1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

TÌnh yêu cuộc sống !

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi time_emit, 25/12/2006.

  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
  1. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.293
    Đã được thích:
    15
    Hôm nay là 1 ngày đặc biệt: mình tự cắt tóc ở nhà. Vì tóc ngắn vốn có fom rồi, tóc lại dạng rễ tre, dày, phồng, dễ vào nếp, nên chỉ cần dùng kéo tỉa tỉa bớt đi là ổn, khỏi phải ra hàng, đỡ tốn 100k. Mỗi lần phải ra hàng cắt tóc là áp lực. Toàn hội chị em móng chân móng tay dài nhọn hoắt như phù thủy, nào là nối tóc nối mi duỗi tóc hấp tóc 1 tập đoàn phù thủy, những cái nồi hơi bốc khói, những hóa chất màu tím, bốc mùi váng óc, 1 ổ phù thủy. Sợ vãi cức. Giờ thì đc giải thoát rồi. Đó là nơi làm ng ta trở nên đẹp hơn. Sao lại phải đẹp hơn, khi mà mình đã đẹp xuất sắc rồi? Nghĩa là giờ chưa đẹp 100% hay sao, vẫn có thể thêm nếm đẹp hơn nữa? Ko. 100% rồi. Kịch khung rồi. Hehe. Chưa bao giờ có 1 giai đoạn sống nào trong đời mà lại thấy mình hoàn hảo đến thế. Ko chỉ tế bào và cức, mình chứa cả những thứ vô hình thần thánh như ko gian, thời gian, năng lượng. Cảm thấy hoàn hảo là 1 trải nghiệm sống rất đáng. Sau này có bệnh, có già đi, có tàn lụi, thì đó vẫn là 1 vẻ đẹp hoàn hảo của 1 chiếc lá vàng, 1 chiếc lá khô, và 1 chiếc lá tan thành tro bụi, 1 quá trình đẹp khó cưỡng, hoàn hảo, ko tì vết. Nhưng là với hệ quy chiếu của mình thôi. Nên mình chỉ ở trong hệ quy chiếu của mình, để thấy mình đẹp 1 cách lộng lẫy. Lại còn đẹp vĩnh cửu. Rồi mình làm gì khi mình đã đẹp vĩnh cửu? Ko có gì to tát lắm, làm những việc phải làm, sau đó bày ra 1 cái gì đó, rồi kết thúc nó. 1 con mô hình gundam to đùng, 1 ngôi nhà gỗ Nhật Bản nhỏ xíu, dày đặc nội thất diêm dúa, 1 cái tranh đính đá, con chì màu đầu chim dang dở từ 3, 4 năm về trước. Bày ra 1 cái gì, rồi kết thúc nó. Chứ hoàn hảo quá rồi, 100% mất tiêu rồi, còn gì để chơi?

Chia sẻ trang này