Trị gia cách ngôn ("Trị gia cách ngôn" do ngài Châu Bá Lư sống ở thế kỉ 17 đầu thời nhà Thanh viết) Ăn hạt cơm nên nghĩ người làm thật vất vả dùng sợi chỉ nên biết người dệt rất mất công lúc chưa mưa lợp nhà đừng đợi khát đào giếng Tiêu dùng phải tiết kiệm đãi khách đừng dây dưa Chớ ham tiền phi nghĩa đừng uống rượu triền miên người bán buôn thương mại đừng chiếm đoạt người ta bà con xóm nghèo khổ nên xót thương cứu giúp Khắc nghiệt mà làm giàu sẽ chẳng được hưởng lâu luân thường mà trái ngược thịnh rồi cũng diệt vong huynh đệ trong một nhà giàu nghèo nên san sẻ Nghe vợ nghịch cốt nhục há phải là trượng phu trọng tiền bạc cha mẹ làm người chi kẻ đó Thấy giàu sang mà nịnh thật là phường nhục nhã gặp kẻ nghèo mà kiêu thật sự rất đê hèn Đừng thân phường độc ác chơi lâu là lây hoạ Tiếng nói rỉ bên tai có phải gièm người khác? nên xét suy cho kĩ Có việc cãi cọ nhau biết đâu mình chẳng phải? nên ngẫm nghĩ cho tường Làm ơn chẳng nên nhớ thọ ơn chớ có quên việc đời lưu phước dư đắc ý đừng quay lại Thấy người được thành công bụng đừng sanh ghen ghét thấy người gặp hoạn nạn lòng chớ khởi mừng vui Làm thiện muốn người biết chẳng phải là chân thiện làm ác sợ người hay đúng thật là đại ác
Bài thơ tiếng Hán của cụ Nguyễn Du ,ngẫm lại,thời nào cũng có những cảnh như thế Sở kiến hành (trông thấy trên đường đi) Một mẹ dắt ba con Thất thểu bên vệ đường Ðứa nhỏ trong lòng mẹ Ðứa lớn giỏ tre mang Trong giỏ đựng chi lắm? Rau lê, hoắc với cám Trưa rồi chửa được ăn Áo quần, ôi rách thảm Thấy người không ngẩng đầu Vạt áo dòng lệ mau Lũ con mải nô giỡn Không biết lòng mẹ đau Lòng mẹ đau thế nào Năm đói sang làng khác Mùa màng thu hoạch rồi Giá gạo chắc không cao Để tìm ra cách sống Bỏ làng nước biết sao Một người làm hết sức Không đủ mấy miệng ăn Ngày ngày đi khất thực Cách ấy mãi sao đành Mai bỏ xác bên đường Máu thịt nuôi hùm sói Mẹ chết đã đành rồi Ôm con lòng đau nhói Thương xót tận tim gan Mặt trời đã úa vàng Gió lạnh bỗng ào tới Khách qua cũng thương tình Ðêm qua trạm Tây Hà Mở tiệc thật xa hoa Gân hươu cùng vây cá Ðầy bàn dê, lợn, gà Quan lớn không đụng đũa Quân hầu chỉ nếm qua Chó cũng chê thịt thà Vứt đi không luyến tiếc Không biết trên đường cái Mẹ con khổ dường này Ai vẽ bức tranh ấy Dâng cho nhà vua hay