1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Paul Carell - Hitler mặt trận miền Đông

Chủ đề trong 'Kỹ thuật quân sự nước ngoài' bởi huytop, 30/10/2015.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.227
    Đã được thích:
    5.331
    Hỏa lực pháo binh ban đầu đã hạ gục hầu hết các loại pháo yểm trợ của Wehrmacht bao gồm Tiểu đoàn Pháo binh 636 (được trang bị súng cối 210 mm) và Tiểu đoàn Pháo binh 814 (pháo phản lực hạng nặng). Sau đó, một cơn lốc bộ binh Nga đã tràn vào phòng tuyến do 2 Sư đoàn Bộ binh 215 và 290 bảo vệ. Sau khi 2 Sư đoàn này bị đánh tan thì quân Sô-viết ào ạt như nước vỡ bờ tràn vào hậu phương Đức và chiếm được thành phốBauske.

    Tướng Hilpert, chỉ huy Tập đoàn quân XVI đã cam kết tung lực lượng dự bị mà ông có – Lữ đoàn tăng 101 dưới quyền chỉ huy của Đại tá von Lauchert. Họ được điều tới nhằm ngăn chặn đà tiến của Quân đoàn Cơ giới hóa Cận vệ III Sô-viết và tạm thời cầm chân được sau những trận giao chiến ác liệt. Vào đêm ngày 15/9/1944, những mũi xung kích chỉ còn cách Riga có 25 dặm về phía nam và Schoerner xin phép được di tản ra khỏi thành phố Riga, vì đây là thời khắc cuối cùng ông ta có thể làm được. Không nhận được hồi âm, Schoerner đã trực tiếp bay tới Tổng hành dinh Fuehrer vào ngày hôm sau để xin ý kiến của Quốc trưởng. Một viên Tư lệnh khác có thể bị cách chức vì hành động như vậy, tất nhiên điều đó không đến với Tướng Schoerner, một con người luôn luôn nhiệt thành ủng hộ Đảng Quốc-xã. Hitler đưa ra một loạt các ý kiến phản đối nhưng cuối cùng buộc phải đồng ý rút lui nếu như Schoerner cố gắng cầm cự thêm hai ngày và nếu có thể, mệnh lệnh sẽ bị hủy trong thời gian đó. Trên thực tế, Tập đoàn quân Panzer III của Raus đã dự định tấn công vào ngày hôm sau, để giảm bớt áp lực cho Cụm Tập đoàn quân Bắc, và Hitler dường như mong muốn chờ đợi kết quả của trận chiến này.

    Cuộc phản kích của Raus đã được thực hiện với ba Sư đoàn thuộc Quân đoàn Panzer XXXIX của Saucken. Họ đã phá hủy 62 xe tăng, 29 khẩu pháo tự hành, 147 pháo chống tăng và 37 khẩu đội pháo dã chiến của người Nga. Tuy nhiên, cuộc phản kích này vẫn thất bại chỉ vì một lý do đơn giản là người Nga quá mạnh. Còn Schoerner trong lúc này buộc phải ném ra những gì mà ông có thể vơ bèo vạt tép được; từ các lính quân nhạc đến lính hậu cần, chỉ trừ mỗi Sở chỉ huy Công binh Cao cấp số 3 của Đại tá Geiger. Ông ra lệnh cho Geiger khẩn cấp xây dựng các cứ điểm phòng vệ tại Aa và Tuckum làm lá chắn bảo vệ cho khu vực Courland (Kurland) trong trường hợp Cụm Tập đoàn quân buộc phải rút lui vào vị trí cuối cùng, vì rõ ràng hiện giờ, đoàn quân của Schoerner đã bị kiệt sức.

    Nếu như trong ngày 16/9/1944, Tập đoàn quân XVIII vẫn còn giữ vững được các vị trí chiến đấu thì Quân đoàn I (thuộc Tập đoàn quân XVI) đã không thể trụ được. Khi màn đêm buông xuống, xe tăng Nga chỉ còn cách Riga có 15 dặm đường. Sang đến ngày hôm sau, Tập đoàn quân Xung kích II Sô-viết đã đè bẹp được phòng tuyến của Cụm tác chiến Độc lập Narva, giải phóng Tartu và phá bung sườn bắc của quân Đức. Trong một nỗ lực bảo vệ sườn nam của mình vào đêm hôm đó, Schoerner buộc phải ra lệnh cho một số đơn vị thuộc Quân đoàn Panzer SS III của Steiner, đặc biệt là Sư đoàn Bộ binh 11 Đông Phổ phải tiến hành cuộc rút lui 120 dặm từ sông Narva về thành phố Paernu bên bờ vịnh Riga (120 dặm) trong ngày 20 tháng Chín.

    Phần còn lại thuộc Quân đoàn SS Steiner sẽ được sơ tán bằng đường biển từ Reval (nay là Tallinn), thủ đô của Estonia. Giờ đây, Cụm tác chiến Độc lập Narva bị giải thể và Tướng Graser sẽ làm Tư lệnh của một Cơ quan tạm gọi là Bộ Tư lệnh Wehrmacht tại phương Đông có thẩm quyền đối với tất cả các hoạt động quân sự, các đơn vị SS, cảnh sát, chính quyền dân sự và RAD (Reichsa-rbeitsdienst – Dịch vụ Lao động Quốc gia Đức –tiếng Anh là Reich Labor Service).

    Khi sườn phía tây nam thuộc Tập đoàn quân XVIII Đức đã bắt đầu oằn lên trước những đòn tấn công không ngớt của người Nga, dường như khu vực Đông Phổ và Quân đoàn III SS có rất ít cơ hội đến đích trước khi Tập đoàn quân XVIII sụp đổ. Nếu họ không đến kịp thời và giữ vững “hành lang sống” cho thành phố Riga thì toàn bộ Tập đoàn quân XVIII sẽ bị tiêu tùng. Schoerner vội vã dồn mọi đơn vị cơ giới, các đơn vị pháo tự hành và pháo chống tăng ấn vào tay Tập đoàn quân XVIII tại thành phố Vortsjaerv. Biện pháp tuyệt vọng này cho phép phòng tuyến quân Đức ở Vortsjaerv tạm thời giữ vững, nhưng chỉ ở mức độ vừa đủ…

    Trong thời điểm này, ở hướng nam, Tập đoàn quân Panzer III lại phát động một đòn phản kích khác và lần này họ đạt chút ít thành công. Đến ngày 18 tháng Chín, họ đã găm được vào sườn quân Nga tới 10 dặm, ngăn chặn được lực lượng dự trữ của Hồng quân có thể dùng cho chiến dịch giải phóng Riga. Mặc dù vậy, vào ngày 19, các mũi nhọn tiền phương của quân Đỏ vẫn vươn tới một điểm gần Dvina, chỉ cách Riga về phía nam có 10 dặm đường. Cuối cùng, đến đây họ mới phải dừng lại….

    Ngày 20/9/1944, Quân đoàn Panzer SS III đã về được tới Paernu, trong khi Quân đoàn II (Tướng Hasse) xoay 180 độ và tiếp tục rút lui về phía nam, tạo thành hậu phương cho Tập đoàn quân XVIII. Mặc dù cuộc rút lui này là một cuộc hành quân chiến lược khéo léo không thể chối cãi dành cho Schoerner và các thuộc hạ của ông ta, nhưng miền bắc Estonia vẫn bị mất, và sự sống sót của Cụm Tập đoàn quân Bắc chưa có gì đảm bảo chắc chắn…
    tonkin2007, caonam_vOz, gaume14 người khác thích bài này.
  2. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.227
    Đã được thích:
    5.331
    Vào ngày 17/9/1944, một lực lượng hải quân Đức dưới quyền Phó Đô đốc Theodor Burchardi (1), Tư lệnh Hạm đội Đông Baltic, đã bắt đầu sơ tán các nhóm chiến đấu thuộc Quân đoàn SS Panzer III và và một số đơn vị cơ giới của Sư đoàn Bộ binh 11, cũng như những người Estonia trung thành với Đế chế, Cảnh sát Estonia và Sư đoàn SS Estonia 20. Cuộc di tản hoàn thành xong vào ngày 22 tháng 9, trước khi Hồng quân tiến vào Reval (Tallinn), Burchardi đã sơ tán 50.000 binh sĩ (hơn 13.000 người bị thương), 20.000 dân thường và gần một ngàn tù nhân…

    Vào thời gian này, Hitler đã chuyển Tập đoàn quân Panzer III (Raus) cho Cụm Tập đoàn quân Bắc và ra lệnh Schoerner tập hợp lại và phản kích cùng với các sư đoàn xe tăng của mình ở phía nam và bộ binh ở phía bắc, nhằm bao vây và tiêu diệt toàn bộ Phương diện quân Baltic I trong khu vực vòng cung ở phía tây nam thành phố Riga. Tuy nhiên, người Nga đã không cho phép Schoerner có đủ thời gian để tiến hành cuộc triển khai binh lực như vậy…

    Trong ngày 18 tháng 9, bằng cách sử dụng 6 Sư đoàn dự bị được giải phóng bởi vì cuộc phản công thuộc Tập đoàn quân Panzer III tạm dừng lại, quân Đức đã tiến công dọc trên tất cả các tuyến mặt trận. Trong khu vực thuộc Tập đoàn quân XVIII, Quân đoàn XXVIII đã bắt đầu phản công, nhưng mà bên Quân đoàn L(50) không thể ngăn chặn các xe tăng hạng nặng của Liên Xô, ở đó, quân Đỏ đã phá vỡ sự liên kết giữa Sư đoàn Bộ binh 21 Đông Phổ và Sư đoàn Bộ binh 31. Sư đoàn 31 bị đánh bật trở lại Wolmar, nơi họ chiến đấu cầm cự được nhiều giờ, cuối cùng buộc phải rút lui sau khi mặt trời lặn.

    Sư đoàn Bộ binh 21 hầu như bị tiêu diệt. Trong số những người thiệt mạng có một người anh hùng rất đặc biệt của Sư đoàn – đó là Đại tá Herbert Schwender – chỉ huy Trung đoàn Bộ binh 45. Anh được truy tặng Huân chương Hiệp sĩ Thập tự đính kèm Lá sồi và Thanh kiếm tương đương với huân chương Thánh giá Victoria hoặc Huân chương Danh dự của Quốc hội. Anh mới có 32 tuổi đời. Cùng số phận như Schwender là Tướng Bộ binh Wilhelm Wegener, chỉ huy của Quân đoàn L (50). Ông ta buộc phải cầm vũ khí để chiến đấu khi người Nga tràn ngập trận địa của Quân đoàn ông….

    Sự sụp đổ đã gần đến với Tập đoàn quân XVIII, Tướng Boege báo cáo rằng kể từ ngày 14 tháng Chín, ông phải đối đầu với 70 Sư đoàn, 2 Quân đoàn tăng cũng như một số Lữ đoàn độc lập Nga. Những người lính dưới quyền ông đã hạ được tới 622 xe tăng nhưng 10/18 Sư đoàn của ông lúc này chỉ tồn tại ở dạng chiến đoàn (kampfgruppen)….

    Ngày hôm sau, 19 tháng 9, là một ngày thảm họa cho Cụm Tập đoàn quân Bắc. Quân Nga đã bao vây được Sư đoàn Bộ binh 205 ở gần Misa. Ngay lập tức, Tướng von Mellenthin đã phát động một nỗ lực phá vây và họ đã đến được với Sư đoàn Bộ binh 215 tại Vecmuiza, nhưng sư đoàn của ông không còn khả năng chiến đấu nữa….

    Tập đoàn quân XLIII (43) Sô-viết giờ đây đã tiến sát tới thành phố Riga, Quân đoàn X của Trung tướng Hermann Foertsch (2) đã bị đập tan ở phía tây Madona, và Phương diện quân Baltic III đã đập tan phòng tuyến của quân Đức và vượt qua Valga. Sư đoàn Bộ binh Cơ giới SS 11“Nord-land” (tư lệnh là Thiếu tướng SS Joachim Ziegler) đã phải mở hết tốc lực hành quân 250 dặm trong có 4 ngày đêm để đến được phía nam Riga trong ngày 22/9 trợ giúp kịp thời cho Quân đoàn X và ngăn chặn được một thảm họa sắp xảy ra.

    Vào thời điểm này, Schoerner tiếp tục chuyển các đơn vị quân đội về đầu cầu Courland. Ngày 24/9/1944, ông đã buộc phải di chuyển Sở chỉ huy của mình từ Segewold đến Cung điện Pelci gần Goldingen, Kurland. Đến ngày 26 tháng 9, các Sư đoàn Bộ binh 11, 30, 31 và 218 và Sư đoàn Bộ binh Cơ giới SS 11“Nordland”, Sư đoàn “Niederlande” cũng như đám tàn quân thuộc Sư đoàn Bộ binh 21 đã có mặt ở Courland hoặc đang trên đường tới đó. Thống chế Schoerner cũng ra lệnh cho Thiếu tướng Otto Rauser, chịu trách nhiệm chính về hậu cần của Cụm Tập đoàn quân Bắc lặng lẽ bắt đầu triệt thoái ra khỏi thành phố Riga.

    Mùa hè đã qua và đang nhường chỗ cho mùa thu, còn mùa đông khắc nghiệt của nước Nga không còn xa xôi nữa. Những cơn mưa đã ập tới, lạnh lẽo và không ngừng nghỉ. Những trận gió thổi qua, làm cho những người lính Werhmacht cảm thấy lạnh buốt tới tận xương tủy trong khi họ hành quân quay về một nơi sẽ sớm được biết đến với cái tên Courland Pocket. Tuy nhiên, những người Latvia lại cảm thấy một sự lạnh lẽo khác, đó là nỗi sợ hãi. Họ biết rằng họ sắp bị bỏ rơi trước sự thương xót mong manh của lính Hồng quân, đặc biệt là những đội cảnh sát bí mật của Stalin đang bám theo sát gót…

    Ít nhất là cho đến ngày 27/9, cuộc rút lui đã tạm thời kết thúc. Dải phòng tuyến của 2 Tập đoàn quân XVI và XVIII đang từ 240 dặm giảm xuống còn có 70 dặm. Bây giờ, Liên sô có thể tấn công, xiết chặt hơn nhưng lại có độ khó cao cũng như ít có cơ hội giành chiến thắng hơn. Ngày 27 tháng Chín, thông tin từ Tập đoàn quân XVI đã cho thấy những khí tài hạng nặng của đối phương đã rời khỏi phòng tuyến và di chuyển theo hướng tây nam…

    Do đó, Schoerner đã tăng cường cho Tập đoàn quân Panzer III một nhóm quân do Đại tá Panzer von Lauchert chỉ huy (bao gồm Lữ đoàn pháo tự hành 303 và Lữ đoàn tăng SS “Gross”). Ông cũng chuyển lại Trung đoàn tăng 25 và Trung đoàn Bộ binh Cơ giới II/6 cho Sư đoàn tăng số 7 để họ còn có thể tác chiến xa hơn về phía nam..

    Trên thực tế, Đại bản doanh Sô-viết tối cao (STAVKA) đã quyết định tấn công ở phía tây theo hướng Memel (Klaypeda) với 2 Phương diện quân Baltic III và I trong khi Phương diện quân Baltic II và III (phần còn lại) sẽ truy đuổi Cụm Tập đoàn quân Bắc vào Courland. Đã thế, Hitler lại còn cho rằng đây là thời điểm mà Cụm Tập đoàn quân Bắc có thể tiến hành phản công. Vào ngày 30 tháng 9, Schoerner nói với Hitler rằng để tấn công, Cụm Tập đoàn quân Bắc phòng tuyến phía đông thành phố Riga trở lại các vị trí ở gần thành phố hơn; bắt đầu sơ tán Riga để đề phòng trường hợp xấu nhất; nhận thêm 30.000 người tới (mà Hitler vẫn chưa gửi đến). Và để tiến hành tập kết một lực lượng lớn như vậy, Schoerner không tin rằng ông có thể hoàn thành tất cả các công việc này trước ngày 3 tháng 11…..
    ……………..
    (1). Theodor Burchardi (1892-1983) được sinh ra ở Homburg vào năm 1892 và gia nhập Hải quân Hoàng gia với tư cách là một học viên hải quân vào năm 1911. Ông phục vụ ở các tầu phóng ngư lôi trong phần lớn Thế chiến thứ nhất. Khi Thế chiến thứ hai nổ ra, ông là Thuyền trưởng của tàu tuần dương Koeln (1937-40) ông là Tư lệnh hải quân phía Đông (1941-44) và Phó Đô đốc, Tư lệnh Hạm đội Đông Baltic (1944-45). Được thăng cấp Đô đốc vào năm 1945, ông được ra tù năm 1946 và chết tại Glamecksubrg bên bờ biển Baltic năm 1983…..


    (2). Hermann Foertsch (1895-1961) là một vị tướng người Đức trong Thế chiến thứ hai. Foertsch đã bị xét xửa tại Phiên tòa xử con tin 1947 nhưng được trắng án. Sau khi được tha bổng, Foertsch đã dành thời gian trong việc phát triển sự tái vũ trang của Đức nhiều năm trước khi thành lập chính thức Bundeswehr (quân đội Tây Đức) vào năm 1955. Năm 1950, Foertsch là thành viên hàng đầu của nhóm được chọn cựu các sĩ quan cao cấp của Wehrmacht được Thủ tướng Konrad Adenauer mời tham dự hội nghị nhằm thảo luận về tái vũ trang Tây Đức…
    --- Gộp bài viết: 05/05/2020, Bài cũ từ: 05/05/2020 ---
    [​IMG]
    Ảnh : Đô đốc Theodor Burchardi (1892-1983)
    --- Gộp bài viết: 05/05/2020 ---
    [​IMG]
    Ảnh : Đại tá Herbert Schwender (1912-1944)
    --- Gộp bài viết: 05/05/2020 ---
    [​IMG]
    Ảnh : Hermann Foertsch (1895-1961)
    tonkin2007, meo-u, tatpcit4 người khác thích bài này.
  3. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.227
    Đã được thích:
    5.331


    Schoerner không bao giờ nghĩ rằng Phương diện quân Baltic I có thể triển khai lại một nỗ lực chống lại Tập đoàn quân Panzer III trước ngày 16 tháng 10. Cuối tháng 9, Guderian đã gửi cho anh ta một chỉ thị (dĩ nhiên phải được Hitler chấp thuận) cho phép ông ta gửi một biệt đội xe tăng mạnh từ Tập đoàn quân Panzer III về phía bắc, để chặn đòn phản kích (nếu có) của đối phương tới thành phố Memel. Nhưng Schoerner lại không tin rằng Memel đang gặp nguy hiểm, vì vậy ông đã phớt lờ sự cảnh báo của Guderian.

    Schoerner đã sai. Chỉ vào ngày 5/10/1944, Phương diện quân Baltic I của Ivan Bagramian đã tấn công Tập đoàn quân Panzer III dọc theo một chiều dài mặt trận tới 60 dặm về phía tây Shaulyay với 29 Sư đoàn Bộ binh, 1 Quân đoàn Cơ giới hóa với trên 500 xe-tăng và 4 Lữ đoàn tăng độc lập. Trọng lực lần này nhắm vào Sư đoàn Bộ binh xung kích (Volksgrenadier) 551 do Đại tá Siegfried Verhein (1) chỉ huy. Sư đoàn VG 551 phải chịu trách nhiệm cho một khu vực dài 24 dặm, nó dài đến mức ông ta chỉ đủ lực lượng bảo vệ tại một số điểm dân cư, đầu mối giao thông quan trọng. Chỉ đến cuối ngày, Sư đoàn VG 551 đã bị đập tan và Phương diện quân Baltic I thọc được một mũi dùi sâu tới 10 dặm vào hậu phương Quân đoàn XXVIII (Đức)…

    Ngày 6 tháng Mười, Bagramian đã ra lệnh cho Tập đoàn quân xe-tăng Cận vệ V mở hết tốc lực tiến tới Memel, trong khi Tập đoàn quân XXXIX (39) nằm bên sườn phải của Phương diện quân Belorussia III bắt đầu mở cuộc tấn công vào Tilsit , và Phương diện quân Leningrad bắt đầu một cuộc tấn công dữ dội vào Saaremaa, một hòn đảo tạo thành hàng rào chính ngăn cách vịnh Riga và biển Baltic, chỉ cách mũi Courland chưa đầy 20 dặm (Wermarcht sẽ rút quân hết trên đảo vào giữa tháng này )….

    Tuy thế, Schoerner ít để ý nhiều đến số phận của đảo Saaremaa vì quá bận rộn ở các nơi khác. Ông ra lệnh tăng cường thêm Sư đoàn Bộ binh xung kích “Grossdeutschland” cho Tập đoàn quân Panzer III trong khu vực Memel. Đồng thời, ông cũng phái Sư đoàn tăng 14 di chuyển theo hướng nam cùng với Tiểu đoàn săn tăng hạng nặng 502 kết hợp thêm 2 Tiểu đoàn pháo binh hạng nặng – nhưng tất cả đã là quá muộn…

    Trong ngày 7 tháng 10, toàn bộ tuyến phòng thủ thuộc Tập đoàn quân Panzer III đã bị Hồng quân phá vỡ hoàn toàn. Hai Tập đoàn quân Xe tăng Cận vệ V và XLIII(43) đã vươn ra tới bờ biển ở cả 2 phía bắc và nam thành phố Memel vào ngày 9 tháng 10, trong khi một số đơn vị khác của Nga đã tiếp cận tới biên giới Đông Phổ trong buổi tối ngày 7/10/1944. Tại đây, trong thời điểm ấy, không hề có đơn vị nào của Đức bảo vệ, ngoại trừ chỉ có các đơn vị đang trong thời kỳ huấn luyện thuộc Quân đoàn Dã chiến khinh binh II (Bộ binh nhẹ) dưới quyền Tướng Bộ binh Karl von Oven. Nhưng thật may mắn cho Đông Phổ, Liên Xô không hề biết điều này….

    Trong khi đó, khu vực đặt Sở chỉ huy Tập đoàn quân Panzer III đã bị quân Nga tràn ngập buộc Tướng Raus và các nhân viên tham mưu phải cầm vũ khi trực tiếp chiến đấu và tìm cách thoát khỏi vòng vây rút về Memel – nơi mà Quân đoàn XXVIII của Gollnick đã thành lập một đầu cầu đổ bộ xung quanh bến cảng với đám tàn quân của các Sư đoàn Bộ binh 58, Sư đoàn tăng số 7, “Grossdeutschland” , những người còn sót của Sư đoàn VG 551 – cũng như Trung đoàn Pháo phòng không số 6, Tiểu đoàn săn tăng hạng nặng 502, các Tiểu đoàn Pháo Phòng không Hải quân 217, 227, bốn Tiểu đoàn an ninh cùng một vài đại đội Volkssturm (dân quân). Cụm Tập đoàn quân Bắc, hiện thời có 26 Sư đoàn (2 trong số đó là Sư đoàn tăng) đã bị cắt đứt lần hai và đây cũng là lần cuối cùng…

    Ngày 9/10/1944, Schoerner thông báo cho Hitler rằng ông ta sẽ phản kích theo hướng Memel nhằm giải cứu Quân đoàn XXVIII. Tuy nhiên, cần có đầy đủ cơ số người và vũ khí dành cho chiến dịch này, đồng thời phải căng sức bảo vệ khu vực bắc Courland trước mọi cuộc tấn công đổ bộ có thể xảy ra, ông ta buộc phải sơ tán ra khỏi thành phố Riga. Hitler đã trì hoãn, tạm thời không đưa ra quyết định về số phận Riga đến tận ngày 11/10/1944…
    ……………………..

    (1). Siegfried Verhein (1897-1963) không phải chịu trách nhiệm cho thảm họa này; ông vẫn giữ lại những gì của Sư đoàn trong suốt phần còn lại của chiến tranh. Ông được thăng cấp Thiếu tướng vào cuối năm 1944 và Trung tướng vào năm 1945…Sau chiến tranh, Siegfried Verhein đã trải qua mười năm tiếp theo trong các nhà tù của Liên Xô...
    --- Gộp bài viết: 07/05/2020, Bài cũ từ: 07/05/2020 ---
    [​IMG]
    Ảnh : Siegfried Verhein (1897-1963)
    --- Gộp bài viết: 07/05/2020 ---
    [​IMG]
    Ảnh : Karl von Oven (1888-1974)
    tonkin2007, meo-u, tatpcit3 người khác thích bài này.
  4. ngthi96

    ngthi96 Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    10/07/2008
    Bài viết:
    1.508
    Đã được thích:
    7.658
    Tiểu đoàn săn tăng hạng nặng 502 đúng ra là Tiểu đoàn xe tăng hạng nặng 502 (trang bị toàn xe tăng Tiger)
    meo-u thích bài này.
  5. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.227
    Đã được thích:
    5.331
    Ok Em...Anh viết nhầm..Lúc ấy có chút rượu ...buồn ngủ quá...
  6. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.227
    Đã được thích:
    5.331
    Tuy thế, Hải quân Đức đã phản ứng nhanh chóng để cứu lính đồn trú tại Memel. Họ đã gửi các đội tàu mặt nước 14, 15, 16, tàu quét mìn 22, tàu ngầm U-boat 24 và cuối cùng là tàu kiểm soát không lưu Hans Albrecht Wedel. Mọi hoạt động cứu trợ được thực hiện từ ngày 7 đến ngày 12 tháng 10; quân đồn trú đã được giải cứu, nhưng chỉ một phần nhỏ trong số 30.000 dân thường có thể thoát ra được.

    Nhiều người còn lại đã bị người Nga hãm hiếp và bị sát hại. Ngoài ra, bốn sư đoàn của Đức, bao gồm Grossdeutschland và Sư đoàn tăng số 7 đã từng trở nên nổi tiếng là những “Sư đoàn Ma” của Rommel trong chiến dịch chinh phục nước Pháp năm 1940 đã bị mất hết xe tăng, pháo binh và xe vận tải. Các Sư đoàn này sẽ phải được tái thiết lại hoàn toàn…

    Trong ngày 10 tháng Mười, Hồng quân đã áp sát thành phố Riga và bắt đầu kiểm soát thành phố bằng hỏa lực pháo binh. Vào thời điểm này, OKH đã chuyển lại Tập đoàn quân Panzer III về Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Họ có 1 Quân đoàn đang bị bao vây tại Memel, quay lưng ra biển và một Quân đoàn bị chia cắt ở phía bắc, nơi họ từng gia nhập Cụm Tập đoàn quân Bắc. Điều này khiến cho Tập đoàn quân Panzer III chỉ có sức mạnh hoạt động hiệu quả tương đương với 1 Quân đoàn, và họ đang bị ghim chặt tại thành phố Tilsit để chống lại các đợt tấn công từ Tập đoàn quân XXXIX (39) Sô-viết…

    Lần lượt hết đội này đến đội khác, các Sư đoàn thất trận thuộc Tập đoàn quân XVIII lặng lẽ rút lui qua thành phố Riga, giờ đây trông giống như một thành phố chết. Sư đoàn Phòng không Cơ giới hóa số 6 của Trung tướng Anton Werner bảo vệ tuyến đường rút lui với hàng chục phân đội pháo phòng không (AA) trong đó có tới 33 khẩu AA cỡ nòng 88 mm. Sư đoàn Bộ binh 227 của Thiếu tướng Maximilian Wengler (1) cùng với Lữ đoàn Pháo Tự hành 393 dưới quyền Đại úy Barths được coi là đội chặn hậu thuộc Tập đoàn quân. Sau khi khẩu pháo tự hành cuối cùng vượt qua Duena, các kỹ sư công binh đã thổi bay cây cầu cuối cùng, lúc 2 giờ đêm ngày 13/10/1944..

    Thành phố Riga đã được những chiến sĩ Hồng quân trong Phương diện quân Baltic III dưới quyền của tướng I. I. Maslennikov giải phóng trong ngày 13/10 và năm ngày sau, 3 Tập đoàn quân Sô-viết đã tấn công vào vùng Đông Phổ. Ngày 21 tháng Mười, Hitler đã quyết định rằng ý tưởng của Schoerner đối với một cuộc phản công do Cụm Tập đoàn quân Bắc thực hiện đã không còn khả thi và ra lệnh cho ông ta chuyển qua thế trận phòng thủ. Mười ngày sau, Quốc trưởng từ chối một kế hoạch khác của Schoerner nhằm thiết lập lại mối liên lạc ở phía nam và buộc chia cắt các Sư đoàn thuộc Cụm Tập đoàn quân Bắc bởi tuyến đường trên biển Baltic. Hitler ngoảnh mặt với những lời cầu xin liên tục của Guderian cho rằng toàn bộ Cụm Tập đoàn quân Bắc nên rút quân trở về Đức. Giờ đây, những người lính Đức bị kẹt lại ở “trại tù binh có vũ trang Courland” trong phần còn lại của Thế chiến thứ II, nơi họ không phải thực hiện mục đích chiến lược nào nữa…

    Mặc dù đang trong tình hình vô vọng nhưng tinh thần của quân đội Đức và các đồng minh của họ vẫn lên cao một cách đáng kể. Chẳng hạn, khi các thành phố Reval (Tallinn) và Riga sụp đổ, mọi người đều tưởng rằng sẽ có một sự mất tinh thần và tuyệt vọng đến từ các tiểu đoàn của Estonia và Latvia. Nhưng không, thay vào đó, khi di tản qua thành phố Riga, các chiến binh thuộc Tiểu đoàn tinh nhuệ 19 đã vừa hành quân vừa hát trong hành tiến…

    Ngày 15 tháng 10, Liên Xô đã phát động nỗ lực lớn đầu tiên của họ để nghiền nát “Courland Pocket”, khi họ tấn công vào phòng tuyến do Sư đoàn SS Grenadier 19 “Latvian No. 2” và Trung đoàn Grenadier 504 của Đức gần khu vực Dzukste. Sau một tuần giao tranh hết sức khốc liệt, những người lính Latvia và Đức vẫn giữ vững các vị trí phòng thủ, cầm chân được 2 Lữ đoàn tăng và 1 Sư đoàn Bộ binh Sô-viết. Trong các đợt giao tranh cho tới ngày 7/11, các đơn vị phòng thủ của Schoerner (2) đã loại khỏi vòng chiến 522 xe-tăng Nga; đó chính là tổng số những xe tăng của Nga bị 20 phân đội Pháo binh dã chiến kết hợp với pháo chống tăng của Đức hạ gục. Hồng quân chỉ tiến thêm vẻn vẹn có một dặm trong nỗ lực đầu tiên nhằm xóa sổ “Courland Pocket”, và họ cũng chỉ tiến thêm có 5 dặm nữa trong 8 tháng tới mà thôi….

    Vào thời điểm này, từ cuối tháng Chín và đầu tháng Mười, Tập đoàn quân VIII của Nga - bắt đầu sử dụng đội tàu đổ bộ do Mỹ sản xuất đã tiến hành các cuộc tấn công đổ bộ vào các đảo nằm trên Biển Baltic thuộc vịnh Riga. Những đảo trên đang được các Sư đoàn Bộ binh 23 và 218 Đức bảo vệ (dưới quyền chỉ huy của các Trung tướng Hans Schirmer và Viktor Lang). Họ đã cầm chân được 6 Sư đoàn Nga trong 8 tuần lễ, Sau đó, họ được Hải quân Đức sơ tán về Courland, mà không bị mất các loại vũ khí hạng nặng. Tuy nhiên, những trận giao tranh trên các đảo thuộc biển Baltic này đã tăng cường hơn nữa sự cô lập 2 Tập đoàn quân XVI và XVIII trong “Courland Pocket”, thuộc miền đông Latvia. Thời điểm này, trọng tâm của các trận chiến thuộc mặt trận miền Đông đã chuyển về phía Nam Âu, đến đất nước Rumania xinh đẹp, nơi mà lực lượng Wehrmacht của Hitler đã phải lãnh thêm một thất bại thảm khốc khác….
    ……………………
    (1). Maximilian Wengler (1890-1945). Vào cuối chiến tranh, Wengler nắm quyền chỉ huy Sư đoàn Bộ binh 83 (27/3/1945) chiến đấu tại khu vực Gotenhafen(miền bắc Ba-lan). Sư đoàn, sau khi thoát khỏi vòng vây quanh thành phố đã tiếp tục chiến đấu tại khu vực Oxhöfter Kämpe và Pillau-Neutief, nơi mà Wengler và các nhân viên tham mưu bị giết bởi một quả bom rơi trúng Sở chỉ huy trong ngày 25/4/1945.


    (2). Thống chế Schoerner đã kết thúc chiến tranh trên cương vị Tư lệnh Cụm Tập đoàn quân A (tên gọi mới của Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina) tại Tiệp khắc và Đông Đức..Ngày 28/4/1945, Hitler thông báo cho Schoerner sẽ làm Tham mưu trưởng Quân đội sau khi ông (Hitler) chết. Hai ngày sau, Hitler tự sát; còn Schoerner rời bỏ quân lính, cố gắng tìm cách chạy đến khu vực núi Alpine. Nhưng ông ta đã bị bắt bởi các thành viên thuộc Sư đoàn tăng số 1 vào ngày 18/5/1945. Họ giao lại cho người Mỹ và sau đó người Mỹ chuyển ông cho người Nga xét xử. Schoerner bị kết án 25 năm tù giam nhưng được phóng thích vào năm 1955 và chuyển về Munich sinh sống. Tại đây ông bị kết án 4 năm rưỡi tù vì tội ngộ sát. Ông lại trở về Munich sau khi được thả ra và chết trong sự nghèo khó vào ngày 6 tháng 7 năm 1973, ở tuổi tám mươi mốt…..


    CHƯƠNG NÀY ĐẾN ĐÂY LÀ HẾT…TỚ SẼ NGHỈ VÀI NGÀY ĐỂ SCAN CHƯƠNG MỚI VÀ ĐẶT TIÊU ĐỀ…TUẦN TỚI SẼ TIẾP TỤC HẦU CÁC BÁC…
    --- Gộp bài viết: 08/05/2020, Bài cũ từ: 08/05/2020 ---
    [​IMG]
    ẢNH : VỊ TRÍ BAN ĐẦU CỦA CỤM TẬP ĐOÀN QUÂN BẮC TRONG POCKET COURLAND..(10/10/1944)
    --- Gộp bài viết: 08/05/2020 ---
    [​IMG]
    Ảnh : Thiếu tướng Maximilian Wengler (1890-1945)
    tonkin2007, gaume1, meo-u2 người khác thích bài này.
  7. ngthi96

    ngthi96 Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    10/07/2008
    Bài viết:
    1.508
    Đã được thích:
    7.658
    Trong các đợt giao tranh cho tới ngày 7/11, các trung đoàn của Schoerner đã loại khỏi vòng chiến 522 xe-tăng Nga; trong khi tổn thất của mình chỉ là 20 khẩu đội pháo chống tăng và dã pháo
    meo-u thích bài này.
  8. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.227
    Đã được thích:
    5.331
    OK Em...anh sẽ sửa lại...
  9. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.227
    Đã được thích:
    5.331
    [​IMG]
    Ảnh : Đại tướng Eduard Dietl, Tư lệnh Tập đoàn quân Sơn cước XX hoạt động trên vùng Viễn Bắc thuộc Mặt trận miền Đông (1942-44). Sau chuyến công tác tại Tổng hành dinh Fuehrer, Tướng Dietl đã thiệt mạng khi máy bay chở ông bị rơi trên đường trở về Sở chỉ huy Tập đoàn quân ngày 23/6/1944. Nguồn : Đại học Chiến tranh Quân đội Hoa Kỳ…..
    tatpcitmeo-u thích bài này.
  10. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    1.227
    Đã được thích:
    5.331


    CHƯƠNG V - RUMANIA




    Phía nam Ukraina – “Đi đêm” sau lưng Antonescu – “Black Sunday” – Xung quanh Jassy – Gọng kìm kép – Liên minh Chính trị sụp đổ - Số phận hẩm hiu vẫn theo Tập đoàn quân VI – Đòn kết liễu….

    Nghe thì có vẻ khó tin, Đại tướng Julian Friessner chắc chắn sẽ nhận được kết thúc tồi tệ nhất trên con đường binh nghiệp khi ông ta hoán đổi vị trí Tư lệnh với Ferdinand Schoerner trong ngày 23/7/1944. Vào thời điểm này, Cụm Tập đoàn quân Nam Ukraina bao gồm Tập đoàn quân VI và VIII của Đức sát cánh cùng với Tập đoàn quân III và IV Rumania. Tuy nhiên, đến lúc này, người Rumania không còn toàn tâm toàn ý chiến đấu dưới sự lãnh đạo của người Đức nữa. Chính vì thế, vào tháng 5 năm 1944, Schoerner đã phải đưa ra phương án thỏa hiệp. Ông tạm thời chia Cụm Tập đoàn quân của mình (tiếng Đức gọi là Heeresgruppe) thành hai Cụm quân (Armeegruppen) được mang tên theo hai vị Tư lệnh của 2 Cụm. Đó là Cụm quân Dumitrescu (do Đại tướng Rumania Petre Dumitrescu – Tư lệnh Tập đoàn quân III Rumania) và Cụm quân Woehler (Tướng Bộ binh Otto Woehler, Tư lệnh Tập đoàn quân VIII Đức) chỉ huy (Bộ chỉ huy Armeegrupp -cụm quân là cấp trung gian giữa cấp quân đoàn với cấp tập đoàn quân. Sách này để nguyên không dịch nhằm tránh lầm lẫn). Armeegruppe Dumi-trescu bao gồm Tập đoàn quân III Rumani và Tập đoàn quân VI Đức dưới sự chỉ huy của Tướng Pháo binh Maxi-milian Fretter-Pico. Armeegruppe Woehler bao gồm Tập đoàn quân VIII Đức và Tập đoàn quân IV Rumani. Lần đầu tiên trong cuộc chiến, trên thực tế các viên Tư lệnh Đức tạm thời phải đứng phía sau các Đồng minh nước ngoài (thay vì trên danh nghĩa). Quân đoàn LXIX (69) do Tướng Bộ binh Helge Auleb chỉ huy (đảm bảo khu vực hậu phương thuộc Cụm Tập đoàn quân Nam Ukraina)..

    Schoerner không quan tâm đến sự sắp xếp này và muốn thực hiện “các biện pháp mạnh mẽ hơn” nhằm đưa Cụm Tập đoàn quân vào thế tấn công. Tuy nhiên, ông đã bị Hitler cản bước vì Quốc trưởng lo rằng Schoer-ner có thể gây ra thiệt hại thêm cho quan hệ đối ngoại của Đức. Do đó, các sư đoàn Đức vẫn phải phụ thuộc vào hệ thống đường sắt tại Hungary và Rumani để đảm bảo cho hệ thống hậu cần của họ. Cả hai hệ thống có công suất hạn chế và bị mục rỗng bởi sự kém hiệu quả.

    Các máy bay trinh sát Luftwaffe thỉnh thoảng phải bay hơn 100 dặm để tìm kiếm những đoàn tàu mà họ bị mất liên lạc. Phải mất hai đến ba tuần để các nguồn tiếp liệu do người Đức cung cấp mới đến được mặt trận – nếu đến nơi an toàn. Hầu hết quân Đức (kể cả các tiểu đoàn dự trữ) chỉ thích hành quân trên đường còn hơn là phụ thuộc vào hệ thống đường sắt không đảm bảo của Rumani và Hungary.

    Trong thời điểm này, ở phía bắc, bên sườn trái thuộc Cụm Tập đoàn quân Nam Ukraina, Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina đang trên đà sụp đổ. Như trong các chương trên từng đề cập, vào ngày 29/6/1944, Thống chế Model đã trở thành người chỉ huy của Cụm Tập đoàn quân Trung tâm đồng thời vẫn giữ nguyên quyền chỉ huy Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina. Tuy nhiên, mọi công việc tác chiến hàng ngày đã đổ lên vai Joseph Harpe, chỉ huy Tập đoàn quân Panzer IV và kiêm nhiệm Phó Tư lệnh Cụm Tập đoàn quân. Harpe phải chuyển quyền chỉ huy Tập đoàn quân Panzer IV sang cho Tướng Panzer Hermann Balck, cựu Tư lệnh Quân đoàn Panzer XLVIII(48). Nhằm giúp cho Cụm Tập đoàn quân của Model ổn định và có khả năng ngăn chặn được “cơn hồng thủy Sô-viết”, Hitler và OKH dần dần chuyển một số đơn vị từ các Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina và Nam Ukraina tới Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Có thể kể ra các đơn vị : Nhân viên tham mưu Quân đoàn Panzer XL(40); Nhân viên tham mưu Quân đoàn Sơn cước XXXIX(39); Các Sư đoàn tăng 3, 14 và 23; Sư đoàn Bộ binh Cơ giới hóa Grossdeut-schland; Sư đoàn khinh binh 97 và Sư đoàn Bộ binh 304.

    Vào tháng 6 và tháng 7/1944, Harpe đã phát hiện các sự tập trung lớn của quân Sô-viết, đặc biệt là các lực lượng thiết giáp tại các vùng lân cận thuộc Tarnopol, Luzk và Kovel. Tuy nhiên, người Đức thiếu mọi thứ dự trữ chiến lược để củng cố phòng tuyến của ông ta. Rồi điều đó cũng xảy đến trong ngày 13/7/1944, Phương diện quân Mặt trận Ucraina dưới sự chỉ huy của Nguyên soái Konev bao gồm (các Tập đoàn quân Xe-tăng I, III và Cận vệ IV; các Tập đoàn quân I, III, XIII, XVIII, XXXVIII (38), LX(60) và Cận vệ V; cùng với 2 Lữ đoàn kỵ binh độc lập và 2 Tập đoàn quân Không quân) bắt đầu chuyển sang tấn công, trọng lực của Hồng quân chủ yếu đánh vào nơi tiếp giáp giữa hai Tập đoàn quân Panzer I và IV của người Đức. Sư đoàn Bộ binh 340 Đức do Thiếu tướng Otto Beutler (1) đã bị tràn ngập và Hồng quân ào ạt đổ vào hậu phương người Đức. Một mũi tấn công thứ hai của Konev nhắm vào phòng tuyến Sư đoàn Bộ binh 349 do Trung tướng Otto Lasch chỉ huy tại nơi tiếp giáp giữa 2 Quân đoàn XIII và Panzer XLVIII (48) cũng tạo ra một bước đột phá lớn. Kết quả là, Quân đoàn XIII bị bao vây chặt tại Brody (tham khảo Chương III), và toàn bộ tuyến phòng thủ thuộc Cụm Tập đoàn quân đội Bắc Ukraina đã bị vỡ vụn…

    Vào ngày 18 tháng 7, Phương diện quân Belorussia I Sô-viết đã phá vỡ tuyến phòng ngự của quân Đức, tại khu vực tiếp giáp giữa Tập đoàn quân Panzer IV của Balck và Tập đoàn quân II thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Sư đoàn Dự bị Hungary 12 và phần lớn Quân đoàn VIII dưới quyền Tướng Bộ binh Gustav Hoehne (2) đã bị đập tan. Mối liên kết giữa Tập đoàn quân II của Weiss hoàn toàn bị cắt đứt khi Tập đoàn quân Panzer IV buộc phải rút lui trở lại theo hướng sông Bug. Tập đoàn quân xe-tăng II cùng Tập đoàn quân Cận vệ VIII Sô-viết thay nhau bám sát gót,truy đuổi người Đức và họ làm chủ được phần lớn thành phố Lublin trong ngày 22/7/1944. Thế nhưng, Hitler vẫn coi Lublin là một thành phố “Pháo đài địa phương”, kiên quyết từ chối không cho phép sơ tán, mặc dù trên thực tế, số quân Đức trong thành phố chỉ vẻn vẹn có 900 người. Không được phép thoát ra, những người lính đồn trú Đức buộc phải đầu hàng vào ngày hôm sau.
    …………………….
    (1).Thiếu tướng Otto Beutler (1894-1944), Tư lệnh Sư đoàn Bộ binh 340, bị tử trận trên chiến trường vào ngày 21/7/1944. Trước đây, ông làm Trưởng ban tác chiến Quân đoàn IV(1939)- Tham mưu trưởng Quân đoàn IV (1939-42) – làm nhân viên tham mưu tại OKW (1942-43). Ông bắt đầu tạm quyền nắm chức vụ Sư đoàn từ ngày 16/6/1944…
    (2).Tướng Bộ binh Gustav Hoehne (1893-1951), là một tướng cấp Sư đoàn và Quân đoàn của Đức, Huân chương Hiệp sĩ thập tự đính kèm lá sồi. Ông bị Đồng minh bắt giữ khi Thế chiến kết thúc và được phóng thích năm 1947. Ông mất Oberursel/Hesse (Tây Đức) vào ngày 1/7/1951….
    --- Gộp bài viết: 18/05/2020, Bài cũ từ: 18/05/2020 ---
    [​IMG]
    Ảnh : Thiếu tướng Otto Beutler (1894-1944)
    --- Gộp bài viết: 18/05/2020 ---
    [​IMG]
    Ảnh : Tướng Bộ binh Gustav Hoehne (1893-1951).
    tonkin2007, viagraless, meo-u3 người khác thích bài này.

Chia sẻ trang này