1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Paul Carell - Hitler mặt trận miền Đông

Chủ đề trong 'Kỹ thuật quân sự nước ngoài' bởi huytop, 30/10/2015.

  1. 2 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 2)
  1. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272
    Trong lúc này, tình hình chiến sự tại nơi mà Tập đoàn quân Panzer III đang bảo vệ các vị trí trên cánh bắc thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm Đức, nơi mà họ đang phải chống chọi lại với các đòn tấn công vu hồi đến từ Phương diện quân Belorussia III và Phương diện quân Baltic I, đã tiến triển như thế nào ? Tại đây, thành phố Vitebsk là mục tiêu chiến lược đầu tiên của người Nga. Trung tâm “củng cố phòng thủ địa phương” trên sông Dvina được bao bọc bởi hai hàm gọng kìm khổng lồ của người Nga nhưng không bị tấn công trực tiếp. Đó chính là một minh chứng khác về sự thiếu hiệu quả trong chiến lược của Hitler về các "Pháo đài địa phương".

    Đòn tấn công mạnh mẽ của người Nga cũng làm cho Sở chỉ huy của Tập đoàn Panzer III hoàn toàn bất ngờ. Thật sự là nhiều lần trước đây, Đại tướng Reinhardt,Tư lệnh Tập đoàn quân đã hướng mọi chú ý tới sự nguy hiểm bên phía tuyến phòng thủ của ông. Khoảng giữa tháng Năm, trong một sự đánh giá về tình hình, ông đã đề cập với Thống chế Busch về sự dàn quân ồ ạt của lực lượng kẻ thù ở phía đối diện bên cánh trái, và từ đó đã rút ra kết luận rằng mọi sự nỗ lực phòng ngự chính phải được tập trung vào khu vực phía bắc thuộc Vitebsk. Nhưng Thống chế Bush và đại diện của OKH (Bộ Tư Lệnh Lục Quân Đức) lại không đồng nhất quan điểm của trong việc đánh giá tình hình. Họ không tin tưởng sẽ có một chiến dịch nhắm qua Vitebsk để rồi sau đó sẽ thọc sâu vào hậu phương quân Đức ; họ vẫn nghĩ một cách mơ hồ rằng đòn tấn kích thọc sâu này sẽ liên quan trực tiếp tới Vitebsk và chắc chắn sẽ được chặn lại bởi các đơn vị đồn trú trong thành phố hành động như một con đê chắn sóng…

    “Tôi có thể làm gì ?”, Busch đã nhiều lần đặt câu hỏi với Tham mưu trưởng của ông – Trung tướng Krebs – tại Sở chỉ huy Cụm Tập đoàn quân tại Minsk. “Tôi có thể làm gì ?” . Đó là một công việc bất khả thi nếu muốn tác động tới sự thay đổi trong cách đánh giá của Hitler về tình hình thực tế. Không thể có một câu trả lời cho câu hỏi của ông, cho nên ông đã tự an ủi bản thân; rồi có một sự đảm bảo rằng Tập đoàn Panzer III đầy kinh nghiệm chắc chắn sẽ xả thân vì nhiệm vụ phải giữ vững con đê chắn sóng của mình bằng cách này hay cách khác….

    Nhưng giờ đây, Tập đoàn quân Reinhardt đâu còn sở hữu sức mạnh chiến đấu như lúc ban đầu được nữa. Gần một phần ba các Sư đoàn trong biên chếđã được gửi đến các khu vực khác của mặt trận. Sức mạnh pháo binh cũng bị giảm tới một nửa. Lực lượng dự trữ duy nhất thuộc Tập đoàn quân là Sư đoàn Bộ binh 14 và một vài Tiểu đoàn Công binh. Sau lưng Tập đoàn quân chỉ còn Sư đoàn Phòng vệ địa phương 201 cũng như 1 Tiểu đoàn Bảo vệ hậu phương. Nhưng Tổng hành dinh Fuhrer vẫn hành động như thể không có điều gì xảy ra. Suy cho cùng, lực lượng bớt đi một chút cũng như nhiệm vụ có nhiều hơn – nhưng trong thâm tâm của họ luôn luôn có một ý nghĩ – đối với người lính Đức thì không có điều gì là không thể thực hiện được !

    Vì thế, tiếp tục hành động theo chỉ thị của Hitler, một lần nữa Thống chế Busch lại ra lệnh cho Tập đoàn quân Panzer III phải tập trung 3-4 Sư đoàn, nói theo cách khác là 1/3 sức mạnh chiến đấu của toàn bộ Tập đoàn quân, trong cái gọi là "Pháo đài địa phương" Vitebsk. Mọi sự phản đối đều vô ích. Quả là một mệnh lệnh kỳ cục…

    Nhưng Đại tướng Reinhardt có thể làm gì? Ông ta đã nhận được mệnh lệnh. Một mệnh lệnh gây ra sự tranh cãi, nhưng đó là một mệnh lệnh quân sự không hơn không kém (...buộc phải thi hành...). Và mệnh lệnh đó đòi hỏi Vitebsk phải được củng cố càng mạnh càng tốt với Quân đoàn LIII (53) bao gồm tới 4 Sư đoàn trong thành phần sẽ phải được tập kết bên trong ‘pháo đài’.....

    Tổng hành dinh Fuhrer luôn bị thuyết phục rằng người Nga tấn công trực diện vào Vitebsk , qua đó họ sẽ có thể giữ chân trước tuyến phòng vệ xung quanh thành phố từ 20-30 Sư đoàn Sô-viết. Nhưng người Nga đã không tấn công vào đó. Đơn giản là họ chỉ làm nhiệm vụ đi vòng qua thành phố, rồi họ đưa khoảng 4 Sư đoàn bao vây, khống chế và bằng cách ấy họ làm đảo lộn hoàn toàn kế hoạch phòng thủ "Pháo đài địa phương" Vitebsk của người Đức….

    Một câu hỏi sẽ được đặt ra: làm sao mà các chỉ huy cấp cao Đức lại có thể phán đoán hoàn toàn sai lầm về sức mạnh và ý định của kẻ thù?....
    --- Gộp bài viết: 11/06/2018, Bài cũ từ: 11/06/2018 ---
    [​IMG]
    ẢNH : TÚI VÂY KORSUN (1). ĐÓ LÀ LÚC NGƯỜI ĐỨC CHUẨN BỊ CHIẾN ĐẤU THOÁT RA KHỎI VÒNG VÂY….
    ……………………….
  2. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272

    Có ý kiến cho rằng phía Đức không hề có cái nhìn sâu sắc về những dự định chiến lược của Đại bản doanh Sô-viết tối cao, thực ra không phải là một điều bất bình thường – chỉ một lý do đơn giản là người Đức không thể nào có một cơ sở gián điệp trà trộn vào trong các chỉ huy cấp cao Sô-viết. Người Đức không có Tiến sĩ R.Sorge cũng như Điệp viên "Weither". Thế nhưng ngay cả những ý định đến từ các cấp chỉ huy thấp hơn của người Nga tại khu vực mặt trận cũng được giấu kín trước con mắt sục sạo của người Đức – thì đây chắc chắn là điều không bình thường nhất. Như một qui luật, các hoạt động trinh sát trên không, những tin tức của tù binh, các đơn vị bảo vệ nội tuyến, nghe trộm đường dây điện thoại, xâm nhập vào hệ thống RT để tạo lên những mảnh ghép về ý định chiến thuật, chiến lược của kẻ thù. Hệ thống tình báo và giám sát RT thường xuyên đạt được những thành công đáng kể trong lãnh vực này. Thế mà tại sao tất cả đều thất bại với Cụm Tập đoàn quân Trung tâm vào mùa hè năm 1944.

    Câu trả lời dành cho câu hỏi đó được cung cấp bởi Trung tướng S. Pokrovskiy, sau đó là Tham mưu trưởng Phương diện quân Belorussian III Sô-viết. Trong một hồi ức khá thú vị, ông tiết lộ những chi tiết đáng kinh ngạc về phương pháp lừa dối và ngụy trang của Hồng quân. Ví dụ, các chiến sĩ, vẫn thực hiện công việc đào hầm hào, công sự chiến đấu và xây dựng tuyến phòng thủ cho đến một vài ngày trước khi xảy ra cuộc tấn công. Bằng cách này, họ tạo ra niềm tin rằng các Sư đoàn đã sẵn sàng cuộc chiến tranh phòng thủ lâu dài. Và tất cả những gì đã được thực hiện chỉ để đánh lừa trinh sát đường không, các hoạt động do thám và mọi nguồn tìm hiểu thông tin mới nhất của người Đức. Để bảo mật cho kế hoạch của Hồng quân, các quy tắc an ninh nghiêm ngặt đã được áp đặt ngay cả đối với nhân viên tham mưu cấp cao. Các tài liệu bằng văn bản liên quan đến hoạt động của chiến dịch Bagration chỉ có thể được chuẩn bị bởi một số cán bộ đã được liệt kê và phải viết bằng tay. Có một lệnh cấm nghiêm ngặt về việc truyền tải bất kỳ thông tin nào liên quan đến chiến dịch bằng các phương tiện cơ học — như qua điện thoại, teleprinter hoặc radio. Các chỉ thị bằng văn bản được ban hành riêng cho mỗi Tập đoàn quân và cho đến tận ngày 20 tháng Sáu - tức là hai ngày trước khi bắt đầu cuộc tấn công mới có. Đây là những biện pháp rất khắc nghiệt, gây ức chế, hoàn toàn đặc biệt ngoài tiền lệ, nhưng họ chắc chắn có kết quả đơm hoa kết trái và sẽ được đền đáp xứng đáng..

    Kể từ khi triển khai một lực lượng khổng lồ bao gồm tới 20 Tập đoàn quân với 207 Sư đoàn trong biên chế thì không thể hoàn toàn che giấu được tất cả trong vùng nội địa nước Nga, Bộ Tổng tham mưu Sô-viết đã áp dụng một số biện pháp đặc biệt để kìm hãm các hoạt động trinh sát đường không của người Đức. Các phi đội bay đặc biệt liên tục giao chiến với các máy bay trinh sát đối phương. Tất nhiên, những biện pháp này không phải là hoàn toàn thành công nhưng họ đã kịp thời cản trở vừa đủ vào công việc trinh sát đường không, qua đó đã ngăn chặn công việc thu thập bằng chứng thuyết phục của người Đức….

    Tuy nhiên, kế hoạch không bao giờ hoàn hảo cả, thường đồng hành với những sự việc bất ngờ xảy ra thuộc loại ‘sai một ly, đi một dặm’…Vào đầu tháng Sáu năm 1944, một chiếc máy bay thuộc loại “máy khâu” của người Nga, ám chỉ những chiếc máy bay có tốc độ chậm, lỗi thời đã bị bắn hạ trong khu vực do Sư đoàn Bộ binh 252 ‘Silesian’ bảo vệ. Trên máy bay có một Thiếu tá tham mưu thuộc một Sư đoàn Không quân Sô-viết, anh ta đã bị bắt trong tình trạng không hề có một vết thương nào trên người. Trong cặp tài liệu thu giữ được của anh ta, có một số tài liệu viết tay cực kỳ thú vị đến từ Tập đoàn quân Không quân III Sô-viết, các tài liệu đó cho phép rút ra một kết luận sâu sắc về mối đe dọa xảy ra cuộc tấn công sắp tới. Trung tướng Melzer – tư lệnh Sư đoàn, ngay lập tức đã chuyển tất cả mọi thứ đến Sở chỉ huy Quân đoàn IX. Nhưng không có một ai lại tin tưởng vào những giấy tờ tuyệt mật mà Melzer tình cờ thu giữ được ?





    ☆☆☆☆☆





    Đại tướng Ivan Danilovich Chernyakhovskiy, Tư lệnh Phương diện quân Belorussia III là đại diện cho một thế hệ tướng lĩnh mới, tài giỏi, năng khiếu bẩm sinh của Hồng quân. Giờ đây, không phải một chiến binh tóc bạc, đứng tuổi đi phục vụ Cách mạng nữa, mà là một người sĩ quan thuộc thế hệ trẻ, chỉ mới tròn 38 tuổi. Ông chính là Tư lệnh Phương diện quân trẻ nhất Sô-viết. Đó là một chỉ huy táo bạo trên chiến trường, nhiệt tình quan tâm đến tất cả các loại vũ khí và thành tựu kỹ thuật hiện đại. Về mặt cá tính, đó là một loại hình mẫu lý tưởng cho hệ thống lãnh đạo Sô-viết, theo đó họ làm việc nhóm giữa Tổng chỉ huy, Tham mưu trưởng và Ủy viên Hội đồng quân sự - tạm gọi là ‘chỉ huy tập thể’… Chernyakhovskiy đã hy sinh trong khi chỉ huy chiến đấu tại Đông Phổ vào ngày 18 tháng Hai năm 1945….
    --- Gộp bài viết: 12/06/2018, Bài cũ từ: 12/06/2018 ---
    [​IMG]
    ẢNH : TÚI VÂY KORSUN (2). TRUNG ĐOÀN PANZER HẠNG NẶNG CỦA BAKE ĐANG CHUẨN BỊ MỞ CUỘC GIẢI CỨU TỪ BÊN NGOÀI VÒNG VÂY…..ẢNH SỐ 1
    ..........................
    Lần cập nhật cuối: 12/06/2018
    hunterxmn, huymaya, gaume17 người khác thích bài này.
  3. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272
    Đại tướng Chernyakhovskiy cùng với ông bạn đồng nghiệp bên cánh phải, Tướng Bagramyan hói đầu và có đức tính luôn cẩn thận đã bắt đầu tiến hành công việc theo đúng khuôn mẫu của STAVKA. Đầu tiên là một trận pháo kích vĩ đại đến từ 10.000 khẩu pháo. Tiếp theo là một đợt oanh tạc từ trên không do 2 Tập đoàn quân Không quân với hơn 1.000 máy bay ném bom đảm nhiệm. Sau đó, các đơn vị quân đội bắt đầu tấn công. Khởi điểm là 4 Tập đoàn quân Bộ binh thuộc Phương diện quân Belorussia III đột kích vào phòng tuyến do Quân đoàn VI Đức bảo vệ ở phía nam Vitebsk. Cú đòn chủ lực đánh vào Sư đoàn Bộ binh 299. Mọi thứ đều sụp đổ. Tiếp theo là cú đột kích thứ hai. Chernyakhovskiy có một Quân đoàn xe tăng và một nhóm các đơn vị cơ động càn lướt khác thuộc thành phần cơ giới hóa kết hợp với kỵ binh sẵn sàng lao ra tấn công bất thình lình từ các vị trí bí mật từ trước. Ngay sau khi tuyến phòng thủ Đức bị xé toạc thì xe tăng và các Lữ đoàn Cơ giới Sô-viết ào ạt lao vào các lỗ thủng, tràn ngập các trung tâm kháng cự cuối cùng của người Đức và băng qua phía nam thành phố Vitebsk…

    Cũng khuôn mẫu như vậy, Phương diện quân Baltic I dưới quyền Tướng Bagramyan tấn công vào khu vực thuộc vùng trách nhiệm của Quân đoàn IX Đức do Tướng Wuthmann chỉ huy ở phía bắc Vitebsk với 3 Tập đoàn quân Bộ binh và 1 Quân đoàn Xe-tăng. Đã xảy ra một trận kịch chiến hết sức dữ dội và khốc liệt tại khu vực do Sư đoàn Bộ binh 252 ‘Silesian’ bảo vệ. Người Nga thâm nhập vào phòng tuyến.... Một cuộc phản công của quân Đức.... Xe-tăng Sô-viết đột phá.... Một đợt ném bom dữ dội.....Sau 12 giờ, những người lính đến từ ‘Silesian’ buộc phải rời bỏ trận địa. Quân đoàn IX buộc phải rút lui về các vị trí phòng ngự cách phía sau Vitebsk 25 dặm. Tại thời điểm này, Tướng Wuthmann đã có thể thiết lập một tuyến phòng thủ lâm thời mới…

    Thế nhưng Wuthmann chẳng làm gì với tuyến phòng thủ mới cả ? Bagramyan và Chernyakhovskiy cùng hiệp đồng tấn công mở rộng sang hai cánh của họ. Chỉ trong vòng có 3 ngày, Trung tâm “củng cố phòng thủ địa phương” Vitebsk đã bị rơi vào tình trạng hợp vây. Hy vọng lớn nhất của người Đức khi cho rằng “pháo đài” Vitebsk trở thành một rào cản – được phòng thủ kiên cố trong nội đô thành phố - với 4 Sư đoàn thuộc biên chế Quân đoàn LIII (53) dưới quyền chỉ huy của Tướng Gollwitzer với mục tiêu ghìm chặt phần lớn chủ lực Hồng quân đã hoàn toàn tiêu tan…

    Đại Tướng Reinhardt nhận ngay ra thảm họa đang ập đến và vào đúng thời điểm cuối cùng, ông ta cấp tốc rút một trong những Sư đoàn đó – Sư đoàn Không quân Dã chiến 4 ra khỏi Vitebsk. Nhưng vào sáng sớm ngày 24 tháng Sáu, động thái này không còn sử dụng được nữa. Mọi việc đã quá muộn. Tập đoàn quân Xe-tăng Cận vệ V của Rotmistrov đã chộp ngay lấy cơ hội, lao thẳng vào phía dưới của một dải đất hẹp nhưng có nền đất cứng giữa hai con sông Dnieper và Dvina xuyên qua các đầm lầy và hướng thẳng tới Thủ phủ Minsk. Nếu đòn đột kích của Hồng quân thành công, Tập đoàn quân Rotmistrov sẽ đạt được mục tiêu chiến lược thực sự trong khu vực tác chiến của Phương diện quân Belorussia III – đó là uy hiếp con đường cao tốc hướng tới Minsk. Đây chính là con đường cao tốc vĩ đại mà các Sư đoàn Panzer của Guderian đã từng chạy theo hướng ngược lại từ Brest-Litovsk đến Dnieper, chỉ có mười lăm ngày trong những tháng đầu tiên của cuộc chiến tranh Xô-Đức.

    Ngày 24 tháng Sáu, các Tập đoàn quân Sô-viết đã thọc rất sâu vào hậu phương quân Đức, họ vòng qua Vitebsk, do vậy làm cho "pháo đài địa phương" mất đi hết ý nghĩa của nó. Số phận các Sư đoàn Đức bên trong thành phố đã được định đoạt. Trong lúc này, tại khu vực mặt trận bị Hồng quân chọc thủng, tình hình ngày càng xấu đi một cách tồi tệ. Đến bây giờ, điều này ngày càng trở nên rõ ràng ngay cả đối với một đứa trẻ. Nhưng Tổng hành dinh Quốc trưởng vẫn từ chối trước sự thật hiển nhiên và đưa ra một quyết định nửa vời. Vào 18.30 giờ cùng ngày, Hitler gửi cho Tướng Gollwitzer một bức điện cho phép Quân đoàn LIII (53) được rút lui về tuyến sau. Nhưng đồng thời, Quốc trưởng vẫn chỉ thị :”Một Sư đoàn vẫn tiếp tục công cuộc phòng thủ Vitebsk. Hãy báo cáo lại cho tôi tên người chỉ huy Sư đoàn!" (Việc này mang ý nghĩa giữ danh dự cho người lính Đức. ND)…

    Thế là, một Sư đoàn bây giờ buộc phải ở lại để bảo vệ những gì mà 4 Sư đoàn không thể giữ nổi! Với một trái tim trĩu nặng, Tập đoàn quân đã giao cho Sư đoàn Bộ binh 206 của Trung tướng Hitter đảm nhiệm trách nhiệm vinh quang và chết chóc này. Nhưng không thể cứu vãn nổi tình hình được nữa. Tối ngày 24 tháng Sáu, bức điện cho phép các Sư đoàn khác phá vây cũng trở nên quá muộn. Lúc 13.12 giờ ngày 25 tháng Sáu, Tướng Gollwitzer đã gửi một điện văn tuyệt vọng về Trụ sở Tập đoàn quân Panzer III:”Tình hình chiến sự liên tục thay đổi. Hoàn toàn bị bao vây... Sư đoàn Không quân 4 không còn tồn tại. Sư đoàn Bộ binh 246 và Sư đoàn Không quân 6 đang giao tranh khốc liệt theo nhiều hướng. Kịch chiến xảy ra trong khu vực nội đô Vitebsk".

    Như vậy, Quân đoàn LIII (53) cùng với 35.000 người đã đi tới sự diệt vong. Lúc 19.30, Tư lệnh Quân đoàn từ Vitebsk đã gửi bức điện cuối cùng :”Cam đoan chiến đấu đến cùng. Gollwitzer". Việc này làm chúng ta liên tưởng đến một bức điện lịch sử vào thời điểm Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất. Trong bức điện cuối cùng chuyển đến Hoàng đế Đức Wilhelm II với một khoảng cách xa tới 7.000 dặm, Đại úy Meyer-Waldeck, chỉ huy Pháo đài Tsingtao (Thanh Đảo) ở Đông Á đã thông báo :” Cam đoan thi hành nhiệm vụ đến cùng!”…Từ “…The end..” kéo dài thêm tới 2 tháng rưỡi của 4.000 người Đức trong vòng vây Tsingtao (Thanh Đảo) chống lại một lực lượng vượt trội của 40.000 lính Nhật….
    --- Gộp bài viết: 14/06/2018, Bài cũ từ: 14/06/2018 ---
    [​IMG]
    ẢNH : TÚI VÂY KORSUN (3). TRUNG ĐOÀN PANZER HẠNG NẶNG CỦA BAKE ĐANG CHUẨN BỊ MỞ CUỘC GIẢI CỨU TỪ BÊN NGOÀI VÒNG VÂY…..ẢNH SỐ 2
    ngthi96, huymaya, meo-u6 người khác thích bài này.
  4. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272
    SUỐT NGÀY BÓNG ĐÁ CŨNG KHỔ ;;);;):drm1(:|(:|....SORRY CÁC BÁC !


    Gollwitzer chỉ kéo dài lời hứa “cam đoan chiến đấu đến cùng” gần có hai ngày. Tin tức cuối cùng về ông ta là bức điện khi vừa thoát ra khỏi thành phố. Vào buổi sáng ngày 26 tháng Sáu, Gollwitzer sẵn sàng cho một cuộc phá vây theo hướng tây nam Vitebsk. Với các lực lượng còn lại, ông ta đã vượt qua khoảng cách 12 dặm theo hướng tây nam thành phố trong ngày 27 tháng Sáu. Điều gì xảy ra sau đó đã được các nhà viết sử Sô-viết đề cập tới trong cuốn sách ‘Lịch sử cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại’: ”Một Cụm quân Đức bao gồm 8.000 người đã thành công trong việc thoát vây tại Vitebsk nhưng họ sớm bị chúng ta bao vây lại một lần nữa. Sáng ngày 27 tháng Sáu năm 1944, tàn quân thuộc các Sư đoàn kẻ thù đã chấp nhận Tối hậu thư của Bộ Tổng tư lệnh Sô-viết Tối cao và đầu hàng. Quân địch mất 20.000 người chết, và hơn 10.000 binh sĩ và sĩ quan bị bắt làm tù binh. Trong số các tù binh có thể kể đến Tư lệnh Quân đoàn LIII (53) – Tướng Bộ binh Gollwitzer và Tham mưu trưởng Quân đoàn, Đại tá Schmidt"…

    Còn số phận của Sư đoàn Bộ binh 206 ‘Đông Phổ’ đã nhận nhiệm vụ bảo vệ Vitebsk cho đến giờ phút cuối cùng thì sao? Điều gì xảy đến với Sư đoàn? Một dòng chỉ thị vô tận các mệnh lệnh được gửi từ Tổng hành dinh Fuhrer đã gim chặt số phận của họ :” Sư đoàn Bộ binh 206 phải giữ vững Vitebsk cho đến khi được giải cứu!” không thể nào thay đổi được tình hình trên thực tế là chống lại các làn sóng tấn công của Hồng quân trong tình trạng không còn gì trong tay. Các Sư đoàn bảo vệ khu vực bị kẻ thù xâm nhập bên cánh trái Cụm Tập đoàn quân đã bị nghiền nát. Vitebsk trở thành một ngôi mộ khổng lồ. Do đó, vào lúc 16.45 giờ ngày 26 tháng Sáu, Trung tướng Hitter đã ra lệnh phá vây theo trách nhiệm của chính mình. Thời gian dự định khoảng 22.00 giờ. Những người bị thương được đặt trên xe ngựa kéo và trên xe đầu kéo pháo binh…

    Những nhóm quân tiền phương đã tiến về phía trước được 9 dặm. Rồi họ buộc phải dừng lại. Họ bị chặn đứng và bị các đơn vị đến từ Tập đoàn quân XXXIX Sô-viết bao vây. Một nỗ lực cuối cùng nhằm vượt qua phòng tuyến bao vây của Hồng quân bằng lưỡi lê cũng như tiếng la hét "Urra" Đức cổ truyền đã hoàn toàn thất bại. Đó là trận chiến cuối cùng của các Trung đoàn Vệ binh ’Đông Phổ’ 301-312-413. Những kẻ sống sót đã bị giết, bị bắt làm tù binh trong khi lẩn trốn vào rừng. Chỉ một vài toán sĩ quan và binh lính nhỏ bé trong khó khăn và tuyệt vọng đã tìm cách tự cứu mình bằng cách tiến hành một cuộc vượt qua phòng tuyến Hồng quân đầy phiêu lư, mạo hiểm. Sau nhiều lần hành quân, họ đã tiếp cận với phòng tuyến mới của người Đức và kể lại câu chuyện về sự tan vỡ của Sư đoàn của họ.

    Một văn phòng phục vụ công việc giải ngũ Sư đoàn được cấp tốc thành lập tại Rudolstadt thuộc Thuringia. Không thể đặt tại Đông Phổ, nơi xuất thân của Sư đoàn Bộ binh 206 bởi vì vùng đó đang bị kẻ thù đe dọa. Trong công việc vất vả đòi hỏi sự cần mẫn này, tên của 12.000 người thuộc Sư đoàn phải được viết lại một lần nữa – bởi vì thảm họa tại Vitebsk cũng dẫn đến việc mất tất cả các giấy tờ và tài liệu liên quan đến Sư đoàn. 12.000 bản thông báo cuối cùng đã tới được những người thân của các binh lính cũng như sĩ quan thuộc Sư đoàn đã được coi là trong tình trạng mất tích. Vào ngày 18 tháng Bảy năm 1944, Sư đoàn đã chính thức được coi là ‘Sư đoàn chết’ và tiếp nhận mệnh lệnh giải thể Sư đoàn Bộ binh 206 . Các nhân viên thuộc văn phòng giải ngũ đã ghi ngày chấm dứt hoạt động của ‘Sư đoàn chết’ bằng một con số mới trong hồ sơ lưu trữ :18744. Quả là y hệt như khắc ngày chết trên bia mộ…

    Trong tất cả hồ sơ thuộc Văn phòng giải ngũ Rudolstadt, một câu hỏi ngắn cứ lặp đi lặp lại : Làm thế nào mà toàn bộ một Sư đoàn có thể bị diệt vong một cách nhanh chóng và khủng khiếp đến như vậy ? Làm thế nào mà Hồng quân đã quét sạch trên chiến trường rất rất nhiều Sư đoàn tiên phong dũng cảm, giàu kinh nghiệm, cứng cỏi thuộc Mặt trận miền Đông chỉ trong vòng có 48 giờ đồng hồ đã khiến cho Cụm Tập đoàn quân Trung tâm Đức rơi vào thảm họa ?...
    --- Gộp bài viết: 19/06/2018, Bài cũ từ: 19/06/2018 ---
    [​IMG]
    ẢNH : TÚI VÂY KORSUN (4). NHỮNG GÌ CÒN LẠI SAU TRẬN ĐÁNH…
    hunterxmn, meo-u, tonkin20074 người khác thích bài này.
  5. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272
    Để trả lời các câu hỏi trên có nghĩa là phải tìm kiếm các yếu tố đứng đằng sau chiến thắng của Hồng quân. Đó có phải là ưu thế tuyệt đối của họ không? Mặc dù, những người Đức đang chiến đấu tại phương Đông thường xuyên phải đứng trước một kẻ thù vượt trội về số lượng. Liệu đây cũng có phải sức mạnh đến từ hỏa lực pháo binh Sô-viết hay không? Đó không phải là điều mới mẻ và chắc chắn không là chìa khóa dẫn đến thảm họa. Các Sư đoàn Đức đã từng phải đối mặt nhiều lần trước đó với hỏa lực pháo binh tập trung của người Nga. Yếu tố quyết định phải là thứ gì đó hoàn toàn khác biệt - ngoại trừ tính ưu việt về số lượng khổng lồ và thiết bị đáng kinh ngạc của Hồng quân – nhưng trên tất cả là sự xuất hiện đến từ Lực lượng Không quân Sô-viết, mang lại sự thay đổi quyết định trong cán cân quyền lực trên chiến trường. Sự vượt trội của Hồng quân trên không trung có lẽ là sự ngạc nhiên lớn nhất đối với đạo quân viễn chinh Đức thuộc phương Đông, và cũng là điều mang tính chất quyết định nhất. Những năm dài nắm quyền bá chủ trên không của người Đức trên chiến trường Nga đột nhiên bị chấm dứt. Lực lượng Không quân Đồng minh đã quét sạch bầu trời nước Nga giúp cho những phi công Sô-viết. Không ai khác ngoài Lực lượng Không quân Đồng minh đang chiến đấu bên phần Tây Âu! Quả là một nghịch lý ! Chỉ sau 48 giờ đầu tiên của cuộc đổ bộ vào nước Pháp, đòn tấn công quyết định của Phương Tây rõ ràng sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào quyền kiểm soát bầu trời đến từ những mệnh lệnh của Eisenhower. Không quân Đồng minh đã làm tê liệt tất cả mọi cuộc phản công hiệu quả của lực lượng thiết giáp Đức, họ đập tan các Sư đoàn cơ giới Đức trong khi chúng vẫn di chuyển về phía bờ biển, họ phá vỡ Bức tường Đại Tây Dương và đặt các Pháo đài trên phần Tây Âu của Hitler vào tầm kiểm soát, khống chế của Đồng minh từ trên không trung. Hermann Goring, Tư lệnh Luftwaffe đã không đưa nổi một phương án dự phòng nào trước tình thế bi thảm này. Do vậy, trong những ngày đầu tháng Sáu năm 1944, Hitler không có lựa chọn nào khác ngoài việc tước đoạt toàn bộ các Không đoàn Luftwaffe thuộc mặt trận miền Đông để điều chuyển sang Tây Âu…

    Tình hình trên Mặt trận miền Đông vào ngày 22 tháng Sáu năm 1944, như thực tế được mô tả - đã từng đề cập ở trên – như Tập đoàn Không quân VI của người Đức chỉ có đúng 40 chiếc máy bay sẵn sàng thường trực khi Hồng quân bắt đầu cuộc tấn công. 40 máy bay chiến đấu Đức chống lại 5 Tập đoàn quân Không quân Sô-viết với 7.000 máy bay trong biên chế. Tất nhiên, Luftwaffe phải nhanh chóng chuyển tất cả các máy bay có sẵn thuộc Phương Đông sang những khu vực đang bị đe dọa tại Tây Âu, nhưng đây chỉ là giọt nước bỏ biển. Thảm họa trên không trung đã được hoàn tất. Ở Tây Âu, các Không đoàn Luftwaffe không đủ sức để thách thức quyền bá chủ trên không cuả các phi công dưới quyền Eisenhower, và ở Mặt trận miền Đông, tại một thời điểm quyết định, quân Đức không hề có một sự che chở, bảo vệ từ trên không trung nhằm đối phó với một nguy cơ có tầm quan trọng sống còn trong một cuộc chiến tranh hiện đại. Vì thế, người Nga đã thực sự nắm được quyền kiểm soát trên không trung, và điều này đã nhanh chóng trở thành yếu tố quan trọng nhất trong sự thất bại thảm khốc thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm…

    Vai trò quyết định của lực lượng không quân Sô-viết trong hoạt động yểm trợ dưới mặt đất được tiết lộ rõ ràng trong các trận chiến tại khu vực trung tâm của đợt tổng phản công Hồng quân, thuộc vùng bảo vệ do Tập đoàn quân IV Đức quản lý. Ở đây, Đại tướng Zakharov, Tư lệnh Phương diện quân Belorussian II đã mở đầu đòn tấn công vào các vị trí phòng thủ cuối cùng của người Đức trên sông Dnieper. Trọng tâm chính của người Nga nhắm vào các điểm vượt qua sông Dnieper tại thành phố Mogilev. Đây cũng là cụm quân lớn của Hồng quân bao gồm tới 3 Tập đoàn quân dưới mặt đất kết hợp với 1 Tập đoàn quân không quân đang đối mặt với 1 Tập đoàn quân đơn độc của người Đức. Hoặc nói theo cách khác, 22 Sư đoàn Bộ binh kết hợp với 4 Lữ đoàn xe-tăng và Cơ giới độc lập đã hiệp đồng tác chiến nhằm chống lại 10 Sư đoàn Đức, trong đó phải thừa nhận có những Sư đoàn đầy kinh nghiệm như Sư đoàn 78 ’Bão táp’, Sư đoàn Vệ binh Panzer 18 cũng như Sư đoàn Bộ binh 12…..
    ...........................
    hunterxmn, meo-u, tonkin20073 người khác thích bài này.
  6. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272
    Bảng so sánh lực lượng hai bên đã cho thấy tình hình đang ở mức độ nguy hiểm, nhưng không có nghĩa là không thể tránh khỏi thảm họa. Chắc chắn trên thực tế, một điều bất lợi khác là ngay trước khi xảy ra cuộc tấn công của người Nga thì đã có một số thay đổi trong thành phần các Tư lệnh cấp cao của Đức. Tướng Tippelskirch vừa mới lên nắm quyền chỉ huy những gì gọi là Tập đoàn quân IV của Kluge vào tuần lễ đầu tiên của tháng Sáu. Trung tướng Vinzenz Müller thì tới tiếp quản vị trí của Tippelskirch để lại tại Quân đoàn XII. Cũng có sự thay đổi vị trí lãnh đạo thuộc các Quân đoàn XXXV và XLI sau khi các Tướng Wiese và Weidling bị sa thải. Hậu quả của sự thay đổi này tác động tới cấp lãnh đạo thuộc Sư đoàn. Không ai trong số này làm tăng cường thêm tinh thần chiến đấu của các đơn vị. Tồi tệ nhất, trách nhiệm đối với khu vực trung tâm thuộc Cụm Tập đoàn Trung tâm, với Orsha và ‘Pháo đài’ Mogilev đã được giao phó cho một viên chỉ huy mới mà trước đây chưa từng là Tư lệnh một Tập đoàn quân. Hơn nữa, Tippelskirch mang trọng trách một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn. Ông ta bắt buộc phải giữ vững vị trí quan trọng trên sông Dnieper trong mọi hoàn cảnh mà chắc chắn được dự đoán là một mũi giáo quan trọng nhất trong đội quân hùng hậu của người Nga. Phải thừa nhận rằng, Tippelskirch có sự hỗ trợ đến từ hai Lữ đoàn pháo tự hành và một Tiểu đoàn Panzer. Quả là một lực lượng đáng kể - nhưng không đủ để bù đắp sự yếu kém trong các ‘con nhím’ phòng thủ của Đức….

    Hiển nhiên Nguyên soái Zhukov đánh giá Tập đoàn quân Đức số IV sẽ là một chốt chặn đặc biệt khó khăn cần phải phá vỡ. Vì lý do trên, ông ta sử dụng Tập đoàn quân Không quân IV dưới quyền Nguyên soái Không quân Verzinin làm hạt nhân chủ yếu tại khu vực này. Không quân Sô-viết đã đập tan những con át chủ bài của Tippelskirch. Và họ đánh bại người Đức một cách hoàn hảo. Verzinin đã cẩn thận do thám hệ thống phòng thủ của Tập đoàn quân IV Đức trong một chiều sâu tới 20 dặm. Đặc biệt các vị trí pháo binh Đức đều được xác định một cách chính xác.

    Song hành cùng với đợt tấn công đầu tiên đến từ bộ binh dưới quyền Zakharov, những chiếc máy bay oanh kích hỗ trợ mặt đất của Hồng quân đã xuất hiện. Chúng thi nhau dội bom xuống các vị trí của quân Đức, liên tục dùng súng máy quét sạch mọi con đường tiếp cận đến đó. Với những khẩu cannon trên máy bay, họ thi nhau bắn phá những bunker được đặt làm đài chỉ huy quan sát Đức. Mọi cây cầu trong khu vực đều bị đánh bom phá hủy. Tất cả các bãi mìn và dây thép gai, chướng ngại vật đều bị xóa sạch bởi những trận ném bom rải thảm. Tiếp theo sau, trên chiến trường xuất hiện một điều gì hoàn toàn mới lạ - các máy bay đặc biệt quét qua, quét lại ở độ cao thấp, thi nhau công kích vào các khẩu pháo tự hành Đức. Đây là một kỹ thuật tiên tiến, được phát triển bởi Rudel (tên một phi công át chủ bài Luftwaffe). Nguyên soái không quân Verzinin đã thiết lập các Sư đoàn - không đối đất – dùng cho mục đích đặc biệt này. Lại một lần nữa, người Nga học hỏi một cách nhanh chóng. Người Đức hoàn toàn không có một sự bảo vệ nào hữu hiệu để chống lại những con diều hâu Đỏ. Giờ đây, bầu trời trống rỗng những chiếc máy bay chiến đấu của Luftwaffe…

    Nhưng con át chủ bài của Nga trong chiến dịch không kích là kế hoạch chống lại lực lượng pháo binh Đức. Điều này trở thành một phần quyết định trong cuộc chiến giữa hai con sông Dnieper và Berezina. Bởi vì sức mạnh chiến đấu thấp của bộ binh Đức cũng như sự thiếu hụt các đơn vị xe tăng, nên pháo binh đã trở thành xương sống của tuyến phòng thủ Đức. Nhiều khẩu pháo được đưa lên sườn dốc phía trước hoặc đặt ở các vị trí mở để tăng cường phối hợp phòng thủ chống xe tăng. Cụm Tập đoàn quân, Tập đoàn quân, các Quân đoàn dự kiến pháo binh sẽ là một nền tảng chính chống lại mọi hiểm nguy đến từ các Quân đoàn xe-tăng và Lữ đoàn Cơ giới di động Sô-viết. Đại bản doanh Sô-viết Tối cao (STAVKA) đã nhận ra chiến lược mới này trong một thời gian thích hợp, hoặc có thể họ được các điệp viên thông báo về. Trong mọi trường hợp, không quân Hồng quân đã thực hiện thành công.

    Bằng các cuộc không kích được chuẩn bị tốt, người Nga đã thành công trong việc loại bỏ các vị trí pháo binh được xác định trước hoặc xác định ngay trong trận chiến của người Đức. Xương sống của tuyến phòng thủ Đức đã bị phá vỡ. Bộ binh Đức bị bất lực trong việc chống lại những đòn thọc sâu của các đơn vị cơ giới Sô-viết. Tình trạng khó xử nảy sinh tương tự như bên phần Tây Âu. Máy bay oanh kích, hỗ trợ mặt đất Sô-viết thi nhau dội bom vào các đơn vị rút lui, các đơn vị hậu cần, dự trữ ở tuyến sau, mọi cây cầu và làm tắc nghẽn hết các đường quốc lộ. Hậu quả là sự tàn phá khắp mọi nơi. Mọi đường quốc lộ đều lâm vào tình trạng hỗn loạn. Các đơn vị Đức không thể chuyển động được, không có sự chuyển dịch nào được khả thi. Đối mặt với ưu thế bất ngờ của kẻ thù trên không trung, các Sư đoàn Đức đều luôn cảm thấy bị bất lực, thường xuyên bị bỏ rơi và rơi vào tình trạng hoảng sợ. Không một chỉ huy Đức nào có thể cứu vãn được tình hình…

    Lúc này, không có gì nổi bật hơn trong tình hình quân sự thuộc Mặt trận miền Đông là sự vượt trội của Không quân Sô-viết. Nhờ có Eisenhower, Thủ lĩnh Đỏ đã làm chủ bầu trời nước Nga. Nếu không có một mái che bảo vệ hữu hiệu từ trên bầu trời thì không có một phòng tuyến nào dưới mặt đất có thể đứng vững trong một thời gian dài. Người Nga đã học được kinh nghiệm xương máu này vào năm 1941 và 1942. Bây giờ qui luật trong cuộc chiến tranh hiện đại này đã được dùng để chống lại các Tập đoàn quân Đức – cả Phương Đông và Phương Tây….
    ............................
  7. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272



    CHƯƠNG III - ĐỘT PHÁ




    Bản đồ tình thế trong Sở chỉ Huy Cụm Tập đoàn quân tại Minsk – Model được bổ nhiệm để cứu vãn tình hình – Túi vây khổng lồ - Zhukov khiển trách tướng lĩnh dưới quyền – “Thân ai nấy lo ! Mạnh ai nấy chạy…” – 31 Tướng lĩnh bị giết hoặc bị bắt làm tù binh – Chiến tranh đã vươn tới biên giới Đông Phổ - Nhóm Diercks chiến đấu để quay trở về…



    Ngày thứ tư 28 tháng Sáu năm 1944 là ngày kỷ niệm lần thứ 30 vụ ám sát Thái tử nước Áo Franz Ferdinand do sát thủ Gavrilo Princip, một kẻ theo tổ chức ‘vô chính phủ’ tại Serb tiến hành. Vụ ám sát này đã kích hoạt Đại chiến thế giới lần thứ nhất. Nhưng tại Trụ sở Cụm Tập đoàn quân, tình hình chiến sự giữa Minsk và Berezina có nhiều việc khác phải làm hơn là những sự hồi tưởng về lịch sử. Giờ đây, bản đồ tình hình trong Sở chỉ huy Cụm Tập đoàn quân Trung tâm đặt tại Mink trông thật là khủng khiếp.

    Mặt trận bên trái không hề có tuyến phòng thủ vững chắc, mạch lạc. Người Nga đột phá khắp mọi nơi. Sau rất nhiều cuộc điện thoại quan trọng, tất cả các nỗ lực của Thống chế Busch nhằm muốn Hitler từ bỏ chiến lược phòng thủ thụ động của mình và cho phép các Tập đoàn quân thuộc Cụm Tập đoàn Trung tâm chuyển sang phòng thủ một cách linh hoạt đều không mang lại kết quả. Thống chế Busch là một chỉ huy xuất sắc trên chiến trường - nhưng ông ta không phải là một nhà thiên tài chiến lược như lứa với Manstein. Bên cạnh đó, tại mặt trận phía bắc, nơi ông chỉ huy thành công một Tập đoàn quân trong một vài năm, thì ông có ít cơ hội để thể hiện kỹ năng của mình như là một vị tướng đứng đầu. Nhưng trên tất cả,ông ta không phải là người dám cự lại Hitler. Ông ta thường xuyên làm theo các chỉ thị từ Hitler. Thời gian cứ trôi đi và lại thêm lần nữa, khả năng quân sự siêu hạng của Busch đã sụp đổ khi phải đối mặt với tài hùng biện cũng như các lập luận chính trị đến từ Hitler. Lúc này, khi mọi mệnh lệnh của Quốc trưởng đã góp phần đẩy Cụm Tập đoàn quân Trung tâm vào thảm họa, thì trăm sự đổ lên đầu Busch và ông ta bị đá đít ra khỏi cửa. Không có lý do biện minh chính đáng và trong trạng thái tổn thương sâu sắc, ông ta lầm lũi xách va-ly rời khỏi trụ sở của mình. Người kế nhiệm Busch là chiến lược gia được mệnh danh là “bậc thầy phòng thủ” – Thống chế Walter Model. Ông ta nắm quyền chỉ huy Mặt trận Trung tâm và trong lúc đó vẫn chỉ huy Cụm Tập đoàn quân Nam của Manstein cũ và giờ đây mang một cái tên mới ; Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina. Thế là giờ đây, mệnh lệnh của Model có hiệu lực trên một nửa khu vực thuộc Mặt trận miền Đông. Chưa bao giờ trong chiến tranh, Hitler đã giao phó quyền lực quân sự cho một người nhiều đến như vậy. Điều này gần như là một yêu cầu cũ đến từ Man-stein về việc bổ nhiệm một vị Tổng Tư lệnh Mặt trận miền Đông. Thế nhưng biện pháp này cũng đến quá muộn.

    Chúng ta đã từng gặp gỡ với Thống chế Model và cảm thấy đó là một người luôn thích ứng với tình hình thực tế, đó là một người đàn ông không hề biết sợ hãi với những dây thần kinh bằng sắt, một vị tướng đã làm chủ được những khủng hoảng lớn tại Rzhev, Orel và khu vực Leningrad. Liệu ông ta có thể ngăn chặn nổi thảm họa đe dọa Cụm Tập đoàn quân Trung tâm hay không?

    Ông ta cố gắng làm lại mọi thứ với tất cả các biện pháp mà ông ta có thể thực hiện được. Nhưng Model không thể vực dậy các Tập đoàn quân từ con số không tròn trĩnh. Không có sự yểm trợ đến từ Luftwaffe, không có đầy đủ vũ khí chống tăng, thiếu hẳn lực lượng cơ động và bộ binh dự trữ dù chỉ ở mức độ tối thiểu thì thậm chí viên tướng có đầy sự táo bạo, được yêu thích trong tương lai cuộc chiến như Model cũng khó có thể đứng vững nổi trước đòn tấn công của Hồng quân.




    ☆☆☆☆☆






    Trong ngày 27 tháng 6, Nguyên soái Zhukov đã đưa Tập đoàn quân xe-tăng Cận vệ V của Rotmistrov mở hết tốc lực vượt qua dải đất hẹp giữa 2 con sông Dvina và Dnieper. Xuyên qua Tolochin và Senno, họ chạy dọc theo đường xa lộ hướng thẳng đến thành phố Borisov thuộc phần thượng lưu con sông Berezina. Tại đó có Sư đoàn 5 Panzer Đức , mới được cấp tốc điều đến từ Kovel, vừa xuống xe lửa để tới nơi tập kết. Cùng với các đơn vị cảnh sát dã chiến, Trung tướng Decker kiểm tra lại các thành phần quân đội của tướng Nga Rotmistrov vừa mới xuất hiện. Cũng trong ngày này, Trung tâm thông tin liên lạc Orsha đã rơi vào tay người Nga trong khu vực do Tập đoàn quân IV bảo vệ…

    Theo cách đánh giá tình hình của Model, ngay khi vừa tiếp nhận vị trí chỉ huy, đã tiến hành một cuộc chiến tranh linh hoạt. Sư đoàn Panzer số 5 giờ đây trở thành hạt nhân thuộc Cụm quân von Saucken có trách nhiệm bảo vệ, chống lại gọng kìm ở phía bắc Minsk ; Sư đoàn Panzer 12 và Sư đoàn Panzer 4 đã được đưa tới, chuyển sang khu vực Stolbtsy thuộc phía nam Minsk để tiếp tục mở các cuộc giao chiến nhằm vươn tới sông Berezina để tiếp ứng cho Tập đoàn quân số IV. Tập đoàn quân II theo mệnh lệnh hướng thẳng tới Tập đoàn quân IX với một số Lữ đoàn pháo tự hành cùng một số đơn vị kỵ binh nhằm thiết lập lại mối liên lạc với Tập đoàn quân IV. Nhưng vô ích. Tất cả mọi biện pháp đều tỏ ra vô ích. Không thể chặn lại tốc độ tiến quân của người Nga được nữa….

    Minsk, thủ đô nước Belorussia và là nơi đặt Tổng hành dinh của Cụm Tập đoàn Trung tâm đã thất thủ trong ngày 3 tháng Bảy. Thành phố đã nằm trong tay người Đức trong 3 năm trời. Từ Minsk bắt đầu con đường cao tốc hướng thẳng tới Moscow, trái tim của Liên bang Sô-viết. Việc trục xuất quân Đức ra khỏi trung tâm quan trọng này của Belorussia là một biểu tượng chính trị quan trọng. Chính Minsk là một thành phố lớn Sô-viết đầu tiên bị chiếm đóng bởi chiến thuật Blitzkrieg của Guderian trong năm 1941. Giờ đây, thủ phủ thuộc miền tây nước Nga đã được giải phóng. Ấy thế mà chỉ có một màn bắn pháo hoa nhỏ tại Thủ đô Moscow trong ngày 3 tháng Bảy năm 1944…

    [​IMG]
    ẢNH : CHÚNG TÔI ĐANH CHIẾN ĐẤU THEO CÁCH CỦA MÌNH NHẰM VƯỢT QUA VÒNG VÂY NGƯỜI NGA ĐỂ TRỞ VỀ VỚI PHÒNG TUYẾN ĐỨC. NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐỨC ĐANG BÁO CÁO VỚI TƯỚNG LANG….
    Lần cập nhật cuối: 22/06/2018
  8. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272
    Thế nhưng, vấn đề ở đây không phải chỉ là giải phóng thành phố Minsk. Phần lớn Tập đoàn quân IV và một số đơn vị thuộc Tập đoàn quân IX Đức đã bị hợp vây trong một cái túi khổng lồ ở đông nam Minsk. Trong nỗ lực để giữ lại những gì còn lại, Model đã cố gắng xây dựng một phòng tuyến mới đằng sau Minsk, nằm phía trước mặt đường quốc lộ Baranovichi - Molodechno, và ông ta ra sức ngăn chặn kẻ thù bằng lực lượng tiếp viện được điều đến từ các khu vực thuộc Cụm Tập đoàn quân Bắc và Bắc Ukraina. Các giao lộ thuộc những con đường chính xuyên qua các khu vực rừng rộng lớn ở Trung tâm nước Nga, những dải đất hẹp xuyên giữa các đầm lầy và những điểm vượt sông đã trở thành tâm điểm của cuộc chiến phòng thủ này. Mục tiêu là để đánh chặn kẻ thù bằng các hình thức phòng thủ linh hoạt. Trong giai đoạn của cuộc chiến phòng thủ này phụ thuộc rất nhiều vào số phận các lực lượng thuộc Tập đoàn quân IV và Tập đoàn quân IX Đức vẫn bị kẹt trong vòng vây gần Minsk và đang chiến đấu để quay trở lại phòng tuyến. Model đã ném tới 3 Sư đoàn Panzer, 1 Sư đoàn khinh binh cũng như 2 Sư đoàn Bộ binh dành cho hoạt động cứu hộ.

    Sư đoàn Panzer số 5 ‘Silesian-Sudeten’ đã cố gắng ‘làm sạch’ tuyến đường sắt và đường cao tốc quan trọng giữa Minsk – Molodechno cũng như đường cao tốc Vilnius, mở hướng đi cho quân tiếp viện từ Cụm Tập đoàn quân Bắc đổ đến. Sư đoàn Panzer 12 ‘Pome-ranian’ thì ra sức đánh chặn các lực lượng tiền phương thuộc Quân đoàn tăng Cận vệ I Sô-viết ở đông nam Minsk. Sư đoàn Panzer 4 ‘Würzburg‘ cũng như Sư đoàn Khinh binh 28 ‘Silesian’ đang phòng thủ tại các chốt chặn trên khu vực Niemen thuộc cả hai phía Stolbtsy, nhằm giữ bằng được con đường quốc lộ duy nhất rút lui về Baranovichi. Sư đoàn Bộ binh 170 ‘North German’ được lệnh chuyển tới Molodechno. Đó là phương pháp của Thống chế Model. Ông ta muốn bịt ngay những lỗ thủng nguy hiểm nhất trên phòng tuyến, tăng cường, gia cố cho những khu vực mặt trận bị sụp đổ, liên tục di chuyển các đơn vị dưới quyền, khuyến khích, can thiệp, thậm chí dẫn dắt họ nhảy vào trận chiến.




    ☆☆☆☆☆




    Nguyên soái Zhukov sớm nhận ra phong cách lãnh đạo nổi bật của vị tư lệnh mới phía Đức. Đã chạm trán với nhau nhiều lần từ Rzhev tới Orel, ông ta thừa biết những khả năng mà Model đang nắm giữ. Zhukov linh cảm thấy sự nguy hiểm khi tên Thống chế này đang định phỗng tay trên mình những thứ mà ông ta coi đó là con mồi nhất định phải dành cho mình. Quả là một cuộc đụng độ giữa hai vị thủ lĩnh tràn đầy năng lượng, giữa hai nhân vật có cá tính mạnh mẽ. Trận chiến đã trở thành nhân cách hóa trong tính cách hai vị Nguyên soái – Thống chế. Cuộc đấu tay đôi giữa 2 người diễn ra tại điểm mốc Baranovichi. Zhukov không ngớt thúc giục Tập đoàn quân LXV (65) của Tướng Batov :”Không được cho bọn phát-xít nghỉ ngơi, liên tục chiến đấu, bằng giá nào phải giật lấy trung tâm đường sắt Baranovichi!"

    …Suốt cả tuần lễ nay, Tướng Batov và mọi nhân viên Sở chỉ huy Tập đoàn quân LXV (65) luôn phải sát cánh chiến đấu với nhau trên tuyến đầu. Ngày 7 tháng Bảy, khi mà Sư đoàn của Tướng Frolenko đang bắt đầu giao tranh tại ngoại ô Baranovichi và Sư đoàn ’Sivash’ đến từ Ucraina đã tiếp cận tới thị trấn từ hướng đông. Batov trong trạng thái mệt mỏi và bẩn thỉu, lái xe trở về Sở chỉ huy Tập đoàn quân tại làng Velke định để tắm rửa, ăn một bữa ăn nóng và tranh thủ chợp mắt một chút. Nhưng Batov đã lên dự định của mình mà không có sự có mặt của Nguyên soái Zhukov. Batov vừa mới cạo râu, đôi ủng bê bết bùn của ông được lau chùi bóng loáng sau thời gian dài cũng như một ly trà nóng đang đặt trên bàn trước mặt. Ngay lúc đó, một chiếc xe dừng lại bên ngoài Sở chỉ huy, tiếng phanh rít lên ken két….

    Tham mưu trưởng của Batov vội liếc ra ngoài cửa sổ. Zhukov đến! Hai người vội vã xỏ chân vào ủng rồi bước ra đầu cầu thang để báo cáo về thành quả mới nhất của Tập đoàn quân tại ngoại ô Baranovichi cho đại diện STAVKA. Nhưng Batov không hề có cơ hội để nói. Nguyên soái Zhukov đang đứng ở cuối cầu thang, tay chống nạnh: “ Đồng chí đang cạo râu ! Lại còn xức nước hoa nữa ?”… Rồi Zhukov gầm lên, không thèm chào hỏi: “ Sao không mang vào Baranovichi mà làm!”. Zhukov lạnh lùng hỏi tiếp: “Bản đồ tình hình đâu ?”. Tất cả cùng bước vào phòng. Bản báo cáo chi tiết của Batov đã xoa dịu sự tức giận của Nguyên soái Zhukov phần nào nhưng ông ta vẫn tiếp tục đổ lỗi cho Batov vì chưa thanh toán được Baranovichi.

    Radetskiy, thành viên Hội đồng Quân sự Tập đoàn quân LXV(65), mặt tái nhợt vì giận dữ, cố gắng bước đến để chữa cháy cho thủ trưởng của mình. Ông tuyên bố rằng bất cứ lúc nào, ông đều tin tưởng Hồng quân đã vào được trong thị trấn. “Điều gì khiến đồng chí tin tưởng chắc chắn như thế?”. Nguyên soái hỏi lại một cách đầy mỉa mai : ”Chỉ có một cách chắc chắn nhất..”, Zhukov tiếp tục : ”Ngay bây giờ, đồng chí phải lái xe đến Baranovichi và sẽ không trở lại đây cho đến khi thị trấn giải phóng..”. Hùng hổ, ông ta quay lại, giơ chân đá cái bệ chân bay vào góc phòng, bước ra, đóng sập cửa và biến mất. 24 giờ sau, Hồng quân tuyên bố :” "Baranovichi đã được giải phóng." Zhukov chiến thắng.
    --- Gộp bài viết: 26/06/2018, Bài cũ từ: 26/06/2018 ---
    [​IMG]
    ẢNH : KHẨU HIỆU TẠI CÁC VỊ TRÍ TẬP KẾT CỦA HỒNG QUÂN: "TIẾN VỀ SÔNG VISTULA"
    meo-u, huymaya, gaume14 người khác thích bài này.
  9. tatpcit

    tatpcit Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    13/03/2007
    Bài viết:
    281
    Đã được thích:
    888
    Hay quá, nhưng mà hơi ít :-D.
    Cảm ơn huytop và hunter.
  10. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    930
    Đã được thích:
    4.272
    :)):))Thông cảm...Mấy hôm nay xem đá bóng......:drm:drmĐầu óc trong lúc dịch vẫn còn vấn vương trái bóng tròn thì dịch không bao giờ khá đc !!!!!!:drm1:drm1
    meo-u, caonam_vOzbloodheartvn thích bài này.

Chia sẻ trang này