1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

TÌnh yêu cuộc sống !

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi time_emit, 25/12/2006.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Google rồi, mình ko phải dạng rối loạn chống đối xh. Mình cực kỳ tôn trọng quy định xh, 1 mẩu rác cũng ko vứt lung tung. Mình dễ dàng đánh giá 1 đứa trẻ vứt toẹt rác ra đg là con nhà ko đc giáo dục tử tế. Chắc chắn bố mẹ ông bà nó là loại lìu tìu, nên nó mới vô cảm đến thế với đg phố. Loại đc giáo dục sẽ đút rác vào túi, về nhà vứt, như mình. Ko chống đối, mà là xem thường. Mình sợ chung đụng, công cộng là vì thế. Tởm nhất là phải đi ngủ ks, phải gối cái gối ng khác vừa mới gối, giờ trả phòng chỉ cách nhau 2 tiếng, đắp cái chăn họ vừa đắp, dù lớp vỏ là mới, mà chắc gì sạch sẽ. Khăn tắm cũng tởm. Sợ đi chung xe, đi máy bay, sợ trong phòng kín điều hòa, sợ rạp chiếu. Mùi con ng rất tanh, hơi thở con ng rất buồn nôn. Mồm rất dễ thối. Khổ, bà hàng xóm cạnh nhà cứ đứng sát vào mình mà nói chuyện đạo lý, mồm thì thối, dã man. Nách cũng dễ bốc mùi. Mùa đông, giày, tất, là nguồn phát thối mạnh mẽ. Lỗ mũi toàn chất nhờn bẩn, lỗ tai, lỗ đít. Bộ phận sinh dục cực khắm. Tóm lại. Bơi cùng bể bơi với con ng là rụng rời chân tay rồi. Việc chung đụng với các chất nhờn tiết ra từ bộ phận sinh dục của ng khác quả là hãi hùng. Đi ăn đi chơi còn thế, đừng nói đi bệnh viện. Sợ nhất bệnh viện. Phát hiện ra mình ko có lòng thương ng, ko đồng cảm với đồng loại. Rất rộng rãi. Đi chợ hay mua gì ko bao giờ trả giá. Nếu bị đắt, đấy là mình cho thêm họ, cho con cái họ, vì mình có cs dễ dàng. Thứ mình coi trọng nhất, là niềm vui, là hp của mình, thì ko ai lấy đc, ko ai lừa đảo chiếm đoạt đc, vì nó ở bên trong, nó tự sx ra, nên mình ko đề phòng con ng, sao cũng đc. Nhưng ko thương, ko muốn gần. Giúp xong, là né ra xa. Cũng khôn. Hưởng đủ thứ từ xh, nhưng coi thường xh. Hehe. Vẫn tôn trọng đầy đủ các nội quy mà. Ko thể coi trọng xh đc. Ko những con ng sống trong xh bốc mùi, mà cống rãnh mọi nơi cũng bốc mùi. Thối. Thối khắp nơi. Vài mét là 1 miệng cống, vài mét là 1 nguồn phát thối. Chỉ ở nhà. 45m2x2, là sạch đến từng mm, đẹp, bình yên, chill, chữa lành, đến từng mm. Ngay cả con chọi cảnh xanh tím 20k ở trong cái bình 20cm cũng có cái tên hoành tráng: Thượng Huyền Bát. Haha. Chảnh như thế nên cực kỳ sợ bệnh viện. Ks 5 sao còn tởm vì chung đụng, nói gì bệnh viện, nơi tập trung những khốn khổ lớn nhất con ng: sức khỏe, tiền bạc. Vừa đau về thể xác, lo lắng, buồn bã về tinh thần, vừa tốn kém tiền bạc. Sao ko sợ? Mà giờ hết sợ rồi. Vì hết chảnh. Mới phát hiện ra mình cực kỳ nghèo. Xưa nay việc lớn việc nhỏ đều có ng đỡ cho hết. Lần này sửa nhà, còn nợ 1 ít, bà già nhất định ko thanh toán, làm khó dễ. Tự nhiên phát hiện ra mình chẳng có xu nào. Nếu giờ đi bệnh viện thì sao nhỉ, mình, thằng bé, cũng chẳng có xu nào. Nhà này viện phí bà chị bao hết, cứ việc đi bv, xong chụp lại biên lai, là có ck. Bão lũ còn gửi xoẹt cái 100tr, sao ko lo đc viện phí cho ng thân. Mình chỉ sợ bệnh viện vì nó là nơi công cộng, bẩn, đông ng, đồng nghĩa với ngột ngạt, phải nói năng ng nọ ng kia, những khuôn mặt con ng xấu xí, đáng ghét, mình chưa bao giờ sợ vì tốn tiền. Trong khi đó lại là 1 vấn đề lớn. Những ng nghèo thật sự chắc sợ bv hơn sợ chết. Chết thì thôi, ko tốn tiền, còn bv, thì ngốn tiền, như vô diện lúc hóa quái vật, bao nhiêu cũng mất tích. Mình đc miễn phí toàn bộ, ko phải nghĩ về tiền, ko phải là quá sung sướng hay sao? Ng nghèo thì ít đòi hỏi, chịu đựng tốt, cùng 1 chỉ số đau, ng nghèo đau 1, ng giàu đau 100. Càng giàu, càng khó hài lòng. Càng khó hài lòng, càng khó hp. Nghèo như mình lại hay. Đúng là cực nghèo, nên ngưỡng hp rất thấp, dễ đạt, ngưỡng chịu đau lại cao, nên khó khổ. Tiền, mới là con quái vật ghê gớm nhất mà, những thứ khác chuyện lớn hóa nhỏ, nhỏ bỏ qua. Mình lại ko thực sự nghèo, giả định thế thôi, ko ai cho tiêu phá, chứ có gì xảy ra, là có ng đỡ. Hòn đá đeo nặng bao lâu nay là nỗi sợ bệnh viện, giờ đc hóa giải rồi à. Kinh khủng nhất ko phải đi bệnh viện, mà buộc phải đi bv, nhưng lại ko có tiền trả bv cơ. Kinh khủng nhất ko phải đau đớn thể xác, hay cái chết. Trời gọi ai ng nấy dạ thôi. Kinh khủng nhất là nghèo. Mà mình lại ko nghèo. Giờ cứ bảo sống đơn giản thôi, rau dưa có gì ăn nấy, thoát tục, thế bục ruột thừa có phải đi viện ko. Đi, thì phải tiền. Hehe. Nhẹ thế nhỉ. Trên thông thiên văn dưới tường địa lý, nắm bắt đc những vẻ đẹp siêu thực của cs, khiến cho 1 góc sân nhà cũng mênh mông như cả dải thiên hà, ko 1 cảnh quan du lịch nổi tiếng nào sánh bằng khả năng cảm nhận của mình, nên mình vẫn nhìn bọn cần phải ta khỏi nhà mới vui bằng con mắt xem thường, nhưng đó là mặt sáng, mình vẫn né đi mặt tối, là những giới hạn của cơ thể sống này, sự đau đớn về mặt thể xác, sự bức bối của tinh thần. Hóa ra, đồ chua phải chấm muối ớt, cái gì thuộc về vật chất, phải giải quyết bằng vật chất, là TIỀN ấy. Hehe. Giải quyết xong mặt tối, thì cứ yên tâm mà phiêu với mặt sáng thôi, ko phải tạm né nữa. Có thể đối mặt, mà ko sợ hãi.
  2. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Cuối năm rồi, tính cả tuổi mụ thì sang năm là mình 45 tuổi. Tuổi về hưu là 60. Nghĩa là còn 15 năm tạm gọi là khỏe mạnh. 15 năm. Quá ngắn. Chớp mắt đã 20 năm mà. Tầm này nh ng còn muốn lấy chồng cơ mà, sao mình đã thấy chết đến đít. Suy nghĩ quá nhiều rồi, gần hết đời ng, hóa ra niềm vui đến từ thế giới vật chất, những gì sờ nắn đc. Làm 1 cái gì đó rất vui, rất vui. Đi tìm ý nghĩa làm gì? Cs quá ngắn để cần 1 ý nghĩa. Chỉ cần vui thôi. Và vui đến từ công việc tay chân, xôi thịt, ko phải những xa xôi. Mỗi ngày dậy, là 1 ngày đi kiếm niềm vui. Làm bất cứ gì, 1 cái cức đái thổ tả gì cũng đc, ở ko gian vật chất, cũng vui hơn ở ko gian tinh thần, nó lành mạnh hơn, rõ nét hơn. Bọn kia, xèo cái tan. Mỗi ng đều cầm đt, mỗi ng đều cắm mặt vào nơi rất ít giá trị thật sự. Nó có, khoa học, nghệ thuật, lịch sử, nhưng thế quái nào, kém xa bọn thật, bọn là cục, có khối lượng. Hay mình đã đi qua bài kiểm tra đó? Giờ chỉ cục mịch, xôi thịt, mới vui.
  3. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Càng lúc, cs càng trở nên kỳ lạ, vô cùng kỳ lạ. Độ kỳ lạ tăng lên cùng năm tháng. Mình cố gắng duy trì 1 nhịp sống bt, khá nhàm chán, nhạt nhẽo, lặp đi lặp lại, vì ko muốn bị cuốn trôi theo sự kỳ lạ, kỳ dị đó. Sao có thể nhàm chán đc. Ko phát điên lên vì sự hoang đường này thì thôi ấy chứ. Mạng xh đang nổi sóng vì 1 vụ án gây sốc. Ko là gì cả. Ko là gì cả. Nhạt. Tầm thường. Mọi thứ gọi là dị dạng quái thai cỡ nào. Nhạt. Mình cũng ngừng xem các clip nói về sự kỳ diệu của cs, cả khoa học, triết học, tâm linh tình ái, thực tế nó vượt xa mức độ đó. Thật là kinh dị. Và ko ai nhận ra. Haha. Hài ghê. Hoặc là 1 số ít nhận ra. Chắc mang theo bí mật này xuống mồ. Giờ mới xem Maudie. Lắp xong bộ trụ sở ninja go, bộ lego cuối cùng, như 1 sự tưởng niệm, thì mua sơn về vẽ hoa lá cành kín hết mấy cánh cửa sắt trên gác. Ờ. Sơn 1 màu nâu tuyền thì cũng vậy. Hoa lá cành đi, cho nó vui mắt. Tạm gác sự kỳ lạ lại, thì mình thích 1 cs như Maudie, lẩn mẩn vẽ hết cái nọ đến cái kia, trên sân thượng, dưới ánh nắng, cạnh những cái cây, đến chết. Nếu kiếm đc tiền thì cũng tốt. Nhưng mình vẽ lâu lắm. Quý và tiếc công ko nỡ bán. Đúng là phim về họa sĩ. Khung hình, ánh sáng, và âm nhạc tuyệt vời. Thế thôi. Chẳng dám lạm bàn về cs nữa, quá kinh dị. Đừng nói là mấy thứ tâm lý con ng tủn mủn nhỏ nhặt. Ai thèm quan tâm chứ. Kể cả là chết già, thì cũng còn quá ít thời gian để ở trong sự kỳ lạ này. Hạn chế đt, mình ko xem gì để vui, mình làm 1 cái gì đó để vui. Niềm vui đến từ việc làm 1 cái gì đó. Ko đến từ thông tin. Thứ vui đến từ bite bit nó dỏm, như kẹo oishi có vị ổi hồng, mà quả là ổi hồng thật, rất giống, thứ vui sinh bệnh, cực rẻ. Vui đến từ những gì sờ nắn đc nó thật, nó là ổi thật, tốn tiền, tốn công sức, thời gian. Ko phải chỉ ngồi đó, tay lướt lướt, mà vui. Vui ko dễ vậy đâu.
  4. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Mình khá khổ sở vì cái mũi quá thính. Mùi thối khắp nơi. Cs của 1 cư dân thành thị bị vây bủa bởi thối. Phát triển. Hàng hóa, ăn uống ngập. Rác chất đống. Từ sáng sớm. Đâu cũng thối. Các ko gian cafe tưởng là thanh cảnh, thối nốt. Rất thối. Rồi mình nghĩ đây là mùi của con ng mà. Mình cũng thối. Chứa trong bụng của tất cả những minh tinh hạng A, rực rỡ trên thảm đỏ, bên dưới lớp kim cương triệu đô của trang phục, là cức. Rất thối. Mồm các idol mấy hôm ko đánh răng thì thôi rồi, cạn lời. Tất cả những gì thần thánh nhất của con ng, rồi vẫn trần trụi là 1 động vật với chất thải cực kỳ thối. Ở đó mà tô vẽ cho lấp lánh. Về quê thì sao. Những con kênh đen sì, thối còn nặng hơn đô thị. Rác đổ trộm cao ngất. Mùi chuột chết váng đầu là đặc sản. Con ng cao quý gì đâu, thối từ trong ra ngoài. Nên. Điều này mới quan trọng: đừng có quan trọng hóa vấn đề. Chẳng là cái quái gì cả. Tổng hợp lại, cũng chỉ là 1 bọn thối mồm, đặt ra 1 đống quy tắc cho nó sang, khoác lên ng đủ thứ danh xưng cho bớt thối. Và sao sự phân hủy lại bốc mùi khủng khiếp thế nhỉ. Cực kỳ sợ các ko gian kín, các phương tiện công cộng, các nhà wc. Rời khỏi nhà là bất ổn rồi. Tóm lại, với 1 bọn thối mồm, đạo lý là mớ vớ vẩn. Ở 1 thái cực khác, toàn bộ sự thối này, lại rất thiêng liêng. Có lẽ mùi thối này là chúa tạo ra để nhắc nhở con ng rằng chúng mày ko phải là cái gì ghê gớm cả, ko phải là cái rốn của vũ trụ. Hạ bớt các tiêu chuẩn sống xuống đi, mình thật sự thối đến mức ấy cơ mà. Và khắp nơi thối, những dòng sông ứ chất thải. Giờ bọn trẻ ko đẻ nữa, các biện pháp tránh thai ngày 1 tiện lợi, như là 1 cách để tự nhiên cân bằng trở lại. Chứ thối quá thể quá đáng rồi. Mn cứ thắc mắc tại sao mình ko chơi với ai, ko có ng bạn nào. Hehe. Mình tâm sinh lý dị hợm như này, làm sao chơi với ai. Để đối trọng với sự đau khổ của cuộc đời, sự mất mát, tàn lụi ko thể né tránh, chỉ bản chất thiêng liêng là ko đủ. Còn cần cả sự thối nữa. Thối váng đầu váng óc. Thối để thấy là, loài động vật màu mè, ồn ào, rởm rít này, vẫn chỉ là bậc thấp thôi. Cứ tự nhận là bậc cao. Vậy thì, hỷ nộ ái ố cũng phù du. Chừng nào ỉa ko thối, hẵng nhận là bậc cao. Nha!
  5. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Mình đã ở vào cái tuổi có thể viết về những chuyện cách đây 20, 30 năm, thậm chí 40 năm. Hôm nay mình sờ vào 1 thứ đến với mình từ 25 năm trước, cái đàn ghi ta, mua 3000 rúp thì phải, loại trung bình, ko phải loại xịn. Khỏi nói nó bôn ba thế nào. Từ Nga, qua bao nhiêu bữa tụ tập, sinh viên đàn hát váng trời, rồi về Hn, nhận thằng cùng lớp làm thầy, rồi về Hp, tống vào kho. Nó còn lang thang nh nơi nữa ko nhớ. Gần đây nhất, nó đc chơi bởi 1 ông già, 90 tuổi. Đó là bố ng bạn thân từ nhỏ. Ông già vốn con nhà tư sản, đàn ca sáo nhị hào hoa, sau sa sút. Giờ đang hấp hối, bv trả về, chờ làm đám. Vì lần cuối đc chơi bởi 1 ng sắp chết, cây đàn có gì đó kỳ lạ, âm thanh ngân cực kỳ dài, mình ko nhớ nó có âm thanh như vậy. Hay do gỗ để lâu ngày sẽ vang hơn? Bên trong còn quyển sổ tập đàn ố vàng, tờ giấy ghi vài dòng thơ dang dở, có thời mình từng làm cả nghìn bài thơ. Còn 1 bức thư của 1 đứa trẻ con gửi cho mình, mình từng cho nó mượn đàn. Mở ra thấy thời gian, và cái chết. CHẾT. Mình suy ngẫm nh về cái chết, nh lần muốn chết, nhưng lần đầu tiên, mình thấy mình ĐANG CHẾT. Ai chả nói như hát hay về cái chết, nhưng cảm giác Đang Chết, là 1 cái gì đó rất đặc biệt. Mình thấy mình đến đây ko có gì, trần như nhộng, chui ra từ mẹ, thử nghĩ coi, rất kinh dị, mình chui ra từ ổ bụng 1 sinh vật nóng hổi. Vãi. Rồi sau này chết đi, mình cũng trần nhồng nhộng, ko mang theo gì. Thấy mình ko phải đang sống, mà là đang chết, mọi thứ tự nhiên nhẹ nhõm. Mình thấy nhớ khung cảnh cs này, ngay lúc này, ngay phút này, giây này, vừa sống vừa thầm tiễn biệt cs, và hệ quả ko thể khác đc: cs trở nên vô cùng giá trị. Bất kể nóng, lạnh, nắng, mưa, ai tốt, ai xấu, nhẹ đi hết. Cảm xúc là sự thật khách quan, nó xảy ra với con ng. Suy nghĩ, quyết định, ý định, logic, mới thuộc về con ng. Tu cả nghìn kiếp để có cảm giác này cũng ko đc, nó tự xảy ra thôi. Khổ cho những bậc thầy gân cổ rao giảng, và bất lực. Nó ko xảy ra. Nghe hiểu đấy. Nhưng nó ko xảy ra. May mắn nó xảy ra với mình, vào những ngày cuối năm 2025 này. Ngon rồi.
  6. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    [​IMG]
  7. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Đây là khung cảnh mình đọc sách. Xóm lao động. Thâm niên. Chỉ ng già yếu, bệnh mới ở nhà, còn lại đi làm tối mắt. Ngày đông lạnh, khô, có nắng. Yên tĩnh. Có tiếng ồn từ trường học. Giọng 1 con mẹ mất dạy ông ổng, giáo viên mà dữ như quỷ, đã láo toét còn chơi hẳn mic cỡ lớn. Trường học trường đời thôi bọn hs chúng mày trải nghiệm mà cứng cáp dần đi. Có tiếng ho, tiếng lợn nếu lão nhà lợn chở xích lô lợn về, tiếng khoan nhỏ, cả tiếng chim. Ờ. Cảnh mình ngồi ghế tựa êm ái, duỗi dài chân, 2 cái gối kê, 1 cái chăn mỏng đắp ngang, 1 quyển sách, 1 cốc trà, chắc gai mắt lắm. Nhưng đấy là mình. Lập dị và quý tộc, ở giữa cái xóm nghèo này. Ở đây, mình đc nhìn 3 thứ mình thích. Cây, bầu trời, và ánh nắng. 3 thứ nồng vào 1 lúc, chỉ cần ngước nhìn lên. Ấy vậy mà ko bền. Ko có an yên nào bền vững. Chỉ cần trời mưa thôi, là hỏng bét. Trở nên cực kỳ tệ hại khi trời mưa. Mưa là bẩn, và nhớp nháp. Hôm mưa chở thằng bé đi mua chè thái, khu phố tây sạch sẽ thấy mưa cũng ok, đg phố láng bóng, cây cối xanh tươi, thằng bé líu ríu nói như chim hót, về đến khu chợ ối dồi ôi, mọi thứ bẩn khủng khiếp. Những gì bẩn 1, mưa bẩn 10. Sợ bẩn, nên sợ mưa.

    Ở khung cảnh này ko cần phải cai đt, tự nhiên ko thích nhìn vào màn hình đt, vì bên ngoài hấp dẫn hơn. Có chiều sâu, độ mở khung hình rộng, tràn viền. Nhớ cái short Lê Bống khóc tè lè lúc đọc sách, "người đua diều", nhớ ra có cuốn này, mới đọc vài trang đầu, lôi ra đọc tiếp. Đúng là từng chữ đều rớm nc mắt, nhưng khóc như xả lũ, quăng lên mạng xh cho ng khác xem, thì đúng là con điên. Vì ko chơi mạng xh đã lâu, là 1 ng NGOÀI CUỘC nhìn vào, tỉnh táo, mình thấy hành động chia sẻ các thứ riêng tư lên mạng hoàn toàn là điên rồ. 1 xh điên loạn tập thể. Ko ai nhận ra, vì TRONG CUỘC nên ko thể nhận ra. Khóc lóc rồi nhìn vào đt xem bao nhiêu ng đang xem mình khóc, đọc bl? Bọn này chúng nó điên hết rồi, bọn khóc và bọn xem khóc. Vậy mà mình hay sợ mình điên. Điên đúng nghĩa đầy đg kìa. Sau tất cả, sau 1 thời gian dài chỉ có sách về kiến thức, chán rồi thì sách tranh thiếu nhi, chán nữa thì bất kể cái gì mà có màu xanh ngọc, thì lại quay về với VH. Thứ sâu sắc nhất trên hành tinh này, hạt bụi nhỏ li ti giữa vũ trụ này, có phải là cấu tạo nguyên tử phân tử gì đâu, đó chính là con ng, văn hóa của con ng, lịch sử, những gì con ng làm với nhau, mà cao nhất ấy, là Đau Khổ, là thứ nặng đô nhất, dữ dằn nhất. Có khả năng đau khổ, và gây ra đau khổ ở mức độ ấy, chỉ con ng làm đc. Đúng đỉnh. Mình đã thong tay ra chợ đc chưa? Thấy con ng là hấp dẫn nhất, thu hút nhất, thấy đau khổ, là màu sắc đậm nét nhất, vậy đã thong tay ra chợ đc chưa? Ko phải niềm vui, hp gì đâu, vị đó nhạt lắm, loáng cái tan. Đau khổ thì ở lại. Chắc thong tay ra chợ đc rồi đấy.
  8. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Mình bây giờ như này: làm những việc cần làm, ko mong cầu gì. Xong thỉnh thoảng, thấy cs lóe lên, tuyệt đẹp. Hết. Ko kiểm soát đc đầu vào của phản ứng tuyệt đẹp này, chỉ biết 1 điều, nó chỉ xảy ra trong sự yên tĩnh. Ko có gì đảm bảo. Ko phải cứ yên tĩnh là auto tuyệt đẹp. Biết thế thì cũng khoanh vùng đc 1 tí. Mình tuyệt đối ko tìm sự tuyệt đẹp, ngây ngất thần thánh đó ở vùng bên ngoài yên tĩnh. Yên tĩnh thì chưa chắc xảy ra, nhưng ngoài yên tĩnh, thì chắc chắn là ko xảy ra rồi đó. Kể cả những lúc khoanh tròn ngồi nhìn thằng bé chơi xích đu, béo tròn, toe toét, vô cùng đáng yêu, bên công viên Vincom sạch sẽ trang nhã, trưa mùa đông trong veo và nắng ấm, nhâm nhi ly cafe Phê La, ổn áp nhất trong tất cả các cafe thương hiệu, thì niềm vui đó, nó ko giống. Nó là loại khác. Thì đã bảo, cái cảm giác mỗi tế bào đều thức tỉnh, bừng sáng đó, chỉ xảy ra trong yên tĩnh. Cuộc đời này, 1 đống câu hỏi, 1 đống hoang mang, chưa kể vị đắng, có thể cảm nhận đc loại hp đó. Coi như đáng sống.
  9. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Sập hết cả công trình lẫn giàn giáo rồi. Hỏng hết xôi chè bánh kẹo. Noel 2025 chóa chết thật. Thằng bé ốm, sốt, cả đêm như có ng cầm 1 cái thìa ngoáy vào não mình, chỉ muốn chết ngay cho thoát nợ. Rồi bà già ốm. Tóc bạc phơ, tay run rẩy và mắt bạc phếch. Mình ko thể hạnh phúc lúc này đc. Lại đặt mua gundam về chơi qua ngày, chơi tới lúc bà già chết, thằng bé lớn, ốm sốt ko là gì cả nữa, lúc đó mới tính đến thứ gọi là hp. Chắc phải tầm 55, 60 tuổi. Lo đc 1 khoản kha khá để mà vào 1 cái viện dưỡng lão tốt tốt 1 tí, nơi ko còn ám ảnh bởi nỗi sợ ai ốm sốt nữa, lúc đấy mới tính đến thứ gọi là hạnh phúc. Mình ko còn niềm vui nội tại nữa, cũng ko còn 1 điểm tựa tôn giáo nào đủ xi nhê. Mình phải bám víu vào 1 điểm tựa ngớ ngẩn nào đó, ko liên quan đến cs. Chơi gundam là 1 ý tưởng hay, nó rất ko liên quan đến 1 bà cô già sồn sồn 45 tuổi, lôi thôi, nhếch nhác, mắc chứng rối loạn lo âu, sợ giao tiếp xh. Vì nó rất ko liên quan, nó có thể giúp quên đi thực tại 1 tí, 1 nơi lúc nào cũng có thể có ng ốm, bệnh viện, địa ngục trần gian, 1 nơi chóa chết. Lãng xẹt thật.
  10. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.294
    Đã được thích:
    15
    Mình có dấu hiệu như ng loạn thần, mất kiểm soát. Mình ko muốn mình kết thúc như vậy. 1 con mụ rối loạn thần kinh. Bà già ốm, mình ko thể chăm sóc bà già. Mọi lần có ông già ở nhà mình chỉ chạy lăng xăng thôi. Lần này, thật sự đối diện với bà già, mình ko làm nổi. Mình sợ tất cả. Sợ dáng vẻ đau ốm, sợ tiếng nôn, tiếng rên, sợ nhìn thấy tuổi già, càng sợ thì mình càng trách mình. Thôi bỏ đi. Làm 1 đứa con bất hiếu cũng đc, nhưng đừng loạn thần kinh. Đầy đứa bất hiếu nó vẫn sống khỏe. Anh đâu hỏi đến bà già câu nào. Chị thì còn giữ ko cho ông già về, quá dã man. Nay bà già đỡ rồi, còn mình, thì ko thể quay về. Mình từ 2026 đổ lại là 1 mình khác, và từ 2026 trở đi là 1 mình khác. Vĩnh viễn ko thể vui vẻ đc nữa. Vĩnh viễn ko còn niềm vui, cũng ko đi tìm kiếm niềm vui. Cũng ko thể lắp gundam. Đống hộp đặt về may sao thằng bé lại thích. Nhìn 1 đứa trẻ 8 tuổi say sưa lắp mô hình, sử dụng kìm, dao, kẹp thoăn thoắt, chốc chốc lại chạy ra khoe 1 chi tiết ưng ý, đầu gật gù theo tiếng nhạc chiu chiu, là 1 khung hình tuyệt đẹp. Trước nó có thích lắp đâu nhỉ. May sao, ngày mình chính thức tắt đi toàn bộ niềm vui trong cs, ko còn 1 chút ảo tưởng nào nữa, thì là ngày nó có 1 niềm vui mới, ko rõ là thọ bao lâu. Nghe nói gundam có thể gây nghiện. Nghiện mô hình, còn hơn nghiện thông tin. Mình ko còn niềm vui để cho nó, thì đã có gundam. Lâu lâu mua cho nó 1 bộ. Xem lại Blue Jasmine, đỉnh cao của loạn thần, quá trình tiến triển dần dần, mình ko muốn trở thành như vậy. Mình có thể ko còn niềm vui trong cs, nhưng ko thể điên loạn như vậy. Khi đi đường, tiếng xe át tiếng người, mình nhận ra mình đang nói lảm nhảm, hoặc khóc hờ, ko nc mắt, khóc hờ thôi, như kiểu khóc giả, mà kệ, đeo khẩu trang vào mà hờ, vì nó dễ chịu. Đấy là mình nhận ra. Nếu lúc nào đó ko còn nhận ra? Ko biết. Né bà già càng nhiều càng tốt. Ko phải lỗi ở bà già. Ko phải lỗi ở mình. Thật sự mình bị tàn phá quá nặng nề. Mình còn 1 đứa trẻ cần 1 ng mẹ bt mà, chứ ko phải điên loạn.

Chia sẻ trang này