1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Paul Carell - Hitler mặt trận miền Đông

Chủ đề trong 'Kỹ thuật quân sự nước ngoài' bởi huytop, 30/10/2015.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    958
    Đã được thích:
    4.368
    Trận “Cannae” hủy diệt Cụm Tập đoàn quân Trung tâm: Từ bắc xuống nam, Cụm Tập đoàn quân Trung tâm bao gồm: Tập đoàn quân Panzer III – Tư lệnh là Đại tướng Georg-Hans Reinhardt (*) (Thành phần gồm 5 Sư đoàn Bộ binh và 4 Sư đoàn dã chiến Luftwaffe); Tập đoàn quân IV – Tư lệnh là Đại tướng Gotthard Heinrici (Thành phần gồm 18 Sư đoàn Bộ binh - 4 Sư đoàn dã chiến Luft-waffe kết hợp cùng với 2 Sư đoàn Panzer 18 & 25) ; Tập đoàn quân IX dưới quyền Tướng bộ binh Hans Jordan (**) (Thành phần gồm 14 Sư đoàn bộ binh và một phần thuộc Sư đoàn vệ binh Panzer); Cuối cùng có thể kể đến Tập đoàn quân II do Đại tướng Walter Weiss chỉ huy (Thành phần gồm 11 Sư đoàn bộ binh – 4 Sư đoàn Panzer cùng với 1 Sư đoàn cảnh vệ)….Ngoài ra, Ernst Busch còn có trong tay 6 Sư đoàn bộ binh Hungaria, 3 Sư đoàn Đức, 1 Sư đoàn cảnh vệ Slovak và 2 Sư đoàn dã chiến đang trong thời kỳ huấn luyện. Tổng cộng Cụm Tập đoàn quân Trung tâm (Đức) có tới 76 Sư đoàn.

    Tuy nhiên, con số này là rất sai lầm. Các Sư đoàn dã chiến của Hungari và Luftwaffe thực ra là vô dụng, thêm vào đó, các Sư đoàn cảnh vệ và đang trong thời kỳ huấn luyện không được trang bị đầy đủ cho nhiệm vụ chiến đấu trên tuyến đầu. Ví dụ tại các Sư đoàn cảnh vệ, thường bao gồm 2 Trung đoàn cảnh vệ , kèm theo đội trinh sát nhỏ, công binh và thông tin liên lạc, không hề có pháo binh trong biên chế Sư đoàn. Trong số 55 Sư đoàn còn lại, không Sư đoàn nào có đầy đủ sức mạnh, và 22 Sư đoàn được hiểu như là các nhóm tàn quân hoặc kampfgruppen (các chiến đoàn) – sức mạnh của họ chỉ ngang với một Trung đoàn do bị chấn thương nhiều, khó có thể được coi là có giá trị trong chiến đấu….

    Bước vào chiến dịch mùa hè, Ernst Busch đã cố gắng kết hợp, củng cố lực lượng và rút gọn thành 38 Sư đoàn Bộ binh trong ngày 15 tháng Sáu năm 1944. Và quân số mỗi Sư đoàn chỉ vẻn vẹn khoảng 2.000 người được biên chế vào 6 Tiểu đoàn trực thuộc trước ngày 16 tháng Sáu đã cho chúng ta thấy một phác thảo và sức mạnh chiến đấu gần đúng của quân Đức trong khu vực Cụm Tập đoàn quân Trung tâm…..

    Quân Sô-viết đã tấn công Cụm Tập đoàn quân Trung tâm nhiều lần vào mùa đông năm 1943-1944. Trong vùng do Tập đoàn quân IV bảo vệ, người Nga đã cố gắng tới 4 lần nhằm giải phóng thành phố Orsha (từ tháng Mười đến cuối tháng Chạp năm 1943) nhưng đều bị đánh bại trong những trận giao chiến khốc liệt, và Tập đoàn quân Panzer III trong tình trạng tự lực cánh sinh để bảo vệ thành phố Vitebsk – luôn phải chống đỡ những đợt tấn công đến từ 3 Tập đoàn quân Sô-viết. Tiêu biểu cho những trận chiến như vậy, chỉ riêng một mình Sư đoàn Dã chiến Luftwaffe số 6 dưới quyền chỉ huy của Trung tướng Rudolf Peschel đặc biệt xuất sắc đã tiêu diệt tới 47 Xe-tăng Liên sô trong một trận đánh ở phía đông bắc của Vitebsk vào ngày 5 tháng Giêng năm 1944. Nhưng tới ngày 8 tháng Giêng, quân số Sư đoàn chỉ còn lại 436 người. Vai trò của Busch trong những chiến thắng này phần lớn là thụ động. Ví dụ như cuối năm 1943, khi Tướng xe-tăng Georg-Hans Reinhardt chỉ huy Tập đoàn quân Panzer III đưa ra yêu cầu cho phép Sư đoàn 87 đang đóng ở vị trí xa nhất về phía bắc được phép rút lui, Busch liền chuyển đến cho Hitler và bị từ chối ngay lập tức. Kết quả là Sư đoàn đã bị rơi vào tình trạng hợp vây gần Lobok trong ngày 16 tháng Chạp năm 1943. Sư đoàn 87 chỉ thoát vây được khi Reinhardt cho phép được phá vây, đi ngược lại với ý muốn của Quốc trưởng. Họ chỉ thoát được sau những trận kịch chiến dữ dội. Nhưng Sư đoàn đã mất 1.500 trên tổng số 5.000 người cùng với tất cả pháo binh, thiết bị quân sự hạng nặng cũng như các loại phương tiện cơ giới trong cuộc chiến. Trung tá Helmut Geissler chỉ huy đơn vị chủ công, cũng có tên trong số những người tử trận.

    Hitler cũng ra chỉ thị cho Tập đoàn quân II, đang bảo vệ sườn nam của Busch, phải đứng vững, mặc dù trên thực tế, Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina của Model đang rút lui về phía sông Dnieper, làm phơi bày sườn phải (tương ứng với sườn phía nam) của Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Thay vì nên đặt câu hỏi hoài nghi về phán quyết đến từ Quốc trưởng, Busch vẫn kéo giãn tuyến phòng thủ của mình bằng cách đưa các Sư đoàn xe tăng đến bảo vệ sườn nam. Và thế là hậu quả của mệnh lệnh “Đứng vững” này là xuất hiện một lỗ hổng lên tới 60 dặm nằm giữa Tập quân II và sườn bắc thuộc Cụm Tập đoàn quân của Model.

    Các trận chiến trong mùa đông năm 1943-1944 rất ác liệt, nhưng Cụm Tập đoàn quân Trung tâm vẫn cố gắng xoay sở để giữ vững được Vitebsk và Orsha, bảo vệ vùng đất đầu cầu 50 dặm nằm giữa 2 con sông Dvina và Dnieper – đó là chìa khóa lịch sử nhắm vào trung tâm Nga. Đây là một chiến thắng mang tính chất tuyên truyền đáng kể cho người Đức, nhưng ở những nơi khác thì quân Đức gặp phải nhiều rắc rối nghiêm trọng: Vòng vây Leningrad đã bị phá vỡ từ giữa tháng Giêng, Cụm Tập đoàn quân Bắc bị đẩy ngược trở lại và mất sự liên lạc với cánh bắc thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Tập đoàn quân XVII buộc phải rời khỏi bán đảo Crimea, và vào mùa xuân năm 1944, nước Đức đã phải buông Ukraina. Khi mùa xuân bắt đầu trôi qua, các trận giao chiến tạm lắng xuống trên Mặt trận miền Đông, thì tình hình chiến lược của Wehrmacht đang ở thời kỳ suy sụp nhất.

    …………………………………..

    (*)Georg-Hans Reinhardt là một trong những vị tướng xe-tăng thời kỳ đầu tiên và là một chỉ huy quân đội rất đáng kính trọng. Sinh năm 1887, ông gia nhập quân đội với tư cách là một Fahnenjunker (Sĩ quan Học viên bậc 1) trong lực lượng bộ binh vào năm 1907. Về sau, ông được thăng tiến dần; Chỉ huy Lữ đoàn bộ binh số 1(có cả lực lượng cơ giới 1937-1938); Sư đoàn Panzer số 4 (1938-1940); Quân đoàn Panzer XLI (1940-1941); Cụm Panzer III (5/10/1941). Sau đó được nâng cấp lên Tập đoàn quân Panzer III vào ngày đầu năm mới 1942. Cùng ngày đó, ông được phong quân hàm Đại tướng xe-tăng. Ông từng tham chiến tại Ba-lan, Pháp và nước Nga. Ngày 16/8/1944, ông trở thành Tham mưu trưởng Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Ngày 25 tháng Giêng năm 1945, Hitler thải hồi Reinhardt vì rút lui mà không có lệnh. Tuy nhiên, ông đã bị thương nặng khi lãnh một viên đạn trúng đầu vài giờ trước đó trên đường tới Tổng hành dinh Quốc trưởng. Tướng Reinhardt hồi phục sau khi bị thương, đã về hưu ở Tegernsee, và qua đời ngày 22 tháng 11 năm 1971.

    (**)Hans Jordan, người được ban thưởng Huân chương Hiệp sĩ chữ thập đính kèm thanh gươm và lá sồi sau thời gian này không còn ở vị trí chỉ huy cho đến tận tháng Tư năm 1945 khi ông được giao nhiệm vụ phụ trách tuến phòng thủ của Đức tại Tyrol (nước Áo). Hans Jordan sống ở Munich sau chiến tranh….
    --- Gộp bài viết: 04/10/2018, Bài cũ từ: 04/10/2018 ---
    [​IMG]
    BẢN ĐỒ SỐ 1 : TÌNH HÌNH CHIẾN SỰ MÙA XUÂN NĂM 1944 TẠI MẶT TRẬN MIỀN ĐÔNG
    Lần cập nhật cuối: 04/10/2018
    meo-u, huymaya, tatpcit2 người khác thích bài này.
  2. ngthi96

    ngthi96 Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    10/07/2008
    Bài viết:
    1.218
    Đã được thích:
    5.388
    sư đoàn cảnh vệ - security division nên dịch theo chức năng của nó là sư đoàn an ninh hậu tuyến
    meo-u, tunghpvndanngoc thích bài này.
  3. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    958
    Đã được thích:
    4.368
    OK Ngthi..
  4. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    958
    Đã được thích:
    4.368
    Vào tháng 5 năm 1944, Wehrmacht có 2.242.649 người đang phục vụ tại Mặt trận miền Đông – đó là một con số thấp nhất khi cuộc chinh phạt nước Nga bắt đầu. Đối lập với họ là 6.077.000 chiến sĩ Hồng quân – số lượng cao nhất từ trước đến nay. Giờ đây, trong tay Thủ lĩnh Đỏ có tới 500 Sư đoàn Bộ binh, 40 Sư đoàn Pháo binh, 300 Lữ đoàn Thiết giáp và Cơ động với hơn 9.000 xe-tăng, 10.500 khẩu pháo. 2.300 dàn pháo Kachiusa, 4.200 khẩu súng chống tăng cùng với 16.000 máy bay tiêm kích và máy bay ném bom. Đế chế thứ III đã mất hoàn toàn quyền chủ động trên mọi khu vực. Cụm Tập đoàn quân Trung tâm lúc này đóng tại một vị trí đặc biệt xấu. Thực ra, Cụm Tập đoàn quân có một số lượng binh lính và Sĩ quan mạnh nhất với 792.196 người (trái ngược với 540.965 ở Cụm Tập đoàn quân Bắc, 400.542 người thuộc Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina và 508.946 trong Cụm Tập đoàn quân Nam Ukraine), nhưng nó chiếm lĩnh một vị trí nổi bật với một hình vòng cung cả 2 bên sườn (các sử gia quân sự gọi là Ban công Belorussia), tạo thành một tấm khiên chắn ngăn cản con đường ngắn nhất tới Thủ đô nước Đức. Tại thời điểm chiến dịch bùng nổ, Cụm Tập đoàn quân Trung tâm vẫn chỉ cách Thủ đô Moscow có 290 dặm đường và khoảng cách tới Berlin chỉ là 550 dặm. Rõ ràng, một khi Stalin muốn thủ tiêu nước Đức phát-xít thì Cụm Tập đoàn quân Trung tâm sẽ là cái gai cần phải nhổ đầu tiên…

    Cũng vào thời điểm này của năm 1944, Cụm Tập đoàn quân Trung tâm có trong biên chế là 42 Sư đoàn Bộ binh (5 trong số đó đến từ Hungaria), 7 Sư đoàn Panzer (kể cả Bộ binh Cơ giới), 3 Lữ đoàn độc lập, 5 Sư đoàn Cảnh vệ (An ninh hậu tuyến) cũng như 1 Sư đoàn đang trong thời kỳ huấn luyện (22/6/1944). Các Sư đoàn trên tuyến 1 đã có một hệ thống hầm hào và chiếm lĩnh những vị trí tốt. Tất cả đều có một đường hào chiến đấu chính thức và 2-4 đường hào, công sự dự phòng. Phần lớn họ nằm sau những bãi mìn lớn và mọi hướng tiếp cận tới dải phòng tuyến chính của người Đức được cài mìn dày đặc. Các loại súng máy hạng nặng, hạng nhẹ, vũ khí cá nhân của mỗi trung đoàn đều có đủ cơ số đạn dự trữ đầy đủ. Tính trung bình mỗi Sư đoàn được yểm trợ từ 3-4 khẩu pháo kết hợp với 2 pháo tự hành hoặc súng chống tăng thuộc mỗi dặm tiền tiêu, mặc dù không đủ số lượng đạn dành cho pháo binh. Lực lượng Luftwaffe không đủ sức mạnh để yểm trợ cho các đơn vị Bộ binh. Tập đoàn Không quân VI dưới quyền chỉ huy của Đại Tướng Ritter Robert von Greim có 839 máy bay, nhưng chỉ vẻn vẹn 40 máy bay chiến đấu và không có đủ nhiên liệu dành cho chúng hoạt động liên tục…

    Quá trình 3 năm chiến đấu trên mặt trận miền Đông đã gây ra một thiệt hại khủng khiếp cho bộ binh Đức. Mặc dù không phải tất cả các hồ sơ lưu trữ của Đức trong giai đoạn này còn tồn tại nhưng các số liệu của Tập đoàn quân IV và IX (Đức) đã cho chúng ta thấy; Ngày 20/6/1944, Quân đoàn XXVII thuộc Tập đoàn quân IV có 3 Sư đoàn trong thành phần. Sư đoàn Xung kích 78 có một sức mạnh chiến đấu hiệu quả với 5.712 người, 99 khẩu pháo, 31 pháo tự hành xung kích và 18 khẩu pháo tự hành loại 88mm (??). Sư đoàn Bộ binh Cơ giới 25 với các con số tương tự là : 2.686-59-45 và 10. Còn Sư đoàn Bộ binh 260 là : 2.554-59 nhưng không có 2 loại pháo tự hành kể trên. Ngoài ra, Quân đoàn còn có 27 & 45 hai loại pháo tự hành đặt tại các đơn vị trực thuộc Sở chỉ huy Quân đoàn. Theo bảng quy chuẩn của người Đức, mỗi Sư đoàn họ phải có từ 10 đến 12.000 người. Ta nhận thấy ngay chỉ có 1 Sư đoàn thuộc Quân đoàn XXVII có nổi ½ sức mạnh được phép. Lúc này, mối bận tâm của Adolf Hitler là tạo ra các Sư đoàn mới thay vì duy trì quân số ngày càng hao hụt dần dần của các Sư đoàn Cựu binh…

    Tình hình thuộc Quân đoàn Panzer XXXIX (39) thậm chí còn tội tệ hơn so với Quân đoàn XXVII. Sư đoàn Bộ binh 12 có 3.604 người, 47 khẩu pháo, 10 pháo tự hành xung kích. Số liệu bên Sư đoàn Bộ binh 31 là 2.448-42-10; Sư đoàn Bộ binh 110 là 2.590-42-6; Sư đoàn Bộ binh 337 là 3.775-81-10. Không hề có bất cứ khẩu 88mm nào cả. Tuy nhiên, Tư lệnh Quân đoàn đã có trong tay 58 xe-tăng và pháo tự hành cùng với 43 khẩu pháo tự hành loại 88mm (??) để ông ta có thể cam kết điều ngay tới các điểm nhạy cảm nhất trong chiến trận khi có nhu cầu phát sinh.
    MD_2015, meo-u, tatpcit1 người khác thích bài này.
  5. danngoc

    danngoc Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    24/08/2004
    Bài viết:
    3.688
    Đã được thích:
    1.166
  6. ngthi96

    ngthi96 Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    10/07/2008
    Bài viết:
    1.218
    Đã được thích:
    5.388
    Jagdpanther mới có pháo 88mm...loại này thuộc dạng pháo tự hành xung kích (Assault guns) dùng để yểm trợ hỏa lực cho bộ binh tấn công, bắn trực xạ vào công sự, hỏa điểm địch , có giáp kín dầy ko kém xe tăng. Trong khi pháo tự hành Self propelled guns chuyên theo yểm trợ hỏa lực cho các đơn vị thiết giáp, cơ giới, thường ko trực tiếp tiếp xúc với hỏa lực địch, giáp mỏng, tháp pháo hở chỉ chống được mảnh sát thương.. kiểu 88mm trong sách nói chính là loại Nashorn (còn gọi là Hummel)
    meo-u, tatpcitdanngoc thích bài này.
  7. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    958
    Đã được thích:
    4.368
    Quân đoàn XII bao gồm Sư đoàn Bộ binh Cơ giới 18 (2.787 người – 52 khẩu pháo – Không có pháo tự hành); Sư đoàn Bộ binh 57 (2.136 người – 38 khẩu pháo – 6 pháo tự hành xung kích) và Sư đoàn Bộ binh 267 (2.498 người – 46 khẩu pháo - 9 pháo tự hành xung kích). Có thể có một số pháo tự hành (2 loại) được giữ tại lực lượng dự bị nhưng dữ liệu này đã bị thất lạc…

    Tiểu đoàn Panzer hạng nặng 501 là đơn vị dự bị của Tập đoàn quân IX. Họ có 29 chiếc xe-tăng loại PzKw VI Tiger, có ưu thế vượt trội so với các loại xe thiết giáp của Nga. Sư đoàn Bộ binh 14 cũng ở trong số các đơn vị dự trữ, mặc dù mọi thông tin của Sư đoàn đã không được lưu lại ngoại trừ họ có 8 khẩu pháo tự hành xung kích.Ngoài ra Sư đoàn Bộ binh Cơ giới Feldherrnhalle (FHH), nằm trong Bộ phận dự trữ của OKH (Bộ Tư lệnh Lục quân) được tập kết vào các vị trí nằm ở sau lưng Tập đoàn quân IV. Sư đoàn FHH có 37 xe-tăng và pháo tự hành xung kích. Chủ yếu thuộc dòng PzKw IV, có trọng lượng 19,7 tấn, nhẹ hơn rất nhiều so với loại T-34 chủ lực của người Nga (34,7 tấn), lại càng không thể so sánh được với KV-1 (có thể nặng từ 52 tấn trở lên).

    Trong tất cả số đó, Tập đoàn quân IV duy trì với một sức mạnh chiến đấu hiệu quả với 30.830 người – 362 khẩu đội pháo hạng trung – 205 khẩu pháo hạng nặng – 246 pháo tự hành xung kích – 40 xe-tăng và 116 pháo tự hành và pháo phòng không loại 88mm được sử dụng chủ yếu trong vai trò chống xe-tăng. Tất nhiên, những con số như vậy, loại trừ những đơn vị không báo cáo hoặc do hồ sơ bị mất mát, cũng như bất kỳ Tiểu đoàn (Lực lượng trù bị) nào đến từ nước Đức để tăng cường (hoặc thay thế) sau đó (*)..So với bảng tổng sắp, thì toàn bộ sức mạnh chiến đấu của Tập đoàn quân IV chỉ bằng sức mạnh của 1 Quân đoàn Đức trong năm 1939…

    Tập đoàn quân IX thậm chí có phần mạnh hơn Tập đoàn quân IV, trong biên chế là 43.555 lính, thêm hơn 7.000 lính dự bị cho Quân đoàn và Tập đoàn quân. Vũ khí hạng nặng gồm 76 khẩu pháo tự hành xung kích và 551 khẩu đội pháo. Chỉ có Tập đoàn quân Panzer III, phụ trách bảo vệ khu vực sườn bắc thuộc Cụm Tập đoàn quân, có lẽ là yếu hơn 2 Tập đoàn quân kể trên. Vũ khí hạng nặng của họ chỉ có 3 Tiểu đoàn pháo tự hành xung kích và một Tiểu đoàn pháo tự hành săn tăng hạng nặng (gồm pháo tự hành Nashorn mang tên là Hornisse hoặc Hornet – Ong vò vẽ, tên một loại pháo tự hành chống tăng 88 mm). Toàn bộ Tiểu đoàn có từ 60-80 khẩu pháo tự hành chống tăng loại này….

    Nhìn chung, mỗi Sư đoàn thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm phải bảo vệ một dải phòng tuyến có chiều dài trung bình là 15-20 dặm, trong một thời điểm mong đợi chỉ có thể giữ vững được cùng lắm là 6 dặm chiều dài phòng tuyến với một số lượng người và khí cụ như vậy nếu một cuộc tổng tấn công của kẻ thù xảy ra….

    Vấn đề càng ngày tồi tệ hơn, khi chất lượng đội quân dự bị ngày càng kém. Kể từ mùa thu năm 1943, gần 33% số quân thay thế được gửi đến Cụm Tập đoàn quân Trung tâm là Volksdeutscbe (người gốc Đức) đến từ các lãnh thổ bị chiếm đóng. Nói chung, họ không phải là những người lính chuyên nghiệp trong các Sư đoàn Đức, họ chả dại gì mà đưa mạng sống của mình ra để đặt cược cho Đế chế thứ ba. Cho đến năm thứ năm của cuộc chiến tranh, lính dự bị của nước Đức được coi là không đáng tin cậy. Họ là một dấu hiệu cho thấy Đức Quốc xã đã mất đi vũ khí bí mật thực sự của nó: chất lượng cá nhân của mỗi người lính Wehrmacht tại Mặt trận miền Đông….





    ☆☆☆☆☆☆





    Vào đầu tháng 5 năm 1944, Ban tình báo phương Đông thuộc Bộ tư lệnh Lục quân (OKH) dự đoán rằng cuộc tấn công mùa hè của Liên Xô sẽ hướng về phía nam vùng đầm lầy Pripyat, xuyên qua Rumania, Hungary và Slovakia, và vào vùng Balkan, hoặc tiến xa hơn nữa nếu tình hình chiến sự phát triển có lợi. Ban tình báo còn dự tính rằng khu vực phía bắc vùng đầm lầy Pripyat sẽ vẫn yên tĩnh mặc dù Busch đang lo ngại về các dấu hiệu của sự tập trung quân Nga trong khu vực Kovel-Tarnopol. Trung tướng Adolf Heusinger – Trưởng phòng tác chiến thuộc OKH – vẫn tin rằng hướng tấn công chủ lực của người Nga sẽ nhắm vào Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina của Model, mặc dù có lúc ông ta nghĩ rằng một đòn tấn công thứ hai nhằm vào phòng tuyến của Tập đoàn quân II (nằm phía cánh phải Cụm Tập đoàn quân Trung tâm) là một khả năng có thể xảy ra. Đại tướng Kurt Zeitzler, Tham mưu trưởng Lục quân cũng đồng ý với việc xây dựng phòng tuyến trong vùng Kovel-Tarnopol là một việc không hề dễ dàng nên ngày 10 tháng Năm có đề xuất tăng cường một lực lượng dự bị nhằm bảo vệ sườn phải của Busch để đối phó với một cuộc tấn công có thể xảy ra vào bất cứ lúc nào (Như chúng ta đã biết, từ cuối năm 1941, Adolf Hitler lên nắm quyền Tổng tư lệnh OKH, và do đó Zeitzler, với tư cách là Tham mưu trưởng, đã có nhiều đặc quyền hơn so với vị trí của mình. Giờ đây, trên thực tế, ông ta là thủ lĩnh trong Bộ tư lệnh tối cao Đức). Theo lệnh của Zeitzler, OKH bắt đầu tăng cường điều chuyển Quân đoàn Panzer LVI (56) do Tướng Bộ binh Friedrich Hossbach chỉ huy (hạt nhân của Quân Dự bị) đến sườn phải của Busch với đầy đủ xe tăng, pháo binh và pháo tự hành.

    ……………………………………..
    (*)Lực lượng trừ bị (Ersatz), là những tiểu đoàn được thành lập ở Đức bởi quân Wehrkreise nhằm bảo vệ các khu vực quân sự cũng như an ninh tại Đức. Họ có thể được gửi đến các đơn vị trên chiến trường. Tại đây họ có thể được giải thể hoặc đưa đến những đơn vị riêng lẻ. Một số Tiểu đoàn khác được thành lập vì mục đích bảo vệ an ninh hậu tuyến (chủ yếu trong việc chống du kích tại lãnh thổ bị Đức chiếm đóng từ năm 1942). Họ có thể chiến đấu như các đơn vị quân đội trong những trường hợp khẩn cấp….
    --- Gộp bài viết: 15/10/2018, Bài cũ từ: 15/10/2018 ---
    [​IMG]
    BẢN ĐỒ SỐ 2: TÌNH HÌNH BỐ TRÍ LỰC LƯỢNG TẠI CỤM TẬP ĐOÀN QUÂN TRUNG TÂM NGÀY 21/6/1944
    meo-u, bloodheartvn, huymaya2 người khác thích bài này.
  8. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    958
    Đã được thích:
    4.368
    Sau khi Zeitzler đề xuất sử dụng đội quân dự bị nhằm ngăn cản một cuộc tấn công bất ngờ đến từ người Nga, Walter Model Tư lệnh Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina đã nhìn thấy một cơ hội vàng để đưa Quân đoàn Panzer LVI (56) ra khỏi tay ông bạn đồng nghiệp – Busch – đang ở trong trạng thái ít gặp sự cảnh báo hơn. Vào ngày 15/5/1944, Model yêu cầu Fuehrer cho “mượn tạm” Quân đoàn Panzer LVI (56) để ông ta cố gắng thử một “giải pháp tấn công phủ đầu”. Tất nhiên, ý tưởng này kêu gọi Quốc trưởng nên tấn công trước, và trong vài ngày tiếp theo, Walter Model đã dội bom tới Hitler bằng hàng loạt báo cáo tình báo (từ cơ quan tình báo của chính ông ta) cho thấy cuộc tấn công vào hướng bắc của dãy núi Carpathians sẽ dẫn đến sự sụp đổ của hai Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraina và Cụm Tập đoàn quân Trung tâm trong cùng một lúc. Hitler đã sớm bị thuyết phục và vào ngày 29 tháng 5 chuyển Quân đoàn Panzer LVI (56) sang cho Model. Thế là Cụm Tập đoàn quân Trung tâm chỉ mất có 6% tuyến phòng thủ, nhưng lại mất tới 15% Sư đoàn, 82% máy bay, 23% pháo tự hành, 50% vũ khí diệt tăng cũng như 25% số pháo binh hạng nặng. Tướng Weiss cảnh báo Busch rằng Model đã cố gắng lôi Quân đoàn Panzer LVI (56) về phía mình nhưng vị Thống chế đã bảo ngoài tai lời khuyên răn của ông ta. Khi Hitler ủng hộ kế hoạch của Model, Busch đã giao lại toàn bộ Quân đoàn mà không hề có một lời nói phản đối nào cả….





    ☆☆☆☆☆☆





    Trong lúc này, Stalin và STAVKA (Đại bản doanh Sô-viết tối cao) quyết định tập trung đòn tấn công mùa hè của họ nhắm vào Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Chiến dịch được mang mật danh là Bagration, tên của Tướng Peter Nanovich Bagration, một vị tướng Nga bị giết trong cuộc viễn chinh của Napoleon năm 1812. Stalin tập trung trên bốn mặt trận (mỗi mặt trận là một Phương diện quân phụ trách). Tính từ phía Bắc xuống phía Nam, đầu tiên là Phương diện quân Baltic I (Tướng Ivan Bagramian), được hỗ trợ bởi Tập đoàn quân Không quân số III; Phương diện quân Belorussia III (Tướng I. D. Chernya-kovsky, một bậc thầy xe tăng), được hỗ trợ bởi Tập đoàn quân Không quân số I; Phương diện quân Belorussia II (Tướng Matvei Vasilievich Zakharov), được hỗ trợ bởi Tập đoàn quân Không quân số IV và cuối cùng là Phương diện quân Belorussia I (Tướng Konstantin Rokossovskii), được hỗ trợ bởi được hỗ trợ bởi Tập đoàn quân Không quân XVI. Điều hành, phối hợp chung 2 Phương diện quân Baltic I và Belorussia III được giao cho Nguyên soái Alexander Mikhailovich Vasilevskii, trong khi Nguyên soái Georgi Zhukov phối hợp 2 Phương diện quân còn lại. Stalin gia tăng sức mạnh quân đội lên tới 60%, xe-tăng và pháo tự hành lên đến 300%, pháo binh là 85% và áp đảo với lực lượng không quân lên tới 62%...Vào ngày 21 tháng Sáu năm 1944, 700.000 binh sĩ Đức thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm phải đối mặt với 2.500.000 Hồng quân, những người được hỗ trợ bởi hơn 6.000 xe tăng và pháo tự hành, hơn 45.000 đại bác và súng cối cùng với 7.000 máy bay trên bầu trời. Tỷ lệ chung so với Hạm đội không quân VI của Đức là 6.5/1 tính trên tổng số máy bay và 58/1 so sánh với số lượng máy bay chiến đấu….

    Việc triển khai chiến dịch của Liên Xô mang một sự tinh tế về chiến lược thực sự và cho chúng ta thấy Hồng quân đã có một bước tiến quá xa so với năm 1941. Sự đảm bảo về an ninh và hành quân rất chặt chẽ, việc sắp xếp công tác hậu cần quả là tuyệt vời. Vào giữa tháng Sáu năm 1944, lực lượng dành cho Chiến dịch Bagration chiếm 38% tổng số binh lính, 40% xe tăng và các đơn vị Cơ giới hóa cũng như 47% số lượng máy bay Hồng quân (Không quân là một phần thuộc Quân đội Sô-viết chứ không phải là một lực lượng riêng biệt)…Mặc dù không thể che giấu hoàn toàn việc tập kết một Chiến dịch có tầm quan trọng này, nhưng không một ai ở phía Đức nhận ra mức độ vượt trội của Hồng quân vào ngày 22 tháng 6 năm 1944, khi cuộc tấn công bắt đầu.

    Tướng Hans Jordan, chỉ huy Tập đoàn quân IX, đã tỏ ra hết sức lo lắng về mật độ tập trung lực lượng Hồng quân, nhưng Busch hầu như không phản ứng gì cả. Ông ta chỉ quan tâm đến cánh phải của mình và mong có cơ hội nhận lại Quân đoàn Panzer LVI (56) trở về sau khi Model hoàn thành xong đợt tấn công. Ngay cả vị Tham mưu trưởng của Busch, Trung tướng Hans Krebs (*), nói với Zeitzler rằng người Nga đang xây dựng và lên kế hoạch mở một kế hoạch tấn công kép nhằm vào Tập đoàn quân IX, nhưng ông đã không thuyết phục được Thủ lĩnh OKH rằng Cụm Tập đoàn quân Trung tâm đang phải đối mặt với một nguy cơ lớn hơn một đòn tấn công phụ như người Đức đã đánh giá…Dường như Busch đồng ý với Hans Krebs. Ông ta đã từ chối yêu cầu của Tướng Reinhardt muốn kéo lùi cánh bên trái thuộc Tập đoàn quân Panzer III nhằm rút ngắn phòng tuyến, qua đó giải thoát thêm một số Sư đoàn. Sử dụng một trong lý lẽ yêu thích của Hitler, Busch nói với Reinhardt rằng ; một động thái như vậy sẽ giải phóng được nhiều lính Nga hơn là lính Đức. “Với những lập luận của Busch,” Ziemke viết tiếp, “Sở chỉ huy thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm đã trở thành một công cụ vô dụng để truyền tải ý đồ của Quốc trưởng”…

    Vào tháng Tư, Hitler đã chỉ định các thành phố Vitebsk, Orsha, Mogilev, và Bobruisk (Bobruysk) là “pháo đài địa phương” phải được bảo vệ cho đến người lính cuối cùng. Tất cả đều phải có ít nhất một Sư đoàn mỗi nơi ngoại trừ Vitebsk, được bảo vệ bằng 1 Quân đoàn gồm ít nhất 3 Sư đoàn trực thuộc, Busch lại chấp nhận chỉ thị của Fuehrer mà không có lấy 1 ý kiến phản đối. Trở lại mặt trận, Tướng Hans Jordan, chỉ huy Tập đoàn quân IX, kêu gọi Busch nên đặt câu hỏi về khái niệm “pháo đài địa phương”, nên yêu cầu rút lui về phía sau sông Dnieper hoặc Beresina (tức là xa hơn 45 dặm về phía tây), qua đó giảm phòng tuyến mặt trận thuộc Cụm Tập đoàn quân được 150 dặm. Ý tưởng này được sự hỗ trợ của một số Tư lệnh Tập đoàn quân khác, và để lập luận này có sức thuyết phục, ngày 20 tháng 5, Busch đã đến Tổng hành dinh Quốc trưởng xin phép rút về sau 2 con sông Dnieper hoặc Beresina, mặc dầu ông ta chưa bao giờ đặt câu hỏi về chính sách “pháo đài địa phương”. Hitler không những lạnh lùng từ chối yêu cầu của Busch, mà còn nhận xét một cách hoài nghi rằng là ông ta không cho rằng Busch là một trong những tướng lĩnh luôn phải nhìn lại cái lon trên đôi vai của họ. Lời nhận xét được tính toán rất hiệu quả đã tác động đến thái độ cũng như mọi hành động tiếp theo của Busch. Ông ta quyết tâm – không bao giờ - sẽ xuất hiện trước mặt Hitler như là một người “không trung thành”; ông sẽ chấp nhận lời nói của Fuehrer mà không đặt lại câu hỏi và buộc các tướng lĩnh của mình phải làm như vậy, ngay cả khi các mệnh lệnh, chỉ thị đi ngược lại với với sự phán đoán tốt hơn của họ. Một thành viên trong Ban tham mưu đã nhận xét về ông Sếp của mình, là “một người đàn ông không xứng đáng với nhiệm vụ quân sự được giao phó, và là một trong những người không sở hữu được tư duy (suy nghĩ) độc lập ngay cả trong tâm trí của người có khả năng trung bình…”.

    Mặc dù Hitler đồng ý rằng cuộc tấn công lớn của Nga sẽ đến phía đông vùng Galicia (phía đông của Lvov), ông ta cũng lo ngại về khả năng tác chiến thấp của Tập đoàn quân IV đang đóng tại phía đông Mogilev. Vào giữa tháng Năm, Hitler thổ lộ có thể gửi đến cho họ thêm 1 Sư đoàn, nhưng với nhu cầu quân sự tại Mặt trận Italia cũng như cuộc đổ bộ của Đồng minh xuất hiện tại phương Tây, đơn giản là ông ta không còn thời gian rảnh rỗi để giải quyết nữa.

    ………………………

    (*) Hans Krebs là một sĩ quan bộ binh đã trải qua toàn bộ cuộc chiến trên vị trí sĩ quan tham mưu. Ông kinh qua chức vụ Tham mưu trưởng Quân đoàn VII (1939-42), Tập đoàn quân IX (1942-43), Cụm Tập đoàn quân Trung tâm (1943-44) và Cụm Tập đoàn quân B (1944). Ông ta trở thành đại diện tham mưu cho Quốc trưởng tại OKH (1944-45) trước khi được bổ nhiệm thành người phụ trách tham mưu của OKH (29/3/1945). Vào ngày kết thúc trận Berlin, ông ta đã tự sát, có thể vào ngày 2/5/1945. Hans Krebs được thăng chức tướng bộ binh vào ngày 1/8/1944….
    MD_2015, meo-u, gaume14 người khác thích bài này.
  9. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    958
    Đã được thích:
    4.368
    Thủ lĩnh Đỏ Stalin cố tình chờ đợi cho đến khi các ông bạn Đồng Minh đổ bộ lên Normandy mới khởi động đòn tấn công sấm sét của mình. Vào các đêm 19-20 tháng Sáu, 240.000 du kích đã xuất hiện trong các khu rừng tại Belorussian và cắt đứt gần như tất cả các tuyến đường sắt và hệ thống thông tin liên lạc thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Họ hoàn thành một công việc ít quan trọng hơn, nhưng công việc của họ - giống như các đồng nghiệp bên nước Pháp – nhìn có vẻ rất tầm thường, đáng khinh, thậm chí chỉ nhằm vào các đơn vị bảo vệ kém cỏi, không phải là người Đức, những kẻ phản bội đang phục vụ trong các đơn vị cảnh sát hậu tuyến lại mang đến hiệu quả tuyệt vời. Vào ngày 22 tháng Sáu năm 1944 – ngày kỷ niệm lần thứ ba cuộc xâm lược của Hitler vào Liên bang Sô-viết - Hồng quân bắt đầu mở cuộc tấn công. Ban đầu, họ tiến hành những đợt ném bom kết hợp với hỏa lực pháo binh nhằm hủy diệt các vị trí tiền tiêu của người Đức. Trên các khu vực thuộc mọi Sư đoàn, Lữ đoàn và Tập đoàn quân Sô-viết, STAVKA đã ném tới 13 Sư đoàn pháo binh, 21 Lữ đoàn pháo binh độc lập, 34 Trung đoàn pháo binh độc lập, 3 Lữ đoàn súng cối gồm 18 Trung đoàn, 3 Sư đoàn tên lửa Kachuisa (được trang bị hệ thống”đàn dương cầm Stalin” gắn kết vào xe tải) và 11 Trung đoàn tên lửa độc lập khác. Sau đó, người Nga mới tung đòn áp chế phòng tuyến của người Đức trên mặt đất. Trên một chiều dài mặt trận khoảng 300 dặm, tất cả có tới 118 Sư đoàn Hồng quân bắt đầu tấn công. Trên các vị trí tiền tiêu, người Nga chỉ phải đối mặt với 34 Sư đoàn Đức yếu kém. Mặc dù chiến sự xảy ra khắp nơi, nhưng người Nga chỉ tập trung trong 6 khu vực cần phải chọc thủng với 77 Sư đoàn. Tại đây, mỗi Sư đoàn Hồng quân phụ trách 1,5-2 dặm tiền tuyến, tương quan lực lượng là 1.210/131 người trên mỗi dặm. Ở các vị trí tiền tiêu, người Nga chiếm hoàn toàn ưu thế với 9-10/1 về người, 35/1 pháo binh và 58/1 máy bay chiến đấu. Sức mạnh thiết giáp của họ thật là tuyệt hảo….

    Có nhiệm vụ bảo vệ sườn bắc, Quân đoàn IX thuộc Tập đoàn quân Panzer III do Tướng pháo binh Rolf Wuth-mann chỉ huy đã bị lãnh trọn cú đánh bởi 29 Sư đoàn Bộ binh với sự yểm trợ của 8 Sư đoàn tăng Sô-viết. Phía nam thành phố Vitebsk, Quân đoàn VI cũng bị tấn công bởi 18 Sư đoàn Bộ binh và 9 Sư đoàn tăng kẻ thù. Giờ đây, mục tiêu của người Nga rất rõ ràng: họ muốn hợp vây Quân đoàn LIII(53) do tướng Bộ binh Friedrich Gollwitzer (*) phụ trách – có nhiệm vụ bảo vệ Vitebsk – hiện đang bị 2 Tập đoàn quân Sô-viết XLIII (43) và XXXIX (39) ghìm chặt…

    Trong khi đó, tại khu vực trung tâm thuộc Cụm Tập đoàn quân, Tập đoàn quân IV(Đức) cũng đang phải chịu đựng các đòn tấn công mạnh mẽ của đối phương. Quân đoàn XXVII do tướng Bộ binh Paul Voelckers(**) đang phải đối đầu với 25 Sư đoàn Bộ binh cũng như 11 Sư đoàn tăng kẻ thù và Quân đoàn Panzer XXXIX(39) cũng phải chống đỡ với 16 Sư đoàn Bộ binh và 2 Sư đoàn Cơ giới hóa. Ngày hôm sau, Hồng quân đã bắt đầu tấn công vào khu vực do Tập đoàn quân IX (Đức) bảo vệ. Tại đây, Quân đoàn Panzer XLI (41) đã bị áp chế bởi 23 Sư đoàn Bộ binh và 7 Sư đoàn tăng Hồng quân. Còn quân đoàn XXXV (35) đang phải ra sức cố gắng cầm cự trước đòn tấn công đến từ 27 Sư đoàn Bộ binh và 6 Sư đoàn tăng đối phương. Giờ đây, Stalin đã tung ra một lực lượng lớn Hồng quân với gần 200 Sư đoàn Bộ binh, kết hợp với 6.000 xe tăng và pháo tự hành, được hỗ trợ bởi một lực lượng không quân hùng hậu lên tới 7.000 chiếc máy bay. Đối thủ của ông chỉ có khoảng 34 Sư đoàn Bộ binh, một vài Trung đoàn tăng yếu kém với 40 máy bay chiến đấu (con số này bao gồm cả Tập đoàn quân II của Weiss, không nằm trong vùng tấn công của Stalin). Thống chế Busch chỉ có trong tay 4 Sư đoàn Cơ giới di động bao gồm Sư đoàn Panzer 20 và các Sư đoàn Bộ binh Cơ giới 18,25 và 60 với khoảng bốn trăm xe tăng kết hợp cùng với các xe bọc thép chiến đấu…Khi tính cả các Tiểu đoàn pháo tự hành, thì sức mạnh của lực lượng thiết giáp Đức có tăng lên chút đỉnh, nhưng ngay cả mọi sự ước tính bảo thủ nhất, lực lượng thiết giáp thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm đang phải đối đầu với Hồng quân theo tỷ lệ 1/5.5….(Bản đồ sau cho thấy sự phát triển của chiến dịch Bagration)….

    …………………………

    (*).Friedrich Gollwitzer bắt đầu sự nghiệp trong quân ngũ bằng việc gia nhập Trung đoàn Bộ binh Bavarian 13 và giữ chức Đại tá khi Thế chiến thứ II bắt đầu....Ông ta liên tục ở vị trí chỉ huy Trung đoàn Bộ binh 41 (1935-39), Sư đoàn trù bị 193 (1939-40), Sư đoàn Bộ binh 88 (1940-43) và Quân đoàn LIII (bắt đầu nắm quyền chỉ huy từ ngày 22/6/1943)….

    (**).Paul Voelkers sinh năm 1891 tại Kiel, đầu tiên phục vụ trên danh nghĩa là Sĩ quan trừ bị (Fahnenjunker) từ năm 1910. Ông ta được thăng chức Đại tá khi đang chỉ huy Trung đoàn Bộ binh 113 (1937-39), chỉ huy Lữ đoàn Bộ binh (1940-41), trên cương vị Tướng Quốc xã phục vụ trong Bộ chỉ huy cáp cao Đức đóng tại Bulgaria (1941-42). Tiếp theo , ông được cử làm Tư lệnh Sư đoàn Bộ binh 78 (sau đó nâng cấp lên Sư đoàn pháo tự hành vào năm 1942-43)…và chính thức nắm giữ vị trí chỉ huy Quân đoàn XXVII, từ ngày 8/6/1943…..
    --- Gộp bài viết: 28/10/2018, Bài cũ từ: 28/10/2018 ---
    [​IMG]
    BẢN ĐỒ SỐ III: CÁC HƯỚNG TẤN CÔNG CHỦ ĐẠO NẰM TRONG CHIẾN DỊCH BAGRATION...
    meo-u, gaume1, huymaya3 người khác thích bài này.
  10. huytop

    huytop Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    16/11/2014
    Bài viết:
    958
    Đã được thích:
    4.368
    Lúc chiến dịch tấn công của người Nga mở màn, Busch đang có mặt tại Berghof, nơi được Hitler chọn làm Tổng hành dinh , khi có những tin tức đầu tiên về cuộc tổng phản công của người Nga, ông ta phải hủy bỏ cuộc hội kiến với Quốc trưởng, vội vã bay về Sở chỉ huy tiền phương thuộc Cụm Tập đoàn quân tại thành phố Minsk. Tuy nhiên, tại đây do tình hình biến chuyển quá nhanh nên ông ta khó có thể khôi phục lại tình hình. Trong ngày 23 tháng Sáu, Quân đoàn tác chiến Độc lập D đã bị người Nga đập vỡ, Sư đoàn Bộ binh 252 thì để mất Obol, Tập đoàn quân Panzer III đã ném ra lực lượng dự trữ cuối cùng và Hồng quân đang áp sát thành phố Vitebsk từ phía bắc (xem Bản đồ 1.4). Busch đã báo cáo rằng ông không thể giữ vững được tuyến phòng ngự của Tập đoàn quân Panzer III nếu không có thêm một vài Sư đoàn và ông yêu cầu điều thêm quân tiếp viện từ Cụm Tập đoàn quân Bắc Ukraine. Ông ta không muốn rút lực lượng từ Tập đoàn quân II bởi vì, theo lời nói của Busch – ông ta vẫn phải trông chừng một đòn tấn công của người Nga hướng tới pháo đài Brest. Trong lúc này, OKH (Bộ Tư lệnh Lục quân Đức) vội vã điều chuyển Sư đoàn Bộ binh 24 (kết hợp cùng Lữ đoàn Pháo Tự hành xung kích 909) từ Cụm Tập đoàn quân Bắc, giao cho Tập đoàn quân Panzer III và ra lệnh cho Reinhardt phản công, nhằm giải cứu Sư đoàn Bộ binh 252 và khôi phục tình hình trên cánh trái thuộc Cụm Tập đoàn quân Trung tâm. Tuy nhiên, Quân đoàn IX của Wuthmann đã hết sức khó khăn trong việc bảo vệ các vị trí phòng thủ của họ.. Màn đêm ngày 23 tháng Sáu đổ xuống, xe tăng Nga chỉ cách Sở chỉ huy tiền phương Tập đoàn quân Panzer III vẻn vẹn có 5 dặm đường…

    Phía nam thành phố Vitebsk, Quân đoàn VI của Pfeiffer cũng gặp rắc rối nghiêm trọng. Các Sư đoàn Bộ binh 197, 299, và 256 đã phải chịu đựng những đợt tấn công nặng nề và bị phá vỡ tại nhiều nơi. Tướng Pfeiffer cố gắng khôi phục tình hình tuyệt vọng bằng cách tung lực lượng dự trữ quí giá cuối cùng của mình nhằm chống sự xâm nhập của người Nga. Tướng Kurt Tippelskirch, quyền chỉ huy Tập đoàn quân IV đã giao cho Sư đoàn Bộ binh 95 của Thiếu tướng Herbert Michaelis (sau đó thuộc lực lượng dự trữ thuộc Tập đoàn quân IV) nhằm khôi phục lại tình hình tại khu vực rộng 8 dặm dọc theo đường quốc lộ Pskov-Kiev. Nhưng điều đó không đủ. Hồng quân đã chọc thủng phòng tuyến của Sư đoàn Bộ binh 197, đẩy bật họ theo hướng tây bắc, sâu vào trong mấu lồi Vitebsk. Đêm xuống, hành lang liên lạc với Quân đoàn LIII (53) tại Vitebsk thu hẹp lại còn rộng không quá 14 dặm…..

    Tới đầu giờ chiều, Busch đã báo lên OKH cho rằng Tập đoàn quân Panzer III không thể khôi phục tình hình bằng năng lực của chính mình. Ông đề nghị cho phép Quân đoàn LIII (53) được phép triệt thoái ra khỏi Vitebsk và rút lui. Ông ta cũng kêu gọi tăng cường quân tiếp viện. Heusinger đồng ý và đề nghị Cụm Tập đoàn quân Trung tâm cho phép chủ động rút lui vào sâu phía sau sông Dnieper, nhưng Hitler từ chối mệnh lệnh này. Trong thời điểm này (23/6/1944), tuyến phòng thủ thuộc Tập đoàn quân IV bắt đầu vụn vỡ và sụp đổ. Trên mọi tuyến phòng thủ, một dòng thác Hồng quân ào ạt lao vào bằng một kỹ năng chiến thuật mới, ngay cả những Sư đoàn kỳ cựu nhất của Đức cũng không làm cách nào để tách bộ binh Nga ra khỏi những chiếc xe tăng của họ. Không quân Sô viết, pháo binh cũng như mọi sự yểm trợ cho bộ binh trên mặt đất cận chiến thật là tuyệt vời. Lần đầu tiên trong cuộc chiến tranh, hiệu suất chiến thuật của người Nga đã đạt gần với các tiêu chuẩn của người Đức. Sau ba năm chiến đấu, các chỉ huy cao cấp Liên Xô cuối cùng đã học được cách tấn công với nhãn quan tinh tế về chiến thuật.

    Đại tướng Gotthard Heinrici, tư lệnh kỳ cựu Tập đoàn quân IV đã nghỉ ốm từ ngày 5 tháng Sáu. Tướng Kurt Tippelskirch (*) , tạm quyền chỉ huy đã ước tính tại các điểm trọng yếu của Tập đoàn quân, một Tiểu đoàn Đức đang phải chống chọi với 1 Sư đoàn Sô-viết. Ông đã thông báo cho Krebs là Quân đoàn Panzer XXXIX đã bị 10 Sư đoàn Đỏ tấn công, trong lúc Quân đoàn XXVII phải chịu áp lực trước 1 tá Sư đoàn Sô-viết. Tippelskirch đề xuất nên cho Tập đoàn quân rút lui về phía sau sông Dnieper, nhưng Busch từ chối xem xét đề xuất này. Ông ta còn nói: "Bất kỳ yêu cầu nào về việc từ bỏ tuyến phòng thủ chính đều không nhận được câu trả lời…”

    Tippelskirch không có lựa chọn nào khác ngoài việc cố gắng ngăn chặn người Nga tại các vị trí trên tiền tuyến. Ông ta cam kết sử dụng lực lượng dự trữ của chính mình. Khi Trung tướng Friedrich Karl von Steinkeller, Tư lệnh Sư đoàn Bộ binh Cơ giới Feldherrnhalle nhận mệnh lệnh bịt ngay “lỗ thủng phía đông Mogilev”, tới trình diện với Tướng pháo binh Robert Martinek, Tư lệnh Quân đoàn XXXIX (39), trong lúc ông ta không còn lấy một đơn vị tăng nào trong tay đã tỏ ra kinh ngạc trước mệnh lệnh này. Ông đã lắc đầu quầy quậy và bảo : ”Chính xác các anh muốn bịt lỗ thủng nào kia chứ? Chỗ nào cũng thủng hết. Chỗ của anh là quay lại sông Berezina, lập ngay một tuyến chặn kích tại đó phòng khi không thể giữ được Dnieper lâu hơn nữa. Và điều này không chóng thì chầy sẽ sớm xảy ra thôi !”…..

    ……………………………..

    (*). Kurt von Tippelskirch sinh tại Berlin-Charlottenburg vào năm 1891. Ông ta đã gia nhập quân đội Hoàng gia và sau đó trở thành một Sĩ quan trừ bị (Fahnenjunker) từ năm 1910. Khi chiến tranh bắt đầu, ông ta là một viên tướng tham mưu thuộc OKH (Bộ Tư lệnh Lục quân). Sau đó, ông ta kinh qua các chức vụ: Tư lệnh Sư đoàn Bộ binh 30 (1941-42), Đại diện cho người Đức tại Tập đoàn quân VIII Italia thuộc Mặt trận miền Đông(1942-43); Tư lệnh Quân đoàn XII (1943): Tạm quyền chỉ huy Tập đoàn quân IV ( 4/6 đến 18/7/1944)
    --- Gộp bài viết: 30/10/2018, Bài cũ từ: 30/10/2018 ---
    [​IMG]
    BẢN ĐỒ 1.4...CHIẾN SỰ TẠI MẤU LỒI VITEBSK (THÁNG 6/1944)
    Lần cập nhật cuối: 30/10/2018
    meo-u, huymaya, bloodheartvn2 người khác thích bài này.

Chia sẻ trang này