1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Paul Carell - Hitler mặt trận miền Đông

Chủ đề trong 'Kỹ thuật quân sự nước ngoài' bởi huytop, 30/10/2015.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    983
    Đã được thích:
    4.425
    Vài Sư trở lên có khi gọi là Cụm tác chiến độc lập em nhỉ.....
    bloodheartvnngthi96 thích bài này.
  2. Mr_Hoang

    Mr_Hoang Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    23/12/2004
    Bài viết:
    6.051
    Đã được thích:
    6.314
    Kampfgruppe là tổ chức đặc thù của Đức, khá là khó dịch. Lúc bắt đầu chiến tranh thì thường chỉ là vài nghìn người, thực hiện một nhiệm vụ cụ thể nào đó trong vài ngày như chiếm cầu, chục thủng một đoạn phòng tuyến này kia. Sau này đánh nhau to, bắt đầu tổ chức cấp độ lớn do tướng chỉ huy thì quân số của một Kampfgruppe có thể lên đến chục nghìn người, nhiệm vụ nhiều khi kéo dài cả tháng.

    Theo mình thì ở cấp độ nhỏ thì có thể dịch là chiến đoàn, ở cấp độ lớn thì nên dịch thành mặt trận, hay bộ tư lệnh. Coi như tương đương với cơ cấu tổ chức bộ tư lệnh các chiến dịch của quân đội VN.
  3. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    983
    Đã được thích:
    4.425
    Tớ thấy Chiến đoàn(nhỏ) và Cụm tác chiến độc lập(lớn) có vẻ êm tai nhất...
    bloodheartvn thích bài này.
  4. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    983
    Đã được thích:
    4.425
    Vào lúc Thống chế Model tới nắm quyền chỉ huy Cụm Tập đoàn quân Trung tâm, người Nga chỉ còn cách đông nam thủ đô, đồng thời là một thành phố lớn nhất Belorussia và là nơi đặt địa điểm Sở chỉ huy Cụm Tập đoàn quân Trung tâm có 8 dặm đường. Ông ta cương quyết cố gắng giữ vững phòng tuyến nhằm mở ra các hướng rút lui cho Tập đoàn quân IX, nhưng giờ đây mọi thứ trong trạng thái hoàn toàn vô tổ chức, kể cả ở trên phòng tuyến lẫn hậu phương, và đây là lần đầu tiên trong cuộc chiến Xô-Đức, toàn bộ quân đội Đức đang ở tình trạng tan rã…

    Trong khi đó, phần lớn Tập đoàn quân IV, đang cố gắng trốn thoát qua sông Berezina trên chiếc cầu tại khu vực Berezino, nhưng Không quân Đỏ đã đánh sập khoảng 30 mét cầu vào ngày 29/6/1944. Công binh Đức cố gắng sửa lại, nhưng Không quân Sô-viết không tha, tiếp tục oanh tạc cầu và đánh bay một nhịp cầu dài 45 mét. Hạm đội Không quân VI của Greim không thể can thiệp được vì họ chỉ có không đầy 40 máy bay chiến đấu, và các khẩu pháo trên máy bay được sử dụng trong vai trò yểm hộ, hỗ trợ các lực lượng trên mặt đất trong vai trò như các loại vũ khí chống tăng. Các xe vận tải Đức đang cố gắng trốn thoát khỏi bờ đông, nối đuôi nhau ken đặc thành 2- 3 hàng xe suốt 30 dặm đường liên tiếp bị nổ tung vì những đợt oanh kích của các máy bay Nga. Ngày hôm sau - 30/6/1944 – hầu hết Tập đoàn quân IV đã bị kẹt lại khi các mũi tiên phong Sô-viết ập vào dưới sự yểm trợ của của hỏa lực pháo binh tại cây cầu ở Berezino. Trong lúc này, Tập đoàn quân IX phải ra sức giữ vững con đường lộ tại phía nam Minsk nhằm mở đường máu cho các đơn vị quân đội bị mất tinh thần cũng như các đơn vị đang trong tình trạng tan vỡ chạy trốn về phía tây. Phần lớn trong số họ buộc phải phá hủy hoặc bỏ lại các loại vũ khí hạng nặng của mình.

    Phía bắc thành phố Minsk, trọng tâm chính của tuyến phòng vệ lúc này đã ập xuống đôi vai của Tướng Decker và Sư đoàn 5 Panzer, nơi họ đang phải chịu áp lực nặng nề đến từ Tập đoàn quân xe-tăng Cận vệ V Sô-viết, lúc này họ đã vượt qua con sông Berezina. Tuy nhiên, trong lúc này, Trung đoàn xe-tăng 31 đã kịp thời tới nơi và sát cánh cùng với Sư đoàn tăng số 5 cố gắng cầm cự trước làn sóng xe-tăng Sô-viết,mặc dù trong quá trình tác chiến họ mất hầu như toàn bộ số xe-tăng của mình. Cho đến ngày 8/7/1944, Sư đoàn tăng và Tiểu đoàn tăng hạng nặng 505 đã phản kích, loại khỏi vòng chiến đấu được 295 xe-tăng Nga, nhưng họ đã bị mất tới 117/125 xe-tăng kể cả toàn bộ 29 chiếc Tiger chủ lực của họ (Tuy thế, hầu hết các xe tăng Tiger đã được đưa về tuyến sau phục hồi, bảo dưỡng, sửa chữa và tiếp tục sử dụng lại…).

    Trong đêm 27 rạng 28/6/1944, hệ thống thông tin liên lạc giữa Tập đoàn quân IX và Quân đoàn Panzer XLI (41) được thiết lập lại. Tướng Hoffmeister, đang tạm thời nắm quyền chỉ huy Quân đoàn từ ngày 20/6 đã thông báo rằng ông đã gặp các Tư lệnh Sư đoàn tăng 20, các Sư đoàn Bộ binh 36, 45, 134 và 707. Vì lý do muốn phá vỡ vòng vây của quân Nga đang kẹp chặt tại Bobruisk, ông yêu cầu cho phép ông được tự do toàn quyền hành động. Yêu cầu của ông đã được Tập đoàn quân IX chuẩn y vào lúc 8.35 sáng ngày 28/6 nhưng vào sáng hôm sau nó được sửa đổi. Hitler nhấn mạnh là vẫn phải để một Sư đoàn bảo vệ thành phố (nhằm giữ danh dự cho người lính Đức). Không còn cách nào khác, Hoffmeister buộc phải chọn Sư đoàn mà ông từng nắm quyền chỉ huy vài ngày trước – Sư đoàn Bộ binh 383 – dành cho nhiệm vụ tự sát này (giờ đây Sư đoàn 383 nằm dưới quyền chỉ huy của Trung tướng Adolf Hamann, nguyên là Tư lệnh lực lượng phòng vệ Bobruisk *). Tướng Hoffmeister đã được thông báo rằng ông phải tự thân vận động, sẽ không thể mong đợi bất kỳ một sự giúp đỡ nào từ bên ngoài, ngoại trừ một vài sự tiếp tế, hỗ trợ nhỏ có giới hạn đến từ Hạm đội không quân VI Đức….

    Tại thời điểm này, ở phía tây thành phố Bobruisk, sâu trong hậu phương thuộc Tập đoàn quân IX, đoàn tàu đầu tiên trong số 53 đoàn tàu chở Sư đoàn tăng 12 đã tới nơi. Tổng quân số của Sư đoàn là 12.300 người (trong đó có 700 Hiwis – là những người Nga tình nguyện phục vụ cho Wehrmacht), nhưng không phải toàn bộ số người này đang trên tàu tới Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Tiểu đoàn 1 thuộc Trung đoàn tăng 29 đã quay trở lại Đức để trang bị lại xe-tăng Panther. Cho nên hiện giờ chỉ còn lại 1 Tiểu đoàn tăng bao gồm 35 chiếc PzKw IV và 9 PzKw Ill. Mới chỉ có một đại đội thuộc Tiểu đoàn chống tăng là đang ở trên tàu, còn lại các Tiểu đoàn trinh sát, Tiểu đoàn pháo phòng không cũng như phần lớn Tiểu đoàn công binh thuộc Sư đoàn thì không thấy tăm hơi đâu vì hầu hết đang bị kẹt ở các nước thuộc khu vực Baltic. Không những vậy, chỉ có 1 trong 4 Tiểu đoàn Bộ binh cơ giới thuộc Sư đoàn được trang bị bằng các xe vận tải bọc thép (Armored personnel carriers - SPW), 3 Tiểu đoàn còn lại chỉ toàn là xe tải làm hạn chế khả năng cơ động đi rất nhiều. Thậm chí, kể cả Tư lệnh Sư đoàn – Trung tướng Baron Erpo von Bodenhausen cũng không có mặt, ông ta đang về Đức và Đại tá Gerhard Mueller (**), một cựu chiến binh được thưởng rất nhiều huân chương tại Quân đoàn Afrika đã tạm thời nắm quyền chỉ huy. Mueller đã mất một tay trong chiến dịch El Alamein và chứng tỏ đã đánh mất rất nhiều hiệu quả trước đây của mình trên cương vị chỉ huy….

    ………………………..

    (*).Adolf Hamann sinh năm 1885 tại Mecklenburg và gia nhập Quân đội Hoàng gia với tư cách là một sĩ quan học viên vào năm 1901.Khi Thế chiến thứ II nổ ra, ông ta đeo lon Đại tá, ông ta phụ trách một khu vực phòng thủ thuộc biên giới Ba-lan (1939), Trung đoàn bộ binh dự bị số 3 (1940-41), tiếp sau đó là các Trung đoàn Bộ binh 327, 523, 660 (1941-42). Tiếp theo, có lẽ vì tuổi đời đã cao , ông ta được phân công chỉ huy các khu vực phòng thủ ở sâu trong hậu phương như là Orel, Bryansk, và Bobruisk. Ông bị người Nga treo cổ ở Bobruisk năm 1945.

    (**).Gerhard Mueller giữ chức Tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn chống tăng 33 (1938-39), Tiểu Đoàn 1 thuộc Trung đoàn tăng 33 (1941), và Trung Đoàn tăng số 5 (1942). Sau đó, ông làm Tư lệnh Sư đoàn tăng 116 ở Mặt trận phía Tây và được thăng chức Thiếu tướng vào ngày 1/9/1944. Vài ngày sau, các nhân viên tham mưu đã bất tuân thượng lệnh chống lại ông buộc ông phải từ nhiệm. Chiến tranh đã kết thúc khi ông đang giữ chức chỉ huy phó khu vực Pilsen. Giờ đây ông đang sống tại vùng Silesian…
    caonam_vOz, bloodheartvn, meo-u3 người khác thích bài này.
  5. tatpcit

    tatpcit Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    13/03/2007
    Bài viết:
    282
    Đã được thích:
    888
    Chào mừng @huytop đã trở lại. Chờ hơi lâu:-)
  6. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    983
    Đã được thích:
    4.425
    Dạo này bận quá...Bây giờ mới bắt đầu viết lại....
    danngoc thích bài này.
  7. nguyenminh596

    nguyenminh596 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    25/03/2016
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    1
    Bài dịch quá hay ( từ trang 1 tới 100 ) có lẻ mình nghiền mất rồi - cám ơn bạn rất nhiều - chúc bạn năm mới luôn vui khỏe
  8. danngoc

    danngoc Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    24/08/2004
    Bài viết:
    3.693
    Đã được thích:
    1.173
    Năm Mới Kỷ Hợi xin chúc ngài huytop tay cứng gân dẻo, đầu óc minh mẫn cơ thể tráng kiện, tay trái sờ sách gốc miệng lâm râm nhẩm dịch tay phải gõ phím toanh toách để anh em trên này đọc hỉ hả!
    bloodheartvnviagraless thích bài này.
  9. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    983
    Đã được thích:
    4.425
    Cám ơn các bác rất nhiều...Mùng 4 khai bút....Mình học đc rất nhiều từ Danngoc, Ngthi 96 và bác Vacbay đấy...
    bloodheartvn, tatpcitdanngoc thích bài này.
  10. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    983
    Đã được thích:
    4.425
    CHÚC MỪNG CÁC BÁC NHÂN DỊP TẾT KỶ HỢI 2019 NHÉ......NĂM MỚI CỐ GẮNG SẼ POST MỘT TUẦN 3-4 NGÀY....

    Khi Trung tá Gerd Niepold, vốn là một Ia (operations officer – sĩ quan tác chiến) thuộc Sư đoàn tăng 12 đến Sở chỉ huy Tập đoàn quân IX (Đức), ông ta được chào đón bởi một người bạn cũ - Thiếu tướng Helmut Staedke – Tham mưu trưởng Tập đoàn quân, nguyên là một trong những người hướng dẫn Niepold tại Học viện Chiến tranh. “Rất vui khi được gặp anh!”, và ông ta nói tiếp như muốn khóc :”Tập đoàn quân IX không còn tồn tại nữa !”. Niepold đã nghe Staedke truyền đạt lại là Sư đoàn tăng 12 là Sư đoàn duy nhất còn nguyên vẹn của Tập đoàn quân IX và nhiệm vụ chính của họ bây giờ phải giữ vững các cây cầu bắc qua sông Berezina thuộc phía đông Bobruisk càng lâu càng tốt để cho những người lính Đức còn sống sót có thể trốn thoát về hậu phương. Vào đúng thời điểm này, chỉ còn một cây cầu còn nguyên vẹn bắc qua Berezina hướng đến Bobruisk, nhưng tiếc thay đó lại là một cây cầu đường sắt. Mặc dù đám tàn quân thuộc Sư đoàn tăng 20 (họ đã hầu như mất sạch số xe tăng) vẫn đang cố gắng chiếm lại một cây cầu đường bộ bằng gỗ gần đó…

    Khi Sư đoàn tăng 12 tiếp cận tới gần sông Berezina, những người lính trong Sư đoàn phải đối mặt với một sự hỗn loạn không thể tưởng tượng được. “Mọi mệnh lệnh, chỉ thị đều vô tác dụng”, một chỉ huy xe tăng hồi tưởng lại :” Hầu như các xe lưu thông trên đường đều bị nổ tung dưới hỏa lực đại bác của người Nga. Họ chỉ thấy lác đác từng nhóm lính di chuyển qua cây cầu đường sắt để thoát ra khỏi Bobruisk. Chạy dưới làn mưa bom, đạn pháo dày đặc của kẻ thù, sự hỗn loạn đã đạt tới đỉnh điểm !”. Sau đó Hồng quân đã vượt qua sông và thiết lập được những đầu cầu đổ bộ tại phía bắc và nam thành phố Bobruisk, chắc chắn Sư đoàn tăng 12 sẽ không thể giữ được cây cầu định mệnh này lâu hơn được nữa…

    Suốt đêm hôm đó, Quân đoàn Panzer XLI (41) liên tục tung ra những đòn đột phá nhằm thoát khỏi vòng vây đang thít chặt của người Nga. Ở vị trí mũi nhọn là Sư đoàn tăng 20, tiếp theo là Sư đoàn Bộ binh 36 và sau đó là các Sư đoàn Bộ binh còn lại. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bỏ lại 3.600 người bị thương đằng sau. (Người Nga sau đó đã giết tất cả, theo cách rất dã man). Cuộc phá vây đã thành công, vào buổi sáng hôm sau họ đã tới được những khu rừng nằm ở đông bắc Sychkovo; nhưng thật không may, họ vẫn còn cách phòng tuyến của người Đức tới 30 dặm đường…..






    ☆☆☆☆☆☆







    Trong lúc này, về phía tây bắc, hoảng loạn đã bùng nổ tại Minsk vào ngày 1/7/1944 khi mà các con đường quốc lộ bị lấp đầy bởi các đơn vị hậu cần và mọi phương tiện giao thông vận tải đang cố gắng tìm cách thoát thân ra khỏi nước Nga. Các sĩ quan tham mưu thuộc Tập đoàn quân IX tìm cách cố gắng tập hợp những đám quân ô-hợp nhằm tổ chức một tuyến phòng ngự cấp tốc tại Marina Gorka, cách phía đông nam Minsk một vài dặm, nhưng mọi nỗ lực đều thất bại. Rất giống nhau, những sĩ quan và binh lính bị lạc đơn vị đã cùng nhau biến mất rất nhanh, trước khi các sĩ quan tham mưu có thể lôi họ về các điểm tập kết. Và thế là, “pháo đài địa phương” Minsk được bảo vệ bởi 1.800 người đang trong tình trạng rối loạn cùng cực, cùng với 8.000 người bị thương và 15.000 người không vũ trang bị kẹt lại trong thành phố. Các đám tàn quân thuộc các Sư đoàn Bộ binh 31 và 267 chỉ có thể giữ được khu vực Beresino nhưng không thể ngăn nổi Tập đoàn quân xe-tăng số II Sô-viết đang ào ạt vượt sông ở phía bắc Minsk trong ngày 2/7/1944. Đêm xuống, 5 Trung đoàn cảnh vệ (trên thực tế chỉ còn tương đương với 3 Trung đoàn) dưới quyền Tippelskirch đã bị Hồng quân vây chặt. Vào buổi tối hôm trước, Hitler cuối cùng buộc phải cho phép triệt thoái ra khỏi Minsk….

    Sau những trận chiến đẫm máu diễn ra suốt cả ngày với các nhóm quân chặn hậu dưới quyền Tippelskirch ở bên trong thành phố Minsk, cuối cùng Tập đoàn quân số I cùng với Quân đoàn xe-tăng Cận vệ II của Hồng quân đã giải phóng thủ đô của xứ sở Bạch Nga trong đêm 2 rạng ngày 3/7/1944. Cùng thời điểm này, ở phía nam, những kẻ sống sót cuối cùng thuộc túi vây Bobruisk đã được giải cứu bởi Tiểu đoàn 1 (Trung đoàn Bộ binh Cơ giới 25 – Sư đoàn tăng 12) do Thiếu tá Gustav-Adolf Blancbois chỉ huy. Tiểu đoàn tấn công vào khu vực sông Svisloch gần thị trấn cùng tên và đã bắt liên lạc với Nhóm quân Hoffmeister thuộc biên chế của Quân đoàn Panzer XLI (41). Khoảng 15.000 đến 20.000 người còn lại của Túi vây Bobruisk đã trốn thoát qua hành lang thoát hiểm thuộc Tiểu đoàn I, mặc dù hầu hết trong số họ không còn hình hài của những người lính Wehrmacht.”Quả là một sự trải nghiệm khủng khiếp khi chúng tôi nhìn thấy những người lính của chúng ta đang lê những bước chân nặng nề tại Marina Gorka, nhìn họ hết sức lộn xộn,dơ dáy, bẩn thỉu và không hề có vũ khí trên tay…” Một sĩ quan tác chiến thuộc Sư đoàn xe-tăng 12 đã hồi tưởng lại. Một vài đơn vị còn khả năng chiến đấu đã thoát thân được, đáng chú ý nhất là Kampfgruppe (nhóm chiến đấu) thuộc Sư đoàn tăng 20 dưới quyền của chính người chỉ huy Sư đoàn – tướng von Kessel – đã nhanh chóng gia nhập ngay vào biên chế thuộc Sư đoàn tăng 12. Ngay sau đó, người Nga hồi tỉnh lại, tấn công như vũ bão vào những người lính Bộ binh Cơ giới Đức còn bị kẹt lại từ ba hướng và đánh bật họ trở lại, cắt đứt mối liên lạc cuối cùng giữa Tập đoàn quân IX với những người trong túi vây. Sẽ không có cơ hội thứ hai. Trong sự hỗn loạn của trận chiến, Tướng Hoffmeister, chỉ huy Quân đoàn, Thiếu tướng Alexander Conrady và Joachim Engel, Tư lệnh các Sư đoàn Bộ binh 36 và 45, đã bỏ lỡ cơ hội bắt liên lạc với với Tiểu đoàn Blancbois và bị người Nga bắt làm tù binh ngay sau đó….
    --- Gộp bài viết: 08/02/2019, Bài cũ từ: 08/02/2019 ---
    [​IMG]
    ẢNH 2.1 : BẢN ĐỒ TÌNH HÌNH THUỘC CỤM TẬP ĐOÀN QUÂN TRUNG TÂM (ĐỨC) TRONG ĐÊM 3/7/1944....
    DepTraiDeu, caonam_vOz, huymaya4 người khác thích bài này.

Chia sẻ trang này