1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

TÌnh yêu cuộc sống !

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi time_emit, 25/12/2006.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.264
    Đã được thích:
    15
    Stress quá cắt hết sóng, trốn đi. Tròn 24h rồi. Lang thang ở khu vincom. 9h tối. Lạnh. Gió. Mình cứ ngồi nhìn ng ta đi chơi cuối năm. Xúng xính. Trẻ con thì chạy nhảy, lớn thì điệu đà, bọn teen ngúng nguẩy. Mình ko có việc gì để làm, ko đợi ai, đt ko có sóng, đêm nay cũng ko có nơi để về. Lâu lắm ko xem phim. Xem Avatar. 3D. Dù gì Avatar vẫn là phim đáng xem, do đc đầu tư quá khủng khiếp. Khó phim nào vượt qua. Phòng chiếu ko có ma nào, tối om, đen sì, ánh sáng màn hình nhảy múa chập chờn ma quái, sợ vãi cức, may về sau thêm 1 đôi, mới yên tâm. Mình cứ nói ghét con ng, mà ko có con ng, thì sợ vãi cả cức. Mỗi lần có kết nối với mẹ TN, các đốm sáng màu xanh dương sáng bừng lên. Mình mất kết nối này rồi nhỉ. Cánh cửa này mình đc bước vào 1 lần, rồi bị đá đít, trục xuất, ko đc quay lại nữa. Lâu lắm ko xem phim vì mình đâu cần sự giải trí. Đc kết nối, mình dễ dàng thấy hp tràn ngập, miễn đừng bị phá, chỉ cần đc yên tĩnh. Mà ngắt mạng rồi. Vẫn vậy, khối năng lượng khổng lồ, mà cố cỡ nào, ko thể cảm thấy nữa. Khốn nỗi, mình cũng xa lạ với các thể loại vui cũ. Mất cả chì, lẫn chài. Vớt vát, thì chỉ có ngồi công viên, xem trẻ con chơi xích đu, trưa mùa đông nắng dịu, cây cối đc chăm sóc xanh tươi, sạch sẽ. Những niềm vui ngây ngô trong veo tỏa vào ko khí giàu oxi, ko bụi, ko dầu xăng đốt, ko muỗi, ko xộc mùi cống thối kinh điển, lúc vắng, chim sà xuống từng đàn, chó đc rọ mõm, loại chó đc nuôi bởi 1 con người, còn chó ko rọ, mà hầu hết ko rọ, là chó đc nuôi bởi chó, đồng loại. Mình vẫn còn sót 1 chút vui nho nhỏ, kiểu vui của 1 bà lão 80 tuổi, ngồi công viên ngắm cuộc sống, hàng giờ liền. 80 tuổi, ko còn gì, nên cũng chẳng sợ mất. 80 tuổi. Mất lớn nhất, mất sạch, là chết, cũng là điều bình thường. Thế thôi. Gia đình, toàn những ng nhăm nhăm bòn rút sức lực, niềm vui từ mình. Chán hết. Kể cả thằng bé, cũng là trách nhiệm. Diễn tròn vai diễn thôi. Luôn luôn là quá nhiều lo lắng. Cũng may là còn chút niềm vui.
  2. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.264
    Đã được thích:
    15
    [​IMG]
    --- Gộp bài viết: 03/01/2026 lúc 20:05, Bài cũ từ: 03/01/2026 lúc 19:29 ---
    1 con lắp ráp baby cho thằng bé, 1 "kẻ ngoại cuộc" cho mình. Sự yên tĩnh đã hết màu nhiệm, tắt hết ánh sáng. Cái tối lạnh và ko biết làm gì, ko biết đi đâu, ko biết đêm ngủ đâu, mình chỉ ngồi nhìn mn đi chơi cuối năm, trống rỗng, chỉ vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, mà nó thay đổi cs của mình. Hết phép màu, mình ko biết làm gì với sự yên tĩnh, hết phép màu, sự yên tĩnh trở nên ko thể chịu nổi, thế là quay xe 180 độ, về với gia đình, ko trốn đi nữa. Ko còn đi cafe 1 mình, thói quen suốt bao năm, ko còn 1 mình đắm chìm trong thế giới nội tâm. Cs là thằng bé, và ngôi nhà nhỏ cực kỳ xinh xắn ấm cúng. Đọc Camus như kiểu ngồi khoanh tròn trong nhà, khoác chăn, ấm áp khô ráo, an toàn, nhưng vẫn hé cửa ra 1 tí, nhìn ra mưa bão ầm ầm ngoài trời, để thấy sướng hơn. Đúng đi là để trở về.

Chia sẻ trang này