiếm bởi người Goth, trong khi Belisarius vẫn không có hoạt động gì và sau đó đã bị triệu hồi khỏi Italy. Năm 549 Totila tiến lên lần thứ ba để chống lại Rome, nơi mà ông ta đã chiếm thông qua sự phản bội của một số lính phòng thủ bị bỏ đói.
    Kế hoach tiếp theo của Totila là các cuộc chinh phục và cướp phá Sicily, Sau đó ông khuất phục Corse và Sardinia và gửi một hạm đội người Goth tấn công các vị trí của Đông Đế chế tại các bờ biển Hy Lạp ( khoảng thời gian này trận hải chiến Sena Gallica đã xảy ra). Cùng thời gian này, hoàng đế Justinian I đã dùng các biện pháp mạnh mẽ để kểm soát người Goth. Việc tiến hành một chiến dịch mới được giao phó cho thái giám Narses, Totila hành quân chống lại ông ta và đã bị đánh bại và bị giết tại Trận Taginae (còn gọi là trận Busta Gallorum) vào tháng Bảy năm 552, sau đó chấm dứt được cuộc đấu tranh lâu dài giữa Hy Lạp và Vương quốc Ostrogoth tại Ý, và để Đông Đế chế kiểm soát được Ý trong một khoảng thời gian.

    Được hongsonvh sửa chữa / chuyển vào 18:13 ngày 29/10/2009
  3. hongsonvh

    hongsonvh Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    1.600
    Đã được thích:
    7
    Các trận hải chiến thời giữa Trung Đại - Châu Âu
    Trận Sluys
    Ngày của trận đánh: 24 tháng 6 năm 1340
    Vị trí xảy ra trận đánh: ngoài khơi Sluys, thái ấp của Pháp ở Flanders ( Bây giờ là "Sluis" thuộc Zeelandic Flanders Hà Lan)
    Kết quả: Thắng lợi quyết định của Anh, nó đảm bảo rằng Chiến tranh Trăm năm sẽ chỉ diễn ra tại Pháp.
    Các bên tham chiến
    Vương quốc Anh
    Chỉ huy
    Edward III của Anh
    Sức mạnh
    250 tàu
    Thương vong và thiệt hại
    9 000 người
    Vương quốc của Pháp,
    Cộng hòa Genova
    Chỉ huy
    Hugues Quiéret,
    Nicolas Béhuchet
    Sức mạnh
    Hơn 200 tàu
    Thương vong và thiệt hại
    20 000 người (Theo Châu Âu: Một biên niên sử - Norman Davi)
    Hầu hết các tàu bị bắt giữ
    Trận haỉ chiến Sluys là trận đánh diễn ra trong ngày 24 tháng 6 năm 1340, một trong những cuộc xung đột mở đầu của Chiến tranh Trăm năm. Ý nghĩa quan trọng của trận này là hạm đội của Pháp bị hủy diệt gần như toàn bộ, và âm mưu tiến hành một cuộc xâm lược của người Pháp sang nước Anh là không thể thực hiện được, và đảm bảo rằng phần còn lại của cuộc chiến trăm năm chỉ diễn ra chủ yếu là tại Pháp. Kết quả của trận chiến đã cho phép vua Anh Edward III thoải mái chuyển quân lính của mình từ nước Anh sang tấn công các thành trì của Pháp mở đầu cho cuộc chiến trăm năm.
    Chiến tranh Trăm năm là một cuộc xung đột kéo dài từ 1337-1453 giữa hai hoàng gia để chiếm ngôi vua Pháp, bị bỏ trống bởi dòng trưởng Capetian của vua Pháp không có người nối dõi. Hai đối thủ chính là Nhà Valois và Nhà Plantagenet, còn được gọi là Nhà Anjou. Nhà Valois tuyên bố danh hiệu Vua của Pháp, trong khi Nhà Plantagenets từ Anh cũng tuyên bố là vua của Pháp và Anh. Vị vua dòng Plantagenet người cai trị Vương quốc Anh từ thế kỷ 12 có gốc rễ của Pháp từ các vùng Anjou và Normandy. Lính Pháp chiến đấu trên cả hai phe, đặc biệt là người Bourgogne và Aquitaine ủng hộ kịch liệt cho phía nhà Plantagenet.
    Cuộc xung đột kéo dài 116 năm nhưng đã bị ngắt quãng bởi một số các thời kỳ hòa bình, trước khi nó cuối cùng kết thúc bằng việc nhà Plantagenets bị trục xuất khỏi Pháp (ngoại trừ hạt Calais). Cuộc chiến tranh là một chiến thắng cho nhà Valois, người đã thành công trong việc phục hồi lại từ những chiến thắng ban đầu của Nhà Plantagenet và đuổi họ ra khỏi phần lớn đất đai của Pháp vào năm 1450.
    Cuộc chiến tranh được trong thực tế, là một loạt các cuộc xung đột và thường được chia thành ba hay bốn giai đoạn: cuộc chiến của các Edward (1337-1360), cuộc chiến của các Caroline (1369-1389), cuộc chiến của các Lancastor (1415-1429), và giai đoạn vận may của người Anh đã biến mất sau sự xuất hiện của Jeanne d''''''''''''''''''''''''''''''''Arc (1412-1431). Một số xung đột đương đại châu Âu khác trực tiếp liên quan tới cuộc xung đột giữa Anh và Pháp: chiến tranh giành quyền thừa kế Breton , nội chiến Castilian, và Chiến tranh của hai Peter. Thuật ngữ "Chiến tranh Trăm năm" là một thuật ngữ được sáng tạo sau đó bởi các nhà sử học để mô tả loạt các sự kiện.
    Cuộc chiến có ý nghĩa lịch sử của nó đến một số yếu tố. Mặc dù chủ yếu đây là một cuộc xung đột của giai cấp phong kiến, chiến tranh đã tạo ra những ý tưởng về tinh thần dân tộc của cả Pháp và Anh. Về mặt quân sự, nó thấy việc giới thiệu các loại vũ khí mới và chiến thuật mới, và sự xói mòn của hệ thống cũ của quân đội phong kiến luôn bị chi phối bởi kỵ binh nặng. Các quân đội thường trực đầu tiên ở Tây Âu kể từ thời Đế quốc Tây La Mã được sử dụng trong chiến tranh, do đó thay đổi vai trò của những nông dân. Đối với tất cả điều này, cũng như khoảng thời gian quá dài của cuộc xung đột, nó thường được xem như là một trong những cuộc xung đột lớn nhất trong lịch sử chiến tranh thời Trung cổ. Tại Pháp, quân xâm lược người Anh, nội chiến, dịch bệnh, nạn đói và sự cướp giựt của lính đánh thuê (đã chuyển sang băng đảng) làm giảm dân số xuống còn hai phần ba. Bất chấp sự mất mát về lãnh thổ trên lục địa, nước Anh vẫn tồn tại như một quốc đảo, như là một thực tế và nó tiếp tục phát triển trong hơn 500 năm tiếp theo.
    Bối cảnh lịch sử trước trận đánh
    Câu chuyện có lẽ bắt đầu kể từ năm 1066, khi William, Công tước của Normandy, Dẫn đầu một Cuộc xâm lược vào nước Anh. Ông ta đánh bại vua nước Anh Vua Harold II tại Trận Hastings, và tự mình lên ngôi vua của Anh, nhưng ông vẫn là Công tước xứ Normandy và vẫn là một chư hầu của vua Pháp.
    Sau đó vài chục năm nước Anh xảy ra nội chiến giữa vua Stephen và chị gái mình nứ hoàng Matilda ( thời Anarchy 1135-1154), đều là cháu của William kẻ chinh phục, chiến thắng thuộc về nữ hoàng Matilda và chồng của bà chính là Geoffrey của xứ Anjou giòng Angevin nước Pháp, hay còn gọi là Geoffrey V Plantagenet (1129?"1151), và con trai của họ chính là Henry I vua của nước Anh, nhà vua Anh đầu tiên dòng Plantagenet hay còn gọi là Anju.
    Chưa hết, lại còn tỉnh Aquitaine được sát nhập vào để quốc Pháp năm 1137 sau khi nữ Bá tước Eleanor của Aquitaine kết hôn Louis VII của Pháp, Nhưng cuộc hôn nhân của họ đã bị hủy bỏ năm 1152 ( có chuyện là bà này chê ông chồng người Pháp hôi mồm) và sau đó chồng mới của Eleanor lại là Henry II của Anh vào năm 1154, vùng này đã trở thành một sở hữu của người Anh.
    Tiếp nữa Vua Phillip IV (1285 - > 1314) nhánh trưởng của dòng Capetian - Pháp có bốn người con, nhưng ba người con trai đều chết trẻ, người con gái duy nhất kết hôn với vua Edward II của Anh và con của họ chính là vua Edward III (1327 - >1377)
    Sau cái chết của Vua Phillip IV nhánh trưởng của dòng Capetian không còn người nối dõi, vua Edward III của Anh đòi hỏi quyền thừa kế vương vị nước Pháp nhưng các quý tộc và người thị dân Pháp không bao giờ chấp nhận một ông vua ngoại quốc và họ đã vin vào luật cổ Salic để tước bỏ quyền thừa kế của Edward III và xuy tôn Phillip Valoi, nhánh thứ của dòng Capentian lên làm vua Pháp ?" Phillip VI (1293 - >1350) ( như vậy Phillip Valoi là con của Charle Valoi, cháu gọi Phillip IV là bác ruột và là chú cháu với Edward III của nước Anh)
    Tuy là tình họ hàng nhưng có lẽ vì quyền lợi quốc gia nên Phillip VI và Edward III luôn xung đột với nhau, nhũng mũi vào chuyện của nhau, ví dụ: trong cuộc đấu tranh giành quyền thừa kế tỉnh Brittany thì Edward III ủng hộ bá tước De Montford nhưng Phillip VI lại ủng hộ cho Nhà Bloi, sau khi Monfort bị đánh bại thì Phillip VI luôn nhận được mối thù khôn nguôi từ Edward III, hoặc sau khi Edward III xâm lược và đánh bại người Scotland thì Phillip VI đã chứa chấp David II vua của Scotland làm điên đầu Edward, không chỉ có vậy hai vị vua thi nhau dung nạp những kẻ mà người kia hết sức căm ghét và tìm cách truy đuổi như trường hợp Edward III cung cấp nơi ẩn náu Robert III của Artois người mà Phillip VI vô cùng căm ghét.
    Tóm lại vì những lý do về lãnh thổ như Edward III muốn đòi hỏi quyền cai trị của mình lên các tỉnh mà mình có quyền thừa kế như Normandi, Anju, Aquitaine ?thậm chí còn đòi cả ngôi báu của Pháp quốc. Còn Phillip VI thì không muốn có sự hiện diện của người Anh tại lãnh thổ của mình nên vào năm 1336 họ đã trở thành kẻ thù mặc dù chưa tuyên chiến. Phillip VI thì làm ngơ cho bọn cướp biển người Pháp cướp bóc các làng mạc ven biển của nước Anh và thậm chí còn tập trung một hạm đội lớn tới hơn 200 tầu chiến và hàng chục nghìn lính vũ trang ở Sluys, một thái ấp của ông ta ở Flanders với mục đích là xâm lược nước Anh, Trong khi đó Edward III cũng chẳng vừa, ông ta tập hợp một hạm đội đông không kém để tập kích vào Sluys tiêu diệt hạm đội Pháp ( tiên hạ thủ vi cường) thể là trận Sluys bắt đầu. Nhưng trước hết ta nên quay lại xem sức mạnh hải quân của cả hai bên.
    Sức mạnh của người Pháp
    Các giai đoạn đầu tiên của cuộc Chiến tranh Trăm năm được đánh dấu bởi trận chiến diễn ra trên biển giữa các cướp biển người Pháp và Anh, mỗi bên đều hy vọng thu được các món hời và tiêu diệt hệ thống cung cấp của kẻ thù. Nhưng đã có trong 1338 Philip VI đã sử dụng một hạm đội Hòang gia lớn, chủ yếu là các tầu Galley thuê từ Genoa ( đây là một hành động hoàn toàn đúng đắn vì người Pháp cho tới lúc đó chỉ hoàn toàn quen đánh trên bộ, họ có thể có nhiều hiệp sỹ tài giỏi, rất mạnh về đấu kiếm múa thương, nhưng cho tới lúc đó người Pháp chưa bao giờ nổi tiếng về mặt đánh thủy - Trong khi đó người Genoa là người thạo thủy chiến nhất lúc bấy giờ ở Địa Trung Hải, hạm đội của người Genoa đã từng chiến thắng trước người Pisa, Venezia, Arập ... những người cũng rất giỏi về thủy chiến ). Ông tung ra một số cuộc tấn công tàn phá các cảng phía Nam nước Anh, phá hủy một phần các thị trấn trong đó có Portsmouth, Southampton và Hastings. Những cuộc tấn công có hiệu quả cắt đứt con đường cung cấp vua Edward III về của cải, hàng hóa giữa lục địa nước Anh, và đã phá hủy, thu giữ một số tàu, trong đó hai tầu lớn của riêng vua Edward III chiếc Cog Edward và Christopher, Philip và các cố vấn của ôngtừ đó tổ chức một cuộc xâm lược vào chính nước Anh năm 1339, chỉ có một cơn bão mới đánh tan hạm đội của Philip VI là làm hỏng các kế hoạch của họ.
    Từ lúc này, vị trí của hải quân Pháp đã nhanh chóng xuống dốc. Lính đánh thuê Genoese chiến đấu rất chuyên nghiệp và tạo ra hàng loạt những thành công rất ấn tượng, nhưng họ lại bắt đầu quay ra đánh lẫn nhau sau khi biết đô đốc của riêng họ, Ayton Doria, đã cố gắng để lừa gạt không trả tiền lương cho. Các tay chèo nổi loạn, chiếm thu giữ một số các tầu Galley và căng buồm chạy về nhà, sự kiện này làm Philip VI mất hai phần ba hạm đội của mình. Đến cuối năm 1339 phần còn lại của các đội chèo Ý đã bỏ về nhà. Việc này làm cho Pháp chỉ còn 22 tầu Galley trong hạm đội hoàng gia của mình, nhưng chưa hết một cuộc tấn công của người Anh vào Boulogne đầu năm 1340 đã đốt cháy 18 chiếc ở chính nơi họ trú đông.
    Không có lực lượng chiến đấu thiện chiến này, người Pháp có vẻ đã mất đi sự tự tin và vào đầu năm 1340 đã quyết định một chính sách phòng thủ, ngăn chặn sự xâm nhập của các hạm đội xâm lược của Anh đến bờ Flemish nơi người Anh dự định tiếp đất một cách an toàn, kể từ Flanders là đồng minh của Anh. Việc mà người Pháp lúc này có thể thực hiện được là thu thập các tầu buôn vũ trang, và thành lập một hạm đội được đặt tên một cách hoành tráng ?đại quân của Đại Dương?. Hạm đội này bao gồm đến 200 tàu, chi phí để trang bị cho chúng và thuê thủy thủ đoàn được tính vào các khoản tiền thuế nặng nề đánh vào xứ Normandy.
    Sức mạnh của người Anh
    Trong khi đó, một hạm đội xâm lược của Anh đã được tập hợp. Ban đầu có khoảng 190 tàu, hầu hết trong số họ đều là tầu tư nhân và bị ép vào phục vụ cho hoàng gia () . Hạm đội này được chỉ huy bới cá nhân của Edward III, khởi hành đến Flanders vào ngày 22 tháng 6 năm 1340. Một ngày sau hạm đội của Edward III hợp nhất với một phân đội tầu của mình do Sir Robert Morley chỉ huy, độ 50 chiếc, ở bờ biển Flanders bởi đô đốc của mình. Họ dường như đã không muốn chạm trán với hạm đội Pháp tại cửa sông Zwyn hai ngày sau đó, Người Pháp thì xác định là giữ không cho người Anh đổ bộ lên đất liền. Ở thời điểm này, Edward không còn sự lựa chọn nào khác, phải tiến về phía trước. Rút lui vào lúc này có thể sẽ dễ dàng biến thành một thảm họa đối với người Anh, tàu Pháp có thể tiêu diệt từng chiếc, từng chiếc tầu Anh một khi họ dàn trải ra trên cửa biển, và cũng vì danh dự mà nhà vua Edward III không bao giờ muốn đề cập đến việc rút lui.
    Những lợi thế của Hạm đội Anh so với người Pháp
    - Cho đến lúc đó người Anh cũng không có một hạm đội tầu chiến chuyên nghiệp mà họ phải vơ vét các tầu buôn để thành lập hạm đội, nhưng rất may là người Pháp cũng không hơn gì khi các đội tầu người Genoa bỏ đi.
    - Những đồng minh của người Anh ( người Flamish) hoạt động rất có hiệu quả, họ cắt đường rút và tiêu diệt một phần đáng kể binh lính Pháp, nhưng đồng minh của người Pháp, người Genoa ( thành phần chính của hạm đội) đã bỏ đi trước trận đánh.
    - Người Anh có chiến thuật tốt hơn, khi tiến sát tới Sluys họ không tung quân vào chiến đấu ngay mà neo ở phía ngoài một thời gian để nghỉ nghơi, trinh sát và đợi đến chiều tối, khi thủy triều lên -- > họ được lợi nước và gió, mới tung ra tấn công.
    - Thái độ của người Anh là có ý đồ rõ ràng, họ kiên quyết chấp nhận rủi ro, thậm chí có cả tư tưởng phục thù vì những quấy rối do người Pháp gây cho họ ở các cảng miền Nam nước Anh trước đó. Trong khi đó các đô đốc Pháp vừa mắc sai lầm về đội hình chiến thuật lại không quả quyết tiến ra biển giao chiến với người Anh, mục tiêu tối thượng của họ chỉ là ngăn không cho quân Anh đổ bộ lên bờ mà thôi.
    Được hongsonvh sửa chữa / chuyển vào 17:09 ngày 30/10/2009
  4. hongsonvh

    hongsonvh Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    1.600
    Đã được thích:
    7
    Trận đánh
    Bản đồ minh họa trận Sluys
    http://i909.photobucket.com/albums/ac298/hongsonvh/sluysdf.jpg
    Trận Sluys bắt đầu vào ngày 24 Tháng Sáu 1340. Người Pháp đã quyết định chọn một chiến thuật chiến đấu, mà chính nó cho thấy rằng các đô đốc Pháp, Hugh Quieret và Nicholas Behuchat, không tin tưởng khả năng chiến đấu của tầu của họ và trên tất cả là lo ngại rằng người Anh có thể luồn đi và đổ bộ quân đội của lên đất liền. Vì vậy, các đô đốc Pháp quyết định chặn hoàn toàn cửa sông bằng cách chằng các tầu với nhau thành ba hàng dài dọc trên cửa sông cạn, rộng khoảng 5km (3 dặm).
    Rõ ràng là hầu hết các chỉ huy có kinh nghiệm của hải quân Pháp đã chống lại cách bầy trận trong một không gian hạn chế như vậy, không có khoảng không để vận động một cách linh hoạt và gió ngoài biển thổi mạnh vào cửa sông, nhưng các đô đốc Pháp đã không lắng nghe. Các sử gia người Flander nói rằng các tàu của Pháp được gia cố bằng các công sự bằng gỗ nên trông như một hàng dài của các lâu đài. Chiến lược này được người Pháp sử dụng có thể là do thiếu tầu chiến hoặc, thiếu thông tin về hạm đội Anh đang tiến tới để tiêu diệt họ hoặc thiếu thận trọng và tự tin. Một số nhà sử học đã đặt câu hỏi liệu người Pháp thực sự có buộc chuỗi tàu của họ với nhau, chiến thuật này có thể được mô tả bởi các sử gia Livy và có thể các sử gia thời Trung cổ đã vay mượn chúng từ quá khứ thay vì quan sát được là như vậy. Đối với tàu buồm trong một khoảng không gian hạn chế và bị ảnh hưởng của thủy triều thì quả thật chỉ có điên rồ mới sử dụng chiến thuật này . Thật vậy, các tàu Pháp đã sớm tìm thấy khó khăn của chính mình, trôi về phía đông và va chạm mạnh vào nhau. Các tàu dường như đã bị mất đội hình vào thời điểm này, nhưng người Pháp chỉ nhìn thấy những rối loạn nghiêm trọng của mình khi người Anh bắt đầu tấn công, người Anh tìm cách lợi dụng gió và thủy triều bằng cách không xông lên tấn công ngay mà chờ cho đến khi buổi chiều sớm khi mặt trời sẽ không còn có trong mắt họ. Người Pháp đã cố gắng để lách về phía tây khi trận đánh bắt đầu, điều này chỉ càng khiến sự lầm lẫn thêm tai hại.
    Các tầu của Anh tiến vào theo ba hàng, với các con tàu lớn nhất phía trước, bao gồm cả chiếc kỳ hạm Thomas của Edward III. Khoảng cách lại một lần nữa là lợi thế, và người Anh có một vũ khí để khai thác nó tối đa - một đội quân lớn sử dung trường cung, thường chỉ chiến đấu trên mặt đất. Mặc dù họ thường bị lãng quên bởi mọi người chỉ đam mê tinh thần hiệp sỹ, nhưng những cung thủ trường cung đã được sử dụng trong trận này tại Sluys, và thậm chí sau này cả ở những trận nổi tiếng hơn nữa như là Crécy, Poitiers, và cả Agincourt người ta luôn thấy được hiệu quả tàn phá của loại vũ khí này của người Anh. Các lính thủy Pháp phần lớn trang bị nỏ, và nỏ sẽ chậm và yếu hơn so với trường cung của Anh rất nhiều trong những thời khắc quan trọng như khi các tàu cập sát mạn vào nhau, và bên cạnh đó có lẽ lực lượng của Pháp đã yếu đi nhiều kể từ khi họ mất phần lớn lính cung thủ người Ý đánh thuê của họ. Người Pháp đã làm tất cả những gì họ có thể để chống trả như, bao gồm buộc những thuyền đầy đá vào cột buồm của họ và bố trí người trên cột buồm để quăng đá vào đầu đối phương... Tuy nhiên vào thời gian đó, nhiều đội thủy thủ của Pháp quá mỏng không đủ lực lượng để chiến đấu một cách có hiệu quả.
    Trận chiến diễn ra gay gắt, Edward III bị bắn vào đùi với một mũi nỏ, nhưng ông vẫn tiếp tục chiến đấu một cách hung tợn từ khoảng 3:00 PM cho đến gần 10:00 PM (có hai tàu tiếp tục chiến đấu cho đến khi bình minh kế tiếp). Người Anh đã tiêu diệt hết hàng tầu đầu tiên của Pháp một cách chậm rãi, và từng bước làm cho hàng thứ hai, bị dúm lại với nhau vì vậy mà các tàu của Pháp không thể cơ động uyển chuyển được. Một lực lượng lớn người Fleming, tập hợp trên bờ phía tây, sau đó đổ xuống hàng tầu thứ ba từ phía sau, bên cạnh việc giết hại nhiều lính Pháp, những người đang cố gắng để bơi vào bờ biển. Kết quả đó là một chiến thắng lớn của người Anh. Không có bắt tù binh, người Anh giết sạch những thủy thủ Pháp bị bắt. Khoẳng 16.000 và 20.000 lính Pháp chết trận ngày hôm đó. Trong số người chết có cả hai đô đốc. Behuchat thiệt mạng trong cuộc giao tranh; Quieret bị bắt để đòi tiền chuộc, nhưng khi người Anh phát hiện ra rằng ông đã chỉ huy các cuộc tấn công của Pháp chống lại các cảng phía Nam Anh, Edward III đã ra lệnh treo cổ ông ta từ cột buồm của tàu riêng của mình. Sau khi đánh kết thúc hạm đội của vua Edward vẫn ở neo lại ở đó vài ngày, và do đó có thể cho ra rằng hạm đội của ông đã phải chịu rất nhiều tổn thất.

    Theo một nguồn tin, không có một vị bá tước của Pháp dám thông báo với vua Phillippe VI về thảm họa này, cho đến cuối cùng một thằng hề của ông tiết lộ tin này bằng cách nói: "Hiệp sĩ của chúng ta dũng cảm hơn của bọn Anh", Phillippe trả lời; "Làm thế nào vậy?" thằng hề của của ông ta trả lời " bọn Anh không dám nhảy xuống biển mà vẫn mặc giáp trụ đầy đủ".
    Hậu quả của trận đánh
    Đây là một trận hải chiến lớn nhất trong lịch sử châu Âu thời Trung Đại mà số người thiệt mạng của cả hai bên lên tới gần 30.000 người, ngoài việc hạm đội Pháp bị tận diệt thì hậu quả nghiêm trọng hơn của trận đánh này là quân Anh thoải mái vận chuyển quân đội sang Pháp để tiếp tục cuộc chiến mà không bị cản trở.
    Cuộc chiến tranh trăm năm kéo dài tới 116 năm thì có lẽ phải đến 80 -> 90 năm người Anh chiếm ưu thế trước người Pháp. Chỉ có mấy năm dưới sự chỉ huy của nguyên soái Bertrand du Guesclin (1320?"1380) thì người Pháp mới gắng gượng được đôi chút, và nhất là khi có sự xuất hiện của Joan of Arc )1412?"1431) thì quân Pháp mới lật được thế cờ và lần lần đuổi quân Anh ra khỏi bờ cõi được.
    Huyền thoại về những người lính cung thủ trường cung Anh ( English Longbowmen)
    Kể từ thời thượng cổ đến khi có sự ra đời của động cơ hơi nước, mỗi dân tộc, mỗi quốc gia đều có thế mạnh về vũ khí riêng của mình, người Hy Lạp thì có lính Hoplite mang khiên dày, dáo dài, người La Mã có các chiến đoàn bách thắng, người Byzantine có lửa Hy Lạp, người Genoa và Venezia có những hạm đội cực mạnh làm bá chủ biển Địa Trung Hải thế kỷ 12 -> 14, vậy thế mạnh của người Anh trong cuộc chiến trăm năm là gì, đó chính là người lính sử dụng trường cung
    Những tìm hiểu sâu hơn về thanh trường cung
    Các thanh trường cung cổ nhất được tìm thấy tại Ashcott Heath, Somerset, đã tồn tại từ năm 2665 trước Công nguyên, nhưng người ta không tìm được các trường cung ở thời kỳ cực thịnh của chúng (khoảng 1250-1450 AD). Có thể bởi vì bản thân cấu tạo của những chiếc cung trở nên yếu đi, nên chúng đã bị gãy và được thay thế, thay vì được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tuy nhiên, người ta đã tìm được khoảng hơn 130 chiếc cung còn sót lại từ thời Phục hưng (cuối giai đoạn Trung Cổ).
    Vật liệu
    Trường cung được làm từ cây tùng, mặc dù cây ash và các cây khác cũng được dụng. Cách truyền thống để làm một cây trường cung bao gồm làm khô cây gỗ tùng trong 1-2 năm, sau đó từ từ tạo hình dạng, toàn bộ quá trình làm một cây cung lên đến bốn năm. Dây cung được làm bằng cây gai dầu, lanh, hoặc lụa và gắn vừa vặn vào gỗ qua còi "nocks" ở phía cuối của cánh cung.
    Sức kéo của cây trường cung
    Việc ước tính cho sức kéo những cung có dung sai đáng kể. Lực kéo ban đầu của các cây cung tìm được từ tầu Mary Rose (những cây cung thời phục hưng) thường được ước tính khoảng 667-712 N (150-160 lbf) khi được kéo dài 76,2 -cm (30 --inch). Phạm vi của lực kéo từ 445 N đến 823 N (100-185 lbf). Độ dài 30 inch là độ dài khi kéo cung thường được sử dụng vì đó là chiều dài cho phép của các mũi tên thường thấy trên tầu Rose Mary.
    Chiều dài
    Một cây trường cung phải đủ dài để cho phép người sử dụng nó vẽ chuỗi đến một điểm trên mặt hoặc cơ thể, và do đó chiều dài của cung thì khác nhau phụ thuộc vào người dùng. Trong lục địa châu Âu thường hiếm thấy bất kỳ cây trường cung nào ngắn hơn 1,2 m (4 ft). Hội nghiên cứu các di sản xã hội học Lon Don (SAL) cho rằng chiều dài của nó là 5 hoặc 6 feet (1.5-1.83 m). Richard Bartelot từ Royal Artillery Institution cho rằng trường cung làm từ cây tùng dài 6 feet (1,83 m), với mũi tên dài 3 foot (914 mm). Gaston Phoebus năm 1388, đã viết rằng một cây trường cung được làm từ gỗ tùng dài 70 inc [1,78 m]. Nhà sử học Jim Bradbury cho biết chúng dài trung bình khoảng 5 feet và 8 inch.
    Phạm vi sử dụng
    Phạm vi của các loại trường cung thời Trung cổ thì không được biết một cách chính xác, chỉ ước tính 165-228 m (180-249 yds). Trường cung hiện đại có một phạm vi hữu dụng lên đến 180 m (200 yd). Một bản sao 667N (150 lbf)của cây trường cung từ tầu Mary Rose có thể bắn một mũi tên nặng 53,6 g (1.9 oz) xa tới 328,0 m (360 yd) và nà mũi tên nặng 95,9 g (oz 3,3) tới một khoảng cách 249,9 m (272 yd).
    Các longbow có tầm xa và độ chính xác cao, nhưng không thể đòi hỏi cả hai điều này cùng một lúc. Hầu hết các khoảng cách bắn chính xác được đề cập trong các câu chuyện kể đều đã không được kiểm chứng, nhưng bạn hãy tưởng tượng là hàng ngàn cung thủ bắn tên vào một đối quân lớn của đối phương. Một đội cung thủ trường cung sẽ nhằm đích vào một khu vực và bắn một cơn mưa mũi tên vào bất cứ người nào trong khu vực đó. Một hành động không hề mã thượng tí nào nhưng lại cực kỳ hiệu quả trong một trận đánh. Một cung thủ có thể bắn trúng một người ở 165 m (180 yards) ở 1 khoảng thời gian ngắn và luôn luôn có thể bắn trúng một toán quân ( không trúng người này thì trúng người khác)
    Tốc độ bắn trường cung
    Một cung thủ bắn trường quân sự bình thường sẽ được cung cấp khoảng 60 - > 72 mũi tên ở thời gian của trận đánh. Hầu hết các cung thủ sẽ không bắn tên ở mức kéo cung tối đa, vì nó sẽ làm mệt mỏi ngay cả những người lính giàu kinh nghiệm nhất. "Với cây cung nặng nhất (một cung thủ cung chiến hiện đại) không muốn thử bắn hơn sáu một phút". Không chỉ là những cánh tay và vai mệt mỏi, mà cả các ngón tay giữ dây cung cũng trở nên căng cứng, do vậy, tỷ lệ bắn thực tế trong chiến đấu sẽ thay đổi một cách đáng kể. Các loạt bắn cầu vồng tại đầu của trận chiến sẽ khác biệt rõ rệt từ những người đứng gần nhất, mục tiêu ngắm bắn, quá trình của trận đánh và khoảng cách với đối phương gần nhất. Số lượng mũi tên thì không là vô hạn, do đó các cung thủ và chỉ huy của họ phải cố gắng hết sức để sử dụng( các mũi tên) sao cho phù hợp với lượng tên có trong tay
    Tuy nhiên, trong trường hợp tiếp tế có sẵn. Các cậu bé thường xuyên chạy đi chạy lại bổ sung tên cung thủ cho các cung thủ trường cung, khi họ đang chiếm vị trí bắn tại chiến trường. "Trường cung là súng máy của Trung Cổ: Chính xác, chết người, sở hữu một tầm xa và tốc độ bắn nhanh chóng, các phát bắn của nó có thể được so sánh với một cơn bão. ". Tỷ lệ này cao hơn nhiều so với đối thủ của nó trênchiến trường Tây Âu, các tay nỏ. Nó cũng cao hơn nhiều so với súng cầm tay kiểu cổ đầu tiên (mặc dù vậy do các yêu cầu về đào tạo của việc dùng súng thấp hơn và sự thâm nhập nhanh hơn của vũ khí cuối cùng đã khiến trường cung rơi vào quá khứ)
    Chiến thuật
    Mặc dù cung thủ vẫn có thể bắn chết người ở cự ly gần, trang bị nhẹ của họ không phù hợp để chiến đấu xáp lá cà và được hiểu dễ bị tổn thương bởi một cuộc tấn công bằng kỵ binh. Do vậy họ thường được triển khai sau các vật cản, như chông nhọn và cọc nhọn được cắm xuống đất và mũi nhọn chĩa về phía đối phương; tại trận Agincourt, họ đã được triển khai trong địa hình bùn lầy . Một đoàn quân cung thủ trường cung rất dễ bị phục kích cho đến khi hệ thống chướng ngại vật phòng thủ của họ đã được hoàn tất. Điều này không khuyến khích tiến hành chiến thuật tiến công vì trường cung thì hiệu quả nhất khi chống lại một đội quân đang tấn công.
    Một hình đội hình chiến đấu nói chung:
    Bộ binh nhẹ ( kiếm thủ) ở trung tâm phía trước. Trong đội hình sát cánh
    Bộ binh nặng (thường trang bị búa trận hoặc kích ) ở giữa trung tâm, trong các đội hình xếp hình vuông.
    Cung thủ trường cung theo truyền thống ở sau đội hình trung tâm, cũng theo đội hình sát cánh.
    Kỵ binh hoặc là ở bên sườn (để bảo vệ chống lại các cuộc tấn công), hoặc ở trung tâm làm lực lượng dự trữ, được triển khai khi cần thiết (ví dụ, để tung ra đột phá bất kỳ lúc nào).
    Quân trường cung thường được ở bên trong, trong một đội hình Enfilade, với vị trí trung quân được triển khai bởi các toán quân hỗn hợp .
    Bắn cung thường không rất chính xác ở khoảng cách quá xa, do đó, quân trường cung thường bắn hàng loạt nhằm tạo ra một đám mây mũi tên. Một viên tướng giàu kinh nghiệm sẽ tính toán tốc độ bay của mũi tên với tốc độ tấn công của kỵ binh đối phương, đôi khi xen kẽ các cuộc tấn công sườn để gây sốc và sợ hãi cho kẻ thù. Các mũi tên được sử dụng bắn chặn, cầu vồng và không nhằm vào các mục tiêu cụ thể cho đến khi đối phương đến quá gần. Người Anh sử dụng quân trường cung với số lượng chưa từng thấy trong chiến tranh trăm năm, như là phần chính trong quân đội của họ, với khoảng 5.000 cung thủ trong một đội quân khoảng 6.000 người tại Trận Agincourt.
    Như vậy các bác hãy tưởng tưởng tượng trong trận Sluys, khi các tầu chiến của quân Pháp bị xích lại thành 3 hàng gần như bất động, thì đoàn tầu của người Anh tiến vào và thế là cứ hàng nghìn cung thủ trường cung một lúc, họ bắn tên cầu vồng như rót dầu vào từng chiếc tầu chiến của Pháp và biến lính Pháp thành những con nhím đang xù lông.
    Người Anh liên tiếp dùng trường cung để đánh thắng người Pháp trong chiến tranh trăm năm, nhưng chỉ duy nhất có trận Sluys là ở thế tấn công, còn các trận khác như Crêcy, Agincourt, Poitiers thậm chí là Herring ... các cung thủ trường cung Anh đều ở thế phòng thủ, đố các bác biết tại sao?
    Các cung thủ trường cung Anh - họ là ai
    Các cung thủ trường cung Anh thường xuất thân thân từ tầng lớp bình dân cấp thấp ở các miền của nước Anh, họ có thể là nông dân tự do (yeomen), gác rừng, thợ săn hoặc thậm chí là kẻ săn trộm hoặc đạo tặc ( Đặc biệt như bác Rôbin Hood chẳng hạn) ....vì vậy khi đánh trận họ chẳng quan tâm đến tinh thần mã thượng, hay hiệp sỹ ( chevalry) quái gì cả, khi ra nhập quân đội Anh người cung thủ trường cung Anh được hưởng một đặc quyền ưu đãi, mà các lực lượng khác cũng xuất thân từ bình dân không được hưởng.
    Bởi vì các bác sẽ thấy, khi tuyển bộ binh người ta cứ vớ lấy một anh nông dân sức dài vai rộng, dí cho anh ta một thanh gươm, một mũ sắt, một cái khiên ( những vũ khí có thể chế tạo hàng loạt tại các lò rèn thời Trung Cổ) và sau 7 -> 10 ngày tập luyện là ta đã có 01 lính bộ binh. Nhưng để có một cây trường cung, thời xưa người ta phải mất đến 4 năm để chế tạo, và không phải bất cứ ai cũng có thể trở thành cung thủ được cả.
    Các bác có thể cho rằng em ca ngợi cung thủ Anh, nhưng thực chất các cung thủ trường cung xứ Wales mới thực sự là người giỏi nhất. Vào thời đại English Norman, người Anh đã từng xâm lược xứ Wales và bị các tay cung thủ trường cung xứ Wales đánh cho te tua, thậm chí tại trận Bryn Glas ngày 22 Tháng sáu năm 1402 (khi mà người Pháp vẫn bỏ chạy trước cung thủ Anh) thì cung thủ xứ Wales đã chiến thắng trước cung thủ Anh.
    Được hongsonvh sửa chữa / chuyển vào 09:51 ngày 31/10/2009
  5. hongsonvh

    hongsonvh Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    1.600
    Đã được thích:
    7
    Sự xuy thoái của các cây trường cung Anh
    Như vậy khi cuộc chiến tranh trăm năm xảy ra thì quân Pháp liên tiếp thua trận trước cung thủ Anh, các trận đánh tiêu biểu là các trận
    Sluys (1340)
    Crécy (1346)
    Poitiers (1356)
    Agincourt (1415)
    Càng đánh người Pháp lại càng thua, thậm chí sau trận Poitiers người Anh còn bỏ tù cả vua Pháp, Jean II, có thể nói rằng 3 thế hệ người Pháp liên tiếp thất bại trước cung thủ Anh. Giới quý tộc thượng lưu thì hoang mang không giải thích được lý do, tôn giáo thì đổ cho Chúa không đứng về phía người Pháp mà đứng về phía người Anh vân vân và vân vân... nhưng chỉ có các chỉ huy chiến trường người Pháp biết lý do chính xác tại sao họ thua, và họ còn biết đâu là điểm yếu chết người của các tay cung nữa.
    Ngày 18 tháng 6 năm 1429 tại trận Patay, trên cánh đồng trống trải 1.500 kị binh bọc thép Pháp dưới sự chỉ huy của các đại úy La Hill và Xaintrailles, dẫn đầu bởi Jean of Arc phục kích tấn công vào 5.000 cung thủ trường cung Anh lúc này đang di chuyển về phía Beaugency. 2.500 cung thủ Anh bị bắt, bị giết ( phía Pháp mất 100 kị sỹ), những người còn lại vứt bỏ trang bị mà chạy thoát thân. Sau trận này có thể coi là sức mạnh huyền thoại của cung thủ trường Anh đã chấm dứt.
  6. macay3

    macay3 LSVH - KTQSNN Moderator

    Tham gia ngày:
    26/10/2007
    Bài viết:
    2.849
    Đã được thích:
    1.311
    hay lam bac hong son
    mình vẫn đợi bài của bác
  7. hongsonvh

    hongsonvh Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    1.600
    Đã được thích:
    7
    Các trận hải chiến lịch sử thời giữa Trung Đại - Châu Âu
    Trận Lepanto - trận đánh lớn nhất và cuối cùng của các tầu Galley
    Ngày: Ngày 07 tháng 10 năm 1571
    Vị trí: Vịnh Patras, Biển Ionia
    Kết quả: Liên minh thần thánh chiến thắng
    Các bên tham chiến
    Liên minh Thần thánh gồm có:
    Tây Ban Nha
    Cộng hòa Venice
    Giáo hoàng La Mã
    Cộng hòa Genova
    Công quốc Savoy
    Hiệp sĩ của Malta
    Chỉ huy
    Don John của Tây Ban Nha ( Hình như bác này chính là tay Đông Joăng đó các bác ạ)
    Sebastiano Venier - Tư lệnh hải quân Venezia
    Marcantonio Colonna - Chỉ huy Hải quân Ý
    Sức mạnh
    202 tầu Galley
    6 galleasses
    76 khác thuyền buồm
    Súng đại bác 1.815 khẩu (ước tính)
    Thương vong và thiệt hại
    7.500 người chết
    17 tàu bị mất.
    Đế quốc Ottoman
    Chỉ huy
    Ali Pasha ?
    Sức mạnh
    208 tầu Galley
    46 galliots
    23 fuste
    750 súng đại bác (ước tính)
    Thương vong và thiệt hại
    20.000 người chết, bị thương hoặc bị bắt
    137 tàu bị bắt giữ
    50 tàu chìm
    10.000 Nô lệ Kitô giáo chèo thuyền galley được giải phóng
    Trận Lepanto diễn ra vào ngày 7 tháng 10 năm 1571 khi một hạm đội tầu galley của Liên minh Thần thánh, một liên minh của Tây Ban Nha (bao gồm cả vùng lãnh thổ của Napoli, Sicily và Sardinia), Cộng hòa Venice, Giáo hoàng (dưới Thánh Giáo hoàng Piô V), Cộng hòa Genova, Công quốc Savoy, Hiệp sĩ Cứu tế và những và những thành phố Kitô giáo khác, quyết tâm đánh bại đội tàu Galley chính của Hải quân Đế quốc Ottoman.
    Trận hải chiến đấu diễn ra trong 5 giờ đồng hồ ở rìa phía bắc của Vịnh Patras, ngoài khơi phía tây Hy Lạp, nơi mà các lực lượng của Hải quân Đế quốc Ottoman tiến về phía tây từ căn cứ hải quân của họ ở thành phố Lepanto để giao chiến với lực lượng liên minh thần thánh, vốn đã đến từ Messina. Chiến thắng này làm cho liên minh thần thánh tạm thời kiểm soát biển Địa Trung Hải, bảo vệ Rome khỏi bị xâm lược, và ngăn chặn Đế Quốc Ottoman tiến sâu vào châu Âu. Trận đánh này là trận hải chiến lớn cuối cùng giữa các tàu chiến dùng mái chèo ( tầu Galley), và sau trận này hàng hải Châu Âu bắt đầu chuyển sang một kỷ nguyên mới ?" kỷ tầu buồm.
    Lực lượng hai bên
    Hạm đội của Liên minh Thần thánh gồm 206 tầu galley và 6 galleasses (một loại tầu galley mới rất to, phát minh của Venezia, được trang bị đáng kể pháo binh) và đã được chỉ huy bởi Don Juan de Austria tài năng, người con trai ngoài giá thú của Hoàng đế Charles V và là em trai cùng cha khác mẹ của vua Philip II của Tây Ban Nha. Tàu chiến được đóng góp từ các thành bang Kitô giáo khác nhau: 109 galley và 6 galleasses từ Cộng hòa Venice, 80 galley từ Tây Ban Nha, 12 galley từ Tuscan dưới sự chỉ huy của Saint Stephen, 3 galley đến từ Genoa, Malta, Và Savoy, và một số galley tư nhân. Tất cả thành viên của liên minh đều xem các lực lượng hải quân Thổ Nhĩ Kỳ là một mối đe dọa lớn, đến an ninh của thương mại hàng hải trong biển Địa Trung Hải và an ninh của chính lục địa Châu Âu. Các đội quân Kitô giáo khác nhau đã tập hợp với các lực lượng chính của Venice (dưới sự chỉ huy của Venier), trong tháng Bảy và tháng 8 năm 1571 tại Messina, Sicily. Don Juan de Austria đến đó vào ngày 23 tháng 8.
    Hạm đội tàu của liên minh Kitô giáo được điều khiển bởi 12.920 thủy thủ. Ngoài ra, nó mang gần 28.000 quân chiến đấu: 10.000 lính bộ binh chính quy thiện chiến người Tây Ban Nha , 7.000 lính Đức và 6.000 lính đánh thuê Ý, và Venezia có 5.000 lính có chất lượng cao đặc biệt. Ngoài ra, các tay chèo Venetian chủ yếu là người tự do và có thể mang vũ khí để tăng thêm sức mạnh chiến đấu của các tàu của họ, trong khi các nô lệ và tù nhân được sử dụng trong nhiều hải đội khác của Liên minh Thần thánh. Nhiều galley trong hạm đội Thổ Nhĩ Kỳ cũng được chèo bởi nô lệ, thường là những người Kitô giáo bị bắt giữ trong cuộc chinh phục và trận đánh trước đó. Các tay chèo tự do nói chung được công nhận là tốt hơn, nhưng đã dần dần bị thay thế trong tất cả các đội tàu galley (kể cả của Venice từ 1549) trong suốt thế kỷ 16 bởi những nô lệ , tù nhân hình sự và tù nhân chiến tranh rẻ hơn do áp lực tăng nhanh của chi phí cho các hạm đội galley.
    Những chiếc Galley của Hải quân Đế Quốc Ottoman được điều khiển bởi 13.000 thủy thủ và 34.000 binh lính. Ali Pasha ( tiếng Thổ Nhĩ Kỳ: "Kaptan-ı Derya Ali Pasa "), được hỗ trợ bởi lực lượng cướp biển Chulouk Bey của Alexandria và Uluj Ali (Ulich Ali), chỉ huy một lực lượng Hải quân của Đế quốc Ottoman gồm 222 tầu chiến galley, 56 galliots, và một số tàu thuyền nhỏ. Người Thổ có các đội thủy thủ có tay nghề và kinh nghiệm, nhưng không đủ lính trong đạo quân tinh nhuệ Janissary của họ.
    Một lợi thế được cho là cực kỳ quan trọng và quyết định để cho phe Kitô giáo chiếm ưu thế là sự vượt trội về số súng và pháo trên những chiếc tàu của họ. Theo ước tính phe Kitô giáo có 1.815 khẩu súng lớn, trong khi đó người Thổ chỉ có 750 với đạn dược không đầy đủ. Phái Kitô giáo cũng có súng hoả mai và pháo thủ với chất lượng tốt hơn, Trong khi người Ottoman lại khá tin cậy vào tay nghề cao nhưng lại là các tay cung bắn cung sừng trâu (composite bowmen )
    Triển khai trận đánh

    Hạm đội của người Kitô giáo được chia thành bốn hải đội trong một đội hình hàng dọc theo hướng Bắc-Nam. Ở cuối phía Bắc, rất gần bờ biển, là Hải đội cánh trái với 53 tầu galley, chủ yếu là tầu của Venezia, do Agostino Barbarigo chỉ huy, với sự hỗ trợ của Marco Querini và Antonio da Canale. Hải đội Trung tâm gồm 62 tầu galley nhỏ do Don Juan de Austria đích thân chỉ huy trên chiến hạm Real, cùng với Sebastiano Venier, phía sau là Đô thống của Venice, Mathurin Romegas và Marcantonio Colonna. Hải đội ở cánh phải ở phía nam bao gồm 53 galley dưới sự chỉ huy của viên chỉ huy người Genoa, Giovanni Andrea Doria, người cháu lừng danh của đô đốc hải quân vĩ đại người Genoa, Andrea Doria. Hai galleasses, loại có gắn pháo ở mũi tầu, đã được điều lên phía trước của mỗi hải đội chính, mục đích này là để, theo Miguel de Cervantes - bác nhà văn viết truyện Đôngkisốt (người đã chiến đấu trên tầu galley Marquesa trong trận đánh), ngăn cản người Thổ dùng những chiếc thuyền nhỏ dùng nhựa cháy ngầm phá hỏng hoặc nhảy lên tầu của người Kitô giáo. Một hải đội dự bị đóng ở phía sau (có nghĩa là, về phía tây ở ngoài khơi ) hạm đội chính, để tung ra sự hỗ trợ bất cứ nơi nào họ thấy là cần thiết. Bộ phận này bao gồm 38 galley dự trữ - 30 chiếc phía sau Hải đội Trung tâm dưới sự chỉ huy của Álvaro de Bazán, và bốn chiếc phía sau mỗi cánh. Một nhóm tầu trinh sát được thành lập, từ hai chiếc galley ở cánh phải và sáu chiếc galley từ bộ phận dự trữ. Khi hạm đội của Kitô giáo đã từ từ xoay quanh Point Scropha, hải đội cánh phải của Doria, tại ngoài khơi bờ biển, đã bị trì hoãn tại đầu của trận đánh và chiếc galleasses của cánh phải đã không được tung vào đúng vị trí.
    Hạm đội Thổ Nhĩ Kỳ gồm 57 galley và 2 galliots ở phía cánh phải của nó dưới quyền chỉ huy của Chulouk Bey, 61 galley và 32 galliots ở phía Trung tâm dưới sự chỉ huy của Ali Pasha trên chiếc kỳ hạm Sultana, và khoảng 63 galley với 30 galliots ở ngoài khơi phía Nam dưới sự chỉ huy của Uluj Ali. Một lực lượng dự bị nhỏ gồm 8 galley, 22 galliots và 64 fustas ở phía sau hải đội Trung tâm. Ali Pasha đã được cho là đã nói với các nô lệ Kitô chèo thuyền galley của ông rằng: "Nếu tôi giành chiến thắng trong trận chiến này, tôi hứa trả tự do cho các bạn. Nếu ngày hôm nay là của các bạn, thì Chúa sẽ mang tự do đến cho các bạn."
    Trận đánh

    Các tầu galleasses ở hải đội cánh Trái và Trung tâm đã tiến lên nửa dặm phía trước dòng tầu của Thiên chúa giáo. Khi trận chiến bắt đầu, người Thổ nhầm các tầu Galeasses là tàu buôn và không ra lệnh tấn công chúng. Điều này được chứng minh là một thảm họa, chỉ mình các tầu galeasses với rất nhiều súng của họ, đã được cho là đánh chìm đến 70 galley của Thổ Nhĩ Kỳ, trước khi hạm đội của Thổ Nhĩ Kỳ bỏ họ lại phía sau. Cuộc tấn công của họ cũng làm gián đoạn đội hình của Hải quân Ottoman. Khi trận đánh bắt đầu, Doria thấy rằng các galley của Uluj Ali mở rộng hơn nữa về phía nam, và do đó ông ta ra lệnh tiến về phía nam để tránh bị đánh thọc sườn, thay vì giữ vị trí dòng tầu của người Thiên chúa giáo. Sau trận đánh Doria bị cáo buộc có lái đội tầu của mình ra khỏi hàng loạt các trận đánh để tránh việc thương vong và thiệt hại. Bất kể là như thế nào, ông đã bị chèn ra ngoài bởi Uluj Ali, người đã quay lại và tấn công vào cuối phía nam của hải đội Trung tâm, lợi dụng khoảng không lớn mà Doria đã để lại.
    Ở phía Bắc, Chulouk Bey đã cố gắng để đến được giữa bờ biển và Hải đội phía Bắc của người Kitô giáo, với sáu Galley trong một động thái nhằm đánh thọc sườn, và bước đầu gây ra thiệt hại cho hạm đội Thiên chúa giáo. Barbarigo đã bị giết bởi một mũi tên, nhưng các tầu của người Venezia, quay lại để chiến đấu đối mặt với mối đe dọa này, siết chặt đội ngũ của mình. Sự trở lại của một galleass đã cứu cho hải đội phái Bắc của người Kitô. Hải đội phía Trung tâm của người Kitô giáo cũng đã tổ chức phù hợp với sự chi viện của Dự bị, sau khi phải chịu rất nhiều thiệt hại, đã gây ra thiệt hại lớn cho cánh Trung tâm của quân Hồi giáo. Ở phía nam, phía xa bờ, Doria đã tham gia vào một cuộc hỗn chiến với tàu của Uluj Ali, và đang bị thiệt hại nặng hơn. Trong khi đó mình Uluj Ali chỉ huy 16 galley tạo một cuộc tấn công nhanh trên hải đội của Trung tâm người Kitô giáo, chiếm lấy sáu galley - trong số những người đến từ Malta Capitana, người Hồi Giáo giết chết tất cả, nhưng ba người trên tàu may mắn vẫn còn sống sót. Chỉ huy của đội tầu Pietro Giustiniani, Hiệp sỹ dòng Cứu tế, bị thương nặng nề bởi năm mũi tên, nhưng được tìm thấy còn sống trong cabin của mình. Sự can thiệp của người Tây Ban Nha Álvaro de BaZan và Juan de Cardona với lực lượng dự trữ đã đổi chiều của trận chiến, cả hai cánh Trung tâm và Doria ở cánh phía Nam.
    Uluj Ali đã buộc phải bỏ chạy với 16 tầu galley và 24 galliots, từ bỏ tất cả, nhưng trong tất cả những tầu của ông thì chỉ một tầu bị bắt. Trong quá trình trận đánh, Tầu của Tư lệnh Hải quân Ottoman đã bị áp mạn và các phân đội lính thuỷ vũ trang Tây Ban Nha từ 3 chiêc Galley và lính Janissary Thổ Nhĩ Kỳ từ bảy chiếc Galley đã chiến đấu với nhau trên sàn của chiếc Sultana. Hai lần lính Tây Ban Nha đã bị đẩy lùi với tổn thất lớn, nhưng ở lần cố gắng thứ ba, với quân tiếp viện từ chiếc galley của Álvaro de BaZan, họ thắng thế. Müezzinzade Ali Pasha bị giết chết và bị chặt đầu, trái với mong muốn của Don Juan ( chắc bác này muốn bắt sống cơ). Tuy nhiên, khi đầu của ông ta bị treo thị trên một cột buồm của một chiến hạm Tây Ban Nha, nó đã góp phần rất lớn đến tiêu hủy tinh thần của người Thổ Nhĩ Kỳ. Ngay cả sau khi kết quả của trận chiến đã rõ ràng quay lưng lại với người Thổ, các nhóm lính Janissary vẫn tiếp tục chiến đấu với tất cả những gì họ có. Người ta nói rằng tại một số nơi lính Janissary hết đạn và họ bắt đầu ném cả cam và chanh vào kẻ thù Kitô giáo của mình ( thì còn cái lai quần cũng đánh còn gì nữa - nhưng đúng là họ thật dũng cảm phải không các bác), dẫn đến những cảnh đáng cười một cách vụng về trong nỗi đau khổ chung của trận đấu.
    Trận đánh kết thúc khoảng lúc 16:00. Hạm đội Thổ Nhĩ Kỳ bị mất khoảng 210 tàu, trong đó có 117 galley, 10 galliots và ba fustas bị bắt vẫn ở trong điều kiện đủ tốt cho các lực lượng Kitô sử dụng. Bên lực lượng Kittô 20 galley đã bị phá hủy và 30 bị hư hại nghiêm trọng và chúng đã bị đánh đắm. Một tầu galley của người Venetian bị người Thổ chiếm như là phần thưởng cho họ, tất cả những tầu bị chiếm khác đã bị bỏ lại bởi người Thổ và tái chiếm lại bởi người Kitô giáo.
    Uluj Ali, người đã bắt kỳ được chiếc kỳ hạm của các Hiệp sĩ Malta, đã thành công trong việc giải cứu nhiều nhất các tàu chiến của mình từ khi thắng bại được xác định rõ ràng. Mặc dù ông ta đã phải cắt toa bỏ lại chiếc kỳ hạm Malta để bỏ chạy, ông chạy về phía Constantinople, thu thập tổng số 87 chiếc tầu các loại còn sống sót sau trận đánh và chạy về phía thủ đô của Đế quốc Ottoman, ông ta dâng lá cờ khổng lồ của Mantơ lên Sultan Selim II, người sau đó ban cho ông ta chức danh danh dự "kιlιç" (Sword); Uluj do đó đã được biết đến như là Kılıç Ali Pasha.
    Sau trận đánh
    Trận đánh là một thất bại nặng nề cho người Ottoman, người đã không thua một trận đánh lớn hải quân nào kể từ thế kỷ 15. Trận thua này được chia buồn bởi Divine Will, biên niên sử gia ghi rằng "hạm đội của Đế quốc gặp phải hạm đội của những kẻ ngoại đạo và ý của Chúa đã chuyển sang một hướng khác." Đến một nửa số những người dân Kitô, sung sướng trước sự kiện này hy vọng cho sự sụp đổ của người Turk, người được coi là " Kẻ thù vĩnh cửu của Kitô giáo". Thật vậy, đế quốc đã mất tất cả gần 300 tàu của nó và khoảng là 30.000 lính, và một số sử gia phương Tây đã nói rằng đây là trận hải chiến quyết định nhất thế giới kể từ sau trận Actium của 31 TCN. Tuy nhiên, ngay sau khi bị đánh bại, Tổng bộ trưởng Vizier Mehmed Sokullu của Selim II, nói với Barbaro, sứ giả của Venetian rằng chiến thắng Christian tại Lepanto là vô nghĩa, nói rằng:
    " Ngài đến để xem chúng tôi chịu bất hạnh của chúng tôi như thế nào. Nhưng tôi sẽ cho ngài biết sự khác biệt giữa sự mất mát của các ngài và của chúng tôi. Trong khi đoạt lấy đảo Síp từ các ngài , chúng tôi tước của các ngài một cánh tay; trong đánh bại hạm đội của chúng tôi, các ngài chỉ cạo mất bộ râu của chúng tôi. Một cánh tay khi bị cắt thì không thể mọc lại một lần nữa, nhưng một chòm râu sẽ phát triển tốt hơn sau khi đã bị cạo sạch đi."
    Thật vậy, mặc dù có được một chiến thắng quan trọng, sự chia rẽ trong Liên minh Thánh Thần ngăn cản những người thắng trận tận dụng chiến thắng của họ. Kế hoạch để chiếm lấy eo biển Dardanelles, như là một bước tiến trong việc phục hồi thành phố Constantinople cho những người Kitô giáo, đã bị phá hoại bởi những tranh cãi giữa các đồng minh. Với một nỗ lực lớn, Đế quốc Ottoman xây dựng lại hải quân của nó và bắt chước thành công các galeasses của người Venetian. Vào năm 1572, hơn 150 galley và 8 galleasses đã dượcđóng mới, thêm tám trong các chiến thuyền lớn nhất từng được thấy tại Địa Trung Hải. Trong vòng sáu tháng một hạm đội mới gồm 250 tàu (bao gồm 8 galleasses) đã có thể lấy lại uy quyền của hải quân Đế quốc Ottoman ở phía đông Địa Trung Hải. Ngày 07 Tháng 3 năm 1573 Venezia đã công nhận bằng hiệp ước quyền sở hữu đảo Sípcủa Đế quốc Ottoman, vốn đã rơi vào người Thổ dưới thời Piyale Pasha vào ngày 3 Tháng Tám 1571, chỉ hai tháng trước khi Lepanto, và ở trong tay người hổ Nhĩ Kỳ trong ba thế kỷ kế tiếp, và trong mùa hè đó hải quân Ottoman tiếp tục tàn phá các bờ biển dễ bị tổn thương của Sicilia và miền nam Italia. Tuy nhiên, trong khi tàu bè tương đối dễ dàng để thay thế, rất khó khăn cho việc thay thế con người, kể khi từ rất nhiều thủy thủ giàu kinh nghiệm, tay chèo và binh sĩ đã bị mất. Việc mất mát quá nhiều các thủy thủ đoàn dày dạn kinh nghiệm của mình tại Lepanto giảm hiệu quả chiến đấu của hải quân
    Được hongsonvh sửa chữa / chuyển vào 11:14 ngày 01/11/2009
  8. hongsonvh

    hongsonvh Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    1.600
    Đã được thích:
    7
    Chán quá bác ạ, em ko gửi được ảnh
  9. hongsonvh

    hongsonvh Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/10/2006
    Bài viết:
    1.600
    Đã được thích:
    7
    [​IMG]
    Trận Lepanto - Bức tranh đang được lưu giữ tại Bảo tàng của Vatican ( Em đã up được ảnh rồi, cám ơn các bác đãchỉ dẫn nha)
    [​IMG]
    Tư lệnh Don John của quân Tây Ban Nha đang tác chiến với quân Hồi Giáo
    [​IMG]
    Một góc của trận Lepanto
    [​IMG]
    Tầu của người Hồi giáo bị người Kitô giáo đánh chìm tại Lepanto
    [​IMG]
    Đánh áp mạn tầu tại Lepanto
    [​IMG]
    Các tầu Galeasses của liên quân Thiên chúa giáo
    Việc mất quá nhiều các thủy thủ thuỷ thủ giàu kinh nghiệm của mình tại Lepanto đã làm giảm hiệu quả chiến đấu của hải quân Ottoman, một thực tế cho thấy các cuộc đối đầu của hải quân của họ với hải quân các nước Kitô giáo đã giảm xuống tối thiểu trong những năm ngay sau trận đánh. Đặc biệt quan trọng là sự mất mát của lực lượng cung thủ vốn là vũ khí chính trang bị trên chiến hạm của Đế quốc, vượt hơn hẳn số tầu được trang bị súng thời đó . Nhà Sử học John Keegan viết lại rằng các lỗ hổng trong trình độ chuyên môn của các chiến binh là không thể thay thế trong một thế hệ, và trong thực tế, chúng đại diện cho "cái chết của một truyền thống sống" của người Ottoman. Sử học Paul K. Davis đã lập luận rằng:
    "Thất bại của Thổ Nhĩ Kỳ đã chặn đứng tham vọng của người Thổ mở rộng ảnh hưởng của họ ở vùng biển Địa Trung Hải, và duy trì sự thống trị của phương Tây, và sự tự tin đã tăng lên ở các nước nhỏ ở phía tây rằng người Thổ, trước đây là không thể chặn nổi, bây giờ có thể bị đánh bại."
    Trong 1574 trong chiến dịch Tunis, Đế quốc Ottoman chiếm lại thành phố chiến lược Tunis từ tay người Tây Ban Nha, lúc đó đang hỗ trợ cho triều đại Hafsid, khi binh lính của Don Juan chiếm thành phố trong tay Đế quốc Ottoman từ năm trước. Với liên minh lâu dài Pháp-Ottoman sắp tới họ đã có thể tiếp tục hoạt động hải quân tại phía Tây biển Địa Trung Hải. Năm 1579 việc chiếm hoàn thành cứ điểm Fez đã kết thúc cuộc chinh phục Ma-rốc của Đế quốc Ottoman, chiến dịch bày được bắt đầu bởi Süleyman the Magnificent. Việc thành lập quyền bá chủ của Đế quốc Ottoman trên khu vực này đã đặt toàn bộ bờ biển Địa Trung Hải từ eo biển Gibraltar tới Hy Lạp (với ngoại lệ của thành phố, kinh doanh kiểm soát của Tây Ban Nha Oran và các khu định cư của chiến lược như Melilla và Ceuta) - dưới quyền kiểm soát của Đế quốc Ottoman.
    Các loại tầu bè thường được sử dụng trong hải chiến thời trung Trung Cổ
    Tầu Galley
    [​IMG]
    Một tầu Galley của người Venezia
    Một tầu galley là một con tàu cổ có thể cơ động được là do toàn bộ hệ thống tay chèo, dược sử dụng cho mục đích chiến tranh và buôn bán. Hệ thống tay chèo được biết đến ít nhất là từ thời Ai Cập Cổ đại. Nhiều tầu Galley đã có cột buồm và buồm được sử dụng khi gió ở trong các điều kiện thuận lợi. Như vậy đối với tầu Galley thì cơ động bằng sức chèo là chính, buồm là phụ.
    Có nhiều loại Galley làn trụ cột cho các lực lượng hải quân Địa Trung Hải từ khoảng thế kỷ thứ 8 TCN đến khi có sự phát triển của pháo hải quân trên toàn thế kỷ 15 và 16. Tầu chiến Galley được tìm thấy trong cuộc chiến tranh cổ đại Ba Tư, Hy Lạp, Carthage và Rome cho đến thế kỷ thứ 4. Sau sự sụp đổ của Đế chế La Mã, tầu Galley lại là lực lượng nòng cốt trong Hải quân Byzantine và các triều đại kế tục của Đế quốc La Mã, và hải quân Hồi giáo. Thời Trung cổ ở các thành bang Địa Trung Hải, đáng chú ý nhất là các nước cộng hòa hàng hải Ý như Venice, Pisa, và Genoa, tầu Galley được sử dụng cho đến sự ra đời của lớp tầu buồm man-of-war có khả năng hành trình lâu dài trên Đại dương làm cho tầu Galley trở thành quá lạc hậu. Trận Lepanto (1571) là một trong những trận hải chiến lớn nhất mà tầu Galley đóng vai trò chính. Tầu Galley tiếp tục được sử dụng làm chủ đạo cho đến sự ra đời sử dụng loại tầu buồm sử dụng hệ thống pháo mạn ở Địa Trung Hải trong thế kỷ 17, và tiếp tục được sử dụng trong vai trò kém dần cho đến khi có sự ra đời của máy hơi nước.
    Chi tiết kỹ thuật tiêu biểu của tầu Galley thời Trung Cổ
    Các đặc điểm kỹ thuật của tầu galley tìm đượcđến từ một đặt hàng của Charles I của Sicilia, Năm 1275 AD (trong cả hai Bass & Pryor). Nhìn chung chiều dài của tầu galley là 39,30 m, keel ( đáy) dài 28,03 m, độ sâu 2,08 m. chiều rộng thân 3,67 m. Chiều rộng của các phần bao quanh 4,45 m. 108 mái chèo, phần lớn dài 6,81 m, thỉnh thoảng có mái dài 7,86 m, 2 mái chèo lái dài 6,03 m. Cột buồm mui và cột buồm giữa cao 16,08 m, 11,00 m, chu vi cột buồm 0,79 m, chiều dài sàn tầu 26,72 m, 17,29 m. Toàn bộ trọng tải khoảng 80 tấn. Loại tàu có hai, sau đó là ba người trên một ghế chèo. Điều này cho thấy mái chèo của tàu galley dài hơn so với các trireme của Athens, loại dài 4,41 m và 4,66 m (Morrison p269).
    Tầu Galley Trung cổ này đi tiên phong trong việc sử dụng súng hải quân, những điểm này như là một bổ sung được thiết kế để phá huỷ các phần bao trên tầu của đối phương. Chỉ trong thế kỷ 16 tầu Galley được dùng để gọi cho loại tầu phát triển bằng rất nhiều tay chèo(Pryor p67).
    Tại Trận Lepanto năm 1571, các tầu chiến Galley tiêu chuâne của Venetian dài 42 m và rộng 5,1 m (6,7 m với khung chèo), đã có phần rẽ nước dài 1,7 m và chiều cao của boong tàu ở trên mức nước là 1,0 m và nặng khoảng 140 tấn. Các kỳ hạm galley (lanter) lớn hơn có kích cỡ là dài 46 m và rộng 5,5 m (7,3 m với khung chèo), phần rẽ nước dài 1,8 m và chiều cao của boong tàu ở trên mức nước là 1.1. và nặng 180 tấn. Những Galley tiêu chuẩn có 24 ghế chèo mỗi bên, với ba tay chèo một băng ghế. Các thuỷ thủ đoàn thường bao gồm 10 sỹ quan, khoảng 65 thủy thủ, pháo thủ và nhân viên khác cộng với 168 tay chèo. Chiếc Lanter có 27 ghế trên mỗi bên, với 156 tay chèo, và thuỷ thủ đoàn là một trong 15 nhân viên và khoảng 105 thủy thủ, pháo thủ và binh lính khác. Các tầu Galley thường mang một pháo nặng 50-pound hoặc 32-pound tại mũi tầu cùng với bốn súng nhẹ hơn và bốn pháo xoay. Các Lanter lớn mang một khẩu súng hạng nặng cộng với sáu súng 12 và 6 pound và tám súng xoay.
    Tầu Galêy được sử dụng ở miền Bắc Âu
    Có bằng chứng khảo cổ học của tầu Galley kỷ Dark Age phía biển Bắc từ các di tích tầu bị chôn, không giống như tầu Galley cổ ở Địa Trung Hải. Ấn tượng nhất là tầu Gokstad. Một sự phát triển của các tầu Viking longships và knarrs, các tầu Galley thời Trung cổ Bắc Âu được chế tạo theo phương pháp - clinker, sử dụng một cánh buồm hình vuông và các hàng mái chèo, và trông rất giống như người tiền nhiệm của họ Bắc Âu.
    Trong vùng biển ngoài khơi phía tây của Scotland giữa năm 1263 và 1500, các chúa đảo được sử dụng Galley cho mục đích chiến tranh và vận tải hàng hải xung quanh lãnh thổ của họ, trong đó bao gồm các bờ biển phía tây của Cao nguyên Scotland, và các vùng Hebrides, Antrim của Ai-len. Họ sử dụng tàu Galley cho các trận tấn công các lâu đài hoặc pháo đài được xây dựng gần bờ biển. Là một lãnh chúa phong kiến cao cấp, chúa đảo yêu cầu sự cung cấp về tầu Galley theo một số quy định và kích thước tiêu chuẩn từ mỗi vùng đất. Ví dụ đảo Man đã phải cung cấp sáu Galley 26 mái chèo, và Sleat thuộc Skye đã phải cung cấp một Galley 18 mái chèo.
    Chạm trổ trong tầu Galley trên mộ đá từ năm 1350 trở đi cho thấy việc đóng các tàu thuyền. Từ thế kỷ 14 họ bỏ một mái chèo bánh lái và sử dụng một bánh lái phía đuôi, với một đuôi tầu thẳng cho phù hợp. Từ một tài liệu của năm 1624, một galley đúng nghĩa sẽ có 18-24 mái chèo, một birlinn có 12-18 mái chèo và một lymphad còn có ít hơn.
    Tầu Galley được sử dụng như là tàu buôn
    Từ nửa đầu thế kỷ 14 các galere da mercato của Venezia "tầu galley thương mại" đã đang được đóng tại các xưởng đóng tàu của Quân giới do chính phủ điều hành như là "một sự kết hợp của các hiệp hội doanh nghiệp nhà nước và tư nhân, hoặc là một loại côngxoocxiom của thương nhân xuất khẩu", như Fernand Braudel miêu tả. Các tàu khởi hành theo đoàn convoy, được bảo vệ bằng cung thủ và pháo thủ bắn ballestieri trên tàu, và sau đó có mang pháo.
    Trong tầu Galley thế kỷ 14 và 15 chuyên trở hàng hoá có giá trị cao và hành khách. Các tuyến đường chính trong thời gian của các cuộc Thập tự chinh đầu là con đường hành hương đến Đất Thánh. Sau đó các tuyến đường liên kết với các cảng trong Địa Trung Hải, giữa Địa Trung Hải với Biển Đen (một trung tâm thương mại lớn bị xoá sổ do Thổ Nhĩ Kỳ chiếm giữ thành phố Constantinople, 1453) và giữa Địa Trung Hải với Bruges- Nơi galley đầu tiên của Genoese đến là Sluys trong năm 1277, là Galley đầu tiên của Venetian đến năm 1314 - và Southampton. Mặc dù chủ yếu là tàu buồm, họ đã sử dụng mái chèo để vào các trung tâm buôn bán, cách hiệu quả nhất để vào vả ra khỏi Lagoon of Venice. Tầu Galley của Venetian, bắt đầu từ 100 tấn và được đóng to lên thành 300, cũng không phải là những tầu buôn lớn nhất ngày đó, khi tầu Carrack của Genoese ở thế kỷ 15 có thể vượt quá 1.000 tấn. Năm 1447 ví dụ, Galley của Florentine lên kế hoạch để đến 14 cảng trên đường đi từ Alexandria (Pryor p57). Đặc tính của mái chèo cho phép các tàu di chuyển gần với bờ biển, nơi họ không thể tận dụng gió từ đất liền và gió biển cùng dòng chảy ven biển, mái chèo cho pháp họ vận động một cách đáng tin cậy và tương đối nhanh so với gió biển ven bờ. Các thuỷ thủ đoàn lớn cũng cung cấp bảo vệ chống cướp biển. Những tàu này rất có khả năng chịu dựng giông tố từ biển; một tầu Galley Florence lớn rời Southampton ngày 23 tháng 2 1430 và trở về cảng của mình tại Pisa trong 32 ngày. Họ an toàn đến mức mà hàng hóa thường không cần phải mua bảo hiểm (Mallet). Những tàu có kích thước lớn trong thời gian này đã được làm tiêu bản mà từ đó phát triển các tầu galleass.
    Xuy thoái của tầu Galley

    Sự suy giảm của galley đã bị kéo dài vô cùng, bắt đầu từtrước khi có sự phát triển của pháo và tiếp tục một cách từ từ trong nhiều thế kỷ. Đầu năm 1304, kiểu tàu theo yêu cầu của Uỷ ban quốc phòng Đan Mạch đã thay đổi từ loại galley sang Cog, một loại tâu buồm có chèo và đáy bằng(Bass p191). Loại tàu buồm lớn, mạn tầu cao luôn là những trở ngại rất ghê gớm cho tầu Galley. Đầu năm 413 TCN lớp tầu triremes bị đánh bại có thể tìm nơi trú ẩn đằng sau một mạn cao của các tàu buôn (Thucydides (7, 41), 4 Needham, PT3, p693). Cuối thế kỷ 15 chứng kiến sự phát triển của tầu lớp man-of-war, lớp tầu buôn và là tàu chiến đi trên Đại dương thực thụ, bắt đầu từ lớp carrack, sau đó phát triển thành lớp Galleon và sau đó là tầu buồm vuông rigger. Các tàu chiến sử dụng buồm tiên tiến mà cho phép di chuyển nương theo gió (tacking) , và được trang bị pháo hạng nặng. Trong Địa Trung Hải, sự suy giảm của galley bắt đầu khoảng 1595-1605. Đây cũng là điểm bắt đầu của một lớp tầu thương mại Hà Lan trong thế kỷ 17. Chúng được trang bị vũ khí hạng nặng và có bánh lái và chịu sóng biển tốt để họ có thể cạnh tranh thương mại và chống trộm cắp, cũng như cướp biển. Tầu Galley Venetian hiếm khi có thể đối phó với cướp biển trong mùa hè, và càng không thể đối phó với chúng trong mùa đông (Tenenti). Quân sự, tầu lớp Men- of -war bổ trợ cho những khuyết điểm của tầu Galley, ngoại trừ cho các hoạt động gần với bờ biển trong thời tiết không có gió. Trong đại dương sự thống trị của tầu lớp Men- of -war trở nên rõ ràng với các chiến thắng của Bồ Đào Nha trong Trận Diu năm 1509. Sự chuyển đổi chậm chập tại Địa Trung Hải bắt đầu với một Trận năm 1616, khi một đội nhỏ tàu Galeon của Tây Ban Nha đánh bại một hạm đội tầu Galley lớn của Đế Quốc Ottoman. Nhưng việc dừng sử dụng tầu Galley để tránh khỏi bị tiêu diệt cũng minh hoạ những lợi thế của các công trường thủ công trong các điều kiện liên tục thay đổi của vùng Địa Trung Hải. Vào Thập niên 1660 thậm chí toàn bộ sức mạnh của Địa Trung Hải giống như ở Venice bắt đầu tập trung vào đóng tầu lớp Men-of-war. Đến cuối thế kỷ 17, khi Thuyền trưởng Kidd làm lễ rửa tội cho con tầu tư nhân của ông, tàu Adventure Galley, Tầu Galley không còn là trụ cột trong các trận đánh lớn, nhưng sự lựa chọn của Kidd cho thấy, nó vẫn hữu ích để tấn công các vùng ven biển
    Tại Mỹ tầu Galley được sử dụng trong Trận đảo Valcour năm 1776. Tầu Galley cũng được sử dụng trong chiến tranh cách mạng khi tàu săn cá voi Mỹ công kích các tầu vận tải Anh dọc theo bờ biển Mỹ. Các tầu Galley cũng rất hữu ích trong việc cung cấp cho quân Cách mạng với nhiều nguồn cung cấp cần thiết.
    Tầu Galley là chỗ dựa chính của Hạm đội cướp biển Bắc Phi và tiếp tục đóng một vai trò quan trọng trong vùng Địa Trung Hải vào thế kỷ 18. Chúng tham dự một trong những trận cuối cùng của chúng trong một trận chiến ở Địa Trung Hải, Trận Chesma vào năm 1770; chúng nấn ná trong vùng biển nông Baltic và đã tham gia vào Chiến tranh Nga-Thụy Điển trong năm 1790. Tầu Galley được sử dụng, một cách không có hiệu quả, do Hiệp sĩ Malta trong khi Napoléon vây hãm Valetta năm 1798. Những tầu chiến Galley cuối được đóng năm 1796 cho hải quân Nga như là một cách để đối phó đối thủ trong vùng biển Baltic, Hải quân Thụy Điển vẫn còn giữ lại 27 Galley năm 1809, và galley cuối của Thụy Điển được giữ lại trên ụ tàu cho đến 1835, trước khi nó nghỉ hưu ở tuổi 86 năm.
    Các biến thể nâng cấp của tầu Galley thời Trung Cổ
    Được hongsonvh sửa chữa / chuyển vào 10:18 ngày 02/11/2009
  10. macay3

    macay3 LSVH - KTQSNN Moderator

    Tham gia ngày:
    26/10/2007
    Bài viết:
    2.849
    Đã được thích:
    1.311
    bác đánh lệnh [ i m g] link ảnh [/ i m g]

Chia sẻ trang này