1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Thơ Tình !

Chủ đề trong 'Thi ca' bởi Minh_Phong1, 14/11/2004.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    Minh_Phong hoan nghênh bạn ghé thăm . Chúc bạn vui vẽ .
    *** Hồn Thơ ***
    Thơ phát xuất từ tâm hồn mộng ảo.
    Cảnh thiên đường cũng chuyển đảo trần gian.
    Người nhân thế nào biết chốn thiên đàng.
    Chỉ ao ước như cảnh trời bình lặng .
    Người được vui là cuộc đời an phận.
    Sống reo hò bằng vần điệu thơ ca.
    Trong hạnh phúc bao cảnh tượng gần xa.
    Khi tâm nội không xót xa vướng bận.
    Người mất vui khi cõi lòng trĩu nặng?
    Mộng không thành ! Lắm lận đận truân chuyên.
    Nên trao chuốt những vần ý ? nức nghẹn.
    Ghép từng lời ? thành trọn vẹn bài thơ.
    Nhưng đa số ! Người buồn ? lắm mộng mơ.
    Mượn thời gian và những cảnh hững hờ.
    Hay gói ghém thành những lời than thở.
    Để cõi lòng gượng nở tuổi còn xuân.
    Cảnh buồn vui ! Đều tạo dệt thơ vần.
    Nhưng tùy hứng khi tâm thần mơ mộng.
    Nếu không hồn ! Lời thơ nào rung động.
    Người phóng khoáng ? mơ mộng mới nên thơ .

  2. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    *** Đôi Dép 2 Màu ***
    Đâu ? dửng dưng hai màu đôi dép.
    Lạc mất giầy người ghép đi mang.
    Màu đen đỏ ! Chuyện đã lỡ làng.
    Đành cam chịu dặm ngàn phía trước.
    Hai chiếc dép tuy cùng kích thước.
    Nhưng khập khểnh nhịp bước khó đi.
    Tiếng chạm đất nghe khác lạ kì
    Muôn cặp mắt ! Người đi liếc ngắm.
    Cảnh thì thầm lắm người lẩm bẩm.
    Họ đoán mò suy ngẫm nhìn nhau.
    Người cho kia ! Thế hệ ? phong trào.
    Thay đổi mới ? xôn xao tí xí.
    Chuyện bàn tán như đọc nhật ký.
    Ghi sử đời ! Hy hữu ?không hai.
    Người trần gian ? chống học đổi thay.
    Quên quá khứ ! Mê say cảnh lạ.
    Ừa ! ?
    Hai chiếc dép vốn đời khác lạ.
    Lẫn sắc màu ! Nhựa tạo ?khác xa.
    Thế mà sao hai chiếc mặn mà ?
    Như kiếp trước ông cha đặt để.
    Ngày giờ đây vẹn thề gởi dạ.
    Được người đời thích lạ kết đôi.
    Hai chiếc dép khấn khích không rời.
    Dù loạn sắc ! Người đời mai mĩa.

  3. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    *** Cảnh Buồn Đêm Vắng ***
    Có những lúc tưởng hồn trong thẩm huyệt.
    Cảnh mù mờ trên khúc hẹp sương khuya.
    Đường hai bên là dãy bóng tre già.
    Như lối dẫn một hồn ma lơ đãng.
    Đêm nữa khuya một mình trong phẳng lặng.
    Nghe gió buồn rét lạnh lá cỏ cây.
    Nhìn trời cao nhợt nhạt những cụm mây.
    Đang tản lạc ! Vì động lay của gió.
    Đêm sắp tàn mà lòng chưa tường tỏ.
    Tình là gì ! Sao vàng võ đêm thâu ?
    Luôn lẩm bẩm ?như đọc đoạn kinh cầu.
    Cho may mắn ?hay tan sầu ! Không biết.
    Có nhiều lúc ngồi ngẫn ngơ ngó liếc.
    Quanh gian phòng ! Tường màu tuyết nước sơn.
    Bổng thấy ai ! Một chiếc bóng chập chờn.
    Đang thỏ thẻ như van lơn gì đó.
    Lúc khờ người ! Bổng dưng?trời sáng tỏ.
    Nắng vào phòng ! Mới hiều rỏ mình ta.
    Ngồi bên đèn mà thức suốt đêm qua.
    Thân mỏi mệt ! Ngỡ hồn ma cô độc

  4. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    *** Tình Anh Trao Em ***
    Em mãi trầm tư nghĩ vu vơ.
    Tình xưa vẫn giữ ? một bến bờ.
    Anh nào mờ nhạt ! Sao tự trách ?
    Lòng sợ ngăn cách ! Mối duyên tơ.
    Tình yêu duyên nợ ! Tựa chiếc gương.
    Chân dung còn mãi suốt đêm trường.
    Người yêu _ Anh vẫn hoài nhung nhớ.
    Nỗi niềm kỳ vọng mãi yêu thương.
    Hỏi em ! Sao lại ? nghĩ đoạn trường ?
    Lòng ngăn tình rẽ tựa khói sương.
    Để lòng hận tủi ! Duyên vô phận.
    Mối tình duyên lỡ mãi vấn vương.
    Tình anh ! Em hiểu ? mãi yêu thương.
    Tình em chung thủy ! Chẳng xem thường.
    Phai mờ lạnh nhạt ! Tình em đã ?
    Trọn dành tất cả ! Bởi yêu thương.
    Cảnh trời mộng tưởng ! Tình hai đứa.
    Em chớ hoài nghi ? để xa lìa.
    Lòng anh vẫn vẹn về em đó.
    Ngày tháng sau này của riêng ta.

    Được Minh_Phong1 sửa chữa / chuyển vào 01:30 ngày 01/03/2005
  5. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    *** Cánh Hồng Mơ Yêu ***
    Cánh hồng xinh xắn ! Còn non búp.
    Phím sắc hồng xếp lớp ?đài xanh.
    Chưa tắm nắng ! Vướng bụi hồng trần.
    Ôi tinh khiết trong lành diễm tuyệt.
    Cánh hoa hồng ! Người từng quen biết.
    Những tháng ngày da diết về nhau.
    Tình ! Thơ văn ! Luôn vẫn đổi trao.
    Mơ mộng tưởng bên nhau mãi mãi.
    Bởi tình yêu ! Lòng thường khắc khoải.
    Sợ mọi điều ! Phụ rảy tình trao.
    Nên vần thơ ? lời nói nghẹn ngào.
    Khi lời lẽ ! Động giao người khác.
    Lòng cũng biết hoài luôn khao khát.
    Cánh hoa hồng hương ngát ! Thân thương.
    Một tình yêu ! Hạnh phúc bình thường.
    Xa ngày tháng con tim trống vắng.
    Đây vần thơ ! Đáp lời nghi vấn?.
    Để thôi còn ? nghĩ quẩn vu vơ.
    Khi vần thơ ngẫu hứng tình cờ.
    Người cảm xúc ! Nghi ngờ ? khổ lắm .

  6. Silvermoonlight

    Silvermoonlight Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    16/05/2004
    Bài viết:
    75
    Đã được thích:
    0
    Cho mình tham gia với. Thơ tình thì mình có nhiều lắm, nhưng toàn viết khi...thất tình, nên cũng chẳng dám đọc lại vì nghe đau lắm! Mình xin tham gia bằng một bài viết gần đây nhé!
    SWEET SORROW
    Em lặng lẽ nép mình trong bóng tối
    Nghe thời gian thở nhẹ bên lề
    Dòng ký ức trôi về phương trời lạ
    Anh mong manh, mơ hồ đến chông chênh....
    Cơn gió lạnh đầu đông nghe vội vã
    Ướp cho nồng hơi ấm một bờ môi
    Bàn tay em dài vẫy những xa xôi
    Và anh đến rồi đi, đông vẫn vậy...
    Em lặng lẽ bên đời nghe lạc lõng
    Chút tơ lòng không đủ ấm đêm đông..
    Vờ ngây thơ, anh vô tình đến lạ
    Ru em vào ký ức những mùa thu...
    Đêm lặng im, sợ bóng anh tan biến
    Trong cơn mơ, tiếng thở dài thật khẽ...
    Em nhẹ bước giữa hai dòng ký ức
    Sợ con tim lạc lối giữa vườn yêu...
    Khung trời lạ, mùa thu vàng xác lá
    Con phố quen bỗng lạ bước chân dài
    Đi đi mãi, vẫn bóng đời mải miết
    Tìm khắp nhân gian một chút tình riêng...
    Nắng thu muộn, trải vàng nơi cuối phố
    Tìm anh nơi đâu giữa những đêm dài...
    Anh mơ hồ đến bên em say đắm
    Men yêu nồng lạc lối đến bâng quơ..
    Những vòng tay ấm đượm, những đam mê
    Mang em đi giữa trời thu huyền hoặc..
    Giang tay giữ bóng hình anh mỏng mảnh
    Cơn gió đông nhuốm lạnh tiếng thở dài...
    Sad night
  7. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    Minh_Phong hoan nghênh bạn ghé thăm và thưởng thức ... Chúc bạn vui vẽ .
    *** *** Thức Giấc Đêm Mưa
    Mượn giọt mưa thay lệ hồn đêm vắng.
    Trăng mập mờ dẩn dắt nhớ chuyện xưa.
    Tình gầy trao ! Người xem đó ?dư thừa.
    Đem vứt bỏ ! Cho vừa lòng ai đó.
    Thuở ngày xưa ! Tôi nào ngờ ? tường tỏ.
    Gian dối lòng ! Người bài tỏ như thơ.
    Ngã vào yêu để mang khổ mọi chiều.
    Tâm đau nhói ! Bởi quá nhiều kỷ niệm.
    Trời vào thu là cảnh buồn mặc niệm.
    Phút rã rời ! Ngày kỷ niệm người đi.
    Đời tôi như lá vàng úa chiếc rời.
    Trong nhạt cảnh của tình đời đen trắng.
    Còn đâu nữa ! Cảnh bầu trời vàng nắng.
    Ấm cõi lòng của ngày tháng xa xưa.
    Đành vùi chôn ? và mượn lệ đêm mưa.
    Mong xóa rửa mối tình xưa cay đắng.
    Ngày giờ đây ! Đường tình như hụt hẫng.
    Sợ ! Rụt rè ! Đời chẳng vẹn ước mơ.
    Tôi gói ghém ? lời than ? bỏ vào thơ.
    Khi trở giấc ngẫn ngơ trong đêm lạnh.
    Mỏi hằng đêm hồn tôi trong hiu quạnh.
    Bay chập chờn quanh quẩn mộ phòng hoang.
    Bởi chuyện xưa vì vẫn mãi vương mang.
    Muôn cay đắng ! Người dối gian bạc bẻo.

  8. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    *** Tình Cảnh Duyên Tan ***
    Chuyện mưa gió cũng sầu lòng cỏ nội.
    Bãi xanh màu ! Sóng cỏ vội ngã nghiêng
    Vì tình yêu đôi lứa chẳng nên duyên.
    Nên cỏ lá gió luân phiên buồn bã.
    Mưa thương đời ! Rơi lệ sầu lã chã.
    Gió vô hình nhưng lời đã động cây.
    Cỏ vì ai ! Sao nghiêng ngã ngất ngây ?
    Trong tình cảnh như áng mây sương khói.
    Tình yêu nào ! Làm con tim buộc trói ?
    Vướng cõi lòng khiến mắt dỗi mong lung.
    Người xa xôi ? sao cứ mãi nhớ nhung ?
    Luôn mòn mõi ! Ngày trùng phùng hội ngộ.
    Phải chăng đây ! Là tình yêu duyên nợ ?
    Sao lạ lùng ! Chưa gặp gỡ ? lại yêu ?
    Chỉ lời trao mà khao khát ? thắm nhiều.
    Mơ mộng cảnh với ngại điều ân ái.
    Vần thơ thôi ! Cũng làm tim bốc cháy.
    Chỉ hững hờ đã đốt cháy tim yêu.
    Còn đâu nữa khi tình phai đã cũ.
    Xóa sạch rồi những ấp ủ mộng mơ.
    Còn lại đây những ý đẹp vần thơ.
    Sao chua xót ! Người làm ngơ vô cớ.
    Khiến trời buồn ! Cảnh cây cỏ mưa rơi.
    Tựa mây gió ! Hồn chơi vơi mộng ảo.

  9. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    *** Thắc Mắc ! ***
    Này em ơi !
    Hồn thơ đâu ! Sao trải nhiều lay láng ?
    Anh khờ người nghiềng ngẫm chẳng thành câu.
    Để viết lên lời nói tiếng hỏi chào.
    Khi em đây ! Anh lần đầu quen biết.
    Em có nhiều ? da diết cảnh trong tim.
    Nên lời thơ thắm thía lắm êm đềm.
    Chắc ích nhiều đã làm người ngơ ngẫn.
    Sau mỗi lần đối ẩm những thơ em.
    Xin cho hỏi ?...
    Em là ai ! Sao êm dịu quá ngọt ngào ?
    Sao lại phải lâm cảnh đời cay đắng ?
    Xấu xé lòng trong trắng trái tim em.
    Để đời em chịu lắm cảnh bẽ bàng.
    Thật không ngờ?
    Sao có người phũ phàng như đến thế ?
    Giết tình người trần thế chẳng ? Thương ! Đao !.
    Tim máu lạnh chẳng chút sắc hồng đào.
    Gieo trần thế lệ tuông trào ?nghiệt ngã.

  10. Minh_Phong1

    Minh_Phong1 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/11/2004
    Bài viết:
    325
    Đã được thích:
    0
    *** Thổn Thức ! ***
    Bài thơ viết cứ sửa hoài không ngớt.
    Ý dệt rồi ! Sao cắt bớt rồi thêm ?
    Đọc mấy lượt nghe vẫn thấy chưa êm.
    Sao thế nhỉ ! Không giữ yên ?nguyên thủy ?
    Hay bởi vì ! Không muốn lời ám chỉ ?
    Nỗi đau lòng máu rỉ trái tim yêu,
    Những lúc khuya nhìn thấy dáng người yêu.
    Đang dòi bút những lời điều thơ họa.
    Muốn gọi người nhưng sợ làm động dạ?
    Mất lạc hồn thơ dệt họa người ta.
    Nghĩ đến đó mà lòng thấy xót xa.
    Như muối xác kim châm vào sớ thịt.
    Có người yêu ! Sao lòng vẫn tịch mịt ?
    Cảnh thư phòng như mù mịt sương khuya.
    Đêm thanh vắng mà ngỡ trong xa lạ.
    Giữa biển người ! Bụng dạ hỏi ai hay ?
    Người mình yêu lòng cứ mãi ngất ngây.
    Đang xâu xé từng phút giây trống vắng
    Giữa đêm trường không gian đầy yên lặng.
    Tự hỏi lòng ! Tình có thật không đây !!!

Chia sẻ trang này