Thơ dành cho gia đình. Con ngập ngừng trước hơi thở thời gian Ngày vụt đến! Ngày giỗ Bố, ngày con mang tội Mẹ cô đơn và em biết bơ vơ ? 14 năm, thưở đó là ngày Con nhỏ bé, con còn thơ dại! Bố nằm đó, mắt mệt nhoài, hiền dịu Gắng gượng chờ em, rồi lặng lẽ ra đi Chìm vào giấc sâu, thoát nỗi riêng tư Con nhỏ bé, con còn thơ dại! Con vô tư ?" không cười, không khóc Em rụt rè, thoáng sợ, thoáng vui Kí ức vỡ oà như mưa mùa hạ bay Mẹ khóc, Cô thương, Anh mong, Bà nhớ? ? Ngày còn Bố, ngày con hạnh phúc Nhớ những chiều lớp mẫu giáo vắng tanh Bố đến muộn, con khóc thật to Sợ bị bỏ quên, mong về với Mẹ Nhớ cái bánh xốp hăng nồng ấm áp Bố mua làm quà những lúc tan ca Nhớ cả cái kẹo, những thứ đồ chơi Những lúc đi xa, con thường nhõng nhẽo Nhớ cái áo dày bố luôn luôn mặc Ám mồ hôi, nỗi khắc khoải chiều hôm? ? Ngày mất Bố, ngày con không hạnh phúc Bạn bắt nạt đầu nhà, con không khóc? nhưng không có Bố, con không biết làm gì cả Không biết buồn, vui đúng lúc Không biết cười, khóc vô tư? Con trở vào vỏ ốc trong con ?. Nắng trưa gay gắt Mẹ đèo con và em đi thăm Bố Mong chút mát lành, giúp Mẹ không mệt, Con ngước lên trời, mong Bố đến nhanh! Bố hoá mây xanh, Chở che Mẹ, con khỏi nắng... Mưa giông xối xả Con ngước lên trời... Bố hóa chiếc ô to, giúp không ướt khắp đường về? Và tât cả những khi gặp khó khăn Con lại ngước lên trời? ? Ngày vụt đến! Con ngập ngừng trước hơi thở thời gian Con quen cuộc sống không có Bố Con quen cuộc sống mà Mẹ vừa là Mẹ, là Bố Con quen với nhà có 3 người, những cánh cửa mở rồi lại khép, những người đến rồi lại đi? Con quen ngủ trong vỏ ốc của mình Để mặc nhân gian, và chuyện gì sẽ đến? Con là người đàn ông lớn lên không có Bố Lạnh lùng, tàn nhẫn, vô cảm và cô đơn? Lúc này con cần Bố ở bên Để được sống lại cùng kí ức Và rồi trở về thực tại Không có bố, con vẫn lớn lên! Người đàn ông đang lớn trong con Phải chăng có một phần của Bố!? Sưu tầm.
Đời cha I Hai mươi tuổi cha vác súng lên đường bỏ lại sau mình cả vạn niềm thương áo lính sờn bờ vai một mảnh gian khổ nào gói trọn tuổi cha xanh đêm hoả châu mẹ ru tiếng chinh cầu vẫn khắc khoải đợi cha ngày trở lại nhưng cha sẽ còn đi mãi mẹ ơi Còn chiến tranh nơi tây nam -bắc giới khi quê hương còn mờ trong lửa khói có lẽ nào mẹ cản bước cha đi đời lính nghèo cha còn mãi biệt ly con xin mẹ đừng mong gì sớm tối bốn mươi tuổi cha giã từ bộ đội bất ngờ về hành trang lính mỏng manh lúc trở về cũng như lúc còn xanh vẫn áo lính sờn bờ vai một mảnh _________________ Vũ Tuấn Anh
Đời cha II sau quân ngũ cha một thùng đồ nghề góc nhỏ bên đường cha bơm vá những chiếc xe chở mọi miền yêu thương về đâu sớm tối những lúc gặp bạn làm cha bối rối đời sau lính thế này chắc cơm áo no say ? con cũng tủi cho thân cha ngày ngày bỏ mọi niềm viễn ảo trên đôi bàn tay sần chai báng súng giờ đây thế này nhặt từng đồng nhỏ hàng ngày đời lính oai hùng cha vẫn trắng tay những ước vọng viển vông của cha ngày trước giờ truyền con đây ngày thàng hao gày giờ cho con đây tủi nhục đoạ đầy phải biết sống cho riêng mình mới là điều thoả đáng . cái chất lính trong cha còn đó đâu đây vẫn khắc khoải núi đồi những ngày oai hùng gan dạ ấy vẫn ám khói thuốc súng bao năm rồi chưa thôi cha ơi cha , con thành khẩn lòng này mong cuộc sống cuối đời cha bớt khổ nặng lòng đấy mà còn nhiều bỡ ngỡ bương trải với đời kiếm cơm áo nuôi cha Con biết cha không mong trồng khế đổi vàng niềm ao ước bây lâu nay thành tội nhìn cha nghèo mà lực bất tòng tâm thân cha trắng và tâm tâm hồn cha trắng mong bình yên về với mọi nhà cha có nghĩ sau này đời cha là thế hi sinh nhiều mà chẳng đoán hoài công lao con ơn cha , ơn những điều cha dạy cuộc sống này đểu giả , đổi thay vậy là đấy chất lính trong cha giờ này ích kỷ dạy con phải biết sống đểu với đời nhưng cha ơi mọi niềm thiệt ác đầy vơi từ chất chứa cuộc sống này đây con hiểu chứ điều gì là phải trái vậy là con vẫn sống vì mọi người như cha ngày trước bỏ cả những tháng ngày trẻ tuổi cho núi sống yên ấm những mai sau con thú tội không nghe cha dạy vội những điều con không thể theo cha cố mà đểu giả với đời cố mà thu vén cho mình , cố mà ...cái tính con chẳng thể nào ích kỷ sống đời này riêng chỉ cho con con biết cha rồi sẽ có ưu phiền bởi con trong mình còn đầy nhiệt huyết làm gì đó để đời ,cha ơi dù có cho là mình thua thiệt nọ này thì con vẫn ngẩng cao đầu mà sống không chỉ cho riêng con mà cho rất nhiều người đang kỳ vọng một đời son trẻ cho thế gian này mai sau đầy ắp những niềm vui . _________________ Vũ Tuấn Anh