1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Paul Carell - Hitler mặt trận miền Đông

Chủ đề trong 'Kỹ thuật quân sự nước ngoài' bởi huytop, 30/10/2015.

  1. 3 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 3)
  1. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222
    Từ lâu, Stalin đã nhận ra tầm quan trọng của phòng tuyến Dnieper trong việc quyết định tương lai của toàn cuộc chiến tranh. Và ông ta cho rằng đối thủ truyền kiếp của mình tại Đông Phổ đã đánh giá tình hình tương đối hờ hững và họ sẽ cố gắng rút lui trong một thời điểm tốt nhất để trở lại phía sau của hàng rào phòng vệ mang tính chất sống còn này. Cuộc rút lui như thế chính là điều mà Thủ lĩnh Đỏ cảm thấy đặc biệt lo ngại. Ông ta coi việc rút quân kịp thời của người Đức về phía sau phòng tuyến Dnieper được gia cố và tăng cường khả năng bảo vệ là mối đe dọa lớn nhất đối với cơ hội chiến thắng của chính bản thân mình. Đó là lý do tại sao, kể từ mùa xuân năm 1943, ông đã thúc giục các vị Nguyên soái, tướng lĩnh dưới quyền : Các đồng chí phải ngăn chặn một cuộc phòng thủ của Đức được tổ chức ở phía sau sông Dnieper; Phải ngăn lại bằng bất kỳ giá nào. Chúng ta phải vượt qua Dnieper ! Đó là ước muốn, hy vọng, và ý tưởng trọng đại trong Bộ Tổng tham mưu tối cao Sô-viết.

    Kế hoạch của Liên Xô cho mùa hè và mùa thu năm 1943 chủ yếu là dựa trên cơ sở này. Đại bản doanh Sô-viết tối cao đã đập tan cánh phía nam của quân đội Đức ở phương Đông trong cuộc tổng tấn công vào mùa hè của họ, và tiếp tục phát huy thành quả, bắt đầu đua tốc độ lao về hướng Dnieper. Để đạt được mục đích, Stalin đã sử dụng tất cả các lực lượng mà ông ta hiện có trong tay. Theo Tạp chí Lịch sử quân sự Liên Xô, STAVKA đã tập trung vào cánh phía nam 40 % tổng số vũ khí và 84 % tổng số của tất cả các lực lượng thiết giáp cơ động mà người Nga hiện có trong thời điểm này….

    Bằng cách này, Stalin đã đạt được một sự tập trung lực lượng quân sự rất lớn. Cả về mặt con người cũng như vật liệu chiến tranh, ông ta đã có một sự vượt trội tới 6 lần so với đối thủ Đức của ông. Những gì ông đang chuẩn bị là một chiến dịch ra quân mạnh mẽ nhất của Hồng quân trong Thế chiến thứ hai. Tất cả mọi thứ đều đặt cược vào những lá bài quân sự như : quân đội, vũ khí, du kích, điệp viên và cả sự tuyên truyền của Đảng Cộng sản. Tinh thần của quân đội Sô-viết được nâng lên một tầm cao mới. Vượt qua sông Dnieper được tuyên bố là một mục tiêu thiêng liêng mà việc chiếm lại nó có nghĩa là đem đến bình minh của sự chiến thắng.

    Stalin đã kêu gọi không chỉ vì danh dự và lòng yêu nước của các tướng lĩnh, chỉ huy, và những người lính Hồng quân mà còn thúc đẩy cho sự thèm khát vinh quang (phù hoa) của họ. Ngày 9 tháng Chín, trong một chỉ thị gửi cho tất cả các mặt trận và quân đội, Stalin đã hứa tặng thưởng cho các sĩ quan và binh lính ở các cấp bậc khác nhau nếu như họ vượt qua được 2 con sông Dnieper và Desna. Có một điểm thú vị là khi công bố như vậy, STAVKA đã không áp dụng nguyên tắc kiểu Đức cho rằng bất kỳ người lính - dù là cá nhân cho đến các tướng lãnh - đều có thể dành được huy chương, không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào với lòng dũng cảm. Chỉ thị của Stalin cho thấy một cấu trúc giai cấp gợi lại quân đội Hoàng gia Phổ thời xa xưa. Các chỉ huy cao cấp quân đội được hứa tặng thưởng Huân chương Suvorov, hạng Nhất. Các chỉ huy Sư đoàn và Lữ đoàn được hứa tặng thưởng Huân chương Suvorov, hạng Nhì , còn lại các chỉ huy trung đoàn và tiểu đoàn thì cũng huân chương đó nhưng là hạng Ba cho các hoạt động thành công khi vượt sông Dnieper. Còn riêng các quân nhân thuộc các cấp bậc khác nhau nếu thể hiện tinh thần và chủ nghĩa Anh hùng Cách mạng để vượt qua con sông lớn này sẽ được đề nghị tặng thưởng danh hiệu cao quí nhất : Anh hùng lực lượng vũ trang Liên-sô..(Sau Thế chiến thứ II, một thống kê chính xác từ phía Liên-sô đã cho biết có tới 2.500 chiến sĩ, sĩ quan, tướng lĩnh Sô viết được phong tặng danh hùng chỉ riêng trong chiến dịch vượt sông Dnieper…ND)



    ☆☆☆☆☆



    Thứ Tư, ngày 15 tháng Chín, ở Zaporozhye, một thành phố lớn nằm trên khúc cong của con sông Dnieper, là một ngày cuối mùa hè điển hình ở nước Nga. Từ dòng sông đã có một làn gió lạnh thổi qua. Con đập khổng lồ, hùng vĩ, uy nghiêm, thuộc loại lớn nhất ở châu Âu, cung cấp một bãi tắm lý tưởng cho quân đội. Con đập trên sông là một cấu trúc khổng lồ và vĩ đại - dài 2500 feet, với một đường ray và một con đường hai làn xe chạy dọc theo đỉnh của nó. Lượng nước được dự phòng bởi con đập, dùng để chạy tuabin của nhà máy thủy điện có công suất tới 550.000 kilowatt. Nhà máy thủy điện Zaporozhye cung cấp điện cho toàn bộ khu vực công nghiệp phía Tây Ucraina. Nhà máy này là một phần không thể thiếu được của chế độ Bolshevik, một biểu tượng của mục tiêu cộng sản xây dựng nền công nghiệp và điện khí hóa trên cả Liên bang Sô-viết . Vì lý do đó, nhà máy điện mang tên Lenin, người năm 1920 đã đặt ra khẩu hiệu: "Chủ nghĩa cộng sản là Chính quyền Sô-viết cộng với điện khí hóa trên toàn quốc".

    Trong thời gian rút quân của Hồng quân vào những tháng ngày gian khổ 1941, theo chỉ thị của Stalin, người Nga đã phá hủy kỳ công về mặt kỹ thuật của họ trên sông Dnieper. Không muốn để rơi con đập rơi vào tay người Đức nên họ đã đặt mìn để phá hủy cục bộ, hệ thống điều hành của con đập trở nên vô dụng. Nhưng các công binh Sô-viết không còn thời gian để phá hủy các bước tiếp theo nữa, hoặc là họ không biết làm thế nào cả - cho nên trên thực tế, nhà máy thủy điện vẫn còn nguyên vẹn. Tuy nhiên, thật không may mắn, một trận pháo kích đã gây ra một vụ hỏa hoạn nghiêm trọng và vụ nổ lớn làm cho nước tràn hết vào máy móc. Kết quả là, nhà máy thủy điện Zaporozhye phải tạm dừng hoạt động trong một thời gian dài. Tuy nhiên, sau những lần sửa chữa hết sức khó khăn đầu tiên, nhà máy thủy điện đã sớm được khôi phục lại sự vận hành. Mặc dù vậy, phải mất gần 3 năm công việc sửa chữa nặng nhọc, vào năm 1943, sản lượng điện mới trở lại được con số cũ.....

    ......................................
    Lần cập nhật cuối: 09/01/2018
    caonam_vOz, meo-u, hunterxmn6 người khác thích bài này.
  2. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222
    Kể từ đó, Thiếu tướng Kittel, Tư lệnh đội quân bảo vệ đập thủy điện Zaporozhye, đã cẩn thận bảo vệ viên kim cương của ngành công nghiệp này. Hai trung đoàn pháo phòng không được thành lập để bảo vệ con đập cùng với nhà máy điện chống lại mọi cuộc tấn công của người Nga từ trên không. Các trận địa pháo kết hợp với hàng rào chống ngư lôi của hải quân Đức luôn phải kiểm soát con đập trước những cuộc tấn công đầy bất ngờ của các đơn vị hải quân Sô-viết và chống lại những quả mìn, ngư lôi được thả trôi trên con sông. Khi mặt trận tới gần, Kittel tăng cường lực lượng bảo vệ các công trình bằng cách "tuyển dụng cá nhân". Bất kể những người lính Đức nào bị tụt hậu, lạc đơn vị mà xuất hiện ở Zaporozhye, ông ta đều chặn lại và đưa về trong một nhóm chiến đấu. Đó là một đội quân hỗn độn, ô hợp của nửa tá các Sư đoàn khác nhau đều có đại diện trong lực lượng do Thiếu tướng Kittel chỉ huy để bảo vệ khu vực thành phố và con đập thủy điện.

    Sở chỉ huy của Cụm Tập đoàn quân Nam nằm trong một tòa nhà hành chính nằm ở phía tây thành phố công nghiệp trong không khí bận rộn nhưng gọn gàng, ngăn nắp. Người cộng sự thân tín nhất của Manstein - Tướng Busse - đang ngồi trong phòng bản đồ vào ngày 15 tháng Chín năm 1943. Busse đã viết nốt những chi tiết cuối cùng cho mệnh lệnh rút quân.

    Thống chế Manstein vừa trở lại từ Tổng hành dinh Fuhrer, vẫn vội vàng đến Sở chỉ huy vào lúc giữa đêm, cùng với Đại tá Schulze-Buttger , Trưởng ban tác chiến. Một lần nữa, họ rà soát lại từng từ ngữ trong bản mệnh lệnh.

    Bắt đầu với dòng chữ : ”Cụm Tập đoàn quân sẽ quay trở về Phòng tuyến Wotan trên sông Dnieper. Tốc độ rút quân sẽ được xác định bằng sự duy trì năng lực chiến đấu của từng đơn vị quân đội của chúng ta..”

    Duy trì khả năng chiến đấu. Đó là điều mà Manstein đang hết sức lo lắng. Mỗi người sĩ quan trong đội ngũ tham mưu đều quan tâm đến mối lo lắng sâu sắc đó của viên Thống chế. Tướng Busse, người đứng đầu đội ngũ nhân viên tham mưu Cụm Tập đoàn quân, chịu trách nhiệm điều phối tất cả các biện pháp chiến lược, đã nói lên tất cả : "Bây giờ, tất cả những gì mà người Nga cần trong lúc này, là họ có một hoặc hai vị tướng có khả năng nắm bắt những nguyên tắc sử dụng gọng kìm xe tăng của ta thì lúc đó, ta sẽ gặp rắc rối lớn. Họ sẽ vượt qua rất nhanh những lỗ thủng trên phòng tuyến được phát sinh bởi kế hoạch rút quân của ta rồi lao về những cây cầu, và họ sẽ nắm bắt các cầu bắc qua sông Dnieper trước chúng ta. Họ chỉ cần có một "Heinz chớp nhoáng" - ám chỉ Guderian – và lúc đó thì chỉ có Chúa mới giúp được chúng ta !”

    "Chúng ta phải hy vọng rằng họ chưa nắm được nguyên tắc đó !", Manstein nói tiếp : "Thực tế chiến trường vừa qua đã khiến tôi vững tin rằng họ chưa có một con người như vậy đâu…."

    Manstein đã ám chỉ đến sự phát triển của tình huống nguy kịch vừa qua tại Akhtyrka và Stalino. Ở đó, người Nga đã bỏ lỡ một cơ hội duy nhất để vượt qua Dnieper bằng cách sử dụng một mũi nhọn xe tăng không ngừng đột kích từ phía bắc xuống hướng tây nam, ép Cụm Tập đoàn quân Nam về phía biển Azov và bao vây tại khu vực phía đông sau khi vượt qua một vài điểm tại sông Dnieper…

    Mặc dù các tướng lĩnh Sô-viết đã thâm nhập sâu vào phòng tuyến của người Đức, nhưng họ đã thất bại trong việc khai thác tiếp theo bước đột phá của họ. Họ vẫn chưa sản xuất được Guderian tài năng , một Rommel, một Hoth, hay ít ra là một Manstein…. Chưa hề có…..

    Mệnh lệnh rút quân của Manstein, mà cuộc sống hoặc cái chết của 4 Tập đoàn quân phụ thuộc, chỉ là độ dài của 90 dòng chữ được đánh máy. Chỉ có đúng 90 dòng chữ mà thôi….Tất cả đại diện cho một kế hoạch chiến đấu mang tầm quan trọng quyết định bậc nhất. Hai điểm cuối cùng trong bản tài liệu được đánh dấu số 7 và 8, đã chứng tỏ được phong cách lãnh đạo của Manstein. Ta thử điểm qua : "….(7). Tất cả các quyết định và mệnh lệnh ban ra phải được trao đầy đủ quyền lực, sức mạnh nhưng dựa trên nguyên tắc cơ bản là phải hiểu rõ sẽ có rất nhiều khó khăn sẽ phát sinh trong việc giữ cho lực lượng của chúng ta còn nguyên vẹn, kể cả trong lúc họ không hành động, và vẫn có thể buộc phải thực hiện với những đội quân đã đánh mất khả năng và tinh thần chiến đấu, ít nhất trong thời điểm rút quân. Các Tập đoàn quân không chỉ cố gắng đi đến các điểm tập kết xa hơn, trước mắt đã được liệt kê trong chỉ thị hiện thời, và họ phải thực hiện công việc chỉ đạo quân đội hàng ngày thật chặt chẽ…(8). Các đơn vị phải báo cáo mục đích của họ không được phép chậm trễ…Cụm Tập đoàn quân sẽ điều phối toàn bộ công việc..”

    Phải nói đây chính là một chiến dịch khó khăn và nguy hiểm nhất do Manstein chỉ huy trong toàn bộ cuộc chiến tranh. Lực lượng của ông đã tham gia vào một cuộc chiến phòng thủ tàn bạo và đẫm máu. Một phòng tuyến mặt trận dài khoảng 600 dặm đã bị người Nga chọc thủng tại nhiều nơi. Các đơn vị Đức trong tình trạng mệt lử giống như các “Lữ đoàn Cứu hỏa” còn trang bị tốt đã bị một kẻ thù tự tin và có số lượng vượt trội ép chặt. Trong tình thế hiểm nghèo như thế, một đạo quân bao gồm 4 Tập đoàn quân, trong đó có 15 Sở chỉ huy Quân đoàn, 63 Sư đoàn và một nửa các Sư đoàn khác cùng tất cả mọi thứ trong một cỗ máy – một mớ hỗn độn vào khoảng 1.000.000 binh lính và những dân thường đang phục vụ cho Wehrmacht – quay trở lại qua một chặng đường dài tới vài trăm dặm, lê từng bước trong tình trạng chiến đấu hết mình mà không đánh mất sự gắn kết và quan trọng nhất là không được phép ở trong tình trạng hoảng loạn…

    Một triệu người đã phải được sơ tán từ một dải phòng tuyến mặt trận dài khoảng 600 dặm; ba trong số Tập đoàn quân, với 50 sư đoàn rải rác và một nửa các Sư đoàn khác của họ phải được di chuyển về hướng có 6 cây cầu quan trọng nhất trong mệnh lệnh rút quân, từ trung đội này đến đại đội khác, lần lượt vượt qua một trong những con sông lớn nhất của châu Âu…

    .............................
    Lần cập nhật cuối: 10/01/2018
    caonam_vOz, meo-u, DepTraiDeu7 người khác thích bài này.
  3. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222
    Nhưng đó chỉ là một nửa công việc. Bên phía bờ xa của con sông Dnieper, Tập đoàn quân Panzer I, Tập đoàn quân VIII cùng Tập đoàn quân Panzer IV kết hợp cùng với các đơn vị láng giềng trên cánh bắc của Cụm Tập đoàn quân Trung tâm sẽ phải tản ra càng nhanh càng tốt trên một phòng tuyến mặt trận có chiều dài tới 450 dặm trước khi cuộc truy đuổi kịch liệt của kẻ thù có thể tiếp cận tới bờ tây con sông Dnieper.

    Một cái nhìn vào bản đồ minh hoạ rõ nét nhất cho sự triệt thoái một lực lượng quân đội ở tình thế dũng cảm và táo bạo nhất trong lịch sử quân sự. Nếu thành công thì cuộc khủng khoảng lớn sẽ được khắc phục; còn nếu không thành công thì các Tập đoàn quân Đức tại phương Đông sẽ phải đối mặt với thảm họa và có thể lên tới một triệu người thiệt mạng. Số phận của chiến tranh tại mặt trận miền Đông sẽ lâm vào tình trạng thảm khốc...

    Nếu như chỉ đứng về khía cạnh quân sự thuần túy của công việc rút quân thì sẽ không nêu hết được đầy đủ khó khăn họ gặp phải, ta còn phải đề cập tới một chuỗi những vấn đề bổ sung vào sự lo lắng của Cụm Tập đoàn quân Nam. Khoảng 200.000 người bị thương, cùng với các bệnh viện và đội ngũ nhân viên hoàn chỉnh của các Hội chữ thập đỏ Đức, Hungari, Rumani, Slovak, và Ucraina, cũng phải được sơ tán theo. Một phần lớn thường dân Nga cũng phải được di tản cùng. Kinh nghiệm trong thời gian rút quân gần đây cho thấy trên các vùng lãnh thổ được Hồng quân mới giải phóng, ngay lập tức họ huy động tất cả những người đàn ông từ 16 đến 60 đến , huấn luyện và trang bị quân sự gấp gáp để tung ngay họ vào các đơn vị chiến đấu ngoài mặt trận.

    Trong cuốn Lịch sử cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại còn ghi nhận lại, chỉ riêng tại một Tập đoàn quân Sô-viết – Tập đoàn quân XIII – đã động viên được tới 30.000 tân binh ở các vùng mới giải phóng trong thời điểm đầu tháng Chín để tăng cường cho sức mạnh chiến đấu của họ.
    Những người này được trao các loại vũ khí khi họ gia nhập vào các đơn vị quân đội, thông thường trong các cuộc chiến đấu – đó là những vũ khí của người bị thương hoặc bị tử trận.

    Nhưng không phải chỉ có riêng Tập đoàn XIII, mà có tới 25 Tập đoàn Sô-viết đang đối đầu với Cụm Tập đoàn quân Nam (Đức), và tất cả các Tập đoàn Sô-viết đều tuyển dụng tân binh theo cách này. Tướng Nehring, sau đó chỉ huy đoàn Panzer XXIV, trong một bình luận về khả năng này, đã quan sát thấy: "Những người này không phải là 100 % là người lính, nhưng họ hành quân cùng với các đơn vị của kẻ thù, họ tấn công vào những lỗ thủng khác nhau trên phòng tuyến để rồi sau đó, họ tràn ngập ở các vị trí mà chúng tôi đang có trách nhiệm bảo vệ."

    Điều đó, trên thực tế, là tầm quan trọng nhất của việc tuyển quân thuộc loại hình thái chiến tranh tổng lực .



    ☆☆☆☆☆




    Để ngăn chặn sự gia tăng lực lượng nguy hiểm của Hồng quân, những người đàn ông trong độ tuổi quân đội và công nhân của các nhà máy sản xuất công nghiệp và thực phẩm chủ yếu đã được di tản cùng với lực lượng Đức. Trong khu vực thuộc Cụm Tập đoàn Quân đội Nam, tổng cộng có khoảng 200.000 người. Vì gia đình họ được phép tham gia cùng họ nên số người di tản theo quân Đức gấp hai lần so với số lượng thường dân ban đầu dự kiến….

    Do đó, các trung đoàn quân Đức, các đơn vị cảnh sát đặc biệt Ukraine và các đơn vị hộ tống, những phân đội lính tình nguyện Cossack thuộc các bộ tộc tại vùng Caucasian, các quân đoàn đến từ Turkmen, và số lượng lớn công nhân đã được bám theo sau bởi những nhóm thường dân khổng lồ, pha tạp đủ mọi loại sắc tộc. Họ được phép mang theo tài sản cùng vật nuôi của họ. Những cuộc diễu hành bất tận đang di chuyển dọc theo các con đường và các tuyến đường hướng vềsông Dnieper. Toàn bộ dân số đang di chuyển. Một trung úy từ Hamburg đã viết thư về cho mẹ: "Chuyến di cư này thật náo động và đầy ảo tưởng, kỳ dị và tàn nhẫn xảy ra trong cùng một thời gian. Đây là lúc mà cả một quốc gia cũng như một quân đội đang di chuyển, tất cả mọi thứ đều đang hướng về con sông vĩ đại mà một lần nữa, chúng con đang nuôi hy vọng sẽ giúp cho chúng con có một tuyến phòng thủ an toàn và chắc chắn…”

    Nhưng không chỉ có nguồn nhân lực không được phép để lại cho Hồng quân. Một mệnh lệnh đến từ Thống chế của Đế chế - Goring – được trao cho Cao ủy xứ Ucraina, Đại diện toàn quyền của Hitler tại đây vào ngày 7 tháng Chín, đã chỉ thị cho các chỉ huy quân đội thực hiện việc thu hồi tất cả các kho lương thực và nguyên liệu, tất cả gia sức của các trang trại tập thể cũng như Nhà nước, các máy móc công, nông nghiệp cũng như các cơ sở sản xuất vũ khí…Chỉ thị còn liệt kê chi tiết mọi thứ như trái cây, ngũ cốc, gia súc, cừu, lợn đến các loại máy đập, máy kéo, máy tiện, máy công cụ cũng như tất cả mọi loại phương tiện vận tải đều phải được gấp rút chuyển sang bờ tây sông Dnieper. Và cuối cùng là các đầu máy, toa xe lửa, hệ thống đường ray xe lửa sau khi hoàn thành cuộc di dân khổng lồ này sẽ phải bị phá hủy bằng sạch. Không có gì ngoài một vùng đất chết để lại phía sau lưng quân đội Đế chế…

    ...............................

    caonam_vOz, tonkin2007, meo-u6 người khác thích bài này.
  4. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222
    Và không chỉ ở mức độ như vậy. Để trì hoãn việc người Nga đang truy đuổi càng nhiều càng tốt trong vùng đất cuối cùng bên bờ đông của sông Dnieper, do đó làm cho việc theo đuổi của Hồng quân không thể bắt kịp với tốc độ rút quân của người Đức một khi họ đã thoát sang bờ tây của con sông, một khu vực có chiều rộng khoảng 12-25 dặm bên bờ đông của sông Dnieper lập tức phải được biến thành hoang mạc. Cái gì không thể mang đi được sẽ bị hủy hoại hoàn toàn – cho nổ tung, đốt cháy và phá sạch - mọi ngôi nhà, mọi cây cầu, mọi con đường, mọi lối đi, mọi cây cối, và tất cả các chuồng gia súc.

    Kẻ thù sẽ phải bước vào nơi hoang dã, nơi mà họ không thể tìm được chỗ ở để tạm nghỉ ngơi, không ăn uống được gì cả , không có gì để cho anh ta làm chỗ trú ẩn, và không còn bất cứ điều gì để giúp đỡ anh. Đó chính là “Scorched earth”“Chiến dịch tiêu thổ”….Cụm từ “Scorched earth” được hiểu theo nhiều cách ở các nơi trên thế giới. Ta có thể dẫn chứng bằng các cụm từ : Tiêu hao – Mặt đất bị cháy tới tận gốc – Vườn không nhà trống …v...v…Tựu chung là một câu “Đốt sạch, phá sạch”. Lần đầu tiên phương pháp này được đưa vào kế hoạch chiến lược của Đức trên một quy mô lớn; lần đầu tiên cơn ác mộng tai họa về ngọn lửa và sự tàn phá khủng khiếp đã được áp dụng. Phương pháp này đã được Stalin áp dụng nhiều lần trong năm 1941 và 1942, mặc dù mức độ thành công thu được rất khác nhau. Do đó các lực lượng Đức từ vùng Donets và phía đông Ukraine đã di chuyển thành công về bờ tây con sông Dnieper. Họ đã dắt theo 200.000 đầu gia súc cùng với một số lượng lớn ngựa –153.000 con. Cùng nhau xiết chặt đội hình, cơ thể họ đều ướt sũng, bết đầy mồ hôi, họ di chuyển qua vùng đất đen của Ukraine như những đội hình tù nhân to lớn, dưới những đám mây bụi. Khoảng 270.000 con cừu bị lùa về phía tây; khoảng 40.000 xe thô sơ chở nông dân đã lao về phía sông Dnieper. Và khi mặt trời lặn sau những đám mây bụi dày đặc bốc lên bởi những cuộc di dân không giới hạn, thì đến lượt 3.000 đoàn tàu đã bắt đầu lăn bánh trên tuyến đường sắt giữa Stalino và Kiev, mang theo ngũ cốc, các cây tinh dầu, con người, máy kéo, máy gặt đập, máy công cụ và những xe tăng bị hư hỏng.

    Được kích thích từ các chỉ thị của mình, Bộ Tư lệnh tối cao Đức đã sai lầm khi tin rằng một dải đất rộng của một quốc gia bị biến thành hoang mạc trong quá trình tiến hành cuộc rút lui khẩn cấp quét ngang thì lúc đó quốc gia này khó có thể hồi phục ngay được..

    Một vài trăm ngàn gia súc, ngựa, và cừu không làm nên lên thắng lợi của một cuộc chiến tranh. Các nhà máy sản xuất và hầm mỏ bị phá hủy không làm tê liệt việc sản xuất của một quốc gia trong thời kỳ dài lâu được. Các hình thái của chiến dịch “đốt sạch phá sạch” không phải là một sự đảm bảo cho chiến thắng, nhưng nó sẽ có khuynh hướng làm hỏng danh tiếng của một quốc gia hùng mạnh trong một thời gian dài.

    Quân đội đã nhận ra điều này theo bản năng. Chính Manstein đã ra lệnh rằng những biện pháp này nên được giới hạn ở những gì là thực sự cần thiết đứng trên quan điểm quân sự . Chỉ thị đến từ Cụm Tập đoàn quân quy định rằng phải để ít ngũ cốc và gia súc cho những dân thường bị kẹt lại để họ có cơ sở sinh sống, cư trú chờ vụ mùa kế tiếp….

    Trong khu vực thuộc Tập đoàn quân VI (Đức), 1/5 số lượng lương thực đã được bỏ lại . Tuy nhiên, nhật ký chiến tranh Tập đoàn quân có phàn nàn rằng biện pháp này, được thúc đẩy bởi các quyết định nhân đạo, dẫn đến bất lợi về mặt quân sự vì ngay lập tức Hồng quân tịch thu số lượng lương thực khi họ tiến vào. Điều này được khẳng định trong cuốn Lịch sử cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại , mặc cho cách diễn giải theo chiều hướng khác hẳn : Theo tuyên bố của dân chúng, họ đã che giấu được số lương thực, không để người Đức cướp mất và đã giao cho Hồng quân sau khi họ vừa được giải phóng…

    Một điều rất rõ ràng là mệnh lệnh không được phép để lại bất cứ một thứ gì, nhưng chiến dịch “đốt sạch phá sạch” chỉ có thể thành công ở mức độ hạn chế. Trong hầu hết các trường hợp, các chiến dịch quân sự và cuộc rút quân bắt đầu muộn màng khiến cho quân đội không có đủ thời gian để phá dỡ. Điều này được xác nhận bởi các dòng chữ trong cuốn Nhật ký chiến tranh của nhiều Sư đoàn. Một ví dụ điển hình là của Sư đoàn Panzer 23: "Chiến dịch (tiêu thổ) đang được thực hiện bởi Sư đoàn, cũng như ở các đơn vị láng giềng, chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn ngủi chỉ vì nó đã chứng minh là không thể thực hiện được trọn vẹn."

    Các dòng ghi chép tương tự có thể được tìm thấy trong Nhật ký chính thức thuộc Quân đoàn Panzer "Grossdeutschland" và nhiều Sư đoàn trực thuộc khác.

    Tại thời điểm đó, Tướng Nehring và Quân đoàn Panzer của ông ta đang hoạt động tại nhiều điểm nóng bỏng nhất thuộc Cụm Tập đoàn quân của Manstein, ở phía đông nam Kiev, đã báo cáo lại tình hình : "Trong khu vực đang tiến hành chiến dịch (tiêu thổ) thuộc Quân đoàn Panzer XXIV của tôi không thể thực hiện được vì thiếu thời gian cần thiết, cho nên một số lượng gia súc lớn đã bị bỏ lại, cũng giống như việc thu hoạch mùa màng, nơi đây đã có một số nhà kho bị đốt cháy, nhưng các làng mạc vẫn không tổn thương nhiều".

    Tướng Busse, Tham mưu trưởng của Manstein, cũng cho biết: " Chiến dịch (tiêu thổ) chỉ được thực hiện trên một vùng đất hẹp bên phía khu vực (bờ sông) của kẻ thù. Không thể thực hiện được nhiều hơn nữa. Tuy nhiên, biện pháp này chắc chắn sẽ làm cho quân Nga gặp phải rất nhiều khó khăn khi họ chuẩn bị các cuộc tấn công qua sông Dnieper.”
    ..........................
    caonam_vOz, tonkin2007, meo-u4 người khác thích bài này.
  5. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222
    Tuy nhiên, cho đến ngày nay (1970), Quân lực Wehrmacht vẫn đang bị kết án nặng nề vì các biện pháp triệt thoái và tiêu huỷ trong vùng Donets. Các vị tướng, sĩ quan cao cấp, cũng như quân nhân Đức thuộc các loại cấp bậc khác nhau đã bị tuyên án nặng ở Liên bang Sô-viết sau chiến tranh, thậm chí có một số người bị kết án tử hình. Ngay cả Thống chế von Manstein cũng bị dẫn giải ra trước một Tòa án quân sự Anh tại Hamburg thành lập vào năm 1949. Cần nên biết rằng, trong mười bảy tội danh thuộc bản cáo trạng – có cả cụm từ "chiến dịch tiêu thổ" dành cho Manstein, tòa án phải thừa nhận trong việc cần thiết bắt buộc phải sử dụng vì cần thiết về mặt quân sự. Một điểm duy nhất họ không thể chấp nhận như là một nhu cầu quân sự - đó là việc bắt cóc một số dân thường…Chính vì vậy , tại phiên Tòa đó, Manstein bị kết luận là có tội và bị tuyên án 18 năm tù. Mặc dù bản án này về sau được Tòa án quân sự Anh quốc giảm còn 12 năm và Manstein được sớm ra tù vì lý do sức khỏe (1953) nhưng bản án này vẫn khẳng định một quan điểm : Ở Đức cũng như các nước khác, phát kiến của người Đức về cái gọi là "chiến dịch tiêu thổ" sẽ không thể được phép tha thứ. Đó không phải là một vấn đề đi tới một kết cục như vậy.. Không ai muốn nói nhiều về những gì đã xảy ra ở nước Nga - nhưng lịch sử phải nên tách biệt ra khỏi sự tuyên truyền của mỗi một chính thể trong một quốc gia.

    “Đốt sạch phá sạch" – đó là bức tranh tàn khốc của những ngôi làng đang bùng cháy rực rỡ trong những ngọn lửa hung bạo, những thị trấn ảm đạm, những cột nấm đen bằng khói cuồn cuộn trên các nhà máy bị đặt thuốc nổ để phá hoại - đó là một hình ảnh ghê rợn, nhưng không phải là độc quyền trong chiến dịch “Đông tiến” của người Đức tại nước Nga xa xôi. “Đốt sạch phá sạch", không phải là phát minh giữa khu vực Donets và Dnieper. Chiến lược tàn phá cũng cũ như trong các cuộc chiến tranh trước đó. Và trong Thế chiến thứ hai, Stalin đã tuyên bố chiến lược này lần đầu tiên và biến nó trở thành một thành phần quan trọng trong mọi chiến dịch của Hồng quân.

    Ngày 3 tháng Bảy năm 1941, mười ngày sau cuộc tấn công bất ngờ của Đức, Stalin tuyên bố trong bài phát biểu đầu tiên của ông trước quần chúng, quân đội và những người du kích của mình: "Chúng ta phải tiến hành một cuộc chiến tranh tàn nhẫn không được phép nhân nhượng. Bọn phát-xít sẽ không được đặt tay trên bất cứ một phương tiện vận chuyển nào còn lại, không được phép để lại cho chúng lấy một ổ bánh mì, một lít nhiên liệu…Các nông dân thuộc mọi nông trang tập thể phải lùa hết gia súc của họ đi và tiêu hủy thóc gạo. Phải phá hủy bằng sạch những thứ gì không di chuyển được. Các cây cầu và đường giao thông phải đặt chất nổ. Rừng và các kho hàng phải đốt bằng sạch. Những điều kiện sống không được phép khoan nhượng sẽ phải dành cho bọn phát-xít…”.

    Những lời lẽ hùng hồn trong bản tuyên bố của Stalin giống như những lời hiệu triệu trong “Trận chiến Arminius – tại khu rừng Teutoburg” của Tù trưởng Arminius (Hermann) người lãnh đạo của các bộ lạc Germanic cổ xưa chống lại 3 Binh đoàn quân La Mã, gửi cho các hoàng tử của mình vào năm thứ 9 sau Công nguyên : "Các bạn hãy tập hợp vợ, con lại và đưa họ đến bờ phải của sông Weser...sau đó bạn sẽ tàn phá các cánh đồng, giết chết các đàn gia súc, đốt hết các ngôi nhà - thì lúc đó tôi sẽ luôn đồng hành với bạn….. "

    Họ đốt hết các ngôi nhà. Họ giết sạch gia súc của họ. Cũng giống như vua Ju-li-us Caesar trong việc lui quân trước hai bộ lạc German thuộc xứ Gaule, khi vượt qua sông Rhine lần đầu tiên vào năm 55 trước Công nguyên. Ông đã ra lệnh đốt sạch mọi nông trại, làng mạc, lùa hết gia súc, và phá hoại mùa màng.

    Năm 1689, Bộ trưởng Bộ chiến tranh Pháp - Hầu tước xứ Louvois (1641-1691) đã ra lệnh phải tàn phá sạch khu vực Palatin thuộc Đức bởi vì ông muốn tạo ra một vành đai bảo vệ là một dải đất hoang mạc chạy dọc theo biên giới phía đông của nước Pháp. "Brulez bien le Palatinat – Đốt sạch khu Palatinat", là lời ông ta kêu gọi các tướng lính Pháp dưới quyền. Chính vì vậy, một dải đất dài một trăm dặm và năm mươi dặm sâu, từ Heidelberg để Moselle, trước là một lãnh thổ đông đúc dân cư cùng với hoa màu được trồng trọt bởi các dân cư tại đó, dưới sức ép của ngọn lửa và kiếm đã biến thành một "vườn không nhà trống". 15 năm sau mệnh lệnh của Hầu tước xứ Louvois (1704), trong các cuộc chiến tranh với Tây Ban Nha, quân đội Anh dưới sự cai trị của John Churchill, công tước đầu tiên của xứ Marlborough, đã thực hành "chiến dịch tiêu thổ" tại các khu vực Ingolstadt - Augsburg - Munich để phá hủy sạch tất cả các khu vực nhà cửa mà quân Pháp và Quân đội xứ Bavarian có thể dung làm chỗ trú chân.

    ...........................
    --- Gộp bài viết: 13/01/2018, Bài cũ từ: 13/01/2018 ---
    [​IMG]
    ẢNH : HÌNH ẢNH CỦA CHIẾN DỊCH "TIÊU THỔ" - NHỮNG ĐỤN LÚA BỊ ĐỐT CHÁY RỪNG RỰC TRÊN CÁC CÁNH ĐỒNG…
    caonam_vOz, tonkin2007, tatpcit4 người khác thích bài này.
  6. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222
    Cũng vào khoảng thời gian đó, quân Thụy Điển dưới thời vua Charles XII (1682-1718) đã tạo ra một vùng đất "cháy đến tận mặt đất" ở nước Nga, phía đông Vorskla, để bảo vệ nơi tạm trú mùa đông của họ cách ly với quân đội Nga hoàng. Thực sự ra, Vua Thụy Điển đã bắt chước các chiến thuật của Ivan Đại Đế, vào năm trước, khi ông ta đã biến Smolensk thành bình địa và do đó đã ngăn cản người Thụy Điển tiến vào Moscow trong hành tiến….

    Người Nga chắc chắn làm tốt việc này. Thành công lớn nhất mà họ đã thực hành trước quân Thụy điển trên hướng Neva vài năm vừa qua. Sau đó, Tướng Sherementyev đã viết thư cho Nga hoàng : " Thần xin thông báo với Bệ hạ rằng : Thượng đế toàn năng và Thánh Maria, Đức mẹ Đồng trinh đã ban cho thần những mong muốn của Bệ hạ : chúng thần đã cướp và tàn phá tất cả mọi thứ tại vùng đất này để giờ đây không còn cái gì để phá hủy nữa."

    Gần 100 năm sau (1812), một bức thư khác được gửi từ nước Nga đề cập tới cảnh tượng “vườn không nhà trống”. Đó là bức thư của con trai một người nông dân tại khu vực Hohenlohe, anh ta nguyên là một người lính ngự lâm trong quân đội lừng danh của Napoléon. Anh gửi thư cho bố mẹ anh ta từ vùng Berezina (Nga), bức thư có đoạn viết :"Người Nga đã phá hủy sạch các cửa hàng, dắt hết gia súc, tự đốt nhà ở, nhà máy cũng như các giếng nước của họ." Những người nông dân trong vùng thung lũng Tauber khi trở về nhà đọc bức thư của con trai họ trong tâm trạng kinh hoàng.

    Nhà lịch sử, lý luận khoa học Quân sự vĩ đại nhất của nước Phổ, tướng Carl von Clausewitz đã bổ sung thêm những cảnh tượng rùng rợn này :..”họ phá hủy hết những cây cầu, xóa hết các con số trên những biển báo chỉ dẫn đường, chính như vậy làm mất đi một phương tiện định hướng tốt nhất hiện có..”

    Ngay cả ở phía Tây bán cầu, chính ngay tại nước Mỹ, cái nôi của nền văn minh hiện đại, chúng ta gặp phải hình ảnh của những sự tàn phá chiến lược. Abraham Lincoln, người giải phóng nô lệ và Tổng thống nổi tiếng nhất của nước Mỹ, năm 1865 đã sử dụng "chiến dịch tiêu thổ" như một hình thức chiến đấu quyết định trong cuộc nội chiến Mỹ. Và các vị tướng của ông, hình thức "chiến dịch tiêu thổ" được thực hiện rất mẫn cán, triệt để . Giáo sư Williams, một người Mỹ đương đại, đã viết về Tướng Grant, Tổng tư lệnh quân đội của Lincoln, con người mà ông ta gọi là "Một người vĩ đại đầu tiên trong thời đại chúng ta" như sau : "Ông ta (Grant) hiểu rằng việc phá hủy các nguồn lực kinh tế của kẻ thù là một hình thức có hiệu quả và hợp pháp của chiến tranh, nó có tác dụng tương đương với sự tàn phá quân đội của kẻ thù…."

    Và thế là cấp dưới của Grant, Tướng Sherman, đã hành động theo đúng lập luận của ông ta. Sherman đốt cháy Atlanta, cho cả Tiểu bang Georgia vào ngọn lửa chiến tranh, thế là ông ta đã tàn phá một trong những vùng đất giàu có nhất thuộc miền Nam nước Mỹ. Không phải thông qua sự tàn bạo, nhưng bằng cách áp dụng logic không thể tránh được của chiến tranh. Khi Thị trưởng Atlanta phản đối, Sherman trả lời: "Chiến tranh là sự việc tàn nhẫn và không thể nhượng bộ được."

    Chiến tranh là sự tàn ác, hung bạo. Xảy ra ở mọi nơi, mọi lúc. Hơn bao giờ hết, nó cũng sẽ như vậy, theo quan điểm trên phương diện chiến tranh của chúng tôi. Bất cứ ai đã từng trải qua cuộc chiến đều đã chứng kiến hình ảnh "đốt sạch, phá sạch" như tại các vùng đất tiêu biểu trên thế giới : Pháp và Thụy Điển, Mỹ và Anh, Nga và Đức, Nhật Bản và Trung Quốc…

    Ai là người đầu tiên đặt ra thuật ngữ "chiến dịch tiêu thổ", và ở đâu, không thể biết được. Và thế là trái đất đã bị dìm trong biển lửa. Trong tất cả các thế kỷ và ở tất cả các vĩ tuyến trên trái đất của chúng ta - ở bất kỳ nơi nào – thí dụ như trên sông Rhine và Neckar, sông Oder và Vistula, trên sông Danube, tại Vaal ở vùng Boer và vùng Chattahoochee ở nước Mỹ. Nhưng việc "đốt sạch, phá sạch" tại khu vực Donets và Dnieper đã đè nặng lên lương tâm , con tim của mỗi con người chúng ta: những đống tro tàn khủng khiếp vẫn đang còn nóng hổi……

    ............................
    --- Gộp bài viết: 14/01/2018, Bài cũ từ: 14/01/2018 ---
    [​IMG]
    ẢNH : MỘT NHÀ KHO BỊ ĐỐT CHÁY – NHỮNG CÁI CÀY THÔ SƠ BỊ VỨT BỎ LẠI…
    caonam_vOz, tonkin2007, gaume14 người khác thích bài này.
  7. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222


    CHƯƠNG IV. CHẠY ĐUA TỚI DNIEPER




    Xuyên qua mưa và bùn lầy – Ai sẽ nhanh hơn ? – Đội du kích Chapayev gửi tín hiệu liên lạc tới Vatutin – Báo động tại Kanev – Ba tiếng kêu của con vạc – Những con thuyền trên sông giữa đêm tối – Quân Sô-viết vượt sông tại Grigorovka – Trong khu "Tam giác lầy" ở Pripet – Cây cầu tại Kanev.




    Những giọt mưa nặng hạt rơi xuống. Những vùng đất màu đen, giàu có của Ukraine đã đẫm nước sau một mùa hè nóng bức. Tất cả bụi đã bị biến thành bùn, và bùn đã biến đất nước Ukraine thành những bãi lầy. Trước đó, tất cả các tuyến đường dường như không thể di chuyển được, bởi những vũng lầy sâu đến tận đầu gối. Xe tải bị mắc kẹt, xe ngựa kéo vận chuyển ở mức độ rất khó khăn. Chỉ có những máy kéo hạng nặng và những chiếc xe vận tải bánh xích mới có thể đối phó được với thời tiết quái quỉ này. Các sư đoàn, trung đoàn và tiểu đoàn bị rơi vào trạng thái bất động, không thể nào nhúc nhích được. Lúc này mới chỉ giữa tháng Chín. Một câu hỏi đáng lo ngại được đặt ra : Liệu đây có phải là thời tiết bùn lầy mùa thu trong vùng không ? Sao mà nó đến sớm thế ? Nếu vậy, quân đội Đức sẽ phải đối mặt với thảm họa khi rút lui tới phòng tuyến "Panther Line" thèm muốn, một tuyến phòng thủ tạm thời đã được rút ngắn ở phía đông Dnieper. Không ai ngờ được, cảnh bùn lầy mùa thu lại đến sớm như vậy..

    Cụm Tập đoàn quân Nam đã truyền đạt lại cho các Tập đoàn quân của mình trong chỉ thị ngày 18 tháng Chín : khi quay trở lại sông Dnieper, tìm cách vượt qua sông càng sớm càng tốt, và khi đến bờ tây, lập tức triển khai thật nhanh các lực lượng cơ động của mình để đảm bảo hỗ trợ cho các địa điểm bị đe dọa nằm giữa những cây cầu. Trong thời điểm hiện tại, các lực lượng đang đóng dọc theo bờ sông chỉ bao gồm các đơn vị cung cấp dịch vụ cho quân đội, các đơn vị công binh, đào tạo, các đơn vị đường sắt dã chiến cũng như một số đơn vị khẩn cấp và vận tải. Đó là một cuộc đua trong bùn lầy….

    Tập đoàn quân Panzer I của tướng Mackensen đã kịp thời quay trở lại chiến đấu tại các khu vực đầu cầu thuộc Zaporozhye và Dnepropetrovsk. Ngày 19 tháng Chín, vào một ngày chủ nhật trong tiết trời mùa thu đẹp tuyệt vời, Cụm quân xung kích thuộc Quân đoàn Panzer XL (40) của Tướng Henrici đã vượt qua sông Dnieper bằng phà tại khu vực gần Antonovka, phía Nam Dnepropetrovsk, sau cuộc chiến phòng thủ giao tranh hết sức đẫm máu. 24 giờ sau, Quân đoàn lại từ bờ phía tây của con sông, hành quân trở lại qua đập Zaporozhye, để vào đầu cầu đổ bộ vòng theo hình bán nguyệt, nằm bên bờ đông làm nhiệm vụ bảo vệ thành phố cùng với con đập thủy điện. Trong lúc này, Quân đoàn XVII cùng với các Sư đoàn Bộ binh vẫn đang trụ vững trong vùng đất lồi ra khoảng 12 dặm bên bờ đông của sông Dnieper. May mắn thay, người Nga giờ đây vẫn còn chỉ duy trì hoạt động bằng những cuộc tuần tra nhỏ bởi vì đại quân của họ chính là Tập đoàn quân Cận vệ III do Trung tướng Lelyushenko chưa hành quân tới kịp. Khu vực thung lũng Dnieper vẫn đang trong tình trạng yên bình. Chỉ có các đơn vị vận tải và cung ứng quân đội đang vội vàng di chuyển về bờ tây trước khi những cuộc giao tranh khốc liệt sắp nổ ra. Các cây cầu vượt sông tại Kremenchug và Cherkassy chính là những mục tiêu cần phải bảo vệ bằng bất kỳ giá nào của Tập đoàn quân VIII Wohler.

    Tình hình hết sức nguy kịch xảy ra trong khu vực thuộc trách nhiệm của Tập đoàn quân Panzer IV. Với 2 Quân đoàn (VII và XIII), họ đã phải lao vào cuộc chiến đấu đẫm máu theo cách riêng của mình trên hướng bàn đạp tại Kiev, thủ phủ Ucraina, đang bị người Nga gia tăng sức ép suốt ngày, suốt đêm….

    Quân đoàn Panzer XXIV, vốn mới được tách ra từ chính Tập đoàn quân Panzer IV, hiện thời được đặt trong thành phần thuộc Tập đoàn quân VIII đã phải bảo vệ cây cầu vượt sông tại Kanev, cách Thủ đô Kiev 75 dặm nam. Quân đoàn Panzer XXIV được đặt dưới sự lãnh đạo của tướng Nehring. Đó là nhiệm vụ hết sức nặng nề dành cho ông ta. Lúc này, Tập đoàn quân xe tăng Cận vệ III Sô-viết đặt dưới sự chỉ huy của Tướng Rybalko, tạo thành một mũi tiên phong trong toàn bộ chiến dịch phản công nhằm vượt qua sông Dnieper của người Nga đang đua tốc độ cố gắng bắt kịp quân Đức để băng qua sông trước lực lượng của Nehring. Một lần nữa, Quân đoàn Panzer XXIV lại trở thành tâm điểm của một chiến dịch khổng lồ, như các trận chiến thường lệ giữa khu vực sông Donets và Dnieper trong những tháng ngày trước đó….

    Những đoàn xe tải cũng như các đội hình hành quân trong trạng thái buồn phiền và đau khổ của quân Đức đang lặng lẽ di chuyển rút lui từ Orsh-i-tsa đến Dnieper – Sư đoàn Vệ binh Panzer 10 thuộc Hạ Bavaria, các Sư đoàn Bộ binh 57, 34 và 112. Các Trung đoàn đến từ vùng Thượng Bavaria, Rhine-Hesse, Moselle, vùng Rhineland và Westphalia, cũng như Palatinate. Liệu họ có thể vượt qua con sông trước khi người Nga tới được không ?

    ...........................
    caonam_vOz, tonkin2007, gaume16 người khác thích bài này.
  8. DepTraiDeu

    DepTraiDeu Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    30/01/2004
    Bài viết:
    296
    Đã được thích:
    8
    Cám ơn bác Huytop!
  9. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222


    “May mắn cho chúng ta, bùn lầy cũng là thứ mà người Nga lo lắng !...”
    Đại tá Hesse đang an ủi Đại úy Dr. Kohne, sĩ quan Tình báo của Quân đoàn. Dr Kohne đang ở trạng thái mong chờ tuyệt vọng vì chưa có sĩ quan nào của anh quay trở lại từ những chuyến đi trinh sát của họ. "Ngày hôm qua, Trung úy Weber mất mười hai giờ để vượt qua 6 dặm đường, Thưa Đại tá…!," Kohne than thở.

    "Thôi mà ! Đừng có rên lên nữa," - Tham mưu trưởng trả lời :

    "Những chiếc xe tải chở các giấy tờ, tài liệu quan trọng của Bonin cũng đang bị mắc kẹt . Mọi sư đoàn đều bị mắc kẹt trong bùn, và các chỉ huy của họ đều nghĩ rằng chúng tôi đang bị điên khùng khi yêu cầu họ phải rút lui. Họ không thấy có lý do gì để rút quân vì không hề thấy có người Nga nào đang đuổi theo họ. Nhưng mà họ không biết vị trí hiện thời của Tập đoàn quân, họ không biết rằng chúng ta buộc phải tiến hành chiến dịch rút quân, nếu chúng ta không muốn bị quân Nga đánh tạt sườn. Đó là lý do tại sao chúng ta phải di chuyển về chiếc cầu vượt sông càng nhanh càng tốt. "


    Đại tá Hesse mở tấm bản đồ trên đầu gối và đang nghiên cứu những sự thay đổi mới nhất về tình hình chiến sự :”Người Nga đang ra sức lao vào các lỗ thủng lớn trên phòng tuyến, được tạo ra bởi những cuộc rút lui của các Tập đoàn quân hướng về các cây cầu” – rồi ông ta suy nghĩ tiếp tục : “Họ đang cố gắng lao tới con sông, nếu có điều kiện sẽ vượt sông trước khi chúng ta rút về kịp “…Tấm bản đồ phản ánh rất rõ ràng ý định của người Nga :”Khu vực rút lui của Quân đoàn, được đánh dấu màu xanh, nằm tách biệt giữa các mũi tên đậm nét, màu đỏ của người Nga. Cả bên phải và bên trái đều không hề có mối liên hệ với các đơn vị Đức tại các khu vực láng giềng…”

    Đúng lúc này, Thiếu úy Greiner, phiên dịch của Sở chỉ huy Quân đoàn bước vào. Người anh được bao phủ một lớp bùn từ đầu tới chân sau khi anh trải qua một chuyến đi dài và hết sức vất vả từ Sở chỉ huy của Sư đoàn Vệ binh Panzer 10 tới đây. Những báo cáo của anh thực sự không khích lệ chút nào :” Lính của ta đang phải vật lộn trong bùn lầy, không chợp mắt chút nào trong nhiều ngày, cơ thể thì ướt như chuột lột. Họ phải chiến đấu suốt mấy tuần vừa qua. Nhưng họ vẫn cầm cự được. Sông Dnieper lúc này như một ảo ảnh đang thu hút họ …”. Trung tá de Maiziere, trưởng phòng tác chiến của của Sư đoàn Vệ binh Panzer 10 thì nói với tôi :” Những người lính đang nóng lòng về tới một tuyến phòng thủ vững chắc. Họ rất mong về những boong-ke cũng như những chỗ đóng quân mới của mình, nơi mà họ có thể cầm cự trong một thời gian dài, nơi mà họ tìm thấy một chỗ ngủ khô ráo để làm một giấc nhằm kết thúc cuộc rút quân chết tiệt này. Đó chính là những nỗi sợ hãi đang ám ảnh họ như bị quân Nga phục kích, bị đánh tạt sườn cũng như rơi vào tình trạng bị bao vây..”

    Đại tá Hesse vẫn lắng nghe với vẻ bề ngoài đầy vẻ lịch lãm: Boong-ke ! Phòng tuyến mới ! Chỗ nghỉ mới êm ấm và an toàn ! Liệu mình có nên nói cho tay thiếu úy này là đừng nên tin tưởng bất cứ điều gì xảy ra trong tình trạng hiện nay không nhỉ ? Chả lẽ lại nói với anh ta rằng khu vực tương lai bên kia sông Dnieper hiện giờ vẫn đang trống rỗng, ngoại trừ có một vài rãnh hào cùng với dăm ba đơn vị nhằm đối phó với tình trạng khẩn cấp. Thậm chí trong lúc này, chưa chắc các đơn vị cứu hỏa đã có mặt tại đó – nhưng còn người Nga….Nhưng rồi, Hesse đã không tâm sự nỗi lo lắng của mình với tay thiếu úy dưới quyền. Thay vào đó, ông ta hỏi Thiếu úy Greiner bằng một giọng nói rất thận trọng :”Bọn Nga đang làm gì trong khu vực của Sư đoàn 10 đấy ?” ..

    Greiner hiểu ngay ẩn ý sau câu nói của Đại tá Hesse. Xét cho cùng, sau đó anh ta phải có bổn phận về bộ phận tình báo để xử lý các tài liệu, các bản sao bức điện của người Nga, tổng hợp lại và trình lên. Chính vì vậy, anh ta trả lời ngay :” Người Nga đang tiến quân về phía tây, theo hướng Dnieper , trên tuyến đường sắt Poltava-Kiev."

    - “Anh đùa đấy à ! Greiner ?”

    - “Thật vậy, Thưa Đại tá ! Tướng Schmidt và sĩ quan phụ trách tình báo của Sư đoàn 10 , Đại tá Prince Castell, đã chỉ thị tôi thông báo cho Ngài . Theo nguồn tin trinh sát đáng tin cậy, người Nga đã sửa chữa lại tuyến đường sắt bị ta phá hủy với tốc độ kinh ngạc, họ sử dụng một lực lượng lao động vượt quá trí tưởng tượng của chúng tôi, và hiện giờ họ đã sử dụng được tuyến đường sắt này rồi. Đương nhiên, các cột tín hiệu đường sắt vẫn chưa được sửa chữa hoàn chỉnh, vì vậy họ đang chạy tàu hỏa vận chuyển mọi thứ về hướng tây bằng mắt thường. Mọi thứ được vận chuyển về phía bên kia Grebenka."


    Đại tá Hesse liền nhận xét: " Vấn đề này sẽ làm cho tình hình trở nên nghiêm trọng hơn nhiều rồi đấy “.


    ☆☆☆☆☆
    caonam_vOz, tatpcittonkin2007 thích bài này.
  10. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    925
    Đã được thích:
    4.222
    Ngày 21 tháng Chín, khoảng 16.00 giờ, một bức điện của người Nga đã được phiên dịch và trình lên bàn làm việc của Tướng Wohler, Tư lệnh Tập đoàn quân VIII, tại Sở Chỉ huy dã chiến Tập đoàn quân tại Smela. Bộ phận cảnh giới thông tin đã bắt được tín hiệu từ một đội du kích Nga, được truyền đi mà không hề mã hóa. Họ đã ký tên bên dưới bức điện : “Đội du kích Chapayev” - mang tên một người Anh hùng Liên-sô trong thời kỳ Nội chiến - và rõ ràng như là để trả lời một câu hỏi. Họ báo cáo lại rằng không hề có lực lượng cảnh giới Đức ở khu vực bờ tây sông Dnieper, tại phía bắc Kanev.

    Nội dung bức điện báo chính xác một cách đáng kể. Ngoài một đại đội trừng giới, không hề có một lực lượng nào khác của Wehrmacht bảo vệ phía bờ tây con sông Dnieper thuộc những ngôi làng giữa khu vực Grigorovka và Rzhishchev. Tướng Wohler cảm thấy hết sức lo lắng. Các máy bay trinh sát đã thông báo cho ông rằng những mũi nhọn xung kích của quân Nga đang lởn vởn gần sông Dnieper tại chính nơi đó. Liệu Tướng Vatutin (bên Nga) có trù liệu một kế hoạch vượt sông ngay tại khu vực ở phía bắc Kanev hay không ? Wohler khỏi cần phải đề cập quá nhiều về Tướng Vatutin, vì ông ta thừa biết. Từ mấy tháng vừa qua, viên Đại tướng Nga này đã chứng tỏ mình là một chiến thuật gia xuất sắc và là chỉ huy quân sự hết sức táo bạo của người Nga....

    Ngay lập tức, Wohler ra lệnh soạn thảo một mệnh lệnh cảnh báo gửi cho Nehring. Bức điện được gửi đến Quân đoàn Panzer XXIV lúc 20.45 giờ: “Khi nhận được bức điện này, Ngài (Nehring) phải cấp tốc di chuyển các lực lượng cơ động trong Quân đoàn của ngài vượt qua cầu Kanev xuống khu vực nam thuộc phòng tuyến Dnieper đang bị kẻ thù đe dọa ..”

    Nhưng rồi Wohler cũng nhận ngay ra rằng lực lượng thiết giáp thuộc Quân đoàn Panzer XXIV không thể bay ngay tới vùng đó được. Thật là nguy hiểm…Nếu người Nga băng qua sông vào ngày 22 tháng Chín thì không một đơn vị nào của Nehring có thể tới nơi kịp thời. Những việc gì cần phải làm ngay trong lúc này ?

    Thiếu tướng Dr Speidel, Tham mưu trưởng Tập đoàn quân VIII đã có ý tưởng. Tại Cherkassy, phía nam của Kanev có một Trung tâm huấn luyện, sử dụng vũ khí mới thuộc Cụm Tập đoàn quân Nam. Tạm thời điều ngay họ tới khu vực đang bị đe dọa khẩn cấp. Khoảng 22.30 giờ, viên Chỉ huy Trung tâm huấn luyện nhận được mệnh lệnh qua điện thoại yêu cầu gom hết tất cả các học viên còn lại trong trung tâm vào một đơn vị phản ứng nhanh ngay tức thời, chuyển đơn vị này tới Kanev, nhanh chóng tiếp cận vào các vị trí chiến đấu tại bờ tây của sông Dnieper thuộc khu vực này. Hai giờ sau, những học viên của Trung tâm huấn luyện vội vã leo lên xe tải và ầm ầm di chuyển trong màn đêm. Trời đã tạnh ráo. Gió và thời tiết ấm hơn đã nhanh chóng làm khô những con đường hành quân. Nhưng ban đêm ngoài trời vẫn còn lạnh. Trên sông Dnieper, một màn sương mù lạnh căm căm đã cuộn lên trên giòng sông. Nó che giấu cả phía bờ bên kia con sông. Nó che kín những gì mà Wohler cùng Nehring đang cảm thấy bất an, lo lắng …




    ☆☆☆☆☆




    Binh nhất Cận vệ Hồng quân I. D. Semenov thận trọng rẽ đám lau sậy và quan sát về phía con sống. Anh ta chăm chú lắng nghe. Không có gì xảy ra…Mọi thứ đều ổn thỏa…. Bên cạnh anh, một đội viên du kích đang cúi xuống.

    - "Thuyền ở đâu đấy?" - Semenov hỏi.

    - "Cách đây 5 bước. Ngay cạnh bờ sông. Nó được ngụy trang bằng lau sậy…."

    - "Đi thôi !" - Semenov đưa tay lên môi, bắt chước 3 lần tiếng kêu của con vạc. Lau sậy khe khẽ xào xạc. Ba người lính Cận vệ Sô-viết khác bắt đầu bò lên – Đó chính là V. N. Ivanov, N. Y. Petukhov, và V. A. Sysolyatin. Họ bò cạnh I. D. Semenov và người đội viên du kích….

    Họ hoàn toàn không biết rằng tại thời điểm đó cặp mắt của lịch sử được bật lên trên số phận họ. Họ không hề cảm thấy tên tuổi họ sẽ được ghi nhận mãi mãi trong hồ sơ lưu trữ. Thậm chí họ không biết khi họ bắt đầu bí mật rời bờ đông của con sông rộng lớn này – thì liệu họ có thể vượt qua sông Dnieper như những người lính đầu tiên thuộc Tập đoàn quân Xe-tăng Cận vệ III Sô-viết , hoặc thực sự là những chiến sĩ Hồng quân tiên phong đang đua tốc độ về phía sông Dnieper…


    Ít tuổi nhất trong bọn họ là N. Y. Petukhov, một tân binh mới 18 tuổi. Không ai trong số bọn họ có tuổi đời vượt quá 22. Tất cả bốn người trong số họ đều là Đoàn viên Đoàn thanh niên Komsomol. Vậy họ đã làm điều gì ?

    ........................
    --- Gộp bài viết: 17/01/2018, Bài cũ từ: 16/01/2018 ---
    [​IMG]
    BẢN ĐỒ 38 : HỒNG QUÂN ĐÃ NỖ LỰC ĐỂ VƯỢT QUA DNIEPER TẠI ĐẦU CẦU BUKRIN. CUỘC CHIẾN ĐÃ QUYẾT ĐỊNH Ở NGAY LẦN THẢ DÙ LỚN ĐẦU TIÊN. NHƯNG QUÂN ĐOÀN PANZER XXIV CỦA TƯỚNG NEHRING ĐÃ GÂY RA MỘT THẤT BẠI NẶNG NỀ CHO NGƯỜI NGA….
    Lần cập nhật cuối: 17/01/2018
    tatpcit, huymaya, caonam_vOz4 người khác thích bài này.

Chia sẻ trang này