1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Paul Carell - Hitler mặt trận miền Đông

Chủ đề trong 'Kỹ thuật quân sự nước ngoài' bởi huytop, 30/10/2015.

  1. 3 người đang xem box này (Thành viên: 1, Khách: 2):
  2. huytop
  1. vuanthai

    vuanthai Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    15/03/2004
    Bài viết:
    380
    Đã được thích:
    49
    Huytop đâu rồi? Hóng mãi,
    Trong cuốn tiếp này có đoạn nào nói về trận đấu tăng tại làng Lisów ở Balan ngày 13/1/1945 thì dịch chi tiết vào nhé. Đó là cái làng có thật và là cảm hứng trong phim "White Tirger-2012" (Xe tăng hổ trắng sản xuất năm 2012) nơi con T34/85 bắn cháy Tirger 1 . Thực sự thì T34/85 bắn cháy Tirger 2 và là biểu tượng white tiger.

    Trong cái phim đó có lẽ đạo diễn đã nhầm xe tăng Tirger 1 với xe tăng Tirger 2; Tirger 2 có tên là Königstiger - hổ Bengal có màu nâu-cam với các sọc đen, mặc dù đôi khi có dị biến để sinh ra các cá thể HỔ TRẮNG (trong phim, xe tăng đó là dị biến).
  2. danngoc

    danngoc Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    24/08/2004
    Bài viết:
    3.686
    Đã được thích:
    1.165
    Bạn vuanthai: bối cảnh phim "Cọp Trắng" không liên quan tới thực tế nào hết bạn ơi. Đây là tiểu thuyết của nhà văn-tuyên truyền gia Xô viết gốc Do Thái Ilya Erenburg, với mục đích cảnh báo nhân loại về hiểm họa phát xít luôn như bóng ma trắng, khó bị tiêu diệt, sức mạnh vô cùng và cần phải chung sức để đánh bại.
  3. vuanthai

    vuanthai Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    15/03/2004
    Bài viết:
    380
    Đã được thích:
    49
    Đăng Ngọc à, vẫn biết là phim nội dung lớn là thế nhưng các chi tiết phim đều phải lấy từ các cảm hứng dựa theo kể lại hoặc sự thật nào đó rồi thay đổi cho nó có tính nghệ thuật. Mình chắc là tác giả đã được ai đó kể về trận đánh ở cái làng này và tại đây một trong những biểu tương sức mạnh thiết giáp của "Đế chế 3" đã bị hạ bệ một cách thảm hại. Chứ không thì tác giả sẽ chọn 1 cái thành phốhoặc 1 căn cứ phòng thủ cho nó hoành tráng.
  4. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    948
    Đã được thích:
    4.343
    Đây ! Dạo này bận thi đấu trong Cơ quan quá...Về mệt phờ người.......
  5. danngoc

    danngoc Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    24/08/2004
    Bài viết:
    3.686
    Đã được thích:
    1.165
    Ilya Erenburg cũng là phóng viên chiến tranh nên việc ông lấy bối cảnh trận đó cũng không sai.
  6. macay3

    macay3 LSVH - KTQSNN Moderator

    Tham gia ngày:
    26/10/2007
    Bài viết:
    2.844
    Đã được thích:
    1.306
    Trong game WoT thì T34 bắng Tiger II thì như muỗi chích Inox mà thôi :)
  7. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    948
    Đã được thích:
    4.343
    Chân dung một vị tướng Nazi : Ernst Busch sinh ngày 6 tháng 7 năm 1885, tại Essen-Steele, thuộc quận Ruhr vốn là một vùng công nghiệp nằm ở phía tây nước Đức. Ông đã quyết định sớm trong cuộc đời để trở thành một sĩ quan quân đội chuyên nghiệp, làm việc cần mẫn trong sự nghiệp đã được lựa chọn của mình. Ông đã tốt nghiệp Học viện quân sự Gross-Lichterfelde (Tựa như trường West Point của Đế quốc Phổ) vào năm 1904. Sau đó, ông ta gia nhập vào đội ngũ của Trung đoàn Bộ binh West-phalia 13 tại Muenster với tư cách là một Sĩ quan Học viên. Ông được bổ nhiệm làm Thiếu úy thuộc Trung đoàn Bộ binh lần thứ 57 trong năm 1908, và năm 1913 ông được thăng chức trung úy và được tiếp tục đào tạo thêm tại Học viện Chiến tranh Kassel.

    Gần như trong toàn bộ Đại chiến thế giới lần thứ nhất, Busch đã chiến đấu với tư cách là người chỉ huy bộ binh tại Mặt trận phía Tây. Ông được bổ nhiệm làm chỉ huy đại đội khi chiến sự bùng nổ và được thăng cấp Đại úy vào năm 1915. Tiếp ngay sau đó, ông ta được lệnh giữ chức chỉ huy một tiểu đoàn thuộc Trung đoàn Bộ binh 56. Busch đã trải qua các trận chiến ác liệt tạiReims và Namur, trong khu vực Artois và Flanders, tại La Basse, Arras, Verdun, cũng như vùng Champagne vào năm 1918. Ông được trao , ông được trao Huân chương cao quý nhất dành cho lòng can đảm đặc biệt của mình – Huân chương Thập tự xanh hoặc gọi cách khác là Huân chương Quân công (Pour le Merite – Blue Max).

    Năm 1919-1920, theo các điều khoản thuộc Hiệp ước Versailles, để kết thúc Chiến tranh thế giới thứ nhất, các lực lượng vũ trang Đức (thường được gọi là Reichswehr trong thời kỳ 1919-1935) đã giảm xuống còn 115.000 người. Trong số này, 100.000 người được giao cho quân đội (Reichsheer). Phần còn lại thuộc lực lượng hải quân (Reichsmarine). Đức không được phép phát triển lực lượng không quân (Luftwaffe) theo các điều khoản đã ký của hiệp ước này.

    Ernst Busch được chọn để giữ lại để phục vụ trong đạo quân 100.000 người đó. Ông ta trở thành một sĩ quan tham mưu và nắm nhiều chức vụ chỉ huy trong thời kỳ Cộng hòa Weimar (1919-1933). Lúc này, ông ta mang lon Thiếu tá, là một sĩ quan thanh tra của một đơn vị vận tải trong quân đội Đức vào năm 1925, và vào những năm 1930, trong khi giữ chức chỉ huy một Tiểu đoàn thuộc Trung đoàn Bộ binh số 9, ông được thăng chức Trung tá. Hai năm sau, Busch tiếp tục được thăng chức Đại tá và nắm chức vụ chỉ huy Trung Đoàn Bộ binh số 9 đặt trụ sở tại Potsdam.

    Ernst Busch trở thành một người “ủng hộ hoàn toàn triệt để” đảng Nazi, là người luôn luôn theo sau Hitler với sự vâng lời mù quáng. Vốn dĩ là người đàn ông tàn bạo, ông ta thường nói rằng ông rất thích ngồi trên vị trí của Tòa án Nhân dân, một loại Tòa án thường xuyên ném ra án tử hình. "Có câu chuyện sau đây có thể đưa ra một sự đánh giá về tính cách tàn bạo trong con người Busch" - Trung úy Fabian von Schlabendorff, vốn xuất thân là một sĩ quan tham mưu dưới quyền Busch trong năm 1944, giờ đây là một luật sư trong cuộc sống hiện tại, đã nhớ lại: Ông ta nói với chúng tôi rằng trong ngày ông ta là thành viên của Tòa án nhân dân thuộc Đảng Nazi, và không hiểu biết nhiều về luật pháp, ngay từ đầu, Busch đã quyết định tuyên án tử hình cho tất cả những người đã bị dẫn giải ra trước Tòa án. Ông ta rất kiên trì đối với ý định này, ngay cả khi các thẩm phấn đưa ra những ý kiến khác với mình. Trong quá trình trò chuyện, chúng tôi đã thảo luận một mệnh lệnh đáng kinh ngạc từ Hitler đưa ra tất cả những người lính nhảy dù của Anh và Mỹ, dù mặc đồng phục hay dân sự đều bị xử bắn. Busch đã không ngần ngại thể hiện sự chấp thuận mù quáng của mình về mệnh lệnh này. Mặc dù chỉ là một sĩ quan cấp thấp, tôi phản đối mạnh mẽ với hành động của ông ta. Không hề xao xuyến, Busch thừa nhận rằng mệnh lệnh của Quốc trưởng vi phạm luật pháp quốc tế, và ông ta còn nói thêm rằng, trên thực tế, các biện pháp phòng ngừa đã được thực hiện : mệnh lệnh chỉ truyền đi bằng lời nói, hủy ngay lập tức các văn bản có thể làm bằng chứng ngay sau khi vừa được gửi đến đi cho Cụm Tập đoàn quân.

    Đường công danh trong thời bình của Busch hoàn toàn không có gì nổi bật cho đến khi Hitler nắm quyền lực vào năm 1933, sau đó được đặc trưng bởi sự thăng tiến nhanh chóng vượt bậc. Ông được mang quân hàm Trung tá, ở vị trí số 176 trong bản liệt kê danh sách của quân đội Đức vào năm 1932. Tuy nhiên, ông được thăng chức Đại tá ngay sau khi Hitler trỗi dậy, và năm 1935, ông trở thành Thiếu tướng chỉ huy Sư Đoàn Bộ binh 23 đóng tại Pots-dam. Ông được thăng lên Trung tướng vào năm 1937 và là một người ủng hộ tuyệt đối cho Hitler trong cuộc khủng hoảng Blomberg-Fritsch vào đầu năm 1938, khi Quốc trưởng lật đổ cả Bộ trưởng chiến tranh (Blomberg) và Tổng tư lệnh quân đội (von Fritsch), bất chấp sự phản đối của nhiều tướng lĩnh quân đội. Phần thưởng đã nhanh chóng đến với ông ta.

    Vào ngày 2 tháng 2 năm 1938, ở thời điểm tương đối sớm so với lứa tuổi 53, ông nhận được một cuộc thăng tiến nhanh chóng dành cho một tướng bộ binh và cuối tháng này, Bush đã thay thế Tướng Ewald von Kleist – là người đã từng tham gia lực lượng chống phát xít (anti-Nazi) làm chỉ huy Quân khu (Wehrkreis) VIII, tức là vùng đất Silesia và sau này gọi là Sudetenland. Vào mùa thu năm 1938, ông mù quáng ủng hộ kế hoạch của Hitler nhằm xâm chiếm Tiệp Khắc, bất chấp những rủi ro liên quan và sự phản đối đến từ hàng chục sĩ quan chỉ huy cao cấp và giàu kinh nghiệm. Trong cuộc xâm lăng Ba Lan, Quân đoàn VIII của Busch nằm ở sườn trái thuộc Cụm Tập đoàn quân Nam. Ông đã chiếm thành phố Krakow, tiến dọc theo sông Vistula, và kết thúc chiến dịch ở gần Lvov.

    Ernst Busch thay thế Georg von Kuechler làm Tư lệnh Tập đoàn quân XVI (trước đây là Tập đoàn quân III) trong Chiến dịch xâm lăng nước Pháp. Ông ta không hiểu nhiều về chiến thuật của xe tăng và không tin tưởng lắm đòn tấn công do tướng Heinz Guderian chỉ huy sẽ vượt qua phòng tuyến sông Meuse, vươn tới bờ biển Manche. Nhiệm vụ quan trọng nhất của Busch trong giai đoạn đầu tiên chiến dịch là bảo vệ sườn trái cho Guderian. Giai đoạn tiếp theo của chiến dịch, ông chỉ huy mười ba sư đoàn bộ binh cùng với lực lượng xe tăng ở phía nam xộc thẳng vào bên trong nước Pháp. Sau khi người Pháp đầu hàng, ông được phong quân hàm Đại tướng vào ngày 19 tháng Bảy năm 1940….
    --- Gộp bài viết: 28/09/2018, Bài cũ từ: 28/09/2018 ---
    [​IMG]
    ẢNH : TƯỚNG ERNST BUSCH...TƯ LỆNH CỤM TẬP ĐOÀN QUÂN TRUNG TÂM (ĐỨC) TRÊN CHIẾN TRƯỜNG VITEBSK-MINSK 1944.......
  8. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    948
    Đã được thích:
    4.343
    Tập đoàn quân XVI của Busch vẫn ở nước Pháp cho đến mùa xuân năm 1941, và sau đó được điều chuyển đến Ba Lan, với nhiệm vụ bảo vệ sườn nam của Cụm Tập đoàn quân Bắc (Đức) trong suốt chiến dịch Barbarossa. Nhiệm vụ chính của Busch là yểm trợ cánh phải cho Tập đoàn quân XVIII trên con đường tiến về Leningrad và duy trì liên lạc với Cụm Tập đoàn quân Trung tâm ở bên phải (Phía nam) của mình. Ngày 27 tháng Sáu năm 1941, Tập đoàn quân XVI có trong biên chế là 7 sư đoàn — một lần nữa, tất cả đều là các sư đoàn bộ binh. Gần cuối năm 1941, Tập đoàn quân được tăng cường thêm quân tiếp viện. Lực lượng quân của Busch xâm nhập sâu vào tuyến phòng thủ của Hồng quân và tiến tới Staraya Russa, trong đó ba sư đoàn thuộc Quân Đoàn X (nằm trong biên chế Tập đoàn quân XVI) từ tuần thứ hai của tháng Tám năm 1941 đã bắt đầu giao chiến hết sức ác liệt với người Nga trên các con đường phố chính thuộc Staraya Russa. Vào giữa tháng Tám, Quân đoàn X bị phản công bởi Tập đoàn quân XXXIV Sô-viết (bao gồm 8 Sư đoàn bộ binh, 1 Quân đoàn kỵ binh và 1 Quân đoàn Cơ giới). Quân đoàn Panzer LVI (56) của Tướng Erich von Manstein buộc phải chuyển hướng từ Leningrad để vãn hồi tình hình. Vị tướng hiển hách von Manstein mô tả tình hình chiến sự xung quanh Staraya Russa thuộc loại ‘chết tiệt’. Nhưng ông ta vẫn chỉ huy và đảo ngược lại tình thế, hợp vây được Tập đoàn quân XXXIV (34) Sô-viết và cuối cùng đánh bật được người Nga trong ngày 23 tháng Tám năm 1941.

    Ernst Busch phải đối mặt với cuộc tấn công của người Nga trong mùa đông năm 1941-1942 với các Quân đoàn II, X, XXXVIII, Panzer XXXIX bao gồm 9 Sư đoàn Bộ binh, 1 Sư đoàn Mô-tô Cơ giới, 1 Sư đoàn Mô-tô Cơ giới SS khác trên phòng tuyến và chỉ có một Sư đoàn Mô-tô Cơ giới 18 làm lực lượng dự trữ. Ngày 9 tháng Giêng năm 1942, dưới nhiệt độ âm 60 độ F (51 độ âm), Tập đoàn quân của ông đã bị các Tập đoàn quân Sô-viết LII, XI, XXXIV, Xung kích III và IV tấn công dữ dội. Busch đã thông báo lên cấp trên của mình rằng ông ta không còn lực lượng dự trữ; và ông ta phải giữ vững những khu vực nào, ở đâu theo như mệnh lệnh của Quốc trưởng đã ban hành vài ngày trước đó. Tình hình bắt đầu nguy ngập hơn đối với người Đức khi Quân đoàn II dưới quyền chỉ huy của tướng Bộ binh ‘bá tước’ Walter von Brockdorff-Ahlefeldt bị hợp vây gần Demyansk vào ngày 8 tháng Hai, với hơn 100.000 người.

    Tại cánh phía nam thuộc Tập đoàn quân XVI (Đức), từ ngày 28 tháng Giêng năm 1942, Trung tướng Theodor Scherer đã bị Hồng quân bao vây tại Kholm cùng với Sở chỉ huy thuộc Sư đoàn Cảnh vệ 281 và thêm khoảng 5.500 lính Đức tới từ các đơn vị khác nhau. Tại đây, trong cuộc phòng thủ oai hùng, những người lính Đức thuộc Sư đoàn 290 Bộ binh của Trung tướng Theodor von Wrede đã cầm chân được phần lớn binh lực thuộc Tập đoàn quân XXXIV Sô-viết ở phía nam vùng hồ Ilmen trong nhiều tuần nhưng gần như bị xóa sổ trong quá trình phòng ngự. Ernst Busch đã cứu được thành phố Staraya Russa quan trọng và là cơ sở tiếp vận chỉ bằng cách cam kết tung lực lượng dự trữ cuối cùng của mình (Sư đoàn Mô-tô Cơ giới 18 dưới quyền của Đại tá Werner von Erd-mannsdorff), mặc dù phải trải qua những trận chiến giáp lá cà khốc liệt trên đường phố, tại các nhà kho cung cấp chính thuộc Tập đoàn quân XVI (Đức). Mối liên hệ với cánh trái thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm (Đức) đã hoàn toàn bị mất trắng trong công cuộc phòng thủ này. Đại tướng von Kuechler, Tư lệnh Cụm Tập đoàn quân Bắc (mới được bổ nhiệm) đã tỏ ra rất không hài lòng với phong cách lãnh đạo của Busch bởi vì ông cho rằng Busch đã dám vượt mặt ông để xin OKH (Bộ Tư lệnh Lục quân) cho phép thoát vây. Tuy nhiên sự cho phép này vẫn chưa diễn ra. May mắn thay cho người Đức, lực lượng tấn công chính của Hồng quân lại quay về phía nam, nhắm vào hậu phương của Cụm Tập đoàn quân Trung tâm, hướng tới Vitebsk và Smolensk. Người Nga đã bị chặn đứng ngay trước các mục tiêu cần chinh phục của họ bởi Tập đoàn quân IX do tướng Walter Model chỉ huy.

    Khi Hồng quân thay vì tự thỏa mãn với những mục tiêu ít tham vọng hơn, đã bị vắt kiệt sức bằng cách phải tấn công trên một mặt trận rộng lớn và cố gắng tiêu diệt tất cả 3 Cụm Tập đoàn quân lớn của Đức, Hitler và Kuechler đã ra sức củng cố Tập đoàn quân XVI (Đức). Mùa hè năm 1942, Ernst Busch đã có thể giải cứu Cụm quân Scherer tại Kholm và tái lập mối liên lạc trên mặt đất với Quân Đoàn II gần khu vực Demyansk. Tuy nhiên, Quân Đoàn II không thể tự do lấy lại sự cơ động chiến đấu của mình cho đến tháng Ba năm 1943 thì người Đức buộc phải triệt thoái ra khỏi Demyansk và Hồng quân đã giải phóng thành phố.

    Từ mùa xuân năm 1942 cho đến tận năm 1944, quân đội Liên Xô trong khu vực phía Bắc tập trung tác chiến vào Tập đoàn quân XVIII (Đức), nhằm phá vây cho thành phố Leningrad. Tướng Busch chỉ phải đối mặt với các cuộc tấn công thứ cấp hơn của Hồng quân và không phải gánh lấy bất kỳ một thất bại nghiêm trọng nào. Ông ta cũng không được ghi nhận bất kỳ một chiến thắng lớn nào. Tuy nhiên, vào ngày 1 tháng Hai năm 1943, tướng Ernst Busch đã được vinh thăng lên chức Thống chế, bất chấp thành tích khá tầm thường của mình. Ông đã đạt sự tiến bộ cao nhất trên con đường công danh với nền tảng là ủng hộ một cách tuyệt đối Chủ nghĩa phát-xít, và đó là sự thiên vị của Hitler dành cho ông, hơn bất kỳ sự thể hiện khác biệt nào trong sự nghiệp quân sự của ông ta.

    Vào ngày 28 tháng Mười năm 1943, Thống chế Guen-ther von Kluge bị thương nặng trong một tai nạn ô tô. Và ngay ngày hôm sau Hitler chỉ định Thống chế Ernst Busch lên thay thế von Kluge làm Tư lệnh Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Ông ta đã được thăng chức vượt ngoài khả năng quân sự của mình. Như chúng ta sẽ thấy, kết quả sẽ là một thảm họa thực sự. Hitler coi Busch là một người tuyệt đối trung thành với Chủ nghĩa phát-xít và là một vị tướng biết vâng lời (yes-man); hay nói theo cách khác – Busch – thừa biết rằng, ông ta chưa thực sự chứng minh mình là một nhà chỉ huy quân sự tài năng, vì vậy ông có xu hướng dựa vào các phán đoán của Hitler, ngay cả trong các vấn đề chiến lược, chiến thuật. Một mệnh lệnh từ Quốc trưởng mà dành cho Busch, tương tự như là một cái gì đó chỉ có việc tuân theo mà không hề có lấy một câu hỏi hoặc suy nghĩ nhằm thoát ra so với tình hình thực tế. Với thái độ này, ông ta đã bị liệt vào một chỉ huy Cụm tập đoàn quân không đủ năng lực, và thực tế sẽ chứng minh Ernst Busch sẽ không đủ sức vượt qua cái bóng nghi ngờ mà mọi người suy nghĩ về mình từ trước năm 1944…
    MD_2015, ngthi96, bloodheartvn2 người khác thích bài này.
  9. danngoc

    danngoc Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    24/08/2004
    Bài viết:
    3.686
    Đã được thích:
    1.165
    Búch nhìn hao hao Zhukov nhể anh
  10. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    948
    Đã được thích:
    4.343
    Giống thật...Anh phải lấy bản gốc so đi so lại vì sợ nhầm......
    danngoc thích bài này.

Chia sẻ trang này