1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Paul Carell - Hitler mặt trận miền Đông

Chủ đề trong 'Kỹ thuật quân sự nước ngoài' bởi huytop, 30/10/2015.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.108
    Đã được thích:
    4.902
    Trong lúc này, von Tippelskirch ra lệnh chuyển Sở chỉ huy Tập đoàn quân IV đến Molodechno, thuộc phía tây bắc của Minsk, để cố gắng giữ được cây cầu đường sắt tại đó. Nhưng mọi nỗ lực của ông ta là vô ích; đơn giản là không có đủ quân để giữ. Ngày 2/7/1944, các mũi nhọn xung kích Hồng quân đã cắt đứt tuyến đường sắt cuối cùng nối với hậu phương của Tập đoàn quân IX tại Stolbtsy, phía tây nam của Minsk, hoàn thành xong sứ mệnh bao vây phần lớn Tập đoàn quân. Số phận Tập đoàn quân IX đã đến ngày tàn, chỉ có khoảng 35.000 người đào thoát. Nhiều sĩ quan tham mưu thuộc Sở chỉ huy Tập đoàn quân IX đã thoát ra khỏi vòng vây ở thời điểm cuối cùng nhưng họ đã phải bỏ lại phần lớn các thiết bị thông tin liên lạc. Những người còn lại buộc phải chuyển các mệnh lệnh, chỉ thị thông qua kênh liên lạc của Tập đoàn quân II (Bản đồ 2.1 đã cho thấy tình trạng hết sức khó khăn tại Cụm Tập đoàn quân Trung tâm trong đêm 3/7/1944)….



    ☆☆☆☆☆☆




    Vài ngày trước, trong buổi sáng ngày 29/6/1944, Tướng Zeitzler, Tổng tham mưu trưởng quân đội đã gặp người tạm quyền tham mưu trưởng thuộc Cụm Tập đoàn quân Bắc cùng với Thống chế Model tại Sở chỉ huy ở Lida,
    Zeitzler hứa sẽ tăng cường cho Cụm Tập đoàn quân đang trên đà tan rã với một số sư đoàn mới, cụ thể là 2 Sư đoàn Bộ binh 170 và 132 thuộc Cụm Tập đoàn quân Bắc (đã có lệnh điều chuyển tới Minsk) cùng với Sư đoàn hạng nhẹ 28 và Sư đoàn xe-tăng số 7 của Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina, được chuyển ngay tới Baranovichi, tập kết trên sườn phía nam của Model. Nhưng sang ngày hôm sau, khi Model quay về Nga, Hồng quân một lần nữa thọc sâu vào sườn trái thuộc vùng trách nhiệm của Tập đoàn quân IV, đe dọa trung tâm thông tin liên lạc và hậu cần của Molodechno. Model chuyển lệnh khẩn tới viên tướng kỵ binh “Bá tước” Edma von Rothkirch, phụ trách khu vực hậu phương thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm cũng như Tướng Trach – Tư lệnh Quân khu Bạch Nga (theo cách gọi của người Đức) – gửi ngay Sư đoàn bảo vệ an ninh hậu tuyến 221 đến Molodechno, cùng với bất kỳ lực lượng nào khác mà ông còn có thể moi ra được….

    Các Quân đoàn VI, XII, XXVII và Panzer XXXIX đều bị mắc kẹt trong “túi vây” khổng lồ ở phía đông Minsk và liên tục phải chiến đấu dưới áp lực từ những kẻ đang bao vây, đang cố gắng tiêu diệt những kẻ đang bị kẹt trong “rọ”. Bình minh ngày 29/6/1944, trong khi những người lính Đức thuộc Quân đoàn Panzer XXXIX đang phải cố sống cố chết chiến đấu theo cách của mình để rút về hướng tây thì họ lại phải chịu đựng thêm những trận không kích nặng nề đến từ lực lượng không quân hùng hậu của Hồng quân.

    Sư đoàn Feldherrnhalle, theo sau là những người còn sống sót thuộc các Sư đoàn Bộ binh số 12 và 337, liên tục phải bẻ gẫy các đợt công kích của người Nga trong quá trình vượt sông Berezina. Nhưng họ vẫn cách các vị trí tiền tiêu gần nhất của người Đức tới 15 dặm đường và dự trữ đạn dược, lương thực đã ở mức thấp nhất. Một số người đã 3 ngày trời không có gì nhét vào bụng. Hầu như mọi “con đường sống” của những người bị mắc kẹt trong “túi vây” đều dẫn đến cây cầu bắc qua sông Bere-zina tại Berezino. Một cột hành quân khổng lồ dài tới 40 dặm, có 2-3 làn xe cộ buộc phải di chuyển hết sức chậm chạp về hướng tây, dọc theo con đường quốc lộ tại Berezino. Hầu như tất cả đều bị các đợt không kích của máy bay Sô-viết nghiền nát…

    Tướng Schuenenmann, người chỉ huy tạm quyền của Quân đoàn Panzer XXXIX, đã bị giết ngay ngày hôm sau và Tướng Vincenz Mueller – chỉ huy Quân đoàn XII – đã buộc phải ra lệnh tiêu hủy các xe cộ, vật dụng, khí tài cũng như tất cả những thứ không thể mang theo người được. Những pháo thủ Đức bắn đến viên đạn cuối cùng, sau đó họ phá hủy khẩu pháo, tạo lên những nhóm chiến đấu xung kích đặc biệt, sử dụng những chú ngựa đã từng kéo pháo trước như những phân đội kỵ binh. Dọc theo con đường lộ chính từ Berezino đến Cherven, ở phía bờ tây (trái) con sông Berezina, Mueller đã chốt Trung Đoàn Vệ binh 17 (thuộc Sư Đoàn 31 Bộ Binh) và Tiểu Đoàn 675 ở bờ đông bên phải. Cả hai đơn vị đều được tăng cường thêm những người lính Wehrmacht lang thang hoặc bị tụt hậu….

    Tướng Tippelskirch, chỉ huy Tập đoàn quân IV, nhận ra ngay rằng các lực lượng bị bao vây cần phải được đặt dưới một sự chỉ huy duy nhất. Sự lựa chọn của ông ta là Tướng Vincenz Mueller – chỉ huy Quân đoàn XII. Mueller là một sĩ quan giỏi , nhưng ông ta không thể tạo ra phép màu. Ngày 1/7/1944, Cụm quân của Mueller đã hết sạch đạn dược cũng như các khẩu phần lương thực. Người Nga đã vượt qua các trận địa phòng thủ thuộc Sư đoàn Feldherrnhalle ngay trong ngày hôm đó, nhưng tình thế “ ngàn cân treo sợi tóc” đã được khôi phục lại khi người Đức cố thủ và phản kích buộc họ phải lùi lại 5 dặm. Cũng trong tối ngày đầu tiên của tháng Bảy, các Sư đoàn Bộ binh 31, 267, 286 dưới quyền chỉ huy của Vincenz Mue-ller đã vượt qua sông Berezina, mặc dù tất cả đều trong tình trạng kiệt sức. Ông cũng phát tín hiệu khẩn cấp lên không trung, đề nghị Hạm đội Không quân Đức VI hỗ trợ. Và thế là cuộc rút lui vẫn tiếp tục….
    gaume1, DepTraiDeu, caonam_vOz5 người khác thích bài này.
  2. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.108
    Đã được thích:
    4.902
    Trong khi đó, Hồng quân tiếp tục gia tăng các đợt tấn công lên phòng tuyến của người Đức, đẩy Tập đoàn quân IV ngày càng cách xa Cụm quân Mueller. Suốt buổi sáng ngày 4 tháng Bảy, Mueller đã gặp Tướng Voelckers, tư lệnh Quân Đoàn XXVII, cũng như với các Tư lệnh Sư đoàn Xung kích 78, Sư đoàn Bộ binh Cơ giới 25, và các Sư đoàn Bộ binh 260, 31, 57. Bất chấp về tình trạng tuyệt vọng của mình, các vị tướng vẫn tỏ vẻ lạc quan, mặc dù các nhân chứng sau đó hồi tưởng lại rằng Voelckers dường như đã bị kiệt sức. Tướng Mueller thì vẫn còn tự tin. Thậm chí tới lúc này, không hề có ý tưởng về việc buông vũ khí đầu hàng.

    Kế hoạch ban đầu kêu gọi Quân Đoàn XXVII lĩnh ấn tiên phong, phá vây tiến thẳng về phía tây. Quân đoàn XII sẽ theo sau theo hướng Tây Bắc. Cuộc đột kích bắt đầu vào đêm trước ngày 4 tháng Bảy và đã thành công trong việc vượt qua phòng tuyến chặn kích đầu tiên của người Nga sau những trận ác chiến dữ dội. Tuy nhiên, đến buổi trưa hôm sau, Quân đoàn XXVII đã bị chặn đứng lại bởi sức đề kháng mạnh mẽ của kẻ thù.

    Voelckers đã lên phòng tuyến, quan sát tình hình, và sau đó, ông nói với các tư lệnh Sư đoàn dưới quyền, chắc chắn sẽ dẫn đến việc đầu hàng người Nga. Tất cả năm người trong số họ đều không đồng ý với quyết định của Voelckers, vì vậy ông nói với họ một cách đơn giản rằng họ được tự do chọn lựa quyết định phá vây hoặc đầu hàng. Hầu hết mọi người đều lựa chọn phương án phá vây, tham gia vào các nhóm chiến đấu trong suốt đêm 5 rạng ngày 6 tháng Bảy.

    Ban đầu, cuộc phá vây đạt được một số kết quả khả quan, nhưng dưới áp lực của những trận chiến đấu liên tục, những kẻ sống sót dần dần gia nhập các nhóm chiến đấu ngày càng nhỏ dần, nhằm để trốn tránh dễ dàng hơn và họ càng ngày càng bị kiệt sức. Tướng Voelckers gia nhập nhóm chiến đấu do Đại tá Kurt Walter, chỉ huy Trung đoàn Vệ binh 11 thuộc Sư đoàn Bộ binh 14; Voelckers (*) đã bị bắt vào ngày 9/7/1944. Tuy nhiên, có một số nhóm phá vây cuối cùng đã trốn thoát thành công. Đến cuối tháng 10/1944, khoảng 80 sĩ quan cùng với 838 người lính Wehrmacht bằng những nỗ lực tuyệt vời của chính bản thân đã di chuyển thành công từ túi vây Minsk về tới phòng tuyến của người Đức. Một số người trong số họ phải trải qua một cuộc hành trình dài tới 250 dặm đường trên lãnh thổ kẻ thù, sử dụng tất cả mọi cách để tới được biên giới Đông Phổ. Chỉ duy nhất một Tư lệnh Sư đoàn đã trở lại được là Thiếu tướng Paul Schuermann (**) thuộc Sư đoàn Bộ binh Cơ giới 25. Khi về tới phòng tuyến của mình, ông ta còn vẻn vẹn có 30 tay súng bên mình; lúc bắt đầu công cuộc phá vây, số lượng là 1.000 người….

    Tướng Mueller thì gia nhập vào Sư đoàn Bộ binh Cơ động 18, nhưng sau khi người Tham mưu trưởng của Sư đoàn bị thương nặng, ông quyết định rằng mọi nỗ lực kháng cự trở nên vô vọng. Ông đầu hàng người Nga trong ngày 8 tháng Bảy và dường như đã phát đi một lời kêu gọi cho tất cả những người Đức còn sống sót trong “túi vây” buông vũ khí ra hàng…

    Thế là mọi sự kháng cự trong “pocket” Minsk kết thúc vào ngày 8/7/1944. Tất cả 3 Quân đoàn nằm trong túi đã không còn tồn tại cũng như Cụm Tập đoàn quân Trung tâm Đức đã tới ngày tàn lụi. Sang ngày 9/7/1944, có thể thấy một sự thật là 28/37 Sư đoàn đã bị đập tan hoặc chỉ còn tồn tại một quân số ít ỏi. Cụm Tập đoàn quân Trung tâm Đức đã mất 215 xe-tăng, 1.300 khẩu pháo cùng với 300.000 người bị giết hoặc bị bắt làm tù binh.

    Khoảng ½ số lượng quân nhân Wehrmacht mắc kẹt trong “túi vây” Minsk đã bị giết trong trận chiến hoặc dưới bàn tay những người du kích Nga, họ trả thù tàn độc theo những cách vô nhân đạo nhất (Tâm lý du kích Nga lúc này thường rất can đảm khi chiến đấu chống lại những người tù không có vũ khí trong tay, những người bị thương, những người phụ nữ Đức yếu thế bị kẹt lại, trẻ con và trẻ sơ sinh. Nhưng họ thường ít nhiệt tình hơn khi được yêu cầu chiến đấu với những người còn có khả năng tự bảo vệ mình). Khoảng một nửa trong số 160.000 tù binh Đức bị giết trên đường về nơi giam giữ, hoặc do làm việc quá nặng nhọc, bị suy dinh dưỡng, bệnh tật và nhiều lý do khác trong các trại tù binh cũng như các trại Gulag Sô-viết. (Lời khẳng định trên không ngụ ý cho rằng điều kiện sống trong các trại tù binh các trại – POW - của Stalin tồi tệ hơn Hitler – hoàn toàn không phải như vậy. Ước tính rằng khoảng 65% quân nhân Sô-viết trên tổng số toàn bộ những người bị bắt làm tù binh đã bị bỏ mạng trong các nhà tù Đức quốc. Dĩ nhiên các tù binh Pháp, Anh và Mỹ sống trong điều kiện sống tốt hơn rất nhiều). Hầu hết những tù binh Đức còn sống sót tại Nga đã không thể trở lại nước Đức trước năm 1955…..

    Những tổn thất của Liên Xô cũng rất lớn. Moscow đã thừa nhận 178.507 người bị hy sinh, mất tích cũng như 587.308 người bị thương. Tuy nhiên Stalin có thừa khả năng lấp được vào quân số bị tổn thất. Còn Đức quốc thì không còn khả năng….

    ……………………………

    (*).Paul Voelckers qua đời trong một nhà tù của Liên Xô năm 1946.

    (**).Paul Schuermann được thăng chức Trung tướng vào ngày 1/9/1944. Ông ta lại làm Tư lệnh Sư đoàn Cơ giới hóa 25 (được xây dựng lại) cho đến tận ngày 25/2/1945, ngày mà ông ta buộc phải từ nhiệm vị trí tư lệnh (có thể bị ốm, thương tật hoặc vì các lý do khác- các bản ghi nhân sự quân sự của Thế chiến II ở Đức thường không rõ ràng khi đề cập đến vấn đề này)….Thời gian còn lại, ông không còn phục vụ trong quân đội nữa, về sống tại Wiesbaden sau chiến tranh. Schuer-mann đã bắt đầu sự nghiệp phục vụ trong quân đội Đức với tư cách là một học viên sĩ quan bộ binh năm 1914, sĩ quan tham mưu thuộc Bộ Tư lệnh lục quân OKH (1937-40), chỉ huy Trung đoàn Bộ binh số 11 (1940-42), trở lại làm sĩ quan tham mưu OKH và Cụm Tập đoàn quân Trung tâm ( 1942-44). Ông là người có bằng cấp cao về kỹ thuật …..
    gaume1, DepTraiDeu, caonam_vOz6 người khác thích bài này.
  3. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.108
    Đã được thích:
    4.902
    Giờ đây, Hitler và Model buộc phải cố gắng củng cố phòng tuyến của người Đức. Để lấp lỗ thủng lớn giữa Cụm Tập đoàn quân Trung tâm và Cụm Tập đoàn quân Bắc, Fuehrer đã ra lệnh cho Đại tướng Georg Lindemann, Tổng tư lệnh Cụm Tập đoàn quân Bắc, đã mở ngay cuộc phản công theo hướng nam để bịt kín lỗ thủng lớn giữa họ và Tập đoàn quân Panzer III. Model, người đã từng chỉ huy Cụm Tập đoàn quân Bắc vài tuần trước thừa biết đây là một nhiệm vụ bất khả thi và ông ta buộc phải nói ra sự thật. Bỏ hết ngoài tai, Quốc trưởng vẫn khăng khăng yêu cầu Lindemann vẫn phải phản công ngay lập tức. Một lần nữa, viên Tổng tư lệnh Cụm Tập đoàn quân Bắc tuyên bố rằng ông ta không thể thực hiện được thì Hitler đã ra lệnh sa thải ông ta ngay trong ngày 3/7/1944 và cử người thay thế là Tướng Bộ binh Johannes Friessner, đồng thời thăng chức Đại tướng cho Friessner. Ông này cũng không thể tiến hành phản công được. Lỗ thủng trên phòng tuyến vẫn lớn như cũ….

    Xa hơn về phía nam của chiến trường đang sôi động thì có một vị trí duy nhất vẫn nằm trong tình trạng ổn định của Cụm Tập đoàn quân Trung tâm, do Tập đoàn quân II bảo vệ. Người Nga chỉ bắt đầu triển khai tấn công vào cuối tháng Sáu năm 1944. Cuộc tấn công này, mang một ý nghĩa là một cuộc tấn công thăm dò, nhưng vẫn buộc Model phải lên kế hoạch tập kết Sư đoàn xe-tăng số 4 ở phía tây Slutsk để phản kích vào sườn của người Nga, và chắc chắn Hồng quân đã phát hiện ra ý đồ này của người Đức. Và chỉ có khoảng một nửa Sư đoàn xe-tăng số 4 tới được khu vực tập kết nằm trong vùng do Tập đoàn quân số II bảo vệ trước ngày 1/7/1944….

    Khu vực Slutsk được bảo vệ bởi Quân đoàn Kỵ binh Đức dưới quyền Trung tướng Gustav Harteneck (*). Ban đầu nó chỉ bao gồm Lữ đoàn Kỵ binh Đức số 4 và Sư đoàn Kỵ binh Hungari số 1. Sức chiến đấu của cả 2 đơn vị này là tốt, nhưng họ vẫn phải thua chỉ vì một điều đơn giản là quân Đỏ quá mạnh. Suốt đêm 1 rạng sáng 2/7/1944, Har-teneck buộc phải kéo sườn nam của mình ra phía sau con sông Moroch. Model phản ứng cấp thời, bằng cách tăng cường Sư đoàn Khinh binh 28 (dưới sự yểm trợ của 2 Lữ đoàn pháo tự hành xung kích 209 và 1028) cho Tập đoàn quân II và ra lệnh ngay cho Đại tướng Weiss, chỉ huy Tập đoàn quân buộc phải tấn công quân Nga vào ngày hôm sau. Các Sư đoàn tăng số 4, Sư đoàn Kỵ binh Hungari 1 và Sư đoàn Khinh binh 28 đã dọn sạch xong tuyến đường sắt từ Baranovichi đến Dzerzhinsk. Tuy nhiên, Weiss, đã hủy bỏ cuộc tấn công trong ngày 2/7 với lý do là Sư Đoàn tăng số 4 không có đủ nhiên liệu để thực hiện. Model thật sự điên tiết khi nghe Weiss thông báo tin mới nhất: Cuộc tấn công sẽ chỉ diễn ra vào ngày 3/7/1944. Sau khi người Đức tiến hành tấn công đạt một số thành công ban đầu thì quân Sô-viết đã phản công lại rất mạnh mẽ và gần như cắt rời Sư Đoàn tăng số 4. Hồng quân tràn ngập tuyến phòng thủ của người Đức tại Kletsk và tiếp tục đà tiến công của mình thêm 8 dặm đường trước khi Harteneck được tăng cường thêm Tiểu đoàn tăng 118 (biên chế có tới 62 khẩu pháo tự hành StuG ???). Được tăng viện, Harteneck phản công lại, nhưng người Nga đã hoàn thành xong mục tiêu chiến lược của mình. Mối đe dọa thường trực trên sườn nam được Zhukov giải quyết xong xuôi…

    Trong trận chiến Bạch Nga, lần đầu tiên xuất hiện một nhóm những người Đức phản chiến. Bị người Nga bắt trong thời gian trước đó – phần lớn thuộc trận chiến Stalingrad – họ đã trở thành những người theo chủ nghĩa Cộng sản, hoặc ít ra là những người theo đuổi công cuộc chống chủ nghĩa phát –xít, bị đặt dưới tầm ảnh hưởng đến từ Ủy ban nước Đức tự do (do Liên-xô bảo trợ). Được coi như là các sứ giả trên chiến trường, họ cố gắng làm thay đổi hướng hành quân của các đơn vị Wehrmacht, đặc biệt là thay đổi đường đi tới các tổng kho cung cấp lương thực, nguyên liệu, dẫn họ đến các bẫy phục kích của du kích hoặc là đến nơi tập trung các lực lượng chính quy của Hồng quân. Họ tạo ra một cuộc khủng khoảng tại hậu phương người Đức, tương tự như những gì mà người Mỹ phải chịu đựng trong trận chiến Bulge, khi nhưng người lính tình nguyện Đức lọt vào hậu phương người Mỹ trong trang phục kẻ thù. Họ đã thay đổi các biển báo giao thông, chiếm lĩnh các cây cầu thiết yếu, làm sai lệch đích đến của các con lộ giao thông, gây ra các vụ phá hoại, hỗn loạn trong hậu phương kẻ thù. Số phận hẩm hiu luôn rình rập họ, nếu họ bị bắt chắc chắn sẽ sẽ chỉ còn cách phải ra pháp trường…

    Tại Tổng hành dinh Quốc trưởng, Tướng Heusinger (**), Trưởng ban tác chiến thuộc OKH (Bộ Tư lệnh lục quân) đã nghiên cứu sự phát triển trầm trọng của tình hình chiến trường và ông ta đã làm mọi thứ để có thể củng cố lại Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Vào ngày 2/7/1944, Heusinger thông báo với Model rằng OKH đang tăng viện Sư đoàn Bộ binh 50 từ Cụm Tập đoàn quân Bắc chuyển sang. Năm Tiểu đoàn dã chiến cũng như 5 Trung đoàn kiểu mới “"Valkyrie" (không được trang bị pháo binh và vũ khí hạng nặng), được dành cho Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Ngoài ra Model cũng sẽ tiếp nhận thêm Sư đoàn xe-tăng số 6 từ Đức, Sư đoàn Bộ binh Cơ giới SS 18 từ Hungary, Sư đoàn Bộ binh 367 từ Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina cũng như một Sư đoàn chưa xác định rõ phiên hiệu đến từ Na-uy (Nhưng sau đó, Sư đoàn xe-tăng SS số 3 “Totenkopf” được thay thế cho Sư đoàn Bộ binh Cơ giới SS 18). Mặc dù cộng thêm với các Sư đoàn tăng viện mới này, Model chỉ còn lại khoảng 8 lực lượng chủ yếu cộng thêm với một vài Cụm chiến đấu độc lập (kampfgruppen), để bảo vệ một tuyến phòng thủ dài tới 220 dặm trước 116 Sư đoàn Bộ binh, 6 Sư đoàn kỵ binh, 42 Lữ đoàn tăng và 16 Lữ đoàn Bộ binh Cơ giới Sô-viết….
    ……………………….
    (*).Gustav Harteneck gia nhập Quân đội xứ Bavaria với tư cách là một học viên sĩ quan kỵ binh vào năm 1914. Trong thời kỳ Hitler nắm quyền, ông trải qua nhiều cương vị quan trọng như : Trung đoàn trưởng Trung đoàn Kỵ binh số 9 (1938), sĩ quan tác chiến thuộc Tập đoàn quân I(1939), Tham mưu trưởng Quân đoàn XXVII (cuối năm1940), Tham mưu trưởng Tập đoàn quân II (cuối năm 1941), Tư lệnh Sư đoàn bảo vệ an ninh cho khu vực Chính phủ (1944) và Sư đoàn 72 Bộ binh (1944). Đồng thời, ông đảm nhận thêm chức vụ của Quân Đoàn Kỵ binh I vào ngày 10/6/1944 và lãnh đạo Sư đoàn cho đến khi chiến tranh kết thúc. Ông được thăng Tướng kỵ binh vào ngày 1/9/1944. Khi Thế chiến thứ II kết thúc, ông đã đầu hàng các Đồng minh phương Tây. Ra tù năm 1947, ông về vùng Grosshesselohe (gần Munich) sinh sống và qua đời tại đó năm 1984….


    (**). Adolf Heusinger sinh tại Holzminden vào năm 1896, gia nhập quân đội với tư cách là một sĩ quan học viên trong năm 1916, và ông bị bắt ở Mặt trận miền Tây. Tuy nhiên, sau khi Thế chiến lần thứ nhất kết thúc, ông đã tham gia phục vụ trong quân đội Đức mới theo Hiệp ước Versailles (gọi là Reichswehr), và sau đó ông trở thành một sĩ quan của phòng tác chiến thuộc OKH vào năm 1937, sau đó trở thành người phụ trách vào ngày 1/10/1940. Ông giữ chức vụ này cho đến ngày 20/7/1944, khi ông bị thương nặng trong vụ ám sát Adolf Hitler. Vào thời điểm đó mối quan hệ của Heusinger với nhà độc tài đã trở nên căng thẳng, nhưng ông ta không bao giờ bị thất nghiệp. Ông gia nhập quân đội Tây Đức với tư cách là một trung tướng (vị tướng ba sao theo cấu hình cấp bậc mới) vào năm 1955. Ông luôn cảm thấy cay đắng vì đã trải qua 6 năm giam cầm trong các trại tù binh Đồng minh. Tướng Heusinger về hưu năm 1964 và qua đời tại Koeln ngày 30/11/1982….
    gaume1, meo-u, DepTraiDeu6 người khác thích bài này.
  4. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.108
    Đã được thích:
    4.902
    LÂU KHÔNG DỊCH THẤY NGẠI QUÁ...DẦN DÀ MỚI XÓA ĐƯỢC CẢM GIÁC NHƯ VẬY...

    Ở phía bắc, Tập đoàn quân Panzer III được tách ra khỏi Thành phần cả hai Cụm Tập đoàn quân Bắc và Trung tâm và đang chiến đấu theo cách “tự lực cánh sinh” nhằm cứu lấy sinh mạng của chính bản thân họ. Vào ngày 3/7/1944, Hồng quân gần như cắt đứt tuyến đường rút lui của Sư đoàn 212 Bộ binh Đức. Thiếu tướng Franz Sensfuss, Tư lệnh sư đoàn, đích thân dẫn đầu một cuộc chiến đấu mở đường máu, nhằm phá vây dọc theo đường quốc lộ chạy về phía tây của Glubokoye. Ông ta chỉ có trong tay 4 Tiểu đoàn khi bắt đầu vào trận chiến, và có một trong những trung đoàn thiệt hại tới 300/400 người khi trải qua những trận chiến đẫm máu vừa qua. Giờ đây, trung bình quân số mỗi tiểu đoàn thuộc Sư đoàn 212 Bộ binh chỉ vẻn vẹn còn lại 150 người.Sư đoàn 252 Bộ binh cũng chẳng khấm khá hơn, cả Sư đoàn chỉ còn lại lại khoảng 1.000 quân nhân, trong đó có tới 150 người thuộc lực lượng cảnh vệ. Chỉ huy Tập đoàn quân – Tướng Reinhardt – đã thông báo cho Model rằng những quân nhân dưới quyền mình hoàn toàn mất sức chiến đấu. “Đó là một điều hết sức khó khăn khi mọi mệnh lệnh của Thiếu tướng Tư lệnh đều bị họ làm ngơ!”, và ông ta tiếp tục :”Chúng tôi không thể làm được gì cả, và cảm thấy rất bất lực!”. Ông ta đành phải quay về Dunilovichi, đó là một vị trí phòng thủ được xây dựng từ hồi Thế chiến thứ nhất, nhưng rồi Reinhardt không tin tưởng lắm mình giữ vị trí đó kéo dài được bao nhiêu ngày nữa…

    Cùng ngày hôm đó, Model đã cấp tốc thành lập Chiến đoàn Weidling và giao nhiệm vụ cho họ phải tìm mọi cách vá được lỗ thủng giữa Tập đoàn quân IV và IX. Vì mục đích trên, Model điều cho Weidling các Sư đoàn Bộ binh 50, Tiểu đoàn chống tăng 1057 thuộc Tập đoàn quân, Tiểu đoàn Pháo Tự hành chống tăng 92 kết hợp 2 đại đội pháo tự hành đến từ Sư đoàn xe-tăng 20. Nhưng Tướng Weidling không còn có cơ hội hoàn thành nhiệm vụ của mình. Thậm chí, Sư đoàn Bộ binh 50, Tiểu đoàn chống tăng 1057 còn không đến được trận tuyến…

    Thảm họa vẫn liên tục diễn ra. Ngày 3/7/1944, Sư đoàn Huấn luyện Dã chiến 390 (phần lớn trong số này được ném vào các trận chiến đẫm máu ở gần Stolbtsy, được coi là một nhóm đặc biệt thuộc Chiến đoàn von Bergen (*) đã bị người Nga đập tan. Số tàn dư còn lại của Sư đoàn đang tìm cách chạy trốn.

    Trung đoàn Bộ binh Cơ giới số 5 (Sư đoàn tăng 12) cũng bị thiệt hại nặng nề trong trận chiến gần Stolbtsy. Tại đây, Tướng von Kessel và Sư đoàn tăng 20 đã bị bao vây lần thứ hai chỉ trong khoảng hai tuần lễ, von Kessel phải chiến đấu hết sức mình mới tìm được đường thoát thân, nhưng giờ đây sư đoàn của ông ta chỉ còn một nhúm quân hoàn toàn kiệt quệ. Các đơn vị khác cũng thiệt hại hết sức nghiêm trọng. Ví dụ như Tiểu đoàn tăng hạng nặng 505 đã mất 5 chiếc Tiger cuối cùng trong ngày 8/7/1944..Khoảng 1 tá đơn vị khác bị xóa sổ cũng như 17 Tiểu đoàn khác phải rút về hậu phương biên chế, bổ sung lại….Tiểu đoàn tăng số 5 được trang bị toàn pháo tự hành, lúc này không còn lấy một khẩu pháo nào cả. Tiểu đoàn diệt tăng 742 cũng trong tình trạng giống hệt như vậy, trong khi Tiểu đoàn pháo tự hành 185 mất tới 25/30 khẩu pháo tự hành trong biên chế chính thức.

    Không những thế, Sở chỉ huy tiền phương thuộc Tập đoàn quân IX đã phải dừng hoạt động. Họ đã bị mất quá nhiều thiết bị liên lạc, buộc phải cố gắng duy trì mọi hoạt động của mình thông qua mạng lưới liên lạc của Tập đoàn quân II. Sáng ngày 3/7/1944, Thống chế Model buộc phải rút Tập đoàn quân IX ra khỏi chiến trường, đưa về hậu phương củng cố, bổ sung lại. Lưc lượng tiếp quản vị trí của họ dưới quyền Cụm von Vormann, là cấp dưới Tập đoàn quân II. Tướng Vormann được giao phụ trách Quân đoàn Kỵ binh I (bao gồm Sư Đoàn tăng số 4, Sư Đoàn Kỵ Binh Hungary số 1, Lữ đoàn 4 Kỵ Binh), Sư Đoàn Khinh binh 28, Sư Đoàn tăng 12, lực lượng bảo vệ “pháo đài địa phương” Baranovichi, và bất cứ những người tụt hậu, rớt lại có thể tìm thấy. Nhiệm vụ dành cho Vormann là: cầm chân quân Nga ở khu vực Slutsk; đồng thời mở một cuộc phản kích vào Stolbtsy với thành phần bao gồm 2 Sư đoàn tăng cùng Sư Đoàn Khinh binh 28; cố gắng khôi phục lại tuyến đường bộ, đường sắt từ Baranovichi đến Minsk….

    Trên sườn bắc thuộc Tập đoàn quân II (tương ứng với sườn nam của Cụm Tập đoàn quân Trung tâm Đức), trong vài ngày tới sẽ nổ ra các cuộc tấn công, phản kích dẫn đến tổn thất hết sức nặng nề cho người Đức. Đến ngày 8/7/1944, Sư Đoàn tăng 12 chỉ còn lại một chiếc xe tăng hoạt động được. Cuộc phản kích vào Stolbtsy thất bại, Baranovichi thất thủ, và Chiến đoàn Harteneck (Quân đoàn Kỵ binh I) bị đẩy lùi trong những trận giao tranh ác liệt và họ chỉ thoát khỏi ý đồ bao vây của Hồng quân trong gang tấc. Vormann báo cáo tiêu diệt được 507 xe tăng của Nga kể từ ngày 24 tháng Sáu nhưng các đơn vị xe tăng dưới quyền ông ta chỉ còn 10% so với sức mạnh ban đầu của họ. Trong khi đó, Chiến đoàn von Saucken mang tên phiên hiệu mới là Quân đoàn tăng XXXIX nhưng đến lúc đó chưa hề nhận thêm một sự tăng cường nào cả….


    ……………………………………….

    (*) Trung tướng Hans Bergen (1890-1957) đã lên nắm quyền chỉ huy Sư đoàn 390 kể từ tháng 5 năm 1943. Trước đó, ông chỉ huy các Trung đoàn bộ binh 179 và 187 (1939-41), Sư đoàn Bộ binh 323 và 299. Sau đó, ông đã bổ nhiệm Sư đoàn Dự bị 526 (1944-45). Sau khi bị tiêu diệt, đám tàn quân của Sư đoàn 390 được tổ chức lại thành một Sư đoàn bảo vệ các mục tiêu đặc biệt…..
    gaume1, meo-u, tatpcit4 người khác thích bài này.
  5. tatpcit

    tatpcit Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    13/03/2007
    Bài viết:
    286
    Đã được thích:
    890
    Chào mừng đã trở lại:-)
    huytop thích bài này.
  6. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.108
    Đã được thích:
    4.902
    Mọi người yên trí..2 ngày ra một bài...
    caonam_vOz thích bài này.
  7. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.108
    Đã được thích:
    4.902


    Cũng vào thời điểm này, trong vùng trách nhiệm thuộc Tập đoàn quân Panzer III, đòn tấn công như vũ bão của người Nga bắt đầu bị chậm lại. Sau đó, Tướng Niepold đã nhận xét về những người lính Đức đang chiến đấu dưới quyền Reinhardt là “vượt quá mọi lời khen ngợi.” Những người lính Đức trong tình trạng kiệt sức, không đủ khẩu phần lương thực, quân số, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng họ vẫn lao vào trận chiến với một sức mạnh đáng sợ. Sau lưng họ, dày đặc các bãi mìn, hào chống tăng, hỗ bẫy khiến cho quân Nga buộc phải tiến quân một cách hết sức thận trọng. Hơn thế, sau đà tiến công thần thánh, quân Sô-viết cuối cùng cũng bắt đầu gặp khó khăn về nguồn tiếp liệu.

    Trước sự kinh ngạc của Đại tá Erich Dethleffsen (*), Tham mưu trưởng Tập đoàn quân IV Đức, người Nga đang bắt đầu làm chậm tốc độ tiến quân của họ trong khu vực này. Trên thực tế, Hồng quân đã thận trọng một cách rất kỳ quặc, mặc dù có rất ít chướng ngại để ngăn cản đà tiến của họ. Dethleffsen buộc phải kết luận : ”Dường như, quân thù lại sợ sự táo bạo của chính bản thân họ!”…

    Model đã rất cố gắng cầm chân kẻ thù tại phòng tuyến Vilnius-Lida-Baranovichi nhưng vào ngày 8/7/1944 ông buộc phải báo cáo về OKH (Bộ Tư lệnh Lục quân Đức) rằng ông không thể đứng vững được nữa. Vào lúc này, tình hình thật tồi tệ, Vilnius được bao vây, còn Lida và Baranovichi bị thất thủ. (Hầu hết Sư Đoàn bảo vệ số 52 đã bị tiêu diệt khi người Nga tiến vào Baranovichi). Model cho biết ông khó có thể kìm chân người Nga tại bất cứ khu vực nào, và yêu cầu một cuộc gặp mặt với Quốc trưởng vào ngày hôm sau. Tướng Johannes Friessner, Tư lệnh Cụm Tập đoàn quân Bắc, cũng được yêu cầu phải tham dự.

    Trong lúc này, một trong những người “lính cứu hỏa” thân cận của Hitler, Thiếu tướng không quân Reiner Stahel (**) đã vội vã bay tới Vilnius trên một chiếc máy bay trinh sát hạng nhẹ Storch. Chính ông ta là người chỉ huy công cuộc bảo vệ thủ đô Lithuania, đang ở trong tình trạng thê thảm. Reiner Stahel chỉ có trong tay Lữ đoàn Bộ binh 761, một đơn vị có trang bị yếu kém, với cơ số quân chỉ tương đương 2 Tiểu đoàn trong thành phần. Trung đoàn lính đổ bộ đường không số 16, được Hitler điều tới tăng viện cho Vilnius – như thường lệ lại “quá trễ và quá muộn” – nên đã không nhận được mệnh lệnh kịp thời nhảy dù khẩn cấp xuống sân bay trước khi người Nga dìm toàn bộ khu vực này vào trong biển lửa. Chỉ có lực lượng tiên phong – bao gồm các nhân viên tham mưu cùng 2 Đại đội lính dù đổ bộ xuống mặt đất được. Nhóm quân cận vệ ưu tú của Quốc trưởng (được biết đến dưới tên gọi Lữ đoàn von Werthern) mà Hitler điều cấp tốc từ Đông Phổ tới, cũng tới khu vực giao tranh quá muộn. Họ đã bị người Nga chặn đứng cách phía Tây Vilnius 6 dặm đường. Mặc dù trong tay Thiếu tướng Reiner Stahel chỉ có vẻn vẹn 8 Tiểu đoàn, nhưng ông ta vẫn đánh bại được nhiều cuộc tấn công của quân Sô-viết vào thủ đô Lithuania. Màn đêm buông xuống, cuối cùng Tập đoàn quân XXXIX (39) Sô-viết cũng đã làm chủ được sân bay. Staehl buộc phải điện về báo cáo sự bi đát của tình hình; ông ta cho rằng tất cả mọi sự chống cự sẽ chấm dứt vào trưa ngày hôm sau và ông ta yêu cầu được sự cho phép thoát vây ngay trong đêm. Model đã đồng ý và chuyển tiếp đề xuất của ông tới Trụ sở Tổng Hành dinh Quốc trưởng, nhưng không được Hitler chấp nhận. Ông ra lệnh cho Nhóm chiến đấu độc lập (kampfgruppen) Tolsdorff khởi động một cuộc phản công và giải tỏa áp lực cho thành phố. Đó là Trung đoàn Bộ binh 1067— bốn tiểu đoàn mới tinh dưới sự chỉ huy của Đại tá “huyền thoại” Theodor Tolsdorff (***). Nhưng rủi thay, đó lại là một đơn vị "Valkyrie" (không được trang bị pháo binh và vũ khí hạng nặng). Đương nhiên, đòn giải vây của Tolsdorff không đạt được hiệu quả..

    Trưa ngày 9/7/1944, Thống chế Model cùng với Adolf Hitler và tướng Friessner tại Berchtesgaden. Model muốn Cụm Tập đoàn quân Bắc tiến hành một cuộc rút lui toàn diện về phòng tuyến chạy dọc theo các con sông Riga-Dvinsk-Dvina trong khi ông tiến hành một cuộc triệt thoái tại khu vực phía nam. Tuy nhiên, Quốc trưởng đã từ chối xem xét ý định như vậy. Lý do mà Hitler đưa ra rất đơn giản; Đô đốc Karl Doenitz khẳng định rằng cuộc rút lui như vậy sẽ ảnh hưởng rất lớn tới hải quân Đế chế, họ không còn những khu vực huấn luyện tốt nhất nằm trong vùng biển Ban-tích. Chính vì thế, tất cả những gì mà nhà độc tài có thể hứa hẹn là: Ông ta sẽ sẽ tăng cường cho Model 1 Sư đoàn xe tăng đến từ nước Đức cộng với 2 Sư đoàn tới từ Cụm Tập đoàn quân Bắc – 2 Sư đoàn này sẽ đến sau 2 tuần lễ nữa. Với những Sư đoàn như vậy, Tập đoàn quân Panzer III, có thể trù liệu cho một phản công và vá víu những lỗ thủng trên tuyến phòng ngự….

    ………………………..

    (*)Erich Dethleffsen là một sĩ quan tham mưu Đức có tiếng ở Mặt trận phía Đông trong suốt Thế chiến thứ II. Ông ta từng giữ chức Tham mưu trưởng Quân đoàn Panzer XXXIX (39) trong năm (1943-44).Ông ta được vinh thăng lên Thiếu tướng vào ngày 9/11/1944.. Sau đó ông ta được bổ nhiệm chức Tham mưu trưởng Cụm Tập đoàn quân Vistula một thời gian ngắn trước khi Hitler tự sát.Tiếp theo, ông ta giữ chức Trưởng phòng hành quân trong Bộ Tư lệnh tối cao Quân lực (OKW) thuộc chính phủ Doenitz sau chiến tranh. Ông bị người Anh bắt giữ làm tù binh cho đến năm 1948. Dethleffsen qua đời tại Munich vào ngày 4 tháng 7 năm 1980.


    (**).Reiner Stahel sinh tại Bielefeld ngày 15 tháng 1 năm 1892. Ông vào quân đội với tư cách là một Sĩ quan học viên trong năm 1911 trên cương vị chỉ huy Trung đội, Đại đội Bộ binh cũng như Đại đội pháo binh ở Thế chiến thứ nhất. Vào đầu năm 1918, ông ta được phép giải ngũ trên tư cách là một Đại úy danh dự để rồi gia nhập Quân đội Phần Lan mới thành lập được thành lập với tấm lon Thiếu tá. Được thăng chức lên trung tá ngay sau đó, ông giữ chức vụ Tư lệnh Tiểu đoàn Khinh binh 27, Trung đoàn Khinh binh số 2 và Tham mưu trưởng Sư đoàn 1 thuộc Quân đội Phần lan.Tiếp theo, ông ta vẫn là một sĩ quan dự bị Phần Lan cho đến năm 1934, khi ông tái gia nhập lực lượng vũ trang Đức với quân hàm Đại úy không quân (bí mật-mới thành lập). Ở đây, ông chủ yếu làm việc chuyên về pháo phòng không hoặc pháo phòng không hạng nhẹ. Sau khi giữ các chức vụ nhân viên Tham mưu thuộc Văn phòng Vũ khí Quân đội và Bộ Hàng không (1934-38), Stahel là Pháo đội trưởng thuộc Tiểu đoàn Pháo Phòng không hạng nhẹ số 73 (1938-39), Trung đoàn Pháo phòng không Dự bị hạng nhẹ 731 (1939-40),Tiểu đoàn Pháo phòng không Dự bị 226 (1940),cũng như Tiểu đoàn pháo phòng không 151 (1940)….Sau đó ông là một nhân viên thuộc Ủy ban Quan quản nước Pháp (1940-41)…rồi về làm Tư lệnh Trung đoàn Phòng không Cơ giới 34 (1941-42), Trung đoàn Phòng không 99 (1942), Sư đoàn Dã chiến Luftwaffe số 4 (1942-43), Lữ đoàn Phòng không số 22 (1943) tại Mặt trận miền Đông…Tiếp theo, ông được thuyên chuyển sang nước Ý, trên cương vị Tư lệnh lực lượng phòng không và bảo vệ an ninh thuộc phía Bắc Sicily (1943) và phụ trách một nhóm chiến đấu đặc biệt ở Rome trước khi trở về Nga. Ông được thăng chức Thiếu tá (1936) – Trung tá (1939) – Đại tá (1942) – Thiếu tướng (1943) và Trung tướng (1/7/1944). Sự nghiệp trong quân ngũ của ông sẽ còn được nhắc tới tại Warsaw và Rumania mà chúng ta sẽ đề cập ở các chương sau….


    (***).Trong Thế chiến thứ II, Theodor Tolsdorff trải qua các cấp bậc từ Trung úy lên tới Trung tướng với 14 lần bị thương.Chiến tranh kết thúc khi Theodor Tolsdorff nắm quyền chỉ huy Quân đoàn LXXXII (82) trên Mặt trận phía Tây.
    gaume1, bloodheartvn, meo-u5 người khác thích bài này.
  8. vuanthai

    vuanthai Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    15/03/2004
    Bài viết:
    384
    Đã được thích:
    64
    Lâu quá, mãi mới thấy Huytop tiếp tục.
    Để các bạn thấy rõ hơn , xin mượn tạm cái bản đồ trên wikipedia (hình như của Tazadeperla thì phải) cho những ai lười :
    Nếu cái bản đồ rắc rối với wikipedia thì mod xóa hộ nhé.
    [​IMG]
    bloodheartvn, tatpcit, meo-u2 người khác thích bài này.
  9. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.108
    Đã được thích:
    4.902
    Tớ phải làm tương ứng với bản đồ trong sách nguyên bản.....Bạn cứ post lên...Không vấn đề gì đâu....Còn rất xin lỗi mọi người, tự nhiên thời gian qua mất hứng dịch, chắc là do ăn nhậu nhiều quá....Bây giờ lấy lại cảm xúc làm việc rồi.....
    bloodheartvn, tatpcitviagraless thích bài này.
  10. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.108
    Đã được thích:
    4.902
    Trong thời điểm này, dường như Quốc trưởng cứ thong thả đi từng bước một sau những thay đổi chóng mặt trên chiến trường. Nếu Hitler đưa ra các quyết định này từ hai tuần trước, nó sẽ có tác động tích cực đến quá trình xảy ra các trận chiến, nhưng bây giờ thì không thể. Model trả lời thẳng thừng rằng ông không thể trông đợi lực lượng dự trữ cũng như mọi sự tiếp viện trong 8 ngày tới, vì ông ta sẽ khó có thể cầm cự với người Nga cho đến khi quân tiếp viện có mặt tại chiến trường. Hitler phản ứng lại bằng cách chỉ thị cho 2 Sư đoàn nữa thuyên chuyển từ Cụm Tập đoàn quân Bắc sang Cụm Tập đoàn quân Trung tâm (đó là Sư đoàn Bộ binh 69 và 93). Ông ta cũng ra lệnh tăng cường cho Cụm chiến đấu độc lập (kampfgruppen) von Gottberg 2 Trung đoàn cảnh sát, 2 Trung đoàn "Brunhilde" (tương tự như đội quân bảo vệ, giống như các trung đoàn Valkyrie). Và ông ta cho biết sẽ không nhân nhượng thêm chút nào nữa…

    Không có sự lãnh đạo nhất quán, Cụm Tập đoàn quân Trung tâm chỉ còn nước là tiếp tục rút lui. Người Đức tiếp tục lùi về phía sau sông Neman, theo hướng Grodno và Bialystok. Ngày 9/7/1944, Tướng von Saucken báo cáo rằng Sư Đoàn xe-tăng số 5 chỉ còn lại 6 PzKw IVs, 12 Panthers, 6 khẩu pháo chống tăng hạng nặng và 6 khẩu pháo tự hành. Sư Đoàn xe-tăng số 7 lúc này đã xuất hiện trong thành phần của Quân đoàn Panzer XXXIX (39). Sức mạnh của Sư đoàn chỉ còn được tính bởi 26 PzKw IVs, 6 khẩu pháo tự hành, 20 khẩu pháo chống tăng hạng nặng và 13 khẩu 88 mm. Tướng Saucken cũng tuyên bố rằng Sư đoàn Bộ binh 170 đã phải chịu rất nhiều thương vong và mất nhiều khí tài hạng nặng của nó đến mức khó có thể cầm chân người Nga được nữa…….

    Thiệt hại của người Nga cũng rất cao. Kể từ ngày 27/6/1944, Sư đoàn tăng số 5 Đức đã báo cáo tiêu diệt 486 xe tăng Liên Xô, 11 pháo tự hành, 119 súng chống tăng, 100 xe tải, người Nga còn phải đưa ra khỏi chiến trường 107 xe tăng khác về các xưởng quân khí thuộc hậu phương, sửa chữa cải tạo để cấp tốc đưa ngược trở lại chiến trường….

    Một điều kỳ lạ xảy ra trong ngày 9/7/1944, người Nga không tấn công Vilnius với tất cả lực lượng mà họ có trong tay. Tuy nhiên, ngày hôm sau, toàn thành phố đã bị dìm trong biển lửa, quân Staehl đã phải chịu đựng những đợt tấn công đến từ 2 Tập đoàn quân Sô-viết.XXXIX (39) và V (5) và tướng Reunhardt đã tuyên bố một cách rõ ràng dứt khoát rằng ông không có đủ lực lượng để giải vây và sẽ không cố gắng thêm một lần nữa , kể cả khi Hitler ra lệnh cho ông ta phải chấp hành mệnh lệnh: "Tôi không thể nào liên tục hành động chống lại sự xét đoán tốt hơn của chính bản thân tôi được "

    Vào ngày 11/7/1944, cuối cùng Hitler phải nhượng bộ. Staehl nói Quốc trưởng đã cho phép tiến hành phá vây. Ông ta thực hiện điều này trong đêm 12 rạng ngày 13/7/1944, với sự hỗ trợ bởi một đòn tấn công nghi binh đến từ Sư đoàn tăng số 6. Ông đã cứu được 3.000 người dưới quyền, nhưng tới hơn 12.000 người phải bỏ xác trên chiến trường. Hồng quân đã giải phóng Vilnius vào ngày hôm sau (13/7/1944).

    Các Sư đoàn mà Hitler hứa tăng cường cho Thống chế Model cũng không thể đến nơi tập kết. Cụm Tập đoàn quân Bắc phải chịu áp lực nặng nề đến từ Phương diện quân Baltic II và III Sô-viết, Phương diện quân Baltic I đã phá vỡ tuyến phòng thủ do Tập đoàn quân XVI của Tướng Paul Laux bảo vệ gần Dvinsk, phía nam của Dvina. Friessner không còn lấy nổi 1 Sư đoàn nào để dành cả. Ngày 12/7/1944, Friessner phải thông báo tới Hitler rằng ông ta buộc phải từ chối tấn công xuống phía nam để liên kết với Tập đoàn quân Panzer III, kể cả khi ông ta thành công trong việc làm như vậy, thì cũng không thể có đầy đủ lực lượng để duy trì hoạt động. Ông ta đề xuất Quốc trưởng cho phép ông ta lui quân về Cụm Tập đoàn quân của mình, đồng ý để Tập đoàn quân Panzer III trở về phòng tuyến Riga-Kaunas và để cho ông ta được tự do hành động. Friessner nói nếu không được chấp nhận, ông ta xin từ chức…

    Hitler dứt khoát từ chối tất cả các đề xuất của Friessner và một lần nữa, ông ta cố gắng nói về việc tập kết 5 Sư đoàn xe-tăng tại Kaunas, để phản công và đóng lại lỗ thủng trên phòng tuyến. Tướng Heusinger, Trưởng phòng tác chiến của OKH (Bộ Tư lệnh Lục quân Đức) đã chỉ ra rằng, tình hình trên chiến trường thay đổi với tốc độ quá nhanh, nhưng Quốc trưởng từ chối lắng nghe. Sang ngày hôm sau, Thống chế Model cho biết ông ta sẽ cố gắng ngăn chặn được đà tiến của người Nga đang hướng về phòng tuyến Kaunas-Grodno-Brest nhưng cần phải có những Sư đoàn xe tăng mới để thực hiện được điều đó. Rốt cuộc, trong ngày 14/7/1944, Hitler phải nhân nhượng chút ít. Ông ta quyết định; nhiệm vụ đầu tiên của Model, là phải ngăn chặn được đà tiến quân của người Nga, sau đó cố gắng tiến hành phản kích cũng như thiết lập lại sợi dây liên lạc với Cụm Tập đoàn quân Bắc. Mặt khác, bằng mọi giá Friessner phải giữ vững bằng được các vị trí hiện thời trên tuyến phòng vệ của mình đồng thời tấn công vào lỗ thủng trên phòng tuyến (đã bị người Nga phá vỡ) với lực lượng tương đương bằng 2 Lữ đoàn pháo tự hành xung kích, được sự yểm trợ mạnh mẽ đến từ lực lượng Luftwaffe dưới sự chỉ huy của Hermann Goering. Thế là ngay cả viên Thống chế của Đế chế thứ III cũng có đủ can đảm để phản đối chiến thuật phi thực tế kỳ quặc này, nhưng Hitler từ chối xem xét lại các mệnh lệnh của mình. Ông ta nói với các tướng lĩnh dưới quyền, nếu tiếp tục rút lui, người Đức sẽ mất nguồn nguyên liệu phục vụ cho nền công nghiệp chiến tranh như dầu mỏ từ Estonia, quặng sắt Thụy Điển, và Niken từ Phần Lan. Ngày 18/7/1944, Đại tướng Zeitzler thử cố gắng lần cuối thuyết phục Quốc trưởng hiểu ra mọi vấn đề và đề nghị Fuehrer cho phép Cụm Tập đoàn quân Bắc rút lui về phòng tuyến chạy dọc theo sông Dvina. Thấy Hitler cứ một mực không xem xét lại đề nghị của mình, Zeitzler đã xin từ chức. Nhưng Hitler không chấp thuận, nên người đứng đầu Bộ Tổng tham mưu Lục quân bèn cáo ốm. Quốc trưởng đã từng ban hành một mệnh lệnh nghiêm cấm không cho phép các sĩ quan tự nguyện từ bỏ các vị trí đang nắm giữ của họ (từ chức). Thế nhưng, chỉ 3 ngày sau, Hitler đã thải hồi Zeitzler và thay thế ông ta bằng Heinz Guderian, Tổng Thanh tra lực lượng Thiết giáp. Điều này xảy ra một ngày sau Điệp vụ Valkyrie ……

    ................................
    gaume1, bloodheartvn, tatpcit6 người khác thích bài này.

Chia sẻ trang này