Có người nào Có đôi mắt nào Mà không cần sự an ủi của người mình yêu? Có trái tim nào Có cuộc tình nào Mà không muốn nắm tay đi đến ngày mai? Nếu tình chỉ như hoa nở hoa tàn Nếu yêu chỉ như nương dâu bãi biển Xin đừng hỏi tôi phải thế nào mới có thế đến được "mãi mãi" Nhìn thế giới duyên nổi duyên chìm Lặng cười tôi không hối không oán Liệu có ai hiểu được phải yêu thế nào mới gọi là mãi mãi? Tôi không nhìn thấy Tôi không nghe thấy Những lời hẹn ước trường tồn với đất trời. Tôi chỉ nhìn thấy Tôi chỉ nghe thấy Sự dây dưa ta đã từng có với nhau...
Có người nào Có gã đàn ông nào Mà không cần sự an ủi của người mình yêu Có trái tim nào Có cuộc tình nào Mà không muốn thân xác quyện lại vào nhau trong cháy bỏng đam mê Nếu tình chỉ như hoa nở hoa tàn Nếu yêu chỉ như nương dâu bãi biển Xin đừng hỏi tôi phải thế nào khi em đến với tôi khi đã "mất mát" Nhìn thế giới duyên nổi duyên chìm Lặng người tôi đắm mình trong khói thuốc Liệu có ai hiểu được phải dằn vặt thế nào khi người mình yêu đã "mất"? Tôi không nhìn thấy Tôi không nghe thấy Những lời hẹn ước em vẫn rên rỉ bên tai tôi Tôi chỉ nhìn thấy Tôi chỉ nghe thấy Sự dây dưa em đã từng có với hắn... Mượn topic nhé, khó chịu trong lòng quá nên viết vài dòng.
4 rưỡi rồi... ...Đêm suy tư, trong tình yêu suy tư Cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây Bấy nhiêu loài cỏ dại, khiến tình tôi loay hoay Gió đêm dài mệt nhoài...
chẳng có gì là mãi mãi . có chăng dư vị của mối tình đầu sẽ là mãi mãi . Bởi tình đầu là tình dang dở , dang dở nên mới tiếc nuối là ước ao giá như