Mi`nh copy duoc tu trang web khac, thay truyen moi, vi bay gio doc Nguyen Nhat Anh nhieu dam ra chan, nen post len co ai thich thi` cung doc. Nụ Hồng Mới Nở (Yêu Thầm) Lâm Thanh Thanh Chương 1 Chân đung đưa xích đu, miệng nhai nhóp nhép một thứ gì múc ra từ chiếc hũ thủy tinh trong vắt, hình như là ... me ngào đường . Cứ vậy, cô nhỏ "tấn công" liên tục, liên tục . Tùng muốn cười quá, nhưng ko dám cười, sợ làm kinh động những giây phút thưởng thức của cô nhỏ . Nhưng nếu chờ cho cô nhỏ ăn hết me ngào đường đựng trong chiếc hũ thủy tinh kia thì chắc có lẽ Tùng phải trễ giờ mất, đành gọi vậy . - Cô bé ơi ! Làm ơn cho tôi hỏi thăm một chút đi . Giật mình, việc đầu tiên là cô nhỏ vớ lấy chiếc nắp đậy hũ me ngào lại . Đúng là một cô bé có "tâm hồn ăn uống" thật . Nhìn ra cổng, thấy Tùng, cô có vẻ ko vừa ý lắm : - Ông hỏi thăm gì vậy ? - Có thằng Vinh ở nhà ko ? Làm ơn cho tôi gặp . Tôi có chuyện cần nói với nó, cô bé ơi . Cô nhỏ ôm chiếc hũ vào ngực, mặt nghênh nghênh như một chú chim sâu vừa nhìn thấy con sâu to núp dưới lá, chực mỗ cho một cái : - Sao ông gọi anh Hai tôi bằng thằng ? Ái cha ! Chưa trả lời đã vội bắt lỗi . Ai biết tên Vinh có một đứa em gái khó tính như vậy đâu nào . Nếu biết, Tùng phải ráng gọi hắn bằng một tiếng "anh" cho yên chuyện . Tùng nói: - Tại tôi là bạn học của nó mấy năm, bằng tuổi nhau, gọi gì chẳng được . - Bằng tuổi thì bằng tuổi . Biết đâu ông nhỏ ngày, nhỏ tháng hơn anh Hai tôi thì sao ? - Thôi, được rồi . Để mai mốt tôi gọi nó bằng ... "anh Hai" luôn . Hình như cô nhỏ hiểu ẩn ý câu nói của Tùng, lập tức trả đũa : - Anh Hai tôi ko có ở nhà . Sau đó, ôm chiếc hũ và quyển sách, cô nho ngoe nguẩy bỏ đi . Tùng hoảng quá . Cũng tại mình chọc tức cô nhỏ, nên tự xỉ vả mình : "Lớn đầu mà còn dại . Nói chuyện đàng hoàng với cô nhỏ có phải được việc ko chứ . Tự dưng đi trêu cho cô nhỏ giận . Đúng là thần khẩu hại xác phàm". Cô nhỏ bỏ đi ko ngoái lại . Tùng cuống quýt gọi theo : - Ê ! Cô bé ! Cô bé ! Đừng có giận mà . Tôi đùa thôi . Vinh nó hẹn, tôi mới đến . Làm ơn gọi giùm tôi một tiếng với ? - Tôi nói anh Hai tôi đi vắng là đi vắng . Ai thèm gạt ông . - Nhưng Vinh hẹn tôi chắc lắm . Sao lại đi vắng ? - Tôi đâu có biết . Tùng chỉ còn một cách là đứng vịn cách cổng sắt ... nhìn vào trong sân . Nhà Vinh có sân rộng thật đấy . Trong sân nhà Vinh trồng đủ thứ hoa, có một giàn hoàng lan đang nở đỏ chi chít mát rượi . Dưới giàn là chiếc xích đu lúc nãy cô nhỏ ngồi ăn me . Buổi chưa êm ắng, thỉnh thoảng có vài chiếc xe chạy qua, ko bốc lên chút bụi nào . Chỉ thấy nắng trong veo trên các khóm lá trong vườn . Khu nhà này yên tĩnh thật . Phần đông là nhà biệt lập, có vườn và tường rào ngăn cách nhau . Sẽ đúng ý ba mẹ của anh lắm đây . Ở thành phố, có một khuôn viên riêng biệt để sống độc lập, có sân vườn để trồng hoa, nuôi cá cảnh thì còn gì bằng . Trưa nay, Vinh hẹn anh đến để hắn giới thiệu giùm cho anh một ngôi nhà . Vậy mà giờ này anh lại bị cô nhỏ cho đứng phơi nắng ngoài cổng, nên anh đành phải dắt xe sanh tránh nắng nhờ ở cổng bên kia . Bên kia, cổng nhà ng` ta có giàn hoa giấy sặc sỡ, mát rượi . Tùng cố đứng đây chờ xem Vinh có tình cờ đi ra cổng ko, nếu cô nhỏ nói gạt anh . Và xem Vinh có tình cờ đi về hay ko, nếu cô nhỏ ko gạt anh . Tùng dựng xe xong, loay hoay nhìn tới nhìn lui giàn hoa giấy . Chợt anh giật mình vì chiếc bảng "Nhà bán" gắn trên trụ cổng . Chắc có lẽ Vinh muốn giới thiệu cho anh mua ngôi nhà này . Nếu vậy thì anh có thể trở thành láng giềng với hắn . Trở thành láng giềng với Vinh chẳng hề gì, chỉ sợ cô em gái hay gây sự của hắn . Mỗi lần muốn sang gặp hắn, nhất định anh sẽ bị cô nhóc làm khó làm dễ cho xem . Tùng lơ mơ nghĩ đến cô em gái của Vinh . Chắc cũng là trẻ con thôi, nhìn mặt đoán chừng mới học lớp mười hai . - Ê, Tùng ! Đến sao ko gọi tao ? Vinh gõ beng beng cánh cổng sắt gợi sự chú ý Tùng . Anh giật mình nhìn sang, mừng như ... má đi chợ về vậy . Thở phào một cái, anh thấy nhẹ cả ng` : - Làm sao tao gọi mày được mà gọi ? Vinh trợn mắt : - Sao lại ko ? Tao ngủ trưa có một chút . Em tao nó ko ngủ . Trưa nào nó cũng ôm một hũ ... ra học bài ngoài này . Tao dặn nó canh mày rồi mà Tùng . - Làm như tao là ăn trộm vậy . - "Canh" là canh mày đến để đón mày, đâu ai bảo nó canh vụ kia chứ . - Vụ kia là vụ gì ? - Ăn trộm . - Thảo nào em gái mày nói chuyện giống mày kinh khủng . - Nó làm gì mày vậy ? - Tao vừa gọi đã bị bỏ ngoài cổng, đi ngoe nguẩy một nước vào nhà . - Kỳ vậy Tùng ? Em tao đâu có ... Vinh lấy hai ngón tay trỏ xoáy xoáy vào màng tang . Có nghĩa là hắn bảo "chạm mạch" . Tùng cười, ko dám khai ra chuyện lúc nãy anh chọc giận cô . Vinh nói : - Con nhỏ này hôm nay kỳ rồi nghe . Tùng ! Mày có nhát ma hay trêu chọc hoặc hù dọa em gái tao ko vậy ? - Tao lớn như vậy mà đi trêu chọc . (Mất một tờ 2 trang ) - Ngốc ơi ! Châu Chấu là con nhỏ lúc nãy đó . - Em gái mày ? - Ừ . - Tên gì kỳ vậy ? - Châu Chấu . Có gì gọi là kỳ đâu ? - Châu Chấu là tên của một giống như ... cào cào ? - Ừ . nhưng con châu chấu màu xanh, đầu nhọn và phá phách hơn . - Là em gái mày ? Tùng hỏi, vẻ ngớ ngẩn . Vinh phá lên cười : - Ừ . Còn ai vào đây nữa ? - Hay nhỉ ? - Ừ . Hay lắm . Hay nên mới đứng ngoài cổng hứng nắng hết nửa giờ đồng hồ . Vinh ko nói về em gái hắn nữa . Hắn xoay qua chuyện mua nhà : - Mày xem nhà rồi phải ko ? - Xem hồi nào ? - Thì hồi mày phơi nắng . - Bộ ... mày định giới thiệu tao mua nhà bên chạnh hả ? - Ừ . Đẹp hơn nhà tao . Có sân, có vường, có hoa kiểng và hồ cá, hòn non bộ sẵn . Họ hứa tặng luôn mấy thứ đó cho ng` mua nhà, Tùng ơi . - Có thể xem nột thất ko ? - Được . Tao sẽ dẫn mày sang . - Họ còn ngủ trưa, Vinh ạ . - Ko sao . Tiếp khách coi nhà hai mươi bốn trên hai mươi bốn mà . - Vậy để tao về . - Sao vậy ? Đổi ý, ko mua nhà nữa hả ? - Ko phải . - Chứ là sao ? - Để mười hai giờ khuya, tao đến xem nhà . - Đồ quỷ ! Đến ăn trộm hay quyến rũ con gái ng` ta vậy ? Nhà đó có một đứa con gái chưa chồng đẹp lắm đấy . Liệu hồn ! Đôi bạn chập tay vào nhau, cười lớn . Tùng nói : - Cũng may tao đi có một mình . Nếu lúc nãy chở ba má tao đi nữa, dám họ ngỡ ta đi coi mắt con gái họ lắm . - Nói chơi, coi chừng mày làm thật thì khổ . - Làm thật gì ? - Họ bán nhà, nhưng nhờ vả ng` mua giúp cho một việc . - Việc gì vậy ? - Cho cô con gái út ở nhờ lại ít tháng, sau đó bảo lãnh cổ sang Mỹ . - Ủa ! So ko đi chung một lượt ? - Cô gái út đi phỏng vấn, nói năng hơi lộn xộn nên bị gạt khỏi danh sách bảo lãnh . - Tội nghiệp ghê há . - Đừng có đem lòng tội nghiệp . Tội nghiệp thành tội thương là mày đeo rờ-mọt suốt đời đấy . Tùng cười . Hai anh em nhà này ăn nói nghịch ngợm như nhau . Anh hỏi : - Mày chưa nói cho tao nghe điều kiện sau khi họ bán nhà ? (Mất một tờ 2 trang nữa ... hic hic hic ) nghênh mặt, cũng giống một con châu chấu đang nghênh khi ta đụng tay vào nó . - Anh đi đâu ? - Sang nhà Quế Phương . - Chi vậy ? - Dẫn thằng này đi xem mắt vợ . Tùng đứng im, mặc Vinh nói . Anh cười cười, nhìn Châu Chấu . Cô nhỏ trợn mắt : - Coi mắt vợ gì mà đi một mình như đi siêu thị vậy ? - Đời hiện đại rồi . Châu Chấu ! Ra đóng cổng đi nha . Châu Chấu nhương nhướng mắt : - Đi đi rồi hối hận . - Mặc nó đi, Châu Chấu . Nhiệm vụ của em là đóng cổng thôi . - Em có nói gì ổng đâu . Em nói anh đó . Đi đi . Vinh bảo Tùng : - Kệ nó . Tao với mày sang coi nhà . Nói chuyện với con nhóc này, một chút tao lỗ thêm . Nó hay vòi vĩnh lắm mày ạ . Tùng cười . Có em gái kể cũng vui . Dù cô em gái của m`inh có nghịch ngợm hay vòi vĩnh, vẫn đỡ hơn là chỉ có một mình . Họ ra cổng, sang nhà Quế Phương . Tùng đi từ cổng vào nhà, sẵn dịp ngắm hoa kiểng, hồ cá, hòn non bộ luôn . Quả là đẹp thật . Chẳng biết họ hậu hĩ tặng hay là tính vào tiền bán nhà đây nữa ? Tiếp họ là ông chủ nhà, ba của Quế Phương . Ông trạc năm mươi lăm tuổi, trông trẻ, trí thức và khỏe mạnh . Sau khi chào vinh và Tùng rồi mời họ ngồi, ông Long gọi vào trong : - Đem nước mời khách uống, Quế Phương ơi . Tiếng gọi "kỳ diệu" của ông bố khiến trái tim hai tên con trai náo nức . Tùng chưa biết mặt Quế Phương, náo nức đã đành . Còn cái gã Vinh là chòm xóm láng giềng lâu năm, vậy mà cũng nghe trái tim nhảy tưng tưng như quả bóng da nhảy trên sân cỏ . Vinh nói dối thôi . Thật ra, Vinh rất thích Quế Phương . Chỉ hiềm một nỗi là ngày xưa hắn hay ăn hiếp Quế Phương nên lớn lên, cô có "ấn tượng xấu" về hắn . Còn Vinh, trong bụng muốn gieo tình cảm, ngoài mặt thì ngại nên cứ lạnh tanh như chẳng hề để ý gì đến ng` ta . Vậy mà có kẻ bắt mạch được trái tim Vinh đang mang "bệnh" gì, do vậy mới sinh ra cớ sự cho hai gã chiều nay . Quế Phương bưng ra một cái khay nhỏ, trên đặt ba ly nước . Ko hểu sao cô biết có hai ng` khách vậy ? Từ lúc hai gã vào nhà đến lúc ông bố bảo đem nước, đâu có thấy mặt Quế Phương . Tùng nhìn Quế Phương . Anh thấy cô cũng xinh xinh, nhưng gương mặt cô đầy góc cạnh khiến Tùng ko có cảm tình . Anh cảm thấy dửng dưng với nét đẹp của Quế Phương . Còn Vinh, hắn ngồi ko yên, y như mông có nhọt vậy . Hắn cứ trở qua, trở lại, tay chân thừa thãi, sửa tới sửa lui trên đùi . Quế Phương nhoẻn miệng cười với Tùng . Cô chỉ liếc liếc Vinh, ánh mắt hướng về Tùng một lần nữa mới chịu lui gót . Ba ng` bàn chuyện cái nhà . Gia chủ dẫn khách đi xem từ cửa cái đến sàn nước, nhà vệ sinh, các căn phòng dưới đất, trên lầu . Quả là ngôi nhà làm cho Tùng vừa ý . Sau đó, họ ngồi lại thỏa thuận điều kiện mua bán . Giá cả thì chờ ông Long họp gia đình xem xét theo sự trả giá của Tùng, hẹn trả lời trong thời hạn ba ngày . Chủ tiễn khách, tiễn ra thềm rồi lại tiễn ra tận cỗng . Khách đi trước, chủ đi sau . Nhưng cứ Vinh nhìn lại là thấy ông Long nhìn mình, cười cười khó hiểu . Nụ cười của ông lạ thật . Họ ra cổng . Lúc này, ông Long đã trở vào nhà . Hai gã còn đứng trước cổng ngắm giàn hao vạn huệ lầu dày đặc những hoa với sắc màu rực rỡ . Tùng nói : - Chắc là ba má tao thích cảnh này lắm . Trong nó an nhàn quá . Gió đưa đám hoa rơi lả tả trên vai họ . Một cánh hoa nằm lại trên vai Vinh . Tùng đưa tay gỡ lấy . Anh chợt la lên : - Ê . Vinh ! Mày làm cái trò gì vậy ? - Tao làm gì đâu ? - Xem nè . Tùng gỡ một mảnh giấy có keo dính vào tay anh . Vinh nói : - Gì dính vào lưng áo tao vậy ? - Mày đọc đi sẽ rõ . Vinh bóc lấy mảnh giấy . Hắn đọc rồi la lên : - Trời đất ! Chết tao rồi . Hèn chi lúc nãy chú Long cứ nhìn tao cười cười hoài mà tao ko biết ổng cười gì . - Tao đoán ra tác giả rồi . - Mày ko cần nói . Đúng là con nhóc đáng gờm . Mày tin tao chưa ? Tao đã bảo nó nghịch phá nư một con cào cào mà . Tùng lắc đầu, cười . Mảnh giấy đó có tác hại lớn lắm . Nó làm cho ông Long hiểu lầm Vinh, bởi tuy có hai chữ, nhưng rất tai quái : Sơn Tinh . Vinh cằn nhằn: - Sao lúc nãy mày ko nói cho tao hay ? Tùng cười : - Ai thấy hồi nào đâu mà nói ? - Hay là mày dán nó vào lưng tao ? - Chữ viết này làm sao của tao hả Vinh ? - Ừ . Tức quá, tao nói cho đỡ tức vậy mà . Tao phải làm sao để chú Long đừng hiểu lầm đây Tùng ? - Chỉ còn một cách là làm cho họ hiểu đúng nghĩa hai chữ đó thôi . - Là sao ? - Là thực hiện lời "chỉ giáo" của Châu Chấu . - Đừng có toa rập với nó hại tao . Hết con Châu Chấu phá phách, giờ tới mày . Vinh chợt nhìn qua vai áo Tùng . Hắn xoay anh một cái suýt chút nữa ngã vào hàng rào . - Mày có khác gì tao đâu Tùng . Xem nè . Vinh gỡ một cái muốn rách áo Tùng . Mảnh "tối hậu thư" y chang như của Vinh . Tùng la lên : - Thủy Tinh . Trời ạ ! Hồi nào hay vậy ? - Nó có phép Tề Thiên mày ạ . Vinh nói, trái tim đập mạnh, đầu óc dầy đặc hình ảnh của Quế Phương . Cô em tặng cho hắn hai chữ "Sơn Tinh" chắc là mong cho hắn "đạt thành sở nguyện" đây mà . Nhưng muốn như vậy đâu có dễ . Lúc nãy, Quế Phương chẳng ném cho Vinh "tín hiệu xanh" nào, mà cô chỉ chú ý đến Tùng . Tệ hại hơn nữa, tên Tùng đẹp trai lại đồng ý sau khi mua nhà sẽ để cho Quế Phương trọ tiếp đến bao giờ Quế Phương ra đi thì thôi . Chẳng biết Tùng có cảm thấy trái tim nó đập mạnh khi nhìn thấy Quế Phương như Vinh ko ? Nếu có, Vinh phải làm sao đây ? Nhìn vẻ mặt của Vinh, nhớ nét mặt tinh nghịch của Châu Chấu lúc cô nhỏ bảo Vinh "đi đi rồi hối hận", Tùng lắc đầu, cười . Mai này phải làm láng giềng của Châu Chấu thì sao đây . HK co' nen post tiep ko nhi? Hello Kitty- Mèo con dễ thương..