1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Trong trại có nữ đại bàng ko nhỉ? "biện pháp giáo dục" của họ với các đàn em mới nhập trại hoặc cứng

Chủ đề trong 'Hỏi gì đáp nấy' bởi baizenn, 07/07/2011.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. canhbuomden

    canhbuomden Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    11/01/2007
    Bài viết:
    750
    Đã được thích:
    0
    xã hội loạn do giáo dục đạo đức bị xem nhẹ coi thường,
    đi tù để cải tạo nhưng e rằng đi tù ra, xã hội lại càng thối nát hơn.
  2. I_love_life

    I_love_life Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    03/05/2004
    Bài viết:
    1.470
    Đã được thích:
    0
    Hay,rất hay.Sức truyền tải nội dung,cảm xúc rất lớn và sâu sắc.
    -----------------------------Tự động gộp Reply ---------------------------
    Tui đoán là tương tự thế.
    Tuy nhiên số lượng ít hơn vì bên nữ không liên quan đến hình sự nhiều,chủ yếu là dân sự như ****,chủ ****,lô đề,hụi họ,buôn hàng cấm.Nam thường là cướp,trộm cắp nên yếu tố tay chân nhiều.
  3. Xoanquay123

    Xoanquay123 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    16/11/2009
    Bài viết:
    599
    Đã được thích:
    0
    Nữ vào trại nhiều nhất tội liên quan đến Sếch và ma túy. :D
  4. junchen

    junchen Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    07/05/2006
    Bài viết:
    1.660
    Đã được thích:
    0
    không đúng với người có tiền đặc biệt là tội phạm kinh tế, chỉ là mất quyền công dân và mất tự do hơn một chút thôi.

    @đại bàng: hình thức 'các Thầy, - các Ban' sử dụng làm tay trong trấn áp tù nhân, moi tiền tù nhân, đổi lại trưởng phòng có sự ưu đãi hơn chút như có trà, milô, cà phê tan, rượu, thuốc bánh trái ( ngày trước có cả ma túy, món này trong đó kinh doanh rất lãi nên có nhiều bạn có số má, hoặc được làm bên ngoài như bếp - tự quản rất thích, có bạn đi về còn có nhiều tiền cơ).

    Tiền ở đâu ra hả: phạm nhân nào vào tội gì, gia cảnh thế nào sẽ được update sau 5 phút, sau đó là các màn ' nhắn nhủ' . Thường thì được nhắn từ lúc tạm giam rồi, nên khi xét xử đó là cơ hội đem tiền và đồ bên ngoài vào thông qua người nhà phạm nhân hoặc thư-lời nhắn bên trong ra ( tiền chẵn to, cuộn lại trong nilon, nuốt hoặc nhét hậu môn, gấu áo thì cũng hơi cổ nhưng vẫn hiệu quả.)

    Phạm nhân nào không có tiền - thăm nuôi thì đó là khổ lắm lắm, được gọi theo tên phân loại rất có tính tài chính kinh tế ' nhân dân tệ'

    Bàn về thế giới này rất hiếm vì thực ra đó là những điều không ai muốn nhắc đến. Báo chí có viết thì cũng chỉ là phản ánh một phần thôi, chủ yếu là răn đe và thỏa một phần tò mò của độc giả ( Tây phương còn có du lịch nhà tù cơ mà)

    Các bạn có thể đọc thêm hồi ký Bão Lòng của một cậu sinh viên- doanh nhân để tìm hiểu thêm.

    Hãy nhớ cố gắng tỉnh táo kiềm chế, đừng bao giờ phạm tội, khi bạn mất quyền công dân, bạn còn kém một con chó. Nhà tôi nuôi chó, nó còn được uống sữa, ăn thịt ,tắm tám, không bị đánh đập, ngược đãi. Trong tù thì không như vậy đâu.

    Bây giờ tù Việt được cải thiện nhiều lắm rồi, nhân văn nhiều hơn rồi

    P/s : các bác rảnh offline tôi kể chuyện cho nghe. hehe, ngán đi tù luôn
  5. AT89C51

    AT89C51 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    17/03/2009
    Bài viết:
    1.844
    Đã được thích:
    1
    Có đại bàng nữ chứ. Biện pháp giáo dục tù phạm mới là:
    Nếu là phạm nhân liên quan đến s.e.x thì sẽ thu hết những vật dài, nhọn lại. Như dưa chuột, cà rốt....
    Nếu là phạm nhân thờ ơ với s.e.x thì sẽ bị bắt phải sử dụng những vật thu được từ nhóm trên.
    Hết ạ.
  6. nguoicohuong

    nguoicohuong Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    19/07/2005
    Bài viết:
    14.268
    Đã được thích:
    5
    hic sao em nghe kê kinh hoang lắm, đây ko phải là nghe đồn mà trực tiêp luôn ạh :D nhưng thôi :) ko lại bay sang kể xấu lun tun
  7. ngungu03

    ngungu03 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    12/03/2009
    Bài viết:
    2.387
    Đã được thích:
    0
    Tôi lặng lẽ nghe đọc tên, lặng lẽ nhặt một vài bộ quần áo, lặng lẽ chào mọi người và lặng lẽ bước ra xe…
    Thằng Minh, cái thằng hàng ngày vẫn thường dành cho tôi những miếng ăn ngon, tếu táo: Anh ơi, mình đi chung một con “a còng” nhé?… Tôi cười mà miệng méo xệch - giờ này mà nó vẫn còn đùa được…
    Sau khi ký nhận nội vụ, cứ hai thằng bị còng tay bằng một chiếc khoá số 8, còn tôi chẳng biết do may mắn, do gia đình tôi đã “biết điều” với họ, do tôi là người có học nhất, tội nhẹ nhất… hay do lý do gì đó mà tôi không bị… còng tay…
    Chuyến đi này cả thảy có 9 người, tất cả được nhồi vào một chiếc xe thùng trật trội và kín mít - chiếc xe mà lũ can phạm vẫn thường gọi là “bao diêm” hay “thùng kem” gì gì đó…
    Nóng nực và ngột ngạt quá, cái thùng này thiết kế để chứa 4 người, vậy mà nó nhồi đến 9… Chúng tôi cố ngoi ngóc hướng cổ về phía cái lỗ thông hơi duy nhất trên nóc thùng, nắng đầu mùa oi bức và khó chịu…
    Chiếc xe rùng rùng lắc lư, chúng tôi bắt đầu hành trình đánh đu cùng số phận. Qua khe kính nhỏ, xã hội thật an bình, cảnh vật và con người trông mới gần gũi và dễ thương làm sao, cảm nhận về một tình yêu bỗng trỗi dậy hơn bao giờ hết, cái tình yêu mà khi ở ngoài không mấy khi trân trọng - tình yêu dành cho sự tự do.
    Lũ can phạm chẳng nói gì, chúng chuyền tay cho nhau hút điếu thuốc lào cuối cùng chúng mang theo, điếu thuốc như một con sâu kèn khổng lồ quấn bằng giấy báo, không khí đã ngột ngạt lại càng thêm ngột ngạt bởi khói. Tôi nhắm mắt đờ đẫn, mồ hôi đầm đìa như tắm, tôi nhớ nhà…
    Tôi cũng đã từng nếm trải qua nhiều bước thăng trầm và sóng gió trong cuộc đời, cũng bao nhiêu lần tôi vượt qua được bởi một niềm tin sắt đá, không lẽ giờ đây , đứng trước một chuyến đi tôi lại yếu đuối thế này?… Không, tôi không phải là con người hèn nhát như thế. Khổ đau ư? Tôi chịu được. Vất vả ư? Tôi chịu được.... Vậy tôi sợ cái gì? - Điều tôi sợ ở đây, nó giống như một chiếc thòng lọng vô hình thắt vào cổ, và cũng bởi vì tôi không thấy nó nên tôi sợ, chẳng khác nào người mù đi trên đường mà lại thiếu chiếc gậy… những bước đi phía trước là mờ mịt, tôi bị mất đi cái quyền tối thiểu của một con người - quyền công dân. Nỗi sợ làm người mà không được làm người là ở chỗ đó. Tôi sợ, cái sợ của một con người khi đã hiểu và thấm thía về mặt phải của cuộc sống, giá trị của một cuộc sống tự do không có gì sánh nổi.
    Nhìn con đường phía sau cứ mãi lùi xa, tôi cố kìm những giọt nước mắt cứ trực trào ra, tôi không phải loại người cứ động tí khó khăn, khổ đau là khóc, vậy mà lần này tôi đã phải khóc vì sự dày vò, dằn vặt… Ôi nước mắt của đàn ông , nó như hàng vạn mũi dao bầm dập lên thân xác, đau, nhưng biết trách ai đây?…

  8. cleverview

    cleverview Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    14/10/2004
    Bài viết:
    9.613
    Đã được thích:
    2
    Lại bão lòng à. Bên khu nữ thì xem ra có phần nhẹ nhàng hơn.[r24)]
  9. ngungu03

    ngungu03 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    12/03/2009
    Bài viết:
    2.387
    Đã được thích:
    0
    Chiếc xe thùng đi chầm chậm rồi dừng lại, cánh cửa vừa mở, một làn gió nhẹ ào đến, sự thoáng mát của khí trời làm khuôn mặt tôi giãn ra đôi chút, chúng tôi bị lùa vào một cái phòng trực ban, nơi mà sau này tôi còn được biết đến với cái tên do lũ tù gọi: “Cột Đồng Hồ”. Chúng tôi tiếp tục bị lùa vào một cái phòng chờ phía sau “Cột Đồng Hồ” để chờ làm thủ tục khám sức khoẻ nhập trại. Trong phòng lúc này có nhiều can phạm từ các Quận khác đưa lên cũng đang làm thủ tục chờ như chúng tôi.
    Mọi người được tháo còng và xếp hàng ngồi thứ tự dưới đất. Tôi nhắm mắt, ngón tay bấm chặt vào nhau…
    Chừng 15 phút, một tay y tế đeo hàm đại uý bước vào, anh ta ngồi xuống bàn và bắt đầu việc khám sức khoẻ…
    - Nguyễn Hữu Đức
    - Dạ, có… - thằng tên Đức lom khom đứng dậy và tiến về phía tay y tế
    - Cút ****** xa ra, cách 3m - tay y tế quát
    Thằng tên Đức luống cuống đứng lại vì bị quát, tôi thì ngỡ ngàng không hiểu, không lẽ tay y tế này sợ bị… lây bệnh? Hay là sợ bị… ám sát???… Mà đứng thế thì khám cái mẹ gì, hắn nhìn can phạm bằng con mắt đầy vi trùng - Bây giờ tôi mới tin lời anh em nói khi còn ở Quận. Tôi hiểu vì sao cán bộ ở đây bị lũ tù gọi là… chó vàng, quả là khét - khét thật - Mẹ tiên sư, chúng nó bố đời quá…
    - Cởi hết quần áo ra
    Thằng Đức lập cập cởi quần áo dài
    - Đ. ****** chứ, không biết thế nào là cởi hết à?
    Thằng Đức ngơ ngác rồi cũng tụt nốt cái quần đùi…
    - Hút hay chích?
    - Dạ… cháu không nghiện
    - Quay đằng sau... Được rồi... Thằng tiếp theo…
    Ối giời, khám sức khoẻ kiểu mẹ gì vậy? Khám bằng mắt à?… Thằng y tế này tài giỏi quá - Thánh thật - nó khám chưa đến 2 phút mỗi người, khám như vậy mà có thể ghi đầy đủ chiều cao, cân nặng, huyết áp, tim mạch, tai mũi họng…???… Quả là đại tài, đại tài… Thế này mà cụ Hải Thượng Lãn Ông có sống lại, chắc là cụ sẽ phải chắp tay mà vái thua cái thằng cha y tế này thôi. Không thể chấp nhận được.
    Tôi cũng phải trải qua việc khám y như những thằng kia, tuy nhiên do đã rút kinh nghiệm, tôi cứ răm rắp thực hiện nên không bị quát lấy một câu. Phải cắn răng mà chịu thôi. Vẫn còn nhiều cửa ải lắm. Tôi nén tiếng thở dài, lòng nghe xót xa quá…
    >>>
    Phần khám sức khoẻ kết thúc, tôi được gọi lên làm thủ tục nhận số giam và buồng giam, một tay quản giáo đưa cho tôi một miếng bìa chỉ nhỏ bằng đốt ngón tay, có ghi số 1957P.
    - Cơm áo gạo tiền đấy con ạ, nhớ mà học thuộc
    Tôi vâng - nhưng mà mẹ nó chứ, tôi có hiểu nó nói gì đâu, mãi sau này tôi mới biết rằng, khi bất cứ can phạm nào làm thủ tục tạm giữ, tạm giam thì đều được phát một số như vậy để theo dõi, sau này muốn gọi ai nó chỉ cần đọc cái số đó lên là xong - Cái số đó lũ can phạm vẫn gọi trần trụi là… “số tù”.
    Thái độ của lũ quản giáo ở đây thật sự làm tôi khó chịu, dường như cứ can phạm nào vào đây cũng đều bị chúng nó coi không bằng con vật, chúng nó chẳng cần quan tâm đến già trẻ, lớn bé, tội nặng, tội nhẹ, bị oan hay không oan… cứ can phạm là chúng nó xừng sộ mày tao… ngứa mắt là nó vác *** ngựa (dùi cui) ra nó phang ngay, kể cả là can phạm có bằng tuồi hoặc lớn hơn cả tuổi của bố chúng nó…
    Biết làm sao được đây, “cá ở trên thớt”, léng phéng nó đánh cho bỏ mẹ, cho nên tốt nhất trong lúc này phải đặt chữ “nhẫn” lên đầu tiên. Tôi nghĩ tôi cần phải nhẫn nhịn để đấu tranh với chính cái tội danh “cố ý gây thương tích” của tôi - cái tội mà như bình thường người ta sẽ không khởi tố nếu không có đơn kiện, hoặc sự việc xảy ra quá nghiêm trọng gây thương tích nặng - tôi rơi vào trường hợp thứ nhất, tôi bị người ta cố tình lu loa kiện cáo.
    Thật ra tôi cũng không biết phải trách ai… chỉ biết nói “giá như…”… giá như nó không cố tình chơi tôi, giá như hôm đó tôi không uống quá nhiều rượu, giá như hôm đó tôi và bạn tôi bình tĩnh hơn, giá như cú đánh của tôi chỉ vào người nó chứ không trúng đúng vào đầu, giá như và giá như… ôi giá như…
    Giờ thì muộn mất rồi…

  10. Xoanquay123

    Xoanquay123 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    16/11/2009
    Bài viết:
    599
    Đã được thích:
    0
    Mới vào trại, nam cũng như nữ đều bị 1 "màn chào hỏi" = "thông cống". Thông cống là gì? Thằng "bảo vệ" sẽ làm nhiệm vụ cầm 2 cái dép tông vỗ mạnh vào 2 bên tai. Chắc chắn "nhân viên mới" sẽ bị ù tai tầm 1 tuần là ít nhất không thì đến mãi mãi.
    Còn nhiều lắm, mỗi ngày tớ kể 1 ít cho. Ngày xưa mất 3 tháng làm quản giáo, =))

Chia sẻ trang này