Thơ Qua nhà _ Nguyễn Bính Cái ngày cô chưa có chồng Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa Lối này lắm bưởi nhiều hoa... (Đi vòng để được qua nhà đấy thôi) Một hôm thấy cô cười cười Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng Biết đâu, ồ chả nói chòng: "Làng mình khối đứa phải lòng mình đây!" Một năm đến lắm là ngày Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng. Từ ngày cô đi lấy chồng Gớm sao có một quãng đồng mà xa Bờ rào cây bưởi không hoa Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo. Lợn không nuôi, đặc ao bèo Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn Giếng thơi mưa ngập nước tràn Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều. 1936
Hôn nhau lần cuối Cầm tay anh kẽ nói: -Khóc lóc mà làm chi? Hôn nhau một lần cuối, Em về đi, anh đi... Rồi một hai ba năm Danh thành anh trở lại Với em anh chăn tằm Với em anh dệt vải Ta sẽ là vợ chồng Sẽ yêu nhau mãi mãi Sẽ se sợi chỉ hồng Sẽ hát ca ân ái. Anh và em sẽ sống Trong một mái nhà tranh Lấy trúc thưa làm cổng Lấy tơ liễu làm mành Nghe lời anh em hỡi! Khóc lóc mà làm chi? Hôn nhau một lần cuối Em về đi, anh đi... Lại chợt nhớ... chuyện kể rằng, có một đôi uyên ương nọ, sau một thời gian hương lửa mặn nồng, tuy chưa dài để có thể dẫn tới hôn nhân nhưng cũng đủ để trải qua đầy đủ các trạng thái tình cảm: ái, ố, hỉ, nộ, ai, ô... để rồi... vào một lúc, giận nhau quá, buồn quá, và ai cũng cảm thấy cái tôi của mình ... lớn quá, tất nhiên là lớn hơn cái tôi của kẻ kia rồi... thì... thôi mình chia tay... và... đến cái phút thứ 89 kia, gã trai nọ lại kịp sáng suốt mà nghĩ ra được cái điều kiện cuối cùng rất chi là ... dễ chịu, rằng ... thôi thì mình chia tay nhưng anh chỉ còn một mong muốn cuối cùng , rằng thì là chúng ta sẽ hôn nhau lần cuối cùng, rồi sau đấy thì ... tuỳ em...Chẳng biết lúc đấy cô ta suy nghĩ thế nào mà lại đồng ý... thế rồi... (câu chuyện có kết thúc mở... hihihihi)
Nghe chủ đề ngắn gọn nhỉ ? Thế thì mình cũng post lên 1 bài thơ vậy hihi Mùa thu lưng chừng đến Chiếc lá lưng chừng rơi Lưng chưng em và tôi Tình yêu hay tình bạn ?
hahaha...anh chàng này đáo để thật Thật đáng học hỏi Còn cô nàng gì đó ơi, bạn đang hạnh phúc lắm phải ko Chia sẻ với bạn nhé...
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm Một bếp lửa ấp iu nồng đượm Cháu thương bà biết mấy nắng mưa Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói ................................................. Giữa chốn thị thành em muốn nghe mùi khói. Em mệt lắm anh à. Mệt kinh khủng. Lần xét nghiệm thứ 3