1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

TÌnh yêu cuộc sống !

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi time_emit, 25/12/2006.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    Stress quá cắt hết sóng, trốn đi. Tròn 24h rồi. Lang thang ở khu vincom. 9h tối. Lạnh. Gió. Mình cứ ngồi nhìn ng ta đi chơi cuối năm. Xúng xính. Trẻ con thì chạy nhảy, lớn thì điệu đà, bọn teen ngúng nguẩy. Mình ko có việc gì để làm, ko đợi ai, đt ko có sóng, đêm nay cũng ko có nơi để về. Lâu lắm ko xem phim. Xem Avatar. 3D. Dù gì Avatar vẫn là phim đáng xem, do đc đầu tư quá khủng khiếp. Khó phim nào vượt qua. Phòng chiếu ko có ma nào, tối om, đen sì, ánh sáng màn hình nhảy múa chập chờn ma quái, sợ vãi cức, may về sau thêm 1 đôi, mới yên tâm. Mình cứ nói ghét con ng, mà ko có con ng, thì sợ vãi cả cức. Mỗi lần có kết nối với mẹ TN, các đốm sáng màu xanh dương sáng bừng lên. Mình mất kết nối này rồi nhỉ. Cánh cửa này mình đc bước vào 1 lần, rồi bị đá đít, trục xuất, ko đc quay lại nữa. Lâu lắm ko xem phim vì mình đâu cần sự giải trí. Đc kết nối, mình dễ dàng thấy hp tràn ngập, miễn đừng bị phá, chỉ cần đc yên tĩnh. Mà ngắt mạng rồi. Vẫn vậy, khối năng lượng khổng lồ, mà cố cỡ nào, ko thể cảm thấy nữa. Khốn nỗi, mình cũng xa lạ với các thể loại vui cũ. Mất cả chì, lẫn chài. Vớt vát, thì chỉ có ngồi công viên, xem trẻ con chơi xích đu, trưa mùa đông nắng dịu, cây cối đc chăm sóc xanh tươi, sạch sẽ. Những niềm vui ngây ngô trong veo tỏa vào ko khí giàu oxi, ko bụi, ko dầu xăng đốt, ko muỗi, ko xộc mùi cống thối kinh điển, lúc vắng, chim sà xuống từng đàn, chó đc rọ mõm, loại chó đc nuôi bởi 1 con người, còn chó ko rọ, mà hầu hết ko rọ, là chó đc nuôi bởi chó, đồng loại. Mình vẫn còn sót 1 chút vui nho nhỏ, kiểu vui của 1 bà lão 80 tuổi, ngồi công viên ngắm cuộc sống, hàng giờ liền. 80 tuổi, ko còn gì, nên cũng chẳng sợ mất. 80 tuổi. Mất lớn nhất, mất sạch, là chết, cũng là điều bình thường. Thế thôi. Gia đình, toàn những ng nhăm nhăm bòn rút sức lực, niềm vui từ mình. Chán hết. Kể cả thằng bé, cũng là trách nhiệm. Diễn tròn vai diễn thôi. Luôn luôn là quá nhiều lo lắng. Cũng may là còn chút niềm vui.
  2. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    [​IMG]
    --- Gộp bài viết: 03/01/2026, Bài cũ từ: 03/01/2026 ---
    1 con lắp ráp baby cho thằng bé, 1 "kẻ ngoại cuộc" cho mình. Sự yên tĩnh đã hết màu nhiệm, tắt hết ánh sáng. Cái tối lạnh và ko biết làm gì, ko biết đi đâu, ko biết đêm ngủ đâu, mình chỉ ngồi nhìn mn đi chơi cuối năm, trống rỗng, chỉ vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, mà nó thay đổi cs của mình. Hết phép màu, mình ko biết làm gì với sự yên tĩnh, hết phép màu, sự yên tĩnh trở nên ko thể chịu nổi, thế là quay xe 180 độ, về với gia đình, ko trốn đi nữa. Ko còn đi cafe 1 mình, thói quen suốt bao năm, ko còn 1 mình đắm chìm trong thế giới nội tâm. Cs là thằng bé, và ngôi nhà nhỏ cực kỳ xinh xắn ấm cúng. Đọc Camus như kiểu ngồi khoanh tròn trong nhà, khoác chăn, ấm áp khô ráo, an toàn, nhưng vẫn hé cửa ra 1 tí, nhìn ra mưa bão ầm ầm ngoài trời, để thấy sướng hơn. Đúng đi là để trở về.
  3. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    Xây dựng 1 ko gian sống quá tao nhã, vintage, lãng mạn, thơ mộng, xinh xắn, ấm cúng, khiến cho việc đi ra ngoài, ngồi cafe bình dân trở nên thô thiển ko chịu nổi. Tóm lại, ko muốn ra ngoài, ko muốn gặp ai. Online cũng thô thiển, hạ đẳng, thấp kém, thích lang thang trí óc thì oder sách về mà đọc, thứ mất tiền mua, là thứ đc chọn lọc. Youtuber toàn bọn trẻ ranh nói ngọng, giọng rặt địa phương quê mùa, xàm xí câu view trẻ con, mà cũng ra clip. Ra đường vì những nhu cầu thiết yếu thì ok, còn để giải trí thì, lộn xộn, ô hợp, và thối. Thôi. Cafe Trịnh cơ đấy. Trịnh, mà ko rõ thằng cha nào đánh rắm. Liên tục đánh rắm. Đã kiểm tra kỹ rồi, ko thấy lỗ cống nào, vậy mà thi thoảng thối cứ xộc lên. Toàn mấy thể loại trông cũ rích, xỉn màu, răng vàng, thuốc lá, và rắm, cứ nồng nặc. Cafe Trịnh kiểu gì? Mình thì quý tộc, hàn lâm lắm rồi, thế thì cứ ở nhà mà quý tộc. Càng lúc càng khinh ng quá đáng. Nhưng sự thể hiện của nó, là chỉ loanh quanh ở nhà, là tốt, trông nó lành, yên ổn, ko gây họa. Biểu hiện ok là ok, cần gì mổ xẻ bên trong. Sáng đêm rét 11 độ, nhưng trưa nắng, 21 độ. Ko thể tả nổi vẻ đẹp của nắng khi kết hợp với lá cây, 1 tỷ sắc độ. Mặt trời mùa đông rọi vào tấm kính trên nóc nhà kế bên, lộng lẫy. Đẹp thì để làm gì? Ko biết. Nhưng nó cứ đẹp thôi. Và dù mọi thứ có vô nghĩa như nào, thì vì sự quá đẹp này, hơi băn khoăn. Đẹp khủng khiếp như vậy, mà vô nghĩa?
  4. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    ĐẸP là 1 ngoại lệ. Nhỉ. Đẹp ko cần mục đích, ko cần lý do, cũng ko dùng cho cái gì. Đau khổ thì để mạnh mẽ, trưởng thành, sai lầm để khôn ra, hạnh phúc để làm phần thưởng cho sự cố gắng v.v... Đẹp chẳng để làm cái mịe gì. Khi thằng bé hỏi sống để làm gì. Vãi. 1 thằng 8 tuổi đã hỏi sống để làm gì, mình nói thứ mình tin nhất: cs có ý nghĩa ở 1 tổng thể, vô nghĩa khi tách ra. Ví dụ 1 cái hoa táo. Nó là 1 mắt xích trong chu trình của cây táo. Nếu nó muốn tách ra để có 1 ý nghĩa, thì quá ngu. 1 bông hoa sẽ nở, đẹp, và tàn lụi, đó là sự trọn vẹn. Tàn lụi nhưng ko vô nghĩa, vì nó dẫn đến quả táo. Rồi quả táo già, héo, rụng, cũng ko vô nghĩa, vì nó dẫn đến hạt táo, rồi nảy mầm, rồi 1 cây táo mới. Nghe có vẻ ok? Cho đến hôm nay. Mình nghĩ cs có ý nghĩa vì nó đẹp, mình sống vì mình đẹp. Mùa đông, nắng. Cây lá tuyệt đẹp. Mình là nó, là tự nhiên, nên mình đẹp tuyệt trần. Như 1 game thủ. Bên ngoài là thằng thất bại, mặt mụn, ko ng yêu, online, thành võ tướng uy phong. Khi mình ở góc độ tự nhiên, mình phi thường. Ở bên ngoài, thất bại, xấu xí. Mình học giỏi với sách vở bao nhiêu, thì dốt với cuộc đời bấy nhiêu, ngày nào cũng lo sợ khi đến lớp, vì học quá dốt. Mình ko đối phó đc với những khó khăn này. 1 bà chị lúc nào cũng công việc, hết mệnh lệnh này đến mệnh lệnh khác, và phải ngay lập tức. 1 bà già lúc nào cũng ra vẻ bệnh tật, cố gắng khổ sở để mong đc sự quan tâm. Ai cũng nhìn mình như kiểu sao mày tệ thế. Dẹp. Dẹp hết. Mình đáp lại với sự lạnh lùng nhất có thể, chán ngán nhất có thể. Chán lắm rồi. Mình thích online, ko phải internet, mà là online vào dòng chảy tự nhiên, nơi mình là 1 phần đẹp tuyệt vời, và phi thường ngoài sức tưởng tượng. Đẹp, hoàn mỹ thì chấm dứt mọi câu hỏi. Lần tới nếu thằng bé hỏi sống có ý nghĩa gì, thì mình sẽ bảo nó mày nên sống, vì mày tuyệt đẹp. Sau đẹp thì ko còn gì cả. Hết. Ko còn ko gian, cũng như thời gian, ko còn ý nghĩa. Đẹp là dấu chấm hết. Nói thế như kiểu có bắt đầu? Ko có bắt đầu. Chỉ có duy nhất 1 thứ là đẹp thôi, nằm bên ngoài mọi trục quy chiếu. Lại nhớ câu chuyện "chiếc váy kỳ diệu", hay cho thằng bé nghe babybook lúc ngủ. Mèo con đc mẹ mua cho 1 cái váy ở chợ, và bảo đó là váy bà tiên cho, mặc vào sẽ đẹp nhất quả đất, tự nhiên 1 ngày của mèo con nở hoa. Hehe. 1 ng tin tưởng rằng mình đẹp, biết là mình đẹp, tự nhiên ok thôi. Vậy là cần phải tin mình đẹp để ok? Ko phải. Trước đẹp, sau đẹp đều ko có gì cả. Đẹp là duy nhất. Đấy mới là cách hiểu đúng nhất. Nó là bản chất, ko phải phương tiện.
  5. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    Ko cần là 1 ng tốt, ko cần sống đúng, thật dễ chịu. Mình có nhiều tấm khiên chắn cho thứ này. Bản chất tự nhiên thần thánh, rồi ai rồi cũng chết, hay là cs ngắn ngủi rủi ro mong manh, sao phải làm việc mình ko thích. Việc đạp lên mọi thứ mình ko thích thật sự sung sướng. Ko lên cúng bà ngoại như mọi năm. Cực kỳ ghét những bữa cỗ cúng giỗ. Chật chội, lộn xộn, ồn ào, bẩn. Ko đi đám ma bố ng bạn thân từ nhỏ luôn. Thật ra cũng cắt đứt quan hệ lâu rồi. Vì sao ư? Vì mọi ng, ai cũng như ai, đều nói về đúng, sai, cái gì tốt, cái gì xấu, những thứ mình ghét cay ghét đắng. TOÀN BỘ những gì 1 ng biết chỉ là thế thôi. Đúng, sai, tốt, xấu. Ko có ĐẸP, LỘNG LẪY, THIÊNG LIÊNG, VĨ ĐẠI, BÍ HIỂM, HUYỀN HOẶC, PHI THƯỜNG v.v..., những gì đang THẬT SỰ TỒN TẠI. Mình toàn bị hút mất năng lượng trong các mối quan hệ, ko ai mang lại cho mình năng lượng, ko 1 ai, xuất hiện với gương mặt hạnh phúc ngập tràn, sáng bừng niềm vui, toàn là mức tần số rất thấp. Có lẽ vì mình ở mức quá cao, so với trung bình. Cứ túm lấy mình để tuôn ra những thứ cức đái à? Quên đi. Thì ra, ng xấu có thể sống sung sướng thế này à. Muốn làm gì thì làm hehe. Chỉ có điều, mình vẫn ko muốn thức dậy vào buổi sáng. Dù 1 ngày đẹp trời đang chờ đợi. Dậy rồi, mình sẽ chạy. Nhưng bảo có muốn dậy ko, thì ko. Ko bao giờ dậy cũng ok, dù đủ thứ ràng buộc. Lạ nhỉ. Sao cái quá trình bước từ cõi chết tạm, là ngủ, sang cõi sống, là tỉnh, nó lại nặng nề thế. Đấy là cái giá phải trả cho việc nhận ra thực tế là 1 ảo giác khổng lồ à?
  6. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    Vụ thằng bé cai nghiện game bị đánh chết dã man thật. Nói đi phải nói lại? Cứ nhìn thấy bọn trẻ trâu rú rít phóng từng đàn dọc đường Hồ Sen, mới mở rộng thênh thang, mình lại ước có 1 cái gậy nào, 1 cái rào chắn nào bất ngờ hiện ra, và lũ chóa chết này banh xác, nát bét hết. Vì mạng chúng quá rẻ. Bọn ngu thì mạng rất rẻ. Còn mạng ng khác lớn. Chúng phóng như vậy, ng khác chết oan. Mạng 1 ng tử tế, đc giáo dục tốt, đc yêu thương, đc trân quý, ko thể so với mạng 1 thằng ngu, con nhà lông bông bố mẹ ko ra gì ko đc dạy dỗ. Đấy. Đến mình, ko phải dạng bố láo xã hội đen gì, mà còn ghét lũ trẩu đến thế. Ko cứng rắn để mà loạn? Nhưng đòn roi chỉ tác dụng tạm thời. Những cái cây đó, thối từ gốc rễ. Mình nghĩ là có động lực để thức dậy vào buổi sáng rồi. Ko thể để thằng bé trở thành loại như vậy. Phải dồn maximum thời gian để bày trò chơi với nó, nếu ko thể thì phải nôn tiền ra cho đi tini world, đi kid zona, hoặc mua gundam. Phải vất vả thôi. Phải khiến cs vui hơn game. Cái thời đại này. Cực kỳ khó để thành 1 đứa tử tế. Các ông giời con kia gia đình cũng hết cách rồi. Mà ai bảo ko chịu nôn thời gian, nôn tiền ra? Trong khi điện thoại thì ngon bổ rẻ, siêu tiện lợi, đứa trẻ ngay lập tức ngồi im, chả mất gì. Mình vốn ko có gì để chiến đấu, do có 1 ngọn lửa niềm vui vĩnh cửu nó cứ âm ỉ cháy bên trong, ấm ra ngoài. Mà bản chất của sức mạnh là cần phải có đối tượng để chiến đấu, phải xác định đc, nó mới kích hoạt, con ng là vậy, giống loài linh trưởng là vậy. Có lẽ vì thế nên mình yếu xìu? Mình vẫn phải nương vào cái thân này để tồn tại mà, vẫn cần phải chiến đấu để có sức mạnh, vẫn cần phải hành động dựa trên lập trình của 1 con khỉ. Thế giới sẽ ko bao giờ có 1 ngày hòa bình đâu. Bản chất của cái giống loài này là như vậy. Khôn ra thì lách đc luật, qua 1 khe hở rất hẹp, giữa con người trần tục, và siêu nhân, kiểu Nít sơ.
  7. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    Người ta thường nói hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi. Con ng là hạt bụi. Thế là quá ảo tưởng đấy. Hôm nay mình nhìn thấy hạt bụi, nhìn 5p. Nắng xiên 1 vạt cheo chéo vào nhà, và những hạt bụi lơ lửng, giống với bức ảnh nổi tiếng chụp trái đất nhỏ xíu mờ nhạt trong 1 vạt sáng yếu ớt nổi tiếng mà Sagan nhắc tới. Cả trái đất, là 1 hạt bụi, 1 con ng, mà dám ví với 1 hạt bụi? Ảo. Hạt bụi, thì làm cái quái gì chẳng đc, ko cần đúng sai, ko cần đạo đức, ko cần suy nghĩ, ko cần kế hoạch để tốt hơn. Toàn bộ các lý thuyết xây dựng để sống tốt hơn đều rơi rụng, chắc vì mục đích của nó sai, tốt hơn là sai rồi, ko gì cả mới đúng. Ko gì cả.
  8. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    Xem lại Joker. Đã thật. Đoạn phượng hoàng thoát xác xuất sắc. Ngầu đét, năng lượng bùng nổ, vỡ òa, chân giẫm lên tàn thuốc bắn văng những bụi lửa li ti như phun ra từ hàn xì, giẫm lên vũng nước tung tóe, những pha đá chân hết cỡ kèm trống vỡ loa, vilolin ma quỷ du dương âm u lạ lùng, hiệu ứng mãn nhãn, king kpop anh Long và đủ các thể loại chiêu trò trình diễn dẫn dụ cx phải ngả mũ gọi bằng cụ. Phải tua đi tua lại. Cái Ác kìm nén bấy lâu đc cởi trói, tung cánh tự do. Việc mình quyết định ko cần phải tử tế nữa, cũng sảng khoái như vậy. Mình ko nhìn những ng bệnh nằm cùng phòng bà già, ko cần nặn ra nụ cười, ko chào hỏi, ko cần lễ phép, như bao lâu nay. Tại sao à? Tại vì mình KHÔNG THÍCH. Mình đâu coi họ ra gì. Nhìn kỹ mặt mình ko hiền, phải gọi là tướng ác. Mắt nhỏ, lông mày xếch, gò má cao, môi mỏng, mình cứ cố phủ lên nó 1 vẻ tử tế. Giờ cắt tóc ngắn cũn, lởm chởm, hiện rõ ra cái mặt ác, chả giấu nữa. Phát hiện ra máu lạnh từ hồi bà nội mất, học lớp 4 thì phải. Mình ko hề buồn, 1 chút cũng ko. Thấy lạ khi bọn chị em họ khóc lóc. Và phải tỏ ra buồn, cho giống. Thằng em họ, cũng là đứa học cùng lớp cấp 3, quen chơi từ nhỏ tai nạn chết năm 20 tuổi, mình cũng ko nhỏ 1 giọt nc mắt, chưa hề đến mộ nó 1 lần. Có bức tranh cũ, ngày tháng ghi đúng cái ngày đứa cháu gái, con đầu của chị chết non, chị xem mà giật mình ngạc nhiên. Sao mình có thể vẽ tranh vào ngày cháu chết? Ko nhớ. Nhưng ngày tháng rành rành. Mẹ đứa bạn cùng phòng chết, mình biết đầu tiên, mà ko nói gì với nó, vẫn cười nói như thường, về sau mình bảo làm thế vì ko muốn nó biết sớm, còn vui đc giờ phút nào, thì vui, kỳ thực, mình ko có cảm giác gì. Ko cần tử tế sướng thật. Thấy dễ vui. Khi mình vui, thằng bé cũng vui. Nó cảm nhận cực kỳ rõ cx của mình. Vui là chất bôi trơn, cs dễ suôn sẻ. Joker ác trông hấp dẫn 1000 lần Athur cùi bắp, nằm ôm đầu cho bọn trẻ ranh nó nện. Ngầu, bùng choáy. Tất nhiên, giặc cỏ luôn là bọn yếu. Công lý mạnh hơn nhiều. Ai có vũ khí? Cảnh sát. Nhưng đâu đc bắn giống bọn giặc cỏ, phải còng tay, cõng về đồn, nào là tốn cơm tù, tốn luật sư, rồi bác sĩ tâm lý, rồi xét xử, rồi nhân quyền, đủ trò, cứ điên cuồng xả súng thả ga, bọn nổi loạn làm sao chống lại. Yếu, vì phải làm đúng. Nhưng mình ko muốn làm thằng cùi bắp tử tế, trông chán lắm, mình muốn tràn đầy vui vẻ. Bảo sao trước giờ rất thích các bức tranh vẽ hề, mà cũng vẽ khá nhiều hề rồi, tươi sáng có, đen tối có. Mai chị bắt phải zoom với thằng kế toán để tiếp quản cv ở Ac. Sợ mấy hôm nay, mà giờ ok rồi. Mình sẽ ko cần phải che giấu việc mình GHÉT nó. Chưa gặp đã ghét rồi. Như mấy ng bệnh cùng phòng bà già. Mình ko cần che giấu việc mình ghét họ, thì sao, mình đâu có làm gì, mình chỉ thấy ghét thôi. Ko phải tỏ ra tử tế, nicely, thoải mái thật. Việc thì vẫn làm thôi. Nhưng tao ko cần phải nice với mày, ko cần nặn ra nụ cười hiền lành vô hại, ok? Bẩm sinh tao đã ghét phải giao tiếp với ng khác rồi, có vd gì ko???
  9. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    [​IMG]
    --- Gộp bài viết: 17/01/2026, Bài cũ từ: 17/01/2026 ---
    Thì ra đây là cây trầu bà thanh xuân. Tên cũng liên quan. Hóa ra mình đang sống cùng rất nhiều sinh vật, chứ hộ khẩu ko chỉ 3 ng. Con cá chọi cảnh thì ko nói, nhưng còn cây? Rất nhiều cây. Trong số đó, cây này có lá trông dị nhất. Nó to bản, rách te tua. Hôm nay là ngày mình sốt, rát họng, đau đầu, trời mưa, ủ ê, thằng bé hư, bà già quặt quẹo, nhưng ngắm 1 cái non mới bung ra, xoăn tít, mướt rượt, tỉnh cả ng. Rất nh thứ trong ngôi nhà này đang sống, đâu phải mỗi mình? Sống cũng phức tạp, vi tế, ko đơn giản, chưa nói đến đẹp, mà đâu có thắc mắc gì? Mình, có thể ko hòa nhập đc vào 1 hội nhóm nào, vì giọng nói con ng nghe sao cứ choang choác, the thé, cắm vào lỗ tai, giọng nam đỡ hơn, trầm, nhưng mình có thể ở trong dòng chảy sống lặng lẽ này, chỉ sống, và kỳ diệu thôi, ko nói gì. Giờ thì mình hoàn toàn hiểu sống để làm gì, ý nghĩa cs là gì. Tuy vẫn ác. Hehe. Ác đủ xài. Đầy ng phải rất ác mới vui đc 1 tí ấy. 1 chút ác đủ xài thôi. Tạng nó thế. Hehe.
  10. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.285
    Đã được thích:
    15
    [​IMG]

Chia sẻ trang này