Ca từ giản dị, sâu lắng ma thắm tình. Đó chỉ có thể là Phú Quang - người trót mang nợ với cái đẹp. "...Chiều nay mình ta Lang thang trên phố nhạt nhoà Sương giăng trắng niềm mong chờ Chợt chiều đông lạnh buốt đêm bơ vơ"
Đôi khi ta nhớ một thoáng heo may Đôi khi ta nhớ một sớm sương vây Con đường mùa đông hàng cây lá đổ Đôi khi ta thèm lang thang như gió Đôi chân vô định về miền hư vô Đôi khi em bỗng về giữa cơn mơ Đôi khi ta hát lời hát nghêu ngao Thương một vì sao giờ xa quá rồi Đôi khi ta thèm nghe lời em nói Dẫu biết bây giờ chỉ là xa xôi Đôi khi mưa về ta thương em rừng xưa rũ lá Đôi khi mưa về ta thương ta ngu ngơ bài ca Đôi khi đêm dài ta thương con đường xưa xa vắng Khiến em đi về đôi chân bơ vơ trong chiều phai Đôi khi cuộc tình ngỡ đã nhạt nhòa Bỗng chợt về với sóng xa
Muộn Thế là muộn, em không còn chờ nữa Đời xóa đi kỷ niệm ấy rồi Anh tiếc mãi, lỡ lầm như tầm gửi Buồn mênh mông nuốt hận với đời Thế là muộn, em không còn chờ nữa Chim sẻ rừng trốn về núi bên kia Vầng trăng ấy thành vầng trăng ám ảnh Đêm hoang sơ, cô độc ngày hè Thế là muộn, vòng quay không trở lại Con chim non vỗ cánh bay đi Ngơ ngác chiều côi cút ấy Ngơ ngác cỏ hoa, ngơ ngác ngày về Thế là muộn, em không còn đợi nữa Để chia vầng trăng, chia những yêu thương Thế là muộn, em không còn đợi nữa Anh trở về trong câu hát ngu ngơ
Chẳng biết Tuấn Vũ có hát nhạc của nhạc sĩ Phú Quang không nhỉ ? Nếu bạn nào biết nhớ post lên giùm nha ! Thanks trước đó Còn đây là địa chỉ trên trang web này http://www9.ttvnol.com/forum/Nhac/936439/trang-63.ttvn?v=c33ttf9lst33fhqtshf7