1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Sự Hợp Nhất Giữa Đại Ấn và Đại Toàn Thiện

Chủ đề trong 'Yoga - Khí công - Nhân điện - Thiền' bởi Prahevajra, 05/09/2015.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. Prahevajra

    Prahevajra Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    04/09/2015
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    Không có định kiến, nhìn tự nhiên vào bản chất của bất cứ thứ gì xuất hiện

    Người nhìn và cái được nhìn sẽ hòa lẫn vào làm một

    Mà không có khái niệm nào về “nhìn” và “thiền”.

    Thực hành “nhìn” một cách tự nhiên nghĩa là duy trì trong trạng thái tự nhiên. Khởi đầu, dường như có “người thiền” và cái gì đó “được thiền”, nhưng nhờ quá trình thực hành tiến bộ, người nhìn và cái được nhìn hòa lẫn làm một, như đoạn trích của Lingie Repa ở trên.

    Các giáo lý của Đại Toàn Thiện nói về điều này như là “thì thứ tư của đại bình đẳng.” Thứ mà chúng ta gọi là thời gian chỉ là một sự chế tác của tinh thần. Để vượt qua sự chế tạo tinh thần về ba thì quá khứ, hiện tại và tương lai thì phải nhờ trung gian của thì thứ tư của đại bình đẳng.

    Như một người bình thường thoát khỏi các tư tưởng về điều này điều kia,

    Sẽ có thời điểm khi mọi thứ duy trì bình thường

    Tất cả các mục tiêu và hành động cùng với mọi thứ khác đều tiêu biến

    Bạn sẽ thoát khỏi các kinh nghiệm trước đó về hỷ lạc, sáng tỏ, vô niệm.

    Người học chưa đến nơi sẽ nghĩ “Công phu thiền của mình mất rồi!”

    Cố gắng để quay lại trạng thái cũ mà không được, và bạn thất vọng.

    Nếu là người tự tin thái quá, bạn có thể nghĩ mình đã đạt tới “cảnh giới không thiền.”

    Nhưng thật ra, đây chỉ đơn giản là “nhìn vào bản chất.”

    Đó là việc nhận ra tâm trí trần trụi bình thường.

    Đại Ấn nền tảng không bị thoái hóa bởi sự mông muội của chúng sinh và cũng hoàn toàn chẳng hề được cải thiện nhờ đạt tới giác ngộ. Nó không thể được trau dồi hoặc chế tạo ra bằng bất cứ phương tiện nào, không thể là một đối tượng của tư duy như một điểm tham chiếu chẳng hạn. Nó không bao giờ có chút thay đổi nhỏ nhặt nào. Sau quá trình thực hành đầy đủ, bạn sẽ trở nên giống như một người bình thường. Bạn sẽ cảm thấy như một người bình thường mà không có bất cứ suy nghĩ cụ thể nào về điều này điều kia. Bạn sẽ không cảm thấy như trước, khi có nhiều kinh nghiệm đặc biệt xảy ra như vô niệm, sung sướng, bình lặng, hoặc sáng tỏ. Lúc đó bạn nghĩ rằng “Chắc hẳn mình đang có những nhận thức siêu việt.” Tất cả những kinh nghiệm này sẽ tan biến, nhưng đối với người chưa được học đầy đủ có thể sẽ nghĩ: “Ôi không! Công phu thiền của mình mất rồi. Chẳng có gì xảy ra nữa. Giờ mình chỉ như một người bình thường.”

    Tới giai đoạn này, vì mọi trạng thái và kinh nghiệm thiền trước đây đã biến mất, bạn sẽ có cảm cảm giác mất mát và cố gắng nhào nặn lại những kinh nghiệm đó. Nếu chúng không xuất hiện trở lại, bạn sẽ chán nản và thất vọng, cho rằng “Mọi thứ không còn nữa!” Đây là hậu quả của việc học chưa đến nơi. Ở một trường hợp khác, có người do được học nhiều hơn, cộng thêm tính tự mãn có thể nghĩ rằng, “Mình đã chứng đạt pháp thân của cảnh giới không thiền!” Tuy nhiên thực tế, đó chưa phải là cảnh không thiền, mà chỉ là trạng thái nhìn vào bản chất đúng như thật mà không bị méo mó, cải biến hoặc chỉnh sửa. Nó chỉ đơn giản là “nhìn vào bản chất của tâm trí”, chưa trọn vẹn đạt đến cảnh không thiền, mà chỉ là nhận ra tâm bình thường. Đây chỉ là bước đầu của việc nhận ra bản thể của tâm. Bạn sẽ còn phải hoàn thiện thực hành thêm nữa và đạt tới độ vững chắc ổn định. Bạn cần phải tiếp tục duy trì trạng thái “nhận ra.”
  2. Prahevajra

    Prahevajra Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    04/09/2015
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    Quan niệm rằng mọi thứ là biểu hiện của chính tâm trí bạn,

    Tâm trí đó là tính không, nằm ngoài các biểu hiện, suy nghĩ, hoặc mô tả.

    Mặc dù chẳng có gì phải làm ngoài việc nghỉ ngơi tự nhiên trong trạng thái không tạo tác,

    Đôi khi bạn vẫn trở nên xao lãng,

    Bạn quên không nhận ra bản tính của mình và rơi vào tình trạng tạp loạn thông thường.

    Nhận ra tình trạng đó, thông qua sự chú tâm và hối hận, suy nghĩ: “Mình vừa xao lãng!”

    Chừng nào bạn không duy trì sự tỉnh biết, bạn vẫn là một người bình thường.

    Tuy vậy chỉ bằng cách giữ vững sự tỉnh biết, bạn sẽ quay trở lại việc thực hành.

    Lúc này, hãy nhắc nhở bản thân thông qua sự tỉnh biết.

    Cho rằng mọi kinh nghiệm của bạn chính là tâm trí của bạn, và tâm trí đó là tính không vượt ngoài mọi tư duy và diễn đạt. Ngoài việc nghỉ ngơi tự nhiên trong thiền, chẳng có việc gì khác cần làm. Tuy nhiên thỉnh thoảng bạn vẫn trở nên xao lãng, quên không nhìn vào bản tính của mình, và bị cuốn theo tâm trí xao động bình thường. Hãy tỉnh táo và nhận ra bạn vừa bị xao lãng. Khi bạn quên không duy trì sự tỉnh biết, bạn chỉ là một người bình thường. “Người bình thường” ở đây nghĩa là một người với sự xao động thông thường, chứ không phải là một người có tâm trí phàm tục như thường.

    Sự tỉnh biết làm nên khác biệt chủ chốt. Chỉ đơn giản bằng cách giữ vững sự tỉnh biết, công phu thực hành sẽ quay trở lại. Gợi nhớ bản thân bạn, lặp đi lặp lại thông qua sự hiện diện của tâm trí đó. Điều này là tối quan trọng! Karmapa đời thứ ba, Rangjung Dorje lưu ý rằng: “Nhận ra bản tính của tâm chẳng đáng ngạc nhiên, chẳng phải điều gì đặc biệt lắm. Điều quan trọng là không ngừng duy trì nó.”

    Sau khi nhận ra cái thấy của Đại Ấn, trạng thái tự nhiên bất khả phân giữa tâm tỉnh biết và tính rỗng rang, bạn nhất định phải tăng cường nhận thức về vấn đề này: đạt được cái thấy ổn định bền vững thông qua thực hành.

    Theo Đại Ấn, cái thấy của hành giả được tăng cường thông qua tu luyện Sáu Yoga; còn theo Đại Toàn Thiện là thông qua thực hành Tõgal. Hành giả cũng có thể đến những nơi khủng khiếp như các hầm mộ để thực hành Chõ, dâng cúng thân thể mình cho các loài ma quỷ. Chõ được biết đến là cách cải thiện đáng kể cái thấy cùng với công phu thiền định của hành giả.
  3. Prahevajra

    Prahevajra Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    04/09/2015
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    Bằng cách giữ vững cái nhìn lặp đi lặp lại, sự sáng tỏ sẽ tăng trưởng.

    Thỉnh thoảng tu luyện chuyên nhất trong cô tịch,

    Đôi khi đưa thực hành vào cuộc sống hàng ngày.

    Lúc này, khi bạn đọc các kinh văn

    Và tất cả các giáo lý của các vị thành tựu của Ấn Độ và Tây Tạng,

    Họ sẽ dung hòa với tâm trí của bạn.

    Thỉnh thoảng, bằng cách thay đổi cái nhìn và chuyển đổi tư thế thân thể, người ta có thể cải thiện việc thực hành. Nếu cảm thấy hôn trầm, bạn nên nâng cái nhìn lên cao và nhìn lên bầu trời. Sự sáng tỏ sẽ được tăng cường. Vào lúc khác, nếu cảm thấy tán loạn, hãy hạ thấp cái nhìn. Vào mọi lúc, hãy đưa thực hành vào các hoạt động thường ngày. Trong lúc ăn, nói chuyện hoặc đi bộ, hãy vẫn duy trì thực hành. Khi nằm nghỉ, cố gắng tối đa giữ sự tỉnh biết, kể cả khi đang buồn ngủ. Đôi khi, thực hành trong hoàn cảnh tách biệt là rất quan trọng, nơi thân được riêng tư, khẩu được im lặng, còn ý thoát khỏi các mối bận tâm thế tục. Việc thực hành nhất định sẽ tiến bộ trong những điều kiện như vậy.

    Khi đã đạt được mức độ vững chắc nào đó trong tu luyện, bạn sẽ phát hiện những điều phù hợp với tâm trí mình trong tất cả các kinh văn đọc được, trong tất cả các giáo lý khác nhau của các vị thầy thành tựu từ Ấn Độ và Tây Tạng. Chúng đều có ích theo cách nào đó. Các giáo lý đều nói về bản thể tự nhiên của tâm hoặc làm thế nào để hoàn thiện việc rèn luyện cái thấy. Tất cả dường như đều thích đáng và đầy ý nghĩa.

    Nếu bạn thực sự chuyên cần chăm chỉ, bạn sẽ liên tục nhận ra các giấc mơ của mình.

    Nếu bạn chểnh mảng, số lần nhận ra sẽ ít hơn.

    Nỗ lực cố gắng là rất quan trọng, nhưng không phải theo cách cứng nhắc. Sự chăm chỉ phải như dòng chảy đều đều của một con sông. Hành giả không nên đôi khi ép mình vào thực hành khắc nghiệt, rồi lúc khác lại từ bỏ tất cả. Sự chuyên cần có nghĩa là không gián đoạn và đều đặn.

    Nói về Đại Ấn, đức Karmapa và các bậc thầy vĩ đại khác cho biết: “Suốt cả ngày, tôi không bao giờ xao lãng khỏi cái thấy. Ngay cả sau khi buồn ngủ, trong lúc mà đối với người thường được gọi là “thói quen điển hình của giấc mơ”, tôi cũng không bao giờ để lạc mất cái thấy. Tôi có thể duy trì thực hành liên tục, mặc dù lúc buồn ngủ có một khoảng thời gian ngắn tương đối khó khăn.” Do vậy, người ta có thể giữ vững việc thực hành không gián đoạn.

Chia sẻ trang này