1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

[Tin buồn] Vô cùng thương tiếc Chu Hồng Đăng - Cheetah On Chase

Chủ đề trong 'Du lịch' bởi ga_ru_21, 14/08/2013.

  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
  1. ga_ru_21

    ga_ru_21 Du lịch Moderator

    Tham gia ngày:
    17/09/2005
    Bài viết:
    2.319
    Đã được thích:
    0
    Sáng nay nhận tin mà đau xót quá. Yên nghỉ anh Đăng nhé!

    Cộng đồng Box Du lịch F233 thông báo tin buồn
    Anh Đăng (Nickname Cheetah_on_chase) tên đầy đủ Chu Hồng Đăng đã gặp tai nạn bất ngờ vào sáng nay và không qua khỏi (anh Đăng bị bệnh tim từ nhỏ). Đây là sự mất mát to lớn đối với gia đình và cộng đồng Box Du lịch, Phượt nói chung.
    Gia đình tổ chức lễ tang vào thứ 5 ngày 15/8/2013, chi tiết:
    - 5h30: Làm lễ khâm niệm
    - 7h30: Gia đình tổ chức lễ viếng
    - An táng cùng ngày tại nghĩa trang Văn Điển
    Địa điểm: Nhà Tang lễ Bệnh viện 198 Đường Trần Bình – P.Mai Dịch (Cạnh trường THCS Mai Dịch)

    ACE box Du lịch F233, các nhóm, những người bạn đồng hành với anh Đăng, tập trung hẹn nhau lúc 7h15 tại cổng nhà Tang lễ BV Bộ Công An 198 để viếng anh. Đại diện box Du lịch F233 có đặt vòng hoa cho lễ viếng. Thông báo cho mọi người cùng biết tới đưa tiễn anh đến nơi an nghỉ cuối cùng.

    Gà (0988.172.298)
  2. tranvuhoang2005

    tranvuhoang2005 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    21/10/2005
    Bài viết:
    2.033
    Đã được thích:
    1
    bài của Casper HN thương nhớ Đăng :"((((


    Cuộc đời là một con đường…


    Nhưng sao mày tới đích sớm vậy Đăng già? Tao vẫn còn nhớ hồi mới gặp mày, một thằng cao lênh khênh, mặt dài như cái bơm, nụ cười ỏn ẻn hiền lành với lỉnh kỉnh 5D và mớ L một tiêu cự.


    Tao nhớ nhất là đã ghen tị biết làm sao khi thấy đám thiết bị đó… Rồi sau đó nhìn ảnh lũ đạp xe, có một thằng mặt dài dài, cũng là mày luôn. Lúc đó tao đã nghĩ là sao mày chơi lắm thứ thế, tao chơi gì cũng thấy cái mặt mày… Rồi mày cũng mua xe đạp, cũng đạp xe, tao cũng còn nhớ chuyến leo 3Đảo đêm, mày dắt bộ ngay sau chưa đầy 1km dốc, tao cười khẩy. Lúc đó tao chưa hề biết trái tim nhân hậu của mày đã phải qua bao lần phẫu thuật, nó đang phải hoạt động nhờ sự trợ giúp của thiết bị hỗ trợ cấy vào…


    Rồi những kỷ niệm không thể quên, mày chạy cả đêm kèm lũ chinh phục Mường Lát, và như con người mày vẫn vậy, khi bọn tao tìm được nơi nghỉ ngơi trong đêm mưa gió, là lúc mày tạm biệt bọn tao để về Mai Châu, vì mày có tin một đoàn phượt tới đó đang cần trợ giúp… Trong đêm mưa gió, mày tiếp tục gieo những niềm tin, sự hy vọng và cảm giác an toàn. Tao vẫn luôn thấy chuyến đi sẽ rất an toàn vì mày đi cùng, hay mày đang ở đâu đó gần đấy, hay chỉ
    đơn giản là mày có gọi điện, nhắn tin hỏi thăm đoàn…


    Chuyến đạp chinh phục Tây Côn Lĩnh, mày bị tao lừa là tao nỡ để 2 đứa con gái bơ vơ lao vào ngọn núi kỳ bí ấy, mày thu xếp để đến đúng như tao nghĩ, và tao vẫn nhớ mãi sự cay cú của mày khi thấy tao đi kèm hai con bé ngố rừng kia. Lần bực dọc rõ nhất mà tao thấy từ mày. Thật lòng tao cảm động vô cùng vì một con người chỉ sống vì người khác như mày, mày ân cần đưa chai rượu sữa dặn dò hai con bé uống nếu trên đỉnh trời lạnh, rồi đi làm sao, xuyên rừng
    như thế nào. Mày tức tối chả thèm nói nhiều với tao cho dù tao cũng lần đầu đạp vượt Tây Côn Lĩnh. Mày yên tâm bỏ bọn tao để… đi cứu hộ đoàn nào đó, như mày vẫn làm…


    Sáng nay, thằng Hùng báo với tao, giọng run run “Đăng già đi rồi anh ơi, vừa lúc 5h sáng… Em không tin nổi, anh kiểm tra lại thông tin xem…” Tao cũng không tin nổi, tao cũng không bình tĩnh được, tao gọi điện khắp nơi, tao mong bị tất cả những người đó chửi rủa tao vì tin bịp, thậm chí tao mong chính mày điện thoại chửi tao, nhưng số của mày một người khác nhấc máy… *********, tao không chấp nhận mày chơi xấu thế, mày quá tốt để đến đích sớm vậy,
    còn biết bao nhiêu đoàn phượt, bao nhiêu đứa du lịch dã ngoại cần sự giúp đỡ của mày, như tao, cần một sự tin tưởng rằng luôn có một con cào cào tới đúng chỗ và đúng lúc bọn tao cần,


    Đăng già ạ… Chưa từng thấy một ai cẩn thận như mày, đồ bảo hộ luôn là tốt nhất, đầy đủ nhất. Chuyến đi nào cũng chắc chắn, có mày nghĩa là có sự an toàn, vậy mà… Số phận, chắc đành đổ tội cho số phận. Đã 19 năm cái máy trợ tim chạy trong ngực mày, đã chạy cho hàng trăm thằng con đi phượt được an tâm. Tao cũng không từng nghĩ mày đã phải chống chọi lại, giành quyền được sống từ số phận bao năm nay…


    Đăng ạ, tao không bao giờ quên mà, không bao giờ quên một niềm tin sắt đá rằng vẫn luôn có mày bên cạnh, trong những cung đường khám phá phía trước. Tao tin rằng, nếu thiên đường có thật, thì mày vẫn đang nai nịt, vẫn dõi theo những bước tao đi để lại xuất hiện khi tao cần trợ giúp, và lại lướt đi khi tao đã an toàn… Mày chỉ cần tin rằng, nếu như mỗi người yêu quý mày chỉ sẻ chia cho mày 1 nhịp đập của trái tim họ, để gánh đỡ cho trái tim mềm yếu của mày, thì mày sẽcòn sống tới hàng trăm năm nữa… Thanh thản nhé Đăng, người ta chỉ chết đi khi không ai còn nhớ, mày còn sống lâu lắm, lâu lắm trong tâm trí tao, trong tâm trí bạn bè…




    Đăng già, tạm biệt… —

    [​IMG]


    link: http://m.facebook.com/photo.php?fbi...498657253275.278858.756683275&_mn_=5&refid=17
    kieuhaiyen thích bài này.
  3. favourite

    favourite Administrator - Một người gắn bó TTVNOL Staff Member

    Tham gia ngày:
    05/03/2007
    Bài viết:
    99.678
    Đã được thích:
    9.967
    Viết cho anh...

    [​IMG]

    Ko thể ngờ có 1 ngày em lại phải viết cáo phó về anh như thế này Cheetah On Chase ạ !!! Thằng anh tồi !!!

    Anh ạ, đến giờ em vẫn không thể tin được chuyện này, biết rằng nguy hiểm luôn ẩn họa trên những nẻo đường của anh em ta, nhưng điềm rủi ấy đến với ai em cũng có thể tin, chứ với anh, em léo thể tin được. Một thằng anh luôn giáp mũ đầy đủ, luôn chạy xe đúng tốc độ, luôn lo lắng, dặn dò bọn đàn em cẩn thận trên đường mà lại ra đi ko lời từ biệt như vậy ư?

    Mới hôm qua anh còn lặn lội xuống suối nhặt đá về cho thằng em đang ở cách anh 1800km, vậy mà sáng sớm nay chính cái thằng đấy phải chết điếng người lên FB thông báo cái tin anh ko còn trên cõi đời này nữa, anh muốn chơi em à ?

    Qua ngày mới rồi, chỉ còn vài tiếng nữa là đến giờ bạn bè người thân làm lễ đưa anh đi, mà em ko về được, thôi thì đành ngồi ở nơi xa gõ vài dòng coi như tiễn biệt anh... Hôm nay trên FB đã quá đủ nước mắt của cả cộng đồng xê dịch, đã dư thừa những lời chia buồn, những bài cmt của những bạn đã từng hoặc chưa từng đi cùng anh rồi, em ko muốn viết tiếp những dòng chua xót đó nữa, em sẽ kể về ANH, kể về những chiêu trò quái gở mà có lẽ chỉ thằng em, cái thằng đã từng lang bạt với anh vô số những nẻo đường mới hiểu... Giờ biết kể từ đâu trong mớ ký ức lộn xộn bây giờ ? Lại nhớ...

    Lại nhớ những đêm cả đoàn phi từ Mộc Châu về, luôn có 1 con xe đợi ở Dốc Cun tháp tùng đoàn về HN, ko phải chỉ 2-3 lần đâu anh nhỉ

    Lại nhớ cái lần 3-4 thằng ngu ngồi cưa cưa dũa dũa dùng tuavit đột mắt xích gần 1 tiếng đồng hồ trong Làng Nhì, đột xong mới biết đột nhầm mắt, lại hì hụi buộc dây thừng kéo xe về Phình Hồ

    Lại nhớ cái lần cả đoàn đã xài đến cái săm cuối cùng trên đèo Thung Khe chưa biết cầu cứu ai thì ông anh ko hiểu hiện ở đâu ra, lôi trong áo khóac gió ra cái săm đưa cho em, giờ nếu em lại được đi tiếp trên những con đường, viết tiếp những đam mê... ai sẽ là kẻ đi chặn hậu cho đoàn, ai sẽ là người sửa xe cùng em...

    Lại nhớ cái lần em bơi ngược dòng thác Háng Tề Chơ ngất xỉu, thằng anh đốt lửa xoa bóp ***g ngực cho em

    Lại nhớ khi ông anh mới tậu con cào cào đỏ choe choét, sau 1 ngày gia công ở xưởng Văn Chương ông anh còn khoe với em cái giá đèo hàng phía sau được thiết kế riêng để... buộc dây thừng kéo các xe khác... Mẹ kiếp có cần phải đến mức thế ko thằng anh gàn dở ???

    Lại nhớ những cung đường phượt phẽo mà tự dưng ông anh xuất hiện bất thình lình giữa đòan, ai cũng tròn mắt ngạc nhiên khi thấy sự xuất hiện của anh, nhưng có lẽ ít thành viên trong đoàn biết anh luôn biết đòan đi đến đâu, có sự cố gì dọc đường ko, vì đơn giản anh luôn đi theo và gọi điện cho thằng em để hỏi lịch trình ăn nghỉ...

    Lại nhớ cái lần cả đoàn đi leo Fansipan, ông anh đi dép chạy cào cào ra tiễn, Mẹ khỉ, tiễn tiễn đưa đưa kiểu gì mà tiễn đến tận... Sa Pa trong cái thời tiết giá lạnh đến run người, trên xe cả lũ thì quấn chăn bông, còn dưới đường thì ông anh chạy cào cào pành pành, đến giờ em vẫn nhớ như in hình ảnh ông anh nằm vắt vẻo ngủ trên ghế khi xe của cả đoàn dừng nghỉ ở thị trấn Yên Bình, khi xe chuyển bánh ko ai gọi cả, vậy mà 1 lúc sau đã thấy con cào cào đỏ chạy vượt lên !!!

    Lại nhớ cái lần từ cầu Xà Beng về Phình Hồ, xe em ko chạy nổi Xenon do hết điện, 2 anh em nháy xi-nhan soi đèn cho nhau chạy về hơn chục km, đường tối và lầy lội đến nỗi ngã dúi dụi

    Lại nhớ cái lần Hà Giang chia 2 đội, ông anh hết chạy nhóm này lại sang nhóm nọ, xe em thì văng ốc trục ở gần Yên Minh, giữa cái chốn khỉ ho cò gáy ấy đang ko biết kiếm đâu ra thì ông anh chìa ra con ốc trục với câu nói để đời: "VN có 54 dân tộc anh em, dọc đường xe thiếu cái gì cứ ra xe của đồng bào mà vặt"

    Lại nhớ khi đoàn nghỉ ở Yên Minh, tất cả đã yên vị trong nhà nghỉ, 9h tối ông anh còn xách đồ ra khỏi phòng, bảo có điện thoại ở phía đâu đó bên Mèo Vạc đang có đội hỏng xe...

    Lại nhớ cái lần Trek đỉnh Tam Đảo, ông anh còn căn dặn mọi người bám rễ cây ra sao, uống nước như thế nào...

    Lại nhớ cái lần đi Mù Cang Chải, em bảo sẽ dựng lều ngủ lại trên đèo Khau Phạ mà ông anh lượn đi lượn lại trên đèo chỉ để tìm em ở đâu...

    Lại nhớ cái đêm tối mịt mùng ở chân dốc Háng Tề Chơ ngày nào, ông anh đi tiền trạm, phi thẳng con CBR xuống chân dốc rồi bảo ko đi được nữa đâu, báo hại hôm sau cả đoàn phải dòng dây thừng kéo xe lên

    Lại nhớ cái lần đi Lũng Pô thượng nguồn Sông Hồng, lại nhớ cái lần đi Lý Sơn, lại nhớ cái lần đi Tà Si Láng, lại nhớ cái lần đi Y Tý, lại nhớ cái lần đi Tây Nguyên... làm sao kể hết những kỷ niệm...

    Lại nhớ chuyến đi cực Tây A Pa Chải, khi đoàn về đến Láng Hòa Lạc, ông anh đón đoàn và đưa 1 thành viên trong đoàn cùng 1 em gái vừa va chạm nhẹ vào viện 198, anh còn trêu "Anh em đi 5 châu 4 biển cuối cùng lại ngã cái ao làng" ... Ai ngờ... cái ao làng này, lại đưa anh đi thật... và cũng ở 198... trớ trêu làm sao

    Và giờ, khi mà anh đã ra đi... vì chính cái căn bệnh tim quái ác mà anh và em đang mang trong mình... em chợt thấy sao mà nó đau xót quá, cách đây ko lâu ông anh còn dặn em ăn uống như thế nào, kiêng ăn những gì, rồi còn bảo anh mày mổ tim còn đi chơi ầm ầm đây này... giờ nghĩ lại sao mà đắng đến vậy...

    Chỉ còn vài tiếng nữa thôi... anh sẽ bay về phương trời nào... Ở đâu đó trên những nẻo đường kia... Vị thần hộ mệnh / Kẻ đưa tiễn / Kẻ đón đòan / Kẻ gieo hy vọng và cảm giác an toàn ngày nào sẽ chỉ còn trong ký ức. Nhưng thằng em tin rằng, cái tên Cheetah, Đăng Già, Lốp Gai Địa Hình, Holy Trinity... sẽ còn được nhắc đến, như một người bạn, một người anh, một kẻ gàn dở... mà ai cũng muốn được gặp trên những con đường...

    Rồi đây, 1 lúc nữa thôi, mọi người sẽ khóc nhiều lắm, nhưng anh sẽ cười ở đâu đó... phải ko thằng anh !!!

    Anh cứ đi thanh thản, về với mây trời nào đó, ngày em về, em sẽ tìm đến tận nơi anh ngủ, chắc chắn là vậy, thằng anh tồi !!!

    Sài Gòn 15/8/13
    songtunu, kieuhaiyenhaonhien95 thích bài này.
  4. Babut

    Babut Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    24/12/2011
    Bài viết:
    1.557
    Đã được thích:
    1
    A ơi sao lại thế??? Lâu lắm rồi em mới vào nick này vì em không thể viết lên tường fb của anh được. A có biết khi nghe tin sự ra đi của a em đã bàng hoàng và đau xót thế nào không??? E muốn viết cho anh nhiều lắm. Viết để vơi đi sự nặng trĩu trong lòng em....
    Hôm nay vẫn theo thói quen e lần mò vào fb của anh để rồi bàng hoàng khi đọc những dòng tiếc thương mọi người dành cho anh. Dù anh block nick e rồi nhưng e vẫn "theo dõi" anh đấy. Chẳng khó để tạo một tài khoản fb mới đúng ko anh? Nhưng e không tin đâu!!! Một người tốt như anh ông Trời sao sao có thể bắt anh đi sớm thế chứ.
    Nước mắt em chẳng thế nào rơi được. Có gì đó cứ nghẹn nghẹn. Đau xót quá anh ơi!!!
    Bao nhiêu ky niệm cứ ùa về làm tim e ngạt thở. Sẽ chẳng ai biết được mình đã có những giây phút ngọt ngào như thế nào cho dù là ngắn ngủi. Nụ hôn của anh vẫn còn lướt qua môi em đây. Nhẹ thôi nhưng cũng đủ làm e nhớ mãi. Và cái ôm hôm chia tay vẫn còn chặt lắm. Lời anh hứa sẽ đưa e lên đỉnh Mã pí lèng và thì thầm rằng anh có yêu e không? Giờ nó vẫn là dấu hỏi lớn trong em. A bắt em gọi anh là chồng. A nói nhớ em, muốn ôm em nhưng chưa bao giờ gọi e là vợ cho dù là trêu đùa. A bảo a sẽ chẳng kết hôn đâu vì anh bị bệnh tim nặng và đã từng phẫu thuật. E cứ nghĩ a lừa để em thôi "điên" về anh. Ko ngờ điều ấy lại là sự thật. Và e còn đau lòng hơn khi biết anh phải dùng đến máy trợ tim. Có lẽ nếu ko vì bệnh tật chắc anh sẽ vượt qua được tai nạn đó. Nhưng giờ có nói gì thì anh cũng mãi xa thế giới này rồi. Hẹn gặp anh kiếp sau a nhé! Lúc ấy chắc chắn rằng em sẽ không "buông tha" a đâu. E sẽ vẫn "điên" như thế người tình bí ẩn của em ạ. I love you! Love you forever...
    kieuhaiyen thích bài này.
  5. Chitto

    Chitto Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    23/01/2002
    Bài viết:
    5.198
    Đã được thích:
    13
    Chia buồn với tất cả mọi người, những người đã từng biết bạn.

    Tôi không nhớ đã gặp bạn chưa, nhưng qua những dòng mọi người viết về bạn, cho bạn, có thể nghĩ rằng chắc chắn tôi đã gặp bạn, và sẽ gặp bạn trên những con đường kéo dài mãi.

    Một ngày nào đó tất cả đều sẽ bước theo con đường mà bạn đã đi trước chúng tôi.

    ______________________________________
    P/S
    Tiếc rằng Facebook đã là thứ làm tan rã các diễn đàn, nên topic chia buồn này lại phải nằm cùng chỗ với những đám quảng cáo rác rưởi.
  6. favourite

    favourite Administrator - Một người gắn bó TTVNOL Staff Member

    Tham gia ngày:
    05/03/2007
    Bài viết:
    99.678
    Đã được thích:
    9.967
    Bài viết của flamencol78

    Có một thiên thần đã đi qua đời tôi

    Nỗi đau đã đi qua, còn tình yêu ở lại...

    Mấy ngày vừa qua, gặm nhấm nỗi mất mát quá lớn lao vì sự ra đi đột ngột của lão, mò mẫm đọc biết bao lời chia sẻ, cầu chúc của bạn bè về lão mình ngộ ra một điều: Lão Đăng già chính là một thiên thần...

    Một thiên thần rong chơi, nghịch ngợm với vũ khí là những lời nói đanh đá, chua ngoa trêu chọc chúng ta... Lạ thay những câu chữ đó chẳng làm chúng ta đau đớn hay tức giận mà lại càng làm cho chúng ta thấy cuộc sống này sao đáng yêu đến vậy (mặc dù lũ con gái mới quen lão đôi khi tức phát khóc vì cái tính chua ngoa đó)... Tại sao vậy ??? Đơn giản bởi vì nó là của một thiên thần...

    Cái cách lão ra đi cũng đầy những điều ngẫu nhiên đến lạ... Hôm trước mưa sao băng, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời phải chăng báo hiệu một điều gì đó thật đặc biệt sắp xảy ra... ? Và lão đã sang một thế giới khác với thế giới của chúng ta với một sự trùng hợp lạ kỳ. Lão sinh ngày 8.7.77 (dương lịch) mất ngày 8.7.2013 âm lịch...

    Ngày chia tay, chúng không được nhìn mặt lão lần cuối... Có một chút nuối tiếc nhưng điều đó mới thật logic... Thiên thần có bao giờ để cho chúng ta thấy họ buồn...

    Giờ đây, trên những cung đường thênh thang của Tổ quốc, những con đèo lộng gió vắng bóng lão... nhưng không hiểu sao mình vẫn cảm thấy đâu đó quanh đây lão vẫn hiện diện với cái dáng cao cao, nụ cười hiền hậu thoắt ẩn, thoắt hiện...

    Có một thiên thần đã đi qua đời tôi... Và giờ này chắc ở một nơi thật cao, thật xa thiên thần đó vẫn dõi theo chúng ta...

    Bài viết của Na chín

    Cùng anh trên những chặng đường

    Hôm 12/8, anh up một bức ảnh trên FB, chụp em Serow của anh, có lẽ là vào lúc nghỉ chân trên đường trong chuyến phượt cuối cùng của anh trên thế gian này. Một người bạn comment trêu anh: “Bác Đăng khi đến trái đất rõ ràng mục đích là để cưỡi con sê râu đẹp nhất hành tinh này :v”. Và anh trả lời: “Hành tinh của các chú chán bỏ mẹ. Anh sắp té đơi”.

    Đó có vẻ là một điềm báo.

    Mà thật ra, chẳng cần đến tận lúc ấy. Anh đã nói, đã chuẩn bị tinh thần cho mọi người từ lâu rất lâu rồi, chỉ là không phải ai cũng để ý, không phải ai cũng tin thôi. Như lần anh bảo em: “Chết lúc cơ thể đã kiệt quệ thì làm ma sẽ không thiêng, không phù hộ được người còn sống. Nên có lẽ anh sẽ tự tử lúc còn chưa quá yếu”. Hoặc như lần anh chia sẻ về sự sống và cái chết, về sự sống chết của bản thân anh, về những điều mà anh nghĩ là vong linh người chết mong muốn…

    Anh đã chuẩn bị tinh thần cho em kỹ thế rồi, bây giờ chẳng có lý do gì để em khóc lóc, vật vã, đau đớn, xót xa. Chẳng có lý do gì để em phụ lòng tin của anh. Chẳng có lý do gì để em làm trái những điều anh mong muốn. Sau này, em hứa, sẽ làm đúng như lời anh nói, sẽ bớt nghĩ về anh, sẽ dần quên anh, sẽ chỉ tưởng nhớ về anh trong những dịp thật đặc biệt thôi. Anh biết là em sẽ làm được thế, vì giờ thì anh đã tin rằng em luôn luôn nói với anh chính xác những gì em nghĩ rồi, đúng không anh? Còn lúc này, như anh từng nói, anh vẫn đang cần được an ủi, được giao tiếp thật nhiều với mọi người qua ý nghĩ, thế nên cho phép em, anh nhé, được nghĩ về anh, về những chặng đường mình đã đi qua cùng nhau...

    Bài viết của flamencol78

    Đăng già và những trò nghịch ngợm ranh mãnh...

    Năm 2008, mình bắt đầu bén duyên với những chuyến du lịch bằng xe đạp... cũng bắt đầu quen lão Đăng già trong chuyến Thiền viện Tây Thiên. Mới đây qua Vén người bạn của lão Đăng ở CLB tiếng Anh (cũng là một thành viên kỳ cựu của Ê mông) - mình biết thêm, chuyến đi đó cũng là chuyến đầu tiên lão đi du lịch theo kiểu mà bây giờ gọi là phượt... 5 năm gắn bó với lão, kỷ niệm cũng nhiều, mình sẽ viết từng thứ một cho dễ nhớ. Trước tiên là những trò nghịch ngợm ranh mãnh của lão khi sinh hoạt trên diễn đàn...

    Năm 2008, trang cá nhân mà giới trẻ vẫn hay sử dụng là blog yahoo 360 độ, giao diện giản dị và thân thương lắm. Có lẽ do mình hoài cổ nên thấy vậy chứ bây giờ facebook vẫn đang xài ầm ầm, nhỡ vài năm nữa có một trào lưu khác thì sẽ có lúc lại ngồi mà da diết với facebook cũng nên. Lúc đó mình mới tham gia các diễn đàn, mới biết về blog bờ liếc nên bỡ ngỡ lắm. Vào trong diễn đàn hoặc blog, comment được 1 phát để nó hiện lên là sướng vô cùng. Lão Đăng già lại là một con ma về công nghệ nên có lắm trò nghịch ngợm nhí nhố khiến mình nhiều khi mắc lừa... May mà mình dốt công nghệ, nên không đú được vì vậy vô tình mà không bị lộ dốt... he he... Chẳng hạn lão có trò copy avatar của một thành viên trong nhóm Ê mông rồi tạo một cái blog với avatar đó... Sau đó thỉnh thoảng lão dùng cái blog với avatar đó nhảy vào comment. Một lần mình làm bài thơ gieo vần òi... Một lúc sau thấy Peyrad ứng đồi bài thơ gieo vần uồi, rồi lại một bài thơ gieo vần ồn mang phong cách Hồ Xuân Hương... Mình thật sự quá sốc vì trong suy nghĩ của mình Peyrad là một em gái nhẹ nhàng, dễ mến nói năng chuẩn mực chứ đâu có bỗ bã và xuồng xã đến vậy... Mất một tuần bị shock vì cảm thấy hóa ra mình chả hiểu gì về những người bạn mới cả, cộng thêm thấy cần đề phòng với Peyrad - không khéo con bé này chua ngoa thế mình có gì sơ xuất nó băm bổ như kiểu kia thì đến xấu mặt... Rồi một ai đó phát hiện ra chiêu trò này của lão Đăng già, hóa ra chỉ cần click vào cái avatar đó để vào blog là sẽ biết ngay đấy là hàng fake - chứ không phải hàng xịn. Một nguyên tắc thống nhất của lão Đăng già khi trêu ai là chỉ cần tinh ý thì sớm muộn sẽ phát hiện ra sự cố tình của lão, tuyệt đối không ném đá dấu tay. Trò này hồi đó mình nhớ có Peyrad hay bị lão giả vờ avatar nhất, sau đó có một thời lão lấy avatar của TRTIMCHUMNHO...

    Tiếp theo là trò nick fake... Giống kiểu xe tàu nhái HONGDA với HONDA khi emong.org mới thành lập những thành viên chủ chốt bao giờ cũng bị 1 hoặc 2 nick hàng fake kèm theo Casper_HN thì thành Kasper_HN, flamencol78 thì thành flamencoll78 hoặc flamencol77... Lão khoái trò này tầm 2,3 tháng gì đó... Dùng nick fake post tùm lum - tất nhiên là phát ngôn bằng đúng cái giọng chua ngoa, đanh đá của lão chứ chả thèm bắt chước đúng giọng của khổ chủ. Đợt đó còn nhớ có thành viên mới eMông nhắn tin vào box của mình phàn nàn rằng cảm thấy thất vọng vì những phát ngôn của mình He he...

    Chán trò hàng nhái lão chuyển sang tạo nick theo đúng sở trường tiếng Anh của lão... Long Lost Love, Duck Dark Down, Cheetah_on_Cbn_Chase ... Nổi bật nhất là nick Long Lost Love (3L) với phong cách chua ngoa đặc trưng... cho đến khi có lão 7L tham gia diễn đàn thì 3L có vẻ chán vì đụng hàng mà lại kém phân nên công bố pass nick Long Lost Love rồi không dùng nick này nữa...

    Lão luôn không thích cái gì được lâu, không bao giờ diễn lại những chiêu trò đã cũ... Tuy nhiên emong.org có nick Anonymous công khai và với lão cái nick này hình như có nhiều duyên nợ vì mình thấy lão dùng nó khá lâu, không chán, kiên trì và bền bỉ... Chắc tại tiện lợi, cộng thêm từ 2 năm nay emong.org muốn reg nick phải qua BQT - nên lão không muốn dây với mấy thằng cha BQT kênh kiệu, quan cách và tinh vi nữa nên thôi. Tuy nhiên lão lại tạo ra một huyền thoại mới với nick Anony xanh lè. Khi dùng nick này lão bao giờ cũng để chế độ từ chối đọc những bài của một vài thành viên eMông (điều này bọn Anony vào sau phát hiện ra). Con Anony xanh lè này như thường lệ chẳng tha một ai. Tân Mod của eMông nhận quyết định bổ nhiệm chưa ráo mực thì lập tức có lời phán: Thời buổi **** lên làm tuyên huấn. rồi nó post ảnh lão 7L bị cắm vào que quay tít trên than hồng..v.v...

    Con Anony màu xanh không còn hoạt động nữa, chốn kỳ hoa dị thảo của nhà Mông mất đi một sắc màu thật đặc biệt...

    Giờ đây, ở nơi mới đến chắc lão cũng đang bày ra những trò nhố nhăng để bọn ở đó bị lỡm, phát cáu, rồi khi nhận ra thì phì cười vì sự ngộ nghĩnh của lão... Lão Đăng già đáng yêu...

    [​IMG]

    Một số bài viết của anh em trên Facebook

    Faith Ttvn

    Đăng Già, Cheetah On Chase - Giờ anh đã về một miền xa xôi lắm, anh đã rong chơi đủ đầy trong cuộc đời này... Ở đâu đó trên những nẻo đường kia tuy chúng ta ko còn gặp lại anh nữa, nhưng anh vẫn còn sống mãi trong lòng bạn bè, người thân - Một kẻ lang bạt luôn quan tâm, chia sẻ đến anh em trên những nẻo đường phiêu du... Vị thần hộ mệnh / Vua đưa tiễn / Kẻ đón đòan / Kẻ gieo hy vọng và cảm giác an toàn ngày nào sẽ vẫn còn được nhắc đến, như một người bạn, một người anh, một kẻ gàn dở... mà ai cũng muốn được gặp trên những con đường...

    Yên nghỉ và vẫn dõi theo mọi người nhé anh !!! Anh em bạn bè người thân sẽ tiếp nối những tâm nguyện chưa thành của anh...

    Trường Boozy

    Ngày anh đi, đất trời đổi gió
    Tung bụi mù, cuốn bạt vấn vương
    Trăm người buồn, vạn lời khóc thương
    Bỏ anh em, anh theo cung đường mới

    Anh tự chắp cho mình đôi cánh
    Bay khắp nẻo, thoả nỗi ước mong
    Anh đang tự do lắm phải không?
    Đừng mải chơi mà quên anh em nhé!

    ...Từ giờ đi đâu em sẽ yên tâm hơn vì biết rằng luôn có 1 người đang ngồi tít trên cao dõi theo từng mét đường của mình và anh em Khi còn sống anh luôn lo lắng, giúp đỡ mọi người thì việc ngày hôm nay chỉ đơn giản là phép biến đổi giúp anh thần thông quảng đại hơn để lo được cho nhiều người hơn mà thôi! Nhớ làm tốt anh nhé!

    Gec Ko

    Có lẽ giờ này Anh đang thỏa chí tang bồng ở 1 phương trời nào đó.để tiếp tục thực hiện những ước mơ chưa thành của Anh . Còn với em. Hình ảnh em đang loay hoay vừa lo lắng, vừa hoảng sợ bên chiếc xe Minsk bị hỏng trong rừng Trạm Tấu thì bỗng nhiên anh xuất hiện . không quen biết nhau nhưng anh đã dừng xe hỏi thăm và xắn tay áo lên để sửa giúp.. Cuối cùng thì cũng vẫn là anh và những người bạn tuyệt vời trong đoàn đã kéo xe của em ra khỏi rừng Trạm Tấu... Nơi mà lúc trước em đã nghĩ sẽ phải ngủ lại ở đó và ko biết phải làm như nào.....
    Với em thì cả cuộc đời này em sẽ ko bao giờ quên được Anh. Những việc Anh đã làm cho em và cho tất cả mọi người..
    Khi đứng trước di ảnh của Anh, em đã đã tự nhủ với lòng mình rằng, sẽ cố gắng sống thật tốt, lạc quan giống Anh.luôn luôn lo lắng cho người khác.giúp đỡ anh em. hết lòng vì mọi người..... Anh đã để lại cho cuộc đời này những điều mà những ai may mắn được gặp anh sẽ ko bao giờ có thể quên được. Sống như Anh mới là đáng sống....

    Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 st1\:-*{behavior:url(#ieooui) } /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} Lê Hồng Quang

    2008, khi anh cmt vào topic của Hội những người thích chụp ảnh và thích được chụp ảnh, anh bị ném đá, chỉ có em đứng ra giải thích và bênh anh. Ofline chuẩn bị Mộc Châu 2009, em bắt tay anh "Chào bác Chim" nhưng chuyến đó anh không tham gia được. Đại hội du lịch bụi "Giang hồ hào sảng" Cúc Phương 2010, em lang thang chụp ảnh và hỏi anh "Bác mang cả chim ưng đi à"
    Vừa nhận được tin em. Đau sót quá Đăng ơi! Vĩnh biệt em! Những cung đường giờ đây thiếu vắng một chàng trai vui tính, lãng tử! Ở nơi xa ấy, bình yên em nhé! Anh thích avata con báo săn trên YM của em Cheetah On Chase

    Duc Hanh Nguyen

    Em vẫn nhớ mãi cung đường đã được bác hộ tống đến một nửa quãng đường. Thực sự sốc khi nghe tin này. Chúc anh bình an nơi ấy! R.I.P

    Doan Thanh Tu

    Sáng nay nhận tin buồn quá không tài nào cầm được nước mắt, một người anh, một người bạn đường đáng mến qua đời. Anh Đăng ơi, yên nghỉ nhé!

    Narotus Phạm

    Bác - Một khuôn mẫu về "An Toàn Trên Đường Phượt" (em vẫn nhớ mỗi lần gặp bác là bác lại dặn dò mọi người về việc cách đi theo đoàn, tín hiệu đi đường... và bác không bao giờ đi quá tốc độ cho phép...) điều này khiến em càng không thể tin được là bác đã bỏ anh em mà đi trước như vậy
    Bác - Một người luôn đầy đủ full face, giáp, gối ...
    Bác - Một người đồng hành hết mình với cả đoàn (kể cả không cùng đoàn)
    Bác - Một HUYỀN THOẠI của F233
    ...
    Trong em, Bác mãi là như vậy.
    Nhưng em nói thật, ** bác, bác phũ vl, bỏ anh em mà đi, đột ngột vl >"<
    Em ghét bác ... em nhớ bác

    Dương Duyên Dáng

    Thực sự không tin nổi vào những gì đã đọc. Phải nhìn căng mắt ra vào cái tên, rồi phải vào lại FB của anh đọc, cứ nghĩ là 1 cái tên na ná như thế thôi, cho đến khi tận mắt nhìn thấy những lời chia buồn, những lời mắng mỏ, những lời gọi của bạn bè, chiến hữu đã cùng anh chính chiến bao nhiêu cung đường mới tin là anh đã đi thật.. Anh đã phượt về một nơi rất xa và chắc hẳn nơi đó đẹp lắm!!!
    Chưa một lần gặp anh ngoài đời, từ ngày nhận lời mời kết bạn từ anh chưa quá dài, nhưng cũng đủ để hiểu về anh là một phượt thủ đàn anh tốt bụng , nhiệt tình luôn sẵn sàng giúp đỡ và giải nguy cho những lớp đàn em khi gặp nạn thậm chí ngay cả khi ko quen và khi anh ko ở đó, mà mng vẫn yêu quý gọi anh là lão già gàn dở, kẻ lang bạt đơn độc, một người đam mê xê dịch và thử thách, đã chinh chiến bao nhiêu cung đường trên mọi miền tổ quốc. Tối qua vẫn còn nhìn thấy ảnh anh up lên FB, vậy mà bây giờ nghe tin anh đã vĩnh viễn đi xa.. Xin thành tâm gửi lời chia buồn nỗi mất mát to lớn này đến gđinh và những ng thân yêu của anh, mong anh yên nghỉ bình an. R.I.P, anh Cheetah On Chase.!!!!

    Duy Thanh Tran

    Quá bất ngờ và thương xót về anh - Một con người có tâm và rất nhiệt tình với anh em. Tuy rằng được đi với anh không nhiều và cách đây cũng lâu rồi, nhưng lần gặp gần đây nhất cách đây mấy ngày vẫn nhận ra điều đó. Không ngờ đấy lại là cái bắt tay cuối cùng giữa hai anh em. Buồn thật.

    Jin Pham

    Vĩnh biệt anh, người anh đơn độc trên con đường ngao du của mình. Cuộc sống mong manh quá.
    Dù mới gặp nhau một lần, off xin kinh nghiệm một lần nhưng rất ấn tượng với bác.
    " Phận Người que diêm trước gió " Cung đường còn dài...còn dài lắm...mà bác bỏ anh em,bạn bè,gia đình đi sớm quá...
    Chúc bác nơi ấy bình yên...Ngàn thu Vĩnh Biệt !
    Nơi ấy bình yên, Anh Đăng già!!

    Nga Cong

    Tin buồn! Quá buồn. Em gặp anh qua cung phượt Y Tý, rồi lại tình cờ biết anh là anh trai bạn thân chồng em. Một dân phượt lão làng luôn quan tâm và lo lắng cho mọi người như anh lại mất vì tai nạn giao thông. Đau lòng quá. Em và mọi người sẽ mãi nhớ về anh. Yên nghỉ anh nhé
    Holi War posted a photo to Hội ảnh box Sở thích TTVNOL - We are all in love!'s timeline.
    Đây là 1 trong những người đầu tiên tham gia trong topic của nhà ảnh.Tuy chưa 1 lần đi off với nhà ảnh nhưng trên TTVN thì cũng rất nhiều người biết đến.Nếu nhắc đến avatar mặt nạ Guy Fawkes hay con báo chắc mọi người sẽ nhớ.Yên nghỉ anh nhé.

    Táo Mều

    Lần đầu tiên gặp anh rất bất ngờ, anh xuất hiện như một vị cứu tinh của bọn em giữa rừng Trạm Tấu . Quý anh từ cách nói chuyện hài hước, đến sự nhiệt tình với bạn bè . Mặc dù chỉ đi cùng anh 1 cung đường, nhưng nhiều lần nói chuyện, thấy quý tính anh. Giờ em thật sự shock khi nghe tin của anh, anh là người có nhiều kinh nghiệm trên các cung đường , chẳng bao giờ nghĩ anh sẽ gặp bất trắc trên đường cả.
    Thương anh quá, mong anh yên nghỉ, và mãi ở bên các thành viên trong gia đình EEC.
    R.I.P — with Cheetah On Chase at Trạm Tấu Yên Bái.

    Nguyen Lion

    Chưa bao giờ biết em nhưng đọc những dòng chảy tình cảm bạn bè dành cho em chị biết rằng đã có thêm một người tử tế nữa ra đi. Cuộc sống chỉ là cõi tạm, nó quá ngắn để cùng em đi hết đam mê, có lẽ tại nó cũng không đủ kiên cường để đồng hành cùng một con người bản lĩnh như em, nó thua em Đăng ạ. Ở nơi vô tận ấy em sẽ đủ thời gian để thoả sức thực hiện đam mê của mình. Bình an em nhé!

    Dung Nguyen

    Gui anh, nguoi ma em vo cung yeu quy. That buon khi gio day em phai viet nhung dong nay cho anh. Duoc uu ai, Anh den tan ktx em o, don em di tham gia cac English club. Tiep theo la theo chan anh den den nhung vung dat moi nhu Duong Lam, Ba Vi, Thung Nai.... Su quan tam, chan thanh, hai huoc, di dom cang khien em quy men Anh hon. Mot nguoi tuyet voi nhu Anh sao ma ra di som qua. O noi xa em chi biet cau chuc cho Anh duoc yen nghi. Neu co the gioi ben kia, sau nay em mong se duoc gap lai anh. Tam biet nhe! Em: Nguoi dep xu hoa cai do (biet danh ma Anh dat cho em day), huhu.

    Hữu Kòi

    Âu cũng là cái số phận,mấy cái đứa bệnh nan y bẩm sinh như e và a,chả nói trước được điều gì,ra đi bất kỳ lúc nào chả ai hay,vậy mà vẫn máu xê dịch,cuộc đời anh đã rất ý nghĩa vs rất nhiều cư dân phượt,e cũng mới quen anh,còn chưa kịp nói chuyện lần nào,nói gì đến việc được đi cùng anh và cảm nhận cái ấm trong hành động và suy nghĩ của anh.Cầu chúc anh ra đi thanh thản,ở nơi xa xăm nào đó mong a luôn chở che cho mỗi chuyến đi:(((((

    Nguyet Vu Anh

    Những dòng nước mắt tiếc thương nhung nhớ, những xót xa tiếc nuối về một sự mất mát khôn nguôi..., mong tất cả sẽ là những bông hoa thơm nở khắp quãng đường anh đi về nơi ấy... Nếu Thiên đường có thật, em sẽ gắng để sau này đc gặp a nơi đó, để biết, để hiểu anh hơn, một con người vì chỉ gặp 1 lần trong đời nên chẳng biết đc a lại tuyệt vời và truyền nhiều cảm hứng như vậy... Bình an anh nhé, người bạn, người anh mà cả cộng đồng phượt tử đều thương yêu!!!

    ThyTrang Nguyen

    Đọc tâm sự cuả bạn đến những dòng cuối đã hơi ngỡ ngàng nhưng đến khi xem ảnh thì rơi nước mắt. Tuy chỉ có duyên với anh 1 lần với cung Tam Đảo nhưng cảm nhận cuả em hồi ấy (1 đưa bắt đầu dấn thân vaò những cung đường) là một người rất trách nhiệm, chuyên nghiệp và hài hước với dáng người dong dỏng và khuôn mặt ấn tượng, vậy mà ... thật bất ngờ anh lại ra đi vì căn bệnh quái ác đó.
    Cầu chúc anh luôn được an lành nơi vĩnh hằng.

    Jessy Koala

    Đọc bài của bạn Faith, mình - từ một kẻ ngoại đạo, bỗng nhiên lại có cảm giác cứ như thể mình là một dân phượt thực thụ, được tham gia trực tiếp vào những chuyến đi. Đam mê được xê dịch có thể có trong nhiều người, nhưng không phải ai cũng có điều kiện, cũng có may mắn để thỏa mãn niềm đam mê ấy. Anh Đăng được mọi người trêu là Đăng già, thế nhưng anh đã không thể "già" như bao người khác, anh đã dừng lại ở tuổi 36, tuổi đang hừng hực sức trẻ với nhiều cống hiến, đam mê. Mọi người sẽ luôn yêu mến và nhớ đến anh Đăng. Mong anh hãy yên lòng để đi tới một thế giới khác, nơi mà cũng sẽ có rất nhiều người yêu mến anh như thế.

    Cá Rô

    Nhớ lần đầu tiên đi phượt cùng nhà Eec ở Mộc Châu luôn có một chiếc xe cào cào đỏ thoắt ẩn thoắt hiện, hình ảnh con xe cào cào đỏ chở đầy rau cải ấy chắc chẳng bao giờ e quên được...

    Binh Nhất Park

    Biết anh vì ngưỡng mộ dàn lens khủng Gặp anh lần đầu hôm ĐH Box Cúc Phương 2010. Em không hay đi nhưng thích theo dõi các chuyến đi. Mấy đứa em nói anh là người cực kì chu đáo và quan tâm tới mọi người, tuy tính nết có tý hơi gàn
    Chúc anh thượng lộ bình an, mọi người hôm nay sẽ đưa tiễn anh thay vì được anh tiễn như thường lệ. R.I.P

    Nguyễn Anh Tuấn

    Thật bất ngờ khi nghe tin 1 người bạn, 1 người đồng nghiệp đã ra đi. Mới hôm kia thôi tôi còn chặn anh lại để trêu. Hôm nay tôi đã phải qua thắp hương anh. Cầu mong anh an nghỉ nơi cực lạc.

    Cuong Cvn

    Mình chưa từng tiếp xúc với bạn, nhưng đọc những dòng viết đầy tình cảm tiếc thương của bạn bè, mình có thể hình dung được phần nào về con người bạn, trái tim nhân hậu của bạn! Mình tin rằng một người ra đi để lại sự tiếc thương trong lòng bạn bè là người đã sống những tháng ngày đáng sống. R. I. P.

    Con Cua

    Giờ anh chắc đang chuẩn bị đồ để chạy trên con đường mới con đường mà chưa thằng nào trong bọn em được chay Vẫn là gã độc hành lang thang. Hình ảnh của anh sẽ mãi lưu lại trên những con đường mà anh đã đi qua

    Cua Đường Nhựa

    Mình gặp anh vào dịp nghỉ lễ 10/3 năm 2009, trong chuyến đi Thác Bản Giốc. Đó là chuyến đi đầu tiên trong đời của mình, khi đó mọi người hoạt động trên TTVN còn nhiều. Sau chuyến đi đó còn đi chợ hoa Quảng Bá, rồi lòng vòng khác nữa. Hôm trước đi ngoài đường nhìn thấy anh, vẫy tay chào, chả hiểu anh còn nhớ mình không nhưng vẫn vẫy tay chào lại và cười thật tươi. Hôm nay biết tin này cảm giác thật buồn, em vẫn luôn ngưỡng mộ cách mà anh quan tâm tới mọi người. Cầu chúc anh thanh thản.

    Ré My

    Cùng cảm xúc với anh , em cũng chỉ đi với anh Đăng có một lần , thêm một lần off gặp mặt trước khi , vẫn còn nhớ hồi ấy anh Đăng tự xưng mình là Đăng Điệu Đà ( 3Đ) , cũng trên đường về anh cũng hỏi em rất kĩ rằng có đi khoảng tốc độ nào là an toàn . Rồi bây h anh rời ra. Anh Đăng phượt chuyến đi xa nhất của cuộc đời .

    Nguyễn Hoàng Hằng

    Lão mặt đẹp chân dài hôm nay nhìn ảnh vẫn còn tươi cười lắm, chắc đâu đó trên kia lại ỏn ẻn cười cái lũ lắm chuyện ở dưới mau nước mắt hâm dở thôi..lão lại là người tiên phong đón đoàn trên đó vậy
    haonhien95 thích bài này.
  7. especen

    especen Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    10/04/2006
    Bài viết:
    747
    Đã được thích:
    0
    Nó là thằng bạn trên net đầu tiên từ thời dùng mạng TTVN & account support của VNN. Bẵng đi 1 thời gian mạng TTVN & account support không còn, nhường cho thời internet, mình lấy vợ, đẻ con, suốt ngày tã với kứt thì 2 thằng không gặp nhau, chát chít nữa. Gần 10 năm sau tự dưng có cái nick dài ngoằng nhảy xổ vào topic của mình thả mấy câu vớ vỉn, chừng ấy thôi cũng đủ nhận ra giọng của nó.
    Giờ nó mất đi cũng đột ngột như khi nó xuất hiện...
    Hôm nó đi mình phải trông thi cũng ko tiễn nó được... :(

Chia sẻ trang này